Nguyệt Dị Tinh Tà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Hai Mươi Bảy: Thiên Mục Sơn
Hồi Hai Mươi Bảy: Thiên Mục Sơn

❊ ❊ ❊

Nghe câu nói này, bất giác những mối hoài nghi của chàng đều tiêu tan, đưa mắt nhìn xa xa, chỉ thấy trên con đường núi heo hút, một con đường mòn dẫn thẳng lên núi, bên vệ đường đứng sừng sững một nghi môn lớn, cao chừng năm trượng, lớn khoảng ba trượng, tuy chỉ là bằng gỗ dựng lên, nhưng khí thế chiếc cổng chào này vô cùng lẫm liệt.

Hai bên nghi môn treo câu đối đỏ tựa huyết, trên có viết:

Ngưỡng thiên thương khung vô cùng

Phủ thị võ lâm quần hào

Tạm dịch:

Ngửa mặt xem trời xanh vô tận

Cúi đầu thấy quần hào võ lâm

Tuy đối không chỉnh lắm, nhưng khẩu khí như vậy cũng là hiếm thấy, Trác Trường Khanh cười nhạt:

– Đây ắt là Ôn Như Ngọc viết.

Ôn Cần lắc đầu nói:

– Không phải đâu. Kẻ viết bức đối liễn này chính là kẻ có quan hệ tối hảo trong võ lâm Thần Thâu Kiều Thiên.

Trác Trường Khanh rúng động:

– Chẳng lẽ chính là Cự Phú Thần Thâu Kiều Thiên, cầm ba bức họa đem lời đường mật chiêu dụ võ lâm, đây thật là sự vượt ngoài ý liệu của quần hùng thiên hạ, làm sao hắn lại có can hệ với Ôn Như Ngọc!

Ôn Cần cười khinh bạc:

– Tri nhân tri diện bất tri tâm, thiện ác thế nhân khiến ta khó lường, trong võ lâm ai nấy đều nói Kiều Thiên là người ngay, kỳ thực… hừ, người này tôi biết quá rõ.

Thì ra, lúc Ôn Như Ngọc hạ quyết tâm, muốn chiêu dụ tất cả anh hùng hào kiệt trong võ lâm về Thiên Mục sơn, mụ suy đi tính lại, không còn thiếu một cái gì nữa, ngoài việc thiếu một kẻ truyền tin.

Người truyền tin này, chẳng những phải khẩu tài mẫn tiệp, mà phải có mối quan hệ tối hảo trong võ lâm, khiến giới võ lâm giang hồ không ngờ vực mụ có dụng tâm nào khác.

Mụ suy tính mấy ngày trời, đoạn cử người hạ sơn, thâm nhập giang hồ tìm cho được người gồm đủ ba yếu tố này. Họ đã tìm được ba người, một trong đó chính là Kiều Thiên, một thì vốn tính ngang tàng, bất mãn với Ôn Như Ngọc, lên núi không quá một ngày bị Ôn Như Ngọc thủ tiêu, một người khác miệng tuy đáp ứng, nhưng trong đêm lại muốn thừa cơ đào thoát, tất nhiên cũng không thoát khỏi bị Ôn Như Ngọc diệt khẩu, còn lại Kiều Thiên kia chẳng những chỉ đồng ý mà còn đề ra rất nhiều ý kiến, vì thế khi hắn sắp sửa hành động, hắn được Ôn Như Ngọc trao cho ba họa quyển và vô số châu báu.

Ôn Cần nói cho Trác Trường Khanh chuyện này, Trác Trường Khanh không khỏi thở dài nặng nề, theo gót nàng tiến vào nghi môn, đi ước mười mấy trượng, sơn lộ bỗng chia làm hai đường nhỏ, đầu đường bên tả có dựng một tấm mộc bài lớn bằng gỗ bạch dương, trên có viết:

“Đường bằng dễ đi, xin theo đường này”

Đầu đường bên hữu, cũng dựng một tấm mộc bài, nhưng lại viết:

“Nếu đi đường này, khó hơn lên trời”.

Trác Trường Khanh trong lòng máy động, còn đang trầm ngâm: “Đây chắc hẳn là dụng ý muốn thử khinh công cao thấp của người khác do Ôn Như Ngọc đề ra đây!”

Lại thấy Ôn Cần không dừng bước, thân hình như tên dời khỏi dây cung, vọt tới trước, nhắm hướng đường bên hữu mà đi.

Chàng không khỏi cười thầm:

“Nàng này quả ngang ngạnh quật cường, thời khắc này mà còn không muốn tỏ ý nhu nhược trước mặt ta, ôi, nếu như nàng lưu lại chút khí lực đó để đối phó với cừu nhân lại chả tốt hơn sao”.

Nhưng lúc này Ôn Cần đã tung mình lướt tới mấy trượng đang quay lại vẫy chàng theo, chàng cũng liền lướt theo sau nàng.

Kì thực chàng cũng là kẻ quật cường bất khuất, nếu là chàng lựa chọn, ắt hẳn sẽ chẳng do dự mà chọn đường khó đi, sau vài cái nhấp nhô, chàng đã lướt qua mười mấy trượng, chỉ thấy trên đường này, đá núi ngổn ngang, đường đi ngoằn ngoèo, quả thực là khó đi vô cùng, nhưng với khinh công thượng thừa của chàng, đường tuy khó đi, nhưng chàng chẳng để tâm chú ý.

Chàng vừa đi vừa cười ngạo:

“Con đường này nếu được xem là khó hơn lên trời, thế thì những con đường trên thế gian có lẽ còn quá nhiều.”

Nào hay chàng vừa nghĩ tới đó, đoạn đường phía trước mỗi lúc một bằng phẳng rộng rãi, ngay cả một đại hán với khinh công tầm thường cũng có thể vượt qua dễ như trở bàn tay.

Chàng mỗi lúc một nghi hoặc, buột miệng hỏi:

– Con đường này mà cũng được xem là khó đi, thế thì trên con “đường bằng” kia, chắc hẳn hai bên đường đều trồng hoa? Ôn Cần cười:

(thiếu hai trang)

được họ, cho nên “đường hiểm” này không đặt bất kỳ một cạm bẫy nào.

Trác Trường Khanh than thầm một tiếng:

– Ôn Như Ngọc dụng tâm quá ác độc khó lường, nếu chẳng phải ta đi trước một chuyến, truy tầm rõ chân tướng ở trong, thật không biết có bao nhiêu võ lâm hào sĩ phải táng mạng nơi tử địa.

Chàng lại chuyển ý nghĩ sang hướng khác.

“Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”, Ôn Cần từ nhỏ tới lớn đều hấp thụ sự âm hiểm của ma đầu, hành sự đương nhiên có chút cổ quái, thậm chí hơi tàn nhẫn, ôi… nhưng muốn sau này nàng và ta…”

Vừa nghĩ tới đó, lòng chàng không khỏi có một luồng khí nóng lan tỏa, mặt chợt ửng đỏ, rồi lại tự cười thầm mình chưa tránh khỏi những suy nghĩ xa vời.

Ngẩng đầu lên nhìn thì thấy trước mặt đã hết đường đi, nơi cuối đường có một nghi môn, không treo đối liễn, mà treo một tấm biển, có viết ba chữ đại tự:

ĐỆ NHẤT QUAN

Ôn Cần đã đứng an nhiên dưới cổng chào, miệng nở nụ cười u sầu, nhìn chàng buồn bã.

Mặt chàng nóng ran, lướt tới vừa nói:

– Cô nương đã tới trước rồi.

Ôn Cần mỉm cười:

– Tôi thấy huynh dường như đang nghĩ tới một điều gì đó, nhưng lại không rõ huynh đang nghĩ gì?

Làn thu ba lóng lánh, đột nhiên thấy tia mắt của Trác Trường Khanh, mặt nàng cũng ửng đỏ, mỉm cười u sầu cúi xuống.

Lại nghe Ôn Cần thong thả nói:

– Tại đây tổng cộng chia làm ba cửa, cửa thứ nhất gồm ba tòa lâu đài, cửa thứ hai là các công phu: La hán hương, Mai hoa thung… cửa thứ ba là tỉ đấu nội gia công phu: Kim đạo hoán chưởng, Ngũ mang thần châu, Cách sơn đả ngưu, qua được ba cửa này, mới tới…

Nàng vừa dứt lời, hoa diện ửng hồng, khẽ nói:

– Nhưng mấy thứ này, hiện tại tôi chẳng cần nữa…

Trác Trường Khanh than:

– Chỉ có mấy thứ này, ắt hẳn hao tổn không biết bao nhiêu nhân tâm vật lực, Ôn Như Ngọc thực là kỳ quái lắm, mụ thiết lập mấy thứ này, rốt cục chỉ là hại người mà thôi,… tại hạ nghe Doãn Phàm từng nói qua nơi đây chỗ chỗ đều mai phục cạm bẫy hiểm độc lạ thường, chủ lôi đài cũng là những ma đầu khét tiếng võ lâm, thời khắc này chúng đã bỏ đi đâu cả?

Ôn Cần nói:

– Người chủ đài được mời, có kẻ hãy còn chưa tới, có kẻ còn ngủ vùi ở trong…

Lời nói chưa dứt, nơi cổng nghi môn chợt vọng ra một tiếng kêu khẽ:

– Tiểu thư đang ở đây!

Trác Trường Khanh và Ôn Cần đều rùng mình kinh dị, ngoái đầu lại thì thấy trên cổng chào có một chòi sảnh bằng trúc dựa vào núi, ở trong này chính là các a hoàn và môn hạ của Ôn Như Ngọc, cả ba thiếu nữ cùng lướt về phía Ôn Cần, sáu làn thu ba đưa đẩy, chợt thấy Trác Trường Khanh, ngọc diện biến sắc, không hẹn mà đồng thân hình dừng cả lại, tưởng như ba cô nàng đều bị đóng xuống đất, mồm miệng há hốc, ngạc nhiên đến nỗi không nói được lời nào.

Họ cũng không tưởng nổi tiểu thư của mình sao lại đứng cạnh Hắc y thiếu niên và có vẻ tựa như thân quen lắm, Trác Trường Khanh cũng nhận ra ba thiếu nữ này chính là mấy cô nương đêm qua, vào thành Lâm An đưa thiếp mời, cặp mày kiếm của chàng lập tức dựng ngược, miệng còn chưa kịp nói thì Ôn Cần lạnh lùng hỏi:

– Chuyện gì?

Ba thiếu nữ kia đưa mắt nhìn nhau, ngơ ngơ ngác ngác, hồi lâu, một trong ba thiếu nữ giọng pha lẫn ngạc nhiên nói:

– Vị đại hòa thượng Thiếu lâm, chẳng biết làm chuyện gì mà chọc tức Thiên lý minh đà và Vô ảnh la sát, sớm nay khi mặt trời mới mọc hai gã kia đã bức hòa thượng phải động thủ…

Ôn Cần nhíu mày liễu:

– Giờ thế nào?

– Khi chị em tệ nữ chạy ra xem, đại hòa thượng đang động thủ với Vô ảnh la sát trong La hán hương trận, đại hòa thượng tuy thân hình khôi vĩ, vừa mập vừa cao, nhưng khinh công vô cùng ảo diệu, hai người đánh nhau một lúc, đại hòa thượng sắp đắc thủ, ai dè Thiên lý minh đà kêu họ ngừng tay, nói là bất phân thắng bại đừng đánh tiếp nữa đoạn thay vào đó một gã kêu là Thiết Kiếm thuần dương là một đạo sĩ mặc một thân bát quái y, động thủ với hòa thượng trong Mai hoa thung.

Ôn Cần “hừ” một tiếng:

– Xa luân chiến!

Trác Trường Khanh cười nhạt:

– Thực là vô sỉ.

Đã nghe thiếu nữ kia tiếp lời:

– Mới đầu chúng muội còn cho rằng, họ bày trò giải sầu, nào ngờ sau đó thấy hai người càng đánh càng hung, chiêu thế hung hiểm lạ thường, thật là giống bộ dạng của hai gã điên, chúng muội vô cùng sợ hãi bèn chạy đi bẩm báo, dè đâu tổ cô cô không ở đây, tiểu thư cũng đi đâu không rõ. Chúng muội thật cuống hết cả lên, không biết phải làm thế nào nữa cả.

Trác Trường Khanh và Ôn Cần cùng nhìn nhau, ai nấy đều có cùng suy nghĩ:

“Ôn Như Ngọc không có ở đây thì mụ đã đi đâu rồi?”

Sắc diện Ôn Cần lộ vẻ thảm não, lạnh lùng:

– Nói tiếp đi.

Thiếu nữ kia trông thấy thần sắc trên mặt Ôn Cần, nét mặt nàng ta lộ vẻ rất kinh dị, từ xưa tới giờ, có khi nào tiểu thư của họ có thần thái như vậy đâu, cô nương đó cúi mặt, đoạn nói tiếp:

– Khi chúng tệ nữ từ trong chạy ra, hai gã đã động thủ tại cửa thứ ba rồi, một tên đại hán tên là Ngũ Đinh thần tướng đang động thủ với hòa thượng trong trận Kim đao hoán thưởng, vị hòa thượng kia đã mệt nhọc thở ồ ồ, nhưng quyền cước phát ra vẫn mãnh liệt ghê gớm, khí thế ào ào, song Ngũ Đinh thần tướng lại chẳng phải kém nên trong nhất thời, cũng chưa phân thắng phụ.

Trác Trường Khanh than thầm:

– Xem ra, Thiếu Lâm phái thinh danh chấn động võ lâm, thực chẳng phải ngẫu nhiên, Đa Sự đầu đà bất quá chỉ là đệ tử đời thứ hai mà võ công đã đến thế, nếu chỉ luận về khí lực thì thế gian này mấy ai bì kịp.

Chàng lại không biết Đa sự đầu đà trong mấy mươi năm không gián đoạn một ngày, luyện thành Đồng Tử công, Thập Tam thái bảo, khí lực súc tích, thực là khó có ai địch nổi.

Suy nghĩ này vừa thoáng qua trong đầu chàng, thì lại nghe Hồng y thiếu nữ tiếp:

– Bọn tệ nữ đều biết rõ võ công trong trận thứ ba đều hung hiểm dị thường, chỉ cần có chút sơ suất, cho dù là người có võ công tuyệt cao cũng khó tránh khỏi máu chảy đầu rơi, xương tan thịt nát, mà vị hòa thượng không phải do cô cô, mà là do tiểu thư mời tới, bọn tệ nữ chỉ đứng nhìn chứ không cách nào cản họ được. Suy đi tính lại, bọn tệ nữ chỉ còn cách chia nhau đi tìm, không ngờ lại gặp tiểu thư ở đây.

Hồng y thiếu nữ nói xong, ánh mắt khẽ cất lên, liếc trộm Trác Trường Khanh một cái, tia mắt vốn hàm chứa vẻ kinh dị.

Ôn Cần sau khi suy nghĩ, hạ giọng:

– Đích thực cô cô không có trong Lục trúc hiên hử?

Thiếu nữ kia vội gật đầu.

– Không có, bọn tệ nữ…

Ôn Cần lạnh lẽo:

– Các ngươi có nhìn rõ, tra kỹ không?

– Tệ nữ chúng muội chẳng những nhìn rõ mà còn lục soát, tìm kiếm khắp nơi mà rốt cục chẳng kiếm được.

Ôn Cần ừm một tiếng:

– Vị đại sư kia vẫn còn động thủ chứ?

Thiếu nữ vội đáp:

– Bọn tệ nữ vừa rời khỏi đó một lát, khi rời khỏi đó cũng chính là lúc hai người đánh nhau tới hồi kịch chiến.

Ánh mắt thiếu nữ hơi ngước lên, cũng không ngăn nổi tính háo kỳ mà trộm liếc Trác Trường Khanh mấy cái.

Trác Trường Khanh chỉ cảm thấy mặt mày nóng ran còn chưa kịp nói, thì Ôn Cần khẽ than:

– Vô căn đại sư đã động thủ trong đó, đương nhiên chúng ta phải đi xem thử nhỉ?

Trác Trường Khanh vội gật đầu:

– Phải!

Chàng cũng lại ngầm cảm thán:

– Mười mấy năm nay, Ôn Cần đi theo Ôn Như Ngọc đừng nói gì khác, ngay cả lời lẽ cũng giống y như Ôn Như Ngọc, mỗi câu rất thích thêm vào nào là “hử, nhỉ, phải không”. Ôi, nàng sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh đó, tính tình đương nhiên có vài điểm cổ quái, thế thì làm sao trách nàng được.

Sau khi vượt qua đệ nhất quan, ngoài mấy chòi canh dựng bằng trúc dựa vào vách núi, bên vệ đường và có vô số những băng ghế, tràng kỷ cũng bằng trúc, xem ra ắt hẳn là để mọi người dừng chân nghỉ ngơi chuẩn bị vào tiếp đệ nhị quan.

Tiếp đó là một con đường nhỏ, uốn khúc gập ghềnh mà lên, họ cùng thi triển khinh công lướt tới thì thấy trước mặt là một thung lũng khá rộng, trong thung lũng đặt ba lôi đài bằng gỗ bạch dương, cũng đều dựa vào vách núi, lôi đài rộng chừng năm trượng, cao tới ba, bốn trượng, bốn phía xung quanh kết dây đủ màu sặc sỡ trông chẳng khác nào một kịch đài vậy.

Trác Trường Khanh đưa mắt nhìn, ngăn không được mỉm cười nói:

– Mấy lôi đài này hai bên lẽ ra phải treo vài câu đối mới được.

Ôn Cần liếc xéo chàng:

– Câu đối gì?

Trác Trường Khanh cười nói:

– Khi còn nhỏ tại hạ có xem qua mấy phường chèo, hát bội, hai bên lôi đài thường treo đôi câu đối:

Quyền đả nam sơn mãnh hổ

Cước địch Bắc hải giao long

Lại còn có:

Giang hồ hảo hán đệ nhất

Võ lâm hào kiệt vô song

Ba cái lôi đài này không có đối liễn, há chẳng phải có chút khác nhau. Ôn Cần cười khe khẽ, ba cô hồng y thiếu nữ cũng không khỏi bật cười trước câu nói đùa của chàng.

Lại thấy nụ cười của Trác Trường Khanh vừa tắt, đột nhiên thở dài, chậm rãi nói:

– Vì thế, có thể thấy, hiện thực cuộc sống và những điều viết trong sách quả là có chút dị biệt, câu chuyện thường là rất đẹp, rất hay, nhưng hiện thực cuộc sống lại đầy ắp những sự bi thương, thống khổ, cô nương thử nghĩ xem?

Ôn Cần chầm chậm gật đầu, trong nhất thời, đôi thiếu niên nam nữ này cũng đột ngột biến ra vẻ u buồn trầm mặc.

Nhạn Môn Quan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.