Nguyệt Dị Tinh Tà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Mười Bốn: Hương Xa Bảo Cái
Hồi Mười Bốn: Hương Xa Bảo Cái

❊ ❊ ❊

Trác Trường Khanh thẫn thờ hồi lâu, chàng vốn muốn đi lên Thiên Mục Sơn để tìm kiếm thiếu nữ xinh đẹp kia, nhưng lại còn do dự trù trừ vì không biết khi kiếm được nàng thì chàng sẽ phải xử trí ra sao, huống hồ toà Thiên Mục Sơn vô cùng rộng lớn, biết thiếu nữ ở đâu mà tìm, hơn nữa chàng chưa tới đây lần nào, nghĩ đi nghĩ lại, không khỏi chau mày nhăn mặt nghĩ:

– Hay là trước tiên ta hãy đi tìm cha con Vân lão bá, rồi sau sẽ tính.

Lúc này, chàng tựa như một người lạc lối, không biết phải đi về hướng nào thì được, chàng đang mong mỏi ai đó có thể gỡ được mối tơ vò trong lòng mình. Bản tính chàng vốn kiên nghị, mười năm luyện tập nơi rừng sâu núi thẳm càng khiến cho chàng có được trí tuệ sáng suốt phi phàm, nhưng lúc này, trong lòng đang rối loạn, kinh nghiệm xử thế vẫn còn kém, khi lâm sự khó tránh khỏi sai lầm, lại không biết thế nào giải thích được mối cảm tình chàng dành cho thiếu nữ kia, thứ tình cảm mà chàng có nằm mơ cũng chẳng bao giờ nghĩ tới.

Nên biết rằng, khi người ta đem chôn vùi tình cảm của mình đi thì nó vẫn âm ỉ mãi trong cõi sâu tâm linh và đến một lúc nào đó không ngờ đến, nó lại chợt xuất hiện, cho đến khi ta phát giác được thì nó đã như cơn hồng thủy cuốn phăng ta đi rồi.

Trác Trường Khanh thở dài một tiếng, thong thả đi ra phía bìa rừng, nào ngờ đàng sau bỗng nhiên nổi lên một tràng cười lạnh lẽo. Quay đầu lại nhìn thì thấy hoàng y thiếu niên khi nãy vừa động thủ với chàng, tay tả ôm lấy cằm, tay hữu nắm lấy chỏ tay tả đang chăm chú nhìn chàng, khoé miệng vẫn đọng lại nụ cười lạnh lẽo, tàn khốc.

Vốn chàng và hoàng y thiếu niên kia chẳng quen biết nhau, tuy vừa rồi có động thủ, nhưng giữa họ không có thù hằn gì, lúc này trong lòng đang rối loạn vì có quá nhiều phiền não, chẳng thiết đến sự gì khác, chàng bèn quay người bước đi, vừa trầm tư suy nghĩ xem làm thế nào để tìm ra tung tích cừu nhân Ôn Như Ngọc.

– Đúng là đồ giá áo túi cơm, đến một đứa con gái mà không đuổi kịp.

Trác Trường Khanh ngạc nhiên quay lại nghĩ bụng:

“Ta và người này vốn chẳng quen biết, tại sao hắn lại làm phiền ta nhỉ?”

Hoàng y thiếu niên thấy chàng quay lại bèn lạnh lùng nói:

– Các hạ tuy còn trẻ, nhưng võ công lại cao siêu, thật là hiếm thấy.

Trác Trường Khanh lại ngớ ra, không hiểu người này sao mà kỳ quái như thế, vừa mới nói lời đả kích mình, lúc này lại tâng bốc mình lên, nhưng giọng nói chứa đầy vẻ xấc xược và chẳng có chút nào là khen ngợi tán dương cả.

Vừa nghĩ đến đó, đã thấy thiếu niên kia chắp tay sau lưng, ngước mắt nhìn lên trời, cười nhạt nói:

– Nhưng, nếu các hạ muốn dựa vào điểm thân thủ này độc chiếm ngôi cao, xưng hùng xưng bá thì e rằng hơi khó đấy.

Trác Trường Khanh đến lúc này không kềm được lửa giận đang cuồn cuộn bốc lên, gằn giọng nói:

– Tại hạ vốn chẳng quen biết gì với huynh đài, huynh đài lấy lời mà làm nhục tại hạ như vậy là có ý gì?

Hoàng y thiếu niên chẳng thèm đếm xỉa gì đến lời chàng, lạnh lùng nói tiếp:

– Ý của tại hạ chính là muốn làm phiền các hạ một chút, các hạ đến từ nơi nào thì hãy mau trở về nơi đó, không thế thì… hừ hừ, thì sẽ… hừ hừ.

Y hừ liền bốn tiếng, tuy nói hết lời, nhưng ý tứ thì khiến cho Trác Trường Khanh nếu có là thằng ngốc thì cũng phải hiểu ra. Chàng bèn dựng ngược đôi mày, quắc mắt cười nhạt đáp:

– Thực là kỳ quái, tại hạ từ nơi nào đến muốn đi đến đâu, các hạ chẳng cần bận lòng, còn như tại hạ có nhận lời các hạ hay không thì đó là chuyện của tại hạ.

Đôi mắt hoàng y thiếu niên trợn trừng, ánh mắt sắc bén như đao kiếm, nhìn thẳng vào mặt Trác Trường Khanh cất giọng lạnh lẽo:

– Nội trong hai ngày nếu các hạ không rời khỏi thành Lâm An, hừm… chỉ sợ khi muốn đi thì đã quá muộn.

Y phất mạnh tay áo, quay đầu bỏ đi, nào ngờ trước mắt bỗng hoa lên một cái, thân hình Trác Trường Khanh đã chặn ở trước mặt, dáng điệu như muốn sinh sự. Điều này khiến hoàng y thiếu niên Sầm Xán sững sờ, chỉ thấy vẻ mặt Trác Trường Khanh lạnh như tiền, mắt sắc như dao, gầm lên:

– Ngươi vừa nói gì?

Hoàng y thiếu niên tuy thấy đối phương thần thái giận dữ, nhưng y lại dựa vào võ công của mình, hơn nữa y là người cực kỳ cuồng ngạo, tự cao tự đại, hai mắt nheo lại, hừ một tiếng lạnh lẽo, nhắc lại:

– Nội trong hai ngày, nếu các hạ không rời khỏi thành Lâm An, thì…

Ngờ đâu hắn chưa nói hết lời, Trác Trường Khanh bỗng gầm lên một tiếng, tay hữu phóng ra, nhanh như chớp chộp lấy vạt áo của y quát lớn:

– Hai ngày trước, có phải là ngươi đã lưu mấy chữ này trong phòng của Khoái Đao hội và Hồng Cân hội không?

Hoàng y thiếu niên Sầm Xán cũng không ngờ chàng đột nhiên ra tay. Lúc này, bị chàng nắm chặt vạt áo, thì sửng người ra. Lập tức dựng ngược cặp lông mày rậm, cổ tay hữu trở ngược nắm lấy mạch môn của Trác Trường Khanh, ngũ chỉ tay trái như kiếm đao xua tới điểm vào Thiên Trì đại huyệt của Trác Trường Khanh, miệng hét lớn:

– Phải ta thì sao? Không phải ta thì sao?

Trác Trường Khanh thu tay hữu lại, cánh tay luồn giữa một chưởng một chỉ của y. Chỉ nghe bộp một tiếng khô khan, Hoàng y thiếu niên đã loạng choạng thối lui ba bước, thân hình Trác Trường Khanh cũng không ngớt lắc lư. Nguyên khi chàng co tay hữu, lại liền tức khắc vỗ một chưởng vào vai tả của y, Hoàng y thiếu niên không kịp biến chiêu, chỉ giơ tay hữu lên thẳng mặt đối chưởng với Trác Trường Khanh.

Hoàng y thiếu niên Sầm Xán nội lực hơi thua kém lại dùng tả chưởng để đối địch, y thối lui liền ba bước, đang tự ổn trọng thân hình, mặt mũi biến sắc, vừa định mở miệng nói thì Trác Trường Khanh đã gầm lên:

– Thế thì hơn một trăm huynh đệ của Khoái Đao hội và Hồng Cân hội bị tàn sát cũng do chính tay ngươi làm ra?

Dáng điệu Sầm Xán lộ vẻ sửng sốt, liền hét lên một tiếng, thân hình lao tới tung liền ba chưởng, một mặt nói:

– Phải ta giết thì sao? Không phải ta giết thì sao?

Trác Trường Khanh gằn giọng:

– Thế thì được!

Đã thấy song chưởng của Hoàng y thiếu niên đang đánh tới mãnh liệt, đột nhiên thân trên của Trác Trường Khanh bỗng thối lui nửa bước, mà bộ tấn vẫn vững như núi, chỉ nghe một tiếng bộp khô khan, song chưởng của Trác Trường Khanh và Sầm Xán lại chạm nhau. Chàng lúc này đã nhận định Hoàng y thiếu niên chính là hung thủ đêm qua, trong lòng không khỏi có chút áy náy đối với giai nhân tuyệt sắc vì chàng đã trách lầm nàng, cho nên đối với Sầm Xán, chàng càng thêm oán hận, đã dùng toàn lực khi xuất thủ, song chưởng vừa chạm nhau, Hoàng y thiếu niên Sầm Xán liền bị chưởng lực của chàng đẩy lùi một bước, thân hình không ngớt bốc lửa, song chưởng của Trác Trường Khanh lại đả kích liền mấy chưởng, chưởng phong cuồn cuộn, dữ dội lạ thường.

Sầm Xán vừa đối chưởng với Trác Trường Khanh, thì biết ngay rằng chưởng lực của đối phương hơn hẳn mình, lúc này y khai triển chưởng pháp cũng không dám dùng đến những chiêu cương mãnh như đấm, xỉa, chặt chém, kích các loại chưởng, mà chỉ dùng những chiêu thức linh xảo, ẩn hiện chớp nhoáng để thủ thắng, thân pháp của y vốn lấy khinh linh làm sở trường nên lúc này, khi thân thủ vừa khai triển ra, chỉ thấy đàng trước đàng sau, bên tả bên hữu bốn phương tám hướng quanh Trác Trường Khanh đều thấp thoáng bóng dáng của y, mỗi lần y xuất thủ đều đánh tới những yếu huyệt trên người Trác Trường Khanh, cách nhận huyệt cực kỳ chuẩn xác, hiểm độc đến rợn người.

Mới rồi khi Trác Trường Khanh động thủ với Sầm Xán trên đầu thành, chàng đã biết võ công của y rất cao, nhưng trên đầu thành quá hẹp, thân thủ của hai người đều chưa thi triển hết, lúc này khi chàng thấy khinh công của Sầm Xán ảo diệu như vậy, lòng cũng không khỏi ngấm ngầm kinh hãi, lại càng chắc chắn vụ thảm sát các huynh đệ trong Khoái Đao hội và Hồng Cân hội do chính y gây ra. Chỉ là võ công của hai người không hơn kém nhau lắm nên trong nhất thời, chàng cũng chưa thể đả thương Hoàng y thiếu niên Sầm Xán được.

Hai người đã trao đổi với nhau hơn bốn chục chiêu, nào ngờ bỗng có tiếng nhạc trầm bổng du dương từ xa truyền tới, họ đang chú tâm vào trận kịch chiến, nên không chú ý đến tiếng nhạc kia, nhưng tiếng nhạc mỗi lúc một gần, hơn nữa thanh âm cực kỳ lạ lùng, không phải tiếng tiêu cũng không phải tiếng địch, chỉ nghe tiếng nhạc cao vút lại cực kỳ dễ nghe, cả hai đều lấy làm kỳ quái, đều không biết tiếng nhạc này được tấu ra từ nhạc khí gì.

Là cao thủ quá chiêu, tâm trí đều tập trung cao độ, tuy đều cảm thấy kỳ quái, nhưng cả hai người chẳng ai dám nhìn về phía tiếng nhạc phát ra lấy một lần, nào ngờ khi mới hơn chục chiêu, tiếng nhạc bỗng dưng tắt hẳn, và một giọng nói nhè nhẹ yêu kiều vang lên:

– Người nào dám động thủ ở đây, còn chưa mau dừng tay, các người có mấy cái đầu mà sao dám cả gan kinh động đến phụng giá của nương nương.

Giọng nói yêu kiều, nhưng từng câu từng chữ lại cực kỳ trong trẻo rõ ràng, Trác Trường Khanh và Sầm Xán vừa nghe, ai nấy đều ngấm ngầm suy đoán:

“Phụng giá của nương nương, chắc là của Hoàng đế nương nương đi ngự tuần, không nên đánh tiếp nữa.”

Cả hai đều cùng nghĩ thế, bèn hô lớn một tiếng, thối lui năm bước. Đưa mắt nhìn ra, thấy một hàng thiếu nữ vận áo lụa hồng thướt tha tiến đến, mỗi người đều cầm một đoạn trúc, nhưng có cái dài cái ngắn, cũng không có lỗ. Tuy hai người vừa xuất thủ chí mạng, nhưng lúc này cùng nhìn nhau ngạc nhiên:

– Đây là thứ nhạc khí gì mà phát ra âm thanh dễ nghe đến thế?

Nguyên hai người mới bước chân vào chốn giang hồ, chưa ra khỏi Trung Nguyên, không biết đoạn trúc bình thường mà mấy thiếu nữ kia đang cầm là thứ nhạc khí của người Miêu, đoạn trúc này dài ngắn khác nhau, khi thổi lên các cung điệu cũng tự nhiên khác biệt, lại thêm các thiếu nữ này sống nhiều năm tại Miêu Cương, đều đã đạt được kỹ xảo thổi trúc của Miêu nhân, sự phối hợp rất tinh diệu nên tiếng nhạc phát ra cực kỳ dị thường mà dễ nghe.

Hai người nhìn nhau, bỗng nhiên hai mắt Sầm Xán nhướng lên, bĩu môi tỏ vẻ bất cần ngạo mạn, quay đầu chẳng thèm đếm xỉa gì tới Trác Trường Khanh. Trác Trường Khanh hơi sửng sốt, trong lòng không biết là mừng hay là giận, cũng tự quay đi, lại thấy đàng sau mấy hồng y thiếu nữ kia là một cỗ xe lộng lẫy, trên mui chạm hình long phụng, trên xe có lót một vuông gấm đỏ rực, màu sắc rực rỡ, rõ là của chốn cung đình.

Xe lăn bánh rất chậm, hai bên thành xe lại có bốn hồng y thiếu nữ, một tay đẩy xe, một tay cầm quạt lông ngỗng phe phẩy quạt nhẹ. Mấy hồng y thiếu nữ thấy Trác Trường Khanh và Sầm Xán đang đứng ngớ ra ở bên đường thì trên gương mặt xinh đẹp đều xuất hiện nụ cười, nhưng không có một ai dám cười ra thành tiếng, nhẹ nâng tay ngọc, đưa ống trúc lên mà thổi, chớp mắt tiếng nhạc quyến rũ đã nổi lên, mấy hồng y thiếu nữ này từ từ nhàn tản đi tới, mấy mươi làn thu ba cùng đổ dồn về phía Trác Trường Khanh và Sầm Xán.

Sầm Xán vốn tính kiêu ngạo ngông cuồng, ngày thường luôn tự cho mình là phong lưu hào phóng, nhưng lúc này không biết vì sao, lại như bị cái cung cách lạ lùng này hớp hồn, hai mắt nhìn đăm đăm vào thân hình mấy thiếu nữ kia, nhưng lại không dám để lộ ý khinh mạn. Trác Trường Khanh, vốn tính kiên nghị đứng đắn, chẳng thèm nhìn họ lấy một thoáng, đứng im lìm bên đường, nhưng trong lòng lại ngấm ngầm suy tính, không biết lai lịch của mấy thiếu nữ này ra sao. Trong chốc lát, hàng thiếu nữ kỳ dị này đã từ tốn tới trước mặt họ.

Trác Trường Khanh đang tự hoài nghi suy đoán, hốt nhiên một ý tưởng thoáng qua như chớp trong lòng, chàng bèn ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy trên cỗ hương xa có một lão bà toàn thân vận hồng y đang ngồi, thân hình khô quắt của bà ta vùi sâu vào trong lớp gấm mềm rũ, y phục đỏ tươi, vuông khăn cũng đỏ rực, nếu đứng xa mà nhìn, thật khó phân biệt được đâu là gấm đâu là người.

Bốn thiếu nữ vận hồng y chầm chậm đẩy xe, phe phẩy chiếc quạt lông ngỗng cũng không dán mắt vào hai người đứng bên đường, nhưng vẫn cất bước đều đều, đẩy cỗ hương xa đi qua. Bốn cô nương này dường như lớn hơn những thiếu nữ đang thổi trúc phía trước, bộ mặt cực kỳ xinh đẹp, phong thái uyển chuyển, cái phong vận thành thục của mấy thiếu nữ kia khiến bất cứ thiếu niên nào nhìn thấy cũng phải động lòng.

Nhưng mục quang của Trác Trường Khanh lại không dừng trên khuôn mặt tươi như hoa của mấy người này, mà lưu lại trên thân thể khô quắt đang vận hồng y của lão bà kia.

Lão bà ngồi trên hương xa chẳng những toàn thân đỏ rực, tóc trên đầu chải theo kiểu thịnh hành nhất của các thiếu phụ khuê các hiện thời, tóc mai lòa xòa, vén lên chênh chếch, tóc vẫn đen mun, trên đầu cài trâm ngọc, ánh mắt ẩn hiện vẻ xa xăm, u sầu.

Nhưng phía dưới mái đầu diễm lệ ấy lại là một dung mạo xú ác vô tỉ, hai mắt đang khép hờ lại dưỡng thần, dáng điệu già nua đó, cùng cách thức vận y phục, chải bới tóc tạo thành một đối cảnh vừa xấu xa vừa buồn cười.

Trác Trường Khanh trầm tư mặc tưởng hồi lâu, cỗ hương xa đã từ từ đi qua hai người đang đứng bên đường, ánh mắt Sầm Xán vẫn còn lưu luyến nhìn vào bóng hình các hồng y thiếu nữ kia, từng trận từng trận gió thổi qua, khiến những tấm áo lụa trên người họ phất phới, hòa vào trong nền cỏ xanh trên mặt đất, tạo nên một bức họa đẹp mắt.

Sầm Xán quay đầu lại, cười nhạt một tiếng rồi thong thả tiến về phía Trác Trường Khanh, nào ngờ Trác Trường Khanh bỗng quát to:

– Dừng bước.

Tiếng như sóng gầm, sét đánh. Sầm Xán không khỏi vì thế mà hơi sững sờ, lại thấy sau khi tiếng quát vừa dứt, thân hình Trác Trường Khanh đã như hổ đói vồ mồi, lao thẳng đến cỗ hương xa. Mấy thiếu nữ kia đều kinh ngạc, nhất tề quay lại, ai nấy đều ngớ hết cả ra, Sầm Xán nghĩ thầm:

“Không biết thằng ngốc này lại sắp giở trò gì nữa?”

Đoạn Sầm Xán cũng lướt theo sau Trác Trường Khanh thì thấy chàng đã đứng sững trước cỗ xe, hai mắt phát ra hàn quang dữ tợn, đang dán vào lão bà ngồi trên xe. Nguyên chàng vốn tính cương trực, ánh mắt ngay thẳng, thấy mấy thiếu nữ này, ai nấy đều mặt tươi như hoa, mắt long lanh trong vắt như nước hồ thu, hơn nữa còn rất nhỏ tuổi thì chàng chẳng dám nhìn sàm sỡ, nhưng trong lòng lại ngấm ngầm nghi hoặc:

“Tại sao mấy thiếu nữ này lại vận toàn y phục đỏ rực.”

Liền ngước mắt nhìn thì bắt gặp thân hình với lối trang sức kỳ dị của lão bà trên xe, hốt nhiên nhớ đến xú nhân nơi Hoàng Sơn mười năm trước, trong lòng không khỏi xúc động:

“Chẳng lẽ mụ chính là Xú Nhân Ôn Như Ngọc.”

Nhưng khi nhìn thấy lão bà vận hồng y này quá già nua, dường như đã đến tuổi cổ lai hy, thì chàng cũng có chút hoài nghi:

“Mười năm tuy là khoảng thời gian dài, nhưng Xú Nhân Ôn Như Ngọc có nội công thâm hậu, làm sao lại già đi nhanh như vậy?”

Do dự hồi lâu, chợt chàng nhớ lại giọng nói yêu kiều vang lên khi nãy… Phụng giá của nương nương… Ôn Như Ngọc chẳng phải được gọi là Hồng y nương nương sao? Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, chàng bèn hét lớn một tiếng, thân hình lao vọt tới chắn lấy trước cỗ xe, gằn giọng:

– Các hạ có phải họ Ôn không?

Nào ngờ, Hồng y lão bà hai mắt vẫn nhắm nghiền, ngoài tà áo khẽ lay động theo gió, dường như bà ta đang ngủ say, mi mắt vẫn khép hờ, vẻ mặt vẫn bình thản như không. Sầm Xán cũng không khỏi lấy làm ngạc nhiên:

“Chẳng lẽ lão quái bà xấu xí kinh người này lại chính là Hồng y nương nương đã từng một thời khiến võ lâm thiên hạ bạt vía kinh hồn sao?”

Mắt y vừa thấy mấy thiếu nữ xinh như mộng vừa rồi, thần trí cơ hồ tán loạn, trong lòng nảy sinh ham muốn tà dâm. Nhưng khi y nhìn thấy thần thái của Trác Trường Khanh cũng không ngăn được ánh mắt nhìn về phía lão bà xấu xí khủng khiếp kia.

Hai hồng y thiếu nữ đi đầu bèn quay phắt lại, đứng mỗi người một bên Trác Trường Khanh, cả hai cùng vung ngọc chưởng kích tới vai Trác Trường Khanh, tay còn lại dùng đoạn trúc xanh nhanh tựa chớp điểm vào Ửng song đại huyệt, miệng cùng thốt lên khe khẽ:

– Nương nương ngủ rồi, ngươi muốn gì?

Trác Trường Khanh lạnh lùng hừm một tiếng, song chưởng kích tới, hai thiếu nữ kia chịu không nổi chưởng lực của chàng phải thối lui ba bước, mặt ngọc thất sắc. Nhưng lão bà trên xe vẫn im lìm bất động, Trác Trường Khanh lại hừm một tiếng, bước tới nửa bước, hai tay chênh chếch khoa lên nửa vòng, một luồng lực đạo từ song chưởng của chàng đổ ra ầm ầm, miệng hét:

– Họ Ôn kia, chẳng lẽ chuyện xảy ra mười năm trước, dưới ngọn Thủy Tín Hoàng Sơn, ngươi đã quên rồi sao?

Chưởng phong ù ù, phong thanh rít lên rợn người, mấy hồng y thiếu nữ đứng bên đường không khỏi run sợ, tà áo mỏng trên mình họ cũng bị chưởng lực lay động không ngớt. Hai mắt hồng y lão bà vẫn nhắm nghiền, thân hình im lìm bất động, nhưng hai tay vốn đặt hờ trên làn gấm lót, dường như có mắt, đã hất ngược lên vù một tiếng. Trác Trường Khanh quát lớn, giương song thủ lên đẩy ra một chưởng ngũ chi xoè rộng như chớp, chộp tới ống tay áo lão quái bà.

Song chưởng của chàng một chỉ một trảo, xem ra rất tầm thường, kỳ thực chiêu thức cực nhanh, kình lực thâu chưởng chỉ. Thủ pháp này chính là Vân Nam Ưng trảo công, một môn võ công thượng thừa, có lẽ chỉ có đương kim chưởng môn nhân của Vân Nam Ưng trảo công tự thi xuất chiêu này, vị tất đã hơn được chàng. Mới rồi trên đầu thành, chàng cũng đã dùng thủ pháp tương tự xé rách hai tay áo lụa của giai nhân tuyệt sắc.

Lúc này, chàng đang đứng dưới đất dùng toàn lực phát ra, kình lực so với lúc trên thành mạnh hơn gấp bội, vốn chàng muốn chỉ một chiêu này có thể xé rách hai tay áo của lão quái bà. Nào ngờ hai ống tay áo của quái bà dường như có mắt, đột nhiên một co một duỗi xuyên qua song chưởng của chàng, đầu ống tay áo quét thẳng tới huyệt Nhũ tuyền trước ngực chàng.

Trác Trường Khanh lạnh cả người vội xê thân dịch bộ, soạt một tiếng thối lui năm bước, lại thấy lão quái bà cười nhạt nói:

– Các ngươi còn chưa mau bắt lấy tiểu tử đó cho ta.

Nói xong, tay rút về đặt trên làn đệm lót, bốn thiếu nữ đứng hai bên thành xe liền lướt về phía Trác Trường Khanh, bốn cây quạt lông chia ra, từ bốn hướng khác nhau cùng đánh tới. Hai mắt Trác Trường Khanh đỏ ngầu, vì đã biết rằng, kẻ thù bất cộng đái thiên của chàng đang an nhàn ngồi trước mặt, cừu hận dồn nén trong lòng hơn mười năm, lúc này bùng lên như hỏa diệm sơn, bèn khua hai tay lên một vòng, đã phát liền bốn chưởng đánh tới cổ tay của các hồng y thiếu nữ đang giữ quạt lông ngỗng kia.

Bốn cô thiếu nữ hoàn toàn không ngờ chiêu thức của thiếu niên này lại nhanh đến vậy, bèn thu hết tay lại cùng thối lui một bước. Trác Trường Khanh không truy kích mà hét lớn một tiếng rồi bổ nhào đến cỗ hương xa. Ngờ đâu thân hình vừa mới lay động, đã thấy năm cây trúc xanh cùng điểm tới, ba cây ở giữa điểm vào các huyệt Hoa cái, Tuyền cực, hai thanh hai bên bộ Xuất thủ còn hiểm ác hơn, tuy là đánh vào chỗ không người, lại như muốn chờ thân hình của chàng tự động tiến vào thế đánh.

Trác Trường Khanh cất tiếng cười lạnh lẽo, rõ ràng là chàng chẳng đếm xỉa gì tới năm đoạn trúc này, giơ khẽ song chưởng, vù một tiếng, đã đánh dạt ba thanh về sau. Chàng còn chưa dùng hết toàn lực, khi chưởng lực chưa hết thì đàng sau đã nghe thấy hai tiếng vút vút, không quay đầu lại, trở tay ra sau phát một chưởng, nào ngờ hai chiêu trúc xanh vừa điểm tới khi nãy đã khua một vòng mềm mại uyển chuyển như thanh xà, vút một cái đã kích tới hai bên sườn chàng.

Lòng chàng hơi xao xuyến, biết rằng lúc này mình đã rơi vào trận thức với sự phối hợp vô cùng xảo diệu, võ công của mấy thiếu nữ này tuy không đáng sợ lắm, nhưng nếu bị vây khốn trong trận thức này, muốn thoát thân ra ngoài cũng chẳng phải chuyện dễ, tuy chàng có ít kinh nghiệm chiến đấu, nhưng với sự dạy dỗ tận tình của Tư Không lão nhân, giúp chàng phán đoán tình huống khi lâm trận cực kỳ nhạy bén.

Nhưng đây không phải là lúc để chàng trầm tư mặc tưởng, bèn lắc mình, tránh khỏi hai con thanh xà bên mình, bốn cây quạt lông trắng tựa tuyết kia đã đánh tới từ bốn phương tám hướng. Trong bóng quạt lông đầy trời, lại thêm mấy thanh trúc xanh, chỉ cần thân pháp của chàng có chút sơ hở, mấy thanh trúc kia sẽ thừa cơ hội mà điểm vào các huyệt trọng yếu trên người chàng.

Sầm Xán đứng ngoài nhìn thấy thân thủ của các hồng y thiếu nữ, lúc này đã xác định chắc chắn lão quái bà ngồi trên xe chính là Hồng y nương nương Ôn Như Ngọc. Vì trong gầm trời này, ngoài nữ ma đầu quỉ dị hiểm độc ra, còn ai có thể luyện thành công phu Vô song La tu đến chỗ thượng thừa như mụ.

Y thấy Trác Trường Khanh bị mấy hồng y thiếu nữ kia bao vây trong trận thức trong lòng rất đắc ý, hơn nữa y cũng nhìn ra thân pháp mà các hồng y thiếu nữ đang thi triển, tuy có chỗ tương đồng với mấy cô nương mà y đã gặp tại Vu Hồ Vân Môn, nhưng sự ảo diệu của thân thủ khi phối hợp lại vượt trội một bực. Vì vậy, y không ngăn được, bật lên tiếng cười khoái trá.

Lúc đầu, y cho rằng, Nghê Thường tiên vũ trận đã từng chấn động thiên hạ một thời của Hồng y nương nương Ôn Như Ngọc bất quá chẳng hơn gì mình lắm, hôm nay chứng kiến mới biết rằng, chẳng qua lần đó y may mắn mà thôi. Mấy thiếu nữ kia thân thủ đã kém lại quá ít người, hiển nhiên chưa thể phát huy hết uy lực của Nghê Thường tiên vũ trận được, cho nên mới bị y phá giải dễ như trở bàn tay. Y ngấm ngầm kinh hãi:

“Hôm đó, nếu ta gặp phải mấy người này e rằng đã bị bại dưới tay họ rồi.”

Tuy con người y vốn rất ngông cuồng tự phụ, nhưng đó chỉ là ngoài mặt mà thôi. Nên biết rằng, bất cứ một người kiêu ngạo, hống hách nào, trong lòng cũng đều có uẩn khúc hoàn toàn trái ngược với những gì họ thể hiện ngoài mặt, điều này là một chân lý, ai cũng như ai, từ kẻ vinh hoa phú quí tột bậc đến những kẻ bần cùng khố rách áo ôm, đương nhiên Sầm Xán cũng chẳng phải là một ngoại lệ.

Y định thần nhìn lại, thì thấy Nghê Thường tiên vũ trận biến hóa phức tạp, phối hợp xảo diệu, thực khiến đối phương không còn đường thoát thân, trong lòng không khỏi mừng thầm:

“Thằng tiểu quỉ bị vây khốn trong trận thức, dù võ công của hắn có cao siêu cỡ nào, e rằng không có cách nào thủ thắng được.”

Lòng mừng vui trước tai họa của người khác khiến y không kềm được mà bước thêm mấy bước nữa, muốn được xem kỹ hơn một chút.

Nào ngờ, Trác Trường Khanh bị vây trong Nghê Thường tiên vũ trận, tình hình xảy ra ngoài sự suy đoán của y, lúc này tuy Trác Trường Khanh đã rút về thế thủ, nhưng với bộ pháp tinh diệu, chưởng phong dữ dội đã khiến cho bốn cây quạt lông cùng mười bốn đoạn thanh trúc đang trút tới ào ào như thác đổ cũng không thể bức chàng lui nửa bước. Nhưng trong nhất thời, chàng cũng không có cách nào thoát ra khỏi trận thức này được.

Trong lúc chăm chú theo dõi, không biết từ lúc nào, Sầm Xán đã đến bên cạnh cỗ hương xa kia, nào ngờ bên mình y chợt cất lên một giọng nói lanh lảnh chói tai:

– Dừng tay.

Âm lượng tuy không cao lắm, nhưng Sầm Xán cảm thấy thần trí tán loạn, giống như có người cầm cây kim nhọn mà đâm vào lỗ tai y vậy. Thân hình mấy hồng y thiếu nữ kia đang bay lượn không ngừng, nhưng tiếng quát vừa dứt, Sầm Xán thấy trước mắt hoa lên một cái, bóng hồng đang chập chờn đầy trời bỗng biến đâu mất, nhường vào đó là các hồng y thiếu nữ từ từ đáp xuống, tạo thành một vòng tròn vây lấy chỗ Trác Trường Khanh đang đứng.

Quay lại nhìn thì thấy Hồng y lão quái bà kia đang chậm rãi đứng lên, hai mắt mở lớn, thần quang rừng rực, thần thái vốn có vẻ già nua trên mặt mụ đã biến đâu mất hết.

Trác Trường Khanh hơi sửng sốt, thấy lão quái bà này thong thả tiến về phía mình, thân hình khô đét trong y phục rộng lớn tựa hồ như một cây trúc khô, lại rất uyển chuyển theo từng bước chân. Lão quái bà từ từ cất bước, tà áo dài phủ quét đất, khiến người ta có cảm giác bà ta đi mà chân không chạm đất. Trác Trường Khanh tự dưng trong lòng nổi lên cảm giác ghê rợn khó tả, định thần lại vừa định nói, chợt lão quái bà đã cất giọng lạnh lẽo:

– Khi nãy, ngươi mới nói gì?

Trác Trường Khanh ưỡn ngực, quát lớn:

– Ta hỏi ngươi cuộc thảm sát dưới ngọn Thủy Tín Hoàng Sơn mười năm trước, ngươi đã quên rồi sao?

Lão quái bà nhìn Trác Trưởng Khanh từ đầu đến chân một lượt với ánh mắt như ưng đói vồ mồi rồi lạnh lùng nói tiếp:

– Thế thì ngươi chính là hậu bối của họ Trác kia.

– Chính thế.

Nào ngờ lão quái bà chợt cất tiếng cười quỉ dị, tiếng cười như tiếng quạ kêu trong đêm, khiến người ta khó có thể tin rằng, lão quái bà khô quắt già nua này làm sao phát ra tiếng cười lanh lảnh như vậy.

Tiếng cười vừa dứt, lá cây trong rừng bị tiếng cười chấn động lay động không ngừng, cơ hồ muốn rơi xuống, cùng chợt im phăng phắc, lại nghe lão quái bà cất giọng thong thả:

– Mấy chục năm nay, không biết đã có mấy ngàn người chết dưới tay ta, ta đang lấy làm kỳ quái, tại sao hậu bối của mấy kẻ đó lại chẳng có một ai kiếm ta mà phục cừu, nào hay… hi hi. Hôm nay đã để cho ta thấy một người.

Ánh mắt lại đảo qua nhìn Sầm Xán gằn giọng:

– Ngươi là ai? Phải chăng là trợ thủ đến phục cừu với hắn?

Sầm Xán kinh hoảng, vội bước tới khom mình chào, nói:

– Vãn bối và người này chẳng những không quen biết mà còn…

Lão hồng y quái bà hừm một tiếng, mục quang phát ra tia lạnh lẽo xạ trên mặt Sầm Xán, nói tiếp:

– Nói như thế thì ngươi đứng ở bên đường là muốn xem tuồng nhiệt náo này hử?

Giọng nói tuy rất bình thản, nhưng Sầm Xán nghe như có luồng băng hàn chạy dọc sống lưng, vẻ kiêu ngạo ngông cuồng biến đâu mất, sững sờ hồi lâu mới cất giọng run rẩy khiếp sợ:

– Vãn bối và người này còn có chút hiềm khích, nên…

Ngờ đâu hồng y lão quái bà chẳng đợi y nói hết lời, đã nói tiếp:

– Phải chăng ngươi chờ sau khi ta và hắn xong việc lại tìm đến hắn để giải quyết nốt hiềm khích hử?

Sầm Xán khẽ gật, lại thấy lão quái bà cười như cuồng như điên, một mặt nói:

– Tốt lắm, tốt lắm, không thể ngờ được còn quá nhỏ tuổi mà tiểu tử này lại thông minh đến thế…

Tuy lão quái bà chỉ nói có một nửa câu, nhưng Sầm Xán là kẻ có đầu óc, đương nhiên đã hiểu rõ hàm ý trong lời nói này, là chẳng cần mình phải động thủ một lần nữa thì Trác Trường Khanh đã bị lão quái bà kia đưa đi gặp thần chết rồi, há chẳng phải mình chẳng chút khó nhọc mà đã thu lợi sao, chuyển mắt nhìn thì thấy Hồng y lão quái bà đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Trác Trường Khanh, đưa cánh tay khẳng khiu lên sửa lại mớ tóc mai trên đầu rồi thong thả tiến đến gần chàng.

Một trận gió ào ào thổi qua, Sầm Xán tuy không lạnh mà run, y biết rằng, trong thoáng chốc tới đây, nơi này lập tức sẽ diễn ra một tấn thảm kịch đầy máu.

Trác Trường Khanh lúc này cảm thấy khí huyết sôi lên sùng sục, kích động ghê gớm. Mười năm qua, không lúc nào chàng không mong mỏi có cơ hội được đối đầu với cừu nhân, do vậy sự uất hận và thống khổ tích tụ trong mười năm qua, giờ đây bùng nổ như hỏa diệm sơn phun lửa. Nhưng nhờ sự rèn luyện trong nhiều năm nơi hoang sơn đã khiến cho chàng có thể trấn tĩnh được những hận thù, hờn oán vì chàng biết rằng, đây chính là thời khắc quyết định sự sinh tử tồn vong. Nếu chàng có thể thủ thắng kẻ thù không đội trời chung này thì mới có hy vọng sống sót, nên trong lòng đã hoàn hư, gác bỏ tất cả mọi sự, dồn hết tâm trí vào nhất cử nhất động của hồng y lão quái bà. Giờ đây, chàng ngước mắt trông lên thì thấy Xú Nhân Ôn Như Ngọc đang chăm chú nhìn mình gật gật đầu nói:

– Tiểu tử nhà ngươi cũng có vài phần giống họ Trác xưa kia, chỉ là so với ông ta…

Trác Trường Khanh thấy dáng điệu của Xú Nhân Ôn Như Ngọc lúc này dường như đang nghĩ đâu đâu, không chú ý gì đến chàng nữa, khi đề cập đến phụ thân chàng. Lúc nói, dáng điệu như đang nói về một người tri kỷ của mình chứ không phải nói về một người bị mụ tàn sát. Chàng càng thêm đau đớn oán hận, ngấm ngầm điều tức chân khí, đợi đến lúc ra tay là có thể đả thương mụ ngay.

Nhạn Môn Quan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.