Ngũ Đại Tặc Vương

Lượt đọc: 404 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 285

❊ ❊ ❊

Hỏa Tiểu Tà liên thủ với Phan Tử, Kiều Đại, Kiều Nhị tấn công Trịnh Tắc Đạo. Hắn hiểu rõ, nếu đánh cứng rắn thì chắc chắn không phải đối thủ của Trịnh Tắc Đạo. Hỏa Tiểu Tà ngoài mặt tấn công vào hạ bàn của Trịnh Tắc Đạo, nhưng mục đích thực sự lại là thanh Liệp Viêm Đao trong ngực hắn. Để khiến Trịnh Tắc Đạo lộ ra sơ hở, Hỏa Tiểu Tà mượn thân hình to lớn của Kiều Đại làm lá chắn. Nhân lúc Trịnh Tắc Đạo kéo cánh tay Kiều Đại, trước ngực hắn đã lộ sơ hở, Hỏa Tiểu Tà cam lòng chịu một cước của Trịnh Tắc Đạo, dùng tốc độ nhanh như chớp, gắng gượng chịu đựng cơn đau dữ dội trên mặt, cướp lấy thanh Liệp Viêm Đao từ trong ngực Trịnh Tắc Đạo rồi vội vàng lăn sang một bên.

Trịnh Tắc Đạo không hề hay biết, vẫn truy sát Hỏa Tiểu Tà không buông, ra tay cực kỳ tàn độc. Hỏa Tiểu Tà cố tình chịu thêm một cước của hắn, dẫn dụ hắn cúi người xuống thấp, tay phải rút thanh Liệp Viêm Đao ra, kề sát vào yếu huyệt bên hông Trịnh Tắc Đạo, không sai một ly.

Trịnh Tắc Đạo đã cảm nhận được mũi dao của Hỏa Tiểu Tà đâm vào da thịt, đúng vào nơi yếu huyệt. Nếu Hỏa Tiểu Tà tâm ngoan thủ lạt, chỉ cần lắc cổ tay một cái, tính mạng của hắn khó giữ. Trịnh Tắc Đạo kinh hãi không thôi, thầm nghĩ: "Chủ quan rồi! Thằng nhóc này tiến bộ nhanh đến mức thật đáng kinh ngạc!"

Hai người giằng co trong chốc lát, Trịnh Tắc Đạo hừ lạnh: "Hỏa Tiểu Tà, đã bắt được ta rồi, sao còn không ra tay giết ta đi!"

Hỏa Tiểu Tà sưng mặt mắng: "Ngươi không cần khích tướng ta, ta cũng không muốn giết người! Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, đừng tưởng ta dễ bị bắt nạt!"

Thủy Yêu Nhi đứng bên cạnh nói: "Hỏa Truyền Sứ Giả, Hỏa Tiểu Tà đã lấy lại được dao từ trên người ngươi, còn chế trụ được yếu huyệt của ngươi, ngươi đã thua rồi."

Phan Tử không dám mạo muội tiến lên, lấy tay che mắt hét lớn: "Hỏa Tiểu Tà, giết chết tên thái giám này đi!"

Mặt Trịnh Tắc Đạo càng thêm trắng bệch, hừ giọng: "Các ngươi thật sự nghĩ ta đã thua rồi sao?"

Trịnh Tắc Đạo vừa nói dứt lời, sát khí trong mắt dâng lên, tựa như vạn mũi kim thép, đâm thẳng vào mắt Hỏa Tiểu Tà, sắc bén cực điểm. Hỏa Tiểu Tà chưa từng thấy Trịnh Tắc Đạo có bộ dạng như vậy, trong lòng run lên, thầm nghĩ không ổn, tay siết chặt lại, định đâm thanh Liệp Viêm Đao sâu thêm vào da thịt Trịnh Tắc Đạo mấy phần để chế áp sát khí của hắn.

Từ trong tay áo bên trái vốn đang buông thõng của Trịnh Tắc Đạo, một đạo bạch quang đột nhiên vút ra, đánh thẳng vào hổ khẩu bàn tay Hỏa Tiểu Tà, nhanh như chớp giật. Hỏa Tiểu Tà căn bản không thể tránh né, chỉ là vô thức muốn né tránh. Đạo bạch quang đó sượt qua lòng bàn tay Hỏa Tiểu Tà, rạch ra một đường máu. Đạo bạch quang này thế không giảm, "keng" một tiếng đánh vào chuôi thanh Liệp Viêm Đao, chấn cho thanh Liệp Viêm Đao lùi lại! Bạch quang tản ra, vèo một tiếng thu hồi vào trong tay áo Trịnh Tắc Đạo.

Hỏa Tiểu Tà lập tức biết không ổn, chưa kịp phát lực tiếp thì Trịnh Tắc Đạo đã vung chân phải lên, hất cẳng tay Hỏa Tiểu Tà ra, tay phải hạ xuống, hai ngón tay phát lực, điểm mạnh vào gân mạch khuỷu tay Hỏa Tiểu Tà. Chỉ riêng chiêu này chính là tuyệt học trong "Nhiễu Cân Loạn Mạch Thuật" của Hỏa gia. Hỏa Tiểu Tà sao có thể chống đỡ nổi, cẳng tay như bị điện giật chấn ra, mũi dao đã rời khỏi cơ thể Trịnh Tắc Đạo.

Trịnh Tắc Đạo hừ lạnh một tiếng, thân hình rung lên đã tránh được yếu huyệt, hai tay giao thoa, đã ghì chặt tay phải của Hỏa Tiểu Tà. Hỏa Tiểu Tà đau điếng khớp xương, "á" lên một tiếng, thanh Liệp Viêm Đao rơi xuống đất.

Trịnh Tắc Đạo dùng một tay phát lực, sinh sinh vặn ngã Hỏa Tiểu Tà xuống đất. Trịnh Tắc Đạo chộp lấy thanh Liệp Viêm Đao, mũi dao đâm thẳng vào yết hầu Hỏa Tiểu Tà. Một loạt động tác này thực hiện liền mạch như nước chảy mây trôi, khiến người ta không có lấy một cơ hội phản ứng.

Thủy Yêu Nhi hét lên: "Đừng giết huynh ấy!"

Điền Vấn càng phi thân tiến lên, muốn chộp vào vai Trịnh Tắc Đạo, quát lớn: "Dừng tay!"

Phan Tử đã sợ đến ngây người, há hốc mồm không thốt nên lời.

Trịnh Tắc Đạo từ lúc nói xong câu "Ta thật sự thua rồi sao", cho đến khi thoát khỏi hiểm cảnh, rồi lại phản chế đưa Hỏa Tiểu Tà vào chỗ chết, chỉ trong vòng hai, ba giây. Động tác nhanh đến mức khó tin, khiến cho Điền Vấn và Thủy Yêu Nhi dù nhận ra Trịnh Tắc Đạo muốn lấy mạng Hỏa Tiểu Tà thì cũng đã quá muộn.

Hỏa Tiểu Tà trơ mắt nhìn mũi dao đâm tới, không còn cách nào tránh né, lòng lạnh toát, đành nhắm mắt chờ chết.

Mũi dao của Trịnh Tắc Đạo đâm vào da thịt Hỏa Tiểu Tà nửa ngón tay thì đột nhiên khựng lại, rồi rút ra.

Điền Vấn cũng đã kịp đến trước mặt Trịnh Tắc Đạo, ấn lên vai hắn, nói: "Dừng tay!"

Trịnh Tắc Đạo mặt trắng như giấy nói: "Điền Vấn huynh, xin hãy yên tâm, ta sẽ không giết hắn." Trịnh Tắc Đạo đột nhiên xoay sống dao lại, giáng mạnh vào sau gáy Hỏa Tiểu Tà, sinh sinh đánh ngất Hỏa Tiểu Tà, khiến hắn mềm nhũn ngã xuống đất.

Với thân thủ như Điền Vấn mà cũng không kịp ngăn cản cú đánh bất ngờ không báo trước của Trịnh Tắc Đạo, gầm nhẹ: "Ngươi!"

Vẻ trắng bệch trên mặt Trịnh Tắc Đạo dần tan biến, khôi phục lại sự hồng hào. Hắn đứng dậy, chắp tay nói: "Vừa rồi Hỏa Tiểu Tà không làm bị thương ta, tự nhiên ta sẽ không làm hại hắn. Điền Vấn huynh đa nghi quá rồi! Nhưng tên Hỏa gia khí đồ này cũng không thể mặc sức làm bậy. Ha ha! Ta hiện tại muốn thi hành Hỏa gia gia pháp, đối với Hỏa Tiểu Tà không hề gây tổn hại gì! Xin Điền Vấn huynh lùi lại."

Phan Tử chửi ầm lên: "Họ Trịnh kia, tên tiểu nhân vô sỉ nhà ngươi! Vừa rồi Hỏa Tiểu Tà nương tay không giết ngươi, ngươi muốn làm gì? Lão tử liều mạng với ngươi!" Phan Tử vừa chửi vừa gào thét lao tới, bất chấp tính mạng.

Phan Tử vừa chạy được hai bước, dưới chân loạng choạng, phần thân trên bị người ta đẩy một cái, ngã nhào "chó đớp cứt". Phan Tử vừa định bò dậy chửi bới thì một chiếc túi vải đen đã trùm lên đầu hắn. Phan Tử vùng vẫy hai cái, chỉ ngửi thấy trong túi có mùi hương lạ sộc vào mũi, chưa kịp chửi thành tiếng thì thân mình đã mềm nhũn, "bịch" một tiếng ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Thủy Yêu Nhi kéo tay một cái, thu chiếc túi đen trên đầu Phan Tử lại, bỏ vào trong tay áo, nói: "Phan Tử, ngươi tốt nhất đừng gây rối nữa."

Điền Vấn nhìn thấy Hỏa Tiểu Tà, Phan Tử, Kiều Đại, Kiều Nhị không còn sức chống cự nữa, lông mày cau chặt, trầm giọng nói: "Đáng xấu hổ!"

Trịnh Tắc Đạo nói: "Điền Vấn huynh, xin hỏi có gì đáng xấu hổ? Ta làm sai ở đâu? Không nghe khuyên bảo, khiêu khích bản nhân là họ; kiêu căng ngạo mạn, ỷ đông hiếp yếu cũng là họ; miệng đầy lời lẽ bẩn thỉu cũng là họ; cầm vũ khí đả thương người, mưu đồ lấy mạng ta vẫn là họ, ta chỉ là tự vệ mà thôi. Nếu không phải ta có bản lĩnh Hỏa gia, nếu là một người bình thường thì đã sớm chết trong tay bọn họ rồi. Ta là Hỏa Truyền Sứ Giả, được Hỏa Vương đại nhân đích thân chỉ định làm việc, Hỏa gia khí đồ vi phạm quy củ Hỏa gia, vốn dĩ nên do ta xử trí. Ta không làm hại tính mạng bọn họ, chỉ là đánh ngất xỉu, chờ xử lý sau mà thôi. Điền Vấn huynh, ta có điểm nào vô đức vô nghĩa? Chỗ nào đáng xấu hổ, xin Điền Vấn huynh chỉ giáo rõ!"

Thủy Yêu Nhi bước lên mấy bước, nhìn Hỏa Tiểu Tà đang hôn mê dưới đất, nói: "Điền Vấn, quả thực là Hỏa Tiểu Tà bọn họ ra tay trước. Hỏa Truyền Sứ Giả giữ mạng cho họ, không bẻ gãy tay chân họ đã là khách khí rồi."

Điền Vấn trầm giọng nói: "Để họ đi!"

Trịnh Tắc Đạo cười nói: "Điền Vấn huynh, đương nhiên sẽ để họ đi, nhưng họ phải chịu sự trừng phạt của gia pháp Hỏa gia."

Điền Vấn nhìn Trịnh Tắc Đạo, nói: "Cái gì!"

Trịnh Tắc Đạo khẽ mỉm cười, tháo một gói vải từ bên hông xuống, mở ra trong lòng bàn tay. Bên trong có một chiếc túi lụa đỏ thắm mỏng manh. Trịnh Tắc Đạo dùng ngón tay rút nhẹ, tiếng kêu "ong ong" khẽ vang lên, chỉ thấy ba cây kim đỏ dài mảnh sáng loáng hiện ra trong tay.

Điền Vấn trong lòng thắt lại, quát: "Hỏa Diệu Châm!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:246
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.