Nguyệt Dị Tinh Tà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Mười Tám: Ngọc Nữ Kim Thiếp
Hồi Mười Tám: Ngọc Nữ Kim Thiếp

❊ ❊ ❊

Một ngọn đèn dầu đặt trên tràng kỷ dựa vào tường, toả ánh sáng dìu dịu khắp gian phòng khách.

Phía sau phòng khách là một gian phòng ngủ, cả hai phòng này đều không rộng lắm, nhưng Đa Tý Thần Kiếm có thể tìm được một chỗ nghỉ chân như thế này, quả thực không phải là một chuyện dễ dàng.

Bởi vì, hiện giờ thành Lâm An đã sắp vào lúc Phong Vân hội, thực đã rất đông người rồi, nếu không phải là những bậc tiền bối giang hồ đức cao vọng trọng uy danh chấn động võ lâm như Đa Tý Thần Kiếm và Vân Trung Trình, e rằng muốn kiếm được một nơi an thân là cực kỳ khó khăn, huống hồ đây lại là nơi có phòng khách, phòng ngủ.

Lúc này, Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm đang ngồi nhìn ra ngoài, bên chiếc cửa sổ lớn nơi phòng khách, bên ngoài là một khoảng sân nho nhỏ, khoảnh khắc bỗng đâu có tiếng cười nói vui vẻ vọng tới, khiến cho cảnh vật u tối nặng nề cũng có chút nào nhẹ đi. Sắc diện của vị lão tiền bối võ lâm tỏ vẻ u buồn trầm uất.

Vân Trung Trình đang ngồi trước mặt ông thấy nét u sầu trầm uất trên mặt phụ thân, bèn lo lắng hỏi:

– Gia gia, thời khắc lúc này chẳng còn sớm nữa, hay là cha con ta hãy ra ngoài ăn chút gì?

Vân Khiêm chầm chậm lắc đầu, ánh đèn chiếu lên mặt ông, khiến những nếp nhăn trên mặt càng rõ nét hơn, Vân Trung Trình thở dài não nề, rồi nói:

– Trường Khanh đệ tuy hãy còn nhỏ tuổi, nhưng võ công lại cực kỳ cao siêu, hơn nữa nó lại thông tuệ hơn người, bất luận trong tình hình nào đi nữa, cũng an toàn thoát hiểm, gia gia hà tất phải lo lắng làm gì?

Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm chau cặp mày rộng, rồi bỗng lên tiếng: Chuyện mà ta lo lắng không phải là vì Trác Trường Khanh, mà là…

Đột nhiên, ông quay qua hỏi:

– Trung Trình, con có biết mấy ngày nay, Kiều Thiên đã đi đằng nào rồi không? Ta đang muốn hỏi xem hắn…

Còn chưa nói hết câu, ông đã dừng lại, Vân Trung Trình không khỏi lấy làm lạ kỳ, không hiểu tại sao hôm nay, gia phụ mình lại nói ra những lời như vậy, nào ngờ lại nghe thấy Vân Khiêm hạ giọng nói:

– Trung Trình, con nghe thử xem đây là tiếng gì vậy?

Gió đêm cuốn qua khoảng sân nhỏ, thổi vào cửa sổ. Tiếng nhạc kỳ dị kia cũng theo gió văng vẳng vọng tới.

Cha con họ Vân đều không khỏi biến sắc, Vân Trung Trình chăm chú lắng nghe hồi lâu, vừa định trả lời, thì Vân Khiêm đã nói:

– Dường như ta đã từng nghe qua tiếng nhạc này…

Ông bỗng vỗ trán một cái rồi nói:

– Đúng rồi, ba mươi năm trước, tại Miêu Cương, ta đã từng nghe tiếng nhạc này rồi, đó là tiếng thổi trúc của người Miêu, khi đó…, ta trạc tuổi con hiện giờ…

Những người lớn tuổi, trong lúc bất tri bất giác thường hay để lộ ra tâm trạng của họ.

Vân Trung Trình ngây người rồi bước nhanh ra cửa, bỗng ông dừng ngay lại, quay về phía Vân Khiêm, nói:

– Gia gia, con ra ngoài xem thử trước, có lẽ là…

Ông kín đáo ngừng lời nói của mình lại, vì ông không muốn gọi cái tên Xú Nhân Ôn Như Ngọc ra.

Nhưng Đa Tý Thần Kiếm đã phiêu bạt giang hồ mấy chục năm nay, lẽ nào khi nghe thấy tiếng nhạc kỳ dị kia lại không liên tưởng ngay đến nữ ma đầu Hồng Y Nương Nương Ôn Như Ngọc ở Miêu Cương.

Vì thế, cả hai cùng sánh vai ra khỏi khách sạn.

Trên đường, ánh đèn đuốc rực rỡ, người đi đường rất đông, nhưng tiếng cười nói, tiếng hát và tiếng ồn ào trên tửu lâu đều đã ngưng bặt, thay vào đó là tiếng nhạc kỳ dị đang vọng tới mỗi lúc mỗi rõ.

Cha con họ Vân bước nhanh về phía có tiếng nhạc vọng tới, các hào sĩ võ lâm quen biết tuy giờ đây đang kinh hãi lo lắng, nhưng nhìn thấy hai người, họ liền cúi chào.

Bước qua một con lộ khác, ánh mắt của Vân Trung Trình bỗng nhìn thấy Trác Trường Khanh mặc bộ huyền y đang đứng trong đám người trên đường trông tựa như một con huyền hạc đứng giữa bầy gà. Vân Trung Trình không khỏi mừng rỡ, thốt lên:

– Gia gia, Trường Khanh kia rồi!

Ánh mắt sắc bén của Trác Trường Khanh lại không nhìn thấy hai cha con họ Vân, vì lúc này chàng đang ngây người ra trầm ngâm suy tưởng.

Tiếng kêu mừng rỡ của Vân Trung Trình đã kéo chàng ra khỏi luồng suy nghĩ hỗn loạn, không đợi chàng bước lại, Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm đã mau chóng bước tới nắm lấy hai vai chàng mà hỏi:

– Trường Khanh, con không sao chứ?

Tuy chỉ là câu nói ngắn ngủi, nhưng trong lời nói đã bao hàm biết bao nhiêu tình cảm và sự quan tâm sâu sắc.

Trường Khanh lắc đầu, đoạn chàng vội nói:

– Lão bá, xin lão bá cứ an tâm, con… con không sao…

Chàng ngập ngừng nói, cơ hồ như đang rất xúc động, chàng chỉ cảm thấy một tình cảm dịu dàng trìu mến từ hai bàn tay to lớn của Vân Khiêm đang truyền sang mình. Cái tình cảm ấm áp này, không có bất kỳ lời nói nào có thể miêu tả được cũng không có bất cứ thứ gì thay thế được.

Chàng mỉm cười cảm kích, rồi đưa tay ra nắm lấy tay Vân Trung Trình, trong nhất thời, giữa ba người nảy sinh một cảm giác ấm áp, tình bạn - là thứ tình cảm kỳ diệu và đáng trân trọng.

Họ cùng nắm tay nhau, ngây người ra hồi lâu, mấy người ở xung quanh họ không nói một lời nào, ánh mắt nhìn ba người đều không khỏi lộ vẻ kỳ lạ, hai hiệp sĩ giang hồ vang danh võ lâm này, giờ đây lại có những dáng điệu thế kia.

Nhưng…

Tiếng nhạc kỳ dị lại nổi lên.

Vì vậy, ánh mắt của mọi người lại dồn hết về phía con đường phía trước, nơi có tiếng nhạc phát ra.

Trác Trường Khanh định thần lại rồi nói:

– Lão bá, đại ca, tiếng nhạc này chính là do các hồng y thiếu nữ đệ tử của Xú Nhân Ôn Như Ngọc tấu ra, xem ra giờ khắc này, Ôn Như Ngọc đã vào thành Lâm An rồi.

Đa Tý Thần Kiếm dựng ngược đôi mày rậm, quay lại nhìn Vân Trung Trình một cái, hạ giọng nói:

– Quả nhiên là mụ.

Đoạn Vân Khiêm lại quay qua Trác Trường Khanh, nói:

– Khanh nhi, làm sao mà con biết được?

Trác Trường Khanh trầm ngâm một lúc không biết giờ đây mình có nên đem những gì đã gặp mà nói ra không, tuy chàng không cần phải giấu giếm cha con họ Vân, nhưng lại không muốn những người xung quanh nghe thấy.

Nào ngờ…

Chàng còn đang cân nhắc tính toán, lại nghe thấy đám người xung quanh đột nhiên phát ra những tiếng kêu hỗn loạn, người đứng trên lề đường đều đã tràn hết xuống lòng đường, người đứng trên tửu lâu tựa hồ cũng nhảy cả xuống, chàng đưa mắt ra nhìn, không ngăn được, thốt lên:

– Đến rồi.

Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm không khỏi bàng hoàng sửng sốt, mấy chục năm qua, danh tiếng của Hồng Y Nương Nương Ôn Như Ngọc đã chấn động giang hồ võ lâm, nhưng từ xưa đến giờ mụ chưa từng ra khỏi Miêu Cương một bước. Giờ đây, vị lão anh hùng võ lâm tuổi đã ngoài bảy mươi này vừa nghĩ tới mụ thì mụ đã xuất hiện ngay trước mặt ông ngay lập tức, Vân Khiêm không ngăn được cảm giác kinh sợ, thầm nghĩ:

“Chẳng lẽ nữ ma đầu kia lúc này đã đến Giang Nam và cũng đã vào thành Lâm An rồi sao?”

Ông đưa mắt nhìn thì thấy tận đầu con lộ, quả nhiên có một hàng hồng y thiếu nữ đang thong thả bước tới, đám người khi nãy tràn xuống lòng đường, nhìn thấy hàng thiếu nữ này, đều nhất tề lùi lại để nhường lối.

Ánh đèn đuốc sáng rực hai bên đường, chiếu lên người mấy thiếu nữ này, chỉ thấy họ ai nấy đều xinh như mộng, da trắng như tuyết, hồng y trên người được ánh đèn chiếu tới càng ánh lên vẻ đẹp lộng lẫy của họ.

Trác Trường Khanh đưa mắt nhìn, lòng chàng không khỏi thầm nghĩ rằng:

“Quả nhiên là họ! Nhưng cỗ hương xa của Xú Nhân Ôn Như Ngọc đâu rồi?”

Chàng định thần nhìn kỹ, mấy thiếu nữ tóc vấn cao, tay cầm ống trúc xanh, cùng với lối trang sức lúc ban ngày, nhưng bên tay tả mỗi người lại cầm một cái giỏ hoa hồng cực lớn. Cứ hai người một cặp, sánh vai mà đi, nhưng đằng sau họ, lại có một số người hiếu kỳ đang đi theo, không thấy bóng dáng cỗ hương xa mà Hồng y Nương Nương Ôn Như Ngọc đã ngồi lúc ban sáng đâu cả.

Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm chăm chú nhìn hồi lâu, đột nhiên giật mình quay đầu nói với Vân Trung Trình:

– Trung Trình, con xem mấy người thiếu nữ này có quen không? Vân Trung Trình gật đầu nói:

– Mấy… thiếu nữ này bất luận phục sức trang điểm cùng dáng điệu nét mặt như thế nào, cũng đều tương tự như các thiếu nữ đã chúc thọ tại nhà chúng ta hôm trước, nhưng có vẻ lớn tuổi hơn một chút.

Vân Khiêm vuốt chòm râu dài, nói:

– Đúng vậy, hôm đó ta đã nhận ra, mấy thiếu nữ kia nhất định là đệ tử của Ôn Như Ngọc, bây giờ xem ra gia gia của ngươi đoán không sai chút nào.

Ông khẽ ngừng lại, đoạn nói tiếp:

– Nhưng sao không thấy Hồng Y Nương Nương đâu cả? Mấy đứa tiểu nữ kia đến đây làm gì? Hừm… trong tay ai nấy đều cầm giỏ hoa, chẳng lẽ là để tung hoa chăng?

Vị lão nhân già rồi mà còn cay nghiệt, câu nói đầu tiên là để nói với Vân Trung Trình - ái tử của ông. Mấy câu sau là người đắc ý mình già rồi mà mắt chưa mờ, đầu óc còn tỉnh táo minh mẫn, mấy lời nói sau khi ngừng lại chính là hỏi Trác Trường Khanh, đến câu cuối cùng thì là ông ta tự nói một mình và cũng lại là mấy câu chửi ngầm người ta.

Trác Trường Khanh hiểu mấy lời ông nói, bèn khẽ mỉm cười, trong lòng cũng đang ngấm ngầm tự vấn:

“Xú Nhân Ôn Như Ngọc không tới, mấy nữ nhân kia lại đến làm gì nhỉ?”

Tiếng nhạc kỳ dị đột nhiên cũng dừng lại, chỉ thấy mấy hồng y thiếu nữ đang tuỳ theo tiếng nhạc vừa dứt mà nhất tề dừng bước, đem cây trúc mà gài vào thắt lưng màu hồng nơi eo của mình.

Đám người bên đường, cơ hồ toàn là người trong võ lâm, nhìn thấy hàng ngũ hồng y thiếu nữ, tuy có nảy sinh lòng hiếu kỳ, nhưng nhớ lại sự việc đêm qua, ai nấy đều không khỏi giật mình run sợ.

Hiện tại, quần hùng đều đứng ngây cả người ra, họ biết việc này không rõ bằng Trác Trường Khanh và cha con họ Vân, tất nhiên họ không thể đoán được dụng ý của mấy hồng y thiếu nữ kia.

Tất cả mọi người lại thấy hai hồng y thiếu nữ đứng đầu hàng người đang cúi chào đám người ở hai bên, đoạn cùng cất tiếng:

– Tệ nữ phụng mệnh của gia chủ, tới đây thỉnh an chư vị, hơn nữa xin dâng thiếp mời xin chư vị xem qua.

Lời nói của hai vị cô nương này nhanh chậm như nhau, không sai một ly, hơn nữa giọng oanh thỏ thẻ, trong trẻo dịu dàng lại phối hợp với dung mạo tuyệt vời, cử chỉ đoan trang khiến quần chúng nghe thấy, nhìn thấy đều ngẩn cả ra.

Đa Tý Thần Kiếm chau cặp mày rậm, hạ giọng nói:

– Quả thực, Hồng Y Nương Nương ghê gớm. Không nói gì nhiều chỉ cần xem mụ huấn luyện đồ đệ của mụ, đủ thấy điều đó. Giọng điệu nhanh chậm trong câu nói của hai cô nương này được huấn luyện kỹ càng, tuy là lời hai người nói, nhưng khi nghe lại dường như chỉ có một người nói vậy.

Vân Trung Trình cũng tiếp lời ông:

– Hôm đưa lễ vật chúc thọ đến cho gia gia, chẳng phải cũng có hai thiếu nữ mà khi nói, lại dường như là một người nói ra đó sao, lúc đầu con còn cho rằng, họ là hai chị em song sinh.

Lời nói còn chưa dứt, đã thấy hai thiếu nữ này bỗng vung tay, lập tức cùng các thiếu nữ đằng sau tản ra, Trác Trường Khanh ngấm ngầm đưa mắt đếm, vừa vặn mười ba người.

Quần hùng tứ phía vốn đã mê mẩn tâm thần, giờ đây thấy mấy thiếu nữ này đang tản ra, yểu điệu thướt tha đi tới trước mặt mình, trên mặt họ đều nở nụ cười tươi như hoa thì quần hùng ai nấy đều đờ đẫn ngây người ra ngắm nhìn.

Trác Trường Khanh đưa mắt nhìn, đã thấy hai thiếu nữ đi đầu đang sánh vai nhau bước về phía chàng, làn thu ba lóng lánh, bỗng nhiên họ cùng cười mà nói rằng:

– Té ra các hạ cũng ở đây.

Đoạn họ bước thẳng đến trước mặt chàng.

Đa Tý Thần Kiếm chau mày rậm, hỏi:

– Con có quen họ à?

Trác Trường Khanh ngẩn người ra, nào ngờ thiếu nữ bên hữu đã cười nói:

– Làm sao mà không quen, sáng sớm nay, chúng tôi vừa gặp nhau mà.

Tiếng cười trong trẻo dịu dàng, đoạn nàng lấy từ trong giỏ hoa một tấm giấy màu đỏ, đưa cho Trác Trường Khanh rồi quay mình uyển chuyển bước đi.

Trác Trường Khanh tiếp lấy bức thiệp mời màu hồng từ tay hồng y cô nương kia, chàng nhìn xuống thì thấy trên bức thiệp có ghi mấy chữ rõ ràng:

“Ngày mỗ tháng mỗ giờ mỗ, ngoài thành Lâm An, nơi đình Nhất Lương, sứ giả nghênh tiếp”.

Bút tích chẳng phải hành cũng chẳng phải thảo, không là Triện cũng không là Lệ, nhìn kỹ một lượt thì thấy mấy chữ này đều là dùng sợi vàng dán lên trên tấm thiếp, ở dưới không ghi danh tính.

Chàng đưa mắt nhìn thì thấy thấp thoáng những bóng màu hồng yểu điệu của mấy hồng y thiếu nữ, các anh hùng hào kiệt đứng ở hai bên đường, ai nấy đều ngạc nhiên trợn mắt há miệng cúi đầu xem, trên tay cũng là một tấm thiệp mời xa xỉ tột bậc.

Thiệp mời sơn son thiếp vàng, cực kỳ sang trọng xa xỉ, quần hào tuy đã từng thấy qua không biết bao nhiêu loại thiếp mời rồi, nhưng chưa bức thiếp nào lại đẹp đẽ như bức thiếp này.

Ánh mắt Đa Tý Thần Kiếm cũng chăm chú trên bức thiếp này, soi mói hồi lâu, đột nhiên ông quay qua hỏi:

– Trường Khanh, một ngày vừa rồi, con đã gặp phải chuyện gì, chẳng lẽ sáng sớm hôm nay, con đã gặp mặt Hồng Y Nương Nương rồi sao?

Vị lão anh hùng này tuy cũng có chút kinh ngạc với tấm thiệp mời, nhưng ông vẫn không quên lời mà hồng y thiếu nữ kia vừa nói, sau khi xem xong hàng chữ trên tấm thiếp, ông bèn không ngăn được, mới hỏi Trác Trường Khanh như thế.

Trác Trường Khanh than khẽ một tiếng.

– Hôm nay, tiểu điệt đã gặp phải rất nhiều chuyện kỳ dị, đợi khi nào rảnh rỗi sẽ bẩm cáo tường tận cho lão bá…

Chàng còn chưa nói hết, đã lại thấy mấy hồng y thiếu nữ kia sắp thành một hàng, hai thiếu nữ đứng đầu đồng thanh cất tiếng:

– Tệ nữ chúng tôi vội đến vội đi, các anh hùng hảo hán trong thành Lâm An nhiều thế này, tệ nữ chúng tôi thật không thể thông tri cho từng người được, vì vậy tệ nữ hy vọng chư vị nào nhận được tấm thiệp này, hãy chuyển lời đến các anh hùng hào kiệt không nhận được thiếp mời rằng:

“Ngày mỗ tháng mỗ giờ mỗ, tệ nữ chúng tôi sẽ ở đình Nhất Lương cách thành Lâm An một dặm để nghênh tiếp đại giá của các vị”.

Nói rồi, cả hai cùng cúi mình chào, đoạn tất cả mười sáu vị cô nương nhất tề chuyển mình mà đi.

Quần hào tứ phía còn mải ngắm nhìn bóng dáng yểu điệu của họ cho đến khi họ đã chìm hẳn vào trong bóng đêm mù mịt.

Đa Tý Thần Kiếm đằng hắng một tiếng, rồi than

– Hồng Y Nương Nương tốn hao bao nhiêu vật lực như vậy, cuối cùng là có ý gì? Chẳng lẽ muốn kén chồng cho đệ tử sao?

Ông ngừng lại một lát, rồi tiếp:

– E rằng vị tất đã là như thế!

Quần hào cũng đang thì thầm bàn tán, nên hầu như không nghe thấy lời Vân Khiêm nói, mấy người đứng bên đường xem cảnh tượng lạ lùng này, kẻ thì xuýt xoa đánh giá số vàng thiếp trên thiệp mời, kẻ thì cười nói luôn miệng, đoạn ai thì về chỗ ấy.

Mấy hào sĩ võ lâm tuy không đếm xỉa gì đến số vàng thiếp trên thiệp mời, nhưng giờ đây cũng không khỏi mừng thầm:

“Hơ, quả là sang trọng, nếu không sớm lên Thiên Mục sơn, e rằng chẳng còn phần nào dành cho mình nữa.”

Vì vậy, họ càng quyết tâm muốn lên Thiên Mục sơn, đại đa số những quyết tâm trong nhân thế, đều chẳng phải vì ánh lấp lánh của vàng bạc kia sao?

Bóng hình yểu điệu thiết tha của mấy thiếu nữ đã chìm dần vào bóng tối, nhưng ánh mắt của quần hùng vẫn đăm đắm trông theo, chỉ có ánh mắt của Đa Tý Thần Kiếm là dừng lại nơi Trác Trường Khanh mà thôi.

Vậy lúc này Trác Trường Khanh thì sao?

Hiện giờ, chàng đang cúi đầu trầm ngâm suy nghĩ, không ai biết chàng đang nghĩ gì, Đa Tý Thần Kiếm tuy muốn hỏi, nhưng thấy dáng điệu của chàng như thế, tựa hồ như đang quyết định một việc trọng đại nào đó, nên ông cũng cố gắng kềm lại lời nói của mình, hy vọng Trác Trường Khanh mau kết thúc suy nghĩ của chàng.

Tiếng ồn ào huyên náo lại bắt đầu nổi lên…

Có ba đại hán mình mặc áo dài, chân mang hài cỏ, trang phục giản dị đang thong thả tiến tới trước mặt Vân Khiêm, rồi không hẹn mà cùng cung thân vái chào, đồng thanh nói:

– Vân lão gia, dạo này lão gia vẫn khoẻ chứ?

Đa Tý Thần Kiếm tuy có tâm sự, nhưng vừa thấy ba người này, ông cũng nở nụ cười tươi, nói:

– Tưởng là ai, hóa ra là cao đồ của Thạch lão gia. Vân Khiêm quay đầu về phía Vân Trung Trình:

– Trung Trình, hãy mau qua đây, mấy vị này ta vẫn thường hay nhắc tới, chính là môn hạ của Thạch lão gia thuộc tiêu cục Yến Vũ ở thành Bắc Kinh, mười năm không gặp không ngờ các vị anh tuấn đẹp đẽ đến thế, Thạch lão gia đã lâu chưa xuất kinh, dạo này vẫn khoẻ chứ?

Trên mặt ba vị đại hán cùng lộ vẻ ảm đạm, cúi đầu nói:

– Gia sư đã quy tiên cách đây ba năm rồi.

Đa Tý Thần Kiếm chau mày, vội hỏi:

– Thật à, ôi… không ngờ mới có mấy năm, các huynh đệ của ta lại mất đi một người. Ôi… tuổi già điêu linh năm xưa anh hùng, nay đi quá nửa, chẳng trách tai họa trên giang hồ ngày một nhiều thêm.

Vân Trung Trình đứng bên cạnh phụ thân nghe thấy vậy lẽ nào chẳng biết tâm sự của Vân Khiêm, nên ông cũng cúi đầu không nói gì.

Rất lâu sau.

Đa Tý Thần Kiếm chầm chậm ngẩng đầu lên, hạ giọng:

– Các hiền điệt lần này rời khỏi Bắc Kinh xuống Giang Nam, ắt hẳn cũng là vì thịnh hội Thiên Mục sơn chăng?

Ba đại hán cùng đồng thanh đáp phải. Vân Khiêm mỉm cười, đưa mắt nhìn, bỗng mặt biến sắc, quát lớn:

– Trường Khanh đâu?

Vân Trung Trình giật thót mình, đưa mắt tìm kiếm, chỉ thấy trên con lộ đầy ắp tiếng ồn ào huyên náo, người qua kẻ lại tấp nập mà Trác Trường Khanh lúc trước vẫn đứng cạnh mình, trong lúc Vân Khiêm đang hàn huyên với môn hạ của cố nhân, không biết Trác Trường Khanh đã bỏ đi đâu rồi.

Đa Tý Thần Kiếm chau mặt, nhảy vọt ra giữa lòng đường dừng chân than rằng:

– Thằng bé này, không biết lại làm sao rồi?

Vân Khiêm vén tà áo dài, bước nhanh đến đầu đường, nhìn ngó khắp bốn phía, cũng chẳng thấy bóng dáng Trác Trường Khanh đâu cả. Vân Trung Trình cũng cảm thấy kỳ lạ:

“Trường Khanh đệ sao lại đi vội vã chẳng nói một lời nào thế nhỉ?”

Đoạn ông tự trả lời:

“Khanh đệ tuổi tuy còn nhỏ, tính tình rất kín đáo, chắc chắn là phát hiện một biến cố gì, nên mới bỏ đi như vậy.”

Vân Trung Trình bèn bước theo chân Vân Khiêm, được vài bước ông bỗng dừng lại, quay đầu về phía ba đại hán mà mỉm cười khiêm nhượng, ông còn chưa kịp nói, mấy đại hán kia đã cung tay chào rồi nói:

– Vân đại hiệp, nếu có việc xin cứ tự nhiên, huynh đệ chúng tôi đã biết nơi nghỉ chân của Vân đại hiệp, sáng mai sẽ đến thăm hỏi sau.

Ba đại hán này cũng là những nhân vật từng trải trong giang hồ khi thấy thần thái của cha con họ Vân, thì đều biết rằng, chắc hẳn có sự gì cần kíp, họ cũng liền cáo từ.

Hai cha con họ Vân rảo khắp một lượt tất cả đường to ngõ hẹp trong thành Lâm An, nhưng không thấy bóng dáng Trác Trường Khanh đâu cả. Trác Trường Khanh vừa mới vào thành, giờ đây đột nhiên không từ mà biệt, thế thì chàng ta đi đâu rồi?

Nguyên là khi nãy Trác Trường Khanh trông thấy bóng dáng của mấy hồng y thiếu nữ kia, chàng cúi đầu trầm ngâm hồi lâu thầm nghĩ:

“Xú Nhân Ôn Như Ngọc đã thiết lập biết bao nhiêu cạm bẫy trên Thiên Mục sơn, nhưng ta lại không biết là đặt ở đâu, nếu đợi đến khi khai hội mới đi thì e rằng là quá muộn.”

Vừa nghĩ tới đó, chàng liền quyết định tức thời:

“Mấy thiếu nữ này ắt hẳn sẽ trở về nơi Ôn Như Ngọc giấu mình, chi bằng ta ngấm ngầm theo dõi họ, tìm đến đó rồi sẽ tuỳ cơ ứng biến.”

Chàng đưa mắt lên thì thấy bóng hình các hồng y thiếu nữ mỗi lúc một xa, thân hình thướt tha yểu điệu đã biến mất nơi khúc ngoặt đầu con lộ.

Do vậy, chàng liền lập tức không chút do dự mà phóng người đi, thân hình chàng nhanh như tên bắn, xuyên qua đám người đang thả bộ trên đường mà lướt về phía các hồng y thiếu nữ.

Lúc đám người đi đường còn đang ngạc nhiên vì bị cánh tay cứng như sắt của chàng xô thì chàng đã tới chân thành rồi, ở đây khách bộ hành đã thưa thớt, chàng liền dừng bước nhìn quanh một hồi rồi lại lướt đi.

Ngoài thành, bóng đêm phủ xuống một màu đen thăm thẳm, chỉ cách một bức tường thành mà dường như đã chia thành hai thế giới khác hẳn nhau, trong thành đèn đuốc rực rỡ, sáng như ban ngày, khắp nơi đều vang lên tiếng cười nói huyên náo, thời gian dường như vẫn còn rất sớm, phía ngoài thành thì trời tối như mực, cảnh vật tịch mịch cô liêu, đâu đây có tiếng côn trùng cất lên rả rích, tưởng chừng đêm đã khuya lắm rồi.

Trác Trường Khanh hít một hơi thật dài, đưa mắt tìm kiếm khắp nơi, chỉ thấy bốn phía tối đen như mực, tiếng cây cối xào xạc theo gió đêm, tuyệt không một bóng người, rõ ràng mấy hồng y thiếu nữ kia vừa mới ra khỏi thành, vậy mà lúc này không biết đã biến đâu mất cả, chỉ thấy trong tiếng gió đêm vi vu, có tiếng xe lộc cộc lăn từ đằng xa vẳng tới, càng lúc tiếng xe càng nhỏ dần.

Trác Trường Khanh bèn không chút do dự, phóng người như bay về phía phát ra tiếng xe.

Trong màn đêm đen thẳm, thân hình chàng như một làn khói mỏng, không chút chậm trễ lướt đi, gió táp vào mặt, những vật lướt qua bên cạnh mình, chàng cũng không nhìn rõ đó là vật gì nữa.

Trong khoảng thời gian chừng một tuần trà, Trác Trường Khanh đã trông thấy bóng chiếc xe ngựa trước mặt, thân hình chàng tựa hồ không cử động gì, nhưng tốc độ lại tăng thêm mấy phần, chớp mắt khoảng cách giữa chàng và chiếc xe ngựa phía trước chỉ còn khoảng mười mấy trượng, thậm chí chàng đã nhìn rõ thân hình cao lớn của tên phu xe đang ngồi đánh xe đằng trước nữa.

Cỗ xe có màu sơn đen bóng, bóng đến mức người ta có thể soi mặt trong đó được, trước mặt có thắng bốn con tuấn mã, thùng xe cũng được trang trí cực kỳ sang trọng.

Có ánh đèn màu vàng hắt ra qua khung cửa sổ trên xe, bóng người lúc ẩn lúc hiện, chợt lại có tiếng cười nói khe khẽ vang lên, tiếng cười giòn hòa lẫn với tiếng xe lăn rầm rập, theo gió vọng tới, thanh âm tuy không rõ lắm, nhưng với thính lực của Trác Trường Khanh thì chàng lại nghe rất rõ ràng.

Trác Trường Khanh khẽ nhướng cặp mày lộ vẻ vui mừng vì biết rằng, mục tiêu mình đang theo đuổi đã ở trước mặt, chàng bèn giơ hai tay, bỗng nhiên thân hình cao lớn của chàng bay vọt lên trời, trên không trung chàng khẽ vặn người, liền nhẹ nhàng đáp xuống đằng sau xe mà không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Đừng nói gì tới trong xe chỉ là mấy thiếu nữ, cho dù có là cao thủ tuyệt đỉnh võ lâm e rằng cũng chẳng có chút cảm giác gì, xem trong thiên hạ, đông đảo hào kiệt giang hồ, có mấy ai khinh công đạt đến bậc thượng thừa, xuất thần nhập hóa như Trắc Trường Khanh?

Nhạn Môn Quan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.