Nhân Nghĩa kiếm khách Vân Trung Trình quay trở lại nơi ông và gia gia ước định gặp lại, tứ bề tịch mịch, tĩnh lặng, gia gia ông vẫn chưa tới, lúc này ông đang vô cùng nóng lòng sốt ruột chừng như đang ngồi trên đống than hồng.
Khi nãy, chính mắt ông đã thấy rất nhiều việc kỳ dị chưa từng thấy qua một lần, chính tai đã nghe rất nhiều chuyện chưa bao giờ được nghe. Điều khiến ông khó hiểu nhất lại là mấy câu nói sau cùng của Ôn Như Ngọc.
“Ta chỉ cần ngươi làm cho ta một việc, cho đến sau khi ta chết đi, ngươi phải bằng mọi cách nói cho Cần nhi hay, Lương Đồng Hồng là phụ thân của nó, Mạnh Như Quang lại chẳng phải là mẫu thân của nó.”
Chính mắt Vân Trung Trình thấy Doãn Phàm gật đầu đồng ý, cũng chính tai ông được nghe Ôn Như Ngọc cất giọng thê lương:
– Cần nhi thật đáng thương, nó không thể nào ngờ được cừu nhân giết phụ thân của nó lại chính là kẻ đã mang nặng đẻ đau ra nó… ta làm sao có thể nhẫn tâm nói cho nó… ta làm sao có thể nhẫn tâm nói cho nó…
Vân Trung Trình còn nhớ như in khi ông nghe đến đây, trong ông nổi lên một cảm giác bi thảm, tất cả những mối oán ân trong đó, tuy không hiểu rõ hết, nhưng ông cũng đoán được vài phần.
Ông còn nghe Ôn Như Ngọc nói với Doãn Phàm rằng:
“Lương Đồng Hồng có lỗi với ta cũng như ngươi có lỗi với ta vậy. Hắn gạt ta, nói hắn yêu ta, nào ngờ lại chỉ là vì muốn lừa gạt đoạt lấy võ công và của cải của ta, cho tới sau khi ta biết hắn đã có vợ rồi, đương nhiên ta không bỏ qua cho hắn, tất nhiên phải giết cả hai vợ chồng hắn, nhưng khi đó trên người ta đã có giọt máu của hắn, ôi, cao xanh ơi hỡi cao xanh, vì sao mà người luôn bỡn cợt ta thế này!?”
Cho tới lúc này, bên tai Vân Trung Trình còn văng vẳng đâu đây câu nói cuối cùng của Ôn Như Ngọc.
Đột nhiên, ông bỗng có cảm giác đồng tình khó diễn giải thành lời với nữ ma đầu bị người đời nguyền rủa này.
Ông lẩm bẩm thầm hỏi mình:
– Tất cả những điều này phải chăng là lỗi lầm của mụ? Bất quá mụ chỉ là một nữ nhân xấu xí đáng thương mà thôi…
Nhưng tại sao mụ lại tàn khốc đến vậy, giữa sự tàn khốc và đáng thương, chẳng lẽ lại tồn tại một mối liên hệ nào sao?
Nhân Nghĩa kiếm khách Vân Trung Trình nóng nảy bồn chồn, ông đi tới đi lui không biết bao nhiêu lượt. Ông đã biết Trác Trường Khanh và Ôn Cần lúc này đang tề tựu trong ngôi hoang tự có tên là Thiên Thiền tự, song chỉ mong sao phụ thân tới sớm một chút.
Vì thế, ông không khỏi lo lắng cho gia gia…
Khi Vân Khiêm quay trở lại, ông vội vàng nói mấy câu, đoạn bèn cùng với phụ thân đi kiếm ngôi phế tự Thiên Thiền, đêm vắng hoang sơn, muốn tìm một toà cổ tự tuy không phải là một việc dễ dàng, nhưng rốt cuộc cũng tìm thấy.
Phụ tử họ Vân thấy ánh đèn vàng lục từ trong ngôi cổ miếu hắt ra, do đó họ dụng toàn lực thi triển tuyệt kỹ khinh công, vội vã gấp gáp lướt tới.
Đột nhiên, họ nghe thấy một tiếng la hoảng, theo đó là một tiếng khóc nỉ non, ai oán, thống khổ vọng ra…
Cả hai vô cùng lo lắng, đâm bổ vào trong miếu.
Đa Tý Thần Kiếm vừa gặp mặt đã hỏi:
– Có chuyện gì xảy ra thế?
Đáp lại lời ông chỉ có tiếng khóc ai oán kia, ông đưa mắt nhìn, thì thấy dưới ánh đèn mông lung mờ ảo, Trác Trường Khanh và Ôn Cần đang đờ đẫn nhìn nhau, hai hồng y thiếu nữ Tiểu Quỳnh và Tiểu Linh đang phục xuống cạnh thi thể giá băng gầy gò của Ôn Như Ngọc mà cất tiếng khóc bi ai.
Tất cả bọn họ chẳng ai chú ý tới sự xuất hiện của hai cha con họ Vân, và cũng chẳng có ai ngạc nhiên hay mừng rỡ khi thấy hai người.
Trong sự tĩnh mịch im lìm như không khí một nhà mồ, bỗng nghe “soạt” một tiếng, Ôn Như Ngọc nặng nề đưa cánh tay khẳng khiu ra, một chiếc ống kim quang sáng rực rơi ra khỏi tay mụ, chầm chậm lăn tới bên chân Vân Trung Trình.
Ông cúi người nhặt nó lên, mặt biến sắc vì ông đã nhận ra đó chính là Ngũ vân hồng nhật thấu tâm trâm mà người trong giang hồ khi nghe thấy phải táng đởm kinh hồn, ông tỉ mỉ xem xét hồi lâu, mở nắp ống ra, đổ ra năm mũi trâm vàng rực. Ông không dằn lòng được phải than thầm, ông biết rõ nếu Ôn Như Ngọc dùng ống trâm này hạ thủ, giờ đây trên mặt đất là người khác rồi, ông cũng biết rõ duyên cớ vì sao mụ không phát ám khí.
Trác Trường Khanh ngẩn người nhìn thi thể co quặp với ánh mắt thất thần, thi thể này chính là của cừu nhân, người mà chàng và Ôn Cần muốn giết, kỳ lạ thay lúc này chàng không thấy có một chút vui mừng vì thắng lợi nào, càng không có cảm giác tự hào khi giết được cừu nhân, lòng chàng thậm chí còn nặng nề hơn cả khi nãy…
Đó là vì cái gì, chàng vô phương giải thích và cũng không muốn giải thích.
Ôn Cần thì sao, tâm sự của nàng…
Đột nhiên, trong sự im lặng nặng nề đó, Vạn Diệu Chân Quân đã tỉnh lại sau khi trúng liền năm mũi trâm, lão khẽ rên một tiếng, nhúc nhích thân mình, cố ngẩng đầu lên thều thào:
– Các ngươi… cuối cùng đã… báo được thù rồi… tốt… tốt lắm.
Trác Trường Khanh và Ôn Cần nhất tề quay đầu nhìn.
Một nét cực đau khổ thoáng hiện ra trên khoé miệng, lão cắn chặt hàm răng, thì thào:
– Kỳ quái ư, ta còn chưa có chết, vì… vì ta còn một chuyện bí mật chưa từng nói ra, các ngươi… các ngươi… muốn nghe không?
Vân Trung Trình giật bắn người, đã nghe lão tiếp:
– Sự bí mật này quan hệ tới… quan hệ tới vận mệnh cả đời các ngươi, nhưng… nhưng lại chỉ một mình ta biết… nếu muốn nghe…. thì… thì mau trị thương cho ta đi…
Trác Trường Khanh và Ôn Cần cùng nhìn nhau, hơi do dự, ngờ đâu Vân Trung Trình đột nhiên quát lớn:
– Chẳng lẽ lúc sắp chết ngươi còn muốn dối gạt người sao?
Ông bay thốc tới, dụng toàn lực phóng ra một chiêu Thiên cân truỵ, Doãn Phàm rú lên thê thảm, thổ huyết mà chết, thế là tuyệt nọc một đại ma đầu ác ôn.
Vân Trung Trình lẩm bẩm một mình:
– Mãi mãi sẽ không còn ai biết được nữa, vĩnh viễn sẽ không còn một kẻ nào phá hoại hạnh phúc của họ nữa.
Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm cau mày, hỏi:
– Trung Trình ngươi đang nói gì?
Vân Trung Trình thở dài nói:
– Hài nhi đang nói anh linh Trác bá bá có biết, dưới cửu tuyền cũng ngậm cười, nhắm mắt.
Vân Khiêm ngẩn người trợn ngược hai mắt, trong khoé mắt rừng rực bỗng xuất hiện hai dòng lệ thảm trào ra, chảy dài trên gò má phong sương, Trác Trường Khanh cảm thấy lòng đầy khích động, mắt chớp chớp, cũng không cầm được dòng lệ tuôn rơi, Ôn Cần nhìn Tiểu Linh, Tiểu Quỳnh, đang phủ phục dưới đất, tiếng khóc bi thương, lòng nàng bỗng sôi trào nhiệt huyết, bỗng nàng cũng gục xuống khóc nức lên. Vân Trung Trình nói:
– Thật kỳ quái, các ngươi khóc cả lên thế?
Ông cũng đưa tay lên chậm chậm mi mắt, mắt cũng nhòa đi.
Nhưng, giọt lệ của họ là những giọt lệ trong sáng mà quí báu, Trác Trường Khanh đang đứng khóc mùi mẫn bỗng cảm thấy một cảm giác ấm áp nơi vai, một bàn tay thon thon xinh xắn đưa cho chàng chiếc khăn tay màu hồng, chàng cầm lấy, quay đầu lại vừa vặn gặp phải làn thu ba hàm chứa tình cảm thiết tha trìu mến của Ôn Cần.
Thu ba lóng lánh, ánh đèn như mộng, chẳng ai hay ánh sáng buổi bình minh đã tràn đầy mặt đất, vạn đạo hào quang từ đông phương chiếu tới, phá tan màn đêm nặng nề, những vì sao lấp lánh trên bầu trời lồng lộng đã biến đi, nhường chỗ cho ánh thái dương rực rỡ.