Trác Trường Khanh nhìn hết tầm mắt, chỉ thấy hai hồng y thiếu nữ một tả một hữu kèm sát giai nhân tuyệt sắc kia mà lướt đi như bay về phía rừng cây ngoài thành.
Trông xa xa thì thấy bóng dáng ba nàng cơ hồ biến thành một hồng đạo quang, đang lướt đi như sao xẹt trên thảm cỏ xanh rờn đồng nội.
Khi Trác Trường Khanh nhảy xuống khỏi tường thành, thì đã cách họ quá xa, lúc này còn cách họ hơn mười trượng, khoảng cách này nếu nói dài thì không dài, nhưng nói ngắn thì cũng chẳng ngắn. Trác Trường Khanh không chút chậm trễ, thi triển khinh công, lao vút theo họ mà chẳng quay đầu nhìn hoàng y thiếu niên kia nữa.
Trong chớp mắt, ba hồng y cô nương kia đều lẩn vào trong rừng cây, bất giác Trác Trường Khanh xoè rộng hai tay, bay phắt lên như một cánh nhạn, tức khắc đã vọt vào trong rừng…
Ngờ đâu thân hình chàng vừa đáp xuống, một lằn sáng xanh lè mang theo tiếng gió rít ghê rợn, bỗng từ đâu bổ xuống đầu chàng, một giọng nói sang sảng tiếng đồng gầm lên:
– Mau dừng bước.
Trác Trường Khanh không ngăn nổi kinh hoàng, chỉ thấy thân hình nhanh như tên bắn đã bị luồng sáng xanh lè kia quấn lấy, chàng hú dài một tiếng thân người bỗng hụp xuống, vận chân khí dừng phắt luồng lực đạo đang tiến tới, búng người lướt nhanh về phía sau ba bước.
Sự chuyển biến đột ngột của thân hình chàng lúc này, có thể nói là thân tùy ý niệm, ý tới đâu hình tới đó, kinh nhân hãi thế, trong lằn quang ảnh xanh lè kia cũng không ngăn nổi sự kinh ngạc, có người phát ra tiếng khe khẽ.
Trác Trường Khanh khẽ phất tay áo, thoắt nhiên thân hình chàng cũng dừng ngay lại, chỉ có tà áo dài trên người vẫn còn phấp phới phập phồng mãi không thôi, xem ra dường như muốn theo gió mà bay đi vậy.
Chân khí toàn thân chàng cũng tùy theo cái phất tay mà tụ lại tràn đầy trên hai cánh tay, nhưng vệt sáng xanh kia lại chưa đuổi theo mà đánh, trong lòng chàng không khỏi có chút sửng sốt, liếc mắt mà nhìn thấy một hòa thượng với thân hình cao to, đang đứng trước một cây cổ thụ cành lá sum suê, hai tay hòa thượng giơ ra, trong tay hoành ngay một cây Như ý phương tiện sản, một loại vũ khí lợi hại của Phật môn, cây sản này phát ra tinh quang sáng lòe, những khoen đồng trên thân sản, hãy còn phát ra tiếng kêu leng keng.
Trác Trường Khanh lại ngớ ra lần nữa, không biết vị tăng nhân cao lớn này vì sao lại đột ngột ra tay với mình, ánh mắt đảo qua một lượt, thì thấy trên mặt hòa thượng khôi vĩ này lộ đầy vẻ tức giận, một đôi hổ mục, uy quang rừng rực đang dán mắt theo dõi nhất cử nhất động của chàng.
Đàng sau thân cây cổ thụ cao, cành lá sum suê, thấp thoáng một bóng hồng bước ra, tóc vấn cao, giương mắt lên nhìn Trác Trường Khanh, đó chính là thiếu nữ xinh đẹp kia.
Trác Trường Khanh không ngăn được vừa buồn cười vừa tức lại vừa thấy kỳ quái, nào ngờ vị tăng nhân khôi vĩ kia sau khi nhìn trừng trừng vào chàng hồi lâu, đột nhiên bỗng hét lên một tiếng, vung cây Như ý phương tiện sản trong tay lên loang loáng, vừa múa vừa gầm lên:
– Thằng nhóc con này, xem ra rất giống người, ngờ đâu lại là kẻ đội lốt cầm thú.
Chớp mắt đã thấy cây phương tiện sản tinh quang sáng loá đâm thẳng tới.
Vị tăng nhân lại lớn tiếng quát tháo:
– Hôm nay, lão hòa thượng này phải giáo huấn ngươi mới được.
Trác Trường Khanh khẽ xê dịch cước bộ, thoắt đã nhảy ngoài năm bước, trong lòng lại càng thấy kinh ngạc kỳ quái, không biết làm sao vị tăng nhân cao lớn này lại chửi mình là kẻ “đội lốt cầm thú”.
Chàng vừa nghĩ vừa nhướng cao mày kiếm to giọng hỏi:
– Tại hạ chẳng quen biết gì với đại sư, không biết căn cứ vào đâu mà đại sư lại chửi rủa tại hạ như thế… Nếu đại sư cùng các cô nương kia thông đồng với nhau…
Lời còn chưa dứt, vị hòa thượng đã lại hét lên trợn tròn đôi hổ mục, to giọng quát tháo:
– Tiểu tử này thật đang chọc tức ta rồi, ta muốn hỏi mi, giữa thanh thiên bạch nhật mà ngươi dám vô lễ, giở trò sàm sỡ với thiếu nữ người ta, chẳng phải ngươi đội lốt cầm thú là gì?
Vừa dứt tiếng nói, đã vung múa tít cây phương tiện sản, quét ngang hông Trác Trường Khanh.
Trác Trường Khanh vừa sợ vừa giận, khẽ lắc người né tránh, cây phương tiện sản đã quét qua sát sạt bên người.
Mấy hồng y thiếu nữ đằng sau thân cổ thụ đều bụm miệng nín cười, rồi lại ló đầu ra mà xem, Trác Trường Khanh lúc này đã đoán được rằng vị đầu đà lỗ mãng này, chắc hẳn đã bị mấy hồng y thiếu nữ giảo hoạt bỡn cợt, cho nên không phân rõ trắng đen liền ra tay đối phó với chàng.
Chàng không khỏi chửi thầm vị hòa thượng lỗ mãng:
“Nếu là người khác, há chẳng phải đã bị chặt vụn đầu rồi sao?”
Chàng lại phất tay, thừa lúc luồng lực đạo của cây phương tiện sản đã tận, bèn búng người lướt tới cây cổ thụ.
Nào ngờ vị hòa thượng cao lớn tuy lỗ mãng, nhưng võ công lại cao tuyệt, cổ tay hạ xuống rút phắt cây phương tiện sản lại, hào quang lấp loáng, đã chặn tới trước ngực Trác Trường Khanh.
Tuy Trác Trường Khanh không muốn vướng bận vào Đa Sự đầu đà này, nhưng vì lúc này chàng không kiềm chế được lửa giận đang bốc lên cuồn cuộn, nên hét lớn:
– Làm sao mà hòa thượng ngươi lại lỗ mãng đến thế, không thèm hỏi rõ đầu đuôi ngọn ngành thì đã…
Hòa thượng cao lớn đã gầm lên cắt ngang lời chàng đang nói, chắp hai tay làm một, huy động cây phương tiện sản nặng gần trăm cân kích ra mấy chiêu nhanh như chớp, tiếng khoen đồng rung lên từng chập.
Trong nháy mắt, khắp rừng ào ào tiếng gió, giữa ánh hàn quang lay động, lá cây rụng rơi lả tả, lại bị chưởng phong của Trác Trường Khanh phóng tới cuốn bay ra xa tựa như lá đổ giữa gió thu vậy.
Tà áo Trác Trường Khanh phấp phới, dáng điệu ung dung, uyển chuyển, thân hình thấp thoáng giữa ánh hàn quang đầy trời đổ xuống, mục quang không lúc nào rời khỏi cây cổ thụ, chỉ sợ ba hồng y thiếu nữ thừa cơ mà trốn thoát…
Nhưng gốc cổ thụ kia lại quá lớn, chu vi thân cây ba người ôm chẳng xuể, rốt cục ba thiếu nữ ẩn đằng sau có đi hay không, chàng chẳng thể nào biết được, do vậy chàng từ từ di chuyển thân hình về sau cây cổ thụ, nhưng chỉ vì hàn quang của tăng nhân đang huy vũ kia lại như một bức tường thành chắn lấy trước mặt không cho chàng tiến tới.
Mấy chục chiêu qua đi, Trác Trường Khanh đã nhìn ra chiêu thức mà vị tăng nhân này thi xuất, chẳng những công lực cực kỳ thâm hậu mà còn là chân truyền Thiếu Lâm tâm pháp Giáng Long La Hán Sản.
Loại võ khí nặng nề của ngoại môn này, phối hợp với vũ công thượng thừa của ngoại gia mà thi triển, thì uy lực cực kỳ ghê gớm, khủng khiếp. Loại võ công cương mãnh này giống như một hán tử phương cương, giữ gãy mà không cong, Trác Trường Khanh biết rằng, trừ phi chàng đem công lực tuyệt đỉnh của nội gia mà đả thương, nếu không thì chỉ có thủ mà không công, muốn dùng chiêu thức để phá giải cũng chẳng phải là chuyện dễ.
Tuy chàng tức giận đầu đà lỗ mãng đa sự này, nhưng lại cũng không muốn đả thương một người vốn chẳng có thù oán gì với chàng, tiếp thêm mười mấy chiêu nữa, lòng chàng càng thêm sốt ruột trong khi thi triển chiêu thức, lại bất giác gia thêm mấy phần lực đạo, có lúc cây như ý phương tiện sản còn chưa kịp thi triển tiếp một chiêu thì đã bị chàng đánh bạt ra ngoài.
Nhưng tăng nhân to cao gầm lớn một tiếng, giữa lúc thu trở về đó, lập tức phóng tiếp mấy chiêu nữa, lúc này ống tay áo cà sa của ông đã xắn cao lên đến chõ, để lộ ra hai cánh tay cuồn cuộn. Hiển nhiên, công lực ngoại gia của hòa thượng đã đạt đến thượng đỉnh.
Lại thêm mấy chiêu nữa qua đi, bỗng Trác Trường Khanh phất tay, thân hình trường ra xa bảy thước, đầu đà lỗ mãng kia ngớ ra, hoành ngang thân sản, vừa định truy kích, đã thấy Trác Trường Khanh cười nhạt, dùng một ngón tay chỉ vào ông mà cười nói:
– Tại hạ biết đại sư là ai rồi, có phải đại sư là đệ tử của Đạt Ma viện trưởng? Đăng đại sư trên núi Thiếu Lâm không?
Quả nhiên, nét mặt hòa thượng lộ vẻ ngạc nhiên, nói:
– Làm sao mà ngươi biết được sư phụ của ta?
Trác Trường Khanh cười, nói tiếp:
– Thế đại sư có biết tại hạ là ai không?
Tăng nhân kia lại ngớ người ra, hồi lâu chẳng nói nên lời, Trác Trường Khanh cười nói:
– Đương nhiên đại sư không biết tại hạ là ai, vậy mà sao dám động thủ cùng tại hạ.
Mục quang tăng nhân đờ đẫn, uy quang đã tận, thầm nghĩ:
“Phải à! Cái tay này tuy tuổi còn nhỏ, mà võ công lại cao siêu, hẳn là phải có lai lịch đặc biệt…”
Trác Trường Khanh đã lại cười nhạt nói:
– Đại sư có biết ba hồng y thiếu nữ kia là ai không?
Tăng nhân đưa bàn tay thô kệch lên xoa xoa cằm, lại nghe Trác Trường Khanh cất giọng lạnh lùng:
– Đến cả tên tuổi lai lịch của họ đại sư cũng chẳng rõ, vậy sao dám hồ đồ giúp họ, ngài có biết ba hồng y thiếu nữ vừa rồi kỳ thực là ba nữ đạo tặc không?
Tăng nhân khẽ than thầm một tiếng, nghĩ:
“Phải à! Đến cả danh tánh lai lịch của họ ta cũng chẳng biết, sao lại dám tin lời nói bậy bạ của họ, xem ra thiếu niên này cũng chẳng phải quân đạo tặc a!”
Đoạn ông ngước mắt lên, ngập ngừng nói:
– Các hạ là ai, lời nói vừa rồi quả nhiên là thật chứ? Khoé miệng Trác Trường Khanh hiện lên một nét cười, dường như là cười nhạo sự hồ đồ của tăng nhân này, nhưng vẻ mặt lại cố ý lạnh lùng, đoạn nói:
– Đại sư hãy mau cùng tại hạ bắt lại ba nữ tặc kia rồi hãy nói, nếu không… hừm.
Tiếng “hừm” còn chưa dứt, thân hình chàng đã vút đi như tên bắn, lao bổ đến phía sau cây cổ thụ, mục quang loang loáng, thì thấy trống không, không biết ba cô nương kia đã đi đàng nào rồi.
Chàng ngấm ngầm đạp mạnh, chẳng để ý gì đến đầu đà kia nữa, thân hình lao vút vào trong rừng sâu.
Vị tăng nhân đa sự kia sửng sốt hồi lâu, nhìn theo bóng dáng Trác Trường Khanh đã mất hút trong rừng sâu, trong lòng cũng không khỏi rủa thầm mình, làm sao hôm nay, lại làm những việc hồ đồ chẳng có đầu đuôi gì cả.
Nguyên lai ông hành cước tới đây, thấy có gió mát, lại chỉ có một mình, chẳng vướng bận việc gì, bèn lăn ra ngủ, sáng nay tỉnh dậy, đã thấy ba hồng y thiếu nữ hoảng hốt chạy vào rừng, nét mặt trắng bệch, ánh mắt sợ hãi, dường như đang trốn tránh cái gì đó.
Ba thiếu nữ kia khi mới vào rừng, vì nhìn thấy một vị tăng nhân cao to đang nằm dưới gốc đại thụ, bên người đặt một thanh phương tiện sản tinh quang sáng loè thì tựa hồ cũng có chút kinh hãi, sáu làn thu ba dán chặt vào thanh phương tiện sản đặt bên mình ông.
Một hồng y thiếu nữ khẽ chau mày, ngồi phục xuống trước mặt ông, giọng khẩn thiết:
– Đại sư cứu mệnh, đằng sau có người muốn… muốn làm hại tệ nữ, đã đuổi tới nơi rồi.
Hòa thượng khôi vĩ này vốn tính đa đoan, rất thích việc không có quan hệ tới mình, từ lúc xuất gia đến nay không biết là làm bao nhiêu việc như thế rồi, lúc này vừa nghe thấy thế, lập tức vùng dậy, chộp lấy cây phương tiện sản, vỗ ngực nói:
– Có ta ở đây, các cô nương còn sợ cái gì, có chuyện gì, lão gia hoàn toàn làm chủ.
Ba hồng y thiếu nữ đảo mắt trông, đã thấy Trác Trường Khanh đang đuổi tới như bay, liền vội trốn ra đàng sau đại thụ, rồi lại khiến cho tăng nhân hồ đồ này đánh nhau với Trác Trường Khanh.
Lúc này, ông đang thẫn thờ đứng dưới gốc cây, trong đầu lại lẫn lộn trăm mối, không biết giữa huyền y thiếu niên và mấy cô nàng kia rốt cục có mối quan hệ gì.
Tuy ông đã không hoàn toàn tin vào lời của ba hồng y thiếu nữ, nhưng đối với Trác Trường Khanh vừa nói, ông cũng có chút nghi hoặc. Có rất nhiều người trong giang hồ biết, tuy ông có võ công cao siêu, nhưng khi lâm sự lại rất khờ khạo, hồ đồ, cho nên người ta đã cố ý trêu chọc ông, ông bị bỡn cợt, rồi lại cũng chẳng hay biết gì cả.
Ông ta thờ thẫn hồi lâu, vứt thanh phương tiện sản xuống đất, tả chưởng lại đưa lên xoa xoa cằm, đầu lắc lắc nói lẩm nhẩm:
– Thật kỳ quái, làm sao thiếu niên kia biết sư thừa của ta mà hắn lại không nhận ra ta nhỉ?
Đoạn ông lại cúi xuống cầm lấy thanh phương tiện sản, vừa định đi, nào ngờ trong đám lá cây rậm rạp xum xuê, đột nhiên có tiếng cười khúc khích truyền tới, tiếng cười trong trẻo thánh thót như hoàng oanh đang hót vậy.
Ông hơi sững người, giơ cây phương tiện sản lên, ngẩng đầu trông thì thấy một giai nhân tuyệt sắc vận y phục đỏ rực, một cánh tay xinh xinh nắm lấy cành cây, toàn thân buông thõng xuống, dùng cánh tay kia vuốt tóc và sửa mớ tóc mai gió thổi tung, lúc này cô nương đang mỉm cười nhìn ông.
Thấp thoáng trong bóng lá cây xum xuê, chỉ thấy hồng y thiếu nữ đẹp như tiên giáng trần kia giống như một đoá hoa hồng kiều diễm ẩn hiện trong thảm lá màu xanh.
Lá cây trong rừng gió thổi phát lên những tiếng rì rào, vi vu, y phục bằng lụa mỏng của thiếu nữ cũng phấp phới lay động trong gió nhẹ buổi sớm.
Ống tay áo rủ xuống, cánh tay trắng muốt nõn nà, dường như trong lá xanh hoa hồng kia lại có thêm một đoạn xuân ngẫu đôi làn thu ba trong vắt, sâu thẳm, khiến người ta khi thấy, ai nấy đều muốn chết đuối trong cặp mắt ấy. Hòa thượng lỗ mãng ngước nhìn, không ngăn được cũng phải dán mắt hồi lâu, mới thốt lên lời:
– Tiểu cô nương cười ta cái gì?
Thiếu nữ xinh đẹp lại bật cười khúc khích, buông tay nhẹ nhàng rơi xuống tà áo hồng bọc gió khẽ phồng lên, lại đưa tay lên sửa mớ tóc mai, nở nụ cười mê hồn nhỏ nhẹ nói:
– Tiểu nữ cười đại sư thật là có chút hồ đồ.
Sắc diện hòa thượng sa sầm, trợn tròn đôi hổ mục, gầm lên:
– Ta vừa mới giúp ngươi thoát nạn thế mà ngươi lại nói ta hồ đồ, chả lẽ ta còn chưa giúp xong hay sao?
– Đại sư vừa rồi đã vì nghĩa hành hiệp, tệ nữ xin đa tạ trước, chẳng qua là…
Nàng hơi ngập ngừng rồi lại cười nói:
– Thực sự đại sư có chút hồ đồ, lòng dạ hiểm ác của tên đạo tặc mặc đồ đen hồi nãy, đã đoán được sư thừa của đại sư thì có gì đáng lấy làm kỳ quái, chẳng những tệ nữ biết được sư thừa của đại sư, lại còn biết cả danh tự của đại sư nữa kìa.
Giọng nói nhỏ nhẹ vừa ngừng, đôi làn thu ba đã ngước lên nhìn hòa thượng lỗ mãng, che miệng cười nói:
– Đại sư chính là đa sự đầu đà Thượng Vô Hạ Căn, Vô Căn đại sư đã từng vang danh thiên hạ mấy chục năm qua.
Đa sự đầu đà Vô Căn lắc lắc thanh phương tiện sản, luôn miệng nói:
– Đây mới thật kỳ quái hơn nữa, làm sao các tiểu cô nương nhận ra ta mà ta lại không nhận ra họ được nhỉ?
Giai nhân bật cười khanh khách:
– Tệ nữ làm sao biết được đại sư, chẳng qua là thấy thân pháp và chiêu thức đại sư thi xuất mà đoán ra thôi, chẳng có gì kỳ quái cả.
Nàng thong thả giơ ba ngón tay nõn nà lên, lại cười nói tiếp:
– Người trong võ lâm thiên hạ, còn có ai lại không biết Thiếu Lâm tam lão của Thiếu Thất Sơn, ba vị lão nhân này tuy ẩn cư nơi chốn thâm sơn cùng cốc, nhưng thiên hạ đều biết rằng, trong tam lão nếu luận đến nội lực tu vi, tự nhiên phải tính đến Không Linh đại sư nơi Tàng Kinh Các, nếu luận đến quyền chưởng khinh công lại phải kể đến Không Huệ đại sư thủ tọa La Hán đường, nhưng nếu luận tới Trấn Sơn Đảng Ma Như Ý phương tiện sản pháp của Thiếu Lâm, thì nhất thiết phải tính đến Không Đăng đại sư viện trưởng Đạt Ma viện… đại sư nghe mấy lời tệ nữ nói có đúng không?
Đa sự đầu đà Vô Căn gật gật đầu, đã lại nghe thấy thiếu nữ xinh đẹp như thiên tiên kia cất giọng oanh vàng:
– Đại sư vừa sử dụng chiêu Giáng Long La Hán sản, người có võ công sơ đẳng đến mấy cũng có thể nhìn ra được, thế thì có gì là cao diệu, ngoài Không Đăng đại sư ra, còn có ai dạy dỗ được một đệ tử giống như đại sư. Đại sư thấy lời tệ nữ nói có đúng không?
Trong mắt Đa sự đầu đà lộ vẻ thích chí, bỗng lại hỏi
– Nhưng làm sao mà cô nương biết được ta chính là Đa sự đầu đà Vô Căn?
Thiếu nữ kia che miệng cười nói:
– Ngoài Đa sự đầu đà Vô Căn đại sư ra, trong thiên hạ có mấy ai giữa đường thấy sự bất bình mà tha?
Đa sự đầu đà vỗ tay lên trán, ngửa ra cười lớn ha hả, nói:
– Những người trẻ tuổi các cô quả là thông minh, điều này làm sao mà ta lại không biết được.
Vừa dứt lời, bỗng nhiên lại hét một tiếng, đưa tay chỉ vào mặt thiếu nữ kia nói:
– Cô nương, chẳng phải cô nương đang lừa gạt ta sao?
Thiếu nữ xinh đẹp hơi sửng sốt, lại thấy Đa sự đầu đà lỗ mãng hoành ngang thanh phương tiện sản tinh quang sáng ngời, những chiếc khoen đồng rung lên leng keng.
Nhưng thiếu nữ xinh đẹp lại nở một nụ cười tươi như hoa, nhè nhẹ nói: Đại sư, chẳng lẽ ngài lại muốn hiếp đáp một thiếu nữ chân yếu tay mềm hay sao?
Ánh mắt Đa sự đầu đà như hơi khựng lại, nhưng sau đó lại gầm lên:
– Cái gì là chân yếu tay mềm, chẳng lẽ cô nương coi ta là một kẻ ngốc hay sao mà không nhìn ra được võ công của cô nương, cứ căn cứ vào thứ võ công của cô, thiên hạ còn có ai có thể hiếp đáp được. Hừ, võ công của tiểu tử kia e rằng cũng chưa cao bằng, chẳng trách hắn nói cô là nữ cường tặc.
Ông hừ liền hai tiếng, nhưng giọng nói càng lúc càng nhỏ đi, cho đến khi nói ra ba chữ nữ cường tặc thì âm lượng đã giảm đến mức khó nghe thấy. Tuy lỗ mãng, nhưng Vô Căn đại sư cũng biết được trong lời nói của thiếu nữ này có nhiều điểm giả dối, châm chọc, chỉ hiềm không biết tại sao ông lại không nỡ nói ra mấy lời khiến thiếu nữ buồn lòng, nhất là lúc nàng đang cười tươi như hoa.
Quả nhiên, giai nhân diễm tuyệt kia đã đưa tay lên chậm chậm mí mắt, sau đó lại than khẽ một tiếng, nói:
– Đại sư, không giấu gì ông, tệ nữ thực sự có chút ít võ công, nhưng cũng không đủ thủ đoạn để bì kịp với thiếu niên vận y phục đen tuyền kia. Đương nhiên làm sao bì kịp được với đại sư.
Đa sự đầu đà từ từ buông cánh tay đang cầm thanh Như Ý phương tiện sản, nét mặt hiện lên vẻ hối hận, làn thu ba của mỹ nhân khẽ chuyển, vén nhẹ tà áo rồi uyển chuyển mềm mại bước đến cất giọng khe khẽ:
– Kỳ thực, đại sư cũng nên xem rằng tệ nữ… hoàn toàn chẳng giống cường tặc chút nào cả.
Lúc này, đôi hổ mục với ánh thần quang rừng rực của Đa sự đầu đà cũng đã nhíu lại, vỗ trán một cái, cuối cùng đem nỗi hoài nghi duy nhất còn lại trong lòng mà hỏi:
– Nhưng cô nương vừa ẩn mình trên cây, hòa thượng này cùng tên tiểu tử lại hoàn toàn chẳng biết gì cả, cái thân pháp này của cô nương…
Lời còn chưa dứt, mỹ nhân đã lại bật cười khanh khách, che miệng nói:
– Đại sư, ông lại hồ đồ nữa rồi, ông xem, trong cánh rừng lá xum xuê như thế này, gió lại rất to, thổi tới khiến lá cây xào xạc không ngừng, đừng nói là tệ nữ, ngay cả người chẳng biết võ công, lúc đó có trèo lên cây, e rằng đại sư chưa chắc đã nghe thấy.
Mặt nàng tươi như hoa, giọng nói oanh vàng thỏ thẻ, nói năng dịu dàng uyển chuyển, Đa sự đầu đà vừa nghe lại đã tin ngay không chút nghi hoặc, ánh mắt không khỏi lộ vẻ đắc ý, nhưng nàng cũng không ngờ rằng, khi nàng đang đắc ý với mấy lời này, thì có một người đang trèo lên cây, chính như lời nàng vừa nói, lúc này gió thổi trong rừng, nàng cũng chẳng thể nghe thấy được.
Nguyên là sau khi Trác Trường Khanh vội vội vàng vàng đâm bổ vào trong rừng, nhưng đi được một quãng, chàng bỗng giật mình thầm nghĩ, người ta đã đi không biết bao lâu rồi, mình chắc gì đuổi kịp, hơn nữa trong rừng cây rậm rạp này, cho dù mình có đuổi kịp chăng nữa, chắc chắn cũng bị người ta ám toán mà thôi. Lòng nghĩ như thế, chàng bèn dừng chân, nào ngờ bỗng nghe thấy một tiếng quát lớn, dường như là của Đa sự đầu đà lỗ mãng kia, trong lòng lo lắng, liền quay phắt ngay lại.
Khi đến gần cây đại thụ này, chàng lại nghe thấy tiếng cười dịu dàng của thiếu nữ, cũng câu này đang nói với đầu đà lỗ mãng:
– Đương nhiên làm sao mà bì kịp với đại sư được…
Trác Trường Khanh chau mày, trầm ngâm hồi lâu rồi trèo nhanh lên cây, đừng nói có tiếng gió thổi ào ào, đến cả không có gió thổi cũng chẳng có ai có thể nghe thấy một tiếng động nào khi chàng trèo lên cây đại thụ.
– Đại sư nên xem tệ nữ… chẳng giống nữ cường tặc chút nào cả.
Trác Trường Khanh nghe thấy thế, nên nhớ ngay đến câu nói tương tự mà khi đứng trên tường thành nàng đã nói:
–… Huynh đài xem, đôi tay của tiểu nữ có giống sát nhân không?
Trong lòng chàng không biết giận hay là mừng.
Lại nghe thấy thiếu nữ kia nói:
– Ngay cả người không biết võ công, lúc đó có trèo lên cây…
Chàng cơ hồ như muốn nhảy ngay xuống, nhưng lòng lại nghĩ, lúc này đầu đà lỗ mãng hẳn đã mắc lõm thiếu nữ, nếu mình nhảy xuống, nhất định ông ta sẽ cùng với nàng liên thủ đối phó với mình, chàng bèn ngồi im không nhúc nhích, ẩn kỹ vào trong cành xum xuê, xem thiếu nữ kia còn giở trò gì lừa bịp Đa sự đầu đà nữa không.
Đa sự đầu đà một tay chống thanh phương tiện sản xuống đất, nghiêng tấm thân khôi vĩ dựa vào thanh phương tiện sản, dáng điệu như đang suy nghĩ điều gì.
Mỹ nhân lại khẽ đưa tay sửa làn tóc rối, đột nhiên cười nói:
– Lần này, đại sư đến đây, có phải là thịnh hội trên Thiên Mục sơn chăng?
Đa sự đầu đà trợn tròn hai mắt lên nói:
– Làm sao mà cô nương biết được?
Thiếu nữ lại bật cười khanh khách, nói:
– Đại sư đến đây muốn kiếm bảo đao, hay là muốn lọt vào mắt xanh của mỹ nhân kia?
Bỗng Đa sự đầu đà bật cười ha hả, một mặt dùng tay vỗ vỗ vào trán, luôn miệng nói:
– Ai nấy đều biết ta “nhiều chuyện”, xem ra tiểu cô nương này còn nhiều chuyện hơn đấy, đến cả chuyện của ta mà cũng lo giùm, ta đây chẳng phải vì kiếm, cũng chẳng phải vì mỹ nhân, mà là muốn kiếm mấy lượng bạc.
Lần này, đến lượt cô nương kia sửng sốt, lại nghe Đa sự đầu đà nói tiếp:
– Lần này, ta đến Giang Nam, lại lo rất nhiều chuyện chẳng có đầu đuôi gì cả, đừng bảo là không nói, ta còn đang nợ của người ta một vạn lượng bạc. Tiểu cô nương, cô nghĩ thử xem, trên mình ta ngoài mấy đồng xu và thanh phương tiện sản ra còn có thứ gì đáng giá không, làm sao lại còn thiếu nợ người ta, sở dĩ thế… ha ha, nghe thấy trên Thiên Mục sơn có sự việc này, ta tìm đến ngay.
Thiếu nữ có gương mặt như tiên giáng trần kia, lại đảo mắt cất giọng trong trẻo nói:
– Nếu là chuyện tốt, ta chẳng cần bạc vàng gì cũng làm ngay, nhưng nếu cô nương muốn ta làm những chuyện bất nhân bất nghĩa… ta đây sẽ cho cô nương nếm thử sự lợi hại của thanh phương tiện sản này trước đã.
Trác Trường Khanh ẩn mình trong tàn lá xum xuê không khỏi thầm khen một tiếng:
“Tuy Đa sự đầu đà này lỗ mãng, thô kệch, nhưng lại không mất đi chí khí của một hán tử đỉnh thiên lập địa.”
Ánh mắt trông xuống thì thấy thiếu nữ đã mỉm cười nói:
– Tệ nữ làm sao dám nhờ đại sư làm chuyện bất nhân bất nghĩa.
Làn thu ba lóng lánh, thướt tha bước tới hai bước, nói tiếp:
– Đại sư đã có xem qua ba bức họa kia rồi chứ… đó chính là ba bức họa trên đó có vẽ bảo kiếm, vàng bạc châu báu và một nữ nhân.
Đa sự đầu đà giương mắt lên nhìn vào thiếu nữ đứng trước mặt rồi bỗng cất giọng cười lớn, nói liền mấy câu:
– Ta thật là hồ đồ, ta thật là hồ đồ… chẳng trách nhìn cô nương thấy rất quen thuộc, té ra cô nương chính là người con gái trong bức hoạ, thế thì tốt, tốt lắm, ta đang muốn hỏi cô nương rốt cục trên Thiên Mục sơn cô nương muốn giở trò gì, mà lại chiêu dụ quần hùng võ lâm từ khắp thiên hạ đến đây? Cô nương cùng bảo kiếm, vàng bạc châu báu rốt cục là từ đâu đến, có lai lịch gì? Còn nữa, cuối cùng vì cái gì mà cô nương lại bày ra như vậy?
Mấy câu hỏi mà ông dồn dập tuôn ra lại cũng chính là nỗi quan tâm, nghi hoặc từ lâu của Trác Trường Khanh và quần hùng võ lâm khắp thiên hạ. Làn thu ba của mỹ nhân lại lúng liếng, bỗng bật tiếng cười khanh khách, thong thả nói:
– Đại sư hỏi liền một lúc nhiều vấn đề như vậy, làm sao tệ nữ có thể trả lời ngay được… vậy thì được rồi, tệ nữ dứt khoát sẽ đưa đại sư đi xem thử, rồi sẽ biết ngay thôi mà.
Trác Trường Khanh ở trên cao nhìn xuống chỉ thấy thiếu nữ nói cười như hoa đang nở rộ trên cành, mớ tóc mây cũng bồng bềnh theo từng trận gió thổi qua, chàng không khỏi trầm tư nghĩ:
– Ta thường thấy trên họa quyển có viết hai chữ “vưu vật” nhưng trước sau lại không biết phải là người như thế nào mới xứng đáng với hai chữ “vưu vật” cho đến khi thấy nàng, mới biết rằng, vưu vật là như thế nào, ôi… xem ra trong khắp gầm trời này ngoài nàng ra, e rằng cũng khó kiếm một người như thế.
Vừa nghĩ thế, chàng chợt nhớ những lời bảo ban dạy dỗ khi phụ thân lúc còn sinh tiền dạy chàng học.
Trong phút chốc, trước mắt chàng như còn thấy rõ gương mặt của phụ thân với dáng vẻ thân thiết, hiền từ, tay cầm một quyển sách, đang chăm chú dạy từng câu từng chữ cho chàng, mỗi lần đọc đến “Khổng viết thành nhân. Mạnh viết thủ nghĩa duy kỳ nghĩa tận sở dĩ nhân chí… nhi kim nhi hậu, thứ kị vô hối”.
(Dịch nghĩa: Khổng tử nói: diệt thân thành nhân, Mạnh Tử nói thủ nghĩa, chính là vì nghĩa tận, cho nên nhân mới đến… từ nay về sau, ngõ hầu không phải hối hận.).
Lúc đọc đến đây, cha chàng bèn gấp sách lại mà than thở:
“Cuối cùng đã thành nhân thủ nghĩa rồi.”
Đời gia phụ, người chưa làm một chuyện gì để hối hận về sau cả. Nhưng tại sao người lại chết một cách oan khuất đến vậy? Gia phụ than thở nuối tiếc cho cái chết của người khác, nhưng trong đông đảo thiên hạ lúc này, còn có ai vì cái chết của gia phụ mà tiếc nuối than thở không?
Trong lòng chàng như có trăm mối tơ vò, lúc thì chợt nhớ đến song thân, khi thì chợt nhớ đến thời ấu thơ vàng son của mình, nhưng sự vàng son của tuổi thơ đã một đi không trở lại, phụ mẫu đã chết cũng không bao giờ có thể sống lại được nữa. Trong dòng tư tưởng hỗn loạn này lại tựa hồ có một bóng nhỏ màu đỏ hiện ra mỗi lúc một lớn, cuối cùng đọng lại thành thân hình của giai nhân tuyệt sắc, dường như đang mỉm cười, giơ hai cánh tay ngà ngọc ra, dịu dàng nói: “Đôi tay này có giống như đôi bàn tay sát nhân chăng?”
“Đôi tay này có giống bàn tay sát nhân… này có giống bàn tay sát nhân… sát nhân… nhân…”.
Câu nói này tựa hồ đang khuếch tán, dội vang vang trong óc Trác Trường Khanh, chàng vội vàng nhắm mắt lại, nào ngờ bóng dáng của phụ thân lại đang chập chờn trước mắt chàng, toàn thân đầy máu, đang chỉ vào mặt mắng:
– Ta chết rồi, đứa con bất hiếu này không báo cừu cho ta, mà lòng lại nhớ đến đệ tử của cừu nhân, lại đang nghĩ nó là vưu vật, ta thấy đứa con bất hiếu nhà ngươi còn có gì là hữu dụng.
Nói đoạn, ông hung dữ vung quyền lên, đánh vào mặt chàng.
Chàng hét lớn một tiếng, rồi lăn từ trên chạc cây xuống đất, giương mắt nhìn tứ phía, chỉ thấy bốn bề tĩnh mịch, không những bóng dáng cha chàng đã biến mất, mà thiếu nữ và Đa sự đầu đà kia cũng không còn. Nắm tay lại thì thấy lòng bàn tay nhớp nháp đầy mồ hôi lạnh, mới hay là mình đã ngủ quên trên cây và mơ thấy một cơn ác mộng.
Ác mộng đã hết, lúc này chàng không ngăn được bèn rủa thầm mình làm không sao mà trong khi khẩn cấp như vậy lại ngủ quên đi, chẳng biết lúc này thiếu nữ kia đã đi đâu rồi, làm mình phải uổng công khó nhọc tìm kiếm.
Chàng lại nhớ rằng, thiếu nữ kia còn nhờ Đa sự đầu đà một việc, nhưng không biết là chuyện gì, ba câu hỏi mà Đa sự đầu đà hỏi ra cũng chẳng biết cô nương đó trả lời như thế nào.
Tuy Trác Trường Khanh là người thông minh phi phàm, nhưng cuối cùng vì tuổi còn nhỏ, lại mới bước chân vào chốn hồng trần, lúc này gặp phải nhiều việc quá phức tạp nan giải, không khỏi có những hành động thất thế, sai lầm.