Nào ngờ Hồng y nương nương Ôn Như Ngọc mới nói mấy câu đã im bặt, thân hình vẫn im lìm bất động, chỉ thấy ống tay áo dài rộng lụng thụng vung lên, nhanh như chớp phất về phía Sầm Xán đang đứng bên hữu, hữu chưởng thò ra, đột nhiên trảo tới trước ngực Sầm Xán.
Sầm Xán đang đứng yên một bên chờ xem tấm thảm kịch lưu huyết của Trác Trường Khanh, nào ngờ Ôn Như Ngọc bỗng nhiên lướt về phía y, trong lòng không khỏi kinh hoàng, đang tính chuyển mình thối lui, tránh khỏi cú trảo tới của Ôn Như Ngọc, nhưng Ôn Như Ngọc tuy có vẻ già nua yếu đuối, nhưng thân pháp lại cực kỳ ảo diệu, lúc xuất thủ hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Sầm Xán, thân hình y còn chưa kịp thi triển thì tà áo trước ngực đã bị quái bà trảo trúng rồi.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà y liên tiếp hai lần bị người khác nắm lấy tà áo trước ngực, tuy nói hai lần này đều là sự bất ngờ, vượt xa dự đoán, cho nên không kịp phòng bị, nhưng rốt cuộc đó là chuyện khiến y mất thể diện, trong lòng y giận dữ, hoảng sợ lẫn lộn, mắt thấy mục quang của Hồng y nương nương đang lạnh lẽo nhìn mình, vừa khiếp võ công, vừa sợ thanh danh của mụ, nên không dám mạo muội ra tay, chỉ hốt hoảng vội hỏi:
– Lão tiền bối làm cái gì thế này?
Hồng y nương nương Ôn Như Ngọc cười khành khạch âm hiểm, chậm rãi nói:
– Mười năm trước, dưới ngọn Thủy Tín tại Hoàng Sơn, có phải ngươi là một trong số ba đứa đồng tử có mặt lúc đó không?
Sầm Xán rùng mình kinh sợ, cuộc thảm sát mười năm về trước vụt thoáng qua trong óc…
Lúc đó, hắn còn là một đồng tử thơ dại, tuy sinh ra trong gia đình hào phú, nhưng không được hưởng sự quan tâm của phụ mẫu, vốn tính ngang bướng vì thế mà càng lúc y càng bướng bỉnh, lúc phải đi học thì y lại luôn lén trốn ra ngoài đồng nội chơi một mình.
Nào hay một ngày kia, có một đạo nhân cao to, ăn vận đẹp đẽ, đột nhiên từ trên trời đáp xuống như thần tiên trong truyện cổ tích, người đạo sĩ này hỏi y có muốn rời khỏi gia đình đi học võ công, khi đó y nghĩ rằng, phụ mẫu đối với mình vốn chẳng tình cảm, nếu mình ở nhà thì cũng chẳng có chút ý nghĩa nào đối với họ, chi bằng học được võ công cao siêu, giống như đạo nhân kia, có thể bay lượn trong không trung, như thế thì thú vị hơn nhiều, liền chẳng chút do dự gật đầu đồng ý ngay.
Sau đó, Sầm Xán mới hay đạo nhân kia chính là Vạn Diệu Chân Quân uy chấn võ lâm, bèn cùng hai đứa nhỏ trạc tuổi y theo đạo nhân đến Hoàng Sơn.
Vì vậy, toàn cảnh cuộc tàn sát kinh tâm động phách dưới ngọn Thủy Tín Hoàng Sơn mười năm trước, giờ đây như đang hiện ra rõ mồn một trước mắt vậy.
Cát bụi bốc mờ trời, tiếng rú rít của dã thú, người đàn ông trung niên khí phách ngang tàng, thiếu phụ trung niên đẹp như tiên giáng trần, ấu đồng đi bên cạnh hai người, cùng dáng vẻ thần thái hiện ra trên mặt sư phụ của y lúc gặp mặt họ, đang từng cảnh từng cảnh hiện ra trước mắt y.
Y lại nhớ đến Hồng y quái phụ gầy khô như que củi, nữ đồng ngây thơ, mặt tươi như hoa và thảm kịch đẫm máu kia, lại thấy dáng điệu, sắc thái đối với Hồng y nương nương của Hắc y thiếu niên kia thì trong lòng bỗng chợt tỉnh ngộ, thầm nghĩ:
“Hóa ra Hắc y thiếu niên này chính là đứa trẻ đi bên cạnh thiếu phụ xinh đẹp cách đây mười năm, còn Hồng y nương nương Ôn Như Ngọc chính là cừu nhân giết phụ mẫu y.”
Y lại nghĩ tiếp:
“Mỹ nhân tuyệt sắc trong ba họa quyển kia, mới rồi y đã gặp trên thành, chắc hẳn chính là nữ đồng đẹp như thiên tiên mười năm trước đây, chẳng trách khi nhìn bức họa lại cảm thấy rất quen thuộc, nào ngờ hóa ra chính vì việc này đây.”
Trác Trường Khanh vừa thấy Xú Nhân Ôn Như Ngọc bỏ qua mình mà xuất thủ với Hoàng y thiếu niên thì trong lòng còn đang sửng sốt ngạc nhiên pha lẫn kỳ quái, lại sau khi nghe thấy Ôn Như Ngọc lạnh lẽo cất giọng hỏi hoàng y thiếu niên kia mấy câu thì trong lòng cũng đã đoán rằng:
“Té ra hoàng y thiếu niên này lại chính là đồng tử dưới ngọn Thủy Tín mười năm trước.”
Chàng bèn cũng nhớ đến thiếu nữ tuyệt sắc mình vừa mới gặp, chắc hẳn chính là nữ đồng xinh đẹp kia thì không khỏi than thầm một tiếng rồi nghĩ:
“Tạo hóa an bài, thật là trêu người, mười năm trước, mấy đứa nhỏ đứng trên sườn dốc, nay lại cũng xuất hiện ở một chỗ.”
Chàng cũng không biết tạo hóa trêu người không chỉ như thế thôi, chẳng những an bài họ cùng về một nơi, mà còn đem tình cừu ân oán của họ mà quấn chặt lấy nhau khiến cho tự mình họ cũng cơ hồ không thể hóa giải được.
Hồng y nương nương chỉ một chiêu đã nắm được Sầm Xán, lại thấy y đờ đẫn cả người, mắt mờ đi, rốt cuộc không biết y đang nghĩ gì, mụ cũng cảm thấy rất kỳ lạ, lại lạnh lẽo hừm một tiếng rồi quát hỏi:
– Ngươi có phải là đệ tử của Vạn Diệu Chân Quân không, hừm, sư phụ ngươi một đời gian trá xảo quyệt, không ngờ thâu một đồ đệ, cũng giống hắn như đúc từ một khuôn vậy.
Sầm Xán khẽ định thần, cao giọng nói:
– Gia sư chính là Vạn Diệu Chân Quân, vãn bối thường nghe gia sư nói rằng, lão tiền bối cùng gia sư là chỗ thâm giao lâu năm, giờ đây lão tiền bối lại đối đãi với vãn bối như thế, thật khiến tiểu sinh này lấy làm kỳ lạ khó hiểu.
Xú Nhân Ôn Như Ngọc đột nhiên cất giọng cười lanh lảnh, vừa cười vừa luôn miệng nói:
– Thâm giao nhiều năm, thâm giao nhiều năm.
Tiếng cười đột ngột im bặt, chỉ còn giọng nói nghe ớn lạnh:
– Lâu năm thâm giao mười mấy năm nay, bao nhiêu sự thuận lợi đều nhường y chiếm hết, mười năm trước, ta cùng họ Trác kia vô oán vô cừu, đều là vì mối thâm giao lâu năm này mới…
Giọng nói của lão quái bà bỗng dừng lại, quay đầu về phía Trác Trường Khanh, cất giọng khô khan nói:
– Ta nói chuyện của ta, không quan hệ gì tới việc của ngươi, cha của ngươi chính là ta giết, ngươi muốn báo thù, chỉ cần kiếm ta là được rồi.
Ánh mắt lại nhìn Sầm Xán rồi nói tiếp:
– Từ sau ngày đó, sư phụ ngươi đã không biết lừa phỉnh ta bao nhiêu lần, ta chỉ biết là người gian giảo xảo quyệt nhất thiên hạ cũng chẳng bằng một nửa Vạn Diệu Chân Quân kia, ta nào ngờ thằng tiểu quỷ nhà ngươi cũng chẳng kém gì lão bao nhiêu, ta hỏi ngươi, mới rồi ngươi vừa nói rằng, ngươi và tên kia vốn không quen biết, làm sao lại nói rằng, có hiềm thù với nhau, rốt cục ngươi và kẻ vốn không quen biết này có oán cừu gì, hãy nói cho ta nghe thử.
Sầm Xán bất giác hơi sửng sốt, ngầm tự hỏi mình:
“Ta cùng họ Trác này có cừu hận gì nhỉ?”
Sầm Xán cũng chẳng biết mình có hận gì với Trác Trường Khanh, chỉ biết rằng, y cực kỳ ghen ghét Trác Trường Khanh, nhưng cái thứ ghen ghét này há có thể nói ra trước mặt người khác, làm sao có thể coi là hiềm thù được?
Hồng y nương nương Ôn Như Ngọc thấy sự thay đổi trên nét mặt của y, cười khẩy một tiếng nói:
– Trong lòng ngươi đang suy tính điều gì, hãy mau nói thực ra cho ta biết, nếu không… hì hì…
Cổ tay lão quái bà xoắn lại, cơ hồ muốn nhấc bổng Sầm Xán lên.
Đôi mày kiếm của Sầm Xán dựng đứng cao giọng nói:
– Những lời vãn bối đã nói, đều là lời chân thật cả, vãn bối vốn ngưỡng mộ thanh danh của lão tiền bối từ lâu, thì làm sao lại dám có lòng hiểm ác với lão tiền bối…
Nói chưa hết lời, bỗng tiến tới một bước, ngũ chỉ thì xỉa, chõ tay thì thúc, song thủ kích liền hai chưởng, tảo ngang đầu gối bên hữu của Ôn Như Ngọc.
Ôn Như Ngọc không khỏi kinh hoàng, lại cũng không ngờ thiếu niên này lại dám cả gan động thủ với mụ. Hơn nữa, mỗi chiêu đều độc hiểm, hoàn toàn chẳng phải muốn đả thương mụ sao, võ công của mụ tuy cao siêu, nhưng cũng không thể không buông tay dịch bộ chuyển thân, trường ra ngoài mấy bước.
Sầm Xán thấy vạt áo trước ngực được thả ra, vội lắc mình thối lui năm bước, nên biết hắn đã là kẻ cực kỳ cuồng ngạo, tuy đã có khiếp sợ trước oai danh của Hồng y nương nương, nhưng trong lòng cũng rất bực tức, giờ đây thấy mình vừa ra tay, liền khiến Ôn Như Ngọc phải một phen khốn đốn thì không ngăn được, cười khẩy thầm nghĩ:
“Té ra võ công của mụ cũng chỉ đến thế thôi.”
Vì thế, lòng sợ hãi cũng giảm đi rất nhiều, hai tay chỉnh đốn lại y trang rồi nói:
– Lão tiền bối mỗi lời nói ra đều là nhục mạ vãn bối, thực không biết có ý gì, cho dù gia sư có chỗ không phải với lão tiền bối, nhưng gia sư còn chưa chết đi, lão tiền bối cũng chẳng cần phải đem kẻ tiểu nhân hèn mọn này ra mà tính sổ.
Ý tứ của lời này chính là ngầm chửi Ôn Như Ngọc chỉ biết lấy trên đè dưới, lấy mạnh hiếp yếu, lại cũng không dám đi kiếm sư phụ mình mà tính nợ.
Lời nói trắng ra như thế, lẽ nào Ôn Như Ngọc lại không hiểu, Sầm Xán ngưng thần chăm chú theo dõi nhất cử nhất động của mụ, lòng nghĩ chắc hẳn mụ sẽ cất lên tràng cười điên dại, hoặc cũng gầm lên giận dữ, nào ngờ nhìn mụ hồi lâu, trên mặt nữ ma đầu quỷ dị độc hiểm này, chẳng những vẻ mặt lạnh như tiền mà ánh mắt lại ảm đạm, cơ hồ trong lòng đang có tâm sự gì, lại dường như không nghe thấy mấy lời này.
Chuyện xảy ra hoàn toàn trái ngược với mọi suy đoán của Sầm Xán, y đưa mắt nhìn xung quanh, lại thấy Hắc y thiếu niên Trác Trường Khanh cũng đang cúi đầu trầm tư thì trong lòng không ngăn được, lấy làm lạ nghĩ:
“Thằng tiểu quỷ này sao kỳ quái đến thế, lúc đầu. thanh thế bạo liệt, hùng hùng hổ hổ, cặp mắt đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống mụ kia, giờ đây lại đứng đờ ra ở đây.”
Đưa mắt nhìn sang phía Ôn Như Ngọc thì thấy mụ vẫn im lìm bất động.
“Ôn Như Ngọc này sao đứng đờ đẫn thế kia, thật chẳng khác nào cô nương mười bảy mười tám đang nhớ tới tình lang”
Sầm Xán đưa mắt ra chung quanh, chỉ thấy còn lại các hồng y thiếu nữ, người cầm đoạn thanh trúc, kẻ khẽ phẩy quạt lông, đứng vây thành một vòng tròn, ở xa xa ai nấy cũng đang hớp hờ cặp mắt, có dáng vẻ như chờ đợi một chuyện gì.
Con người Sầm Xán tuy ngông cuồng, nhưng cơ trí lại sâu sắc, lúc này ngầm cười khẩy nghĩ:
“Mấy người này dường như ai nấy đều dại ra cả rồi, ta còn lưu lại nơi đây làm cái gì.”
Nên biết giữa y và Hồng y nương nương, Trác Trường Khanh, chẳng có hận thù gì sâu sắc, tuy có chút hiềm khích với Trác Trường Khanh, nhưng suy đoán cục thế trước mắt, biết rằng nếu hắn còn lưu lại ở nơi đây, chẳng những không được gì, mà lại còn chuốc phiền não vào thân, lại thấy mấy người này đang xuất thần, cơ hồ như chẳng để ý tới mình, bèn chẳng chút chậm trễ, do dự, quay người bỏ đi liền, chỉ hy vọng Hồng y nương nương kia đừng có bỗng dưng chận mình lại mà thôi.
Đi được vài bước, đằng sau không có phản ứng, y lại không nén nổi bèn quay đầu nhìn lại, nào ngờ trong khi quay đầu lại, Hồng y nương nương đã đang ở trước mặt y, lạnh lẽo cất tiếng hỏi:
– Hiện tại, sư phụ ngươi ở đâu?
Tim Sầm Xán đập loạn, vội phóng tới bảy thước nữa mới dám quay đầu lại, đã nghe Hồng y nương nương cất giọng lạnh lẽo:
– Hiện nay, sư phụ ngươi ở đâu?
Sầm Xán than thầm một tiếng, biết rằng sư phụ mình chắc hẳn gây ra một việc sai lầm với Hồng y nương nương, trong lòng hồi hộp, chợt nhớ tới thần sắc của mụ khi nãy, bèn nghĩ:
“Chẳng lẽ sư phụ cùng quái vật xấu xí này có tình cảm gì chăng?”
Nghĩ đến đó, cũng không khỏi nhìn kỹ lại Xú Nhân Ôn Như Ngọc, chỉ thấy mụ chẳng những xấu xa khủng khiếp mà còn vô cùng già nua, e rằng trên thế gian chẳng có người đàn ông nào dám yêu cái thứ có hình dáng đàn bà này.
Lòng nghĩ vài điều, thiếu niên giảo hoạt này cũng không khỏi nghi hoặc, trầm ngâm hồi lâu, rồi nói:
– Gia sư hiện giờ ở nơi nào, vãn bối cũng chẳng biết, lão tiền bối vốn là thâm giao bằng hữu với gia sư, lẽ nào lúc này lại hỏi vãn bối như thế.
Thần sắc Ôn Như Ngọc vốn cực kỳ lạnh lẽo, khô khan, đột nhiên biến ra vẻ rất lạ lùng, uy quang trong mắt vụt biến đâu mất, cất giọng u sầu rầu rĩ nói:
– Đã gần năm năm nay, ta chưa gặp y, ôi… không hiểu tại sao y lại không muốn gặp ta.
Ánh mắt của mụ lại mờ đi như chìm đắm trong suy tư, dường như đang nhớ lại chuyện gì.
Sự biến đổi tình cảm đột ngột này khiến Sầm Xán bất giác cười thầm, biết rằng những điều mình vừa đoán đều là sự thật cả, kỳ lạ nhất là sư phụ của y tuy già như thế rồi, mà vẫn còn phong độ, không biết làm thế nào lại thu phục được lão quái bà này.
Y cũng không biết rằng, sự âm hiểm gian tà của Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm kia thực thế gian hiếm thấy, quả là có vì một việc mà đã lừa gạt tình cảm của Xú Nhân Ôn Như Ngọc, nguyên là Ôn Như Ngọc từ nhỏ đến lớn, chưa từng được một người đàn ông nào để ý, tuy ngoài mặt thì mụ độc hiểm vô cùng, nhưng trong lòng lại luôn mơ tưởng đến tình cảm ấm áp của một người đàn ông.
Doãn Phàm đã lợi dụng nhược điểm này của mụ, khiến mụ hết lòng yêu mến y, cho đến khi y thấy mụ chẳng còn giá trị gì để mình lợi dụng nữa bèn ruồng bỏ mụ.
Đương nhiên điều này khiến cho Ôn Như Ngọc vô cùng đau khổ, tuy mụ oán hận y đến cùng cực, nhưng lại vẫn không thể quên được y, chỉ hy vọng y hồi tâm chuyển ý mà quay lại với mụ.
Chỉ có thứ tình cảm phức tạp và uy diệu đến thế mới có thể khiến thần sắc vừa rồi của mụ thay đổi nhiều đến vậy, tuy Sầm Xán là đệ tử của Doãn Phàm, nhưng lại không biết gì về chuyện này cả.
Hai người đứng đối diện nhau, ai nấy đều đang theo đuổi ý nghĩ của mình, nào ngờ Trác Trường Khanh đang đứng xa một bên, lúc này đột nhiên bừng tỉnh, dường như trong suy nghĩ đã có quyết định, ngước mắt nhìn lên, lướt tới hai bên hai người quát lớn:
– Họ Ôn kia, cho dù ngươi có vì cái gì đi nữa, thì cha của ta cũng đã bị ngươi sát hại, hôm nay nếu võ công của ngươi mạnh hơn ta, thế thì ngươi hãy đánh chết ta đi, bằng không, ta sẽ lấy đầu ngươi để tế cho vong linh dưới cửu tuyền của song thân.
Ôn Như Ngọc bỗng nhiên bừng tỉnh giấc mộng kê vàng, nghe lời chàng nói, trên mặt bất giác nổi lên nụ cười âm hiểm, đưa mắt nhìn Sầm Xán, lạnh lùng nói:
– Ngươi không được rời khỏi đây!
Đoạn mụ quay qua nói với Trác Trường Khanh:
– Nếu ta giết ngươi thì họ Trác há chẳng phải tuyệt tự, đại cừu của cha ngươi chẳng đã chìm sâu xuống đáy bể… Mới đầu ta còn cho ngươi là một tiểu tử, nào ngờ ngươi chỉ là một kẻ phàm phu tục tử.
Trác Trường Khanh đớ người ra, chàng vừa thấy thân pháp của Xú Nhân Ôn Như Ngọc, biết rằng mình khó nắm được phần thắng, hôm nay muốn báo thù, thật còn khó hơn lên trời, chàng vốn muốn nhân cơ hội khi mụ cùng hoàng y thiếu niên kia nói chuyện mà bỏ đi, quay về Vương Ốc Sơn khổ luyện lại võ công, sau đó hãy tính tới chuyện báo thù.
Nhưng vừa nghĩ như thế, thì lại gạt đi, vì lúc này cừu nhân đang ở trước mặt, nếu mình bỏ đi làm sao có thể xưng là nam hán tử được, nên biết chàng là người chí cương chí mãnh, có tính cách thà chết còn hơn sống nhục, lòng nghĩ hôm nay, nếu có mệnh hệ gì đi nữa, cũng phải cùng với Hồng y nương nương liều một phen. Trong lòng chàng chỉ còn duy nhất một điều, đó là nếu chàng chết đi thì ai sẽ báo thù cho phụ thân.
Lúc này, Ôn Như Ngọc đã nói thấu tim đen chàng, sau khi hơi ngớ ra một chút, chàng gằn giọng nói:
– Nếu ta chết, những người quen biết song ta trong khắp gầm trời này, tự nhiên có người sẽ thay ta mà báo thù, nhưng nếu hôm nay, ta giết được ngươi, e rằng chẳng có một ai vì ngươi mà báo thù đâu.
Hai mắt Xú Nhân Ôn Như Ngọc trợn trừng, uy quang bạo lộ, nhưng lại cười khanh khách nói:
– Bằng hữu khắp thiên hạ, ta lại muốn hỏi tiểu tử nhà ngươi, ta đã giết cha ngươi mười mấy năm nay rồi, làm sao lại chẳng có một ai kiếm ta báo thủ cho hắn hử?
Trác Trường Khanh lại ngớ ra, không biết bà ta nói thế là có dụng ý gì, trầm ngâm hồi lâu lại cất giọng sang sảng:
– Họ Trác chúng ta đời đời tương truyền, hành sự chỉ cần tâm an mà thôi, hôm nay nếu như ta bỏ qua cho ngươi, thì ăn chẳng ngon, ngủ không yên, ngươi nói nhiều cũng vô dụng, huống hồ… hừm, võ công của ngươi tuy cao siêu, nhưng ta đâu có ngán sợ.
Xú Nhân Ôn Như Ngọc lại cười ha hả rồi tiếp:
– Tốt lắm tốt lắm, bằng vào cái khẩu khí này của ngươi, ta đây cũng muốn cho ngươi hưởng chút ân huệ.
Mụ cố ý ngừng lại, vẻ mặt lạnh như băng, cất giọng:
– Hôm nay, nếu ngươi thắng nổi ta, cho dù chỉ một chiêu, thì ngươi cứ việc cắt đầu ta mà tế cho vong linh phụ thân, họ Ôn này quyết chẳng thở than nửa lời.
Trác Trường Khanh cười lạnh lùng rồi nói:
– Các hạ danh vang võ lâm, đương nhiên sẽ không thất tín với hậu sinh vãn bối này, thế thì ta yên tâm, nhưng mục quang của chàng đảo một lượt về phía các hồng y thiếu nữ đang vây quanh.
Ôn Như Ngọc đã tự cười nhạt nói:
– Ngươi định xem ta là cái thứ đồ gì, chẳng lẽ lại cần mấy con nha hoàn này giúp sức sao, hôm nay hai người chúng ta động thủ, ai nấy đều không có viện thủ, nếu ngươi thắng, thì đại cừu thù được báo, cũng…
Mụ ngập ngừng, dường như khẽ thở dài một tiếng rồi tiếp:
– Cũng chẳng có ai tìm ngươi mà báo thù.
Trác Trường Khanh ưỡn ngực, cất giọng sang sảng:
– Nếu các hạ thắng, cũng cứ việc cắt đầu tại hạ này đi…
Ôn Như Ngọc khẽ phất tay, lạnh lùng cười nói:
– Nếu nói như thế, họ Ôn này còn kể gì đến cho ngươi ân huệ nữa?
Trác Trường Khanh sửng sốt hỏi:
– Ân huệ thế nào?
Chàng không khỏi lấy làm vô cùng lạ lùng, chẳng lẽ lòng dạ của nữ ma đầu này đã thay đổi.
Lại nghe Ôn Như Ngọc cười nói tiếp:
– Nếu ngươi bại dưới tay ta, chỉ cần thay ta làm cho xong một việc, ngày sau ngươi có luyện lại võ công, nếu vẫn muốn tìm ta trả thù, họ Ôn này cũng chẳng oán hận gì ngươi.
Lời này nói ra khiến chẳng những Trác Trường Khanh ngạc nhiên, mà Sầm Xán đứng bên cũng vô cùng kỳ quái, y thầm nghĩ:
“Ắt hẳn việc mà Hồng y nương nương muốn tiểu quỷ kia làm còn khó hơn là chết nữa, nếu như bà ta mà giao hẹn với ta như thế, ta cũng chẳng dám nhận lời, thà chết sướng hơn.”
Liếc mắt qua thì thấy Hắc y thiếu niên Trác Trường Khanh đang nắm chặt tay, mục quang lộ vẻ như đang suy tính lợi hại.
Trác Trường Khanh thừa biết việc mà Ôn Như Ngọc đề ra ắt hẳn vạn phần khó khăn, nếu hôm nay, mình bại dưới tay mụ, cũng chỉ còn cách này mới có thể còn cơ hội báo thù, nên chàng khẽ nghiến răng, ngẩng đầu lên nói lớn:
– Quân tử nhất ngôn…
Ôn Như Ngọc vẫn lạnh lùng nói tiếp:
– Chả lẽ ngươi còn cho rằng, họ Ôn này hí lộng ngươi hay sao?
Sầm Xán cười thầm nghĩ:
“Rõ ràng, họ Trác này bị lừa rồi.”
Bèn chấp tay trước ngực yên lặng mà nghe tiếp.
Trác Trường Khanh cất tiếng:
– Thế thì xin các hạ hãy mau nói ra.
Ôn Như Ngọc cười nhạt đáp:
– Nếu ngươi không làm được việc này thì cần phải tính thế nào?
Sầm Xán lại cười thầm, lòng nghĩ Ôn Như Ngọc quả nhiên khó lường, nếu mụ nói ra một việc mà căn bản Trác Trường Khanh chẳng thể thực hiện được, há chẳng phải là kêu Trác Trường Khanh chết đi hay sao.
Trác Trường Khanh quả nhiên cũng sửng sốt, lên giọng:
– Việc các hạ muốn nói nếu là việc mà tại hạ không thể thực hiện mà là bức người làm khó, thì các hạ chẳng cần phải nói ra, Trác Trường Khanh này vốn coi chuyện sinh tử nhẹ tựa lông hồng.
Ôn Như Ngọc điềm nhiên nói:
– Chuyện này ngươi có thể làm được.
Trác Trường Khanh ưỡn ngực nói:
– Nếu như tại hạ có thể làm được, lại không phải chuyện bất nhân bất nghĩa thì tuy bất tài, nhưng từ trước đến giờ, vẫn cho rằng, dù chuyện khó đến đâu họ Trác này vẫn làm được.
Trên khuôn mặt vốn lạnh lùng của Ôn Như Ngọc chợt xuất hiện nụ cười, gật đầu nói:
– Thế thì tốt lắm…
Tiếng nói còn chưa dứt, thì thân hình đã lướt tới trước mặt Trác Trường Khanh, tả chưởng chém xuống, hữu chưởng phạt ngang, trong chớp mắt xuất liền hai chiêu.
Trác Trường Khanh kinh hoảng, hai chiêu này ra quá đột ngột, vượt ngoài mọi dự đoán của chàng, nhưng khi đối mặt với cừu nhân, chàng đã sớm phòng bị, nên lúc này cũng không bị hoảng loạn, hữu chưởng khẽ co lại, đẩy luồng chưởng lực chênh chếch ra ngoài, cước bộ chuyển dịch, trường ra ba bước miệng quát lớn:
– Ôn Như Ngọc quả nhiên không hổ danh là ác phụ, điều kiện gì ngươi chưa nói ra đã lo ra tay động thủ rồi.
Ôn Như Ngọc lạnh lùng nói:
– Nếu ngươi thắng ta, việc này căn bản chẳng cần nói ra, nếu ngươi bại, ta cũng chẳng giết ngươi, đến khi đó có nói cũng chẳng muộn.
Miệng tuy vẫn nói thế, nhưng thân thủ vẫn không chút ngưng nghỉ, trong thoát chốc, chưởng ảnh mờ trời, đả kích ra mười mấy chưởng.
Sầm Xán vốn đang yên lặng nghe xem rốt cuộc Ôn Như Ngọc sẽ nói ra chuyện gì, chợt thấy mụ xuất thủ, cũng thấy quái lạ, nhưng sau lại nghĩ:
“Hồng y nương nương này quả nhiên âm độc khó lường, lúc đầu bức Trác Trường Khanh phải động thủ, nếu Hắc y thiếu niên bại dưới tay mụ, khi đó quân tử nhất ngôn cứ bằng vào cá tính của họ Trác kia, bất luận Ôn Như Ngọc có nói ra việc gì chăng nữa, y cũng cúi đầu nhắm mắt làm theo, không hối hận chút nào, nhưng Hồng y nương nương tổn hao tâm lực thế, cuối cùng là muốn họ Trác kia làm việc gì chứ?”
Lòng nghĩ đến đó, tính hiếu kỳ lại nổi lên, nhưng y bỗng nhớ đến Hồng y nương nương kia mới ra lệnh cho y phải lưu lại, không biết tính giở trò gì với y, chi bằng thừa lúc mụ đang động thủ, mình chuồn đi thì được rồi. Hơn nữa, dù cho họ Trác có làm chuyện gì đi nữa thì cũng chẳng quan hệ gì đến y, cần gì y phải khổ nhọc để biết chuyện đó là gì. Sầm Xán suy xét lợi hại hồi lâu, rồi quay mình bỏ đi không chút do dự, vừa định chuồn đi, nào ngờ bắt gặp phải mấy hồng y thiếu nữ không biết từ lúc nào đã quây quanh y rồi, y không khỏi than thầm một tiếng, rồi khoanh tay mà đứng xem cuộc tỉ đấu giữa Hồng y nương nương và Trác Trường Khanh, không dám suy nghĩ đến việc đào tẩu nữa.
Ôn Như Ngọc bỗng nhiên phát ra mười chưởng, tay thủ chưởng của mụ quắt khô, nhưng chưởng lực lại cực kỳ ghê gớm, dữ dội khiến cho chiếc khăn đội đầu của Trác Trường Khanh không ngớt bay phần phật, vừa rồi mụ cùng thiếu niên này mới động thủ, thì đã biết rằng, tuy còn nhỏ tuổi, nhưng võ công của chàng lại rất cao siêu, cho nên mụ ra chiêu cực kỳ hiểm độc, đều là những tuyệt chiêu từng vang danh thiên hạ, mười chiêu qua đi, mụ đã chiếm được thế thượng phong, áp chế Trác Trường Khanh dưới chưởng đầy trời, cơ hồ không thể tìm ra kẽ hở nào mà trở tay phản công.
Nhưng chàng đã được đích thân Tư Không lão nhân, được thiên hạ võ lâm xưng là đệ nhất cao thủ, truyền thụ võ công lại thêm căn cơ vững chắc, thiên chất thông minh, mười năm khổ luyện giờ đây chưởng vung quyền đánh, thủ vững được mười mấy chiêu chợt chàng hét lớn, song chưởng cùng vung lên phát ra một chưởng mãnh liệt. Một chiêu này quả nhiên rất liều mạng, toàn thân Trác Trường Khanh trên dưới đều bị chưởng của đối phương áp chế, nhưng Ôn Như Ngọc thoáng nhìn thì thấy ngũ chỉ của chàng như vuốt sắc, lòng bàn tay phát ra chưởng lực thượng thừa của nội gia, lòng không khỏi kinh hãi, biết rằng dù mình có đánh một chưởng khiến chàng trai kia chết ngay lập tức, nhưng nếu bị song chưởng của chàng đánh tới, thì chẳng phải lâm vào thế lưỡng bại câu thương sao?
Ôn Như Ngọc đảo mắt, thân hình đã tùy theo ngọn chưởng dũng mãnh này mà bay ra, nhưng khi chưởng thế của chàng đã tận, bèn lại lướt tới, tung ra hai ngọn chưởng vào chàng.
Trác Trường Khanh hừm một tiếng, thân hình lắc ngang, tránh khỏi ba chưởng, đột nhiên song chưởng cùng kích, nhưng lần này là một trên một dưới, hữu chưởng công phía tả, tả chưởng kích tới sườn hữu, chưởng phong ù ù, chẳng những còn mãnh liệt hơn hai chưởng mới rồi, mà chưởng thức lại vô cùng biến ảo, Ôn Như Ngọc danh chấn thiên hạ mấy chục năm qua, xông pha giang hồ, kiến thức quảng bác, vậy mà lúc này cũng không nhìn ra chiêu số của chiêu này, mụ nghiêng thân hình hẳn ra sau, tung mình thối lui hai trượng, hồng ảnh loang loáng phong thanh rít lên phành phạch.
Trác Trường Khanh thấy thân hình mụ trong chớp mắt đã tới lui mấy lần, lòng không khỏi kinh dị, bộ tấn vững như thanh trụ, song chưởng kích hết chiêu này tới chiêu khác khiến cho đất đá bị chưởng phong cuốn ào ào, Sầm Xán đứng quan sát một bên thấy chưởng lực của chàng mãnh liệt như thế, lòng vừa sợ vừa tức, ngấm ngầm suy nghĩ:
“Cứ xem thân thủ của hắn, võ lâm ngoài mấy người ra, còn có ai là địch thủ? Thịnh hội trên Thiên Mục Sơn lần này chắc hẳn sẽ bị hắn độc chiếm.”
Tức giận hồi lâu, suy đi tính lại, y càng muốn lập tâm trừ khử Trác Trường Khanh hơn nữa.
Trong thế công liên tiếp này, dường như Ôn Như Ngọc đã bị Trác Trường Khanh bức bách phải thối lui mà chiếm lấy thượng phong. Nhưng chỉ cần chàng có chút sơ hở, Ôn Như Ngọc đã nhanh như chớp lướt tới, nếu chàng chẳng phải có võ công cao siêu, nội lực thâm hậu thì đã bại từ lâu rồi.
Nhưng dù là thế nào đi nữa, chưởng lực với căn cơ chân lực nội gia rốt cuộc cũng bị hao tổn, càng về sau, chàng càng cảm thấy chưởng lực yếu dần. Ôn Như Ngọc hồng y phất phới, thân hình vẫn nhẹ lướt, thấp thoáng trong chưởng ảnh của chàng, hơn nữa mỗi lúc mỗi gần, sau vài chục chiêu, Trác Trường Khanh đã rút về thế thủ, mà lần này nội lực của chàng sắp cạn kiệt, thân pháp chậm lại, quyền cước trở nên nặng nề.
Mặt trời đã lên cao, ánh nắng lúc này đã chiếu khắp nơi tạo nên một bầu không khí nóng nực, trên mặt Trác Trường Khanh biết rằng, chỉ vài chục chiêu nữa thôi thì chàng sẽ bị bại.
Lúc này, tuy đang động thủ, nhưng trong lòng lại ngổn ngang suy nghĩ uất hận khắp người, biết rằng mình chẳng còn chút hy vọng nào báo cừu nữa rồi.
Lại thêm mười mấy chiêu nữa, Trác Trưởng Khanh than thầm một tiếng “Thôi rồi”.
Đoạn chàng ào ào công ra hai chưởng, tung người nhảy ra vòng ngoài, xuôi tay mà đứng, cất giọng u buồn:
– Chuyện của các hạ như thế nào, hãy nói ra đi.
Ôn Như Ngọc phất tay áo, ngửa mặt cười nói:
– Thắng là thắng, bại là bại, tiểu tử nhà ngươi đích xác là một nam nhi đại trượng phu lỗi lạc.
Quay mình nhìn Sầm Xán, nụ cười trên mặt bỗng biến mất, nói:
– Thiếu niên này so với ngươi và sư phụ ngươi còn quân từ gấp trăm lần.
Sầm Xán ngấm ngầm hừm một tiếng, quay đầu đi, cố ý mỉm cười với mấy hồng y thiếu nữ trước mặt.
Ôn Như Ngọc đảo mắt, trong mắt phát ra ánh hàn quang lạnh lẽo, giọng oán hận nói:
– Quả thật, giống sư phụ hắn như đúc.
Đoạn bà vỗ song chưởng một tiếng, mười mấy hồng y thiếu nữ kia bỗng cùng lúc bật cười, Sầm Xán chỉ thấy hoa lên một cái, trúc xanh, quạt lông đã đầy trời bổ xuống, y chẳng cần phải suy nghĩ gì cũng biết rằng, mình đã bị hãm trong Nghê Thường tiên vũ trận kia rồi.
Ôn Như Ngọc cười nhạt một tiếng, lại vỗ một tiếng nữa, đột nhiên bỗng có tiếng hát êm dịu nổi lên, thân hình của các hồng y thiếu nữ càng múa càng nhanh hơn, Sầm Xán chỉ thấy một đạo hồng quang dày đặc đổ tới, vừa đẩy lui đạo này, thì đạo khác lại theo chân mà tới. Tuy y đã lãnh giáo qua Nghê Thường tiên vũ trận, nhưng lúc này cũng không ngăn được sự kinh hoảng.
Trác Trường Khanh đưa mắt nhìn thì thấy tiếng ca của mấy thiếu nữ này vừa cất lên, sự biến ảo của trận thức càng nhanh chóng huyền diệu, mới biết rằng, lúc mình rơi vào trận khi nãy, người ta còn chưa dùng toàn lực, lòng không khỏi càng khiếp sợ, biết rằng sự báo thù của mình chỉ sợ khó có thể thực hiện được.
Lại thấy Ôn Như Ngọc đang nhìn Sầm Xán bị hãm trong trận, nét mặt lại lộ vẻ cự kỳ lạ lùng, cúi đầu trầm tư hồi lâu rồi mới quay qua nói với Trác Trường Khanh:
– Việc mà ta nói ra chẳng những không có hại cho ngươi mà lại là một sự người khác có cầu cũng chẳng được, nếu ngươi giống hắn….
Hồng y lão quái bà đưa tay lên chỉ Sầm Xán nói tiếp:
– E rằng ngươi có quỳ xuống van xin, ta cũng chẳng thèm đếm xỉa.
Trác Trường Khanh cảm thấy ngạc nhiên, nhưng diện sắc vẫn lạnh lùng, phải biết giờ đây chàng đã bại dưới tay cừu nhân, lại phải nghe lệnh của mụ, trong lòng hỗn loạn rối bời, vừa nhục nhã vừa tức giận, nếu chẳng phải vì thù cha chưa báo, đến chết cũng không thể chết thì chàng đã sớm tự quyết định lấy.
Còn việc mà Ôn Như Ngọc buộc chàng phải thực hiện tốt hay là xấu, chàng cũng chẳng bận lòng.
Chàng lạnh lùng đưa mắt nhìn, thấy Hồng y nương nương Ôn Như Ngọc bỗng thở dài, thong thả nói:
– Mấy chục năm qua, ta đã phí biết bao nhiêu lực, gom góp hết các kỳ trân dị bảo trong thiên hạ, vì những vật báu đó mà tạo ra không biết bao nhiêu sát nghiệt, ôi… cho đến bây giờ, năm tháng qua đi, mấy thứ đồ kia giá trị tuy cao, nhưng làm sao có thể đánh đổi lấy tuổi xuân đã mất…
Bỗng mụ dừng lời, hai mắt trợn lên phát ra những tia hàn quang chiếu thẳng vào mặt Trác Trường Khanh, soi mói hồi lâu rồi lạnh lùng nói tiếp:
– Nhưng mấy thứ đồ kia vẫn là vật báu vô giá, người đời có nằm mơ cũng chẳng thấy, gần đây tuy ta bị một người lừa lấy đi không ít, nhưng những vật còn lại cũng chẳng phải kém giá trị. Đừng nói gì nhiều, chỉ cần đơn giản lấy thanh bảo kiếm ra thôi thì nó đã là bảo vật mà hết thảy các nhân vật võ lâm đều mơ ước, ngươi có biết không?
Trác Trường Khanh vội gật gật đầu, mụ lại nói tiếp:
– Cả một đời ta, đơn côi chiếc bóng, người nào chỉ cần trái ý, ta liền giết ngay, cho nên người trong võ lâm trước mặt ta thì xưng là Hồng y nương nương, Hồng y tiên tử, nhưng lại không có một ai là không chửi rủa thậm tệ sau lưng ta, hừ, chỉ là mấy đứa đó đều là lũ chó lợn cả, bất luận chúng có chửi rủa thế nào, ta cũng chẳng bận tâm.
Trác Trường Khanh thấy mụ càng nói càng lùi về quá khứ, thì chàng cũng lấy làm khó chịu, lại nghe mụ than vãn:
– Mấy lời nói này từ xưa đến giờ ta chưa từng nói với một ai, hôm nay không biết làm sao lại nói ra hết với ngươi, có lẽ khi ta còn trẻ, tính tình cũng giống ngươi vậy, ta thà chết vinh còn hơn sống nhục, vì thế vừa thấy ngươi liền thấy yêu mến ngay, thật là vô cùng kỳ lạ.
Mụ thở dài một tiếng, chậm rãi bước về cỗ hương xa. Trác Trường Khanh thấy nữ ma đầu vốn giết người không chớp mắt, hiện giờ lại đem mấy lời tâm sự ra mà nói với chàng thì chàng cũng đang sững sờ nhìn vào bóng dáng khô quắt của mụ, lòng nghĩ đến cảnh cả đời mụ sống trong cô quạnh thì lòng thương cảm cũng tự nhiên nảy sinh, cơ hồ đã quên hết chính mụ là kẻ thù bất cộng đái thiên của mình.
Chàng là người có tình cảm rất phong phú, nên lúc này mới sinh ra thứ tình cảm kia, bèn cùng cất bước chầm chậm đi theo, chỉ thấy mụ nặng nề leo lên cỗ hương xa, dường như năm tháng sống trong cảnh tịch liêu suốt cả cuộc đời đã khiến mụ lúc này cực kỳ đau đớn, khổ ải.
Nào ngờ khi mụ mới ngồi vào xe, mục quang đột nhiên sắc lại, cất giọng lạnh lẽo như từ dưới mồ vang lên:
– Nếu ngươi không tuân lệnh ta, ta sẽ lấy mạng của ngươi, hừm, ngươi còn nghi ngờ lòng tốt của ta…
Trác Trường Khanh không khỏi bàng hoàng, lòng nghi Hồng y nương nương này tính tình thật là khó lường khó đoán, chàng lại thấy thân hình mụ đã dựa hẳn vào thành xe, trong chớp mắt như già đi rất nhiều, già tới mức khiến người ta không thể tin rằng, đây chính là một ma đầu từng uy chấn võ lâm.
Chỉ thấy hai mắt mụ khép hờ, trầm tư hồi lâu rồi tiếp:
– Cả một đời ta, ta hận hết người trong thiên hạ, người trong thiên hạ cũng căm ghét ta chẳng kém, nhưng chỉ có một người là ta thật lòng yêu thương, vì người đó, có thể nhảy vào lửa ta cũng không trù trừ…
Nói đến đây, nét mặt mụ hiện đầy vẻ hiền từ, Trác Trường Khanh than thầm một tiếng, cảm thấy rất kỳ quái, người có thể được nữ ma đầu yêu thương kia lại là ai? Chàng nghĩ:
– Cho dù người này là ai chăng nữa, thì có quan hệ gì với ta?
Đoạn chàng lại rủa thầm mình tại sao lại có lòng thương cảm đối với cừu nhân giết cha.
Vì thế, chàng nghiêm mặt, hạ giọng nói:
– Các hạ, rốt cục có chuyện gì…
Nào ngờ Ôn Như Ngọc như không nghe thấy lời chàng, vẫn cất giọng đều đều:
– Ngươi là tiểu tử chính trực mà quật cường, nên ta mới nói cho ngươi hay, người mà ta vô cùng yêu thương kia, chính là đồ đệ duy nhất của ta, ngày đó dưới ngọn Thủy Tín, ắt hẳn ngươi đã thấy nó đẹp như thế nào, cả đời ta không biết bao nhiêu mỹ nhân, nhưng cũng chưa gặp một người nào đẹp như nó.
Mụ khẽ thở dài, lại tiếp:
– Nhưng đứa nhỏ này ngoài mặt dịu dàng, trong lòng lại ngang tàng cứng cỏi, giống ta vậy, là trời sinh ra tính xấu, người có tính nết này, cho dù võ công rất cao, nhưng cả đời lại khổ, ta biết mình đã già rồi, chẳng sống được bao lâu nữa, nên đã thấy lo lắng, không biết trong tương lai nó sẽ ra sao.
Ôn Như Ngọc lúc này đã gần như nằm xuống xe, lại nói với Trác Trường Khanh những chuyện đâu đâu, chẳng đề cập tới chuyện mà mụ muốn Trác Trường Khanh phải làm.
Trác Trường Khanh càng nghe càng sốt ruột, nhưng lại càng không nỡ ngắt lời mụ.
Chàng lại không biết Sầm Xán đang bị hãm trong Nghê Thường tiên vũ trận kia cũng đang rất nóng lòng, y chỉ hận là không thể thoát ngay ra khỏi trận, mà bay tới để xem Ôn Như Ngọc nói gì.
Nhưng khinh công của y tuy cao, lúc này lại bị mấy thiếu nữ bức cho đến nỗi không rời được nửa bước, y liếc mắt nhìn thấy Hồng y nương nương rủ rỉ nói, còn Trác Trường Khanh đang cúi đầu lắng nghe, lòng cảm thấy rất kỳ quái, không biết cuối cùng mụ nói gì, trong lúc nóng lòng y ra tay mãnh liệt, nhưng giờ đây nội lực đã cạn kiệt, Sầm Xán đành chịu bó tay chờ chết.
Sau một khoảng thời gian nữa, Sầm Xán phát hiện ra thân hình của các Hồng y thiếu nữ tuy lưu chuyển không ngừng, nhưng hoàn toàn không có ý đả thương y, chỉ cố vây lấy y, cho nên trong lúc y xuất thủ liền chỉ công mà không thủ, cứ thế một hồi, uy lực tăng gấp bội, lại vẫn không thể đả thương được những kẻ bao vây.
Võ công của y tuy không kém, giờ đây khí lực đã sắp hết, bèn nhớ tới việc Trác Trường Khanh xuôi tay chịu thua khi nãy, y cũng than thầm một tiếng “Thôi rồi”.
Đoạn y ngưng trụ thân hình, không xuất thủ tiếp nữa.
Nào ngờ đằng trước đằng sau, bên hữu, bên tả, trong cùng lúc y ngưng trụ thân hình lại đã phát ra mười mấy chưởng, lại nghe thấy thiếu nữ kia cười nói:
– Xem ngươi còn cứng đầu thế kia, làm sao lại đã đầu hàng rồi?
Chưởng kích tuy nhẹ, giọng cười tuy ngọt, nhưng chưởng đánh tới phong thanh lẫm liệt, kình lực ào ào, dù giờ đây y đã mệt gần chết rồi, nhưng y lại cũng không dám dừng tay, rống lên một tiếng, công ra mấy chiêu. Tuy rằng, có ý liều mạng, nhưng cũng vô dụng mà thôi.