Ôn Như Ngọc và Trác Trường Khanh đều chấn động, cả hai nhất tề ngừng cuộc đấu nhảy ra ngoài, quay đầu nhìn ra thì thấy Ôn Cần đã đứng sừng sững trước cửa, viên minh châu dưới đất tỏa ra thứ ánh sáng nhờn nhợt, chiếu lên khuôn mặt trắng bệch của nàng trông tựa như loài ma quái hiện hồn. Ôn Cần run lên từng chập, loạng choạng thoái lui năm bước tới sát tường, bộ dạng chẳng khác nào một thiếu nữ nhát gan đột nhiên trông thấy ma quỉ vậy, mụ đưa ngón tay gầy guộc chỉ Ôn Cần, giọng run run:
– Con… sao con… đã quay lại rồi?
Nét mặt Ôn Cần trơ ra như gỗ đá, nàng nặng nề lê bước tiến vào, mục quang di động, cúi vóc liễu đưa tay thận trọng nhặt tấm linh bài lên, khẽ ôm vào lòng, đoạn nàng từ từ quay đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Ôn Như Ngọc, lạnh lùng thốt:
– Phụ thân tôi có phải do bà giết không?
Giọng nói lạnh lẽo giá băng tựa như ngọn roi vô tình quất thẳng vào tim Ôn Như Ngọc.
Toàn thân Ôn Như Ngọc chấn động, thân mụ tựa cành cây khô dường đang lẩn tránh cái gì, vội vàng lập cập lùi sát vào góc tường.
Ôn Cần ngước mắt, lạnh lùng nói tiếp:
– Ta biết phụ thân ta là do bà giết chết, phải không… phải không?
Nàng chầm chậm lê bước, từng bước nặng nề tiến về phía Ôn Như Ngọc. Khoảng cách giữa nàng và Ôn Như Ngọc càng lúc càng rút ngắn lại, đột nhiên Ôn Như Ngọc quát lớn một tiếng:
– Đứng lại!
Cước bộ Ôn Cần vừa dừng, Ôn Như Ngọc đã thở dài não nề, chầm chậm cúi đầu nói:
– Phụ thân con là do ta giết… là ta đã giết hắn!
Ôn Cần đưa tay vuốt mái tóc rối bời, chợt bật cười điên loạn:
– Phụ thân ta là do bà giết, phụ thân ta là do bà giết… mẫu thân ta cũng do một tay bà giết chứ?
Tiếng cười điên loạn của nàng vô cùng thê lương tựa quỉ dữ gào khóc đòi mạng, chỉ thấy Ôn Cần nặng nề lê bước, miệng thì thào:
– Mẫu thân ta cũng là do bà giết, phải không?
Nàng cười điên dại mà nói, những giọt lệ trong vắt, long lanh tựa những hạt châu, không ngừng theo gò má chảy xuống, lã chã tuôn rơi, nàng vẫn lẩm bẩm:
– Phải không?… Phải không?…
Nàng nặng nề lê bước, mỗi lần cất bước, dáng điệu dường như có một tảng đá ngàn cân đè xuống, tiếng lê bước vang lên, mỗi tiếng lại tựa như cây búa nặng vạn cân giáng xuống Ôn Như Ngọc. Thân hình gầy héo của Ôn Như Ngọc dán chặt vào tường, mụ đưa ngón tay run rẩy lên chỉ vào Ôn Cần nói:
– Đừng bước tới nữa, hiểu chưa? Đừng bức ta phải giết ngươi, đừng bức ta phải giết ngươi…
– Giết chết ta… ha ha, bà muốn giết ta lắm hử, bà đã giết chết gia gia ta, giết chết má má ta…
Nàng chưa dứt lời, Ôn Như Ngọc cũng đột nhiên cất giọng cười như điên dại:
– Ta giết chết má má ngươi, ha ha… ta giết chết má má ngươi…
Chỉ nghe “ầm” một tiếng, bụi gỗ đá bốc lên mù trời, Ôn Như Ngọc đã dùng chân lực nội gia chí cương vỗ một chưởng lên tường, để lộ ra một lỗ lớn, thoát ra ngoài, tiếng cười thê lương vẫn từ xa xa vọng tới:
– Ta giết chết má má ngươi… ta đã giết chết má má ngươi…
Trong phút chốc, tiếng cười cũng đã chìm hẳn trong bầu không khí lạnh ngắt cô tịch, bốn bề trở lại yên tĩnh vốn có, chỉ có tiếng hô hấp của Ôn Cần và Trác Trường Khanh trong màn đêm tối đen như mực, nhưng tiếng hô hấp lại vô cùng yếu ớt.
Ôn Cần vẫn đứng trơ ra đó, cặp mắt thất thần chăm chăm nhìn vào đám khói bụi đang từ từ lắng xuống, thân hình cứng nhắc của nàng đã run lên từng chập.
Cuối cùng…
Nàng không chịu nổi sự xúc động quá mãnh liệt, bật lên tiếng khóc thất thanh, Trác Trường Khanh thấy người nàng lắc lư mấy cái, sau đó tựa như cành liễu sau trận bão táp khuỵu xuống, chàng giật thót mình, tung người tới đỡ nhẹ lưng nàng, giọng thảng thốt:
– Cô nương… cô thấy thế nào…
Nhưng Ôn Cần làm sao nghe thấy lời chàng được, trong lòng nàng, bóng dáng khẳng khiu, gầy khô như que củi kia, tất cả mọi sự yêu thương chiếu cố hơn mười mấy năm qua, thời khắc này như một độc xà cắn rứt trái tim rỉ máu của nàng, tình cảm con người, vốn không cách nào dùng lý trí mà kiểm soát được.
Nàng khóc không ra tiếng, hai dòng lệ lã chã tuôn rơi thấm đẫm ngực áo Trác Trường Khanh, chàng đứng im bất động không dám nhúc nhích, chàng thông cảm với nỗi khổ của người thiếu nữ đang gục đầu thổn thức trên ngực chàng, chàng cũng cảm nhận được nỗi đau trong lòng nàng. Nhìn ra ngoài cửa, bên ngoài màu đen u ám của bóng đêm đã chuyển mình nhường bước cho những tia sáng yếu ớt của một ngày mới, nhưng gió đêm vẫn chưa ngớt gầm gào, quất tới những làn gió lạnh thấu xương, chàng không hiểu vì sao trước khi trời sáng lại luôn có một khoảng khắc hắc ám lạnh lẽo ghê gớm.
Vì thế, chàng để mặc cho nàng gục đầu vào lòng mình, không có một câu nói an ủi nào, không có một cử chỉ an ủi nào, vì chàng biết tất cả những thứ đó đều là dư thừa, chàng chỉ nhẹ nhàng đỡ lấy tay nàng, cho đến khi tiếng thổn thức của nàng nhỏ dần…
Cũng không biết đã qua bao nhiêu thời khắc, ánh châu quang mờ dần, sắc trời từ từ sáng lên.
Trác Trường Khanh cảm thấy tiếng khóc của Ôn Cần đã tắt hẳn, tiếng hô hấp đã kéo dài ra hơn, chàng không biết có phải nàng ngủ hay chưa, nhưng bất kỳ ai sau khi khóc xong đều dễ dàng đi vào giấc ngủ.
Do đó, chàng vẫn chưa di động thân người, đứng im bất động, chỉ khẽ nhắm hờ hai mắt lại dưỡng thần.
Khung cảnh buổi sớm trên Thiên Mục sơn thật yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi vi vu qua triền núi, những đợt hàn phong ẩm thấp lạnh giá thổi qua tuy không làm khô những giọt sương lóng lánh trên cành lá sau một đêm lạnh lẽo, nhưng đã thổi khô má lệ Ôn Cần.
Nàng mở choàng mắt ra cảm thấy có chút vừa lạnh giá vừa ấm áp, nàng ngẩng đầu lên…
Nàng thấy chàng.
Chàng cảm thấy thân người nàng động đậy, biết nàng đã tỉnh bèn cúi đầu xuống.
Vì thế, chàng cũng thấy nàng.
Cái cảm giác thoáng qua này đã có bao nhiêu thi nhân mặc khách từ ngàn xưa tới nay phí bao nhiêu tâm lực, ngôn từ để diễn tả nó, nhưng cũng không thể lột tả được hết.
Vì vậy, trên thế gian này vẫn chưa có một thứ ngôn ngữ và văn tự nào có thể miêu tả được một thoáng vi diệu này.
Nàng ngẩng đầu lên rồi cúi xuống, rồi lại ngẩng đầu lên, lồng ngực phập phồng hàm chứa niềm đau khôn nguôi, nhưng trong thời khắc này, nàng đích xác đã quên đi tất cả nỗi bi ai trong thế gian, tuy chỉ trong thoáng chốc, nhưng cho đến khi nàng nhớ tới nỗi đau này thì nàng đã cảm thụ được niềm hạnh phúc tột bậc của loài người.
Nàng mỉm cười e thẹn, thẳng người lên, sau đó thở dài u sầu, làn môi dịu dàng hé mở, cặp mắt trong sáng chớp chớp, nhưng nàng lại không biết phải nói gì.
Nỗi ai oán và hận cừu lại cuồn cuộn trào dâng tựa sóng gầm trong lòng nàng.
Đôi làn thu ba đã nhòa đi, nàng cúi đầu chỉnh đốn lại y phục đoạn đứng dậy, đưa mắt nhìn về lỗ hổng lớn trên tường bị Ôn Như Ngọc phá vỡ hồi đêm, thở dài não nề nói:
– Trời sáng rồi, tôi cần phải đi thôi…
Nàng chầm chậm quay đầu lại, ánh mắt đột nhiên lộ vẻ cực kỳ ôn hòa dịu dàng:
– Tôi không nói các hạ có lẽ cũng biết tôi muốn đi đâu, tôi… tôi phải đi kiếm cừu nhân của tôi… cừu nhân, các hạ cũng nên đi đi, trời sáng rồi… trời sáng rồi… Nàng quay mình bước ra ngoài, tựa hồ muốn xem ngoài kia đã sáng thật hay chưa vậy.
Sương sớm đã tan, mà vị sầu còn đọng lại, nàng lại một lần nữa quay đầu chăm chú nhìn Trác Trường Khanh, dường như nàng biết từ nay về sau mãi mãi không gặp chàng nữa, vì nàng đã quyết định, đi tầm thù phục cừu hoặc đi tới chỗ chết! Hoàn toàn không còn cách chọn lựa nào khác.
Trác Trường Khanh nặng nề đứng lên, chàng lãnh hội được hàm ý trong lời nói và ánh mắt của nàng, đây là cảm giác mà chàng chưa từng cảm thụ qua, thậm chí nằm mộng cũng không hề nghĩ tới.
Cho tới khi nàng đã chầm chậm bước ra khỏi cửa, chàng mới giật mình sực tỉnh, buột miệng kêu lên:
– Cô nương!
Ôn Cần dừng bước, quay đầu nhìn chàng với ánh mắt u sầu, chàng định thần nói:
– Cô nương có biết Ôn Như Ngọc ở đâu chăng?
Ôn Cần não nề lắc đầu, giọng trầm buồn:
– Tôi không biết, nhưng… tôi tin tôi sẽ tìm được bà ta, nhất định sẽ tìm được bà ta.
Trác Trường Khanh bước mau tới cạnh nàng:
– Thế thì chúng ta cùng đi kiếm mụ!
Ôn Cần hơi ngẩn người:
– Chúng ta…
Trác Trường Khanh thở dài một tiếng, mục quang hướng về chân trời, giọng xa xăm:
– Gia phụ gia mẫu của tại hạ cũng bị Ôn Như Ngọc sát hại!
Toàn thân Ôn Cần chấn động, lại nghe Trác Trường Khanh nói:
– Hơn mười năm trước, dưới ngọn Thủy Tín Hoàng sơn…
Ôn Cần à lên một tiếng, buột miệng:
– Tôi nhớ ra rồi… Hoàng sơn… năm xưa tại Hoàng sơn, là các hạ… không ngờ là các hạ…
Nàng chầm chậm cúi đầu, tựa hồ trách thân tạo hóa trêu ngươi, nếu là hai ngày trước, cả nàng và chàng đều là đối địch, nhưng hiện tại…
Trác Trường Khanh than thở:
– Cho nên, tại hạ sẽ đưa cô nương đi.
Chàng cúi xuống, nàng ngước lên, ánh mắt hai người giao nhau, Trác Trường Khanh không ngăn được lòng mình bèn khẽ nắm lấy tay nàng, tâm ý hai người hòa hợp, chỉ cảm thấy trong lồng ngực mình một luồng dũng khí chợt xuất hiện, Trác Trường Khanh nói tiếp:
– Vì cô nương mà phục cừu, cũng vì tại hạ mà phục cừu. Ôi… chỉ là không rõ thời khắc này Ôn Như Ngọc đã đi đâu rồi.
Nhưng chàng lại cất giọng hào hùng:
– Nhưng nhất định chúng ta phải tìm ra được, phải không?
… Sau khi trầm mặc hồi lâu, đôi thanh niên nam nữ đồng cừu bèn cùng nhau rời khỏi ngôi hoang tự đổ nát, nhằm hướng ngọn Thiên Mục sơn nơi Ôn Như Ngọc ẩn náu.
Họ tuy biết rằng, nơi nơi đều là cạm bẫy, xứ xứ đều chông gai, vì trên đỉnh Thiên Mục sơn, ngoài Xú Nhân Ôn Như Ngọc ra còn có rất nhiều cao thủ, mấy người này nguyên là quần hào đến tham dự đại hội Thiên Mục sơn, nhưng giờ đây đều có thể biến thành những trở ngại cho chuyện phục cừu của hai người.
Nhưng họ hoàn toàn không có chút khiếp sợ, chỉ cần hai người đồng tâm hiệp lực thì cho dù có đụng phải thiên nan vạn hiểm họ cũng chẳng sờn lòng.
Hiện giờ, mặt trời đã xuất hiện, những ráng đỏ còn chưa tiêu tan hết, những tia nắng sớm như những đạo kim quang soi rọi cành lá xanh mướt trên thanh sơn, xuyên qua tấm thảm xanh kết những bông hoa muôn hình vạn trượng, từng cơn từng cơn gió rung rinh huyền ảo.
Ôn Cần cất giọng buồn bã:
– Cừu nhân của huynh ngoài… ngoài bà ta ra, còn có một Doãn Phàm nữa, giả như… giả như… Ôi, chúng ta lên núi không tìm được bà ta, thì tôi sẽ đi theo huynh tìm tới Doãn Phàm, nhưng chỉ sợ…
Nàng than thở, rốt cục cũng không nói ra lời, Trác Trường Khanh gật gù, trong lòng đột nhiên máy động:
– Đêm qua, sao cô nương trở lại nhanh như thế, chẳng lẽ Doãn Phàm cũng ở quanh đây sao?
– Đêm qua, vốn tôi không đuổi theo hai gã kia, vì… vì tâm tư tôi có bao nhiêu chuyện như thế, tôi chỉ là đuổi tới lưng chừng núi thì đã bắt kịp chúng, buộc chúng phải tiết lộ nơi ẩn thân của Doãn Phàm, đương thời tôi cũng lấy làm lạ, rõ ràng chỉ cần hỏi thì cũng biết ngay thế mà cô… bà ta sao còn muốn theo dõi hai gã kia, vì căn bản hai gã không dám không nói thật, nhưng bây giờ, tôi đã biết rồi, bà ta chẳng qua chỉ muốn ly khai tôi và huynh thôi.
Mục quang của Trác Trường Khanh dịu lại:
– Đêm qua, nếu cô nương không nửa đường trở lại…
Ôn Cần cười buồn bã:
– Cho nên, hiện tại tôi đã tin câu “lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà không lọt”.
Trên Thiên Mục sơn, cỏ cây xanh um, trong lúc hai người nói chuyện, họ đã lướt hơn mấy trăm trượng.
Ôn Cần đột nhiên nói:
– Thế này mà xem, e rằng sẽ có rất nhiều người phải thất vọng, ôi… đây vẫn xem như là họ còn may mắn, nếu không thế…
Trác Trường Khanh nhướng mày đăm chiêu, chợt nói:
– Có một câu, tại hạ không biết có nên hỏi cô nương không?
Ôn Cần đáp:
– Huynh cứ tự nhiên.
– Mấy môn đồ của Khoái đao hội, ôi, không hỏi cũng được, việc gì đã qua rồi…
Chàng e sợ Ôn Cần sẽ nói những lời khiến chàng thương tâm vì chàng nghĩ đi nghĩ lại, dù muốn hỏi, nhưng lời đầu môi đã ngưng lại không nói nữa.
Không ngờ, Ôn Cần nghiêm mặt nói:
– Tiểu huynh không cần lo lắng, mấy người đó thực sự không do tôi giết, hơn nữa cũng không phải mấy đứa a hoàn kia giết.
Trác Trường Khanh không khỏi thở phào nhẹ nhõm, chàng thật không dám nghĩ giả như Ôn Cần nói: “Là tôi giết”, không biết lúc đó chàng sẽ làm sao?
Chàng mỉm cười, chịu không nổi lại hỏi:
– Thực quả là kỳ quái, không rõ mấy người kia là ai giết?
Ôn Cần khẽ than thở:
– Tiểu huynh mãi mãi sẽ chẳng thể đoán nổi kẻ nào đâu.
Trác Trường Khanh biến sắc:
– Kẻ đó là ai?
– Tôi nói ra, huynh cũng sẽ không tin, dù thế nào đi nữa, sau này huynh sẽ biết mà thôi.
Trác Trường Khanh cước bộ không ngừng, suy niệm liên tục, buột miệng hỏi:
– Chẳng lẽ là Doãn Phàm?
Ôn Cần lắc đầu, Trác Trường Khanh vội hỏi:
– Là mấy đệ tử của lão?
Ôn Cần lắc lắc đầu.
Trác Trường Khanh càng nghi hoặc, cảm thấy kỳ quái:
– Tại hạ thực không đoán nổi, không biết trong giang hồ ai lại có thứ ám khí bá đạo như thế, ngoài mấy kẻ vừa rồi, tại hạ thực không nghĩ ra ai khác nữa. Ôn Cần cười khe khẽ:
– Mấy ám khí kia được gọi là Vô ảnh thần trâm, đích thực là do tôi phóng ra.
– Là cô… cô nương…
Ôn Cần lại cười:
– Nhưng mấy ám khí mà tôi phóng ra, chẳng những không giết người, mà còn là cứu người nữa đó.
Trác Trường Khanh ngẩn người ra, giọng lạ lùng:
– Cứu người à? Cô nương nói sao…
– Chuyện này nói ra thì dài lắm, từ từ tôi sẽ kể cho huynh nghe, tóm lại huynh phải tin rằng, hiện giờ tôi… tôi không có gạt huynh.
Sắc mặt nàng ửng hồng, đoạn nàng giơ tay lên chỉ về phía trước, nói:
– Huynh thấy không, trước mặt là bãi trống cỏ xanh rờn, chính là nơi mở đại hội Thiên Mục sơn.
Trác Trường Khanh miệng vẫn lẩm bẩm câu nói của nàng: “Hiện giờ, tôi không dối gạt huynh đâu”.