Chiếc xe tứ mã từ từ tiến vào vùng núi, đường núi trắc trở, gập ghềnh, ngoằn ngoèo uốn lượn, dốc dựng đứng, người đánh xe hiển nhiên thân thủ cũng chẳng phải tầm thường, trên con đường núi khó đi như thế mà gã xa phu vẫn có thể đánh xe đi, tuy xe đi chậm lại đôi chút, nhưng thế cũng là một việc rất đỗi khó nhọc rồi.
Trác Trường Khanh tuy đã đoán ra đạo nhân mà “đại tỷ” kia nói là ai rồi, nhưng giờ đây khi thiếu nữ “tồi tệ” kia hỏi như vậy, chàng không khỏi vì thế mà hồi hộp.
Đã nghe thấy “đại tỷ” lạnh lùng hừm một tiếng, nói:
– Muội thật sáng dạ, chẳng lẽ ngoài muội ra, thì chẳng còn ai khác đoán được sao? Hừ, tỷ thật chưa thấy qua người nào tồi tệ hơn muội, tỷ nói cho mà biết, nếu muội đem câu chuyện ngày hôm nay mà nói ra thì…
Thiếu nữ cứng đầu kia lập tức vội nói:
– Đại tỷ, tỷ cứ an tâm, muội tuyệt đối không nói cho ai biết, dù có người giết muội đi nữa, muội cũng không nói đâu.
Đại tỷ lại hừ một tiếng, đã nghe một giọng nói buồn buồn của một thiếu nữ khác than:
– Điều này khiến người ta không thể tưởng tượng nổi, tổ cô cô lại xem trọng đàn ông à, muội đã biết từ lâu rằng đàn ông đều là những thứ, những đồ chẳng ra gì, muội ấy à, chỉ bất đắc dĩ lắm muội mới gặp mặt với đàn ông thôi.
Giọng nói này rất lạ, tựa như từ đầu tới giờ chỉ ngồi nghe mà không nói năng gì cả, giọng nói vừa dịu dàng, lại khoan thai, “đại tỷ” nghe xong bèn lộ vẻ đồng cảm mà nói rằng:
– Lẽ nào tỷ lại không biết họ Doãn kia đích thị là muốn lừa gạt tổ cô cô, nhưng tỷ lại nghĩ, cả đời tổ cô cô sống trong cảnh cô độc hiu quạnh, có người đàn ông an ủi, chăm sóc tổ cô cô thì cũng hay.
Bây giờ đây, thiếu nữ cứng đầu kia tựa hồ lại không nhịn được, lạnh lùng hừ một tiếng nói:
– Muội thì chẳng thấy lạ lùng gì, nhưng… đại tỷ, cái việc mà tỷ biết tường tận như thế, có chỗ nào là lạ kỳ đâu?
Đại tỷ thong thả nói:
– Các muội có biết, Hoàng y thiếu niên Sầm Xán là đệ tử của ai không? Nàng ta lại hỏi câu hỏi ban đầu, thiếu nữ trong xe cũng ồ cả lên, nói:
- Chẳng lẽ hắn chính là đồ đệ của họ Doãn kia? Âm lượng của đại tỷ càng lúc càng nhỏ đi:
– Phải rồi, hắn chính là đồ đệ của họ Doãn kia, mà họ Doãn có quan hệ với tổ cô cô… các muội nghĩ xem, vì sao mà tổ cô cô lại bắt giam họ Sầm lại? Đó chẳng phải quái lạ lắm ư?
Trong xe lại nổi lên những tiếng rì rầm bàn tán, tựa hồ đang tìm lời giải đáp cho vấn đề này, nhưng Trác Trường Khanh ẩn thân đằng sau xe, giờ này đã biết rõ ràng tất cả.
Chàng biết rằng, sau khi Vạn Diệu Chân Quân đạt được mục đích, lão liền dứt bỏ Xú Nhân Ôn Như Ngọc, từ đó về sau tránh không gặp mặt nhau nữa. Mà cả đời Xú Nhân Ôn Như Ngọc sống cảnh cô quạnh, đương nhiên khi mắc vào cạm bẫy tình cảm thì cũng không thể tự thoát ra được.
Tình cảm của một người giống như nước lũ trong núi vậy, không bạo phát thì thôi, mà đã bùng nổ, bộc phát thì kinh người, hơn nữa áp chế càng lâu, thì khi bùng nổ, thứ tình cảm này càng có sức công phá mãnh liệt.
Xú Nhân Ôn Như Ngọc đã động đến nhân tình, đương nhiên hết lòng hết ý yêu thương Doãn Phàm, đến khi mụ biết được Doãn Phàm lừa gạt mình, sự yêu thương cuồng nhiệt sẽ biến ra lòng hận thù mãnh liệt.
Chàng cảm thấy thương hại thay cho Ôn Như Ngọc, đưa mắt ra xa, cây cối hai bên đường núi chỉ một màu xanh thẫm, sườn núi mỗi lúc mỗi dốc hơn, Trác Trường Khanh biết rằng, chẳng còn bao xa nữa là đã tới chỗ ẩn náu của Ôn Như Ngọc.
Tất cả mọi dự tính, mọi chờ đợi đã sắp kết thúc, giờ phút kết thúc tất cả mọi việc sắp đến, càng đến gần chàng càng cảm thấy hồi hộp hơn nữa.
Chiếc xe lầm lũi, trong xe im bặt không có giọng nói nào cất lên, Trác Trường Khanh nghĩ thầm:
“Mấy thiếu nữ kia, giờ đây đang thương tiếc thay cho tổ cô cô của họ chăng? Hay là họ đang nghĩ tới chuyện khác?”
Chiếc xe lắc lư dữ dội, tiếng xe vang lên rầm rầm, rừng cây chìm trong bóng đêm bên đường lúc này im phăng phắc, đến cả tiếng côn trùng cũng không thấy rả rích.
Nào ngờ…
Trong rừng âm u cô tịch đột nhiên có tiếng quát vang:
– Dừng lại.
Trác Trường Khanh cảm thấy tai chàng kêu ong ong, bốn bề đều bị tiếng quát kia chấn động, chỉ nghe thấy:
– Dừng lại… dừng lại… dừng… dừng…
Tiếng quát từ bốn phía vọng lại không ngừng.
Gã xa phu cũng lấy làm kinh sợ, giật cương ngựa, bốn con tuấn mã nhất tề dựng vó ngửng đầu hí lên một tràng dài. Cả ngựa lẫn xe từ từ lùi lại mấy thước rồi tất cả cùng đứng lại.
Trong xe thoắt có mười mấy bóng hồng nhảy hết ra ngoài đồng thanh hét lên:
– Là ai?
Trong bầu không khí tịch mịch bỗng có một giọng lạnh lùng như từ dưới nhà mồ vang lên:
– Mấy đứa a hoàn các ngươi đã chết cả rồi hay sao, có người đang ngồi nấp đàng sau xe của các ngươi, mà các ngươi lại không hay biết tí gì sao?
Giọng nói như tiếng quạ kêu trong đêm khiến người nghe phải rùng mình sởn tóc gáy.
Trác Trường Khanh giật thót mình, biết rằng hành tung của chàng đã bị lộ, liếc mắt nhìn thì thấy mấy thiếu nữ đang đứng cạnh chiếc xe tựa hồ bị giọng nói lạnh lẽo kia hớp hồn, đứng ngẩn hết cổ ra.
Trong rừng cây, tiếng cười lạnh lẽo lại nổi lên, một giọng nói âm trầm từng chữ từng chữ một vang lên:
– Bằng hữu đang trốn phía sau xe sao còn chưa ra mau?
Trác Trường Khanh dựng ngược cặp lông mày, hai tay khẽ níu lấy thân xe, thân hình đột nhiên bay vọt lên không trung, tay tả khoát một vòng, tay hữu thu về trước ngực, nhẹ nhàng đáp xuống nóc xe, ánh mắt đảo tứ phía, cất giọng sang sảng:
– Bằng hữu ẩn trong rừng cây, các hạ còn chưa ra ư?
Các hồng y thiếu nữ đồng thanh kêu lên, quay người nhìn Trác Trường Khanh, tựa hồ ai nấy đều muốn nhảy ngay lên nóc xe.
Nào ngờ tiếng nói lạnh lẽo trong rừng lại vang lên:
– Dừng tay!
Tiếng quát vừa dứt, trong rừng cây âm u có hai người cực kỳ cổ quái vừa cười nhạt vừa bước ra.
Hai người này, một tăng một đạo, một cao một thấp, một gầy một bé, người cao thì gầy như que củi, toàn thân lộ cốt, mặc một chiếc áo cà sa rất rộng, bên hông đeo một thanh giới đao, nhìn kỹ y trông giống một bộ xương di động, toàn thân trên dưới không có chút nào toát ra vẻ của một người còn sống cả.
Gã thấp thì mập như Di Lặc, toàn thân nung núc những thịt, lại vận một đạo bào vừa ngắn vừa chật, đầu tóc bù xù rối loạn, tựa có dáng vừa mới tỉnh ngủ, bên sườn đeo một thanh kiếm ngắn hơn kiếm thường một tấc, bao kiếm ánh lên màu xanh đen, chẳng phải da sống cũng chẳng phải da thuộc, không gỗ cũng không phải sắt, không biết bao kiếm này làm bằng cái gì.
Hai gã này chẳng những thân hình dị dạng mà thần thái cũng khác nhau, giọng cười lạnh lùng, một kẻ thì cao vút, một kẻ thì âm trầm, hai gã sánh vai nhau đứng cười, khiến y nhìn thấy cũng không ngăn được có cảm giác khó chịu, tựa như cảm giác của một cô gái yếu bóng vía, đột nhiên trông thấy một con độc xà nhỏ mà phải cùng một con kỳ đà cùng lúc xuất hiện vậy.
Trác Trường Khanh đưa mắt quan sát hai gã, chàng cũng không khỏi có cảm giác khó chịu, chỉ thấy hai gã này hình dung cổ quái, trong khắp gầm trời thật khó kiếm được hai kẻ giống vậy.
Mấy hồng y thiếu nữ kia vừa trông thấy thân hình cổ quái của hai gã, thì cùng hô lên một tiếng, vòng tay cúi chào, dáng điệu ra vẻ cực kỳ cung kính với hai gã xú quái kia.
Một tăng một đạo lúc này không ngớt cười nhạt, tựa hồ như chẳng thèm đếm xỉa gì tới mấy hồng y thiếu nữ, đoạn hai gã cùng bước thẳng đến phía trước xe, ngẩng đầu nhìn Trác Trường Khanh. Gã đạo nhân thấp béo xì một tiếng, nghiêng đầu qua gã tăng nhân cao gầy, cười nói:
– Té ra là một cậu bé cực kỳ xinh đẹp, lão hòa thượng, có lẽ lão lại có lòng thương hoa tiếc ngọc rồi, chỉ đáng tiếc là thú giết người của ta bị làm hỏng thôi.
Trong tiếng cười ẩn chứa đầy vẻ dâm tà độc hiểm, bốn chữ “thương hoa tiếc ngọc” kia khiến người nghe rùng mình ghê rợn. Trác Trường Khanh tuy chưa hiểu rõ lắm ý của gã này, nhưng chàng cũng không khỏi vô cùng tức giận, mày kiếm dựng ngược cúi đầu gầm lên:
– Hai người các ngươi lén lén lút lút trốn trong rừng cây, là ý muốn gì, trong dáng điệu của các ngươi dường như cũng là những nhân vật có danh tiếng trong võ lâm, làm sao mà ăn nói…
Nói đến mấy lời này, chàng dừng lại, hai chữ “vô sỉ” ở dưới còn chưa nói ra, chỉ vì chàng tuy là người thông minh tuyệt đỉnh, nhưng lại rất chính trực trong sạch, hơn nữa chàng mới bước chân vào giang hồ, làm sao hiểu được hàm ý ẩn chứa trong lời nói của gã đạo nhân thấp béo, vì vậy chàng cũng không biết rõ rằng lời mà đạo nhân thấp béo vừa nói có thực là vô sỉ hay không.
Lại nghe gã đạo nhân cười xì ra một tiếng, gã tăng nhân cao gầy thò cánh tay gầy guộc ra xua xua, dường như ngăn lời mà đạo nhân đang muốn nói lại, một mặt đưa cặp quái nhãn hình tam giác nằm dưới hai đạo lông mày ngắn ngủn, lúc này đã cau lại thành một đạo lông mày rậm rì rồi, gã nhìn Trác Trường Khanh cất giọng the thé lên nói:
– Thằng nhóc con nhà ngươi ăn nói làm sao lại thất lễ như thế, rõ ràng là ngươi lén lén lút lút bám đàng sau xe của người ta, vậy mà bây giờ, còn mở miệng mắng chửi người ta lén lút.
Gã đưa tay vẫy nhẹ mấy cái, đoạn cất giọng chói tai:
– Xuống đây! Xuống đây! Lão nạp muốn hỏi ngươi, ngươi nấp đàng sau xe người ta là có ý gì? Hay là…
Trác Trường Khanh quát lớn:
– Câm mồm.
Các hồng y thiếu nữ đồng loạt đưa tay lên che miệng, ai nấy đều lo thay cho chàng.
Tiếng quát của Trác Trường Khanh tuy cắt ngang lời nói của gã hòa thượng cao gầy, nhưng gã chẳng thèm đếm xỉa gì tới chàng mà vẫn nói tiếp:
– Bất luận thế nào, gã trẻ tuổi nhà ngươi trốn ở đằng sau xe người, là có ý đồ bất chính, nếu là khi xưa, chỉ cần người như thế, lão nạp đã chém chết ngươi rồi, nhưng lão nạp từ khi quy y tới nay, đã không còn phạm vào sát giới nữa, tính tình hiền hòa hơn xưa nhiều, làm sao có thể giết chết một thiếu niên thông minh linh lợi, nhanh nhẹn hoạt bát, còn chưa được hưởng lạc thú nhân sinh như ngươi?
Đạo nhân thấp béo bỗng bật cười ha hả nói:
– Ta nói lão hòa thượng nhà ngươi đã động lòng thương hoa tiếc ngọc rồi mà, được được, ta sẽ không giết hắn nữa…
Một tăng một đạo này nói năng dường như đã nắm chắc sự sống chết của Trác Trường Khanh rồi vậy.
Trác Trường Khanh nổi giận, vừa định cất lời thóa mạ, nào ngờ gã hòa thượng cao gầy đã trợn ngược cặp quái nhãn lên, nhìn đạo nhân kia với ánh mắt sắc lạnh rồi cất giọng lạnh lẽo:
– Lão đạo sĩ nhà ngươi sao càng già càng mất nết, thế còn ra thể thống gì của người xuất gia nữa chứ?
Hồng y thiếu nữ ai nấy đều không ngăn được cùng bật cười thành tiếng, đạo nhân thấp béo kia bèn trợn mắt, rụt vai, làm mặt hề gây trò cười.
Khuôn mặt đầy thịt của gã đạo sĩ lúc nói chuyện biểu lộ tình cảm cực nhiều, trong khi đó mặt gã hòa thượng lộ cốt, khô quắt, chẳng biểu lộ chút tình cảm, lúc nào cũng trơ ra như gỗ đá.
Hai gã này một âm một dương, mọi dáng điệu đều cực kỳ tương phản, nhưng không hiểu vì sao lại cùng đi với nhau. Bây giờ, Trác Trường Khanh biết mình đã lọt vào hang hổ, hai gã này hình dung quái dị, ắt hẳn võ công cực cao, là nhân vật có tiếng, hiển nhiên là một trong những ma đầu từ lâu đã rửa tay gác kiếm, nay được Xú Nhân Ôn Như Ngọc mời đến, cho nên khi thấy hai gã có hình dung cổ quái khó coi này, Trác Trường Khanh đã ngấm ngầm phòng bị. Thậm chí, cũng phải kềm chế nộ khí trong lòng, nên biết rằng, cao thủ đối địch, nếu giận dữ nóng nảy, là đã phạm vào điều tối kỵ của con nhà võ.
Gã hòa thượng cao gầy đưa mắt nhìn Trác Trường Khanh, hai mắt tựa hồ nối liền thành một dãy, đoạn nói:
– Lão nạp tuy có duyên với ngươi, tội chết có thể tránh, nhưng tội sống khó tha. Trừ phi ngươi có thể bái lão nạp làm sư phụ, thế thì lão chẳng những có thể truyền cho ngươi một ít công phu mà ngươi có nằm mơ cũng không thấy được, mà còn có thể dạy cho ngươi hưởng thụ lạc thú của đời người.
Trác Trường Khanh cố gắng kềm chế lửa hận đang bốc lên cuồn cuộn, dựng ngược kiếm mi, cất giọng cười ha hả, gằn giọng:
– Được được, muốn kêu ta bái ngươi làm sư phụ cũng không khó, nhưng trước tiên ngươi phải nói xem ngươi là ai? Để ta xem thử có nên bái ngươi làm sư phụ không?
Hòa thượng cao gầy cười khành khạch âm hiểm, giọng cười đều đều không biểu lộ hiện giờ gã đang vui hay đang giận.
Gió đêm lạnh lẽo, lại thêm tiếng cười này, khiến cho bầu không khí trong hẻm núi càng lạnh lẽo u tịch hơn, gã hòa thượng vừa cười khành khạch vừa lạnh lùng nói:
– Ngươi còn quá nhỏ, đương nhiên không biết lão nạp là ai rồi, nhưng sư trưởng của ngươi lẽ nào chưa nhắc qua tên tuổi của lão nạp và đạo sĩ béo kia?
Tiếng cười của gã đột nhiên im bặt, Trác Trường Khanh chỉ nghe “leng keng” mấy tiếng, gã hòa thượng cao gầy trở tay rút thanh giới đao bên mình ra, đao sáng như tuyết, thanh giới đao vừa mỏng dài, dài gần năm thước, cơ hồ so với giới đao bình thường thì nó dài hơn phân nửa.
Gã đạo sĩ thấp béo kia “xì” ra một tiếng, nói:
– Nếu ngươi còn không biết, thôi để ta cho ngươi xem thử cái này.
Tiếng nói vừa dứt, lại nghe mấy tiếng “leng keng” tiếp theo, Trác Trường Khanh đã thấy trước mặt hàn quang sáng loè, đạo nhân thấp béo này đã rút ra một thanh đoản kiếm, kiếm quang xanh lè ánh lên vẻ tà quái.