Tiếng rống của Sầm Xán vang tới khiến Trác Trường Khanh khẽ giật mình, vừa định quay đầu lại nhìn, thì nghe Hồng y nương nương Ôn Như Ngọc cất giọng lạnh lẽo hỏi:
– Ngươi có nghe rõ lời ta nói không?
Trác Trường Khanh than thầm một tiếng, hạ giọng nói:
– Tại hạ đang nghe đây.
Tuy trong lòng chàng cực kỳ khó chịu với giọng nói lạnh lẽo của Ôn Như Ngọc, nhưng chàng là người có tính cương trực, nhớ rằng mình đã bại trận, lại có lời giao ước lúc trước nên giờ đây phải nghe lệnh của mụ, do đó chàng cố gắng kềm chế lửa giận đang bốc lên. Ôn Như Ngọc lạnh lùng hừm một tiếng, và nói:
– Khi đồ đệ của ta còn rất nhỏ, cha mẹ của nó đã chết cả rồi, nó…
Tiếng bà ta bỗng im bặt. Trác Trường Khanh ngước nhìn thấy trong ánh mắt của nữ ma đầu này, chớp mắt đã thay đổi đột ngột, giờ đây ánh lên vẻ tự trách, u oán, Trác Trường Khanh không khỏi lấy làm lạ:
“Chẳng lẽ năm xưa ma đầu này cũng có chuyện thương tâm sao?”
Lại thấy mụ thở dài, nói tiếp:
– Thậm chí, đến cả tên họ của cha mẹ, nó cũng không biết, ta bèn đặt tên cho nó là Ôn Cần, ngươi xem, ta đặt cái tên này có đẹp không?
Trác Trường Khanh vội gật đầu, trên khuôn mặt xấu xí của quái bà thoáng ẩn một nét cười, lại nói:
– Mấy năm gần đây, Cần nhi mỗi lúc một lớn thêm, nhưng nụ cười trên gương mặt thiên thần của nó lại cũng giảm theo, tuổi của nó, chưa đến tuổi phải lo buồn, nhưng lại u sầu quá nhiều, ta hỏi nó vì sao, nó không nói ra, nhưng ta biết nó đang thương cho thân phận của mình. Ngươi thử nghĩ xem, một đứa trẻ còn nhỏ, chưa sống bao nhiêu năm mà cả tên họ của cha mẹ mình cũng không biết, thì đau khổ đến chừng nào!
Trác Trường Khanh than thầm, đoạn nghĩ:
“Hóa cô gái tính nết điêu ngoa kia, thân thế lại thê lương đáng thương đến vậy!”
Lòng chàng không ngăn được có chút thương cảm với nàng, lòng lại nghĩ tới thân phận của mình, một đứa trẻ cô độc không cha mẹ, mà kẻ thù bất cộng đái thiên lại đang đứng trước mặt… Trong nhất thời, luồng suy nghĩ của chàng biến chuyển liên tục, bất giác như đã mê đi. Mục quang Ôn Như Ngọc đột nhiên sắc lạnh như kiếm, soi mói Trác Trường Khanh một lượt, lạnh lùng nói:
– Ngươi đang nghĩ cái gì thế?
Trác Trường Khanh hơi bàng hoàng, Ôn Như Ngọc lại nói:
– Chẳng lẽ ngươi cho rằng, ta không biết hay sao? Hừ, hừ… ta đây bình sinh đã giết bao nhiêu người mà chưa từng có một ai dám đến báo thù, dù ngươi có lòng hiếu thảo như thế, có hào khí như thế, sẽ có một ngày ta giúp ngươi đạt được mục đích của mình.
Trác Trường Khanh lại ngớ ra, nghĩ thầm:
“Lời này có ý gì?”
Lại thấy mụ cười nhạt nói:
– Hiện tại, ngươi cần phải nghe lời ta, chẳng những mắt không được nhìn quanh quất, mà lòng cũng không được loạn tưởng, nếu không thế thì… hừm hừm!
Kiếm mi Trác Trường Khanh dựng ngược, nộ khí phát tác, nhưng nghĩ lại rồi thở dài:
– Thân thế của Ôn Cần chẳng liên quan gì đến tại hạ, các hạ cứ nói những lời dặn dò trước đi rồi…
Ôn Như Ngọc chợt nở nụ cười kỳ quái, nói tiếp:
– Tuy lúc này thân thế và tính cách của Cần nhi không quan hệ với ngươi, nhưng ngày sau, lại có liên quan rất lớn.
Trường Khanh kinh ngạc thốt lên:
– Lời này có ý gì?
Nào ngờ Ôn Như Ngọc đã giơ bàn tay khô héo lên sửa lại mớ tóc bị gió thổi tung, không đáp lại lời chàng, chỉ lẩm bẩm nói:
– Ta ở Miêu Cương đã lâu, đến Giang Nam rất ít, Cần nhi theo ta không rời nửa bước, ta thấy nó mỗi lúc một u buồn, bèn nghĩ ra đủ mọi cách để khiến nó vui vẻ, nào ngờ ngoài mặt thì tươi cười, mà lòng nó lại chẳng thích thú gì!
Trác Trường Khanh thầm than
– Xú Nhân Ôn Như Ngọc cả đời độc hiểm, tính nết thất thường, không ngờ lại yêu mến thiếu nữ này như thế, sư phụ thường nói. Trên thế gian bất kỳ người nào có hung tàn hiểm độc đến đâu, thì trong họ cũng có một mặt nào đó thiện lương. Trước ta còn không tin, giờ đây mới thấy lời đó quả nhiên là đúng. Đoạn lại nghĩ:
“Tuy thân thế của Ôn Cần thê thảm, nhưng có được một sư phụ tốt như thế, cũng có thể nói nàng là người hạnh phúc vậy.”
Lúc này, trước mắt chàng dường như vẫn thấy nụ cười tươi như hoa của Hồng y thiếu nữ Ôn Cần, tuy Ôn Như Ngọc chưa đi vào chuyện chính, chàng không thấy khó chịu nữa. Ánh mắt Ôn Như Ngọc ngước lên, nói:
– Một ngày kia, bỗng Cần nhi chạy tới xin ta, nói rằng nó rất muốn gặp thiên hạ anh hùng, nhưng nó lại đặt ra một yêu cầu khiến ta ngạc nhiên, thiết tưởng cả đời Ôn Như Ngọc này, khắp cả gầm trời đều là những người hận ta sợ ta, làm sao ta có thể tìm ra anh hùng thiên hạ cho nó được? Nhưng từ xưa đến giờ nó chưa từng xin ta điều gì, giờ đây nó đã nói như thế, làm sao ta có thể cự tuyệt. Lúc đó, ta nghĩ rất lâu cũng không tìm ra được cách nào cả.
Ôn Như Ngọc lại đưa mắt nhìn xa xăm, rồi tiếp:
– Có một ngày, trong khi tĩnh tọa nhớ lại chuyện cũ, bỗng ta chợt nhớ đến chuyện lần đó dưới ngọn Thủy Tín Hoàng Sơn… Chuyện ngày đó, ngươi còn nhớ rõ chớ?
Trác Trường Khanh hừ một tiếng, cao giọng nói:
– Chuyện xảy ra ngày đó, dù thịt nát xương tan, tại hạ cũng còn nhớ rõ như in.
Ánh mắt Ôn Như Ngọc lạnh lẽo, sau khi nhìn Trác Trường Khanh hồi lâu, bỗng nhiên gật đầu cười nói:
– Ta rất thích cái tính chính trực này của ngươi, ôi… cha ngươi tuy đã chết, nhưng nếu ông ta biết được con trai ông như thế này thì cũng ngậm cười nơi chín suối.
Lời nói lộ vẻ cảm khái khâm phục, lại tựa hồ như thương cảm.
Trác Trường Khanh ngước mắt nhìn thì thấy ánh mắt vốn lạnh lẽo của mụ giờ đây đã biến mất, nhường chỗ cho vẻ hiền từ của một người mẹ, đang dịu dàng nhìn chàng, trong nhất thời lòng chàng trăm mối tơi bời, cũng không biết là giận là sợ hay là hận là sầu.
Lại nghe Ôn Như Ngọc nói:
– Ngày đó, trong Thiết Thuyền Đầu dưới ngọn Thủy Tín Hoàng Sơn xảy ra chuyện kỳ lạ. Xà trùng dã thú trong vòng hơn một trăm dặm ở Hoàng Sơn đều chạy như điên cuồng đến Thiết Thuyền Đầu, chúng biết rõ rằng ở nơi đó có khắc tinh của chúng, nếu đến chúng sẽ bỏ mạng, nhưng chúng lại không thể khắc chế được thú tính, biết chết mà vẫn lao vào. Võ công của ngươi cao siêu, đương nhiên có danh sư truyền thụ, vậy ngươi có biết vì sao như vậy không?
Trầm ngâm hồi lâu, tuy Trác Trường Khanh không muốn trả lời mụ, nhưng vẫn buột miệng:
– Quái vật tiềm phục trong Thiết Thuyền Đầu kia là vật tối độc trong thiên hạ, hơn nữa lại có thể phát ra một mùi hương vô cùng kỳ dị khiến cho bất kỳ một loại xà trùng dã thú nào cũng không thể kháng cự nổi.
Ôn Như Ngọc mỉm cười:
– Đúng vậy! Lúc đó, ta nghĩ, nếu ta triệu tập quần hùng võ lâm, người ta nhất định sẽ không tới, nhưng nếu ta cũng như quái vật kia khiến cho quần hùng không thể kháng cự được, thì cho dù có hận ta, sợ ta, họ lại cũng không thể không đến.
Mụ đắc ý cười cười một lúc, rồi nói:
– Tuy ta không thể như quái vật kia, phát ra hương thơm kỳ dị, nhưng ta có kỳ trân dị bảo mà khắp gầm trời này không ai không mơ tưởng tới. Mấy thứ bảo vật này tự phát ra hương thơm, ta có thể dụ tất cả quần hùng thiên hạ võ lâm đến trước mặt Cần nhi.
Trác Trường Khanh chau mày, thầm nói:
– Hóa là như thế.
Lúc trước, chàng còn thấy kỳ lạ, trên Thiên Mục Sơn làm sao mà có thịnh hội như thế, lúc này mới biết rõ chân tướng. Ôn Như Ngọc không cười nữa, nói tiếp:
– Nào ngờ Cần Nhi nghe kế hoạch của ta xong bèn nói: “Kỳ trân dị thảo của sư phụ tuy là vật báu hiếm có, nhưng vậy chưa thể chiêu dụ được tất cả quần hùng võ lâm được, nếu những kẻ tới đây đều là bất tài vô dụng, thì chẳng bằng không thấy thì hơn”.
Ta phải mất bao tâm lực mới nghĩ ra được một kế hoạch như thế, vốn đã cho rằng, tuyệt hảo rồi, không ngờ lại bị nó bác hết cả đi, nhưng nếu nghĩ kỹ, ta không thể không thừa nhận lời nó nói có lý.
Trác Trường Khanh khẽ gật đầu, nghĩ:
“Xem ra, Ôn Cần cũng là người thông minh tuyệt đỉnh.”
Lại nghe Ôn Như Ngọc nói:
– Mấy ngày sau, bỗng nó vẽ ra ba bức hoạ, đem tới cho ta xem, nói với ta rằng. Lần này, một số kẻ tham lam, cố nhiên không thể không đến, một số thiếu niên hào kiệt chưa thành hôn nhất định cũng có mặt, có thể sẽ có vài người chẳng ham cầu mấy thứ này, nhưng chỉ cần họ là người trong võ lâm thì ai nấy đều có lòng hiếu thắng cả, vừa nghe có thịnh hội như thế trên Thiên Mục Sơn thì sẽ đến ngay thôi. Nó lại còn nói: “Hiếu lợi, hiếu đoạt, hiếu sắc, hiếu kỳ vốn là tính của con người, làm như thế này, Cần nhi không tin trong thế nhân có người không ham danh lợi, lại cũng không màng tới sắc đẹp và hiếu kỳ”.
Trác Trường Khanh than thầm:
– Đáng hổ thẹn.
Tuy chàng không thích danh lợi, tài sắc, nhưng cũng không thể kềm chế tính hiếu kỳ, Ôn Cần làm như thế, thật đem người ta ra mà vét sạch một mẻ. Ôn Như Ngọc lại thong thả nói:
– Lúc ta nghe, lòng cảm thấy có chút kỳ quái, bèn hỏi nó: “Giả như trong thịnh hội trên Thiên Mục Sơn này, người có võ công cao nhất lại là kẻ điên, thế thì con vẫn muốn lấy hắn chứ?” Nó chỉ mỉm cười mà không trả lời ta, chỉ hỏi ta có đồng ý không, ta nghĩ đi nghĩ lại, hay là đáp ứng yêu cầu của nó, chỉ là sau khi ưng thuận, lại có chút hối hận, lòng nghĩ trong khắp gầm trời này, người có võ công thắng được Cần nhi của ta cũng không nhiều lắm, mà dù có chăng đi nữa, tuổi tác chắc hẳn đã lớn rồi, diện mạo ắt là xấu xí lắm. Cần nhi mà gả cho loại người này, há chẳng phải đem công mà gán cho ác sao?
Mục quang của mụ lại chăm chú nhìn Trác Trường Khanh, rồi tiếp:
– Nhưng nay trông thấy ngươi mới biết rằng, trong thiên hạ quả nhiên có kỳ nhân xuất hiện, người có thể truyền thụ cho ngươi võ công thượng thừa này, thì võ công của người đó cũng cực kỳ cao siêu, xuất thần nhập cảnh, đăng phong tạo cấp, tuy ta không biết ông ta là ai, ngươi cũng nhất quyết không nói cho ta biết, nhưng ta lại rất khâm phục ông ta, vì chẳng những ông ta đã dạy cho ngươi võ công đạt tới thượng thừa, mà còn khiến ngươi trở thành một đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, hừ! Trên đời tuy có một số người võ công cao siêu, nhưng hành vi lại rất thô bỉ.
Mụ đưa tay chỉ Sầm Xán đang bị khốn đốn trong Nghê Thường tiên vũ trận, lúc này thân pháp của y mỗi lúc một chậm lại, thể lực đã cạn kiệt hoàn toàn, rồi nói tiếp:
– Hắn và sư phụ hắn toàn là đồ thô lậu cả.
Trong lời nói, vẻ oán độc nổi lên, lòng Trác Trường Khanh khẽ động. Chàng nghe Ôn Như Ngọc nói mấy lời vừa rồi, luồng suy nghĩ lại dồn dập tràn tới, cơ hồ đã quên mất việc giao kèo kia rồi. Giờ đây, chàng thấy Ôn Như Ngọc đối với Hoàng y thiếu niên tựa hồ rất oán hận, trong lòng thấy có chút kỳ lạ, nghĩ Ôn Như Ngọc cùng sư phụ hắn vốn là đồng bọn với nhau, mà bây giờ, mụ lại nói thế, há chẳng kỳ quái lắm sao? Chàng không biết rằng, Ôn Như Ngọc còn hận Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm kia gấp mấy lần chàng hận mụ.
Trác Trường Khanh tằng hắng ho một tiếng, thấy mụ vẫn đắm chìm trong suy tưởng, lòng nghĩ mấy lượt, muốn hỏi mụ cần chàng làm những việc gì, đảo mắt đã thấy giờ đây sắc mặt của mụ đã thay đổi ra vẻ ôn hòa hiền dịu. Vẻ tàn độc lạnh lẽo đã biến mất trên khuôn mặt xấu xa khủng khiếp của mụ, xem ra dường như mụ cũng không xấu quá.
Trác Trường Khanh than thầm:
“Lúc này, lão quái bà kia đang suy nghĩ, có lẽ là việc rất hợp nhân tâm. Trong cả đời hành ác của mụ, có lẽ chẳng khi nào trên mặt hiện ra vẻ ôn hòa như vậy.”
Vừa nghĩ đến đó, bèn cố nén những lời muốn nói, đưa mắt về phía hoàng y thiếu niên đang bị vây quanh bởi hồng ảnh rợp trời. Dáng điệu của mấy hồng y thiếu nữ vẫn ung dung nhẹ nhàng, tà áo hồng phất phới, thân thể mềm mại uyển chuyển, tiếng hát cực kỳ trong trẻo, nhưng thân hình họ chuyển động lại nhanh vô cùng. Trác Trường Khanh đứng coi, nhưng không thể thấy rõ thân hình của Sầm Xán, mà chỉ thấy một bóng màu vàng nhạt, chuyển động càng lúc càng chậm hơn, xem ra chẳng chịu nổi được bao lâu nữa.
Trác Trường Khanh đã từng giao thủ với Hoàng y thiếu niên Sầm Xán, chàng cũng biết, hắn ta tuy cuồng ngạo, mà võ công lại cực cao, trong võ lâm có thể coi hắn là cao thủ, nhưng giờ đây bị những thiếu nữ có võ công bình thường vây hãm khốn đốn. Nghê Thường tiên vũ trận quả là có uy lực phi thường.
Chàng định thần ngưng mục nhìn, lưu ý quan sát thân pháp của mấy thiếu nữ đã thi triển, chỉ thấy sự phối hợp thân pháp cực kỳ ảo diệu tuyệt vời, trong nhất thời không thể thấy được thân hình của họ đã chuyển động như thế nào. Chàng dán mắt vào sự biến hóa ảo diệu của trận pháp, thấy Nghê Thường tiên vũ trận và trấn sơn Cửu cung Bát quái trận của phái Võ Đang tựa hồ tương tự như nhau, nhưng những biến hóa thì thấy phức tạp và ảo diệu hơn nhiều, tuy chàng là người thông minh tuyệt đỉnh, nhưng đứng xem hồi lâu vẫn chưa rõ hết được sự ảo diệu trong đó, trong lòng cảm thấy hãi hùng, ngầm than, nghĩ rằng:
“Xem ra, tài trí của Xú Nhân Ôn Như Ngọc quả là xuất chúng, ôi… ngày sau nếu ta muốn báo mối thâm thù này, e rằng cũng khó mà thực hiện nổi.”
Lòng chàng còn đang hỗn tạp không an, nào ngờ bên tai có tiếng cười và nghe Ôn Như Ngọc lạnh lùng nói:
– Nghê Thường tiên vũ trận của ta tuy chưa phải là vô địch thiên hạ, nhưng ngươi không thể chỉ xem sơ qua là có thể tường tỏ sự huyền diệu của nó được.
Trác Trường Khanh giật mình kinh hoảng, lại nghe Ôn Như Ngọc nói tiếp:
– Điểm then chốt trong trận pháp này chủ yếu đặt tại cước bộ, nếu ngươi chỉ nhìn thân hình và chưởng pháp của chúng, đừng nói là nhất thời nửa khắc, e rằng ngươi có xem một năm cũng chả thấy gì.
Trác Trường Khanh lại than thầm:
– Hổ thẹn.
Lại thấy Ôn Như Ngọc giơ hai tay lên vỗ nhẹ hai tiếng giòn giã. Các hồng y thiếu nữ vừa nghe tiếng vỗ tay thì thân hình chuyển động chậm hẳn lại. Trác Trường Khanh cảm thấy kỳ quái, nghĩ chẳng lẽ Ôn Như Ngọc có ý muốn đem sự ảo diệu của trận pháp ra cho mình tham khảo chăng? Ý tưởng này xem ra bất hợp lý mà còn tuyệt không thể được. Một ma đầu có tâm địa xấu xa hiểm ác, làm sao dám đem điều bí mật mà mình đã khổ công tu luyện bao nhiêu năm, truyền thụ một cách dễ dàng cho một người mà mình biết rõ là con trai của cừu nhân, muốn báo thù mình?
Nhưng khi nhìn ra, Trác Trường Khanh thấy chẳng những thân hình của mấy thiếu nữ vừa chậm lại, mà cả những động tác đưa tay cất chân, bộ pháp, thân pháp thảy đều rõ ràng dễ xem. Tuy mới rồi Trác Trường Khanh còn nghi hoặc, nhưng khi thấy cảnh tượng này, lại không thể không tin được.
Nghê Thường tiên vũ trận vừa hiện ra, dĩ nhiên Trác Trường Khanh kinh dị vô cùng. Hoàng y thiếu niên Sầm Xán giờ đây sức tàn, lực kiệt, võ công chẳng khác nào một người tầm thường, nay có cơ hội được nghỉ tay, thì tinh thần đột nhiên phấn chấn, thu hết sức tàn, ào ào tung ra hai chưởng, cầu sao cho thoát khỏi trận pháp này. Nào ngờ trận pháp chỉ chậm lại vài lượt, Ôn Như Ngọc lại giơ tay vỗ một tiếng, tiếng vỗ vừa dứt, thân hình các thiếu nữ kia đã chuyển động nhanh như chớp rồi.
Ôn Như Ngọc liếc mắt nhìn, thấy Trác Trường Khanh xem trận pháp xong bèn tằng hắng một tiếng, hỏi:
– Ngươi đã xem rõ chưa?
Trác Trường Khanh quay lại cười nói:
– Đa tạ đã chỉ giáo.
Chàng vốn thiên tư tuyệt đỉnh, trong nhất thời bao nhiêu sự huyền vi ảo diệu của Nghê Thường tiên vũ trận chàng xem đã quá nửa, trong lòng chợt nghĩ:
“Ôn Như Ngọc đem trận pháp này truyền cho ta, chẳng lẽ cái việc mà mụ kêu ta làm có liên quan tới trận pháp này sao?”
Suy nghĩ còn vấn vương chưa dứt, đã nghe Ôn Như Ngọc lạnh lẽo cất giọng:
– Từ nay đến Trung Thu, chẳng còn mấy ngày nữa, trong mấy ngày đó, ngươi phải cố gắng tìm cách phá trận này, đến rằm tháng Tám hãy đi lên Thiên Mục Sơn.
Trác Trường Khanh hơi sửng sốt, buột miệng hỏi:
– Chẳng lẽ đây là việc mà các hạ muốn tại hạ làm?
Sắc mặt Ôn Như Ngọc vẫn lạnh như băng, dường như không nghe mấy lời này, nói tiếp:
– Lần thịnh hội này trên Thiên Mục Sơn, tả hữu ngạn Đại Hà, các anh hùng hào kiệt của Giang Nam, Giang Bắc, nghe tin mà tới cơ hồ đã chiếm quá nửa quần hùng cả thiên hạ, trong đó tự nhiên không ít cao thủ võ công tinh thâm. Ngày mười lăm tháng tám tới đây, ngươi phải đánh bại hết những người đó!
Ôn Như Ngọc mỉm cười nói tiếp:
– Dựa vào võ công của ngươi, nếu không có chuyện gì lạ xảy ra, việc này đã nắm chắc tám phần.
Trác Trường Khanh càng nghe qua càng thấy kỳ lạ, không biết rốt cuộc vì chuyện gì mà Ôn Như Ngọc lại làm như thế. Ôn Như Ngọc khẽ đảo mắt, nụ cười lại xuất hiện trên mặt, thong thả nói:
– Sau đó, ngươi hóa giải Nghê Thường tiên vũ trận, cuối cùng sẽ cùng Cần nhi giao thủ, chỉ cần ngươi có thể đánh bại nó, thế thì…
Mụ lại cười, đột nhiên không nói nữa, Trác Trường Khanh nghe tim đập loạn xạ, mồm há hốc, hồi lâu không nói nên lời. Ôn Như Ngọc nhìn Trác Trường Khanh nói:
– Cần nhi mà gả cho ngươi thì ta mới an tâm, tính tình nó hơi ngang ngạnh, phàm sự gì ngươi cũng nên nhường nó một chút…
Đột nhiên, bà ta gằn giọng nói:
– Nếu ngươi đối xử không tốt với nó, cho dù ta có chết đi, cũng sẽ làm quỉ mà tính sổ với ngươi.
Trác Trường Khanh ngạc nhiên đến độ đờ người ra hồi lâu rồi vội nói:
– Chẳng lẽ đây chính là việc mà các hạ muốn tại hạ làm chăng?
Tuy chàng rất thông minh, nhưng cũng không ngờ đây là việc mà Ôn Như Ngọc muốn chàng làm. Ôn Như Ngọc mỉm cười, nói:
– Chính là việc này… nếu không vì ngươi là người thông minh chính trực, thì dù ngươi có quỳ dưới chân ta ba ngày ba đêm mà cầu xin, ta cũng khước từ.
Trác Trường Khanh định thần lại, nói:
– Khi nãy, tại hạ đã bại dưới tay các hạ, các hạ muốn tại hạ xông vào nước sôi lửa bỏng, tại hạ chẳng dám từ, nhưng việc này…
Ôn Như Ngọc cười nhạt một tiếng, nói:
– Việc này thì thế nào, chẳng lẽ là bất nhân bất nghĩa? Chẳng lẽ sức ngươi không thể làm được hay sao?
Trác Trường Khanh cứng họng, cúi đầu, hồi lâu không nói ra lời, suy đi nghĩ lại đủ điều cũng không biết phải trả lời như thế nào. Cho dù Ôn Như Ngọc có giao cho chàng một việc bất nhân bất nghĩa, năng lực con người không thể làm được thì chàng vẫn phải tuân thủ mệnh lệnh, đằng này… Nhưng Ôn Cần lại là đồ đệ của cừu nhân giết cha chàng.
Trong khoảnh khắc, lòng chàng đầy mâu thuẫn, không biết phải làm sao cho đúng, lại nghe Xú Nhân Ôn Như Ngọc cười nhạt nói:
– Việc này tự miệng ngươi nói ra, đại trượng phu nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy cũng là do ngươi nói ra, ta chỉ xem ngươi là đại trượng phu đã nói là làm, nào ngờ… hừ hừ, bây giờ ngươi lại làm ra vẻ như thế, khiến lão bà này vô cùng thất vọng!
Chàng ngước mắt lên nhìn, thấy trong ánh mắt Ôn Như Ngọc chứa đầy vẻ châm biếm, nhiệt huyết sôi trào, nghĩ:
“Vĩ Sinh khi xưa hẹn với cô gái dưới chân cầu, cô gái chưa đến mà thủy triều đã lên, Vĩ Sinh thà chết mà không thất tín, ôm trụ cầu mà chết, người tuy chết đi, nhưng danh lưu thiên cổ. Trác Trường Khanh này không thể tận trung với nước, lại cũng không thể làm đau lòng cha mẹ, một chữ tín này bất luận thế nào cũng phải giữ vững. Năm xưa, cha ta là anh hùng thế nào, dưới cửu tuyển nếu có biết, ắt hẳn không muốn ta làm một kẻ vũ phu thất tín, khiến Ôn Như Ngọc kia cười nhạo ta được.”
Nghĩ thế, bất giác hào khí nổi dậy trong lòng, chàng cao giọng nói:
– Việc này chính là ta đã từng nói, tự nhiên ta sẽ không hối hận, nhưng dù ta có lấy đồ đệ của ngươi thì trong vòng ba năm, ta sẽ đi tìm ngươi phục thù, nếu ngươi cho rằng, ta sẽ quên chuyện phục thù thì ngươi đã lầm to rồi.
Ôn Như Ngọc cười lạnh lẽo nói:
– Đừng nói ba năm, cho dù ba mươi năm, ta vẫn chờ ngươi đến báo thù, chỉ e rằng… hừ hừ.
Mụ hừ liền hai tiếng, đột nhiên không nói tiếp, nhưng ý tứ là cả đời ngươi muốn kiếm ta mà báo thù, chỉ e rằng quá muộn và vô vọng mà thôi. Trác Trường Khanh làm sao mà không hiểu rõ ý này, mày kiếm dựng lên, vừa định mở miệng châm chọc lại thì thấy Hồng y nương nương phất đạo bào đứng lên, nhìn Trác Trường Khanh một lượt nói:
– Ngày rằm Trung Thu, bất luận ngươi có việc gì, cũng phải gác bỏ mà đến Thiên Mục Sơn ngay.
Trác Trường Khanh ưỡn ngực, cao giọng đáp:
– Dù Trác Trường Khanh này có thịt nát xương tan, thì ngày rằm tháng Tám nhất định sẽ đến Thiên Mục Sơn, các hạ cứ an tâm, họ Trác đời đời nổi tiếng, chưa từng có một ai bất tín.
Ôn Như Ngọc cười nhạt rồi hạ giọng:
– Như thế thì tốt.
Đoạn mụ đưa mắt nhìn Hoàng y thiếu niên Sầm Xán đang bị hãm trong bóng hồng y đầy trời, ánh mắt trở nên lạnh lùng, lộ vẻ tàn ác, chậm bước đến bên cỗ xe, vỗ nhẹ một tiếng. Bất giác Trác Trường Khanh đưa mắt nhìn ra, khi tiếng vỗ tay dứt thì các hồng y thiếu nữ bèn dừng cả lại, động tác mềm mại uyển chuyển.
Còn Sầm Xán lúc này đầu tóc rối loạn, mặt đầy mồ hôi, đang đứng thở hồng hộc ở giữa, vẻ cuồng ngạo lúc đầu đã biến đâu mất, hai mắt thất thần nhìn Ôn Như Ngọc hét lên:
– Dù gia sư có lầm lỗi với ngươi, hà tất ngươi phải làm nhục ta.
Lời còn chưa dứt, thân hình đã ngã lăn ra đất, rõ ràng nội lực toàn thân đã cạn kiệt, lúc này chỉ cần một người bình thường đánh y một quyền, chỉ sợ y cũng chẳng còn sức lực trở tay được nữa.
Trác Trường Khanh và hắn tuy là hai người xa lạ, nhưng giờ thấy tình trạng bi đát của hắn, trong lòng cũng thấy bất nhẫn, bèn quay đi mà không nhìn y nữa. Ôn Như Ngọc cười nhạt, đưa tay khẽ ra hiệu, rồi quay người trèo lên xe. Mấy hồng y thiếu nữ đỡ thân hình mềm oặt của Sầm Xán dậy, một người khẽ phẩy tay điểm huyệt toàn cơ của y. Trong thoáng chốc, hàng thiếu nữ đã đẩy xe đi, chỉ nghe tiếng Ôn Như Ngọc văng vẳng:
– Ngày rằm tháng tám đã gần kề rồi, ngươi mau tìm một nơi yên tĩnh mà luyện lại công phu đi, dựa vào thân thủ của ngươi lúc này… hừ, e còn chưa khá lắm đâu.
Trác Trường Khanh sững người nhìn theo bóng dáng của Ôn Như Ngọc đã từ từ nhạt nhòa trong màu xanh của rừng cây đầu thu, thầm thở dài một tiếng, nghĩ rằng từ xưa đến nay, chưa ai gặp phải chuyện kỳ lạ như chuyện mình và Ôn Như Ngọc giao hẹn vừa rồi. Tuy chàng cực kỳ thông minh, nhưng cũng không ngờ kẻ thù không đội trời chung của mình, không tiếc sinh mạng đem ra cá cược, rốt cục lại buộc mình phải lấy đồ đệ của mụ làm vợ.
Chàng không dám nghĩ tới chuyện này mai sau sẽ có hậu quả thế nào, vì chuyện này vốn bất khả tư nghị, đứng ngớ ra hồi lâu dưới ánh nắng gay gắt. Chàng chợt nghĩ:
“Việc thảm tử của Khoái Đao hội đêm qua, rốt cục không biết là ai làm ra. Không lẽ Ôn Cần nghe câu chuyện quái vật Tinh Thừ trong Thiết Thuyền Đầu ở Hoàng Sơn, rồi cũng muốn giống như con Tinh Thừ kia, chiêu dụ võ lâm hào kiệt đến Thiên Mục Sơn, rồi giết từng người một sao?”
Nghĩ đến đây toàn thân không ngăn được, run lên từng hồi. Cảnh tượng dã thú tranh nhau xông về phía Thiết Thuyền Đầu dưới ngọn Thủy Tín mười năm trước, như hiện rõ trước mắt. Chàng không ngăn được tiếng thở dài, nghĩ:
“Mấy con trùng thú kia làm sao lại chẳng biết mình đi vào chỗ chết, nhưng lại không thể kháng cự được mùi hương do quái vật phát ra. Biết rõ sẽ chết vẫn cứ lao vào. Giờ đây hào kiệt võ lâm đều đến từ ngoài ngàn dặm, làm sao có thể tránh được cạm bẫy trùng trùng do Ôn Cần đặt trên Thiên Mục Sơn? Chỉ sợ họ cũng giống như đám trùng thú kia, biết mình đi vào cõi chết, nhưng không cưỡng lại được.”
Chàng suy nghĩ không ngừng, càng nghĩ càng thấy thịnh hội võ lâm trên Thiên Mục Sơn là một cạm bẫy cực lớn, mình đã biết rõ sự việc này thì bất luận thế nào, phải cố gắng tiêu trừ cái hung kiếp võ lâm này, nhưng chàng mù mịt không biết hiện tại phải làm gì.
Lúc đó, trong rừng cây phía sau lưng chàng đột ngột xuất hiện một lão già râu dài mặc huyền y, chân tuy mang đôi ủng kiểu nhà quan dày ba tấc, nhưng khi đi lại hầu như không phát ra tiếng động. Sự xuất hiện đột ngột như vậy mà không khiến chim chóc trong rừng kinh động, tựa hồ ông ta đã ở trong rừng này rất lâu rồi, đến lúc này mới hiện thân. Lão thong thả đến bên Trác Trường Khanh đang cúi đầu trầm tư, đột nhiên cười lớn nói:
– Huynh đài hẳn có sự gì u buồn lắm nên mặt ủ mày chau thế kia?
Trác Trường Khanh giật mình kinh hãi khi thấy bên cạnh mình bỗng nhiên có một ông già râu dài, ánh mắt sáng rực, đang đứng nhìn mình mà cười. Chàng nhìn kỹ thì thấy người này tuy tuổi tác đã cao, nhưng thần thái có vẻ ung dung vô cùng, hiển nhiên mang theo mấy phần tiên khí.
Vừa rồi, tuy chàng ngưng thần suy nghĩ, nhưng tự tin thính lực vượt bực, giờ thấy lão già đã tới bên cạnh mà mình chưa phát giác ra, trong lòng có chút kinh hãi, ngớ ra một lúc. Lại nghe lão già cười nói:
– Từ xưa đến nay, người trẻ tuổi, quá nửa chưa nếm mùi đau khổ, huynh đài tuy trông trang nhã thư sinh, nhưng trong mắt có hào khí hơn người. Lão này tự hỏi hai mắt chưa mù, cứ nhìn thì biết, huynh đài chắc hẳn là một thiếu niên anh hùng võ nghệ cao siêu, vậy mà cớ sao lúc này lại ưu tư buồn bã thế kia?
Lão già chẳng những tinh thần sáng suốt, ngôn ngữ trong sáng khiến người nghe không thể không sinh lòng yêu mến. Tuy Trác Trường Khanh có chút kinh dị đối với lão già đột nhiên xuất hiện như ma quỉ này, nhưng lại không khỏi bị mê hoặc bởi thần thái an nhiên khoáng đạt, ngôn từ trong sáng, bèn mỉm cười cung tay chào rồi cất giọng sang sảng:
– Đa tạ tiền bối hỏi thăm, trong lòng hậu bối thực có đôi chút ưu phiền.
Lão già cười lớn, đưa tay vuốt râu nói:
– Nếu huynh đài không hiềm lão phu mạo muội, không biết có thể đem chuyện ưu phiền ra nói cho lão phu nghe, lão phu tuy bất tài, nhưng cũng lớn hơn vài tuổi, có lẽ có thể phân ưu cùng huynh đài cũng không chừng.
Trác Trường Khanh ngước mắt nhìn thì thấy trong ánh mắt của lão già dường như có một uy lực khiến người ta không thể kháng cự bèn thở dài một tiếng nói:
– Đã được tiền bối quan tâm, hậu bối đâu dám không tuân lệnh…
Lòng chàng lại chuyển, đột nhiên nghĩ đến việc mà mình không thể hóa giải, chẳng những có quan hệ đến vận mệnh cả đời mình, hơn nữa lại là bí mật tuyệt đối trong võ lâm, lời nói của lão già, tuy rất quan tâm đến mình, nhưng mình làm sao có thể đem việc có liên hệ đến kiếp vận sinh tử của võ lâm mà tùy tiện nói ra? Nghĩ đến đó, bèn ngưng không nói tiếp, nhìn lão già hình tung quỉ dị, võ công ắt hẳn tuyệt cao, hồi lâu không nói lời nào.
Nào ngờ lão nhân lại cười lớn nói:
– Nếu huynh đài không muốn nói, lão phu thật lấy làm…
Trác Trường Khanh khẽ kêu một tiếng, đáp:
– Không phải tiểu bối không muốn nói cho tiền bối biết, nhưng vì chuyện này có quan hệ rất lớn, nếu chỉ là chuyện riêng của tiểu bối, đã được tiền bối quan tâm, lẽ nào tiểu bối lại khước từ.
Lão già mỉm cười nói:
– Huynh đài đã nói như thế, lão phu cũng không dám hỏi nữa, nhưng nếu huynh đài cứ giấu mãi chuyện này trong lòng mà không tìm người chia sẻ, e rằng không phải là thượng sách.
Lão lại vuốt chòm râu nói tiếp:
– Phải biết con người ta trí tuệ có hạn, dù huynh đài thông minh tuyệt đỉnh, sợ rằng cũng không thể nghĩ ra một đối sách tốt, cứ đứng đây mà buồn bã, chi bằng tìm người tri kỷ mà bàn bạc. Lão phu và huynh đài chỉ mới sơ giao, mong huynh đài đừng bận lòng.
Lão lại cười ha hả, mục quang sáng ngời nhìn thẳng vào chàng. Trác Trường Khanh thấy lời nói của lão già rất có lý, nhưng chàng vốn tính thận trọng, tuy trong lòng có cảm mến lão, nhưng cũng không thể tùy tiện mà nói ra việc này. Đang còn cúi đầu trầm ngâm, lại nghe lão già cười nói:
– Huynh đài bất tất phải nghĩ nhiều, lão phu không muốn biết chuyện riêng của huynh đài đâu, huynh đài không muốn nói thì lão phu không ép.
Giờ đây, Trác Trường Khanh cảm thấy tuy lão già không quen biết với mình, nhưng luôn có ý tốt với mình, mà mình lại không thể báo đáp ý tốt này được, nên cũng thấy áy náy không yên. Lão già kia thấy vẻ mặt chàng như vậy thì không khỏi nở nụ cười đắc ý, nhưng nụ cười này đã bị chòm râu rậm của lão che mất, nên Trác Trường Khanh không thấy được.
Chàng ngớ người ra hồi lâu, chịu không nổi muốn nói ra ngay, nhưng lại cố gắng kềm chế, trầm ngâm hồi lâu mới nói:
– Lão trượng quan tâm tới hậu sinh như thế, tiểu bối lại phụ tấm thịnh tình này, thực rất lấy làm buồn lòng…
Lão già lại vuốt râu, mỉm cười cắt ngang lời chàng:
– Huynh đài đã nói như thế, lại đã nghĩ lầm rồi. Lão phu với huynh đài tuy bèo nước gặp nhau, nhưng lão phu rất hâm mộ huynh đài, nếu không hiềm lão mạo muội, không biết huynh đài có thể cùng lão phu uống vài chén rượu, một là để huynh đài tiêu sầu, hai là lão phu có chuyện muốn thỉnh giáo huynh đài.
Trác Trường Khanh vái tạ mà rằng:
– Cung kính tuân mệnh lão tiền bối, chỉ e rằng làm phiền lão tiền bối quá đi thôi.
Lòng chàng vốn đã áy náy trước hảo ý của lão già, lúc này tự nhiên nói ra ngay không suy tính. Hai người sánh vai nhau mà đi, lão già kia ngôn từ phong nhã, giọng nói rõ ràng, vừa đi vừa rủ rỉ nói chuyện, tuyệt không đá động gì tới việc vừa hỏi kia cả.
Tường thành Lâm An chẳng mấy chốc hiện ra trước mặt. Trong lúc vừa đi vừa nói chuyện, bất giác Trác Trường Khanh đem lòng yêu mến lão già, chàng thầm nghĩ.
“Vị tiền bối này chẳng những cốt cách thanh cao, lời lẽ trong sáng, hơn nữa võ công dường như cũng cao tuyệt, khinh công hình như hơn ta một bực, chắc hẳn ông ta phải là một nhân vật có tiếng tăm trong võ lâm.”
Nghĩ đến đó, chàng bèn quay đầu mỉm cười nói:
– Tại hạ Trác Trường Khanh, chưa biết cao danh quý tánh của lão trượng, có thể kiến cáo được không?
Lão già kia mỉm cười nói:
– Lão phu phiêu bạt giang hồ nhiều năm rồi, đã quên cả tên họ, người trong giang hồ biết lão phu, đa phần xưng là Cao Quan Vũ Sĩ. Hai chữ Vũ Sĩ lão phu không dám nhận. Còn hai chữ Cao Quan lại là danh phó kỳ thực[1], cho nên lão phu cũng không thêm bớt, tự xưng là Cao Quan Vũ Sĩ.
Ông ta cười lớn, đưa tay chỉ về phía trước nói:
– Trước mặt có treo mành xanh, ắt hẳn là tửu điếm, cái loại tửu phố nơi hoang dã này, tuy có chút thô lậu, nhưng lão phu và huynh đài có thể dừng chân làm vài chén giải sầu được đó.
Trác Trường Khanh luôn miệng nói phải, trong lòng lại lấy làm vô cùng quái lạ. Bốn chữ Cao Quan Vũ Sĩ này tuy rất thanh nhã, nhưng chẳng phải là cái tên rõ ràng. Tư Không lão nhân tuy mai danh ẩn tích đã lâu, nhưng biết tường tận các kỳ nhân dị sĩ của các môn phái trong thiên hạ, và thường nói tỉ mỉ cho Trác Trường Khanh nghe.
Nhưng giờ đây, dù cố moi trí nhớ, chàng cũng không thể nào nhớ được nhân vật nào là Cao Quan Vũ Sĩ. Nếu như là Hoàng y thiếu niên thì chàng chẳng lấy làm lạ vì Sầm Xán còn nhỏ tuổi, mới bôn tẩu giang hồ, võ công tuy cao, nhưng thanh danh chưa vang dội. Hơn nữa khi nãy, lão già kia đã xuất hiện như ma quỉ hiện hình khiến Trác Trường Khanh kinh hãi, sau đó lúc cùng sánh vai đi với Trác Trường Khanh, thì vai không động, eo không gãy, đầu mũi chân điểm nhẹ, tuy không đi nhanh lắm, nhưng Trác Trường Khanh vừa nhìn thì biết rằng, khinh công lão già cực kỳ cao siêu.
Tính danh của lão lại là một cái tên rất lạ trong võ lâm. Trác Trường Khanh cảm thấy kỳ dị. Trong khi đang suy nghĩ đã thấy lão già mỉm cười mời ngồi. Chàng ngồi xuống, thẩm nghĩ:
“Bất luận tính danh của người này ra sao, y đối với ta luôn có hảo ý. Có lẽ ông ta không muốn thiên hạ biết thân phận mình, nên không nói ra tên thật. Ta cần gì hao tổn tâm lực để suy đoán bí mật của người khác.”
Vừa nghĩ đến đó, trong lòng lại bình thản như không.
❀ ❀ ❀
[1] danh tiếng đúng với thực tế