Nhắc đến cha con họ Vân, hai người phụ tử đã lùng sục khắp các nơi trên núi, chỉ thấy trăng mỗi lúc một lên cao, sơn phong càng lạnh lẽo hơn, Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm lại càng nóng nảy hơn, chau mày nói:
– Trung Trình, trong Thiên Mục Sơn này sao vẫn im ắng thế hử, thật là quái lạ!
Ông ngưng lại một hồi rồi tiếp:
– Tốt nhất là chúng ta phân ra hai ngã đi tìm Trác Trường Khanh, chờ tới lúc bóng nguyệt treo trên đỉnh núi chính, chúng ta sẽ quay lại đây, nếu như gặp được Trường Khanh thì kéo cả nó tới đây luôn.
Vân Trung Trình trầm ngâm:
– Thân cô thế cô, nếu gặp phải địch nhân…
Đa Tý Thần Kiếm trợn tròn mắt, giọng bực tức:
– Ngươi coi gia gia đã già quá, chẳng còn chỗ dụng nữa hử.
Vân Trung Trình cúi đầu không dám nói tiếp.
Vân Khiêm lại nói:
– Ngươi hãy nhận rõ địa hình ở đây, bây giờ hãy mau qua phía tây mà kiếm, rõ chưa!
Ông khẽ vuốt chòm râu bạc rồi phóng mình về hướng đông mà đi. Vân Trung Trình thở dài một tiếng, quan sát tứ phía một lượt, chầm chậm cất bước, bước đi vài bước lại không an tâm, quay đầu lại nhìn, nhưng bóng dáng của gia gia ông đã biến mất trong núi rồi.
Hoang Sơn tịch mặc, gió thổi vù vù, đột nhiên có tiếng người lao xao vọng lại từ khúc quanh trên núi.
Vân Trung Trình khẽ giật mình, đảo mắt tứ phía thì thấy một gốc cổ thụ ngàn năm bên cạnh, cành lá sum xuê, thân cây có nhiều nơi đã chai cứng thành những mấu gồ lớn.
Vân Trung Trình vừa liếc sơ qua bèn chẳng chút chậm trễ lướt ngang tới trèo lên một cành cây chìa ra ngoài, lá cây sum xuê. Nhân nghĩa kiếm khách vang danh khắp Giang Nam, võ công đương nhiên chẳng phải tầm thường, nhưng hành sự vô cùng thận trọng, ngộ sự thì quyết đoán cơ trí, đó chính là những nhân tố chủ yếu khiến ông thành danh nơi giang hồ.
Trong nháy mắt ông đã ẩn kỹ trong tàng cây, lúc này đã thấy xuất hiện hai hoàng y thiếu niên mặt mũi dung mạo thảm hại, thần khí nhợt nhạt, một gã trong đó thần thái đã xanh xám, mắt nhìn xuống đất, luôn miệng thở dài sườn sượt, người kia vịn tay vào vai hắn, nặng nề nói:
– Ngươi khó chịu cái gì, sự tình đã xảy ra như thế khó chịu cũng chẳng ích chi, hơn nữa ta tin rằng, Ôn Như Ngọc đã nói là sau khi hoàn thành việc này, thì mụ sẽ nhất định giải khai huyệt đạo cho chúng ta, mụ sẽ không bội tín đâu, đợi thêm lát nữa, chúng ta hãy tới toà cổ miếu kia…
Gã kia lại thở dài ngẩng đầu nói:
Dù mụ quái bà có giải huyệt cho chúng ta, chỉ sợ chúng ta cũng chẳng sống được lâu nữa.
Gã lại cúi đầu nói:
– Tội hành thích sư phụ, là tội thiên hạ khó dung, ngày sau chỉ sợ không biết bao nhiêu người sẽ tới… Ôi… Đạt Nhân, huynh thử nói xem?
Thiết Đạt Nhân xì một tiếng, cười nhạt:
– Sai rồi!
Thạch Bình than:
– Hoàn toàn không sai, tôi giết sư phụ… ôi, hoàn toàn không sai.
– Tây Thi và Phù Sai, chẳng phải đã sát phu, sát phụ cũng là một tội ác? Nhưng thiên hạ không ai nói rằng, Tây Thi dâm ác, mà nói rằng, nàng trinh thiện, đó là vì sao ngươi có rõ không?
Thạch Bình ngơ ngơ ngác ngác:
– Nhưng…
Thiết Đạt Nhân tựa người vào cây cổ thụ, tiếp:
– Huynh cảm thấy kỳ quái làm sao mà đầu óc của đệ có lúc lại đần độn đến thế, Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm ác danh xưa nay, chúng ta chỉ cần thêm mấy lời giả dối, người trong võ lâm chỉ biết ta đại nghĩa diệt thân, sợ khoa trương tán thưởng không ngớt chứ làm sao lại bất lợi được?
Thạch Bình cúi đầu trầm ngâm, nói:
– Nhưng…
Hắn đảo mắt nhìn Thiết Đạt Nhân, đoạn bật cười ha hả nói:
– Tuyệt diệu, tuyệt diệu…
Cả hai cùng cười khoái trá, Vân Trung Trình ẩn mình trên tàn cây vô cùng phẫn nộ, dựng ngược cặp mày rậm, chân tay run bần bật cơ hồ không ngăn được ý muốn, nhảy xuống dạy cho hai kẻ ác đồ bất nhân bất nghĩa kia một bài học cho hả giận.
Đột nhiên, trên sơn đạo đối diện thấp thoáng một bóng người, Vân Trung Trình vừa đưa mắt nhìn thì không khỏi giật mình:
– Ma đầu Ôn Như Ngọc cũng tới rồi.
Tiếng cười ha hả của hai gã Thiết, Thạch còn chưa dứt, thân hình khô quắt của Ôn Như Ngọc như một bóng ma chập chờn bay tới.
Vân Trung Trình tim đập thình thịch, bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, ông cũng không biết mình đang lo lắng điều gì nữa, tất cả mọi suy nghĩ đều hỗn độn mơ hồ.
Tiếng cười chợt im bặt, gió thổi qua khiến lá rì rào bất tuyệt, đã nghe Ôn Như Ngọc cười khành khạch:
– Các người đã làm xong việc chưa, hử?
Thiết, Thạch cùng đồng thanh:
– Xong rồi…
Ôn Như Ngọc cất tiếng cười quỉ dị:
– Tốt lắm!
Vừa nói, cước bộ vẫn không ngừng, thân hình cùng theo gió phiêu phiêu bay về phía hẻm núi.
Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình cùng nhìn nhau, không nhịn được đồng thanh hét lên:
– Ôn lão tiền bối!
Ôn Như Ngọc quay người rít lên:
– Chuyện gì?
Thiết Đạt Nhân cúi đầu nói:
– Chúng tiểu nhân trúng phải Thất tuyệt trùng thư, lúc này đã quá một ngày rồi!
Ôn Như Ngọc lạnh lẽo:
– Còn hơn hai ngày nữa để sống…
Thiết Đạt Nhân mặt mày tái xám, thất thanh:
– Chúng tiểu nhân đã tuân mệnh lão tiền bối, đem độc… đem độc cho vào chén trà của gia sư, hơn nữa chính mắt trông thấy lão uống cạn, chỉ mong lão tiền bối…
Ôn Như Ngọc cười nhạt:
– Tuân mệnh? Hừm, ai kêu ngươi hạ độc?
Thạch Bình thất sắc:
– Lão tiền bối….
Ôn Như Ngọc lạnh lùng nói:
– Ngươi hãy nhớ kỹ lại một lần nữa lời ta nói đêm qua, ta đã bảo các ngươi làm cái gì?
Thạch Bình ấp úng:
– Nhưng… nhưng…
Đoạn cúi đầu không nói.
Ôn Như Ngọc cười khẩy:
– Đêm qua, ta chỉ vứt gói độc dược ra đất, đúng không?
Thiết Đạt Nhân ngập ngừng.
– Nhưng lão tiền bối lại nói…
Ôn Như Ngọc trừng mắt:
– Ta nói cái gì?
– Lão tiền bối nói: gói độc dược này không màu sắc không mùi vị, có thể bỏ vào trà, rượu, canh, hơn nữa…
Gã ngập ngừng không nói tiếp được nữa.
– Ôn Như Ngọc lại cười khẩy:
– Tư chất nhà ngươi quả nhiên phi phàm, trí nhớ cũng khá, ta nói gì ra, ngươi cũng nhớ như ta, thế thì… ta có kêu ngươi hạ độc Doãn Phàm không?
Hai gã nhìn nhau, đoạn cùng quỳ sụp xuống. Thiết Đạt Nhân nói:
– Chúng tiểu nhân còn vụng dại không biết tiến thoái, chỉ mong lão tiền bối nương tay, cứu lấy mạng tiểu nhân.
Ôn Như Ngọc lạnh lẽo nói:
– Ta hoàn toàn không kêu ngươi hạ độc chứ?
Thiết Đạt Nhân dập đầu nói:
– Lão tiền bối hoàn toàn không nói đến một tiếng hạ độc.
Ôn Như Ngọc chậm rãi:
– Ta còn chưa kêu ngươi hạ độc thì làm sao đáp ứng giải huyệt cho các ngươi được.
Thiết Đạt Nhân lại nói:
– Lão tiền bối tuy chưa nói, nhưng…
Ôn Như Ngọc đột nhiên bật cười ha hả, tiếng cười như trăm ngàn mũi kim xoáy vào tai, trong tiếng cười lại ẩn chứa đầy ý khinh bỉ, Vân Trung Trình đang ẩn thân trên tàng cây không khỏi than thầm, lại nghe Ôn Như Ngọc tiếng cười đột nhiên tắt lịm, thong thả nói:
– Thất tuyệt trùng thư, thất truyền hơn trăm năm, đương nhiên chỉ có một người biết sử dụng, người này đương nhiên là ta rồi! Cũng chỉ có một người có thể giải được, các ngươi có biết là ai không?
Hai gã Thiết, Thạch ngạc nhiên:
– Đương nhiên cũng là lão tiền bối rồi.
Ôn Như Ngọc cười hắc hắc:
– Sai rồi sai rồi, khắp gầm trời này, người duy nhất có thể giải khai Thất tuyệt trùng thư, lại chẳng phải là ta.
Thiết Đạt Nhân hấp tấp hỏi:
– Là ai?
Ôn Như Ngọc lạnh lùng nói:
– Người này đã bị các người hạ độc chết rồi!
Lời mụ nói ra như sét đánh ngang tai, hai gã Thiết, Thạch mặt mày xám ngoét, đờ đẫn hồi lâu, nhưng vẫn còn bám víu lấy một tia hy vọng, cầu van:
– Lão tiền bối… chúng tiểu nhân…
Ôn Như Ngọc cười khẩy:
– Các ngươi cho rằng, ta dối gạt các ngươi sao?
Thiết Đạt Nhân hạ giọng:
– Vãn bối không dám, nhưng…
– Năm xưa, ta đoạt được cuốn bí kíp Thất tuyệt trùng thư, tất cả có hai cuốn, cuốn thượng là luyện công tâm pháp, cuốn hạ ngoài cách giải ra còn có một bí lục về luyện đơn, khi đó ta…
Mụ ngẩng lên nhìn trời, ánh mắt bỗng loé lên, ẩn hiện một nỗi buồn xa xăm, tuy chỉ thoáng qua, nhưng cũng khiến người ta thấy được sự bí ẩn năm nào của mụ.
Khi thoáng xa xăm này đã qua, gương mặt mụ lại trở về với vẻ lãnh đạm cố hữu, mụ tiếp:
– Khi đó, ta hoàn toàn cho rằng, sư phụ các ngươi là một quân tử, nên không đề phòng, cảnh giác lão, ngờ đâu…
Mụ dừng lời, vẻ mặt lãnh đạm như phủ một lớp giá băng:
– Ngờ đâu lão tuy mặt người mà lòng lang dạ thú, thừa cơ hội ta bế quan luyện Thất tuyệt trùng thư, đã lấy cắp một số bảo vật cùng cuốn hạ trốn mất.
Cho tới lúc này, Vân Trung Trình mới biết giữa Ôn Như Ngọc và Doãn Phàm đã xảy ra một sự kiện như vậy. Ông tuy đã ngấm ngầm phòng bị, không dám thở mạnh, nhưng không ngăn được tiếng tim đập thình thịch cùng mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng, vì ông biết rõ rằng, nếu để lộ hành tung của mình thì kết cục sẽ vô cùng thảm hại.
Trời đã rất khuya, ông không còn nhìn rõ dung mạo của Ôn Như Ngọc nữa rồi, nhưng lại nghe thấy những nỗi bi thương ai oán, thống khổ ẩn chứa trong lời nói của mụ, khi nghe thấy những điều này Vân Trung Trình cảm thấy quái lạ vô cùng.
Hai gã Thiết Thạch phủ phục dưới đất, nghe thấy Ôn Như Ngọc kể chuyện dĩ vãng, cả hai ngơ ngác nhìn nhau, lại nghe Ôn Như Ngọc cất tiếng cười như ma hờn quỉ khóc, nói:
– Doãn Phàm ơi Doãn Phàm, ta luôn thương hại mi, để cho ngươi khỏi cô tịch trên con đường về dưới cửu tuyền, hai tên đồ đệ khả ái của mi, sẽ lập tức đi hộ tống ngay thôi.
Thoáng một cái, bóng hình khô quắt của mụ đã khuất sau hẻm núi. Thạch Bình nắm chặt song quyền, đứng bật dậy, dợm bước đuổi theo mụ, Thiết Đạt Nhân nhanh tay kéo gã lại.
Chỉ nghe Thiết Đạt Nhân hạ giọng:
– Ngươi muốn làm gì vậy? Bọn ta đâu phải địch thủ của Ôn ma đầu.
Thạch Bình trợn trừng hai mắt, rít lên:
– Dù không là địch thủ của mụ, ta cũng phải liều chết với mụ một phen, nếu…
Thiết Đạt Nhân bỗng cười hì hì:
– Ngươi tưởng rằng, chúng ta không còn đường sống sao?
Thạch Bình ngơ ngác:
– Chẳng lẽ… chẳng lẽ…
Thiết Đạt Nhân đưa tay phủi bụi ở đầu gối, mặt lộ vẻ vô cùng đắc ý:
– Ngươi hãy nghĩ kỹ đi, chẳng những chúng ta sống, mà còn vang danh thiên hạ nữa.
Thạch Bình ngớ người, ngay cả Vân Trung Trình cũng cảm thấy khó hiểu, chỉ thấy Thiết Đạt Nhân búng tay “chóc” một tiếng, cười nói:
– Phần sau của bí kíp đương nhiên có cách giải, chúng ta hãy gấp quay về, tìm cho ra cuốn bí kíp, như thế thì chúng ta…
Hắn còn chưa nói xong, Thạch Bình đã mừng quá hét lên:
– Huynh quả là thông minh tuyệt đỉnh, tâm trí vô cùng linh xảo, đệ lấy làm bái phục, bái phục. Nhưng cuốn bí kíp kia dấu ở chỗ nào, chẳng lẽ huynh đã biết rồi sao?
Thiết Đạt Nhân bật cười khoái trá, tiếng cười đột nhiên im bặt, ánh mắt soi mói Thạch Bình mấy lượt, gã từ từ nói:
– Tam đệ, chúng ta sống với nhau từ nhỏ, giao tình có thể coi là sâu sắc, thế nhưng ta còn cảm giác đệ có chút cuồng ngạo, một số việc tự ý làm một mình, căn bản là không thèm đếm xỉa gì tới sư huynh của ngươi.
Thạch Bình đảo mắt cười nịnh:
– Tiểu đệ vẫn còn nhỏ, có nhiều chuyện phải cậy nhờ sư huynh chỉ giáo cặn kẽ.
Thiết Đạt Nhân cười khẩy:
– Điều đó là tất nhiên, nhưng… nhưng vài năm sau, ngươi không còn nhỏ nữa…
Thạch Bình liền vội nói:
– Sau này, đệ cũng phải kính trọng sư huynh hơn nữa. Lại cũng không dám có sự gì phiền lòng huynh.
Vân Trung Trình ẩn mình trên cây, nghe thế cũng không khỏi than thở, huynh đệ hai gã này chẳng những gian trá với thế nhân, mà đến cả huynh đệ của mình cũng không từ một thủ đoạn nào.
Đã nghe Thiết Đạt Nhân cười hi hi:
– Bọn ta tình như huynh đệ, cũng chẳng nên nói kính trọng, hay không kính trọng, chỉ cần ngày sau, người còn nhớ ân này của ta mà thôi.
Thạch Bình gật đầu lia lịa:
– Đương nhiên, đại ân đại đức của sư huynh, tiểu đệ nào dám quên.
Thiết Đạt Nhân lại cười nói:
– Kỳ thực cuốn bí kíp mà sư phụ cất giấu ở đâu ta biết rõ, chỉ là bình nhật ngươi không lưu ý mà thôi.
Bỗng một tiếng cười nhạt vang lên, một giọng nói lanh lảnh truyền từ trên tàng cây đối diện xuống:
– Ta cất giấu ở đâu?
Thiết Đạt Nhân toàn thân run bần bật như bị sét đánh.
Thạch Bình hốt hoảng nhìn quanh, xê ngang hai trượng lao vút đi.
Thiết Đạt Nhân quỳ sụp ngay xuống.
Chỉ thấy một bóng đen hiện ra cùng tiếng cười lạnh lẽo từ đằng sau cây cổ thụ phía đối diện. Thạch Bình vừa chạy được mấy trượng, thoáng một cái bóng người đã sừng sững trước mặt gã, lạnh lùng quát:
– Ngươi còn muốn chạy đâu?
Thạch Bình rú lên một tiếng thê thảm, thoái lui liền mấy bước, ngã lăn ra đất giãy đành đạch đoạn sóng sượt nằm yên bất động.
Vân Trung Trình đưa mắt nhìn thì thấy dưới ánh trăng vàng một lão nhân ăn mặc kiểu đạo sĩ, thần thái tiêu dao tự tại, bước qua thi thể Thạch Bình từng bước từng bước tiến lại phía Thiết Đạt Nhân.
Thiết Đạt Nhân quỳ mọp dưới đất luôn miệng nói:
– Đệ tử đáng chết, đệ tử đáng chết.
Doãn Phàm đứng yên bất động hồi lâu, ánh mắt lạnh lẽo bỗng có vài tia hiền từ:
– Ngươi tuy tâm tính thập phần ác hiểm, nhưng lại không có khả năng thực hiện điều đó, ngươi để gói mê dược vào chung trà của ta, ta đủ ngầm biết rõ từ trước rồi, chỉ là ta không rõ tại sao ngươi làm thế, nên làm như không biết, lại nhân lúc hai ngươi không lưu ý, ta đã đánh tráo bình trà khác, đoạn uống trước mặt ngươi.
Thiết Đạt Nhân thủy chung vẫn không dám ngẩng đầu lên nhìn, Doãn Phàm lại tiếp:
– Sớm nay, ta thấy các ngươi đứng ngoài tần ngần hồi lâu mà không dám vào, sau lại hấp tấp bỏ đi, ta bèn theo sát hai ngươi, mới rồi các ngươi nói chuyện với Ôn Như Ngọc, ta cũng đã nghe hết cả rồi.
Vân Trung Trình than thầm:
– Doãn Phàm quả là lợi hại, lão này thật đáng sợ, lão còn độc hơn cả độc trùng mãnh thú, trời xanh làm sao có thể để hắn ung dung mãi trên thế gian này?
Vừa nghĩ đến đó, bỗng lòng hiệp nghĩa trong lòng ông nổi lên, đang ngầm suy tính làm sao có thể trừ cái hại này cho thế gian, ngờ đâu ánh mắt chạm phải một bóng hình đang phấp phới từ xa chuyển tới, bóng đó cất giọng lạnh lùng:
– Doãn Phàm, ngươi làm như vậy, há chẳng phải bất công lắm sao.
Bóng đó phất tay phóng ra một đạo ngân quang, phong thanh rít lên chói tai, kích thẳng tới thân hình Thiết Đạt Nhân.
Thiết Đạt Nhân rú lên thê thiết, lăn mấy vòng trên mặt đất, lăn tới cạnh thân xác lạnh ngắt của Thạch Bình, huynh đệ hai gã, rốt cục cũng táng mạng tại một chỗ.
Doãn Phàm kinh hoàng quay phắt người lại, đã thấy Ôn Như Ngọc đang tiến tới, mụ cất giọng lạnh lùng, tiếp:
– Cả hai gã cùng hiểm độc như nhau, làm sao có thể để chúng rời xa nhau được, ta bình sinh vốn không quen thấy sự bất bình, nên đã thay ngươi mà trừ khử hai tên ác đồ.
Doãn Phàm đảo mắt, sắc mặt thay đổi liên tục, chợt mỉm cười nói:
– Tốt lắm tốt lắm, ta cũng đang có ý này, những tên phản đồ này lưu lại trên thế gian cũng vô dụng.
Ôn Như Ngọc hừ một tiếng, mắt chăm chăm nhìn lão.
Chỉ thấy nụ cười trên mặt gã càng lúc càng rạng rỡ, lão dịu dàng:
– Như Ngọc, nhiều năm không gặp, không ngờ muội vẫn như xưa…
Lão cúi đầu thở dài một tiếng:
– Mấy năm gần đây… ôi, huynh đã già đi nhiều quá rồi.
Ôn Như Ngọc lại hừ một tiếng, vẫn chăm chăm nhìn lão không chớp mắt.
Doãn Phàm thong thả đưa tay vuốt nhẹ chòm râu, ánh mắt xa xăm.
– Thời khắc trôi qua không đợi người, tuổi hoa niên không trở lại nữa, mỗi lần huynh nhớ tới quang cảnh năm xưa huynh muội gặp nhau, bèn cảm thấy sầu hoài không thôi. Như Ngọc, muội còn nhớ cảnh tượng chúng ta ngồi dưới bóng cây trên đỉnh núi cùng cất chén cung chúc trường sinh… Ôi! huynh không chỉ một lần suy nghĩ rằng, kiếp nhân sinh thoảng qua như gió thổi, hạnh phúc đời người như sương buổi sớm, chỉ trong thoáng chốc là đã tan biến vào hư vô, ôi! Đây chính là gặp nhau chi bằng chẳng gặp… Ôi, Như Ngọc, muội xem có phải không?
Lão đảo mắt, chỉ thấy Ôn Như Ngọc vẫn đang lạnh lùng nhìn mình, lão chợt thở dài sườn sượt, thì thầm:
– Tình này xin ghi vào ký ức, duyên phận này hẹn lại… kiếp… sau…
Ôn Như Ngọc bỗng cười khẩy:
– Nếu những lời này ngươi nói cho ta nghe từ nhiều năm trước, có lẽ ta…
Mụ mím chặt môi, hừ mấy tiếng liền.
Doãn Phàm lại than thở:
– Tuổi xuân tuy đã đi qua, tình này mãi không đổi thay, lẽ nào ngày nay, lại có gì khác với ngày xưa…
Ôn Như Ngọc cười khẩy:
– Ngươi nói mấy lời đường mật này cho người khác nghe có lẽ còn lừa gạt được, riêng ta nghĩ đã nhàm quá rồi.
Doãn Phàm đờ người ra, ánh mắt láo liên, đảo qua đảo lại, cuối cùng cười gượng cất giọng hòa hoãn:
– Như Ngọc, huynh biết muội ắt hẳn có nhiều hiểu lầm đáng tiếc, nhưng huynh…
Ôn Như Ngọc bỗng rít lên:
– Ngươi câm miệng lại…
Mụ nặng nề cúi đầu xuống, tựa hồ đang thầm than cho thân phận, đoạn ngẩng cao đầu nói:
– Đúng như ngươi đã nói, tuổi xuân đã qua đi, ta đã già rồi, già rồi…
Mục quang trầm trọng, lại đột nhiên bật cười quỉ dị, tiếng cười đinh tai nhức óc, ẩn chứa đầy nỗi bi ai.
Doãn Phàm tâng bốc:
– Muội chưa già, chỉ là…
Ôn Như Ngọc cười điên dại nói tiếp:
– Già rồi thành tinh, ta không mắc lừa ngươi nữa đâu, cho tới lúc này ngươi còn tưởng là ngươi sáng suốt lắm sao, ngươi lại không biết là ta còn sáng suốt hơn ngươi gấp vạn lần.
Doãn Phàm đặng hắng một tiếng:
– Sự thông minh tài trí của muội là thiên hạ vô song, huynh…
Lời tâng bốc nịnh nọt của lão, Ôn Như Ngọc chẳng thèm đếm xỉa tới, mụ cắt lời:
– Ta đã biết trước hai gã xuẩn tài kia nhất định không hạ độc được ngươi, cũng đoán định ngươi sẽ theo chúng đến Thiên Mục sơn, quả nhiên không sai một ly.
Mụ cười điên dại mấy tiếng, lại tiếp:
– Trước đây, mọi việc ta đều không thoát khỏi sự tính toán của ngươi, nhưng hiện giờ… ha ha ha
Doãn Phàm cố ý thở dài não nề, cúi đầu không nói, nhưng ánh mắt loé lên, lòng đang suy tính kế thoát thân.
Ôn Như Ngọc cười nhạt:
– Ngươi đang tính kế thoát thân hử? Mấy năm nay, ta vẫn luôn khổ luyện khinh công, nếu không tin, ngươi thử xem khắc biết.
Doãn Phàm kinh ngạc vô cùng, nhưng trong lúc suy tính lại bỗng nảy ra một ý:
"Mụ ta vẫn khổ luyện khinh công, công phu khác nhất định kém sút nhiều, nếu ta toàn lực liều một phen, may ra…"
Ôn Như Ngọc lại cười nhạt:
– Ngươi chẳng cần phải tính toán liều chết làm chi, nếu luận về võ công, ngươi hoàn toàn chẳng phải là đối thủ của ta, đừng nói gì nhiều, chỉ cần lĩnh hội được thủ pháp Thất tuyệt trùng thư cũng đủ khiến ngươi thảm bại, nếu không thế… hừ hừ, ngươi chưa tin, cũng có thể thử cho biết.
Doãn Phàm ngẩng đầu ngơ ngác, cuối cùng thở dài nói:
– Mấy năm gần đây, huynh muốn gặp muội một lần, đâu có lý gì có ý thoát thân, lại càng không muốn động thủ với muội, Như Ngọc, muội nghĩ thế là quá hồ đồ rồi đó!
Ôn Như Ngọc cười lớn:
– Ta quá hồ đồ đó… ha ha, ngươi đang tính gì, tự ngươi cũng biết đó!
– Huynh đang nghĩ đến phong ba trong giang hồ dữ dội ghê gớm, huynh muội tuổi tác đều đã lớn rồi, chi bằng sớm tìm một nơi thanh tịnh, sống nốt những ngày cuối đời thì hơn.
Lời lão nói chẳng những dịu dàng mà còn rất êm tai, Ôn Như Ngọc từ từ khép hờ hai mắt lại, tựa hồ đã bị hắn mê hoặc mấy phần rồi.
Doãn Phàm đảo mắt, khóe miệng nở nụ cười đắc ý, cất giọng đường mật:
– Như Ngọc, muội hãy nghĩ xem, muội và huynh cả đời bôn tẩu giang hồ, cho tới bây giờ, lưu lại được gì nhiều đâu… Ôi, ngoài việc trong lòng muội còn có huynh, trong tâm trí huynh còn có muội…
Nói tới đây, lão tựa hồ tình cảm quá kích động, nghẹn lời đưa tay lên chầm chậm mí mắt, cúi đầu thở dài.
Nào ngờ Ôn Như Ngọc bỗng bật cười man dại:
– Lòng ngươi có ta, lòng ta có ngươi… ha ha, ha ha, nực cười, nực cười, pha trò khéo lắm… nói thực cho ngươi hay, từ lâu ta đã có ý không muốn sống tiếp nữa rồi, ngươi có muốn chết theo ta không?
Doãn Phàm gượng cười:
– Như Ngọc, chết hay không bằng sống dở, muội nói như thế làm gì, huynh muội vẫn còn khoẻ mạnh lắm, chí ít cũng còn sống được mười năm, hai mươi năm nữa.
– Ngươi không dám chết theo ta, ta không trách ngươi, ngươi đối với ta tuy không tốt, nhưng ta cũng không muốn giết ngươi, ta… ta… chỉ cần ngươi làm cho ta một việc.
Nói tới đây, giọng bà biến ra vẻ thê lương u oán, một đám mây đen kéo tới che lấp ánh trăng, màn đêm bao phủ vạn vật.