Mọi người đều tựa hồ như chờ đợi Ôn Như Ngọc mở miệng, chỉ có Trác Trường Khanh đang thầm thương hại cho hai gã thiếu niên kia, nhưng cuối cùng Ôn Như Ngọc đã mở miệng.
Mụ lẩm bẩm một mình:
– Có mấy kẻ gây phiền hà cho ta, trước giờ chưa có kẻ nào thoát chết, lập tức sẽ bị chặt đầu phanh thây, có một vài kẻ may mắn thì chúng chí thiểu cũng còn bảy bảy bốn mươi chín giờ để lo liệu xong hậu sự, hơn nữa… hừ hừ, giả như chúng có thông minh hơn một chút thì còn có thể thoát chết.
Cả bọn lại ngơ ngác không hiểu gì cả.
Trác Trường Khanh dựng ngược mày kiếm, hạ giọng:
– Các hạ nói…
Ôn Như Ngọc đưa ánh mắt sắc như đạo kiếm quét qua Trác Trường Khanh một lượt, lạnh lẽo nói:
– Ngươi đã từng nghe qua trong võ lâm có một loại công phu kêu là Thất tuyệt trùng thư đã tuyệt truyền hơn một trăm năm nay chưa?
Trác Trường Khanh toàn thân chấn động, đưa mắt nhìn thì thấy sắc diện Đa sự đầu đà lộ vẻ kinh hoàng, còn Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình thì mặt xám như tro, chân tay run cầm cập.
Ôn Như Ngọc mặt lạnh như tiền, nói tiếp:
– Người trúng Thất tuyệt trùng thư, lúc đó tuy chưa chết ngay, hơn nữa lại không có gì thay đổi, nhưng sau bảy bảy bốn mươi chín giờ lập tức thổ ra huyết mà chết, mà… hừ hừ, lúc chết phải chịu đau đớn tột cùng, đến gỗ đá cũng phải chau mày nhăn mặt.
Mụ lại chậm rãi quét mắt nhìn tứ phía, tiếp:
– Có vài người trúng phải Thất tuyệt trùng thư, khi đó huyệt đạo tuy được giải khai, chúng cũng không biết là mình đã trúng Thất tuyệt trùng thư, trừ phi có thể bấm đốt xương cổ, đốt xương thứ bảy trên xương sống, hai đầu gối hai bên sườn, hừm hừm, cho tới huyệt Thử thì mới…
Giọng nói của mụ đều đều mà lạnh lẽo, chỉ thấy mụ đang nói thì Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình vừa run cầm cập, mụ nói tới “trừ phi có thể”, cả hai lập tức sờ sau gáy, khi mụ nói tới “đốt xương thứ bảy trên xương sống”, tựa hồ lời mụ như có ma thuật, tay của hai gã cũng lập tức lần tới đốt xương sống thứ bảy…
Cho tới khi mụ dứt lời, sắc diện của Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình đã đen sạm lại, hai gã biết rằng, mình đã bị mụ dùng Thất tuyệt trùng thư điểm huyệt rồi, vì thứ võ công tuyệt đỉnh trong võ lâm này, tuy tuyệt truyền từ lâu, nhưng chúng cũng được nghe sư phụ nói qua rằng phàm người nào trúng phải, bên ngoài tuy không có triệu chứng khả nghi, nhưng khi lấy tay đè vào bảy khớp xương mà Ôn Như Ngọc đã nói vừa rồi thì chỗ đó vô cùng nhức nhối.
Bảy nơi trên người chúng, lúc này chính như lời Doãn Phàm nói, khi dùng ngón tay ấn lên, liền cảm thấy đau đớn, tuy sự đau đớn không đến nỗi chết người, nhưng cả hai gã đều cảm thấy buốt nhói tâm can.
Vì chúng biết rõ người trúng phải Thất tuyệt trùng thư khi chết đi sẽ vô cùng thê thảm, và cũng biết rõ Thất tuyệt trùng thư này trong đương kim thiên hạ không có ai có thể hóa giải được cho chúng.
Ánh châu quang tỏa ba thứ ánh sáng dìu dịu, nhưng lại là thứ ánh sáng nhợt nhạt, ánh lên vẻ chết chóc.
Sắc nhợt nhạt của châu quang chiếu lên bốn bức tường phủ kín rêu phong, ẩm thấp của hậu điện, chiếu lên ô cửa sổ bụi đóng một lớp dày, chiếu tới khung cửa tối đen trống rỗng, giờ đây, không còn xuất hiện một kẻ lạ mặt nào nữa, chiếu lên đầu thanh Phương tiện sản lấp lánh ánh tinh quang, chiếu lên gương mặt xú ác vô tỉ của Ôn Như Ngọc với nụ cười hiểm ác, tạo nên một khung cảnh ma quái dị thường.
Bỗng…
“Huỵch” một tiếng, Thạch Bình chịu không nổi đã quì mọp xuống:
– Tại… vãn bối là… là kẻ…
Ôn Như Ngọc cười khẩy khinh mạn:
– Ngươi là kẻ thông minh, hử?
Thạch Bình khẽ gật đầu, hắn còn trẻ, hắn không muốn chết, hắn nhìn với ánh mắt van lơn, tuy biết rằng, cầu xin là sỉ nhục, nhưng với hắn, thà bị người ta sỉ nhục mắng chửi vào mặt còn hơn là phải chết.
Trác Trường Khanh quay đầu đi, chàng không muốn thấy bộ dạng của thiếu niên kia vì chàng thà chết chứ không chịu khuất phục, chết vinh còn hơn sống nhục. Giờ đây chàng cảm thấy khinh bỉ pha lẫn chút thương hại gã thiếu niên hèn yếu kia, nếu là người khác, việc khác, có lẽ chàng sẽ không đứng khoanh tay nhìn người ta bị hại, nhưng…
Hiện tại, chàng chỉ còn cách ngấm ngầm thở dài, chàng không thể mà cũng không muốn ra tay cứu hai gã kia…
Đang lúc đó chàng lại nghe một tiếng “huỵch” nữa vang lên.
Chẳng cần quay đầu lại, chàng cũng biết Thiết Đạt Nhân đã quì mọp xuống rồi, lại nghe giọng nói lạnh lẽo của Ôn Như Ngọc:
– Té ra ngươi cũng không ngu đần, còn biết chết không phải là việc hay ho.
Đa Sự đầu đà trợn ngược đôi hổ mục, kiếm mi dựng ngược miệng “xì” một tiếng, cầm Phương tiện sản bước mau ra ngoài, không thèm ngoái đầu nhìn lại một lần nào, ông không thông minh, nhưng ông cũng thà chết chứ không chịu khuất phục, đối với cảnh tượng kia, thực tại ông không muốn nhìn thêm một lần nào nữa. Nhưng nếu trên thế gian này người không thông minh như ông mà có nhiều hơn chút nữa, thì có lẽ thiên hạ đã không còn thị phi điên đảo nữa rồi.
Ôn Như Ngọc chầm chậm lấy trong người ra một bao giấy màu hồng nhạt, rồi tiện tay ném xuống đất lạnh lùng nói:
– Thứ dược trong gói nhỏ này không màu sắc, không mùi vị, đều có thể tùy ý cho vào trà, rượu, canh… hơn nữa, giả như đệ tử có dùng thứ thuốc này cho sư phụ dùng, ắt hẳn sư phụ cũng chẳng nghi ngờ gì, hử?
Mụ cười nhạt một tiếng, tiếp:
– Các ngươi có hiểu ý ta không, hử?
Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình run lên cầm cập, mắt chúng nhìn bao giấy màu hồng mà tim đập thình thịch.
Mạng sống, mạng sống…
Mạng sống luôn luôn là tốt đẹp rồi… những người xung quanh dường như nghe thấy cả tiếng tim đập thình thịch, càng lúc càng kịch liệt hơn của chúng.
Chọn lựa!
Sinh mạng của mình hay là sinh mạng của sư phụ!
…
Kẻ hèn mãi mãi vẫn là kẻ hèn, kẻ ích kỷ mãi mãi vẫn là kẻ ích kỷ, Vạn Diệu Chân Quân sẽ phải hối hận vì lão đã truyền thụ cho đệ tử một giáo huấn tàn khốc, mà thứ giáo huấn đẫm máu này chỉ tồn tại một sự chọn lựa duy nhất là:
“Sinh mạng của kẻ khác, vĩnh viễn không có một chút giá trị nào so với sinh mạng của mình!”
Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình nhất tề đưa cánh tay run rẩy ra, Thiết Đạt Nhân lết tới trước, nhặt gói thuốc lên run run đưa cho Thạch Bình.
Ôn Như Ngọc cười lớn, giọng cười đắc ý xen chút khinh bỉ:
– Ta biết các ngươi là những kẻ thông minh.
Mụ cười gằn, tiếp:
– Mấy kẻ thông minh kia, hãy mang gói độc dược kia đi, trong vòng mười hai giờ, phải làm sao hạ độc được sư phụ các ngươi, bất kể các ngươi dùng thủ đoạn gì, sau đó, tính mạng của các ngươi…
Tiếng cười của mụ vừa dứt, khuôn mặt xấu xí vô tỉ đã biến sắc ra vẻ tức giận dị thường, gầm lên:
– Nhưng, bây giờ các ngươi hãy cút đi, mau cút cho khuất mắt ta!
Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình tựa như thỏ gặp phải sói, ánh mắt kinh hoàng nhìn mụ không chớp mắt, vội lết lùi ra ngoài cửa, đứng dậy phóng mình ra, phút chốc đã chìm vào trong màn đêm u tối ngoài điện.
Ôn Như Ngọc “hử” một tiếng lạnh lẽo, lẩm bẩm:
– Người thông minh, người thông minh, hừ…
Đột nhiên, mụ xoay người sang Ôn Cần:
– Cần nhi, ngươi hãy đi theo hai gã kia, xem thử chúng đi tới đâu được không? Ôn Cần có chút do dự, khẽ dạ một tiếng nói:
– Dạ, cô cô, con…
Trên khuôn mặt xú ác và thâm độc của Ôn Như Ngọc nở một nụ cười dịu dàng, ánh mắt trìu mến:
– Hãy mau đi đi, khinh công của con tuy cao hơn bọn chúng, nhưng cũng phải đi nhanh một chút mới được, còn những chuyện khác để sau hãy nói.
Ôn Cần lại khẽ dạ một tiếng, đoạn vội vã lướt ra cửa, đột nhiên dừng bước, quay đầu về phía Trác Trường Khanh nói:
– Các hạ đừng đi, hãy đợi tôi ở đây!
Cho tới khi tiếng nói của nàng đã dứt thì thân hình nhẹ nhàng uyển chuyển của nàng đã mất hút trong màn đêm đen tối.
Trác Trường Khanh ngẩn người nhìn theo bóng nàng, không hiểu vì sao chàng không chỉ một lần muốn nói ra cái tên Ôn Như Ngọc, nhưng cuối cùng lại chẳng nói ra, thực sự chàng cũng không hiểu nổi chính chàng nữa.
Chàng điềm đạm đưa mắt nhìn, thì thấy Ôn Như Ngọc thân hình cứng đơ như khi nãy, giờ đã tựa như chẳng còn chút sinh khí nào, ánh mắt của mụ đột nhiên phát ra những tia trìu mến, chỉ có vợ đối với chồng, mẹ hiền nhìn con gái mới có cái ánh mắt yêu thương như thế.
Lòng chàng chấn động, chỉ cảm thấy đầu óc hỗn độn mù mịt, Ôn Như Ngọc đã chậm rãi quay đầu lại nói:
– Ngươi không phải là kẻ thông minh sáng suốt!
Mụ nói với giọng nặng nề lạnh lẽo, nhưng trong ngữ khí lại có một sự kích động không thể che giấu!
Trác Trường Khanh dựng ngược mày kiếm, hạ giọng:
– Ngươi từ đâu tới?
Ôn Như Ngọc lạnh lùng nói:
– Có một số người vì người mình yêu mến, thường phải chịu sự sỉ nhục, suốt cả đời, ta chưa từng nghe trộm một lần nào, nhưng…
Mụ lại cười nhạt một tiếng, đoạn đưa tay chỉ lên, mục quang Trác Trường Khanh theo cái chỉ này nhìn lên thì thấy trên nóc điện có một lỗ hổng lớn.
Chàng giật mình, hạ giọng hỏi:
– Như thế, ngươi đã biết hết rồi sao?
Ôn Như Ngọc gật gật đầu nặng nề:
– Ta đã nghe thấy hết, biết hết rồi.
Đột nhiên, mụ đưa tay ra, trong tay có một ống nhỏ hình tròn, kim quang sáng rực.
“Ngũ Vân Hồng Nhật Thấu Tâm Trâm!”
Mụ lạnh lùng nói:
– Ta sẽ dùng thứ này để đối phó với ngươi, chỉ cần ngươi nói ra một chữ, hừ, Ngũ Vân Hồng Nhật Thấu Tâm Trâm này không ai có thể xem thường được.
Trác Trường Khanh giật mình, lúc đầu chàng không hiểu nữ ma đầu này làm sao được Thất tuyệt trùng thư, lúc này lại càng không hiểu nổi mụ lấy đâu ra thứ ám khí tối độc này, nguyên Ngũ Vân Hồng Nhật Thấu Tâm Trâm còn độc gấp trăm lần Thất tuyệt trùng thư.
Nhưng chàng vẫn hiên ngang nói:
– Ngũ Vân Hồng Nhật Thấu Tâm Trâm vị tất đã khiến ta khuất phục.
Ôn Như Ngọc mắt long lên sòng sọc, đột nhiên bật cười ha hả:
– Ngươi thật là kẻ ngu tối, chẳng lẽ ngươi không biết ta muốn giết ngươi sao?
Trác Trường Khanh ưỡn ngực nói:
– E rằng vị tất đã dễ dàng như ngươi tưởng.
Ôn Như Ngọc trợn hai mắt lên, hung độc nói:
– Bất luận như thế nào, ta cũng phải giết ngươi, ngươi có muốn đào tẩu cũng quá muộn rồi. Ta giết ngươi và Doãn Phàm rồi thì thế gian này mãi mãi sẽ chẳng còn một kẻ nào biết được bí mật này nữa, thế thì, Ôn Cần sẽ vĩnh viễn là của ta, vĩnh viễn thuộc về ta…
Mụ nặng nề cúi đầu xuống, khuôn mặt già nua lại già nua hơn.
“Cần nhi vĩnh viễn là của ta, cho đến khi ta chết, không có kẻ nào có thể cướp mất Cần nhi của ta, không có bất kỳ kẻ nào.”
Hồng y phất phới, thân hình mụ bỗng ngoắt cái đã vọt lên.
Chớp mắt, Trác Trường Khanh chỉ thấy một đám mây đỏ rực đang trấn áp tới, chàng rùn người xuống tấn, song chưởng từ hai bên đột nhiên đẩy ra, chỉ nghe vù một tiếng, chưởng phong dữ dội lạ thường, đẩy Ôn Như Ngọc thoái lui một bước, viên minh châu trên bàn bị chưởng phong cuốn đi, rơi xuống đất, tòa hậu điện đổ nát rung lên, Ôn Như Ngọc vừa thoái lui, lập tức đã lướt tới, rít lên:
– Ta biết võ công của ngươi, chẳng quá năm mươi chiêu, ngươi sẽ phải cúi đầu chờ chết, khi đó Cần nhi còn chưa quay lại… Ha ha, ta sẽ tự tay giết ngươi, như thế vĩnh viễn không một kẻ nào có thể tiết lộ bí mật của ta, vĩnh viễn không có…
Trong khi mụ nói cười như đã phát cuồng lên thì đã công đến năm chiêu, mỗi chiêu hung hiểm dị thường. Trác Trường Khanh cũng trong chớp mắt trả lại đủ năm chiêu, chàng biết mình giờ đây đã lâm vào cảnh sinh tử tồn vong, nhưng chàng lại không có chút ý muốn bỏ chạy, viên trân châu sáng rực kia bị chưởng phong của chàng cuốn lăn khắp hậu điện, phát ra ánh sáng chập chờn ma quái, chiếu trên khuôn mặt lúc xanh lúc trắng của Ôn Như Ngọc, nhưng đã qua hơn năm chục chiêu rồi mà Ôn Như Ngọc vẫn chưa chiếm được chút tiên cơ nào. Nên biết rằng, võ công của Trác Trường Khanh tuy về kinh nghiệm và hỏa hầu còn kém Ôn Như Ngọc một bậc, nhưng Trác Trường Khanh đã có kinh nghiệm động thủ với mụ nơi bìa rừng sau thành Lâm An, vì thế lần động thủ này chàng liền chiếm được vài phần thuận lợi.
Nhưng chưởng phong mà Ôn Như Ngọc đánh ra lại thay đổi tùy theo chiêu thức, hơn nữa mỗi lúc một trầm trọng hơn, khiến Trác Trường Khanh mỗi khi vận chuyển chiêu thức phải sử dụng kình lực toàn thân, chàng bỗng bắt đầu hoài nghi không biết mình có đủ lực chống đỡ với nữ ma đầu ngoài trăm chiêu hay không?
“Binh” một tiếng, chiếc bàn thờ dưới chân Ôn Như Ngọc bị chưởng kình của Trác Trường Khanh quật trúng đổ sập xuống. Trác Trường Khanh lập tức thi triển Thất cầm bộ pháp, đột nhiên thân trên quay ngược, tay hữu quét ra, bủa một chưởng dữ dội, cước hữu khẽ hất một đoạn chân bàn lên, tay tả chộp lấy, lúc này hữu chưởng khum khum, ngũ chỉ chụm lại, đột nhiên nhất tề mở rộng, vỗ một chưởng vào thái dương Ôn Như Ngọc. Mụ quái bà rít lên một tiếng ghê rợn, hữu chưởng Trác Trường Khanh sau khi vỗ trượt bàn, rút ngay về tiếp lấy đoạn chân bàn từ tay tả, cổ tay khẽ gạt nhẹ, vung ra khúc chân bàn giống như một thanh kiếm.
Cùng một khoảnh khắc mà thân pháp của chàng đã thay đổi từ thân hình đứng sừng sững, bộ tấn nặng như núi chuyển qua khinh linh thanh thoát. Mộc kiếm tùy thân, thân theo với kiếm, dường như hai mà một, tựa một mà hai, thực là tịnh như Thái sơn, động như lưu thủy, thoạt trông, y như Cửu Cung liễu của Ba sơn, nhưng nhìn kỹ lại thấy mấy phần giống kiếm pháp của Thiên sơn phái, trong giây lát khiến cho người ta không có cách nào nhìn rõ lai lịch kiếm pháp của chàng.
Ôn Như Ngọc cười gằn một tiếng, ngũ chỉ của tả chưởng như Câu, Trảo, Tư, Loát, Đoạt, Không, thủ nhập bạch nhẫn, đại tiểu cầm nã thủ, từ trong bóng kiếm trập trùng của Trác Trường Khanh xuyên qua, chỉ cần kiếm pháp của Trác Trường Khanh hơi chút sơ hở thì thanh kiếm sẽ bị đoạt ngay tức thời.
Cả hai cao thủ võ lâm này vốn lấy chân lực Nội gia mà kịch chiến, lúc này ai nấy đều muốn lấy sự tinh diệu của chiêu thức để thủ thắng, cuộc chiến cứ thế tiếp diễn, sau vài chục chiêu Trác Trường Khanh lại phải hít một hơi dài, đề tụ chân khí. Nên biết rằng, công lực hỏa hầu của chàng tuy không bì được Ôn Như Ngọc, nhưng võ công chiêu thức lại là chân truyền của Đệ nhất kỳ nhân thiên hạ, Ôn Như Ngọc chỉ thấy vài chiêu nữa là sắp đắc thủ, nào ngờ chỉ với thanh mộc kiếm, Trác Trường Khanh đều đã hóa giải dễ dàng.
Trong cùng lúc này, hai người đã đánh hơn trăm chiêu, Trác Trường Khanh cười nhạt một tiếng, quát:
– Năm chục chiêu thì sẽ đẩy ta vào chỗ chết, hừ hừ, chỉ sợ…
Chàng chưa nói hết, chợt thấy Ôn Như Ngọc ngũ chỉ tựa vuốt ưng, chộp tới thanh mộc kiếm, chàng giật thót mình biết rằng, một chiêu này mụ ra tay vô cùng hiểm độc, mộc kiếm vừa trầm xuống thì cây Ngũ Vân Hồng Nhật thấu tâm trâm đã nhanh như chớp giật, điểm tới trước ngực chàng.
Một chiêu hai thức này ra cùng một lúc, phong thanh rít veo véo, chàng thấy không thể né tránh bèn hoành kiếm chặn lại, kiếm trâm giao nhau, Trác Trường Khanh thấy cổ tay chấn động, cùng lúc đó một luồng nội lực ghê gớm từ cây trâm ào ạt truyền qua thanh mộc kiếm, chàng không còn cách nào khác, đành phải dùng nội lực để phân thắng bại, liền quát lớn một tiếng, rùn người xuống tấn, ngấm ngầm vận chân lực đối kháng với nội lực của Ôn Như Ngọc đang cuồn cuộn tràn qua.
Viên minh châu bây giờ đã lăn ra tới bên cửa lớn, Trắc Trường Khanh cắn chặt hai hàm răng, mắt trợn tròn xoe, chỉ thấy nội lực hùng hậu của đối phương mỗi lúc một mãnh liệt hơn, hiện tại chàng dù muốn rút kiếm cũng đã muộn rồi. Chàng ngước mắt nhìn thì thấy ánh hàn quang trong mắt Ôn Như Ngọc mỗi lúc một dữ tợn hơn, đột nhiên tiếng cười khành khạch nổi lên, Ôn Như Ngọc đã vừa cười vừa nói:
– Ta biết ngươi không phải là kẻ thông biến… khặc khặc, ngươi chết rồi, bí mật này mãi mãi không còn kẻ nào biết nữa, Cần nhi mãi mãi là của ta…
Giây phút này mụ đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Ngờ đâu…
Trong bóng đêm ngoài điện đột nhiên hiện ra một bóng người thon nhỏ, đầu tóc rối bời, khuôn mặt trắng tựa sáp, hai mắt thất thần.
Bóng người cất tiếng thở dài não ruột, lạnh lùng nói:
Không cần phải giết hắn nữa, ta đã nghe thấy hết cả rồi.