Nguyệt Dị Tinh Tà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Hai Mươi Ba: Trong Thiên Thiền Tự
Hồi Hai Mươi Ba: Trong Thiên Thiền Tự

❊ ❊ ❊

Trác Trường Khanh giật mình chăm chú lắng nghe, chỉ nghe tiếng mõ cá “lốc cốc” này tựa hồ từ phía sau điện vọng lại.

Trong chớp mắt, chàng cảm thấy vô cùng quái lạ, bèn đứng phắt ngay dậy, tiếng mõ vọng ra trong Phật điện, vốn là việc bình thường chẳng có gì đáng lo lắng, nhưng với suy nghĩ của Trác Trường Khanh thì trong Thiên Mục sơn này, tất cả mọi sự tựa hồ đều có chút kỳ quái, huống hồ trong Phật điện đổ nát hoang tàn này, thời khắc đã quá nửa đêm rồi mà lại có tiếng mõ vọng ra, ắt cũng chẳng phải là việc tầm thường.

Chàng lắng nghe hồi lâu, tiếng mõ vẫn gõ đều đều không ngừng, chàng hít một hơi dài, khẽ phất tay áo, nhún nhẹ người lướt vào sau điện. Vào đến nơi thì thấy trên ô cửa sổ dán giấy của một tòa điện bên cạnh trong hậu viện, quả nhiên có ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra và tiếng mõ lốc cốc cũng từ tòa điện này mà phát ra. Thân hình Trác Trường Khanh vẫn tiếp tục lướt tới, vừa lướt vừa chăm chú quan sát thì thấy cánh cửa sổ đã khép chặt, phía trên cùng cửa sổ là một mảng tường nhỏ bị vỡ để lộ ra một lỗ hổng.

Trong ngôi chùa hoang đêm vắng, có người tụng kinh niệm Phật đã là một việc kỳ lạ, mà trong hoang tự này lại còn cái cửa sổ nguyên vẹn như thế, tựa hồ còn lạ lùng hơn. Trác Trường Khanh càng lúc càng cảm thấy nghi hoặc, chàng bèn nhún người nhảy lên bám vào hàng hiên, ghé mắt nhìn vào lỗ hổng trên cửa thì thấy trong điện trống vắng, ở giữa có đặt một chiếc bàn thờ, trên bàn đặt một tấm linh bài, bên cạnh linh bài là một ngọn đèn dầu tỏa ánh sáng vàng đục, nét chữ trên tấm linh bài quá nhỏ, nên trong giây lát cũng không thể nhìn rõ trên tấm linh bài viết cái gì, nhưng có một người đang quì trước bàn thờ, tuy người đó quay lưng lại với Trác Trường Khanh, chàng vẫn có thể thấy rõ đó là một cô gái.

Người con gái này vận y phục đen tuyền, mái tóc dài để xõa trên vai rối bời tán loạn, Trác Trường Khanh cảm thấy có đôi chút kinh hãi, không hiểu tại sao trong ngôi chùa hoang giữa đêm vắng lại có một cô gái như thế.

Chàng chỉ thấy cô nương này hai vai rung rung không ngừng gõ vào chiếc mõ cá, tựa hồ đang niệm kinh Phật, bóng đêm âm u mù mịt, ánh đèn mờ ảo, tượng Phật đứng trơ, người con gái đang quì trước bàn thờ một mình, tiếng mõ thê lương, tất cả cảnh tượng này khiến người ta không khỏi rùng mình kinh sợ.

Trác Trường Khanh buông tay, nhẹ nhàng rơi xuống tựa một chiếc lá rụng. Chàng chợt nghĩ cô nương này đã cư trú trên Thiên Mục sơn, ắt hẳn sẽ biết được hành động của Xú Nhân Ôn Như Ngọc, chàng vừa nghĩ vừa chuyển bộ tiến về phía cửa điện, vừa đến cửa điện nào ngờ trong tiếng mõ đều đều lại vọng ra một giọng nói lạnh lẽo:

– Hãy vào đi!

Lúc này, chàng tuy chưa thi triển khinh công, nhưng cước bộ cực kỳ nhẹ nhàng, cô nương đang tụng kinh trong điện, thế mà vẫn nghe được tiếng chân chàng, Trác Trường Khanh không tránh khỏi có chút kinh hãi, hạ giọng nói:

– Tại hạ có một việc muốn hỏi, đêm khuya làm rộn, mong nữ cư sĩ thứ tội.

Chàng chỉ nghe thấy một tiếng hừ lạnh lùng, tiếng mõ đột nhiên ngừng bặt. Trác Trường Khanh đẩy cửa bước vào thì thấy cô nương y phục đen vẫn quì trước bàn thờ, nhưng tấm linh bài trên bàn thờ đã không còn thấy đâu nữa.

Trác Trường Khanh cảm thấy hồ nghi, khẽ đặng hắng một tiếng, cô nương kia vấn mớ tóc xõa lên, từ từ quay đầu lại. Trác Trường Khanh vừa thấy mặt liền vô cùng kinh ngạc, đứng ngẩn người ra không nói được lời nào. Cô nương vừa trông thấy Trác Trường Khanh, vẻ mặt cũng thay đổi ghê gớm, nhưng lập tức khẽ thốt lên:

– Té ra là ngươi!

Giọng nàng không có vẻ thù địch, Trác Trường Khanh lại càng kinh ngạc hơn, nguyên vị cô nương này là Ôn Cần, đệ tử được Xú Nhân Ôn Như Ngọc cực kỳ sủng ái.

Trong khoảnh khắc này, trước mắt chàng tựa hồ hiện rõ mồn một cảnh tượng lần đầu tiên gặp nàng vào ngày hôm qua.

Lúc đó, nàng đẹp tựa tiên sa, cười tươi như hoa nở, nói năng lưu loát, hơn nữa trong khi cười nói còn có thể đánh người ta đến chết, thế mà giờ đây toàn thân một màu đen tuyền, mặt ủ mày chau, còn đâu dáng hình của ngày hôm qua, thực sự Trác Trường Khanh không thể hình dung được vì sao chỉ trong một ngày ngắn ngủi, việc gì khiến cho một thiếu nữ sắc sảo điêu ngoa biến thành một cô nương sầu bi như thế.

Trác Trường Khanh ngẩn người ra hồi lâu, đoạn ho khan một tiếng, nói:

– Thì ra là Ôn cô nương.

Nói xong, liền thoái lui mấy bước, lùi tới cửa, cước bộ của chàng bỗng dừng lại, thầm nghĩ:

“Trác Trường Khanh ơi là Trác Trường Khanh, ngươi tới Thiên Mục sơn chẳng phải là để gặp người này sao? Thế mà vừa thấy nàng ta, ngươi lại bỏ đi.”

Nghĩ tới đó, chàng bèn bước tới, hạ giọng nói:

– Vì sao mà Ôn cô nương lại ở đây một mình trong đêm khuya thanh vắng như vậy?

Ôn Cần quay đầu lại nhìn vào chiếc mõ trước mặt, bỗng thở dài não ruột, chậm rãi nói:

– Các hạ và tôi mấy ngày trước, tuy là địch nhân, nhưng hiện tại tôi không còn nghĩ các hạ là kẻ thù nữa, chẳng qua… tôi làm gì ở đây cũng không can hệ gì tới các hạ, hãy mau đi đi!

Trác Trường Khanh lại ngớ người ra, thực tại chàng không biết phải ứng phó với thiếu nữ này thế nào, đứng ngơ ngác hồi lâu, đột nhiên hỏi:

– Không hiểu cô nương vì ai mà tụng kinh ở nơi này.

Chỉ thấy Ôn Cần quay ngoắt đầu lại, đôi làn thu ba phát ra những tia sáng rợn người, Trác Trường Khanh bèn nhớ tới câu chuyện mà Cao quan Vũ sĩ đã kể lại, nhớ tới tấm linh bài trên bàn thờ giờ đây đã biến đâu mất, trong thâm tâm đã hiểu rõ mọi sự, chàng thở dài rồi tiếp:

– Tại hạ từng nghe được, giang hồ năm xưa có hai vị đại hiệp, đương thời người trong giang hồ gọi là Lương Mạnh song hiệp, không rõ cô nương có quen biết gì với hai vị này chăng?

Chàng vừa thong thả nói, vừa lưu ý quan sát nét mặt của Ôn Cần, chỉ thấy Ôn Cần toàn thân đột nhiên run lên, ánh mắt sắc bén đã biến ra vẻ ai oán bi thảm.

Tiếng của Trác Trường Khanh vừa dứt, lập tức nàng vội nói:

– Các hạ chính là Trác Trường Khanh?

– Làm sao cô nương biết tên họ của tại hạ?

Ôn Cần vừa định trả lời.

Ngoài cửa đột nhiên có tiếng quát lớn, một bóng người cao lớn nhảy bổ vào, tiếng đó là tiếng phong thanh mãnh liệt hòa với tiếng leng keng không ngớt.

Ngọn lửa của chiếc đèn đặt trên bàn thờ chao nghiêng, Trác Trường Khanh thầm kinh sợ, chỉ thấy thế đến của người này rất mau, vừa tính đưa mắt nhìn lại cho rõ thì đã thấy tiếng gió vù vù, một thanh trượng dài đã nhằm chàng đánh tới.

Trác Trường Khanh quát to:

– Là ai?

Thân hình chàng đã trường ra ngoài xa ba bước, chỉ nghe “choang” một tiếng, mặt đất tóe lửa, nguyên một trượng này đánh trượt chàng, phang ngang xuống đất, trúng vào một chiếc đôn bằng đá khiến nó vỡ vụn, hoa lửa bắn ra tung tóe, luồng lực đạo của một trượng này mãnh liệt không thể tưởng tượng nổi.

Trác Trường Khanh kinh hoảng nhảy tránh, còn chưa kịp nhìn rõ là ai, người này kình lực thực khủng khiếp, một trượng tuy đánh xuống đất, nhưng cổ tay vừa vặn, phát ra một chiêu quét ngang hông Trác Trường Khanh, tiếng đồng sắt lại rung lên leng keng.

Nếu lúc bình thường, tuy trượng thế của người này khủng khiếp, nhưng với công lực của Trác Trường Khanh, chẳng khó khăn gì, có thể đem công phu nội gia Tứ lạng bạt thiên cân ra, hóa giải chiêu thức lẫn công lực của đối phương, nhưng từ khi chàng nghe thấy tiếng rung leng keng trên cây trượng, chàng liền biết là ai rồi, nên không thi triển tuyệt kỹ. Lúc này, khi cây trượng theo thế Bát thảo cầm xà quét ngang hông, chàng bèn nhẹ nhàng tung mình lên hơn trượng, tiếp sau đó là một luồng phong thanh lướt qua dưới chân chàng. Chỉ có cú tung người nhẹ nhàng này cũng đủ cho ta thấy mười mấy năm khổ luyện của chàng chẳng phải uổng công, công phu của chàng đã lên tới mức thượng thừa, bởi chỉ có những cao thủ thượng thừa, khi ứng phó, dụng công mới không thiếu không thừa, không quá nhanh lại chẳng quá chậm, ứng biến kịp thời với mọi đột biến của đối phương và cũng có thể thấy được vì sao trong một buổi tối ngắn ngủi đã có mấy sự cố xảy ra với Trác Trường Khanh, khiến chàng phải lần lượt động thủ với nhiều cao thủ một lúc mà không thấy mệt mỏi, khí lực mỗi lúc lại sung mãn hơn.

Hiện giờ, chàng thực không muốn động thủ với người kia, cho nên trong khi tung mình lên, chàng liền giơ tay chộp lấy cây xà ngang, thân hình búng ngược lên, trong nháy mắt toàn thân đã dán trên nóc nhà, ánh mắt liếc xuống, kêu lớn:

– Đại sư xin tạm ngừng tay!

Bóng người cao lớn đột nhiên nhảy xổ vào điện, phát liền hai chiêu, hai chiêu này đều là công phu tuyệt đỉnh của Thiếu Lâm ngoại gia, người này biết rằng, đối phương vẫn đang trong gian nhà đổ nát, nhất định khó tránh khỏi hai chiêu mạnh như vũ bão của mình, nào ngờ hai chiêu vừa phát, đã không thấy bóng dáng thiếu niên đâu cả.

Người cầm trượng chỉ nghe thấy Trác Trường Khanh nói vọng xuống, ông ta bèn ngước mắt lên thì thấy công phu tuyệt đỉnh của Trác Trường Khanh, trong lòng không khỏi kinh ngạc:

“Không hiểu thằng oắt con này từ đâu tới mà có công phu cao như vậy?” Nhưng đại sư này bản tính dũng mãnh, nóng như lửa, tuy có đôi chút kinh hãi, vẫn cất giọng quát tháo:

– Tiểu tử, hãy mau xuống đây không thì ta sẽ cho một gậy chết tươi bây giờ.

Về phần Ôn Cần, sau khi nghe bốn chữ Lương Mạnh song hiệp tới giờ, tinh thần như si mê, tán loạn không còn tỉnh táo gì nữa, giờ đây chợt bừng tỉnh, ngước mắt nói:

– Các hạ xuống đây, ta có lời muốn hỏi các hạ mấy câu.

Đoạn nàng quay sang nói với người cao lớn:

– Đại sư, ngài chẳng cần phải động thủ làm gì.

Người này ngẩn người ra nói:

– Khi nãy, ta vẫn còn ngồi trên tấm bồ đoàn đằng trước điện, ngồi cả đêm rồi, vừa mới ra ngoài một lát, nào ngờ đã bị thằng tiểu tử này lẻn vào lúc nào chẳng hay…

Trác Trường Khanh chợt hiểu:

“Thảo nào, khi trước ông ta ngồi trên tấm bồ đoàn, nên trên đó chẳng có tí bụi nào.”

Hóa ra vị đại sư này chính là đệ tử của Thiếu Lâm phái, Đa Sự đầu đà Vô Căn, ông là người thích gánh vác những việc chẳng quan hệ gì đến mình.

Nhắc lại lúc trước, Đa Sự đầu đà Vô Căn cùng hồng y thiếu nữ nói chuyện trong rừng, thiếu nữ chẳng phải ai khác mà chính là Ôn Cần, sau khi ông nghe Ôn Cần nhờ vả, bèn cùng Ôn Cần lên Thiên Mục sơn ngay. Trên Thiên Mục sơn ông thấy tất cả toàn là tà môn ngoại đạo, nên tỏ vẻ không thích ở lại, vốn ông muốn xuống núi lâu rồi, nhưng Ôn Cần dùng lời ngon lẽ ngọt mà giữ ông lại, tuy trong lòng không muốn, nhưng với tính thích nhiều chuyện và cũng chút ít yêu mến Ôn Cần vì thế Đa sự đầu đà miễn cưỡng lưu lại đây.

Khi Ôn Cần ở trong điện tụng kinh niệm phật thì ông ở ngoài cảnh giới không cho kẻ khác tiến vào quấy rối, ngờ đâu thừa lúc ông đi ra ngoài, đúng lúc Trác Trường Khanh đã lẻn vào, lúc trở lại, ông nghe thấy hậu điện có tiếng người văng vẳng vọng ra, liền lập tức chạy vào xem thì thấy thiếu niên bị Ôn Cần hôm trước, gọi là đạo tặc đang đứng đó, ông chẳng cần phải phân rõ trắng đen liền đánh ngay.

Lúc này, Ôn Cần lại xin ông dừng tay, ông vốn tính khí nóng nảy, nào biết được trong đó có chuyện uẩn khúc, nên ngẩn người ra nhìn Ôn Cần, hy vọng cô có lời giải thích rõ ràng.

Nhưng Ôn Cần lại chỉ thở dài buồn bã nói:

– Người này không phải cường tặc, tệ nữ còn có chuyện cần nói với y, xin đại sư hãy trở ra ngoài và đừng cho ai khác vào trong này cả.

Đa sự đầu đà càng thấy quái lạ, ngẫm nghĩ một hồi, hậm hực bước ra, nói:

– Mấy kẻ trẻ tuổi các ngươi thật là khó hiểu.

Ông khẽ quơ cây phương tiện sản rồi bước mau ra ngoài.

Trác Trường Khanh thấy hòa thượng cao lớn hung dữ răm rắp nghe theo Ôn Cần thì không khỏi cười thầm, đoạn buông mình xuống, chỉ nghe Ôn Cần hỏi:

– Chắc các hạ chính là Trác Trường Khanh chứ.

Trác Trường Khanh gật đầu, Ôn Cần lại thở dài rồi thong thả lấy từ trong người ra một vật, chàng đưa mắt nhìn thì thấy đó là tấm linh vị khi nãy trên bàn thờ.

Ôn Cần kính cẩn đặt tấm linh vị lên bàn thờ, dưới ánh đèn tù mù, Trác Trường Khanh thấy ở trên viết:

“Tiên phụ Lương công, tiên mẫu Mạnh thái phu nhân chi vị”.

Chàng không khỏi giật mình nghĩ thầm:

“Làm sao nàng lại biết danh tính lai lịch của nàng, nhưng… nàng có biết rằng, ân sư của nàng lại chính là kẻ thù giết cha mẹ không đội trời chung của nàng không?”

Chàng thấy ánh mắt Ôn Cần chứa đầy bi thương, lệ tràn ra mi, hai hàng lệ châu lóng lánh lăn chầm chậm trên má, nàng cũng không đưa tay lau, chỉ cất giọng ai oán:

– Tôi thật bất hạnh, cho tới ngày hôm qua, mới biết cha mẹ mình là ai, nhưng… tôi… cho tới bây giờ, còn chưa biết vì sao mà song thân đã chết.

Nàng nói trong tiếng thổn thức, Trác Trường Khanh thấy gương mặt nàng khi khóc tựa như hoa lê đọng sương sớm thì cũng cảm thấy vô cùng buồn bã, lại thấy tiếng nàng vừa dứt, đột nhiên nàng đứng ngay dậy, từ từ bước về phía Trác Trường Khanh, chàng thấy hai mắt nàng nhìn thẳng vô hồn, cử động cứng ngắc, bộ dạng như bị ma nhập thì trong lòng vừa đau xót vừa thương cảm, hạ giọng nói:

– Cô nương… có lẽ…

Chàng vốn muốn nói vài câu an ủi, nhưng rồi ngập ngừng mà không nói được câu nào, chỉ thấy Ôn Cần chầm chậm bước đến, đột nhiên khụy gối, quì ngay xuống.

Trác Trường Khanh hoảng hốt, vội vã nói:

– Cô nương, cô nương làm cái gì thế này?

Đoạn nghiêng người bước tới ba bước, muốn đưa tay đỡ nàng dậy, nhưng lại không dám, cuối cùng cũng quì xuống trước mặt Ôn Cần.

Trước bàn thờ trong Phật điện giữa đêm khuya thanh vắng dưới ánh đèn tù mù, có đôi nam nữ thiếu niên đang quì, mặt đối mặt, Đa Sự đầu đà Vô Căn vừa rồi đi ra, nhưng càng nghĩ càng cảm thấy vô vị, nên lúc này quay trở lại, nhìn thấy cảnh tượng này cũng không khỏi hoảng hốt, ngẩn người ra hồi lâu, lòng rủa thầm:

“Mấy thiếu niên này thật khó hiểu.”

Nhưng rốt cục Đa sự đầu đà lại len lén rút ra ngoài điện.

Chỉ thấy đôi làn thu ba của Ôn Cần nhòa lệ, rất lâu sau mới cố nén tiếng khóc, thổn thức nói:

– Tôi biết là… các hạ biết, tôi biết là… các hạ biết Trác Trường Khanh…

Trác Trường Khanh ngạc nhiên, không ngăn được buột miệng hỏi:

– Biết cái gì?

Ôn Cần khẽ đưa ống tay áo lên lau nước mắt, nàng nghe thấy câu hỏi của Trác Trường Khanh, lại nghĩ tới mấy câu mình vừa nói, trong lòng cũng cảm thấy có chút buồn cười, chẳng hiểu tại sao mình có thể nói mấy câu không đầu không đuôi như vậy, nhưng nàng lúc này lòng đầy bi ai, thống khổ, làm sao có thể cười nổi chứ?

Nàng thổn thức hồi lâu, đoạn nói:

– Tôi biết rằng, chỉ có huynh mới biết cha mẹ tôi chết như thế nào, cũng chỉ có huynh mới biết hung thủ là ai, có phải không?

Trác Trường Khanh vô cùng quái lạ, thầm nghĩ:

“Nàng làm thế nào mà biết được nhỉ?”

Trong giây lát, chàng thấy nghi hoặc lắm, nên đã quên không trả lời câu hỏi của nàng.

“Chẳng lẽ nàng cũng đã gặp Cao quan Vũ sĩ kia? Nhưng lão đã nói cha mẹ nàng là ai thì tại sao không nói rõ cừu nhân giết hại cha mẹ nàng?” Ôn Cần mặt lệ chưa khô, thấy mặt chàng biến đổi, nàng ngập ngừng nói:

– Tôi biết lúc trước tôi không tốt, có lỗi với huynh, nhưng tôi. tôi mong huynh đừng để tâm đến chuyện đó, nếu huynh nói cho tôi biết, tôi… tôi sẽ mang ơn huynh trọn đời.

Trác Trường Khanh thở dài một tiếng, thiếu nữ điêu ngoa kiêu ngạo kia, giờ đây lại nói ra những lời khẩn cầu như thế, khiến chàng chẳng những không đắc ý, trái lại còn có chút khó chịu, chàng thở dài nói:

– Việc thảm tử của song thân cô nương, tại hạ thực có biết, nhưng việc này nói ra thì mất nhiều thời gian lắm. Ôi… không hiểu việc này do ai nói cho cô nương biết? Có phải một lão đạo nhân gọi là Cao quan Vũ sĩ?

Ôn Cần trợn mắt, hỏi giọng pha chút kỳ lạ:

– Cao quan Vũ sĩ là ai? Tôi chưa từng nghe thấy cái tên ấy bao giờ?

Trác Trường Khanh sững người, lại nghe nàng nói tiếp:

– Cái việc này, ôi… tôi nói cho huynh nghe cũng chẳng sao, nhưng chỉ mong huynh đừng nói cho người khác, vốn là đêm qua, tôi đã ngủ rồi, ngoài song cửa đột nhiên có tiếng cào cửa, tôi thực sự kinh hoàng, nên biết nơi tôi ngủ là ở phía sau, phía trước là dãy phòng khách, không biết bao nhiêu cao thủ võ lâm ngủ ở đó, thế mà người này lại có thể lẻn vào các cửa sổ phòng tôi, tôi vừa hoảng hốt vừa ngạc nhiên, không biết kẻ nào to gan lớn mật đến thế.

Lại nghe Ôn Cần nói tiếp:

– Khi đó, tôi nghĩ người này không phải là người ngoài tới, vì trong giang hồ có thể vượt qua được đám đông cao thủ vào hậu viện, quả không có mấy ai, tôi cho rằng, đó là mấy tên lỗ mãng đến quấy rối.

Trác Trường Khanh chợt nhớ tới lời mấy thiếu nữ nói trong cỗ xe tứ mã, sau đó nghĩ tới người có cái tên Hoa Lang Tất Ngũ kia, chàng cảm thấy buồn cười, nhưng lúc này trong lòng chàng bộn bề suy nghĩ, nên sự buồn cười này vừa thoáng qua đã bị nhận chìm trong nỗi lo lắng u buồn rồi.

– Khi đó, tôi cảm thấy vừa hận vừa tức, khoác chiếc áo dài lên, rồi nhảy ra bằng chiếc cửa sổ khác, chuẩn bị dạy cho tên kia một trận, ai dè vừa nhảy ra ngoài, quan sát tứ phía, tuyệt không một bóng người, nào ngờ sau lưng có người cười nho nhỏ thì thào:

– Ta ở đây mà.

Nàng ngừng lại hít một hơi dài rồi nói tiếp:

– Lúc ấy, tôi quả thực kinh hoàng, nghĩ rằng khinh công của kẻ lạ mặt hẳn cực kỳ cao siêu, vội quay đầu lại, vừa nhìn thì cảm thấy rằng, người này ắt là người có khinh công cao nhất võ lâm, cho nên mới có thể ra vào chỗ đó như chỗ không người, ôi… đừng nói là tôi, đến sư phụ của tôi e rằng cũng chẳng sánh kịp với gã đó.

Trác Trường Khanh nhíu mày, hỏi nhỏ:

– Người có khinh công tối cao trong võ lâm… là ai?

Chàng nghĩ ngoài Tư Không lão nhân ra còn có ai xứng đáng với danh hiệu Đệ nhất võ lâm này nữa, lại nghe Ôn Cần tiếp:

– Có lẽ huynh biết người này, chính là Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm, lão…

Toàn thân Trác Trường Khanh run bần bật, buột miệng hỏi:

– Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm, lão có phải là một lão nhân thân hình cao lớn, râu dài, vận đạo bào, đội mũ đạo sỹ chăng?

Ôn Cần gật đầu, giọng pha chút kinh ngạc:

– Huynh cũng biết lão sao? Làm sao mà lão lại biết huynh rất rõ?

Cho tới lúc này, Trác Trường Khanh đã hiểu rõ, lão Cao quan Vũ Sĩ kia chẳng ai khác ngoài Vạn Diệu Chân Quân, và cũng chính là một trong hai kẻ thù sát hại song thân chàng.

Trong phút chốc, lòng chàng hỗn loạn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng không biết tại sao Vạn Diệu Chân Quân lại làm như thế. Phải biết chàng tuy thông minh sáng suốt, nhưng tuổi còn quá nhỏ, đối với nhân tính kỳ quặc trong thế gian này, đương nhiên vẫn còn chưa hiểu rõ ràng lắm.

Ôn Cần lại không biết có uẩn khúc trong đó, thấy Trác Trường Khanh không nói gì, liền tiếp:

– Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm cùng ân sư tôi vốn là chỗ thân quen, trước đây cũng từng lui tới, cho tới gần đây mới không thấy lão, tôi thường nghe sư phụ nói muốn kiếm lão, lúc này lão đột nhiên xuất hiện, không đi kiếm sư phụ mà lại tìm đến tôi, cũng thấy vô cùng quái lạ, lão nhìn tôi cười, câu đầu tiên lão hỏi lại là:

– Cô nương có biết song thân của mình là ai không? Có muốn ta nói cho cô nương biết không?

Nàng thở dài não nề:

– Từ trước giờ, không biết tôi đã tự hỏi biết bao nhiêu lần câu này, không có lúc nào không muốn biết tới giải đáp cho câu hỏi này, tuy đối với Vạn Diệu Chân Quân có chút hoài nghi, nhưng ngay câu đầu tiên gã đã nói trúng tim đen của tôi rồi.

Trong lòng Trác Trường Khanh suy nghĩ lại cuồn cuộn dâng trào, chàng ngẩn người ra, lại nghe Ôn Cần nói:

– Khi ấy, tôi quá xúc động bèn thỉnh cầu lão nói cho tôi biết, ngờ đâu lão chỉ nhìn tôi mà cười, rồi nói rằng, tôi hãy thả thiếu niên mà sư phụ giam trong núi ra, thì lão mới nói cho tôi biết. Ôi, tuy tôi biết lão này chắc chắn đã có sự không phải với sư phụ, cho nên sư phụ mới giam đồ đệ của lão lại, tôi cũng biết tuy võ công lão cao mà vẫn không dám gặp sư phụ, lại cũng không dám khuấy động nơi này, nên mới đến yêu sách với tôi, nhưng việc này quả thực đã đánh trúng tâm sự của tôi bấy lâu nay, đừng nói lão muốn tôi thả đệ tử lão mà nếu lão yêu sách việc khó gấp trăm lần tôi cũng đồng ý ngay.

Trác Trường Khanh nghe tới đây cau mày hỏi:

– Thế thì cô nương đã thả họ Sầm ra rồi chứ?

Ôn Cần gật đầu, Trác Trường Khanh lại hỏi:

– Sau đó thì sao?

Ôn Cần chớp chớp mắt, tựa như muốn ngăn dòng lệ lại nói:

– Sau đó, lão nói tôi hay tên song thân, rồi nói hai người bị sát hại, tôi nghe lòng vô cùng căm hận, chỉ hận không thể ngay lập tức giết chết kẻ thù…

– Cô có hỏi lão ta chứ?

Ôn Cần trả lời giọng nặng nề:

– Lão nghe tôi hỏi, nét mặt lộ vẻ rất khó coi, lúc đó đột nhiên có tiếng người đi tới, lão tựa hồ kinh hoảng vội nắm ngay lấy tay họ Sầm, một mặt luống cuống nói:

– Ngươi đi hỏi Trác Trường Khanh sẽ biết. Một mặt lão thi triển khinh công lướt đi nhanh tựa chớp, ôi… khinh công của lão thực cao siêu, tay ôm một người mà tôi đuổi theo không kịp, rồi cũng sợ sư phụ phát hiện tôi đã lén lút thả họ Sầm kia, nên chỉ còn cách quay trở lại phòng mình, nhưng Trác Trường Khanh là ai thì tôi lại chẳng biết. Tôi cảm thấy vừa oán hận vừa khó chịu, nghe tiếng gió bên ngoài hú lên rùng rợn tựa tiếng sóng biển giận dữ trút lên bờ cát, mà trong lòng bề bộn trăm mối, nghĩ mãi cho đến sáng bạch cũng không thể nào chợp mắt được.

Trong khi nói, nàng cũng không ngăn được hai hàng lệ lã chã tuôn rơi, nàng lại đưa tay lên lau, nói tiếp:

– Sáng nay gặp sư phụ, đúng lúc sư phụ đang nổi giận lôi đình vì họ Sầm đã trốn thoát, tôi cũng không dám nói việc này ra, chỉ tự ý lén làm một tấm linh vị, lủi thủi một mình tới đây tụng kinh niệm phật cho vong hồn song thân. Ôi, tuy miệng tụng kinh niệm phật mà lòng rối bời, kẻ nào đã hại chết cha mẹ của tôi? Trác Trường Khanh là ai, làm sao tìm được chàng?

Nàng liếc nhìn Trác Trường Khanh nói:

– Tôi thấy tiểu huynh tới thì trong lòng cũng rất bực bội, nhưng cũng không muốn sinh sự với huynh, nào ngờ… huynh chính là Trác Trường Khanh.

Nàng nói dứt lời, đầu từ từ cúi xuống, Trác Trường Khanh cũng đang trầm tư suy đoán.

“Vạn Diệu Chân Quân làm như thế, ắt hẳn là muốn ta và Ôn Cần hợp thủ trừ khử Xú Nhân Ôn Như Ngọc, vì Ôn Như Ngọc quái bà đã hận lão tận xương tủy, nhất định phải giết lão mới cam tâm, nhưng lão lại sợ ta và Ôn Cần không phải là địch thủ của Ôn Như Ngọc, Ôn Như Ngọc mà giết ta rồi, cố nhiên lão cũng xứng tâm mãn ý, nhưng nếu Ôn Như Ngọc biết được ai nói ra chuyện này, thì lại càng không bỏ qua cho lão, cho nên lão không tự miệng nói cho Ôn Cần biết mà lại kêu Ôn Cần đến hỏi ta. Ôi… lão đã dụng tâm hiểm độc còn hơn cả loài lang sói.”

Khi nãy, lúc Ôn Cần nói, liền vừa trầm tư vừa suy đoán, những điều chàng đoán ra, cũng chính là dụng ý của Vạn Diệu Chân Quân.

Nên biết rằng, Vạn Diệu Chân Quân tuy biết Trác Trường Khanh đối với lão cũng có một mối thù không đội trời chung, nhưng lão vẫn ỷ vào võ công cao cường của mình, biết Trắc Trường Khanh hiện nay không phải là địch thủ của lão, nên chẳng thèm để tâm tới chàng, kẻ khiến lão thực sự không an, đương nhiên là Xú Nhân Ôn Như Ngọc.

Lão làm như thế, cũng không thoát khỏi những gì Trác Trường Khanh đã đoán, quả thực là muốn Trác Trường Khanh và Ôn Cần hợp thủ trừ đi Ôn Như Ngọc, dù hai người không phải là đối thủ của Ôn Như Ngọc, nhưng Ôn Như Ngọc giết chết ái đồ của mình, trong lòng day dứt không an, huống hồ Trác Trường Khanh cũng chính là người mà lão muốn trừ khử.

Một đời phiêu bạt, Vạn Diệu Chân Quân thích dùng kế ném đá giấu tay, mượn đao giết người, lần này hắn càng đắc ý hơn, cho dù sự việc biến chuyển thế nào chăng nữa, lão vẫn đắc lợi nhiều hơn là tổn hại.

Trong nhất thời, lửa giận Trác Trường Khanh ngùn ngụt bốc lên, lòng oán hận đối với Vạn Diệu Chân Quân còn gấp mấy lần đối với Ôn Như Ngọc. Chỉ nghe Ôn Cần lại nói:

– Tôi đã nói hết cho chàng nghe rồi, chàng cũng nên nói cho tôi hay chứ. Trác Trường Khanh nhìn vào cặp mắt chứa đầy vẻ khẩn cầu mong đợi của nàng, vừa định nói…

Nhạn Môn Quan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.