Nguyệt Dị Tinh Tà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Hai Mươi Tám: Loạn Thạch Phù Sa
Hồi Hai Mươi Tám: Loạn Thạch Phù Sa

❊ ❊ ❊

Vượt qua thung lũng này lại là một đường núi quanh co liên tục, phía trước mười mấy trượng, đột nhiên có một rừng cây chắn đường, phía trước rừng cây có một đạo mộc bài trên có viết:

ĐỆ NHỊ QUAN

Thân hình Ôn Cần đã như tia chớp, lướt xẹt vào rừng trước, Trác Trường Khanh đưa mắt quan sát tứ phía, hốt nhiên trông thấy trong rừng cây lại đặt mấy chiếc chòi gỗ dựa vào thân cây trang trí vô cùng tinh xảo, vừa vào trong rừng khiến người ta có cảm giác trở về thời con người nguyên thủy vậy, Trác Trường Khanh đang còn thầm khen thì đã thấy trên cửa của mấy chiếc chòi này, đều có treo một tấm biển, trên đó viết:

LIỆU THƯƠNG XỨ[1]

Trác Trường Khanh cười khẩy nói:

– Mụ ta chu đáo gớm.

Ba thiếu nữ cùng đi sau chàng lại tự nhìn nhau một cái không hiểu rốt cục trong lời nói của chàng có ý tứ gì.

Xa xa trong rừng, bỗng có một khoảng bình địa, hiển nhiên là do nhân công khai phá mà thành, những cành cây bị đốn ngã đã được bào nhẵn lớp vỏ, được đặt rải rác khắp nơi, dường như đó là mấy cái trường kỷ để người ta ngồi nghỉ. Trường kỷ ở bốn phía được xếp vây tròn lấy bãi đất bằng ở giữa, ở trong này lại dùng gỗ lớn phân thành bốn hình vuông.

Trong hình vuông thứ nhất: đá xếp thành đống, thoạt nhìn thì rất hỗn độn, nhưng trông lại rất thứ tự, một chiếc mộc bài lớn cắm phía trước, trên có viết:

LOẠN THẠCH TRẬN

Trong hình vuông thứ hai là từng đống từng đụn cát, xem ra cũng khá hỗn loạn, ám hợp kỳ môn, Trác Trường Khanh chẳng cần phải nhìn mộc bài cũng biết, đây chính là Ngũ đài tuyệt kỹ PHÙ SA TRẬN.

Trong hình thứ ba, lại có chín chín tám mốt cái cọc gỗ được sắp xếp cực kỳ tề chình, đây đương nhiên chính là Mai hoa thung, một trong những công phu tuyệt đỉnh của Thiếu lâm nam tông.

Trong hình vuông thứ bốn treo lủng lẳng từng bó từng bó La hán hương, nhưng trong đó có mấy bó bị chặt rơi vung vãi, Trác Trường Khanh cười nhạt:

– Ắt hẳn vừa nãy Vô Căn đại sư đã động thủ với người trong La hán hương trận.

Trong cùng giây phút này khi chàng đưa mắt quan sát bốn thế trận này thì trong lòng cũng không khỏi ngấm ngầm kinh hãi.

“Chả trách Ôn Như Ngọc đã dựng mấy căn chòi trị thương nơi bìa rừng, đây chẳng phải chỉ là thị uy mà thôi, người trong võ lâm muốn tới bốn trận này để động thủ, e rằng hiếm có người nào không bị thương.”

Lòng vừa nghĩ, chân chàng không dừng, mũi chân điểm nhẹ trên Phù sa trận, thân hình vọt lên ba trượng như hắc hạc xung thiên, đột nhiên lại là đà đáp xuống, sau một hồi dịch chuyển, thân hình chàng đã lướt tới La hán hương trận, chân không co, vai bất động, thân hình lại vọt lên bay vút vào trong rừng.

Ba hồng y thiếu nữ đi sau chàng không ngăn được kinh hãi cũng ồ lên, nhìn như ngây dại vào bóng hình khinh linh ảo diệu của chàng, ngẩn người ra hồi lâu đoạn cười trộm một lúc rồi lục tục kéo nhau theo.

Xuyên qua rừng cây này, đi tới hơn mười trượng nữa trước mặt bỗng thấy vách núi sừng sững, khí thế hung hiểm dị thường.

Trác Trường Khanh và Ôn Cần sánh vai lướt tới, chỉ thấy trên đường quái thạch hỗn loạn, lòng không khỏi thầm kinh hãi sự hiểm trở của sơn thế, nào ngờ khi đưa mắt nhìn, lại càng la hoảng một tiếng.

Ôn Cần khẽ than một tiếng, nghiêng đầu qua nói:

– Đây cũng là chủ ý của Thần Thâu Kiều Thiên.

Thì ra, ở hai bên vệ đường đều sắp một hàng mấy chục cỗ quan tài.

Thoáng trông chỉ thấy mấy cỗ quan tài này, cỗ nọ nối tiếp cỗ kia liên miên bất tuyệt, đường đi mỗi lúc một dốc đứng, gió núi càng lạnh hơn, ánh thái dương yếu ớt, run rẩy chiếu lên dãy quan tài, khiến người ta trông thấy cũng phải rùng mình kinh sợ.

Trác Trường Khanh cau mày, “hừ” một tiếng, không nói lời nào đã lướt qua, trong lòng chứa đầy căm giận, giờ đây nếu gã Kiều Thiên kia đột nhiên xuất hiện, có lẽ không thoát khỏi cơn thịnh nộ của chàng.

Sườn núi dài khoảng hơn dặm, đường núi hiểm trở, sơn phong như những ngọn roi quất vào da thịt, cảnh tượng càng thêm kinh tâm, dữ dội.

Đi tới cuối hẻm núi liền thấy ngay một tấm mộc bài trên viết:

ĐỆ TAM QUAN

Phía trước mặt có đặt bốn cái khán đài, sau khán đài là cái gì thì mọi người không thể trông thấy rõ, nhưng lại có tiếng quát tháo, hò hét, tiếng binh khí xoang xoảng từ đó văng vẳng vọng tới, lập tức cước bộ Trác Trường Khanh gấp hơn, thân hình chàng sau một cái nhún đã nhảy lên trên khán đài cao khoảng ba trượng.

Chỉ thấy…

Trên một khoảng đất nhỏ trong khán đài, lại cắm hàng mấy trăm thanh đao, mũi đao mềm nhuyễn hướng lên, đạo quang sáng rợn người, dưới ánh thái dương, xa trông tựa như một vườn hoa.

Trong rừng đao này, tả hữu hai bên còn đặt rất nhiều những giá sắt.

Trên giá bày ngổn ngang các loại binh khí, trong số đó có mười mấy thanh đoản đao kỳ hình quái trạng, gió núi tuy thổi ào ào mà đầu mũi mấy thanh đao này vẫn bất động chứng tỏ chúng cực nặng.

Trên một giá khác lại treo mười mấy quả Ngũ Mang cương châu đường kính một thước, trên mặt đầy gai.

Trong trận Ngũ Mang thần châu lúc này, tiếng binh khí chạm nhau phát ra những tiếng leng keng, xoang xoảng, cương châu lay động, có hai bóng người thấp thoáng khi lên khi xuống, lúc tràn qua tả lúc nhảy qua hữu ở trong trận.

Trác Trường Khanh thoáng nhìn không khỏi ngầm kinh sợ.

Chàng lại đưa mắt nhìn tứ phía thì thấy trên khán đài phía đối diện có mười mấy ma đầu khét tiếng đang đứng ngồi hỗn loạn, trong đó có lão đã bạc trắng râu tóc, có gã lại râu ria xồm xoàm, có người đạo nhân mặc trường bào tóc vấn cao, có kẻ lại cởi trần trùng trục, ai nấy hình dạng tuy khác nhau, nhưng thần thái lẫm liệt, khí thế uy mãnh, hiển nhiên đều là các cao thủ võ lâm.

Mười mấy con mắt của mấy gã kia đều nhìn chàng chòng chọc, nhưng vẫn ngồi yên bất động, không có vẻ nào hoảng sợ.

Lúc đó, Ôn Cần đã bay lên khán đài, mấy gã kia nhìn thấy một thiếu niên đột ngột xuất hiện, trong lòng kỳ quái, nhưng thấy chàng đi với Ôn Cần, chúng đều cho là người mình, nên không lên tiếng, còn Bài kiếm tiên đạo và Hải nam tam kiếm, động thủ với chàng đêm qua, lúc này đã rõ nội tình, bèn ngấm ngầm bảo nhau chuồn rồi.

Ôn Cần đưa mắt trông cục thế, liễu mi khẽ nhíu, lắc người tà tà lướt xuống.

Thân hình nàng tà tà bay xuống, đáp trên trận đao, một chân khẽ điểm, chân kia hơi co, bộ tấn, thân hình thanh mảnh đứng yên bất động, ánh thái dương nhợt nhạt chiếu lên bộ đồ dạ hành của nàng, tóc dài bay trong gió, gió núi ào ào thổi khiến tà áo rộng phấp phới.

Trác Trường Khanh đang ngầm kêu khổ đã thấy mấy gã ma đầu đối diện, lúc này đều đứng cả lên, nhất tề cung tay vái chào.

– Cô nương tới sớm quá.

Phải biết rằng, Ôn Cần tuổi tác tuy còn nhỏ, nhưng lại là đệ tử duy nhất của Ôn Như Ngọc nên địa vị trong võ lâm chẳng phải thấp, vì thế mấy nhân vật đã thành danh đều cực kỳ kính nể nàng.

Nàng cười khẩy, khẽ nói:

– Sớm.

Đoạn nàng đưa mắt về phía Ngũ Mang thần châu trận thì thấy bóng người trong trận đang tung hoành ngang dọc là Đa sự đầu đà và Thiên lý minh đà Ngưu Nhất Sơn.

Nàng lạnh lùng cười nói:

– Vô Căn đại sư làm sao lại động thủ với mấy gã này…

Nàng còn chưa dứt lời, đã có một gã cao gầy lõng thõng vọt ra, nhẹ nhàng đáp trên biển đao, khinh công cũng khá cao diệu, Ôn Cần đưa mắt liếc xéo, cất giọng lạnh lẽo:

– Tiêu đại hiệp, ông có biết vì sao không hử?

Vô Ảnh la sát cười khan mấy tiếng đáp:

– Đây chỉ là chúng tôi từ lâu ngưỡng mộ tuyệt kỹ Thiếu Lâm, cho nên mới thỉnh Vô Căn đại sư chỉ giáo một phen, tuyệt không có ý gì khác.

Ôn Cần hừ lạnh một tiếng:

– Thì ra là vậy.

Đột nhiên, nàng cười nhạt một tiếng:

– Nhưng đây là Kim Đạo hoán chưởng và Ngũ mang thần châu trận, chứ không phải là nơi thử nghiệm võ công của phe mình.

Vô Ảnh la sát ngớ ra, nhưng lại cười gượng mà nói:

– Chỉ cần mọi người lưu tâm một chút thì chẳng có gì xảy ra cả đâu.

Lời gã còn chưa dứt đã nghe “xoảng” một tiếng lớn, thì ra Đa Sự đầu đà thấy Ôn Cần tới đột nhiên phấn chấn tinh thần, tung ra một chưởng đẩy một quả cầu sắt kích tới Ngưu Nhất Sơn, Ngưu Nhất Sơn vốn thấp lùn, thân hình hơi rùn xuống liền đã tránh khỏi, y trở tay phất tới, cũng đẩy một quả Ngũ mang thần châu đi.

Đa sự đầu đà hét vang một tiếng, tống ra một chưởng khí thế mạnh bạo kích tới một trái cầu khác, hai trái chạm nhau liền phát ra một tiếng “xoảng” lớn, nhưng tay áo của ông đã bị một cây gai trên quả cầu xé rách một mảng.

Nên biết rằng, thân hình ông cao to khôi vĩ gấp đôi Ngưu Nhất Sơn, cho nên khi giao thủ trong trận thế này vô hình trung đã gặp phải khó khăn, huống hồ ông vừa qua ba trận liên tiếp, lúc này khí lực đã tổn hao nhiều rồi.

Tay áo bị xé rách, ông không khỏi kinh hoàng, cước bộ hơi rối loạn, Thiên lý minh đà Ngưu Nhất Sơn vừa chiếm được tiên cơ, khi nào chịu bỏ qua cơ hội, y cười nhạt một tiếng, lắc người thoái lui ba thước, song chưởng nhất tề đẩy ra, chưởng thanh xé gió rít lên, chưởng ảnh chụp trúng, đẩy bốn trái Ngũ mang thần châu kích thẳng tới Đa sự đầu đà.

Bốn trái cầu này tuy đồng thời kích ra, nhưng phương hướng lại khác nhau, trong cùng chớp mắt, Đa sự đầu đà chỉ thấy tai ù đi vì tiếng va chạm của mấy quả thần châu, mắt hoa lên, cước bộ của ông đã không ổn định, khí lực đã bị tiêu hao, làm sao có thể chịu nổi bốn trái thần châu nặng dư mười cân mà Ngưu Nhất Sơn dùng toàn lực đánh tới.

Ông đang thầm than, biết rằng hôm nay, mình sắp phải bỏ mạng trong Ngũ mang thần châu trận.

Ngờ đâu…

Tất cả chỉ nghe một tiếng hú lanh lảnh, tiếp đó là những tiếng loảng xoảng vang lên bất tuyệt, sau đó là một tiếng kêu thảm thiết của Ngưu Nhất Sơn.

Đa sự đầu đà chỉ thấy cổ tay bị siết chặt, thân không tự chủ được, thoái lui ra xa hơn trượng, ông định thần lại mở mắt ra thì thấy trời xanh trong vắt, dương quang chói mắt, Ngũ mang thần châu tuy còn bay qua bay lại không ngừng, nhưng thân hình ông đã đang đứng trên mặt đất cách rừng đao không xa.

Đa sự đầu đà trong cùng một chớp mắt, từ sống chuyển qua chết, từ chết chuyển về sống, lúc này chỉ thấy máu nóng bốc lên hừng hực, đoạn lại từ từ dịu xuống. Ông ngơ ngác hồi lâu, đang định thần lại, ngưng mục trông ra thì thấy Thiên lý minh đà Ngưu Nhất Sơn lập tâm hại người, lại làm hại mình, lúc này máu me bê bết, trước mặt thì bị gai đâm lỗ chỗ, sau lưng bị đao kiếm chém nát nhừ trông vô cùng thê thảm.

Thì ra, chính trong giây phút kịch tính ấy Trác Trường Khanh đã thi triển tuyệt kỹ Thanh long thăng thiên bay vọt lên, xông vào trong Ngũ mang thần châu trận, một tay nắm lấy cổ tay Đa sự đầu đà thi triển khinh công mang hòa thượng thoát khỏi hiểm cảnh.

Ngờ đâu, sát cơ của Thiên lý minh đà đã nổi lên, mắt thấy Đa sự đầu đà sắp táng mạng, làm sao có thể bỏ qua, gã bèn thu song chưởng tung mình truy kích. Trác Trường Khanh thân hình vừa chuyển, lúc này kiếm mi dựng ngược, trở tay tung một chiêu Long vĩ huy phong.

Thiên lý minh đà chỉ thấy Hắc y thiếu niên này tùy ý mà phất ra một chưởng thì không khỏi cười nhạt:

– Ngươi lại muốn tự đi tìm tử lộ.

Gã rùn người, song chưởng từ trước ngực đẩy ra, Thiên lý minh đà, nhất sinh lấy thần lực làm sở trường nên một chưởng thế mạnh như vũ bão, khai sơn phá thạch, uy thế hung mãnh, gã cho rằng, nếu thiếu niên kia đối chưởng với mình thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Trên thế gian này, những kẻ thành danh luôn khinh mạn những người vô danh, chẳng thèm đếm xỉa gì đến họ, có biết đâu rằng, những người chân tài lại là những người tránh xa mọi thứ danh vọng, quyền lực.

Nhất là lúc này, khi trận đấu tới hồi sinh tử, là con nhà võ lại càng không nên chủ quan khinh địch, nhưng than ôi, có mấy ai lại tránh khỏi điều này?

Khi Ngưu Nhất Sơn còn đang đinh ninh như thế, chiêu thức chưa sử hết, liền thấy một luồng kình phong mạnh khôn tả ập tới. Hắn biết là hỏng rồi, nhưng lúc này còn đâu thời gian để hắn hối hận.

Song chưởng của hắn vừa ra hết thì cước bộ đã lập tức bất ổn, lúc này nếu là nơi bình địa, gã còn có thể thu chiêu ứng địch, nhưng hiện tại cước bộ đã rối loạn, vừa định tháo lui, ngờ đâu đằng sau đã có ba trái Ngũ mang thần châu kích tới, phong thanh rít lên ghê rợn, hắn tuy đã biết, nhưng cũng vô phương tránh khỏi.

“Binh, binh, binh” ba tiếng, ba trái châu đã ập tới, nặng nề đập vào lưng hắn.

Hắn chỉ còn thấy những cảm giác cuối cùng của kẻ sắp lìa đời, mồm hộc ra một búng máu tươi, gầm lên một tiếng ngã lăn ra, dù hắn có một thân bản lĩnh, võ công đầy mình, nhưng một khi đã bị Ngũ mang thần châu Thiết Bố Sam kích phải, làm sao còn cách nào cứu nổi.

Trác Trường Khanh hú dài, tung mình, cứu người, huy chưởng là bốn động tác, nhưng các cao thủ võ lâm đứng trên khán đài như nhìn thấy chỉ có một vậy. Sự việc kể ra tuy dài dòng, nhưng diễn biến nhanh như chớp.

Đa sự đầu đà quay đầu nhìn thì thấy Trác Trường Khanh đang mỉm cười nói:

– Đại sư, không sao chứ?

Đa sự đầu đà chợt nhớ tới những cử chỉ khi trước của mình đối với vị thiếu niên anh hùng này, bất giác mặt nóng bừng, nhưng ông cũng là một hán tử lỗi lạc, lúc này tuy có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn không quên đáp lễ, cất giọng sang sảng:

– Huynh đệ, hôm nay hòa thượng này thật là tâm phục khẩu phục.

Trác Trường Khanh mỉm cười:

– Đại sư quá lời.

Chàng phóng mắt nhìn thấy mấy đạo mục quang trên khán đài đối diện đang chằm chặp nhìn mình với ánh mắt căm giận, Vô ảnh la sát Tiêu Thiết Phong đã xông vào trong Ngũ mang thần châu trận ôm thi thể của Thiên lý minh đà ra, đoạn cúi đầu nhìn, lẩm bẩm:

– Quả nhiên chết rồi.

Trác Trường Khanh khẽ nhíu mày, trong lòng đột nhiên nổi lên cảm giác khó tả, nên biết chàng từ lúc mới ra giang hồ tới nay, động thủ với người tuy rất nhiều lần, nhưng chưa từng hại đến tính mạng một ai, lúc này đã cảm thấy khó chịu vô cùng, khẽ lắc mình lướt tới bốn trượng, tới bên cạnh Vô ảnh la sát hạ giọng:

– Hy vọng còn cứu được.

Vừa định cúi đầu xuống xem xét thương thế Ngưu Nhất Sơn.

Dè đâu Tiêu Thiết Phong quay ngoắt đầu lại, vừa nhìn thấy chàng liền lập tức rít lên:

– Cút! Cút đi.

Trác Trường Khanh sững người:

– Tại hạ có hảo ý, các hạ hà tất phải như thế.

Vô ảnh la sát cười khẩy:

– Hảo ý… hừ hừ, trước đây ta được nghe câu chuyện con mèo vật chết con chuột, sau lại khóc rống lên, khi đó ta còn chưa tin trên thế gian này có chuyện như thế, hôm nay vừa thấy… hừ hừ, thật khiến ta buồn cười lắm. Tiêu Thiết Phong này há phải là hài đồng mới lên ba, ngươi đừng giả từ bi mà gạt ta!

Trác Trường Khanh lại sững người, cho rằng mình có hảo ý, thế mà lại bị người ta khinh rẻ, trong lòng tuy phẫn nộ, nhưng nghĩ lại thì lời của gã kia, câu câu đều là thực, nếu một kẻ sau khi giết người xong lại có hảo ý xem xét thương thế của người bị giết, người khác đương nhiên hoàn toàn chẳng thể tin được.

Ôi, tuy Trác Trường Khanh võ công cao siêu, nhưng suy nghĩ còn quá non nớt, thực ra chàng giết người đâu phải để thỏa mãn cá nhân, những người sáng suốt ắt hẳn sẽ nhìn ra mục đích của chàng.

Trác Trường Khanh ngẩn người ra hồi lâu, chỉ thấy Thiên lý minh đà đang nằm ngửa trên mặt đất, trước ngực loang lổ máu, khóe miệng một dòng máu tươi vẫn chảy ra, hai mắt lồi hẳn, nét mặt đanh ác…

Bất giác chàng thở dài một tiếng, nhắm mắt lại, cất giọng trầm buồn:

– Tại hạ thực là có hảo ý, nếu các hạ không tin…

Lời còn chưa dứt, Ôn Cần đã lướt tới, cắt lời:

– Hắn không tin thì thôi.

Trác Trường Khanh mở bừng cặp mắt, than:

– Ta cùng người này vô cừu vô oán, lúc này ta vô ý hại chết hắn ta, thực lấy làm áy náy.

Ôn Cần cười nhạt:

– Nếu hắn ta giết chết Vô Căn đại sư thì sao? Tiểu huynh vì cứu người thì có ai dám trách? Chẳng lẽ huynh phải khoanh tay nhìn Vô Căn đại sư bị hắn giết chết hay sao.

Trác Trường Khanh cúi đầu trầm ngâm hồi lâu, chợt thở dài một tiếng, ngẩng đầu định nói, đã thấy Vô ảnh la sát Tiêu Thiết Phong bỗng đứng bật dậy, mắt chiếu hung quang gầm lên:

– Ta bất kể ngươi có ý thực hay ý giả, hảo ý hay ác ý, Ngưu Nhất Sơn này đã bị ngươi giết chết, về sau con cháu thân thích, bằng hữu của y hết người này đến người khác tìm ngươi báo thù, cho đến khi nào thấy ngươi chết đi mới thôi.

Trác Trường Khanh cảm thấy chân tay lạnh ngắt, thầm nghĩ:

“Báo thù, báo oán… Ai, con cái Ngưu Nhất Sơn đến tìm ta báo thù, chẳng khác nào ta tìm cừu nhân bây giờ cả. Oan oan tương báo, đời đời tầm thù, khi nào mới dứt?”

Chỉ nghe Ôn Cần cười nhạt một tiếng, chợt nói:

– Ngươi đã là bằng hữu của Ngưu Nhất Sơn, ắt hẳn ngươi cũng muốn báo thù cho hắn, hử?

Tiêu Thiết Phong chớp mắt, chậm rãi:

– Vì bằng hữu báo thù, chính là việc nhân nghĩa…

Ôn Cần cười nhạt cắt ngang:

– Thế thì nếu ngươi có lực lượng, ngươi nhất định vì bằng hữu báo cừu, giết chết kẻ sát hại bằng hữu mình chứ?

Tiêu Thiết Phong không khỏi sửng sốt, giọng pha lẫn ngạc nhiên:

– Đương nhiên là thế!

Ôn Cần lại tiếp:

– Gã này tuy giết chết bằng hữu của ngươi, nhưng lại chẳng có thù oán gì với ngươi, ngươi làm sao mà giết gã? Đây chẳng phải vô lý lắm sao?

– Đây há là vô lý, ta vì bằng hữu phục thù, thế là có lý lắm chứ.

Ôn Cần cười nhạt:

– Đúng rồi, ngươi muốn báo thù cho bằng hữu, cho nên muốn đem một kẻ chẳng oán thù gì với ngươi mà giết đi, hơn nữa lại tự xưng là có đạo lý, vậy thì Ngưu Nhất Sơn kia nếu giết chết bằng hữu của ta, ta lại giết chết hắn, há chẳng phải cực kỳ có lý hay sao?

Tiêu Thiết Phong lại ngẩn người ra, Ôn Cần tiếp:

– Như thế mà nói, Ngưu Nhất Sơn lập tâm muốn giết bằng hữu của ta, cho nên ta giết hắn trước, cứu được bằng hữu của ta, chẳng phải như thế không có đạo lý lắm sao?

Nàng bắt bẻ một hồi, khiến Tiêu Thiết Phong cứng họng, mắt trợn tròn, mồm há hốc, chẳng nói được câu nào, Ồn Cần cười lạnh lẽo, phẩy tay nói:

– Hãy mau đem bằng hữu của ngươi mà cút đi, còn đứng đó làm chi nữa!

Tiêu Thiết Phong đứng ngệt ra hồi lâu, đoạn cúi người xuống đỡ lấy thi thể của Ngưu Nhất Sơn lên, tung người đi, sau mấy cái nhấp nhô đã mất tăm dạng.

Trác Trường Khanh nhìn theo bóng dáng của gã, mày kiếm vẫn cau lại, tựa hồ còn có điều áy náy.

Lại nghe phía trên khán đài, bỗng nhiên có một tràng vỗ tay giòn giã, một giọng nói cao vút cất lên:

– Tài ăn nói của cô nương quả lợi hại, khiến gã la sát kia phải ôm đầu chuột mà chạy, ha ha… Đáng xem là môi đao lưỡi kiếm, khiến ta thực lấy làm bội phục, bội phục!

Lời nói vừa dứt, Trác Trường Khanh chỉ thấy trước mắt hoa lên, chưa kịp nhìn rõ là ai thì gã đã dừng ngay trước mặt.

Chàng thầm kinh hãi, khinh công của người này quả là ảo diệu, chàng định thần nhìn lại, chỉ thấy người này tuy đầu tóc đã bạc trắng, mà râu dưới cằm lại cạo nhẵn nhụi, trên mình vận bộ y phục màu sắc lòe loẹt, hoa hòe hoa sói, sặc sỡ gấp mấy lần cách trang sức của nữ nhân ăn mặc đỏm dáng.

Trác Trường Khanh vừa trông thấy, cơ hồ không ngăn được bật cười, Ôn Cần nhìn thấy cũng không khỏi hơi ngạc nhiên, đã thấy y phẩy tay, mỉm cười:

– Lão phu tới vừa đúng lúc, tuy chưa được thấy thân thủ của cô nương, nhưng đã được thấy miệng lưỡi của cô nương. Quả thực là hân hạnh, hân hạnh!

Lão già này chẳng những trang phục quái dị, mà thinh âm cũng cao vút, Ôn Cần vừa tức vừa buồn cười, nàng chưa hề thấy qua lão, lại không rõ lão từ đâu tới, tới từ khi nào. Nàng quay sang nhìn ba hồng y thiếu nữ khi nãy theo sau nàng thì thấy sắc mặt họ cũng lộ vẻ ngơ ngác, nàng buột miệng hỏi:

– Lão tiền bối…

Nàng còn chưa dứt lời, lão già kia đã bật cười ha hả cắt ngang:

– Có lẽ cô nương lấy làm kỳ quái lắm, lão phu từ đâu tới, ha ha… sớm nay lão phu lén lên núi, đi một mạch thì tới đây, cũng chính là muốn cho mọi người kinh ngạc một phen.

Ôn Cần cười nhạt thầm nghĩ:

“Nếu đêm qua, không có mấy sự cố kia, lão muốn lên núi, há lại quá dễ dàng như vậy.”

Trong số mấy người trên khán đài, có mấy kẻ biết được lão già này, hiện tại mấy gã ma đầu vẫn ngồi bất động, họ còn chưa biết Ôn Cần và Ôn Như Ngọc có mối cựu thù, nên mới rồi khi thấy Thiên lý minh đà bị giết, vẫn chẳng có động tịnh gì, dường như ngồi chờ xem cuộc náo nhiệt xảy ra.

Đã thấy lão già ăn mặc lòe loẹt cười ha hả:

– Cô nương tuy không biết lão phu, nhưng lão phu lại biết rõ cô nương, từ lâu lão phu đã ngưỡng mộ nhan sắc, và sự âm hiểm của cô nương, vì vậy không kiềm nổi, lòng mong muốn lên Thiên Mục sơn này một chuyến…

Ôn Cần bỗng trợn mắt nói:

– Ngươi có can hệ gì tới Hoa Lang Tất Ngũ.

Lão nhân bật cười, mắt híp lại, những nếp nhăn trên mặt trông càng thảm hại, nhưng hàm răng lại đều đặn và trắng như ngọc nói:

– Cô nương quả nhiên có con mắt tinh đời, không sai… Lão phu Tất Tứ, là sư huynh của gã bất tài vô dụng Hoa Lang Tất Ngũ kia.

Ôn Cần chấn động, trầm giọng:

– Chẳng lẽ các hạ chính là Ngọc Lan Tất Tứ tiên sinh?

Thái phục lão nhân lại cười tít mắt, gục gặc đầu.

Trác Trường Khanh đêm qua, khi ngồi ngoài thùng xe đã nghe thấy mấy hồng y thiếu nữ kia nói Hoa Lang Tất Ngũ bị Ôn Cần cắt mũi, lúc này nghe lão nhân tự báo danh tính, lòng chàng cũng chấn động:

“Lão này chắc tới báo thù cho sư đệ của lão.”

Chàng lập tức định thần quan sát, đề phòng cảnh giác liền. Chỉ thấy Ngọc Lan Tất Tứ híp mắt cười, liếc đi liếc lại Ôn Cần, đoạn nói:

– Cô nương tuổi hãy còn nhỏ mà khẩu tài sắc bén, thần quang doanh mãn, hiển nhiên nội lực rất có căn cơ, chả trách gã sư đệ vô dụng của ta bị cô nương xẻo mũi…

Ôn Cần cười nhạt nói:

– Thế thì các hạ tới đây, há chẳng phải là muốn phục thù cho sư đệ, vậy…

Ngờ đâu nàng còn chưa nói hết câu, Ngọc Lan Tất Tứ đã xua tay lắc đầu lia lịa, cắt ngang lời nàng:

– Không phải, không phải, chẳng những không phải mà còn vô cùng sai lầm nữa.

Trác Trường Khanh và Ôn Cần ngẩn người ra.

Đã nghe Ngọc Lan Tất Tứ nói tiếp:

– Gia Tất Ngũ kia vừa già vừa hồ đồ, không biết lượng sức mình, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, đừng nói là xẻo mũi của hắn, dù cô nương có xẻo hai tai hắn đi nữa, lão phu cũng chẳng phản đối, chẳng phục thù mà lại còn vỗ tay tán thưởng nữa.

Trác Trường Khanh và Ôn Cần chẳng hẹn mà cùng, ai nấy đều có cùng suy nghĩ:

“Người ta nói rồng sinh cửu tử, tử tử bất đồng, xem ra chẳng phải lộng ngôn, gã Hoa Lang Tất Ngũ tuy vô sỉ, không ngờ gã lại có một huynh trưởng quang minh chính đại như thế. Ôi… xét người chẳng nên nhìn diện mạo, Tất Tứ này tuy xấu xí, không ngờ lại là một hán tử lỗi lạc đầy mình.”

Vừa nghĩ tới đó, chàng và nàng không khỏi sinh lòng hảo cảm với vị Ngọc Lan Tất Tứ này, Ôn Cần mỉm cười nói:

– Xin lão tiền bối thứ lỗi, vừa rồi tệ nữ có chỗ mạo phạm.

Nàng lại cười, tiếp:

– Lão tiền bối tới đây, có lẽ muốn tìm gia sư…

Thời khắc này, nàng không muốn cho ai biết sự tình giữa nàng và Ôn Như Ngọc nên miệng vẫn nói hai chữ “gia sư”.

Ngờ đâu nàng mới nói tới giữa chừng, Ngọc Lan Tất Tứ đã lại lắc đầu xua tay lia lịa, nàng ngẩn người ra, đã nghe Tất Tứ nói:

– Không phải, không phải, chẳng những không phải mà còn vô cùng không phải.

Chỉ thấy Ngọc Lan Tất Tứ cười híp mắt:

– Tất Ngũ cùng lệnh sư là chỗ quen biết, nhưng lão phu thì không, lần này tới đây không phải vì lệnh sư, nếu… ha ha!

Lão ta cười ha ha, không nói nốt câu lại cười tít mắt, liếc liếc Ôn Cần mấy lượt, Ôn Cần bị lão nhìn cũng lấy làm thẹn thùng, nhưng nàng cũng không nói gì, khẽ chau mày liễu, mỉm cười một lúc đoạn nói:

– Thế thì lão tiền bối tới đây chẳng lẽ là để ngao du sơn thủy?

Nàng vốn đã vô cùng kiều diễm, khi cười mặt ngọc như trăm hoa đua nở, liễu mi chau chau, mắt tựa hồ thu, hai hàm răng ngà khẽ hé, má lúm đồng tiền thực là tiên giáng trần quốc sắc thiên hương, không ngôn ngữ nào tả nổi, Trác Trường Khanh đưa mắt nhìn, trong phút chốc bất giác cũng ngẩn người ra mà nhìn.

Mục quang Ôn Cần tuy không nhìn Trác Trường Khanh, nhưng nàng cũng biết Trác Trường Khanh đang ngắm mình.

Nàng thấy lòng mình chợt nổi lên một cảm giác êm ái dịu ngọt, tuy không muốn cười, nhưng cũng không tự chủ được mà bật cười trong trẻo, ngước mắt lên thì thấy Ngọc Lan Tất Tứ cũng đang đờ đẫn nhìn nàng.

Nụ cười của nàng vừa tắt thì thấy Ngọc Lan Tất Tứ đang vò đầu bứt tai, miệng không ngớt lẩm bẩm:

– Đẹp, đẹp, đẹp thật!

Lão vừa nói xong, “bộp” một tiếng đã quì xuống trước mặt nàng.

Trác Trường Khanh thừ người, Ôn Cần càng kỳ quái hơn, nàng khẽ lắc người thoái lui ba bước, la hoảng:

– Lão tiền bối, ông làm gì vậy?

– Nàng thật không biết sao?

Ôn Cần lắc đầu:

– Tệ nữ thật không biết.

Ngọc Lan Tất Tứ chắp hai tay lại trước ngực, miệng lầm rầm:

– Nàng thật không biết… nàng thật không biết lòng ta sao?

… Ta đang ngỏ lời cầu hôn nàng, ta muốn nàng đáp ứng, nàng hãy gả cho ta, ta tuy là ca ca của Tất Ngũ, nhưng nhỏ tuổi và trẻ đẹp hơn hắn nhiều, nàng đã cự tuyệt hắn, nhưng ta nghĩ nàng nhất định sẽ không cự tuyệt ta, phải không?

Trác Trường Khanh, Ôn Cần, Đa sự đầu đà và tất cả các cao thủ võ lâm đứng quanh đấy đều nhất tề trợn tròn mắt nhìn Ngọc Lan Tất Tứ cơ hồ đều cho rằng, lão này điên rồi.

Từ xưa đến nay, tất cả dù có nằm mơ cũng không nghĩ rằng, trên thế gian này có người nào vô sỉ đến thế, và có việc nào kinh tởm đến thế.

Mọi người hiện diện không biết là mình có cảm giác gì nữa, chỉ nghe trên khán đài nổ một trận cười ầm ĩ.

❀ ❀ ❀

[1] nơi trị thương

Nhạn Môn Quan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.