Phan Tử nghi hoặc hỏi: "Gặp Kim tắc phú? Ý cậu là gặp được tôi, cậu sẽ phát tài à?"
Hỏa Tiểu Tà xua tay nói: "Không phải, là 'Gặp Kim tắc phục', chữ 'phục' trong thắng bại... ôi chao, không đúng, là chữ 'phục' trong lặp lại."
Phan Tử nói: "Rốt cuộc là có ý gì?"
Hỏa Tiểu Tà thở hắt ra, nói: "Ý đại khái chính là, cậu thuộc Kim, tôi gặp được cậu thì sẽ trở nên mạnh hơn. Cho nên mới gọi là 'Gặp Kim tắc phục'."
Phan Tử nói: "Ồ! Ngũ hành tương sinh tương khắc, tương thừa tương vũ, chế hóa phục thắng."
"Cậu biết đấy à!"
"Chỉ nhớ khẩu quyết thôi, không biết ý nghĩa là gì, trước đây Giáp Đinh Ất và lão đại Đạo nói đều quá khó hiểu, thật sự lười nhớ. Nhưng mà Hỏa Tiểu Tà, nghe cậu nói thế, cảm tình tôi là sao may mắn của cậu đấy nhỉ, ha ha."
"Phan Tử, cậu bớt dẻo miệng đi. Tôi gọi cậu ra, không ngờ cậu lại nói về chuyện giấu tôi lúc trước, thuần túy là mèo mù vớ cá rán. Ý định ban đầu của tôi là muốn hỏi cậu, rốt cuộc cậu làm sao biết tôi bị đau lưng."
"Vẫn là chuyện này à, tôi thực sự quên mất tối qua đã nói gì với cậu rồi, tôi ngủ mơ màng, nói gì cũng không nhớ nữa."
"Nói nhảm! Cậu bớt quanh co đi, hỏi lại cậu lần nữa, cậu làm sao biết tôi bị đau lưng."
"Thật sự muốn nói?"
"Thật sự muốn nói."
"Được rồi được rồi, tôi nói rồi cậu đừng bảo tôi nổi da gà đấy nhé."
"Nổi da gà cái gì! Cậu nói đi."
Phan Tử cười gượng, nói: "Thực ra ấy, bây giờ tôi cũng không xác định được rốt cuộc cậu có đau lưng thật hay không. Tôi cũng là đoán thôi."
"Đoán, ý là sao?"
"Ôi chao, ba năm trong Tịnh Hỏa Cốc, cậu bị đau lưng mấy lần, lúc đau lên trông như thế nào, cậu không nhớ, chứ tôi thì nhớ rõ. Sáng hôm qua lúc cậu gặp ác mộng tỉnh dậy, rõ ràng là ấn vào xương sườn dưới cùng, đau đến mức nhe răng trợn mắt. Tôi vừa nhìn là biết ngay cậu bị thương, nhưng sau đó cậu lại như không có chuyện gì, nên tôi không hỏi. Nhưng dù sao cũng là một tâm sự, có lẽ lúc ngủ mơ màng, tôi liền hỏi cậu một câu. Chuyện là thế đấy, cậu đừng có tưởng tôi giống mấy mụ đàn bà mà nhớ mấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi."
Hỏa Tiểu Tà nhếch mép, không nói nên lời, cứ nhìn chằm chằm vào Phan Tử.
Phan Tử lùi một bước, nói: "Cậu lại làm sao đấy, tôi lừa cậu tôi làm cháu cậu, sinh con không có lỗ đít."
Hỏa Tiểu Tà vươn tay túm chặt lấy vai Phan Tử, hạ giọng nói: "Phan Tử, cảm ơn!"
Phan Tử hừ nói: "Này, mắt cậu đỏ rồi kìa."
"Không có."
"Sao lại không có."
"Ngủ không ngon."
"Vậy cậu đừng có nhìn tôi với vẻ thâm tình như thế được không? Toàn thân tôi nổi hết da gà lên rồi này."
"Cút đi cho khuất mắt tôi."
"Không được, cái vẻ quỷ quái này của cậu làm tôi buồn nôn muốn ói, cho tôi ói một cái, oẹ."
"Mẹ kiếp! Câm miệng!"
Hai thằng nhóc này, cười đùa chí chóe với nhau, đuổi theo đánh nhau chạy đi.
Mọi người dùng xong bữa sáng, có mấy vị chưởng quỹ thương đội đến tìm Tam Di Thái, nói là muốn cùng Tam Di Thái lập thành một thương đội lớn, cùng xuất phát đến Quảng Châu, đông người sức mạnh lớn, qua lại còn có thể chiếu ứng lẫn nhau.
Điều này đúng ý Tam Di Thái, bà không do dự nhiều liền đồng ý. Các vị chưởng quỹ thương đội cảm ơn rối rít, hẹn với Tam Di Thái thời gian xuất phát hôm nay, rồi đều quay về chuẩn bị.
Bên phía Tam Di Thái cũng không nhàn rỗi, sai bảo xuống dưới, lo liệu cho thương đội nhà họ Vương kiểm kê hàng hóa, chuẩn bị nhân mã, thu xếp ổn thỏa xong thì đã gần trưa, sắp đến giờ hẹn xuất phát.
Tam Di Thái, Thanh Miêu, Thanh Liễu lại cùng ăn một bữa trưa đơn giản với Hỏa Tiểu Tà, Phan Tử, Kiều Đại, Kiều Nhị và những người khác. Mặc dù thời gian chung đụng không lâu, giờ sắp chia lìa, Tam Di Thái có chút cảm thương. Bà không nói được lời khách sáo nào, chỉ bảo Hỏa Tiểu Tà và mọi người giữ gìn cẩn thận, nếu đã xong việc, có thể đến Quảng Châu gặp mặt.
Thanh Miêu, Thanh Liễu mấy ngày nay ở bên Phan Tử, lúc nào cũng vui vẻ vô cùng. Hai cô nàng khó khăn lắm mới gặp được người đàn ông có thể chung đụng vui vẻ thế này, giờ sắp phải chia tay, tình cảm thiếu nữ lộ rõ mồn một, rất không nỡ rời xa Phan Tử.
Phan Tử lúc này ngược lại có phong thái đại tướng, lấy hai món "bảo bối" trong túi đeo bên người tặng cho Thanh Miêu, Thanh Liễu, cười ha hả nói ngày sau còn dài, nhất định sẽ còn gặp lại, biết đâu hai ba ngày nữa là đuổi kịp các cô rồi.
Thực ra Hỏa Tiểu Tà trong lòng hiểu rõ, Tam Di Thái đi chuyến này, chỉ sợ không có một hai năm thì khó mà gặp lại. Hỏa Tiểu Tà sống chừng này tuổi, vô số người tụ tán ly hợp bên cạnh cậu, cậu sợ nhất chính là lúc chia tay với người khác, có một loại cảm giác chua xót không sao tả xiết.
Tam Di Thái cho Hỏa Tiểu Tà một khoản tiền, ra tay rất hào phóng, ba trăm đồng đại dương. Hỏa Tiểu Tà ban đầu nói không cần, Tam Di Thái khăng khăng muốn đưa, Phan Tử liền nửa đẩy nửa đón thay Hỏa Tiểu Tà nhận lấy, trong lòng thầm vui mừng.
Bốn người Hỏa Tiểu Tà tiễn Tam Di Thái một đoạn, đến đầu đường lớn hướng về phía nam của trấn Tam Bảo, mấy thương đội tụ lại, khí thế hùng hậu bốn năm trăm người, người gọi ngựa hí, thúc đẩy đội ngũ, dần dần đi xa.
Phan Tử đứng ở đầu đường, vẫy tay hét lớn: "Thanh Miêu, Thanh Liễu, đừng để gã đàn ông khác dụ dỗ mất đấy, các cô phải nhớ tôi đấy nhé." Câu này hét ra, Thanh Miêu, Thanh Liễu cũng chẳng nghe thấy gì.
Hỏa Tiểu Tà gọi Phan Tử, Kiều Đại, Kiều Nhị đừng lưu lại đây lâu, về lại khách sạn nhà họ Vương rồi tính tiếp.
Mọi người vừa đi không được mấy bước, một người đàn ông mặc trường bào màu vàng thổ từ bên đường bước ra vững vàng, gật đầu ra hiệu với đám người Hỏa Tiểu Tà.
Người này không thể quen thuộc hơn, chính là Điền Vấn.