Nguyệt Dị Tinh Tà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Mười Chín: Câu Chuyện Lạ Kỳ
Hồi Mười Chín: Câu Chuyện Lạ Kỳ

❊ ❊ ❊

Chiếc xe vẫn phóng thẳng về phía trước, để lại đằng sau xe những đám bụi cuồn cuộn bốc lên, Trác Trường Khanh nhăn mặt khó chịu, chàng vừa định phẩy tay che bớt bụi, nhưng bỗng dừng lại, vì chuyện sinh tử của biết bao nhiêu hào sĩ võ lâm, vì thâm cừu bất cộng đái thiên của mình, thì cho dù có hít phải một ít bụi cũng chẳng đáng gì.

Đất đá trên đường rất nhiều, chiếc xe phóng như bay như thế, tất nhiên người ngồi trên xe cũng bị dằn xuống xốc lên nhiều bận, nhưng Trác Trường Khanh chỉ khẽ vịn nhẹ vào thùng xe thì bao nhiêu sự dằn xốc kia đều biến mất hết cả, ngoài thuật khinh công thượng thừa ra, nếu không có nội lực thâm hậu, thì cũng không thể làm như vậy được.

Bỗng nhiên, thùng xe như vỡ ra vì một trận cười lớn, một giọng nói trong trẻo vang lên:

– Tỷ tỷ nói có buồn cười không, chỉ dựa vào khuôn mặt điển trai của chàng ta mà tiểu thư đã chú ý rồi.

Trác Trường Khanh giật mình, chàng đây không muốn nghe lời cợt nhả của mấy thiếu nữ này, nhưng giờ tại đây, chàng không muốn nghe cũng không được, huống hồ lời nói này có hai tiếng “tiểu thư” thì chàng biết ngay đó là ai rồi, cho nên chàng không khỏi trong lòng có chút xao xuyến.

Lại nghe thấy một giọng nói khác cất lên:

– May người mà lần này tổ cô mời đến tuy không có ai có tiếng tăm, nhưng đều có chút khí phách, lại cũng chẳng có ai đáng ghét như thằng cha kia, hi hi… chẳng tính tiểu thư đòi cắt mũi hắn đi.

Trác Trường Khanh cau mày nghĩ thầm:

“Thủ đoạn khinh người.”

Nhưng chàng lại không khỏi mừng thầm, vui mừng cái gì thì tự chàng cũng chẳng thể giải thích nổi…

Chàng lại nghe thấy một giọng nói khác cất lên:

– Tỷ tỷ đừng nói hắn ta khó ưa đáng ghét, nghe nói hai mươi năm trước, hắn cũng là một nhân vật có tiếng tăm lẫy lừng, chúng ta hãy còn trẻ, đương nhiên không thể biết cái tên Hoa Lang Tất Ngũ đó rồi, đừng nói gì nhiều, tỷ đã thấy hắn có ngón khinh công Lăng Ba thập bát thức của Thiên Cương sơn rồi đấy, lần đó may là tiểu thư, nếu là người khác thì e rằng… rằng…

Nàng ta vừa nói vừa cười, nói đến câu cuối liền phá ra cười đến nỗi không nói được nữa, lập tức một giọng khác cười nói:

– Nếu mà thay tỷ vào thì chỉ sợ tỷ cũng bị hắn…

Mặt Trác Trường Khanh nóng ran lên, nghe thấy trong thùng xe là tiếng cười liên miên bất tuyệt, lẫn vào trong đó là một giọng trong trẻo nói lúc đầu tiên:

– Ngươi nói lại xem ta có vả gãy răng ngươi không?

Lại một số những tiếng lục đục nho nhỏ, một giọng nói chua ngoa cất lên:

– Tỷ tỷ… tỷ chính là tuồng phóng đãng, muội biết tỷ đã động lòng xuân rồi… Các tỷ tỷ xem, vừa thấy cái gã cao lớn mặc hắc y trước tiên, chẳng đợi mời đã bước ngay tới giao thiếp mời cho người ta, lại còn mặt dày đến mức nói chuyện với người ta nữa chứ… Ôi chao, tỷ tỷ đây, muội nói trắng ra rằng tỷ tỷ để ý người ta, nhưng người ta chẳng để ý tới tỷ, cho nên nếu có Hoa Lang Tất Ngũ cũng chẳng đếm xỉa tới tỷ tỷ nữa à!

Nàng này vừa nói vừa cười khúc khích luôn miệng, hai má Trác Trường Khanh lại nóng bừng lên, chàng biết câu mà thiếu nữ kia nói cái gã cao mặc hắc y “đó chính là chàng”, nên vừa tức vừa buồn cười, nhưng cũng xuất hiện cảm giác vui mừng khó tả, bất luận một cậu thiếu niên nào khi nghe thấy một thiếu nữ khen ngợi mình thì cũng không thể không có cảm giác này!

Cô gái bị châm chọc hiển nhiên là e thẹn quá mà thành giận, kêu to lên:

– Được được, ngươi cho rằng, ta không biết chuyện của ngươi hử, này, các người có biết nó để ý tới ai không! Nó để mắt tới gã vận hoàng y bị tổ cô bắt về giam tại sơn động kia, đêm đó khi chúng ta vây hãm, gã đó phải luống cuống chân tay trong Nghê Thường Tiên Vũ Trận, nó đã để ý hắn ta rồi, vì thế khi hạ thủ đặc biệt còn lưu chút tình…

Nàng này đang thao thao bất tuyệt, bỗng nhiên ngưng lại không nói nữa, tựa hồ như bị ai chặn ngang vậy.

Trác Trường Khanh thầm nghĩ:

“Té ra hoàng y thiếu niên kia đã bị Ôn Như Ngọc cầm tù nơi sơn động.”

Vạn Diệu Chân Quân sư phụ của gã hoàng y thiếu niên là cùng một bọn với Ôn Như Ngọc, làm sao mà Ôn Như Ngọc lại cả gan đối đãi với hoàng y thiếu niên như vậy, việc này quả thực có chút kỳ dị…

Chàng còn đang trầm ngâm suy nghĩ, thì tai nghe thấy một giọng nói ấm áp vang lên:

– Hai người các cô thật là đi tới đâu cũng muốn đấu khẩu, quả là đáng ghét quá, từ trước đến giờ ta chưa khi nào thấy qua một ai đáng ghét như các cô, cứ chửi nhau đi, ta sẽ…

Tiếng nói của cô nương này nói chưa hết câu, thì đã nghe hai cô kia đồng thanh nói:

– Đại tỷ đừng mách chuyện chúng tôi, lần sau chúng tôi sẽ không dám đấu khẩu nữa đâu.

Trác Trường Khanh tuy vốn tính cương trực, giữ chính bỏ tà, nhưng khi nghe mấy lời châm chọc nhau của các thiếu nữ, chàng không khỏi cười thầm, mặt khác lại thầm than thở:

“Các thiếu nữ này vốn đều rất ngây thơ, nhưng đáng tiếc lại là bị nữ ma đầu kia dụ dỗ, ôi… Nếu như họ biết được những tấm thiếp mời mà họ vừa đưa cho các anh hùng hào kiệt là những tấm lệnh bài đưa người ta vào chỗ chết, thì không biết lúc đó họ sẽ nghĩ gì?”

Qua một khúc quanh gấp, mấy con tuấn mã hí lên một tràng dài, tiếng roi da quất vun vút trong đêm tối.

Luồng suy nghĩ của Trác Trường Khanh cũng bị cắt ngang một lát, sau đó chàng lại nghe thiếu nữ có giọng nói ấm áp cất tiếng:

– Các người có biết không, ta cũng có một sự việc kỳ quái…

Cô nương này nói nửa chừng lại không nói tiếp nữa, tựa hồ chợt nhớ ra rằng mình không nên nói như vậy, mấy cô kia thấy vậy lập tức mồm năm miệng mười, nhao nhao lên:

– Đại thư thật là… luôn luôn như vậy, nói nửa chừng là không nói tiếp nữa, đại thư có biết rằng, như thế khiến người ta khó chịu lắm không?

Vị “Đại tỷ” này dường như không còn cách nào khác bèn miễn cưỡng nói tiếp:

– Các cô nương của tôi ơi, các cô đừng huyên náo có được không? Ta nói cho các cô hay, việc kỳ lạ của ta chính là…

Nàng lại ngập ngừng hồi lâu, Trác Trường Khanh không khỏi nghĩ thầm: “Cô nương này nói năng sao mà ấp a ấp úng thế!”

Chàng cũng không ngăn được tính hiếu kỳ, muốn nghe xem rốt cục cái gì khiến cô nương kia cảm thấy kỳ lạ.

Sau khi cô nương kia ngừng nói, dường như cũng sợ mấy thiếu nữ kia lại tranh nhau nói, bèn lập tức nói tiếp:

– Các cô biết hoàng y thiếu niên họ Sầm kia là đồ đệ của ai không?

Thiếu nữ lúc trước liền chõ mồm nói leo:

– Điều này làm sao chúng tôi biết được, đại tỷ thử hỏi cô kia xem, nhất định cô ấy biết hắn là đồ đệ của ai.

Trác Trường Khanh cười thầm:

“Thiếu nữ này xem ra thật là cứng đầu cứng cổ, vừa mới leo lẻo không dám đấu khẩu, giờ này lại không nhịn nổi.”

“Đại tỷ” kia quả nhiên hạ giọng:

– Ta nói mi tồi tệ, quả nhiên không sai chút nào, người ta đang nói chuyện thực tế mà lại tuôn ra những lời lẽ đáng ghét, nói cho mi hay, nếu còn tái phạm, ta sẽ không nói một lời nào nữa.

Trong một câu nói của vị cô nương này, nhắc đi nhắc lại nào là “tồi tệ” nào là “đáng ghét”. Trác Trường Khanh phải cố gắng lắm mới không bật cười thành tiếng.

“Khắp gầm trời này, e rằng cũng khó kiếm được người nào thích dùng hai chữ “tồi tệ” hơn cô nương này.”

Chiếc xe vốn dĩ đã chòng chành nghiêng ngả, giờ đây lại càng lắc lư hơn nữa, lắng nghe thì thấy trong xe tựa như lại có tiếng hỗn tạp ồn ào, trong tiếng huyên náo lại có thêm tiếng cười nói lao xao của các thiếu nữ kia, giọng cô ta khẩn cầu:

– Đại tỷ, tỷ hãy nói nhanh đi, muội không nói những lời tồi tệ nữa đâu.

Rốt cục thiếu nữ này cũng bị nhiễm hai chữ “tồi tệ” của vị cô nương kia.

Chỉ nghe thấy “đại tỷ” kia dường như không nhịn nổi phải phì cười, nói:

– Các muội có nhớ không, cách đây nhiều năm rồi, lúc các muội hãy nhỏ lắm, có một đạo nhân cao to, lớn tuổi, nhưng xem ra còn chưa quá già, lên núi tìm tổ cô cô.

Trác Trường Khanh ngầm đoán:

“Người mà cô này nói chẳng lẽ lại là Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm?”

Vừa nghĩ đến đó, chàng bèn chăm chú lắng nghe, mấy tiếng nói nhỏ trong xe lại nổi lên, có người nói:

– Quên mất rồi.

Có người lại nói:

– Đúng là có một người như thế.

Nhưng trong giọng nói, mọi người đều tựa như đang kỳ lạ, không rõ đạo nhân kia có quan hệ gì với việc kỳ quái của “đại tỷ”, “đại tỷ” kia nói tiếp:

– Lúc đó, tỷ lớn hơn các muội hai tuổi, vì thế còn nhớ rất rõ, sau khi đạo nhân này lên núi, tỷ cảm thấy kỳ lạ không biết người nào dám to gan đi tìm tổ cô cô, chẳng lẽ không biết tổ cô cô ghét cay ghét đắng đàn ông sao? Nhưng thấy thái độ của lão lại rất hòa nhã, ăn nói rất dễ nghe, tỷ liền dẫn lão đến phòng của tổ cô cô.

Cô nương này dừng lại một lát, tựa hồ như đang nhớ lại cảnh tượng lúc đó, đoạn thong thả nói tiếp:

– Tổ cô cô vừa nhìn thấy lão quả nhiên liền lộ vẻ cực kỳ khó chịu, tỷ không dám bước vào, nhưng cũng không bỏ đi mà đứng ngoài cửa nghe lén một lát.

Thiếu nữ có tiếng cười khúc khích vừa nghe đến đây bèn lập tức xen vào:

– Tốt, hóa ra đại tỷ nghe trộm.

Trác Trường Khanh đang chăm chú lắng nghe, bỗng nhiên nghe thấy câu nói này bèn cười thầm rủa:

“Con bé này quả nhiên là tồi tệ.”

Nào ngờ lần này “đại tỷ” dường như không nghe thấy lời cô ta nói, bèn nói tiếp:

– Tỷ chỉ nghe được tổ cô cô rít lên: “Còn đến đây làm gì?”, tiếng trả lời của lão đạo nhân nhỏ quá khiến tỷ chẳng nghe thấy gì cả, giọng nói của tổ cô cô tựa như có vẻ cực kỳ phẫn uất, kêu lão ta hãy mau cút ra ngoài. Tỷ đứng bên ngoài, chờ một lúc khá lâu, cũng không thấy lão đi ra liền cũng lo lắng thay cho lão, chẳng lẽ lão đã bị tổ cô cô giết rồi chăng?

Tiếng cười khúc khích trong xe, giờ đây đã im bặt, rõ ràng mấy thiếu nữ bướng bỉnh kia đã bị hấp dẫn bởi lời nói của “đại tỷ”. Trác Trường Khanh càng nghe càng thấy hồi hộp, vì lời cô nương này nói ra chính là một điều bí mật vô cùng, mà cái điều bí mật này lại liên quan đến cừu nhân không đội trời chung của chàng.

“Đại tỷ” lại cất tiếng nói:

– Khi đó, tiểu thư đang ở đàng sau núi, không biết các muội đều đã đi chơi đâu hết cả, bên cạnh gian phòng của tổ cô cô chỉ còn lại có một mình đại tỷ, tỷ đứng ở ngoài chỉ nghe thấy tiếng chửi rủa không ngớt của tổ cô cô ở trong phòng, sau đó tất cả đều im ắng, mà lão đạo nhân kia thủy chung vẫn chưa “cút ra ngoài!”

Nàng nói đến đây, giọng nói bỗng trầm hẳn xuống:

– Việc này tỷ đã giấu kín trong lòng bao nhiêu năm nay, bây giờ tỷ đã nói ra rồi, các muội cho dù có làm sao đi nữa cũng đừng nói cho người khác nghe, nếu không… nếu không thì tỷ chết mất.

Trác Trường Khanh thầm than một tiếng:

– Để cho một người con gái giữ bí mật, thực là một việc cực kỳ khó vậy.

Chỉ nghe thấy trong xe, các thiếu nữ đồng thanh thề:

– Tuyệt đối không nói ra.

Trác Trường Khanh cười thầm:

“Đại tỷ này tựa như rất trầm tĩnh khôn ngoan, kỳ thực cô ta ngốc quá, tự nàng ta chẳng thể giữ được bí mật, thì làm sao có thể trông cậy người khác giữ bí mật đó được.”

Nào hay, vị “đại tỷ” này dường như rất hài lòng mãn ý trước lời thề của các thiếu nữ, đại tỷ nói tiếp:

– Lúc đó, tỷ rất muốn xem trộm một tý, nhưng thủy chung lại không dám to gan, một hồi lâu sau, tỷ mới nghe thấy tổ cô cô gọi tỷ, tỷ cảm thấy vô cùng khiếp sợ, e rằng tổ cô cô biết rằng, tỷ đứng ngoài nghe trộm, nhưng cũng không dám ở ngoài không vào.

Lúc này, giọng nói của nàng ta đã biến thành tiếng thì thầm sợ hãi, lại thêm tiếng xe chạy rầm rập. Trác Trường Khanh nếu không có thính lực tuyệt vời, lại chăm chú lắng nghe thì e rằng chẳng thể nghe thấy gì cả.

Các thiếu nữ trong xe đang kinh ngạc, có người không nhịn nổi bèn nói chõ vào:

– Tổ cô cô kêu tỷ làm cái gì?

Có người còn nói với vẻ thông cảm:

Nếu muội là tỷ, ắt hẳn muội cũng chẳng dám vào, tổ cô cô mà phạt, thì thật khiến chỉ có nước chết mà thôi.

“Đại tỷ” buồn bã thở dài một tiếng, rồi tiếp:

– Lúc đó, tỷ làm sao dám nghĩ như muội được, tỷ bèn mạnh dạn bước vào xem, nào ngờ tổ cô cô lại đang đàm đạo với đạo nhân kia, dáng điệu không có vẻ gì là phẫn nộ cả, thậm chí trên mặt tổ cô cô còn xuất hiện nụ cười tươi nữa, khi tỷ bảy tuổi thì được tổ cô cô đem về núi, từ đó trở đi chưa bao giờ thấy tổ cô cô cười cả, càng không ngờ hơn nữa là tổ cô cô đang cười với một người đàn ông, tỷ thấy cảnh tượng đó, thì cảm thấy thật kỳ dị mà - không thốt được tiếng nào cả.

Khi nàng nói đến giữa chừng, thiếu nữ trong xe nhất tề ồ lên kinh ngạc, đến khi nàng nói xong, mấy thiếu nữ này ai nấy đều không ngăn nổi sự ngạc nhiên, tranh nhau hỏi:

– Thật không… thật vậy không?

“Đại tỷ” không đáp mà nói tiếp:

– Tỷ tuy lấy làm kỳ lạ lắm, nhưng không dám để lộ ra, tổ cô cô nhìn tỷ, rồi kêu tỷ đi chuẩn bị rượu thịt, tỷ càng cảm thấy kỳ quái! Tổ cô cô lại muốn, uống rượu với đàn ông.

Tỷ mang rượu thịt tới cho tổ cô cô, tổ cô cô còn dặn tỷ, kêu tỷ đứng ngoài cửa, bất kỳ người nào đến cũng phải giữ lại không cho họ vào. Đạo nhân kia nhìn tỷ, cười hí hí, dáng điệu dường như rất đắc ý, tỷ vốn rất có hảo cảm đối với đạo nhân này, nhưng lúc đó không biết tại sao tỷ lại ghét lão quá chừng.

Nàng ta hít một hơi dài rồi tiếp:

Khi đạo nhân kia tới là đúng vào lúc tiểu thư đang luyện tập võ công, tỷ đứng ngoài cửa cho đến khi trời đã tối hẳn, bụng đói lắm rồi mà đạo nhân kia còn chưa đi ra, thỉnh thoảng trong phòng lại vọng ra tiếng cười, cùng tiếng nói nho nhỏ, tổ cô cô luôn miệng cười, nhưng tiếng cười mỗi lúc một nhỏ dần, sau đó trong phòng tuyệt nhiên không có tiếng động nào vọng ra nữa, tỷ nghĩ, không biết hai người đang làm cái gì trong đó?

Nói tới mấy chữ cuối cùng, nàng ta kéo dài giọng ra câu nói ngưng, trong xe hoàn toàn không có tiếng động nào, mấy thiếu nữ này ai nấy dường như đều đang nghĩ:

“Họ làm gì ở trong phòng nhỉ?”

Câu trả lời này có lẽ mọi người đều biết, nhưng không có ai nói ra cả.

Trác Trường Khanh đang ẩn thân phía sau xe, nghe lời nàng ta nói, luồng suy nghĩ của chàng không khỏi ào ào ập tới, cơ hồ như không tin vào tai mình nữa, chàng soát kỹ lại một lượt, chợt nhớ tới nét mặt của Ôn Như Ngọc hồi sáng khi nói tới Vạn Diệu Chân Quân thì chàng bỗng nhiên tỉnh ngộ.

“Chẳng lẽ Xú Nhân Ôn Như Ngọc sở dĩ ghét cay ghét đắng đàn ông, là vì mụ quá xấu xa, biết rõ không có người đàn ông nào thích mình cả, mà Doãn Phàm thì nắm được nhược điểm này của mụ, do thế lão bèn dùng lời ngon lẽ ngọt mà quyến rũ mụ… Xem ra, sự ác độc của Vạn Diệu Chân Quân, thật khiến người ta ghê rợn, lão làm như vậy quả là bỉ ổi không còn chút nhân tính nào nữa… nhưng lão làm thế nhằm mục đích gì?”

Cái ý nghĩ này vừa lướt qua trong đầu chàng, thì đã nghe thấy “đại tỷ” nói tiếp:

– Cho đến khi trời tối hẳn rồi, tiểu thư từ phía sau viện chạy tới, tỷ bèn vội vàng giữ tiểu thư lại, kêu tiểu thư đừng vào, nhưng các muội đã biết tính nết của tiểu thư rồi đó, tỷ làm sao giữ tiểu thư lại được, tỷ thấy tiểu thư muốn xông vào phòng tổ cô cô, lúc đó tỷ sợ hãi vô cùng, e rằng… chỉ sợ… trong phòng…

Nàng ta nói liền hai câu “e rằng, chỉ sợ”, nhưng e sợ cái gì thì nàng lại không nói ra, nhưng dù nàng ta không nói ra thì mọi người đều biết rõ nàng sợ cái gì.

Không khí trong xe lặng ngắt, tựa hồ mọi người đều đang lo lắng:

“Tiểu thư sẽ nhìn thấy một vài việc không nên nhìn.”

Xe đi rất lâu, đã cách thành Lâm An rất xa, sắp tới chân núi Thiên Mục.

Chiếc xe tứ mã tuy chạy rất nhanh, nhưng con đường núi thì gồ ghề, lại rất nhiều khúc quanh uốn lượn, nên chiếc xe khó đi, nếu chỉ một người một ngựa thì đã tới Thiên Mục Sơn từ lâu rồi.

Im lặng một lúc lâu, “Đại tỷ” lại thở dài sườn sượt rồi thong thả nói tiếp:

– Tỷ vừa lo vừa sợ, muốn kéo tiểu thư lại, nào ngờ chẳng những không kéo lại được mà còn bị tiểu thư lôi vào trong phòng, khi bước vào phòng, tỷ thì muốn nhắm chặt hai mắt lại, không dám nhìn, đang lúc như thế thì nghe thấy tổ cô cô hỏi:

– Lôi lôi kéo kéo cái gì thế? Mau buông tay ra.

Tỷ điếng người, nhưng cũng không dám trái lệnh bèn mở mắt ra nhìn…

Nói đến đây thì nàng ngập ngừng. Trác Trường Khanh giật thót người, cơ hồ không ngăn được mà buột miệng hỏi:

– Rồi sao nữa?

Đương nhiên chàng đã kìm lại được, chỉ nghe thiếu nữ trong xe nhao nhao lên hỏi:

– Sao nữa… sao nữa…

“Đại tỷ” hít một hơi dài, nói:

– Ngờ đâu trong gian phòng chỉ còn lại một mình tổ cô cô đang nằm dựa vào thành giường, còn đạo nhân kia không biết đã đi từ lúc nào rồi.

Mọi người trong xe đều thở phào nhẹ nhõm, “đại tỷ” chậm rãi nói:

– Từ đó về sau, có lẽ các muội không hay biết, chứ tỷ thì thấy tính nết của tổ cô cô rất thất thường, còn quái lạ nhiều so với trước đó, có lúc tổ cô cô cực kỳ dịu dàng, có lúc lại rất dữ tợn, tỷ biết ngay đó là vì nguyên nhân gì, nhưng, tỷ làm sao dám nói ra cơ chứ?

Nói tới đây, Trác Trường Khanh dù có là người ngu nhất thế gian, cũng thấy được giữa Xú Nhân Ôn Như Ngọc và Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm có quan hệ cực kỳ sâu sắc. Nhưng nếu không phải chính tai chàng nghe thấy, thì chẳng bao giờ chàng có thể tin nổi trong cuộc đời nữ ma đầu tàn khốc Xú Nhân Ôn Như Ngọc lại có câu chuyện lạ lùng đến thế.

Có rất nhiều điều mà khi sáng được nghe Ôn Như Ngọc nói mà chàng còn chưa hiểu thì giờ đây bỗng nhiên chàng bừng tỉnh.

Đã nghe thấy tiếng của “đại tỷ”:

– Vài năm nay, tỷ vẫn ngấm ngầm để ý, đạo nhân kia không lâu sau lại quay lại, lão lên núi, các muội có lẽ có lúc cũng thấy lão, nhưng tỷ biết, các muội không bao giờ ngờ tới giữa lão và tổ cô cô. Ôi, lúc lão hạ sơn, tỷ có nhìn trộm mấy lần, lần nào lão cũng mang theo một tay nải, mà bảo vật trong kho báu của tổ cô cô mỗi ngày một vơi đi, có khi tổ cô cô hạ sơn có một mình, nhiều ngày sau, mới trở về, tổ cô cô tuy không nói ra, nhưng tỷ cũng biết rằng, tổ cô cô hạ sơn đi tìm ai.

Tiếng cười khúc khích sau khi im bặt hồi lâu, giờ đây lại nổi lên, thiếu nữ cứng đầu cứng cổ kia cười nói:

– Đại tỷ, muội đoán được rồi, đạo nhân này chính là Vạn Diệu Chân Quân chứ gì?

Nhạn Môn Quan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.