Nguyệt Dị Tinh Tà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Hai Mươi Bốn: Nương Nương Xuất Hiện
Hồi Hai Mươi Bốn: Nương Nương Xuất Hiện

❊ ❊ ❊

Nơi tiền điện bỗng có tiếng quát tháo vọng tới, chỉ thấy Đa sự đầu đà gầm lên:

Bất luận là ai, nếu muốn vào trong, thì hãy nếm thử một trượng trước đã.

Trác Trường Khanh và Ôn Cần cùng hoảng hốt, lúc này chợt nhớ rằng, mình còn đang quì dưới đất bèn không hẹn mà cùng đứng cả dậy, hai người nhìn nhau một cái, chỉ nghe trong viện có tiếng la hét và binh khí chạm nhau xoang xoảng.

Trác Trường Khanh không kịp trả lời, lập tức phẩy tay “vù” một tiếng, quạt tắt ngọn đèn, tấm linh vị trên bàn thờ cũng bị cái phẩy tay làm rơi xuống đất. Tiếng binh khí va chạm mỗi lúc một gấp hơn, Đa Sự đầu đà luôn miệng quát tháo, dường như gặp phải cao thủ không vừa, trong tiếng gầm rống lại có một thanh âm the thé không ngớt cười nhạt nói:

– Ta sớm biết hòa thượng nhà ngươi không phải người tốt, không ngờ còn là gian tế nữa.

Một giọng nói đinh tai nhức óc gầm lên:

– Hai tên tiểu tử kia mau cút khỏi nơi này, hừ hừ… đừng có múa may ở đây, thực là ngứa mắt…

Trác Trường Khanh hoảng hồn:

– Lẽ nào chúng đã biết ta đang ở đây?

Chàng còn đang nghi hoặc đã nghe xa xa bên ngoài một giọng trầm trầm kêu lên:

– Đang ở đây, Ngưu huynh, Tiêu huynh hãy mau ra đây, hai tiểu tử này đã chạy xuống núi rồi.

Trác Trường Khanh lại thấy quái lạ:

"Ai chạy xuống núi rồi, chẳng lẽ người chúng đuổi không phải là ta, thế thì hai tiểu tử kia là ai?"

Ôn Cần cũng kinh nghi hỗn loạn, nàng biết mấy người bên ngoài đều là cao thủ võ lâm được sư phụ mình mời tới, cũng biết kẻ họ đang truy tầm không phải là mình, nhưng với bộ dạng thế này, lại cùng Trác Trường Khanh đứng đây, thực không nên để kẻ khác trông thấy, nàng đứng im một chỗ, trong thoáng chốc không biết phải làm gì nữa.

Nguyên Đa Sự đầu đà gác bên ngoài lòng đang nóng như lửa đốt, thì đột nhiên có hai bóng người lướt vào không một tiếng động. Đa Sự đầu đà trong bóng tối không thấy rõ là ai lập tức xông ra đứng trước pho tượng phật, huơ cây phương tiện sản lên chặn hai gã kia lại, quát lớn một tiếng nói:

– Bất luận là ai muốn tiến vào, hãy nếm thử một trượng trước đã.

Tiếng quát này khiến Trác Trường Khanh và Ôn Cần đứng sau điện cũng nghe rõ ràng, hai gã đột nhiên thấy có người chặn đường mình đi, lại nghe một tiếng quát lớn, cũng không khỏi kinh hoảng, nhất tề đứng ngay lại.

Đa Sự đầu đà định thần nhìn kỹ, thì thấy hai gã này đều cao gầy, một cầm thanh Tang mộc trường kiếm, một mang hai đoạn Trúc tiết cương tiêu.

Cả ba cùng nhìn nhau, phát hiện đối phương là người quen cả, nguyên hai gã này, một là đạo tặc năm xưa độc hành tại Hà Tây - Thiên Lý minh đà Ngưu Nhất Sơn, gã kia là Vô Ảnh tang môn Tiêu Thiết Phong là hào kiệt võ lâm Tây hồ. Hai gã tuy một kẻ phía Tây, một kẻ phía nam, nhưng giờ đây được Ôn Như Ngọc mời đến trợ thủ, chúng cùng Đa Sự đầu đà tính tình không hợp nhau, không thân quen gì, nhưng đôi bên đều biết nhau cả.

Đa Sự đầu đà thấy hai gã đột nhiên đi tới, cố nhiên kinh hoàng, hai gã lại thấy Đa Sự đầu đà bỗng chặn mình lại, cũng kinh sợ không kém. Vô Ảnh tang môn vốn thâm trầm, nghe thấy tiếng quát của Đa Sự đầu đà chỉ cười lạnh lùng nói:

– Có người lên núi náo loạn, hai người chúng ta truy đuổi đến đây, vì sao đại sư lại ngăn cản bọn tại hạ?

Kỳ thực Đa Sự đầu đà cũng không hiểu sao Ôn Cần lại muốn ngăn cản không cho ai vào hậu điện, nhưng ông đã nhận lời nàng, nên cho dù thiên vương có tới, cũng nhất quyết không cho đi, ông bèn lập tức hoành ngang thanh Phương tiện sản, mắt trợn ngược, quát lớn:

– Trong này không có người, các ngươi muốn kiếm người hãy mau đi chỗ khác mà kiếm.

Thiên Lý minh đà Ngưu Nhất Sơn tính nóng như lửa, khi nào có thể chịu nổi giọng điệu như thế bèn gầm lên, giương Trúc cương tiêu đánh liền, Đa Sự đầu đà cười ha hả nói:

– Ngươi lại muốn chuốc lấy phiền não.

Ông vốn chuyên về dùng lực, khi động thủ thích nhất là cương mãnh, bèn hoành ngang Phương tiện sản, tay hữu úp xuống, nghênh đón một chiêu. Chỉ nghe “keng” một tiếng, hổ khẩu Đa Sự đầu đà tê dại, lão ngấm ngầm kinh hãi, liền buông tay tả ra, tay hữu vung lên bổ xuống một chiêu Phách lập hóa ngục chí cương chí mãnh.

Thiên lý minh đà vốn cũng lấy công lực xưng hùng, hiện tại trong lòng cũng kinh hãi, lại thấy đối phương ra chiêu vũ bão, liền tức giận giơ song thủ lên, dùng một chiêu Thiên vương thác tháp, tiếp chiêu của Đa Sự đầu đà, lại nghe “kẻng” một tiếng lớn, cả hai người đều thoái lui ba bước. Đa Sự đầu đà vừa ổn trọng thân hình, bèn khoa tay một vòng bổ xuống, nào ngờ Thiên lý minh đà chẳng thèm né tránh, giơ Cương tiên lên đón đỡ.

“Keng keng keng” đã qua ba chiêu, tuy gã chiếm được lợi thế, nhưng hổ khẩu cũng nóng rực, Vô ảnh la sát đứng bên thấy hai người đều lấy cương địch cương, hoàn toàn chẳng lý gì tới chiêu thức thì gã vừa tức vừa buồn cười, lòng thầm chửi cả hai là kẻ hồ đồ, cổ tay gã rung lên rút xoẹt thanh Tang môn kiếm ra, phóng vút người qua cạnh Đa Sự đầu đà, thừa lúc ông khí lực gián đoạn mà lướt vào trong hậu điện.

Nào ngờ Đa Sự đầu đà tuy hồ đồ, nhưng võ công lại cực tinh thâm, thân hình gã vừa lướt tới hậu viện, Đa Sự đầu đà lập tức bám theo sát gót, chẳng nói chẳng rằng, bổ xuống đầu hắn một sản. Vô Ảnh la sát không dám đối lại, lắc người tránh, quay mình đâm một kiếm, kiếm quang lấp lóe, thẳng tới bên sườn Đa Sự đầu đà.

Một chiêu này vô cùng hung độc, hơn nữa nhanh tựa tia điện, Đa Sự đầu đà miệng quát giận dữ, tay khai triển Thiếu lâm tuyệt nghệ Đăng Ma như ý sản pháp, sản ảnh trập trùng, khoen đồng loảng xoảng bổ xuống đầu Vô Ảnh la sát.

Vô Ảnh la sát thấy hòa thượng điệu bộ khả nghi, cũng cho rằng, nhất định người mà gã truy đuổi ẩn nấp nơi hậu viện và là đồng bọn với hòa thượng này, liền cất tiếng cười the thé chửi rủa, Thiên lý minh đà cũng lướt tới, cất giọng quát tháo, cùng xông vào vây lấy Đa Sự đầu đà, liên thủ hợp công, nhưng vẫn chưa thủ thắng.

Đúng lúc đó, phía ngoài chợt có tiếng hò hét của mấy người cùng truy kích với hai gã, nói rằng đã phát giác được tung tích của gian tế trên đường xuống núi, hai gã cũng không muốn kéo dài, liền đánh ra hai hư chiêu, còn chưa sử hết, thân hình đã vọt ra ngoài đại điện.

Đa Sự đầu đà còn múa cây sản mấy lần nữa, ha hả cười nói:

– Đồ thỏ đế kia thật vô dụng cút đi.

Trác Trường Khanh đứng trong hậu điện chỉ nghe Ôn Cần thở phào một cái, khẽ nói:

– Đi rồi.

Chàng cũng cảm thấy nhẹ nhõm, nên biết chàng hoàn toàn không sợ mấy gã kia mà chỉ lo người ta nhìn thấy mình và Ôn Cần cùng ở đây vào lúc này, thì hẳn là chuyện khó chịu. Cho nên, chàng bất giác cũng thở phào nhẹ nhõm.

Đa Sự đầu đà cũng chạy ra sau điện, trong đêm tối, đầu thanh Phương tiện sản sáng lấp lánh chiếu lên khuôn mặt lộ vẻ vô cùng đắc ý của ông. Ôn Cần kêu lên khe khẽ nói:

– Đại sư võ công thượng thừa.

Đa Sự đầu đà bật cười ha hả, một tay cầm sản tay kia vỗ ngực, cười to nói:

– Cô nương, tuy công phu của ta chưa cao lắm, nhưng ta chẳng coi hai gã kia vào đâu cả.

Ông ta lại tự vỗ ngực nói:

– Cô nương, xin cứ an tâm, có ta ở đây thì chẳng có ai bén mảng nơi hậu điện này được, nếu hai người còn muốn nói chuyện thì cứ an tâm.

Ngờ đâu ông còn chưa nói dứt, Trác Trường Khanh đã lạnh lùng nói:

– E rằng chưa chắc đã được!

Đa Sự đầu đà nổi giận, đang định quát hỏi, thì thấy hai cặp mắt sáng rực của Trác Trường Khanh và Ôn Cần chăm chăm nhìn ra ngoài, ông giật mình quay đầu lại, trên bậc cửa hậu điện lại đột nhiên xuất hiện hai bóng người.

Hai gã nọ cao thấp, mập ốm như nhau, sánh vai đứng ngoài cửa mà nhìn ba người trong điện tựa hồ không biết tiến thoái thế nào, Đa Sự đầu đà trợn ngược đôi hổ mục, Trác Trường Khanh đã lên tiếng:

– Bằng hữu là ai? Hà cớ gì không vào cả đây?

Trong ba người Trác Trường Khanh vốn kiến thức giang hồ kém nhất, nhưng mục lực lại hơn hẳn Ôn Cần và Đa Sự đầu đà, vừa rồi trong lúc ông ta đang thao thao bất tuyệt, chàng đã thấy có hai bóng người chạy vào trong điện, thần sắc cực kỳ hoang mang. Đa Sự đầu đà còn chưa nói hết câu thì hai người này đã chạy vào tới cửa hậu điện, thấy trong điện có người, cả hai đều hoảng hốt lo sợ.

Trác Trường Khanh chỉ thấy hai người này trạc tuổi bằng mình thần sắc lại tỏ vẻ kinh hãi, hiển nhiên không phải là đệ tử của Xú Nhân Ôn Như Ngọc, đột nhiên chàng nhớ tới những người kia hò hét khi nãy, liền đoán rằng hai người này cũng lên núi dọ thám, sau đó bị người của Ôn Như Ngọc truy đuổi, vì thế lúc này chàng gọi họ vào cả trong hậu điện.

Hai người kia nhìn nhau, tựa hồ đều nghe thấy trong lời nói của Trác Trường Khanh hoàn toàn không có ác ý, bèn nhất tề tiến vào, nhưng hai người cũng không biết người nói câu kia là ai. Trác Trường Khanh đã khổ luyện hơn mười năm, các giác quan đều đạt tới mức siêu phàm, chàng tuy thấy rõ diện mạo của hai người, nhưng hai người đó lại không nhìn rõ chàng. Một trong hai người có chút nghi hoặc, đột nhiên lấy ra một vật “soạt” một tiếng, ánh lửa sáng bừng lên, hai người đưa mắt nhìn, ai nấy ánh mắt đều dừng lại trên khuôn mặt Ôn Cần.

Trác Trường Khanh đưa mắt nhìn quả nhiên hai người này còn rất nhỏ tuổi, dung mạo cực kỳ tuấn tú, tuy thần sắc có chút tà ác, nhưng trong ánh sáng yếu ớt vẫn hiện rõ vẻ khôi ngô đĩnh đạc.

Nhưng khi Trác Trường Khanh thấy rõ cũng không khỏi chấn động.

Nguyên hai gã thiếu niên đều rất khôi ngô anh tuấn, nhưng trên mình lại vận một chiếc áo màu vàng, thoạt trông chẳng khác nào Hoàng y thiếu niên Sầm Xán cả.

Trác Trường Khanh cũng không biết rằng, hai thiếu niên này nguyên là đệ tử của Vạn Diệu Chân Quân, cũng chính là hai đồng tử cùng với Sầm Xán và Vạn Diệu Chân Quân trên ngọn núi Hoàng Sơn mười năm về trước. Hai thiếu niên này sau khi học thành tuyệt nghệ bèn cùng với Sầm Xán hạ sơn bôn tẩu giang hồ. Sầm Xán đến Giang Nam, hai gã này một ở Lưỡng Hà, một tại Xuyên Hiếp. Ngày trước, lúc Đa Tý Thần Kiếm tổ chức đại thọ tại thành Vu Hồ, Tô Thế Bình, một tiêu đầu của Giang Nam đã từng nói y có gặp một thiếu niên dưới chân núi Nhạn Đăng thì cũng chính là một trong hai người này - Thiết Đại Nhân…

Võ công của huynh đệ ba gã đều được Vạn Diệu Chân Quân chân truyền, khi nghe thấy có thịnh hội trên Thiên Mục Sơn, cả ba bèn lập tức đến ngay. Thiết Đạt Nhân cùng với Thạch Bình đến hơi chậm, nhưng cũng thấy tiêu ký của sư phụ chúng trong thành Lâm An, lập tức cùng nhau đi tới nơi mà Vạn Diệu Chân Quân đã hẹn, khi nãy Doãn Phàm đã cứu Sầm Xán ra, vừa thấy mặt hai gã liền dặn dò không được tham dự đại hội Thiên Mục Sơn, nhưng lại không nói vì sao.

Sầm Xán đã gặp phải tai nạn, tuy lòng không muốn, nhưng vẫn còn do dự, hai gã này lại tự đắc, tuổi trẻ tài cao, từ lâu đã muốn thử sức, cả hai đều muốn độc chiếm ngôi cao trên Thiên Mục Sơn, nghe thấy Doãn Phàm dặn dò, ngoài miệng dù không dám nói, nhưng trong lòng lại hoàn toàn không đồng ý.

Hai gã này tuy đều to gan lớn mật, nhưng lời sư phụ nói không dám trái lệnh, cả hai bèn ngầm bàn bạc:

“Sư phụ không cho chúng ta tham dự đại hội Thiên Mục sơn, chẳng lẽ chúng ta không thể lên đó xem trước một lượt sao?”

Hai gã tuy không dám trái lệnh sư phụ, nhưng cũng không khỏi bị danh kiếm, mỹ nhân mê hoặc, sau khi thương nghị với nhau như thế, bèn lén trốn sư phủ lên Thiên Mục sơn, chúng lại không biết trên đây đầy rẫy các cao thủ, võ công của hai gã tuy cao, khinh công tuy ảo diệu, nhưng làm sao có thể thoát khỏi tai mắt mấy người này.

Chúng vừa lên Thiên Mục sơn thì đã bị phát giác, hai gã lấy hai chọi mười. Xú Nhân Ôn Như Ngọc còn chưa xuất hiện mà hai gã đã không địch nổi mấy cao thủ kia rồi. Lúc đó, chính là khi Trác Trường Khanh đấu với Bạng Tiên, Sấu Phật và Hải Nam Tam Kiếm, nên sau đó chàng đi thẳng lên núi mà không bị ai ngăn cản, nguyên lúc đó chính là lúc Thiết, Thạch hai gã đang khổ đấu trên núi.

Hai chọi một chẳng chột cũng què, huống hồ trên Thiên Mục sơn lại toàn cao thủ võ lâm, hai gã thấy tình cảnh đó, biết không địch nổi bèn cùng nhau bỏ chạy, nhưng chúng bỏ chạy tuy nhanh, bọn người trên Thiên Mục sơn cũng đuổi theo sát gót, lại thêm đối phương đông người, nên hai gã chạy bán sống bán chết một hồi mà vẫn chưa thoát khỏi.

Trong tình hình cấp bách, hai gã bèn dùng kế dương đông kích tây, Kim thiền thoát xác, trốn cả vào một nơi, rồi ném đá ra xa, mấy tay lão luyện giang hồ kia lại không ngờ bị hai gã thiếu niên xỏ mũi, cùng nhau đuổi xuống dưới chân núi, hai gã liền quay trở lên, tìm đến ngôi miếu hoang ẩn tạm, sau đó nghĩ kế đào tẩu.

Ngờ đâu trong ngôi miếu hoang tàn đổ nát lại có người, hai gã kinh hoàng vừa định tháo lui thì Trác Trường Khanh đã phát giác, hai gã biết mình không thể thoát, mà ở đây lại chỉ có ba người, chi bằng liều chết một phen, đang suy tính như thế thì nghe lời Trác Trường Khanh không biểu lộ một chút ác ý nào, chúng bèn nhất tề đi vào. Tuy chúng mới bị một trận hồn kinh phách lạc, chạy bán sống bán chết, nhưng vừa nhìn thấy Ôn Cần xinh đẹp như tiên giáng trần thì đều dán mắt vào nàng, tựa hồ không thấy Trác Trường Khanh và lão Đa sự đầu đà hiển hiện.

Ôn Cần ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của hai gã kia đang nhìn mình đắm đuối, lòng nàng đang rối bời trăm sự như thế, làm sao có thể chịu được ánh mắt như mê như dại này, khẽ phất ngọc chưởng, ánh lửa ngọn nến vốn đã yếu ớt, bị chưởng phong của nàng áp tới, lập tức tắt lụi, trong hậu điện lập tức biến thành một màn tối đen như mực.

Trong bóng tối mù mịt, ai nấy đều nghe thấy tiếng hô hấp của đôi bên, đến lúc này, họ đều không thể phân rõ đâu là bạn đâu là thù, ai nấy đều có chút khẩn trương. Phải biết rằng, họ mỗi người đều đang có chuyện phải lo lắng, đương nhiên hiện tại đang nghi ngờ đối phương, bên mình Trác Trường Khanh, Ôn Cần và Đầu đà đa sự không có lấy một ánh lửa, còn ngọn nến trong tay Thiết Đạt Nhân, Thạch Bình bị chưởng phong dập tắt, hai gã còn muốn nhìn thêm Ôn Cần hồi lâu, nhưng lại sợ không dám đốt ngọn đèn lên.

Ai dè khi ngọn lửa vừa tắt, trong cùng một chớp mắt khi bóng tối tràn ngập, một luồng ánh sáng chói lòa đột nhiên từ đằng sau Trác Trường Khanh và Ôn Cần chiếu tới.

Cả ba trong lòng chấn động, ai nấy đều không hiểu luồng ánh sáng này từ đâu chiếu đến.

Trác Trường Khanh thấy hậu điện sáng bừng, lắc mình tràn ngang ba thước, quay ngoắt đầu lại nhìn.

Chỉ thấy trên chiếc bàn thờ, lúc này có một lão quái bà toàn thân đỏ rực, tóc vấn cao, mặt mũi xấu xa vô cùng đang ngồi.

Lão quái bà.

Đương nhiên đó chính là Hồng y nương nương Ôn Như Ngọc.

Ôn Cần đưa mắt nhìn, khẽ thốt lên kinh ngạc:

– Sư phụ!

Nàng vội vã chạy đến trước bàn thờ, cho tới lúc này, nàng còn chưa biết Ôn Như Ngọc yêu nàng như con đẻ lại chính là kẻ thù bất cộng đái thiên của nàng.

Tất cả những việc này, Đa Sự đầu đà hoàn toàn không biết, hiện tại khi cảnh tượng này xảy ra trong chớp mắt, ông có đôi chút kinh sợ, nhưng lại an tâm ngay, ánh mắt ngó bâng quơ lên bức tường đổ nát, tuy Đa Sự đầu đà chẳng có chút sợ hãi, nhưng ông lại không muốn nhìn khuôn mặt kinh tởm của Ôn Như Ngọc.

Chỉ có hai gã Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình lúc này kinh ngạc quá đỗi, hai mắt thất thần, đứng ngẩn người ra. Hai gã không thể hiểu nổi vì sao Hồng y xú nhân này lại đột ngột xuất hiện trong phòng.

Hai gã định thần đưa mắt nhìn nhau, tuy không nói ra, nhưng đã biết rằng, hồng y xú phụ kia chính là ma đầu Ôn Như Ngọc mà chúng nghe danh đã lâu, cả hai không muốn nhìn lâu Xú Nhân Ôn Như Ngọc, nhưng cũng không khỏi dán mắt vào viên trân châu mà Ôn Như Ngọc đang cầm, bình sinh chúng chưa hề thấy viên châu nào lớn và sáng đến như thế.

Sau đó, hai gã liền muốn đào tẩu, nhưng mục quang sáng rực của Ôn Như Ngọc lại đang soi mói, chằm chặp nhìn hai gã, mục quang sáng như một tòa hỏa diệm sơn chiếu lên mình chúng, khiến cả hai sợ đến nỗi không dám thở mạnh.

Ôn Như Ngọc ngồi yên bất động trên bàn thờ, ánh sáng rực rỡ của viên ngọc chiếu lên bộ mặt thâm hiểm mà xấu xa của mụ, khiến cặp lưỡng quyền gồ lên tựa như hai chiếc sừng trên đầu quái xà, lại thêm chiếc mũi diều hâu trơ xương khoằm khoằm vòm miệng, khiến cho khuôn mặt của mụ biến thành một pho tượng La sát, trông cực kỳ rùng rợn.

Trong giây lát tất cả đều chìm vào yên lặng.

Nhưng trong giây lát tịch mịch này, Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình cứ ngỡ thời gian trôi qua đã rất lâu, chúng ngấm ngầm di động cước bộ, chầm chậm, nhẹ nhàng, hai gã chỉ hi vọng người ta đừng chú ý tới cước bộ của mình.

Nhưng…

Ôn Như Ngọc đột nhiên lạnh lùng rít lên:

– Dừng lại!

Tiếng rít đanh gọn mà lạnh lẽo này dường như ẩn chứa một uy lực khiến người nghe phải khiếp sợ tuân theo. Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình chấn động toàn thân, không dám nhúc nhích cử động.

Gió đêm lạnh lẽo thổi tới, khiến hai gã không khỏi rùng mình mấy cái, lại nghe Ôn Như Ngọc lạnh lùng nói:

– Đêm nay, lên núi làm loạn là hai ngươi hử?

Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình chỉ thấy hơi lạnh sau lưng mỗi lúc một trầm trọng, ánh mắt láo liên, trông như hai con chuột đang run sợ trước móng vuốt của mèo.

Tiếng cười nhạt của Ôn Như Ngọc như chọc vào tai, khiến Ôn Cần đang đứng cạnh mụ, trong lòng sinh ra cảm giác ghê rợn, cho tới lúc này, Ôn Như Ngọc chẳng để ý gì tới nàng, đây là một việc chưa từng xảy ra trong bao nhiêu năm qua, nàng không biết có phải sư phụ đang giận nàng không, và vì sao bà lại giận nàng.

“Chẳng lẽ cô cô đã biết họ Sầm kia là do ta thả ra?”

Đang lúc lo lắng, nàng nghe Ôn Như Ngọc cười nhạt nói:

– Lúc đầu, ta còn cho rằng, các ngươi đã dám lên núi thì ắt phải to gan lớn mật lắm, nào ngờ… hi hi, cả hai ngươi lại chỉ là đồ chuột nhắt mà thôi.

Hai má của Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình nóng ran, muốn ưỡn ngực để biểu lộ dũng khí của mình, nhưng không biết làm sao cái dũng khí mà chúng thường có, khi đứng trước những kẻ tầm thường lúc này đã biến đâu mất rồi. Cả hai đều run cầm cập, Thiết Đạt Nhân lấy hết can đảm nói:

– Vãn bối Thiết Đạt Nhân cùng sư đệ Thạch Bình, lần này tới đây là phụng mệnh gia sư…

Gã đột nhiên nhớ ra rằng Vạn Diệu Chân Quân và Ôn Như Ngọc vốn là bằng hữu, vì thế gã định vội vàng nói ra danh hiệu của sư phụ, mong sao Ôn Như Ngọc vì thế mà nương nhẹ mấy phần.

Chỉ thấy mục quang Ôn Như Ngọc lóe lên, cắt ngang lời gã:

– Các ngươi lên núi để bái kiến ta, mà không phải đến làm loạn, hử?

Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình nhất tề gật đầu.

Ôn Như Ngọc lạnh lùng:

– Thế thì sư phụ của các ngươi là ai?

Ánh mắt của mụ phát ra những tia nhìn giễu cợt, nhưng hai gã lại ngu đần đến nỗi không thấy được thần sắc trong ánh mắt của mụ, chúng mừng thầm, đồng thanh nói:

– Gia sư chính là chỗ thâm giao với tiền bối, Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm!

Xú Nhân Ôn Như Ngọc kêu “ồ” lên một tiếng, mục quang soi mói khuôn mặt hai gã, tựa hồ muốn nhìn thấu tim đen của chúng vậy.

Mụ chậm rãi nói:

– Té ra các ngươi là đệ tử của Doãn Phàm, chả trách…

Thân hình gầy khô như que củi của mụ, đột nhiên nhẹ nhàng phóng vút đi không tiếng động, viên minh châu trong tay hữu chợt bắn ra nhanh như tia điện, mang theo một luồng phong thanh chói tai bắn về phía ngực Thạch Bình trúng vào Tương đài đại huyệt.

Thân hình của mụ tựa hồ lướt về phía Thiết Đạt Nhân còn nhanh hơn viên minh châu, tay hữu phóng ra, tịnh chỉ như kiếm cũng đã điểm vào đại huyệt Tương đài của gã.

Vừa rồi, Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình nghe thấy trong lời nói hòa hoãn của Ôn Như Ngọc có chút biến đổi, thì trong lòng đã mừng thầm, dè đâu Ôn Như Ngọc xuất thủ bất ngờ như thế, hai gã đứng ngớ cả ra, không kịp phản ứng gì, cả hai đều thấy ngực tê dại, “huỵch” một tiếng té lăn ra đất.

Trác Trường Khanh hít một hơi dài, thầm tự hỏi:

– Nếu là ta đổi vào chỗ họ, ta có thể tránh được chiêu này của mụ không?

Nhưng chàng lại không cần lời giải đáp cho câu hỏi này, viên minh châu đánh trúng Thạch Bình rơi xuống đất, lúc này đã lăn đến cạnh Trác Trường Khanh.

Trác Trường Khanh bất giác cúi người nhặt nó lên, chàng thấy bóng hình Ôn Như Ngọc lướt qua cạnh, thậm chí chàng còn hy vọng Ôn Như Ngọc đột nhiên ra một chiêu như thế đánh về phía chàng, như thế chàng sẽ biết ngay lời giải cho câu hỏi kia.

Nhưng Ôn Như Ngọc lại không làm như thế.

Cho đến khi Trác Trường Khanh ngẩng đầu lên, mụ đã đang ngồi trên chiếc bàn thờ rồi.

Trác Trường Khanh ngẩn người, nhìn qua Ôn Cần. Ôn Cần đang đứng thẫn thờ bên cạnh bàn, hai mắt thất thần nhìn chăm chăm xuống đất.

Sau đó, chàng nhìn Đa Sự đầu đà, ông đang đứng sát tường, cặp hổ mục nhìn về phía Ôn Như Ngọc, mục quang lộ đầy vẻ kinh ngạc, kỳ quái. Trác Trường Khanh thầm nghĩ

“Chắc Đa Sự đầu đà mới thấy võ công của Ôn Như Ngọc lần đầu tiên.”

Đoạn chàng lại nhìn thân hình Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình nằm yên bất động trên mặt đất, tưởng chừng cả hai đã chết từ lâu rồi, chàng than thầm một tiếng, ánh mắt quay trở lại viên châu chàng đang cầm.

Châu quang rực sáng, chàng tựa hồ có thể thấy được hình ảnh của mình trên viên minh châu.

Sau đó, chàng từ từ bước lại chỗ Ôn Cần, khẽ đặt viên minh châu lên chiếc bàn thờ chỗ Ôn Như Ngọc đang ngồi, Trác Trường Khanh cố nén không ngước mắt lên, nhưng rốt cục chàng không tự chủ bèn ngẩng đầu nhìn lên.

Do đó, chàng phát giác ra Ôn Như Ngọc cũng đang nhìn mình. Trước mặt chàng là cừu nhân bất cộng đái thiên, nhưng kỳ lạ thay, giờ đây chàng không biết phải làm gì, chàng chợt nhớ tới lời thề đã nói với Ôn Như Ngọc ngày hôm qua, chàng bèn đặng hắng một tiếng, quay đầu bước đi, thì nghe Ôn Như Ngọc đã cất giọng lạnh lẽo:

– Ngươi cũng đến rồi, tốt lắm.

Trong giọng nói của mụ lộ vẻ dường như cho tới lúc này mụ mới phát giác ra Trác Trường Khanh có ở đây, Trác Trường Khanh quay đầu, dường như là không nghe thấy lời nói của mụ.

Ôn Như Ngọc lại nói:

– Vô Căn đại sư, người trong võ lâm thường nói Thiếu Lâm phái là ngoại gia công phu, nhưng ta biết những lời nói đó chỉ là gạt người ta mà thôi, phải không?

Đa Sự đầu đà ngơ ngác, ông tuy không hiểu hàm ý trong lời nói của mụ, nhưng vẫn dõng dạc đáp:

– Không sai, mấy lời này đều là lường gạt người ta, Thiếu Lâm phái từ khi Đạt Ma sư tổ sáng lập ra tới nay…

Ôn Như Ngọc nhếch mép cười nói tiếp:

– Thiếu Lâm phái lừng danh thiên hạ, lịch sử của phái Thiếu Lâm ta đã nghe qua từ lâu rồi.

Đa Sự đầu đà lại ngơ ngác, đứng trước mặt nữ ma đầu danh chấn thiên hạ võ lâm, lòng chợt có cảm giác bị trói tay chân, chỉ còn cách ngậm miệng im thin thít.

– Đại sư, thân thể ông vạm vỡ cao to, thoạt trông đã biết ngay công phu ngoại gia của ông đã có thành tựu phi phàm, nhưng Thiếu Lâm kiêm luôn nội ngoại, ngoại công của đại sư đã thế, nội gia công phu ắt hẳn cũng vô cùng cao siêu phải không?

Đa Sự đầu đà ngơ ngác trả lời:

– Bần tăng… từ nhỏ luyện võ, đã…

Ôn Như Ngọc đã nói tiếp:

– Đại sư, ông chẳng cần nói ta cũng biết, nội gia công phu của ông nhất định là không kém, đối với thuật điểm huyệt mà nói, có lẽ ông cũng biết rõ, phải không?

Ôn Như Ngọc tuy hỏi, nhưng lại chẳng cần trả lời, vì vậy Đa Sự đầu đà lúc này chỉ “ừm” một tiếng gật đầu, Ôn Như Ngọc liền lạnh lùng nói:

– Vậy thì mời đại sư hãy lập tức giải khai huyệt đạo cho thiếu niên bên tả, chút việc nhỏ này chắc chắn đại sư có thể làm được chứ?

Đa Sự đầu đà lại ngớ người ra, thực ông không biết nữ ma đầu này đang làm trò ma gì, nhưng cuối cùng ông cũng đem cây Phương tiện sản dựa vào tường, đi tới bên cạnh Thiết Đạt Nhân, đưa tay nâng gã lên, dùng bàn tay to lớn gân guốc vỗ “bộp” một chưởng lên người gã. Nên biết rằng, đệ tử Thiếu Lâm đều là những cao thủ nội ngoại kiêm Tào Ưng, Đa Sự đầu đà ra tay, quả nhiên đã giải khai huyệt đạo của Thiết Đạt Nhân chẳng khó khăn gì.

Mục quang của Ôn Như Ngọc soi mói nhìn Thiết Đạt Nhân đang loạng choạng đứng dậy, cười nhạt nói:

– Ngươi cũng biết điểm huyệt và giải huyệt hử?

Thiết Đạt Nhân vẫn cúi đầu yên lặng không đáp lời, vì Ôn Như Ngọc vốn chẳng cần ai đáp, mụ chỉ nói giọng mỉa mai:

– Con chuột nhắt đang nằm kia chính là sư đệ của ngươi hử? Bây giờ, ngươi hãy dựng sư đệ của ngươi lên mà giải khai huyệt đạo cho hắn đi.

Thiết Đạt Nhân nghi hoặc, do dự, nhưng cuối cùng gã cũng xoay người, giải khai huyệt đạo cho Thạch Bình.

Ôn Như Ngọc “hử” một tiếng lạnh lẽo, quay đầu chẳng thèm đếm xỉa gì tới huynh đệ hai gã kia nữa.

Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình tựa hai kẻ mất hồn đứng lớ ngớ ở đó, tiến không được thoái cũng chẳng xong, hai gã cùng nhìn nhau với ánh mắt ngạc nhiên, hy vọng những người kia có thể cho mình hay, nữ ma đầu làm thế nhằm mục đích gì, nhưng mục quang đôi bên đều lộ vẻ khiếp sợ cầu cứu.

Bầu không khí im lặng nặng nề lại bao trùm mọi vật.

Nhạn Môn Quan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.