Nguyệt Dị Tinh Tà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Ba Mươi: Ân Trọng Cừu Thâm
Hồi Ba Mươi: Ân Trọng Cừu Thâm

❊ ❊ ❊

Ôn Cần đứng cúi đầu, trong nhất thời nàng cũng không hiểu nỗi lòng mình là oán hay là hận, là thương hay là ghét, là ân hay là cừu, thừ người ra rất lâu, nàng nặng nề ngẩng đầu lên, xung quanh vắng lặng không một bóng người, quần hào võ lâm đứng trên khán đài, giờ đây đã đi hết chỉ còn trơ lại bục gỗ vô tri vô giác, nàng quay đầu nhìn thì thấy chỉ còn Trác Trường Khanh vẫn đứng im lìm bên cạnh nàng. Đến cả Đa sự đầu đà Vô Căn đại sư vốn luôn đi theo nàng, hiện tại cũng đã đi đàng nào rồi.

Ánh thái dương vẫn rực rỡ, bao trùm tất cả vạn vật trên mặt đất, chiếu lên đầu những ngọn đao khiến chúng phát ra những ánh đao quang chói loà. Ôn Cần chậm chạp cúi mình, từ từ rút thanh chủy thủ cắm ở dưới đất lên, và đem thanh đoản kiếm của mình đặt cạnh thanh chủy thủ kia, một làn gió thổi tới khiến nàng tựa hồ có chút lạnh lẽo, rùng mình mấy lượt, do vậy nàng quay người về phía Trác Trường Khanh, lặng người khá lâu, cuối cùng ngã vào lòng chàng, bật khóc òa nức nở.

Nàng chỉ thấy lúc này chỉ còn mỗi một chỗ để có thể nương tựa, chính là vùng ngực vạm vỡ rắn chắc này, nàng cảm thấy hai cánh tay rắn chắc của chàng khe khẽ ôm nàng vào lòng.

Một cảm giác ấm áp vô bờ lặng lẽ nổi lên trong lòng nàng, nàng miễn cưỡng ngăn tiếng khóc khỏi bật ra, chùi nước mắt nói:

– Ta phải làm sao bây giờ? Trường Khanh, ta phải làm gì bây giờ?

Trác Trường Khanh hạ mắt xuống những lọn tóc mềm mại của nàng đang xoã dài trên lồng ngực vạm vỡ của chàng, trông tựa như những gợn sóng lăn tăn trong một ao thu yên ả.

Chàng đưa tay lên khẽ vuốt những gợn sóng nhỏ nhoi này, tất cả mọi vật trong trời đất lúc này như ngưng đọng, thời gian như ngừng trôi, chỉ còn văng vẳng đâu đấy tiếng tim đập rộn rã của chàng và nàng.

Nàng kiềm chế nổi dòng lệ tuôn rơi thì tiếng khóc đau thương lại òa ra.

Bao nỗi bi thương tích tụ, cũng theo tiếng khóc ai oán mà trào ra bất tận.

Tâm tình của Trác Trường Khanh lại càng thêm não nề, chàng thầm tự hỏi:

“Ta phải làm thế nào đây? Nỗi khổ mang nặng đẻ đau, sự gian truân của nuôi nấng giáo huấn… Ôi, ta vừa phải để cho nàng báo oan cừu của phụ mẫu, cũng lại phải để cho nàng báo đáp công ơn dưỡng dục!”

Chàng không thể trả lời mình, càng không thể trả lời nàng. Cuối cùng, chàng có một quyết định, vì thế chàng khẽ nắm lấy vai nàng, nói:

– Chúng ta đi thôi.

Ôn Cần ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, ủ rũ theo chàng bước ra ngoài, họ cũng chẳng muốn thi triển khinh công, chậm rãi đi vòng qua biển đao kia, rời khỏi khán đài đi tới con đường nhỏ, hai bên có những cỗ quan tài nằm san sát, quan tài sơn đen, dưới ánh thái dương hiện ra vẻ xú ác vô tỉ. Trác Trường Khanh đang vô cùng buồn bã không nguôi, bỗng chàng quát lớn một tiếng, vung tay chưởng phát ra một chiêu Nộ long quán thiên kích tới cỗ quan tài, chưởng phong ầm ầm xô tới, phong thanh sầm sập, cỗ quan tài bị một chưởng của chàng đánh vỡ, mảnh gỗ văng ra tứ phía.

Đột ngột…

Trong cỗ quan tài này, lại có một tiếng rú lên thê thảm, tiếng rú chói tai nghe như quỉ khóc ma hờn.

Trác Trường Khanh giật mình kinh hãi, cảm thấy một luồng khí lạnh tựa băng giá rót từ đỉnh đầu chạy theo xương sống, xuống tới tứ chi…

Chàng ngẩn người định thần nhìn kỹ thì thấy trong đám gỗ vụn đầy trời, có một bóng người bay ra rơi huỵch xuống đất, giãy đành đạch mấy cái rồi nằm im bất động.

Trác Trường Khanh đứng thừ người ra hồi lâu, đoạn đâm bổ tới, thi thể nằm kia vận y phục đen tuyền, nằm ngửa mặt lộ vẻ kinh khủng, dường như còn quá bất ngờ không hiểu tại sao mình lại bị như thế, hắn ta không biểu lộ một chút gì là phản kháng cả.

Ôn Cần cũng giật mình kinh hoàng, làn thu ba ánh lên nỗi kinh hoàng, đảo mắt quan sát, ánh thái dương mặt đất dường đã trở lại vẻ yên tịnh vốn có, nhưng…

Trong dãy quan tài bên vệ đường có mấy cỗ khẽ nhúc nhích, di động. Ôn Cần cơ hồ không tin vào mắt mình nữa. Hiện tại, dù là giữa thanh thiên bạch nhật, dù có ánh thái dương rực rỡ, nhưng nàng cũng không khỏi rùng mình kinh sợ, lòng chợt nổi lên cảm giác rờn rợn như một người cô độc trong đêm vắng, đi vào giữa bãi tha ma, xung quanh đầy ánh lân tinh và tiếng cú rúc thê thiết.

Ôn Cần đứng thừ người ra hồi lâu, bỗng như vỡ lẽ ra một điều gì đó dựng ngược mày liễu, hai tay vung lên.

Chỉ thấy hai đạo ngân quang nhanh như tia điện theo cái cất tay của nàng, phóng thẳng tới hai cỗ quan tài đang di động.

“Phập” một tiếng, cả hai thanh chủy thủ đã cắm sâu vào cỗ quan tài.

Tiếp đó lại có hai tiếng rú thê thiết vang lên, một dòng máu đỏ tươi theo chuôi thanh chủy thủ còn lưu lại bên ngoài cỗ quan tài tong tỏng chảy ra.

Trác Trường Khanh quay người lướt nhanh tới bên cạnh Ôn Cần, cả hai nhìn nhau với ánh mắt kinh hoàng.

Bỗng nhiên…

Cuối đường sơn đạo vọng tới tiếng thanh la chói tai.

Cheng, cheng, cheng…

Dư âm vang dội chưa dứt, chợt những cái nắp của mấy trăm cỗ quan tài nằm dọc hẻm núi đột nhiên cùng tung cả lên một lượt…

Trác Trường Khanh vô cùng kinh ngạc, đưa ánh mắt lướt nhìn thì thấy thuận theo thế bung lên của nắp quan tài, có muôn vàn mũi châm nhỏ, rất khó phân biệt, mang theo tiếng phong thanh chói tai bắn tới, nhanh không tưởng nổi, chàng giật thót người, thuận tay chộp ngay lấy cổ tay Ôn Cần, rùn người xuống búng lên, thân hình hai người bay vọt lên như pháo thăng thiên.

Chỉ thấy mấy trăm mũi trâm đen lướt rào rào dưới chân, đợt trâm này vừa qua, lại có một đợt trâm khác từ trong quan tài phóng tới, thân hình chàng đang lơ lửng giữa từng không, không có một điểm tựa nào, trông thấy tình cảnh này quả là nan khốn bội phần, bên tai lại nghe Ôn Cần bật tiếng la hoảng:

– Vô Ảnh thần trâm!

Chàng lạnh toát cả người, cơ hồ các thớ thịt đều bị đóng thành băng cả, nghĩ tới sự tà độc của ám khí này quả là thiên hạ ít có, trong không trung, chàng tuy có thể biến hóa thân hình, trên người lại khoác chiếc áo da quái xà, trong màn ám khí dày đặc này, nếu nhảy tránh, dù trên người có trúng vài ám khí thì cũng chẳng nguy hiểm gì nhiều, nhưng Ôn Cần thì nhất định hung đa cát thiểu.

Tình huống lúc này quả là ngàn cân treo sợi tóc.

Trác Trường Khanh đang khi lo lắng cực độ, bỗng trong đầu một suy nghĩ nhanh như chớp giật thoáng qua.

Thậm chí, chàng không kịp nghĩ rằng, nó có thể thực hiện được hay không thì đã hét lớn một tiếng, cất tay đẩy một chưởng về phía Ôn Cần.

Chưởng phong mãnh liệt, uy thế kinh người, chưởng thanh sầm sầm như núi lở, nhưng chưởng thế lại không gấp gáp, bóng chưởng từ từ hướng tới. Ôn Cần đang lơ lửng giữa từng không, thấy chưởng của chàng đánh tới, lòng đã kinh lại kỳ, hơi ngẩn người, đoạn cũng cất tay phát ra một chưởng.

“Bộp” một tiếng, hai chưởng chạm nhau, Ôn Cần chợt thấy một luồng nội lực từ chưởng tâm của Trác Trường Khanh truyền tới, nàng vốn cực kỳ thông tuệ, lòng bỗng máy động, chưởng tâm úp xuống, thân hình uyển chuyển, mượn lực của một chưởng này lướt ngang ba trượng, tung mình thoát ra ngoài hẻm núi.

Trác Trường Khanh cũng mượn thế lực của chưởng bay ngang ra, trông thấy mấy trăm mũi Vô Ảnh thần trâm vù vù phóng tới chỗ mình vừa thoát ra, chàng buột miệng thốt:

– Nguy hiểm thật!

Chàng đưa tay lau mồ hôi đang túa ra trên trán, ngờ đâu lòng bàn tay đã ướt sũng mồ hôi lạnh từ bao giờ rồi.

Nhưng thân hình chàng vẫn lao đi vùn vụt, mũi chân điểm nhẹ lên một cành cây chìa ra trên sườn dốc, thân hình vọt đi như sao băng, đâm bổ về phía tiếng thanh la phát ra. Ngưng chú mục quang, nhìn ra xa xa thì thấy trong một cỗ quan tài tận đầu sơn đạo, có một hán tử mặc hắc y đang đứng, gã một tay cầm thanh la đang phát ra ánh sáng lấp loá dưới ánh thái dương, tay kia cầm một cái dùi, đang giơ lên chuẩn bị gõ tiếp, nhác trông thấy Trác Trường Khanh đang vùn vụt lao tới, gã hoảng sợ đến nỗi chân tay mềm nhũn, đánh rơi cả chiếc thanh la, thân hình gã khẽ vặn, búng lên chạy bán sống bán chết xuống núi.

Trác Trường Khanh hét lớn:

– Chạy đi đâu!

Thốt nhiên chàng đạp ngay vách đá, thân hình bắn vút đi tựa một viên đạn, rượt theo sau gã kia, giờ đây Ôn Cần cũng đã bắt kịp chàng, chợt nhìn thấy khinh công của hắc y hán tử vô cùng ảo diệu, y đang thi triển Bát Bộ Han thiền, một tuyệt kỹ khinh công thượng thừa.

Trác Trường Khanh vừa đuổi vừa quát tháo vang rền:

– Đừng để ác tặc tẩu thoát!

Khinh công của chàng và nàng quả là tuyệt thế kinh nhân, thân pháp của Hắc y hán tử kia tuy nhanh, nhưng cũng chưa phải là địch thủ của hai người, trong nháy mắt, gã đã nghe tiếng tà áo phần phật đằng sau, mỗi lúc một gần hơn, hắn biết mình vô phương thoát khỏi tay hai người, đột nhiên quay đầu hét lớn:

– Xem tiêu của ta!

Trác Trường Khanh và Ôn Cần đều kinh hoàng, cước bộ hơi chậm lại, Ôn Cần liếc mắt, vừa trông thấy mặt gã, chợt nàng biến sắc, bật tiếng la hoảng:

– Kiều Thiên!

Tiếng la chưa dứt, đã có một đạo hàn quang kích tới, Trác Trường Khanh khẽ nhíu mày, khoát nhẹ tay, mũi tiêu theo cái khoát tay của chàng văng ra xa, rơi xuống đám cỏ bên vệ đường, chàng hỏi:

– Ác tặc kia là Kiều Thiên sao?

– Không sai… đuổi!

Tiếp theo tiếng quát đuổi, hai bóng hình họ đã vượt ra hơn mười trượng, trước mặt đã là rừng cây. Trác Trường Khanh thấy Kiều Thiên sắp sửa lao vào trong rừng, đột nhiên chàng hú một tiếng dài, thân người vút lên từng không, hai tay dang ra như Thần Ưng vỗ cánh, ào một cái đã lướt hơn ba trượng, đầu hạ cước thượng, song chưởng bung ra, đâm bổ xuống đầu Kiều Thiên.

Chưởng này uy thế mãnh liệt, lá cây nơi bìa rừng bị chưởng phong chấn động rơi rụng ào ào, Kiều Thiên kinh sợ cực độ, chúi người tới ngã lăn ra đất, lăn mấy vòng đã lẩn vào trong rừng, Kiều Thiên biết rằng, nếu mình thoát được vào rừng thì tính mệnh còn có cơ may giữ được, nào ngờ phía trước đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lẽo:

– Còn muốn trốn đi đâu nữa!

Kiều Thiên giật thót người, ngóc đầu nhìn thì thấy hắc y thiếu niên đang đứng đằng trước mặt, gã lại chẳng còn biết sỉ nhục là gì nữa, hai chân khuỵu xuống ngã người ra sau, thân hình đã cuộn lại lăn ra sau, tựa hồ tuyệt đỉnh công phu Tựu Địa Thập bát cổn được gã vận dụng tới xuất thần nhập hoá, chỉ thấy thân hình gầy gò của gã đang lăn đi như một trái cầu, lăn được mấy vòng, đột nhiên phía sau lại có một thinh âm lạnh lẽo vang lên:

– Còn chạy đi đâu?

(Mất hai trang 54- 55)

nhấp nhô, chỉ thấy trong hai dãy quan tài nằm cạnh vệ đường có mấy chục hắc y hán tử lục tục nhảy ra, chàng hú một tiếng lanh lảnh thân hình như tiềm long thăng thiên, bay vút lên cao ba trượng, quát lớn:

– Tất cả đứng lại!

Mấy chục hắc y hán tử thảy đều kinh ngạc, ngước mắt lên nhìn thì thấy một hắc y thiếu niên, thân hình tựa hắc long quá thiên, bay lượn trên từng không, mấy gã này tuy đều là những nhân vật bôn trải lâu năm trên giang hồ, nhưng chưa từng thấy một cảnh tượng nào lạ lùng như thế, ai nấy đều run sợ đến đỗi chân tay mềm nhũn, quả nhiên không một ai dám cất bước nữa.

Trác Trường Khanh hứng khởi thần uy, song chưởng đẩy ra một ngọn Xích long đảo hải, từ lưng chừng trời bổ xuống, chưởng phong ào ào bổ trúng hai cỗ áo quan hai bên đường, mảnh gỗ văng ra, bay đầy trời.

Chàng quát lớn:

– Ai còn nhúc nhích nửa bước, thì sẽ chẳng khác nào cỗ quan tài kia.

Khi tiếng hô vừa dứt, thân hình chàng đã phấp phới uyển chuyển như một chiếc lá đáp xuống, nhẹ nhàng như chiếc lá rơi.

Mấy gã hắc y hán tử cùng đưa mắt nhìn nhau, đờ người ra hồi lâu. Quả nhiên, ai nấy đều đứng cúi đầu ủ rũ bên đường, toàn thân run cầm cập, ánh mắt ánh lên những tia run sợ.

Lúc đó, Ôn Cần cũng đã một tay xách gã Kiều Thiên lướt tới, huỵch một tiếng, ném hắn xuống đất, mỉm cười nói:

– Nghịch tặc này quả là Kiều Thiên! Từ lâu muội đã biết hắn chẳng phải là người tốt, nhưng cũng không ngờ hắn bại hoại tới mức này, hắn muốn tự tay quét sạch tất cả anh hùng hào kiệt đến tham dự hội, ôi… nếu là trong đêm tối mà gặp phải độc thủ như thế này, ắt hẳn người ta đều táng mạng dưới tay hắn.

Nàng thong thả tiến tới cạnh một cỗ áo quan, đưa mắt nhìn vào, chợt lấy từ trong đó ra một bao lương khô và một bình nước, giơ về phía Trác Trường Khanh, Trác Trường Khanh cau mày, hừ khan một tiếng.

Ôn Cần lại nói:

– Kỳ quái nhất là, thủ pháp phát ám khí của mấy gã hán tử kia đều chẳng tầm thường, thật không rõ họ Kiều này kiếm ở đâu ra?

Nàng khẽ ngưng lời, lại lấy ở dưới đất lên một vật, ngắm nghía hồi lâu, đoạn đưa cho Trác Trường Khanh, chàng cúi đầu nhìn kỹ thì thấy vật này cực nhỏ, bốn phía có bốn cây gai chìa ra, quả nhiên chính là vật mà chàng nhìn thấy trong thành Lâm An đêm nào, chàng chau mày nghĩ ngợi rồi nói:

– Chẳng lẽ… chẳng lẽ đây lại là mấy cạm bẫy, hệ thống mai phục mà Ôn Như Ngọc an bài mai phục ư?

Ôn Cần khẽ cúi đầu, chau mày liễu khẽ nói:

– Vô Ảnh thần trâm đích xác là bí mật bất truyền của gia sư. Ngoài muội, Tiểu Linh và Tiểu Quỳnh ra, thì tựa hồ không có truyền cho ai khác, hơn nữa, vật này chế tạo chẳng phải dễ.

Nàng chợt ngừng lại, cúi đầu trầm tư mặc tưởng, đột nhiên lướt tới cạnh Kiều Thiên, khẽ giơ chân đá liền ba cước vào phía sau lưng Kiểu Thiên.

Chỉ thấy thân hình còm cõi của Kiều Thiên lăn ra mấy vòng, há miệng thổ ra một búng máu, gã gượng mình ngồi dậy, ánh mắt gian giảo, láo liên khắp tứ phía ho khan một tiếng, cúi đầu xuống, lúc này gã biết rằng, mình đã nằm trong tay đối phương, như cá nằm trong chậu, vì vậy có muốn tính bài đào tẩu cũng còn khó hơn lên trời, hắn quỳ trên mặt đất đầy sỏi đá, ánh mắt xa xăm, không nói một lời.

Ôn Cần cười nhạt, hạ giọng:

– Ta hỏi ngươi một câu, ngươi phải lập tức trả lời ngay!

Kiều Thiên đưa tay đỡ trán, không nói không rằng, dường không nghe thấy lời nàng nói.

Trác Trường Khanh thấy diện mạo của gã thực rất xấu xa, da mặt khô quắt vàng như nghệ, mắt sâu râu rậm, lưỡng quyền trơ xương, cả khuôn mặt không có lấy một chút sinh khí, thoạt nhìn chẳng khác nào một đầu lâu, khuôn mặt gồ ghề, trán dô miệng vẩu, hai môi mỏng như tờ giấy, lộ rõ vẻ gian giảo xảo quyệt, bất giác lòng chàng nẩy sinh sự ác cảm, chau mày quát:

– Kẻ này trông cực kỳ xảo quyệt, cô nương muốn hỏi gì, dù hắn có trả lời, e rằng chưa chắc có thể tin được…

Nói tới đây, chàng than thầm một tiếng, chợt cảm thấy đối với phường giảo quyệt, thực tại chàng đành chịu bó tay, lại thấy Ôn Cần cười nhạt, hạ giọng tiếp:

– Phường hung đồ gian hoạt gấp mười lần hắn, ta cũng thấy nhiều rồi, nếu không thể khiến hắn khai báo thực thà thì… hừ hừ…

Nàng lạnh lẽo hừ liền mấy tiếng, lại tiếp:

– Trường Khanh, huynh có biết muốn đối phó với hạng người này, cần phải dùng biện pháp gì không?

Trác Trường Khanh ngẩn người đoạn từ từ lắc đầu, đã thấy Ôn Cần đang nhìn mình với ánh mắt đầy ý nghĩa, nàng cười nhạt:

– Muội sẽ hỏi hắn một câu, nếu hắn không thật tình khai báo, thì muội sẽ chặt một ngón tay của hắn, sau đó lại hỏi hắn, nếu hắn còn chưa trả lời, muội sẽ chặt hai ngón tay của hắn, nếu hắn là một hán tử gan góc quật cường, đợi đến khi muội xẻo hai lỗ tai, cắt lỗ mũi, xẻo lưỡi, móc mắt, thì muội không tin là hắn còn chưa muốn nói ra.

Nàng chậm rãi nói, giọng nói cực kỳ ôn hoà, thay đổi cách xưng hô, tự xưng là muội với chàng, nhưng lại khiến Trác Trường Khanh giật bắn mình, chàng đưa mắt nhìn về phía Kiều Thiên thì thấy hắn vẫn ngồi yên bất động, nhưng mồ hôi lạnh túa ra, chảy ròng ròng trên trán.

Ôn Cần lại cười khẩy:

– Trường Khanh, nếu huynh không tin, thì muội sẽ thử cho huynh xem chơi.

Đoạn nàng chầm chậm tiến tới trước mặt Kiều Thiên, còn chưa có cử động nào, đã thấy Kiều Thiên thở dài một tiếng nói:

– Cô nương muốn hỏi gì?

Ôn Cần cười khẽ, liếc mắt nhìn Trác Trường Khanh:

– Huynh xem, chẳng phải hắn rất thông minh đó sao?

Trác Trường Khanh kêu khổ thầm luôn miệng, thầm nghĩ:

“Cao nhân tắc hữu cao nhân trị, xem ra lời nói này vô cùng chính xác”. Chàng lại không biết Ôn Cần tuy nói mấy câu nhỏ nhẹ ôn hoà, nhưng cũng đủ để Kiều Thiên phải lạnh gáy, vì Kiều Thiên biết rõ đệ tử của Xú Nhân Ôn Như Ngọc là những kẻ nói được là làm được.

Chỉ nghe Ôn Cần cười nói:

– Trước tiên ta hỏi ngươi, mấy thanh Vô Ảnh thần trâm này ngươi kiếm ở đâu ra?

Kiều Thiên giương mắt lên, ánh mắt lộ vẻ gian hoạt:

– Nếu ta đem hết tất cả sự thực mà nói ra, thì cô nương sẽ đối với ta thế nào?

Ôn Cần trợn ngược mắt lên, lạnh lùng nói:

– Nếu ngươi nói thực cho ta biết, ta sẽ phế võ công của ngươi đi, để sau này ngươi chẳng còn hại được ai nữa.

Kiều Thiên biến sắc, mồ hôi lạnh túa ra đầy mặt, đờ đẫn hồi lâu, cúi đầu không nói, Trác Trường Khanh chau mày thầm nghĩ:

“Phế võ công thà chết sướng hơn, ta đoán hắn thà chết chứ nhất định không nói ra.”

Nào ngờ chàng đang nghĩ như thế, Kiều Thiên đã cất lời, giọng não nề:

– Sau khi tại hạ nói ra, dù cô nương có tha mạng, nhưng chỉ e rằng…

Ánh mắt của hắn chuyển về phía mấy gã hắc y hán tử, đoạn nói:

– Tại hạ còn chưa về tới nhà, thì đã bị người ta chém làm trăm mảnh rồi.

Ôn Cần khẽ nhướng mày, hạ giọng:

– Ngươi muốn sao nữa?

Ánh mắt Kiều Thiên láo liên, gã cúi đầu nói:

– Tại hạ chỉ hy vọng cô nương có thể lưu lại khinh công để tại hạ còn một đường sống.

Trác Trường Khanh thở dài một tiếng, nghĩ:

“Không ngờ, trên thế gian này, lại còn có những kẻ coi mạng sống của mình như bảo vật, thậm chí còn xem trọng hơn cả danh dự, uy tín và tự do. Ôi… tự cổ gian nan duy nhất tử, cái chết không ai có thể tránh, chẳng trách, những anh hùng hào kiệt đầu phải rơi, máu phải chảy mà vẫn coi chuyện sinh tử nhẹ như lông hồng, có thể lưu danh thiên cổ, rạng rỡ sử xanh.”

Vừa nghĩ tới đó, chàng quay đầu đi, không muốn nhìn vẻ hèn nhát của Kiều Thiên.

Ôn Cần cất giọng khinh bỉ:

– Với những hành vi và việc mà ngươi gây ra, giết ngươi đi là đã quá nhẹ nhàng cho ngươi, vậy mà hiện tại lại còn dám giở giọng đòi hỏi, thực là…

Nàng còn chưa dứt lời thì có một người trong đám hắc y đại hán vội bước ra, nàng nheo mắt:

– Ngươi là ai, chẳng lẽ lại có điều muốn nói?

Hắc y đại hán kia vội tiến lên ba bước cung tay cúi người, hạ giọng:

– Tại hạ Đường Nghĩa, chính là đệ tử đời thứ ba của đương kim trang chủ Đường môn nơi đất Thục…

Ôn Cần “hừ” một tiếng, lòng bỗng chợt hiểu rõ:

“Chả trách thủ pháp phóng ám khí của mấy gã này quả là lợi hại, thì ra chúng là môn hạ Đường thị - một môn phái nổi tiếng võ lâm thiên hạ về ám khí.”

Lại nghe hắc y hán tử Đường Nghĩa cung kính nói:

– Cô nương muốn hỏi điều gì, tại hạ có thể giải đáp rõ ràng, chỉ mong cô nương để cho gã bất nhân, bất nghĩa Kiều Thiên này theo chúng tại hạ về đất Thục…

Trác Trường Khanh chợt nói tiếp:

– Ngươi cứ tự nhiên mà nói.

Chàng đã có ác cảm sâu sắc với Kiều Thiên, nên lúc này chẳng cần suy nghĩ gì đã đáp ứng ngay lời của hắc y hán tử này.

Đã nghe Đường Nghĩa nói:

– Họ Kiều này vốn chẳng phải là chỗ thâm giao với tệ môn, mấy tháng trước đây, bỗng hắn đến đất Thục, hơn nữa lại còn mang theo một bí kíp, nói rằng lấy được ở chỗ Ôn Như Ngọc, quyển bí kíp này chính là phương pháp chế tạo Vô Ảnh thần trâm, khi đó tệ môn chưởng môn nhân không có mặt tại Thục, tam sư thúc tổ của tại hạ tiếp đãi gã…

Ôn Cần nói theo sau:

– Người đó có phải là Tam thủ truy hồn Đường Đa?

Đường Nghĩa gật đầu nói:

– Tệ môn tam sư thúc tổ vốn ít bôn tẩu giang hồ, nên đã bị nghịch đồ kia dùng lời đường mật để dụ dỗ, đem cuốn bí kíp này giao cho Thất Linh Xưởng, chuyên chế tạo ám khí của tệ môn, hạn trong năm mươi ngày, phải làm được ba ngàn cây Vô Ảnh thần trâm, các đệ tử từ đời thứ ba trở xuống, đều không kể ngày đêm gia công, trong vòng bốn mươi lăm ngày thì đã giao…

Trác Trường Khanh buột miệng hỏi:

– Chẳng lẽ tất cả ám khí các ngươi đã dùng, đều do các môn hạ của mình chế tạo ư?

Đường Nghĩa bất ngờ, thầm nghĩ:

“Thiếu niên này võ công cao siêu, xem ra còn trên cả sư gia, làm sao mà lại kém lịch lãm giang hồ thế, độc dược, ám khí của Thục Trung Đường môn nổi danh thiên hạ, trải mấy đời nay, đều là Đường môn Thất Linh Xưởng sáng chế, người trong võ lâm quá nửa đều biết, thế mà gã này không biết?”

Lòng tuy nghĩ thế, nhưng Đường Nghĩa vẫn cất giọng cung kính:

– Đúng thế, mấy trăm năm trở lại đây, theo đệ tử đã biết, tệ môn Thất Linh Xưởng chế tác ám khí của mọi môn phái trên giang hồ…

Gã ngưng một lát, đoạn tiếp:

– Sau khi Vô Ảnh thần trâm đã giao đúng hạn kỳ, tệ chưởng môn nhân cũng từ Thiên Sơn trở về, họ Kiều lại khua môi múa mép trước mặt chưởng môn nhân một lần nữa, nên…

Trác Trường Khanh không ngăn được xen vào:

– Chưởng môn nhân của quí phái là ai?

Đường Nghĩa lại ngẩn người, mặt tựa hồ có vẻ khó chịu, nên biết rằng, Thục Trung Đường môn vang danh thiên hạ. Đường môn Tam Kiệt, danh chấn võ lâm, Đường Nghĩa thấy Trác Trường Khanh chẳng biết gì cả, gã đưa mắt liếc trộm chàng mấy cái, nhưng vẫn không dám lộ vẻ bất mãn cúi mình nói:

– Người trong giang hồ kêu tệ phái chưởng môn là…

Ôn Cần nói tiếp:

– Trích Tinh xạ nguyệt vô địch thần Đường Phi?

Đường Nghĩa mỉm cười cung tay cúi chào, nói:

– Tệ phái chưởng môn nhân nghe lời họ Kiều, tọa quan ba ngày trong mật thất, sau đó hạ lệnh cho bảy mươi đệ tử bổn môn cùng bảy vị sư bá sư thúc cùng Kiều Thiên đến Thiên Mục sơn một lượt, chẳng qua chỉ là vì danh kiếm linh dược trong ba bức họa kia mà thôi.

Ôn Cần mỉm cười:

– Thục Trung Đường môn, phú gia địch quốc, tự nhiên không đếm xỉa gì đến ngọc vàng châu báu.

Trác Trường Khanh thấy Ôn Cần khi nhắc tới Thục Trung Đường môn, tựa là rất sư tôn, bất giác cảm thấy có chút kỳ lạ.

Chàng lại không biết địa vị của Thục Trung Đường môn tại giang hồ trong mấy trăm năm qua đã là vững chắc vô cùng, so với các danh môn đại phái như Thiếu Lâm, Võ Đang, cũng chẳng thua sút.

Hơn nữa, môn hạ của Thục Trung Đường môn tuy có vài nghiệt đồ, lộng hành giang hồ, nhưng đại thể mà nói cũng không thua gì võ lâm chính tông, cho nên người trong võ lâm có chút nể trọng đối với Thục Trung Đường môn.

Lại nghe Ôn Cần cười nhạt nói:

– Trích Tinh xạ nguyệt vô địch thần Đường Phi, đã xưng là Thiết Diện, lần này sao lại nghe lời Kiều Thiên, hẳn là có điểm kỳ quái.

Đường Nghĩa nóng ran mặt mày, cúi đầu nói:

– Việc trong bổn môn, tại hạ không hiểu rõ lắm, nhưng gia sư tổ lần này, theo như ông nói là có một thâm ý khác…, gia sư tổ hành hiệp tại Thiên Sơn lần đó, có lẽ gặp phải cường địch, cho nên liền hy vọng có thể chiếm được danh kiếm linh dược để… Chúng tại hạ, lần này đã tiết lộ bí mật của bổn môn, vốn đã có lòng chờ chết, chỉ mong cô nương hiểu rõ rồi, đừng truyền ra thiên hạ, tại hạ thực cảm ân đức này vô cùng.

Ôn Cần mỉm cười nói:

– Ngươi làm như thế, bất quá chỉ là đem bao nhiêu tội lỗi trút cả lên đầu Kiều Thiên, lần này muốn đem y về Thục, ở trong ắt hẳn còn có nguyên nhân gì?

Đường Nghĩa cắn chặt răng, giọng oán hận:

– Họ Kiều cho tới lúc này, đã lấy lời ngon ngọt mê hoặc bảy vị sư thúc sư bá trong thành Lâm An. Lúc đầu, thỉnh hai vị nữ sư thúc chia ra đi gởi tối hậu thư cho Hồng Cân và Khoái Đao hội, khiến họ hoang mang lo lắng, suy đoán bậy bạ, sau nhân khi đêm tối sai các đệ tử giết sạch chúng nhân Hồng Cân hội, rồi lại sai các đệ tử mai phục trong quán rượu, tửu điếm bên đường, thi xuất Vô Ảnh thần trâm, giết hết chúng đệ tử Khoái Đao hội.

Trác Trường Khanh “à” một tiếng, buột miệng:

– Thì ra là chuyện này do hắn gây ra.

Ánh mắt liếc nhìn Ôn Cần, Ôn Cần chỉ mỉm cười, chàng chợt nói:

– Thì ra việc này thực có nhiều uẩn khúc ở trong, lúc trước ta còn cho rằng…

Đột nhiên chàng quát:

– Chạy đi đâu!

Chỉ thấy Kiều Thiên lăn mấy vòng, chợt bật mình lên chạy trối chết.

Ôn Cần hét lớn, thân hình thoáng cái đã vọt đi ba trượng, mũi chân khẽ điểm, ngọc chưởng phất nhẹ, từ trong tay áo có ba mũi ám khí bắn ra, chỉ nghe Kiều Thiên rống lên một tiếng đau đớn, ngã huỵch xuống đất, thân hình giãy giụa như cá mắc câu vài cái rồi nằm yên bất động.

Trác Trường Khanh từ sau tới hạ giọng:

– Lẽ nào nghịch đồ đã chết rồi?

Ôn Cần cười nhạt:

– Để hắn chết như thế, há chẳng quá nhẹ nhàng hay sao?

Đoạn nhấc Kiều Thiên lên, ném tới trước mặt Đường Nghĩa, họ Đường cúi mình nhìn xuống thì thấy phường gian giảo hung hoạt lúc này đã nằm im bất động, tuy giống như chết rồi, nhưng xem kỹ, ngay đại huyệt Chí đường hai bên đốt sống thứ mười bốn có hai mũi Vô Ảnh thần trâm, hiển nhiên là mới bị điểm huyệt chứ chưa đến nỗi táng mạng.

Thủ pháp nhận huyệt cực kỳ chuẩn xác, kình lực phát ra vừa đủ, thực kinh nhân hãi thế, mục quang Đường Nghĩa chạm phải cây trâm, cũng không khỏi bất giác rùng mình kinh khiếp.

Gã vốn là đệ tử chân truyền của một danh môn về ám khí, nhưng khi nhìn thấy thủ pháp này, lòng càng lấy làm ghê sợ đứng ngẩn hồi lâu, lẩm bẩm:

– Trong khi chúng tại hạ đang ngấm ngầm phát ám khí ám toán Khoái Đao hội, ám khí đã phát quá nửa bị người đánh rơi, cho nên huynh đệ Khoái Đao mới còn sống sót, lúc đó chúng tiểu nhân thầm kinh dị, không hiểu ai lại có thủ pháp kinh nhân hãi thế vậy, giờ đây nghĩ lại, ắt hẳn chính là cô nương.

Ôn Cần mỉm cười:

– Khi đó, ta cũng thấy kỳ quái, không hiểu thứ ám khí gì mà bá đạo đến thế, lúc đầu ta còn cho rằng, chỉ là Thiết tật lê trâm, mai hoa trâm… lại cho rằng, Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm hoặc Hoa Lang Tất Ngũ nấp trong bóng tối loạn phát, ta vốn muốn đi tra xét rõ ràng…

Nàng mỉm cười liếc Trác Trường Khanh:

– Nhưng sau đó huynh truy đuổi thành ra phải bỏ dở ý định, lại hoàn toàn không ngờ kẻ phát ám khí lại là đệ tử Đường môn, càng không ngờ được ám khí này là Vô Ảnh thần trâm…

Trác Trường Khanh lúc này đã hiểu rõ mọi chuyện, thầm nghĩ:

“Chả trách nàng nói tuy nàng có phát ám khí, nhưng chỉ là cứu người mà thôi. Ôi… ta thật hồ đồ, thiếu chút nữa đã trách lầm nàng rồi, xem ra giang hồ hiểm ác, khiến người ta khó lòng đoán được.”

Chàng mỉm cười với Ôn Cần, trong nụ cười hàm chứa ý hối hận và có lỗi.

Ôn Cần không khỏi sung sướng, cúi đầu, trong lòng cảm thấy được an ủi phần nào.

Trác Trường Khanh chợt gằn giọng:

– Không ngờ, họ Kiều lại tà độc đến thế, các đệ tử Khoái Đao hội và Hồng Cân hội chẳng có oán thù gì với hắn, làm sao hắn lại hạ độc thủ như vậy?

Đường Nghĩa hạ giọng:

– Nghịch đồ này làm vậy, thứ nhất là muốn diệt trừ từ từ các anh hùng hào kiệt, khiến thiên hạ đại loạn, hắn thừa loạn mà thủ lợi. Hơn nữa, hắn còn muốn giá họa cho Hồng y nương nương, khiến người trong võ lâm tưởng rằng, mấy việc này là do Hồng y nương nương làm ra cả. Thứ hai là hắn có xích mích với Đinh Thất của Khoái Đao hội và Hồng Cân tam kiệt, nên hắn nhân cơ hội này mà phục cừu. Thứ ba là hắn làm thế vô hình trung bổn môn đã gây rất nhiều cừu oán, nếu hắn nói ra ắt hẳn sẽ dẫn tới thảm họa đẫm máu, biết bao nhiêu cao thủ võ lâm có quan hệ sâu sắc với Khoái Đao hội và Hồng Cân hội, sẽ tới Thục Trung Đường môn tầm cừu. Thứ tư là hắn trừ khử những kẻ thù của mình, tăng thêm thế lực cho hắn. Năm là nếu trong giang hồ nghe tin hắn muốn mở một bang hội riêng, các bang phái sẽ phải lụy vào thế lực lớn mạnh của y…

Đường Nghĩa thao thao bất tuyệt, nói một hơi dài tới đây, dừng lại lấy hơi, nói tiếp:

– Tóm lại, nghịch đồ này thực không thể tha tội, tại hạ tuy đã nghi ngờ hắn từ lâu, nhưng chẳng rõ vì sao các sư thúc lại tín nhiệm hắn vô cùng, cho nên tại hạ thấp cổ bé họng, nên cũng chẳng thể làm gì. Giờ đây, hắn bị hai vị bắt giữ, hai vị đồng ý để cho bọn tại hạ dẫn hắn về tệ môn, vì vậy tại hạ chẳng nề an nguy bản thân, đem những mưu kế của nghịch đồ mà nói ra, sau đem hắn về Thục, giao cho chưởng môn nhân, dùng gia pháp nghiêm trị, để cho nghịch đồ cũng rõ rằng, những kẻ bất nhân bất nghĩa, gian manh xảo quyệt, có kết cục ra sao!

Nói tới đây, gã đột nhiên ngửa mặt thở dài một tiếng:

– Chỉ vì tại hạ lúc này đã tiết lộ bí mật của bổn môn, tuy là vì sự an nguy của bổn môn mà làm, nhưng e rằng… Ôi!

Trác Trường Khanh cau mày:

– Còn bảy vị sư thúc kia đâu rồi, mà sao chưa thấy?

Đường Nghĩa giọng căm hận:

– Đây tự nhiên lại là mưu thâm của họ Kiều! Thừa đêm tối hắn đưa chúng tại hạ theo một con đường bí mật lén lút tới Thiên Mục sơn, bố trí nằm trong quan tài, lại an bài cho các sư thúc bá, ngày sau cùng võ lâm hào kiệt tới đây, cho đến khi đêm tối, lúc đó “Thiên Mục đại hội” đã kết túc, thắng phụ đã phân, các cao thủ đắc thắng sau khi vượt qua các cửa ải, sẽ theo con đường núi này mà rời khỏi. Họ Kiều kêu chúng tại hạ đột nhiên phóng ám khí, lại cùng tương ứng với bảy vị sư thúc đó. Trong ứng ngoài hợp nhất cử lưỡng tiện.

Trác Trường Khanh rùng mình kinh sợ, nghĩ:

“Trong đêm tối, gặp phải biến cố này, dù thân thủ tuyệt đỉnh, e khó tránh khỏi độc thủ. Ôi… Kiều Thiên này sao lại quá ác độc, muốn tận diệt hào kiệt thiên hạ, chỉ là trời còn có mắt, bao nhiêu công sức của hắn rốt cục đổ sông đổ bể cả, hắn cũng không ngờ ta đã phá tan kế hoạch, vạch trần âm mưu đen tối của hắn, thực là lưới trời tuy thưa mà chẳng lọt!”

Chàng đưa mắt nhìn Ôn Cần, tâm ý cả hai cùng giống nhau, thảy vì chuyện này mà sinh lòng cảm khái.

Chỉ thấy Đường Nghĩa đứng yên hồi lâu, đoạn cất giọng cung kính:

– Người ta đã biết thì không thể không nói, đã nói thì không thể không nói hết, nếu hai vị có lòng hào hiệp bỏ qua lỗi lầm vừa rồi của tại hạ, tại hạ lập tức xin cáo từ, chẳng những từ nay không dám bén mảng tới Thiên Mục sơn nửa bước, mà sư trưởng của chúng tại hạ cũng mãi mãi cảm kích đại đức của hai vị.

Gã bỗng ưỡn ngực nói:

– Nếu như hai vị không muốn bỏ qua tội lỗi của tiểu nhân, chúng tiểu nhân tự biết võ nghệ tầm thường, không phải là đối thủ của hai vị, dù hai vị có an bài ra sao đi nữa, chúng tiểu nhân cũng cam tâm tình nguyện.

Đường Nghĩa võ công tuy không cao mà tinh thần lại bất khuất, ăn nói mẫn tiệp, hơn nữa lại rất lịch lãm giang hồ, khiến Trác Trường Khanh cũng có lòng hảo cảm, bội phục.

Trác Trường Khanh và Ôn Cần nhìn nhau, miệng tuy không nói, nhưng cả hai đều đang suy tính:

– Bỏ qua hay không? Có nên chăng?

Trác Trường Khanh than thầm:

“Mấy người này tuy máu nhuộm đỏ, nhưng lại là phụng mệnh mà làm, bất quá chỉ là công cụ của kẻ khác mà thôi.”

Chàng bình sinh rộng lượng, vừa nghĩ tới đó bèn hạ giọng:

– Ta và các ngươi vốn vô cừu oán, vừa rồi tuy các ngươi ám toán ta, nhưng…

Ôn Cần mỉm cười cùng nói với Trác Trường Khanh:

– Nếu ngày sau, các ngươi còn hành ác… hừ hừ, ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi đâu.

Trác Trường Khanh mỉm cười, tỏ vẻ đồng ý, đã thấy Đường Nghĩa không ngớt vâng dạ, cúi mình chào hai người, đoạn xốc Kiều Thiên lên, tay tả vẫy nhẹ mấy chục hắc y đại hán cùng tiến tới, nhất tề bái chào. Bọn hán tử trong tình cảnh như thế mà đi đứng tiến thoái vẫn ngang hàng thẳng lối lại không phát ra tiếng ồn ào, Trác Trường Khanh thầm nghĩ:

“Như thế, xem ra Thục Trung Đường môn quả danh bất hư truyền.”

Chỉ thấy mấy mươi đại hán cùng quay đầu, người này nối bước người kia mà đi xuống, Đường Nghĩa đột nhiên quay người lại, tiến đến trước mặt Trác Trường Khanh, cúi mình thi lễ:

– Các hạ hiệp tâm hiệp nghĩa, võ công quán tuyệt võ lâm, không biết có thể cho biết quí tánh đại danh?

Trác Trường Khanh mỉm cười, chàng vốn tính giản dị, hoàn toàn không thích danh lợi vì thế bèn mỉm cười nói:

– Thái dương…

Vốn chàng muốn nói: “Thái dương quá nóng”. Ngờ đâu mới nói tới hai chữ “thái dương” thì Ôn Cần đã tiếp lời:

Chàng tên là Trác Trường Khanh.

Giọng nói chứa đầy vẻ thích thú, hiển nhiên là rất tự mãn vì có một bằng hữu như thế.

Đường Nghĩa cung kính:

– Thì ra, hiệp danh của các hạ là Thái dương quân tử, hảo… các hạ vì người như thế, tuy hiệp danh là Thái dương, cũng không đủ hình dung nổi lòng nhân của các hạ.

Trác Trường Khanh ngẩn người, đã thấy gã quay mình bước đi, chàng cười khổ:

– Thái dương quân tử… xem ra gã này lại dám đặt một biệt danh cổ quái thế cho ta.

Ôn Cần cười tươi như hoa:

– Cái tên này có gì là không tốt.

Trác Trường Khanh cười khổ:

– Khi trước, huynh vốn còn kỳ quái, võ lâm hào kiệt, quá nửa là có danh hiệu, không hiểu cái danh đó ở đâu ra, đến nay mới rõ, có lẽ đều do đây mà ra!

– Vị tất đã như vậy, có một số người, đích xác là do người trong giang hồ mến tặng, những cái lễ đặt tên trong giang hồ là sự kiện quan trọng, đừng nói đâu xa, ngay cả khi Vân Trung Trình làm lễ đặt hiệu, theo lời anh hùng hào kiệt, Vân Trung Trình tổ chức tiệc rượu bảy ngày đêm trong thành Vu Hồ để mừng hiệu, có người có danh hiệu lại bị thiên hạ đặt ra để rủa…

Trác Trường Khanh tủm tỉm, vốn chàng muốn nói:

– Nghĩ hai chữ Xú nhân, ắt hẳn là bị người ta chửi đó.

Nhưng chàng lại thôi không nói, đã nghe Ôn Cần tiếp:

– Còn có danh hiệu của một số người do tự họ đặt ra, tự mình xưng nào là đại vương, nào là tiên tử, hoàng đế…. có lẽ chín trong mười số đó là chả ra gì.

Cả hai người còn đang bàn qua tán lại chuyện danh hiệu nọ kia, bỗng dưng có tiếng kêu la thảm thiết vang lên, hai người cùng giật mình, tung mình vọt đi.

Chỉ thấy mấy mươi gã đệ tử Đường môn còn đứng tại bìa rừng, lúc này đã xếp thành hàng ngũ tể chỉnh, lại đột nhiên kêu la hỗn loạn.

Chính trong đám người nhốn nháo đó có hai bóng người, đang tả xung hữu đột, mỗi khi lướt qua chỗ nào thì các hắc y đại hán ở nơi đó đều ngã lăn cả ra, Trác Trường Khanh gầm lên một tiếng, lao vọt tới, chỉ thấy hai gã kia cũng đang hò hét lướt tới.

Nhạn Môn Quan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.