Nguyệt Dị Tinh Tà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Hai Mươi Chín: Hắc Y Dị Phục
Hồi Hai Mươi Chín: Hắc Y Dị Phục

❊ ❊ ❊

Ngọc Lan Tất Tứ vẫn quỳ mọp dưới chân nàng, giơ tay lên, giọng cầu khẩn:

– Ta quỳ trước mặt nàng để biểu hiện mối tình ái của ta đối với nàng, nàng có thương hại một người thương nàng đến ngây dại như thế không? Nàng là…

Trác Trường Khanh chịu không nổi gầm lên:

– Câm mồm!

Ngọc Lan Tất Tứ mặt mày sa sầm:

– Ta nói kệ ta, can chi tới ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn sinh sự sao?

Trác Trường Khanh mặt lạnh như tiền gằn giọng:

– Đứng lên.

Khuôn mặt già nua khô quắt trông như cam sành của Ngọc Lan Tất Tứ chợt biến đổi ghê gớm, cặp chân mày chổi xể, đôi con mắt ngáo bỗng dựng ngược lên, gầm gừ:

– Ngươi là ai? Ngươi có biết ta là ai không mà dám ngông cuồng ngạo mạn trước mặt lão phu, hừ hừ, có lẽ ngươi muốn nếm mùi đau khổ sao?

Khi nãy, Ngọc Lan Tất Tứ ăn nói ôn nhu, dịu ngọt, lúc này lời nói lại đanh thép, mắt mũi trợn ngược trông tựa hổ dữ, chỉ là gã lại quên rằng, mình vẫn còn quỳ dưới đất, tư thế và sự biểu lộ tình cảm quả không tương xứng nữa, mấy hồng y thiếu nữ kia trông thấy cảnh tượng đó đều bật cười khanh khách.

Trác Trường Khanh càng tức giận, vừa định quát mắng lại nghe Tất Tứ hừ nhạt một tiếng, tiếp lời:

– Đối tượng của ta là vị cô nương này, chỉ cần cô nương thích nghe ta nói, thì không ai có thể bắt ta im miệng, tiểu tử nhà ngươi là cái quái gì, hừ hừ, đúng là chó đi bắt chuột, xen vào chuyện riêng tư của người khác!

Trác Trường Khanh ngớ người, chàng vốn là người tính thẳng ruột ngựa, lòng đã nghĩ chuyện gì thì không hề có điều chi quanh co ngoắt ngoéo, lúc này không khỏi thầm nghĩ:

– Đúng rồi, ta từng nghe người ta nói, con gái rất thích được người ta tâng bốc nịnh nọt, lão họ Tất này tuy nói năng bậy bạ, nhưng Ôn Cần vẫn à…

Nghĩ tới đây, chàng không khỏi ghé mắt liếc nhìn Ôn Cần. Đã nghe Ôn Cần thong thả nói:

– Họ Tất kia, ngươi mở mồm thúi nói những câu tồi bại kia, ta chưa có bảo ngươi câm miệng lại, ngươi có hiểu vì sao không?

Ngọc Lan Tất Tứ vốn nộ khí bừng bừng, chợt nghe Ôn Cần lại nói với mình, hơn nữa giọng thỏ thẻ oanh vàng, trong giọng nói hoàn toàn không lộ vẻ tức giận, lòng gã không khỏi chao đảo, lập tức uốn éo giọng nói:

– Chắc hẳn là tấm tình ái của lão phu đã làm cho cô nương động lòng à?

Ôn Cần lắc lắc đầu, tiếp:

– Không đúng!

Nụ cười của Ngọc Lan tắt ngấm, nhưng chớp mắt gã đã mỉm cười nói:

– Thế thì có thể là do cô nương rất thích nghe ta nói, nên à…

Lão còn chưa nói xong, Ôn Cần lại lắc đầu:

– Cũng không đúng!

Nàng khẽ phất tà áo, khóe miệng tựa cười mà chẳng phải cười, nói tiếp:

– Khi ta còn bé, vào một buổi sớm mùa đông đang ngồi trong vườn xem cảnh mặt trời mọc, bỗng nhiên có một con chó điên chạy tới cắn, ta tức quá bèn đánh đuổi nó đi, ngờ đâu à Cô cô ta vừa tới nhìn thấy thế, bèn mắng ta một trận, nói rằng một người con gái phải nên văn tịnh, thùy mị một chút, làm sao lại có thể ngang hàng với loài chó điên được!

Giọng nói của nàng thật êm ái dễ nghe, nhưng không thấy xuất hiện nụ cười trên môi, lúc này ánh thiếu dương yếu ớt chiếu lên khuôn mặt nàng, trông nàng tựa như bức tượng thần vệ nữ.

Ngọc Lan Tất Tứ nhìn nàng ánh mắt thất thần, dường như đã bị nàng hớp hồn, buột miệng thốt:

– Phải lắm, phải lắm, ngày nay cô nương thùy mị, văn nhã thế này, ắt hẳn lúc thiếu thời được giáo dưỡng chu đáo lắm.

Ôn Cần cười mỉm:

– Ta tuy chưa được kể là văn nhã, nhưng chắc chắn là không ngang hàng với “loài chó điên”, về sau cũng có một con chó điên tới cắn, ta chỉ lánh xa một chút, để nó à.

Nàng hơi khựng lại, ánh mắt Ôn Cần nhìn Trác Trường Khanh lại tiếp:

– Nhưng hiện tại nếu có con chó dại tới cắn, ta bất tất phải tránh xa nó, vì bây giờ, ta đã có à.

Nàng cúi đầu mỉm cười:

– Có một người bảo vệ cho rồi.

Nàng khẽ nâng cánh tay ngà ngọc, chậm rãi chỉ vào Tất Tứ:

– Trường Khanh, huynh có thể đuổi con chó điên này đi, được chứ?

Trác Trường Khanh thấy nàng mỉm cười nói chuyện với Tất Tứ, trong lòng rất lấy làm bực tức, hận không thể quay đầu bỏ đi ngay được, giờ nghe nói thế thì ngẩn người ra, hồi lâu mới hiểu được ẩn ý của nàng, lòng bất giác vừa buồn cười vừa tức, thiếu nữ này quả là điêu ngoa vô cùng. Thời khắc này, dù lòng đầy tâm sự mà vẫn còn nói cười như không, chàng đưa mắt trông chỉ thấy Ngọc Lan Tất Tứ đang quỳ dưới đất sắc diện lúc trắng lúc xanh, đột nhiên lão hét lên một tiếng, đứng bật dậy, chỉ vào mặt Ôn Cần mà lớn tiếng chửi rủa:

– Đồ ranh con nhà ngươi thật không biết cao thấp, Tất Tứ thái gia có hảo ý đề cử ngươi à.

Lão còn đang chửi rủa, hốt thấy một đạo kình lực ập tới uy mãnh ghê gớm, kình lực trấn áp muốn nghẹt thở, thực bình sinh lão chưa hề thấy qua.

Sau lúc hoảng kinh, thân hình lão vọt ra ngoài năm thước, định thần nhìn kĩ thì thấy Trác Trường Khanh mặt lạnh như băng, vung chưởng cười nhạt:

– Sau khi ta vẫy tay ba lần, nếu ngươi vẫn còn nấn ná tại đây thì đừng trách ta hạ thủ không lưu tình!

Ngọc Lan Tất Tứ tựa hồ bị kình lực chưởng phong của chàng khiến cho kinh hãi, sắc mặt đột biến, thoái lui ba bước, tay Trác Trường Khanh vẫy hai lần, thấy lão đã có ý tháo chạy thì lòng chàng không khỏi có chút rộng lượng, nên biết chàng vốn tính đa cảm, khi nãy hạ thủ giết chết Thiên lý minh đà Ngưu Nhất Sơn thì đã cảm thấy quá bất nhẫn, lúc này tuy có chút giận dữ Ngọc Lan, nhưng cũng không muốn xuống tay đả thương lão.

Ngọc Lan Tất Tứ thoái lui ba bước, thân hình vừa ngưng lại đã quay phắt người nhanh như lốc cuốn, tay hữu vẫy nhẹ, lập tức có ba luồng kình phong phân chưởng bắn tới ba nơi đại huyệt Tương đài, Huyền quan, Nhũ tuyền trước ngực Trác Trường Khanh, ba đạo ám khí này chẳng những vô cùng bé nhỏ khó phát hiện được, hơn nữa lại bắn ra trong khi Ngọc Lan Tất Tứ chuyển người, Trác Trường Khanh chỉ thấy nhoáng một cái, ba đạo ám kình kia đã cách chàng không quá ba thước.

Ôn Cần thấy tình thế như vậy thì quá đỗi lo lắng, hoa dung biến sắc, la hoảng, đâm bổ tới, đã thấy Trác Trường Khanh thun người lại, tuy ngực bụng đã hóp vào mà cước bộ bất động, ngực đã thót vô tới hơn thước, nhưng mấy mũi ám khí kia vẫn lao tới ào ào, phong thanh rít lên ghê rợn, mấy cao thủ võ lâm đứng xung quanh đều tiếc rẻ một thiếu niên anh hùng sắp táng mạng dưới tay Ngọc Lan Tất Tứ. Ôn Cần đưa mắt trông thì chỉ thấy trước mắt tối sầm, đầu óc mê dại, loạng choạng thoái lui mấy bước, thiếu chút nữa là té lăn ra đất.

Ngọc Lan Tất Tứ cất tiếng cười đắc ý.

– Tiểu tử ngông cuồng, cũng cần cho ngươi nếm mùi của Tất Tứ thái gia à.

Lão chưa nói xong, chợt thấy Trác Trường Khanh khẽ khoát tay tiếp lấy ba mũi ám khí.

Ngọc Lan Tất Tứ kinh hoàng đứng sững ra. Trên khán đài đa số là các cao thủ võ lâm, mắt sắc như đao kiếm, cho nên ám khí kia tuy nhỏ, mà họ vẫn trông rõ mồn một, lúc này thảy đều kinh ngạc, có kẻ không dằn được bật tiếng la thất thanh.

Ôn Cần định thần lại, mở mắt ra nhìn và định tới chỗ Trác Trường Khanh để xem thương thế của chàng, nhưng thấy chàng vẫn bình thản lạnh lùng không tỏ dấu hiệu nào trúng thương thì nàng vui mừng quá đỗi, mở miệng hồi lâu mà không nói được câu nào.

Trác Trường Khanh dựng ngược cặp chân mày rậm cười một tiếng lạnh lẽo, đột nhiên khẽ phất tay, ba cây Ngũ Lăng Cương Châm nhỏ hơn châm thường mấy lần, đã từ trong tay chàng trở về bổn chủ Tất Tứ, phong thanh xé gió rùng rợn, lực đạo so với khi nãy Tất Tứ phát ra còn mạnh hơn gấp mấy lần.

Ba cây Ngũ Lăng Cương Châm, vốn là thứ ám khí mà Ngọc Lan Tất Tứ đã dùng để dương danh với giang hồ, uy lực tuy hơi kém, nhưng cũng là thứ ám khí lợi hại, chẳng phải tầm thường, thứ ám khí này cực kì tà độc, hơn nữa sắc bén vô cùng, lại thêm công lực của Ngọc Lan Tất Tứ cũng chẳng phải loại tầm thường, dù người nào được một thân công phu Thiết bố sam, thập tam thái bảo hoặc Lim chung trảo, nếu như gặp phải ám khí này, e rằng cũng khoanh tay chờ chết mà thôi.

Vì thế, Ngọc Lan Tất Tứ cũng không thể ngờ rằng, ám khí mà lão phát ra, lại không giết nổi hắc y thiếu niên, lúc này đã thấy ba mũi châm bay ngược trở lại, lão cũng biết rõ uy lực của thứ ám khí này, lập tức lạnh toát cả người, từ đầu đến chân như bị ai đổ một thùng nước đá, lúc nguy cấp chẳng còn chỗ nào để giữ thể diện nữa, gã liền ngã người lăn mấy vòng, chỉ nghe phong thanh ba luồng xé gió vụt qua sát đầu, bay qua chừng hai trượng, đều đã rơi xuống cả. Lão lồm cồm bò dậy quần áo dính đầy đất cát, tóc rối tán loạn, hai mắt thất thần, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, bao nhiêu vẻ đắc ý ngạo cuồng trên mặt khi nãy, giờ đã biến đâu cả, ngầm nghĩ:

“Cứ xét công lực khi ta phát ra ba mũi Ngũ Lăng Độc Châm, dù là gỗ đá cũng không chịu nổi, gã thiếu niên này không rõ đã dựa vào thứ võ công gì, chẳng lẽ nội công của hắn đã luyện tới mức toàn thân là Kim cương bất hoại rồi sao?”

Lão cũng không thể biết rằng, bộ hắc y mà Trác Trường Khanh vận trên người thoạt trông có vẻ xấu xí, nhưng kì thực lại là vật phi phàm, chính do Tư Không lão nhân dùng da con quái xà dưới chân núi Hoàng Sơn năm xưa may thành, Xú Nhân Ôn Như Ngọc khi đó cũng không quản đường xa ngàn dặm, từ Miêu Cương đến núi Hoàng Sơn để lấy bằng được vật này.

Những chuyện kì lạ trên thế gian, đích xác những suy nghĩ thông thường không khi nào có thể tưởng tượng nổi. Da của quái xà này chẳng những rắn chắc vô tỉ, đao thương chém không đứt, mà gặp lửa không cháy, gặp nước không ướt, vì thế lần đầu khi Vân Trung Trình gặp Trác Trường Khanh, Trác Trường Khanh từ trong đám cháy bình thản bước ra, trên người không có lấy một đốm lửa. Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm cùng chàng uống rượu nơi tửu điếm ngoài thành Lâm An cũng đã thấy, khi chàng khóc nước mắt không thấm vào được áo mà chảy xuống đất, giờ đây ba mũi độc châm của Ngọc Lan Tất Tứ tuy là bá đạo, nhưng đã bị nội lực của chàng hóa giải nửa phần, lại thêm công năng của hắc y dị phục, tự nhiên không thể hại chàng được rồi.

Chỉ thấy Ngọc Lan Tất Tứ đứng sững người, hai mắt đờ đẫn hồi lâu, mặt lúc xanh như tàu lá, lúc trắng bệch như vôi, cuối cùng than thầm một tiếng, thân hình khẽ vặn quay người muốn đi, nào hay Ôn Cần chợt cười lạnh lẽo, gằn giọng:

– Đứng lại!

Thân hình của Tất Tứ vừa ngừng, Ôn Cần lạnh lẽo nói:

– Ngươi sủa loạn cả nửa ngày, giờ đây đã như thế vội bỏ đi hử?

Nàng nhón chân khẽ điểm, thân hình thấp thoáng đã lướt cạnh lão:

– Sư đệ quý hóa của ngươi đã lưu lại một cái mũi rồi, ngươi biết điều thì cũng nên lưu lại một chút gì chứ!

Ngọc Lan Tất Tứ vừa sợ vừa tức đã thấy Ôn Cần khẽ vẫy tay, một hồng y thiếu nữ đứng cách đó không xa lập tức lướt tới nhanh như gió, hai tay nâng một thanh đoản kiếm tựa như cây chủy thủ, đoản kiếm chỉ dài một thước, chuôi kiếm chạm khắc vô cùng tinh xảo, thân kiếm tinh quang rực sáng dưới ánh thái dương phát ra tia sáng chói mắt, đó chính là vật mà các cô gái trong giang hồ thường dùng để phòng thân.

Ôn Cần nhếch mép cười, cầm lấy đoản kiếm, đưa ngón tay búp măng ngà ngọc khẽ búng lên thân kiếm, chỉ nghe một tiếng “keng” ngân lên, Ôn Cần lại nói:

– Mũi hữu dụng hay là tai hữu dụng? A… hẳn cả hai thứ đó đều vô dụng cả, hay là ngươi lưu lại cả hai thứ đó nhé!

Ngọc Lan Tất Tứ kinh hoảng, than thầm:

“Thôi rồi”.

Lão tuy da mặt dày hơn vỏ cam sành, nhưng làm sao lại có thể chịu được sự sỉ nhục như thế trước mặt bao nhiêu người, lòng tuy biết rõ ràng rằng, mình hoàn toàn chẳng phải là địch thủ của hắc y thiếu niên, nhưng thời khắc này thì cũng phải liều chết một phen, trong lúc xoay chuyển ý nghĩ, vừa định tung mình phát ra một chưởng.

Ngờ đâu trong khi gã đang nghĩ suy như thế, sau lưng đột nhiên có làn gió thoảng qua, hắc y thiếu niên Trác Trường Khanh đã lướt đến trước mặt lão, mặt lão biến sắc, cặp mắt thất thần, ánh mắt dại đi, đã nghe hắc y thiếu niên chậm rãi thốt lên:

– Để cho lão đi đi!

Ôn Cần hơi sựng lại, làn thu ba đảo mấy lượt, chợt bật cười, bỏ tay xuống, nở nụ cười diễm kiều:

– Mới rồi ta chỉ cố ý làm cho lão sợ mà thôi.

Trác Trường Khanh mỉm cười:

– Thế thì tốt lắm.

Chàng khẽ phẩy tay:

– Còn chưa đi mau.

Chàng thấy Ôn Cần nhu mì như vậy, lòng bất giác cảm thấy sung sướng, mấy hồng y thiếu nữ kia thấy ngày thường Ôn Cần điêu ngoa hung dữ thế nào, nay lại có vẻ ôn thuần với hắc y thiếu niên như thế, ai nấy nhìn nhau không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa.

Ngọc Lan Tất Tứ trợn mắt nhìn Trác Trường Khanh với ánh mắt thù hận, oán độc, chợt lão thở dài than:

– Thanh sơn bất cải, lạc thủy trường lưu à.[1]

Lời còn chưa dứt, thân hình lão đã lao vút đi như tên bắn, chỉ thấy từ xa xa còn văng vẳng vọng lại:

– Thử ân tử đức, lai nật tất báo.[2]

Ôn Cần đưa mắt nhìn theo bóng dáng của lão, khẽ nói:

– Tiểu huynh nhân từ với hắn như thế, nhưng vị tất lão đã cảm kích, sau này còn muốn kiếm huynh phục thù cũng không chừng. Ôi… vậy thì huynh cần gì phải tự làm khổ mình?

Sắc diện Trác Trường Khanh sa sầm, chàng nghiêm mặt nói:

– Làm người chỉ cầu sao cho lòng mình vô hối, còn người khác đối với ta thế nào đi nữa, hừ hừ, ta chẳng phải là người thi ân mà quên báo à.

Nói tới đây, chàng chợt liếc thấy trong mắt Ôn Cần ẩn chứa nỗi sầu khôn nguôi, mắt hoe hoe đỏ, thì biết rằng, từ ấu thơ nàng đã được Ôn Như Ngọc nuông chiều, nay muốn thay đổi những điều đó cũng chẳng dễ dàng gì, nên hành vi của nàng cũng có chút cực đoan, cũng không thể trách cứ.

Vừa nghĩ đến đó, chàng bèn dịu giọng:

– Có những chuyện tự nhiên cô nương không hiểu rõ à, nếu từ nhỏ cô nương và tại hạ cùng được một vị ân sư chỉ dạy thì à…

Chàng chưa nói hết, chợt nghe tiếng rú thảm thiết từ xa vọng lại, thanh âm vô cùng thê thảm, khiến ai nghe cũng phải dựng tóc gáy, Trác Trường Khanh biến sắc, buột miệng thốt:

– Đây là tiếng Ngọc Lan Tất Tứ.

Chàng quay về phía Ôn Cần:

– Làm sao lại có chuyện này?

Ôn Cần lắc đầu, trong lòng đột nhiên máy động, sắc mặt bỗng xanh xám.

Võ lâm quần hào trên khán đài kia, có vài người tuy là bằng hữu với Ngọc Lan Tất Tứ, nhưng thấy võ công Trác Trường Khanh quá cao siêu, còn Ôn Cần lại là đại đệ tử của Xú Nhân Ôn Như Ngọc, mấy gã đó tuy chẳng phải là tay tầm thường, nhưng chẳng ai dám đả động tới Ôn Như Ngọc, vì vậy khi Tất Tứ chịu nhục, họ vẫn ngồi yên bất động, khoanh tay đứng nhìn.

Nhưng tới đây khi tiếng kêu thê thiết vang lên, ai nấy đều không khỏi đứng bật cả dậy, ngóng mắt nhìn ra thì thấy hai bóng hồng từ xa lướt tới như bay, thân pháp khinh linh ảo diệu, chẳng thua gì các cao thủ thượng thừa trong võ lâm, trong chớp mắt, họ đã tới ngay cạnh khán đài.

Trác Trường Khanh ngước nhìn thì thấy hai hồng y thiếu nữ này chính là Tiểu Linh, Tiểu Quỳnh, đã nhặt viên châu màu hồng trong đêm mà các huynh đệ Hồng Cân hội bị tàn sát, giờ đây thân hình hai người đang lướt tới nhanh như gió, bỗng cả hai cùng ngưng trụ thân người, Tiểu Quỳnh khẽ nâng tay lên, trong tay cầm một vuông lụa điều, trên vuông lụa này, máu me bê bết, có ba mẫu thịt đẫm máu ở trong.

Trác Trường Khanh giật mình, nhìn kĩ hồi lâu mới biết ba mẫu thịt máu me bê bết kia là hai lỗ tai và một cái mũi người, chàng buột miệng la hoảng, mặt biến sắc nói:

– Chuyện gì thế này?

Bốn làn thu ba của Tiểu Linh Tiểu Quỳnh cùng quét một lượt, mặt vẫn lạnh như băng, không để lộ chút tình cảm nào. Chậm chạp đi tới trước mặt Ôn Cần, Ôn Cần chau cặp mày liễu, không ngăn được hỏi:

– Đây có phải của Ngọc Lan Tất Tứ kia không?

Tiểu Linh khẽ gật đầu:

– Đây là Tổ cô cô kêu chúng tôi giao lại cho cô nương à, Lão nhân gia nói rằng, vô luận cô nương có như thế nào đi nữa, nếu có người vô lễ với cô nương, lão nhân gia không thể khoanh tay ngồi nhìn, cho nên à, cho nên Tổ cô cô bèn thay cô nương cắt tai và mũi của gã họ Tất kia, giao cho cô nương.

Đoạn Tiểu Linh đưa hai tay đến thẳng trước mặt Ôn Cần.

Trác Trường Khanh thầm kinh hãi:

“Xú Nhân Ôn Như Ngọc quả là thần xuất quỷ nhập, ta chẳng thấy bóng dáng mụ đâu cả, trong lúc phát sinh ra sự này, mụ đều biết rõ tất cả nội tình.”

Ôn Cần đứng sững người nhìn vuông khăn đầy máu nàng chỉ thấy xáo trộn, suy nghĩ trăm bề…

Tiểu Linh chờ đợi hồi lâu, thấy nàng không chịu giơ tay ra cầm, Tiểu Linh đảo mắt, chậm chạp cúi mình đặt chiếc khăn máu xuống dưới chân Ôn Cần, khẽ than một tiếng:

– Cô nương không nhận, tôi chỉ còn cách đặt ở đây, chỉ cần cô nương biết rằng, Tổ cô lão nhân gia luôn luôn quan tâm chăm sóc tới cô nương. Tiểu Quỳnh hạ ánh mắt xuống:

– Tổ cô còn bảo chúng tôi nói lại cho cô nương hay, nếu cô nương muốn tìm lão nhân gia để báo thù, lão nhân gia nhất định sẽ khiến cô nương xứng tâm như nguyện. Đêm nay, lão nhân gia sẽ chờ cô nương tại hậu điện Thiên Thiền tự.

Mắt nàng đã hoe hoe đỏ:

– Lão nhân gia còn nói mời cả vị Trác tướng công này cùng đi với cô nương.

Tiểu Quỳnh than một tiếng:

– Đến lúc đó, chúng tôi cũng sẽ chờ cô nương tới, hai người chúng tôi từ nhỏ tới giờ Tổ cô cô để mắt tới dạy dỗ chỉ bảo, không khi nào khinh bỉ chúng tôi, xem chúng tôi như con ruột, hai chúng tôi cũng rất cảm kích, thường nghĩ rằng, sau này sẽ nhất định báo đáp, nhưng à.

Nàng khẽ ngưng lời, ánh mắt u sầu:

– Nên đêm nay, hai chúng tôi khi gặp cô nương, đều là cừu nhân của cô nương, cô nương đối với Tổ cô lão nhân gia thế nào thì hãy đối với chúng tôi như thế.

Nàng buồn bã thở dài một tiếng:

– Chúng tôi không được thông minh sáng suốt, bác học đa tài như cô nương, chúng tôi đều là những kẻ tối tăm thất học. Nhưng chúng tôi cũng từng được nghe một câu rằng “Nếu người lấy lòng tốt đãi ta, thì ta cũng lấy lòng tốt đãi người”[3], không rõ câu này tôi nói có đúng không, nhưng ý tứ của tôi là như thế đó.

Ánh mắt Tiểu Quỳnh dán chặt xuống đất, giờ đây mắt nàng đã đỏ hoe, nước mắt trực trào ra, giọng ai oán:

– Dù cô cô có thế nào chăng nữa, nhưng lão nhân gia vẫn luôn đối xử với chúng tôi rất tốt, cũng như lão nhân gia tốt với cô nương vậy.

Hai nàng này, người nọ nói tiếp người kia, Ôn Cần chỉ thấy lòng mình càng thêm đớn đau chua xót. Nàng cúi đầu im lặng, thẫn thờ hồi lâu, làn thu ba giờ đã nhòa lệ, lệ châu đã lã chã rơi, từng giọt từng giọt lăn dài trên khuôn mặt thần vệ nữ. Trác Trường Khanh đưa mắt nhìn, khẽ chau mày muốn nói điều gì xong lại thôi không nói. Chỉ thấy Ôn Cần cúi đầu hồi lâu không nói, Tiểu Quỳnh bèn lạnh lùng nói:

– Chúng tôi biết tâm ý của cô nương đương nhiên chúng tôi không thể ép buộc, nhưng tôi đã từng nghe câu chuyện người xưa cắt áo, coi là tuyệt giao à…

Nàng chợt ngừng lại giữa chừng, đưa tay rút trong mình ra một thanh chủy thủ, tay tả nắm lấy vạt áo, tay hữu rạch một đường, chỉ nghe “soạt” một tiếng, tà áo hồng đã bị lưỡi kiếm cắt ra làm hai mảnh.

Nàng cắn chặt hai hàm răng cho khỏi bật khóc, nghẹn ngào nói:

– Từ nay về sau, cô nương không quen biết tôi, tôi cũng chẳng thân thuộc với cô nương.

Ngọc chưởng vung lên, thanh chủy thủ rời tay lao vút đi như sao xẹt, cắm chênh chếch xuống đất, “phập” một tiếng, thanh chủy thủ đã cắm sâu vào đất, nàng ngoài mặt tuy cứng rắn lạnh lùng, mà trong lòng đau đớn xót xa, hai hàng lệ châu đã trào ra, nàng ngước trông lên thì thấy Ôn Cần cũng đang khóc ròng. Hai nàng nhìn nhau không nói một lời, nước mắt lã chã, Trác Trường Khanh thầm than một tiếng, quay mặt đi, chàng không thể hiểu nổi, vì sao tạo hóa lại trớ trêu, khiến cho thế nhân có những sự bi thảm đến thế.

Mấy gã ma đầu trên khán đài, thấy sự kiện xảy ra, ai nấy đều lộ vẻ kinh sợ lẫn nghi hoặc, nhưng chân tướng của sự việc lại chẳng ai biết rõ, cả bọn chỉ đứng thừ người ra mà nhìn, không ai có thể đưa vai ra gánh lấy việc này, có kẻ quay mình bỏ đi, có kẻ truyền lưu lại, nhưng cũng không có ai mở miệng nói gì.

Tiểu Quỳnh lại thở dài não nề, chầm chậm nói:

– Sự đã đến thế, tôi cũng chẳng thể nói gì hơn, tôi nghĩ cô nương luôn thông minh hơn chúng tôi nhiều, sẽ chọn cho mình một con đường tốt nhất, nhưng…

Nàng ngưng lại giữa chừng, đột nhiên quay qua Trác Trường Khanh nói:

– Trác tướng công, các hạ là người thông minh, tôi muốn hỏi các hạ một câu, không rõ các hạ có muốn nghe không?

Trác Trường Khanh hơi ngạc nhiên, cất giọng:

– Xin cứ nói ra.

Tiểu Quỳnh chậm rãi:

– Công ơn sanh thành, người làm con cố nhiên phải báo đền, nhưng ơn dưỡng dục, chẳng lẽ lại không có giá trị gì, chẳng lẽ có thể không báo được chăng?

Trác Trường Khanh sững người, không biết mình phải trả lời thế nào, lại thấy hai thiếu nữ kia đã cùng quay mình bỏ đi không quay lại một lần nào, mấy hồng y thiếu nữ vốn đứng cả bên cạnh, ai nấy nhìn nhau một lượt đoạn thảy đều cúi đầu, ủ rũ bước theo họ.

❀ ❀ ❀

[1] Núi kia chưa dứt, sông kia vẫn chảy cuồn cuộn

[2] Ân này đức này, ngày sau tất báo

[3] Nguyên văn: Nhẫn nhược dĩ quốc sĩ đãi ngã, ngã tiện dĩ quốc sĩ đối ngã.

Nhạn Môn Quan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.