Lúc này, trời đã sẩm tối, trong gian tửu điếm mà hai người ngồi, cơm trưa đã qua lâu, mà cơm tối thì chưa tới lúc, nên không mấy người ngồi, tửu điếm vắng ngắt.
Trong gian này chỉ bày tám cái bàn rượu nho nhỏ làm bằng gỗ bạch dương, khách giờ chẳng còn ai khác ngoài Trác Trường Khanh và Cao Quan Vũ Sĩ, vì thế đồ nhắm cũng chỉ qua loa cho có mà thôi.
Uống vài ba chén, nhấm nháp vài miếng, Cao Quan Vũ Sĩ giơ đôi đũa lên mà cười nói:
– Ở đây rượu nhạt, đồ nhắm không ngon, cái tiệc này của lão phu, há chẳng phải quá khiêm tốn sao?
Trác Trường Khanh cười mỉm, vừa định nói, lại nghe Cao Quan Vũ Sĩ tiếp:
– Nhưng chỉ là lão phu muốn kể một câu chuyện cho huynh đài nghe thử, huynh đài cứ tự nhiên dùng rượu và đồ nhắm.
Trác Trường Khanh hạ chén cười nói:
– Như thế, tức là lộc ăn của tại hạ hôm nay, tuy kém một chút, nhưng lại được nghe chuyện hay.
Cao Quan Vũ Sĩ cười ha hả:
– Tuy câu chuyện này không kỳ lạ lắm, nhưng huynh đài nghe rồi, chắc hẳn sẽ rất hứng thú.
Trác Trường Khanh ngạc nhiên, dừng đũa hỏi:
– Chẳng lẽ câu chuyện này có quan hệ tới tại hạ hay sao?
Ánh mắt Cao Quan Vũ Sĩ bỗng ẩn hiện sắc vẻ khiến người ta khó đoán được là ý gì, lão thong thả nói tiếp:
– Việc này chẳng những có liên quan tới huynh đài, mà còn có ảnh hưởng rất lớn nữa.
Trác Trường Khanh lại ngớ người ra, thầm nhủ:
“Cao Quan Vũ Sĩ vốn chẳng quen biết gì với ta, làm sao lại biết chuyện có liên quan với ta, huống hồ ta mới bôn tẩu giang hồ, chuyện của giới võ lâm có liên quan tới ta lại càng ít…”
Vừa nghĩ tới đó, trong lòng bất giác cảm thấy kỳ quặc, lúc đầu tuy còn bình thản với lai lịch của Cao Quan Vũ Sĩ, nhưng giờ đây không khỏi bắt đầu có sự ngờ vực.
Cao Quan Vũ Sĩ đảo mắt, khoé miệng thoáng nở nụ cười đắc ý, chậm rãi nói:
– Ba mươi năm trước, trong võ lâm có một đôi hiệp khách nổi tiếng, lúc đó huynh đài… ha ha, huynh đài còn khá nhỏ tuổi, đương nhiên không thể biết đại danh của hai vị này, nhưng người trong võ lâm ba mươi năm trước, đều tôn họ là Lương Mạnh song hiệp, nhắc đến tên hai người, chẳng ai là không biết rõ.
Lão ngừng lại, vừa vặn lúc tiểu nhị mang đồ nhắm tới, lão đưa đũa gắp một miếng, bỏ vào miệng nhai, hồi lâu ngừng lại cười nói:
– Cái quán này làm đồ khác thì không ngon lắm, nhưng món cá trộn đậu hũ này lại ngon tuyệt, huynh đài hãy nếm thử vài miếng.
Trác Trường Khanh miễn cưỡng gắp mấy miếng, luồng suy nghĩ trong lòng lẫn lộn, lại cảm thấy kỳ dị, còn bụng nào mà để ý tới món cá trộn đậu hũ của cái quán tồi tàn này.
Chàng vừa nhai món cá trộn đậu hũ, vừa thầm nghĩ:
“Lương Mạnh song hiệp tuy uy danh chấn động thiên hạ, thì nào có liên quan gì tới ta.”
Lại thấy Cao Quan Vũ Sĩ đã nâng chén rượu lên uống cạn, rồi nói tiếp:
– Mạnh Lương song hiệp trong chốn võ lâm, thanh danh vang dội, võ công lại không cao lắm, sở dĩ họ hưởng thịnh danh trong thiên hạ chỉ vì là hai vợ chồng người này xinh đẹp tuyệt trần, người đàn bà thì cố nhiên là sắc nước hương trời, chim sa cá lặn, nguyệt thẹn hoa nhường, người đàn ông phong tư tài mạo khác vời, thanh nhã vô cùng, trong võ lâm trước còn có mấy kẻ đàng điếm, làm mọi cách để hai người phải chú ý tới chúng, nhưng hai vợ chồng chẳng những tình thâm tựa bể, mà còn tương kính như thường.
Mười mấy năm phiêu bạt giang hồ, người trong võ lâm chưa bao giờ thấy Lương Đồng Hồng nặng lời với Mạnh Như Quang, lại cũng chưa khi nào thấy Mạnh Như Quang hờn dỗi với Lương Đồng Hồng.
Trác Trường Khanh thầm khen:
– Được vợ như thế, chồng còn ân hận gì nữa.
Đoạn chàng lại nghĩ:
“Hai người này có quan hệ thế nào với ta?”
Nghĩ đi nghĩ lại cũng không thể nào đoán ra chân ý trong câu chuyện mà Cao Quan Vũ Sĩ kể, chỉ thấy lão hơi ngừng lại, hít một hơi dài rồi tiếp:
– Trong võ lâm, một số hiệp sĩ chính phái thấy trong giới giang hồ mênh mông hỗn tạp, lại còn có một đôi phu phụ như thế thì cũng rất lấy làm yêu mến, còn mấy phường dâm đồ kia thấy mối quan hệ của hai người tốt như thế bèn cùng cố gắng nhấn chìm lòng tà tâm của mình lại.
Trác Trường Khanh khẽ chau mày, nghĩ thầm cho đến lúc này câu chuyện mà Cao Quan Vũ Sĩ kể, tuy nghe thì hay, nhưng lại chẳng có quan hệ gì tới chàng, trong lòng cảm thấy rất lạ lùng.
Chàng ngước mắt lên đã thấy đôi mắt sáng rực của Cao Quan Vũ Sĩ đang chăm chú nhìn mình, ánh mắt như cười mà không phải là cười, rồi nói:
– Sau khi phu phụ hai người đi khắp tả hữu Đại Hà, Trưởng Giang Nam Bắc một lượt, dấu chân đã đến Miêu Cương, đôi phu phụ cả đời không gặp sóng gió trắc trở nào không ngờ rằng, lần lãng du tới Miêu Cương, lại gặp phải một ma đầu khiến cho cả hai phải hồn qui ly hận.
Nghe tới đây, bất giác Trác Trường Khanh run bần bật, buột miệng nói:
– Chẳng lẽ ma đầu ấy chính là Xú Nhân Ôn Như Ngọc!
Cao Quan Vũ Sĩ cười ha hả, ngửa cổ uống cạn chung rượu nói:
– Không sai, Đại ma đầu ấy được võ lâm thiên hạ đồng đạo gọi là Hồng y nương nương, lại tự xưng là Xú Nhân Ôn Như Ngọc.
Trong chốc lát, Trác Trường Khanh chỉ thấy lửa hận trong lòng bốc lên ngùn ngụt, cơ hồ quên mất tại sao Cao Quan Vũ Sĩ lại biết Ôn Như Ngọc kia là cừu nhân của mình, bật lên tiếng hỏi:
– Xú Nhân Ôn Như Ngọc chẳng lẽ đã hại chết đôi thần tiên lữ hiệp này rồi sao?
Cao Quan Vũ Sĩ mỉm cười, gật đầu nói:
– Ôn Như Ngọc tự xưng là xú nhân, kỳ thực chữ xú kia không đủ hình dung ra người của mụ, nào ngờ khi mụ thấy Lương Đồng Hồng đẹp đẽ đến như thế thì động tà tâm, thử nghĩ Lương Đồng Hồng có vợ đẹp như thế, lại dịu dàng hiền thục thì làm sao y có thể động lòng trước Xú Nhân Ôn Như Ngọc kia chứ?
Lão thở dài một tiếng, mục quang nhìn xa xăm, lại nói:
– Do thế, Ôn Như Ngọc vì yêu mà sinh lòng ghen tức, vì ghen tức mà sinh thù hằn, mụ bèn đánh ngay một chưởng giết chết Lương Đồng Hồng trước mặt ái thê.
Trác Trường Khanh cảm thấy bên tai như có sét đánh, toàn thân chấn động, trong lồng ngực dường như có ai đánh cho một chưởng rất nặng, mắt nhìn thẳng, lòng thầm nghĩ:
“Cha ta, trong một đời của ông, chẳng những là một quân tử luôn khiêm tốn giữ mình, hơn nữa lại là một hiệp sĩ chuyên cứu khổ phò nguy, nhưng… cũng bị ma đầu vạn ác đánh cho một chưởng chết ngay trước mặt ái thê của ông.”
Vừa nghĩ tới đó, hai hàng lệ long lanh trào ra, theo gò má cương nghị từ từ lăn xuống, chiếc hắc y mà chàng mặc trên người thì từng giọt, từng giọt rớt dài xuống đất.
Ánh mắt của Cao Quan Vũ Sĩ đăm đăm nhìn Trác Trưởng Khanh, rồi ánh mắt này cũng nhìn theo giọt ngọc đang từ từ lăn xuống, một tia bí ẩn nhanh như chớp thoáng qua trong mắt lão.
Nhưng cho đến khi ánh mắt của lão chuyển xuống chiếc hắc y có hai hàng lệ đang lăn xuống, thì sự ngạc nhiên, kinh khủng đã hiện rõ trong hai mắt lão.
Đây là một việc tưởng chừng không thể nào lý giải nổi, vì giọt châu giọt vắn giọt dài kia, không bị thấm vào chiếc áo mà lại lăn xuống đất, thế thì, cần phải có chất liệu gì mới may được chiếc áo kỳ dị này.
Do vậy, lão không tự chủ được, cứ nhìn chiếc áo hồi lâu không chớp mắt, cặp mày chau lại, dường như đang nhớ tới chuyện gì, đoạn như nhớ được rồi, lão bèn cất tiếng nói tiếp:
– Lương Đồng Hồng vừa chết, Mạnh Như Quang tất nhiên đau khổ vô cùng, muốn quyên sinh theo chồng, nhưng người goá phụ đáng thương lúc ấy lại đang có mang năm tháng, vì cốt nhục của Lương Đồng Hồng, Mạnh Như Quang dù muốn chết, nhưng trong tình trạng đó, lại không thể chết ngay được.
Lão thở dài não nề, song nếu tinh ý, thì sẽ phát hiện được tiếng thở dài nặng nề này chẳng có chút luyến tiếc, bi thương.
Nhưng Trác Trường Khanh giờ đây đang đau khổ cực điểm, nghe chuyện người mà nghĩ đến chuyện mình, lệ tuôn như mưa, làm sao phát giác được chân ý tiếng thở dài của lão ta.
Cao Quan Vũ Sĩ khẽ vuốt râu, rồi nói:
– Chuyện sinh tử, tuy là chuyện người ta khó mà tránh được, nhưng muốn chết cũng không thể, thì còn đau khổ gấp vạn lần cầu sống.
Lão lại tự than thở, nói tiếp:
– Huynh đài, huynh đài còn nhỏ tuổi, tuy là tuyệt thế kỳ tài, nhưng đối với việc thê thảm trong nhân thế, rốt cục lại không thể lĩnh hội những chuyện bể dâu thương tâm nhiều bằng lão phu, thử nghĩ Lương Đồng Hồng và Mạnh Như Quang vốn được người trong võ lâm tôn là quyến thuộc với thần tiên, nhưng nay uyên ương lẻ bạn, đau đớn không thiết sống, nếu có thể chết cùng ngày chôn cùng huyệt thì còn có thể ngậm cười nơi chín suối, nhưng nếu muốn chết mà không thể chết, ôi… e rằng việc thê thảm nhất trong nhân thế này cũng không sánh nổi.
Hai mắt lão khẽ nhắm lại, mặt lộ vẻ rất đau khổ và thương tâm, giây lát nói tiếp:
– Dường như đó là một ngày mùa đông, trong Miêu Sơn khí trời tuy còn ấm áp, nhưng gió lạnh gầm rú, lá vàng rơi đầy núi, chỉ là thiếu tuyết nữa mà thôi, Mạnh Như Quang vật vã khóc lóc thê thảm bên xác Lương Đồng Hồng, tiếng gào khóc hòa với tiếng gió, khiến người ta nghe thấy phải rùng mình kinh sợ.
Nhưng Xú Nhân Ôn Như Ngọc lại muốn phân ly đôi uyên ương này bèn đem xác Lương Đồng Hồng mà táng tại mé hữu Cống Lê Sơn, đem Mạnh Như Quang đến giam lỏng ở một nơi bên sườn núi phía tả, cũng không giết chết Mạnh Như Quang, bởi vì mụ ma đầu hiểm độc này biết rõ rằng, cứ để Mạnh Như Quang sống mà chẳng bằng chết thì mụ cảm thấy mát lòng hơn!
Lão đập bàn một cái, lại nói:
– Chẳng những thế, Xú Nhân Ôn Như Ngọc còn nghĩ ra trăm phương ngàn kế để hành hạ người goá phụ kia, nhưng Mạnh Như Quang đều nhắm mắt chịu đựng.
Lão Cao Quan Vũ Sĩ này khi nói, giọng trong sáng, lại thêm cử chỉ đầy thuyết phục, càng khiến cho câu chuyện vốn đã thê thảm, lại càng thê thảm hơn.
Trác Trường Khanh vốn là người đa cảm, nghe những chuyện thương tâm tự nhiên như điên như dại, trong nhất thời đã thấy trong cơn mê loạn, không thể tự chủ, đã quên mất không nghĩ câu chuyện này có quan hệ gì tới mình. Ánh mắt Cao Quan Vũ Sĩ lại đảo rồi tiếp:
– Cho đến khi cốt nhục của Lương Đồng Hồng chào đời, Mạnh Như Quang bèn đem đứa con gái mới sinh của mình trao lại cho một người tri kỷ tại Miêu Cương mà nàng đã quen trong vòng mấy tháng sống tại đây, sau khi dặn dò kỹ lưỡng, liền đi tìm Xú Nhân Ôn Như Ngọc để báo mối thâm cừu bất cộng đái thiên.
Nhưng võ công của nàng làm sao so được với võ công tuyệt thế của Ôn Như Ngọc? Không quá ba chiêu, người goá phụ oán hận ngút trời cũng đã phải bỏ mạng.
Kiếm mày của Trác Trường Khanh dựng ngược, không kiềm được lửa giận vỗ “bộp” một tiếng, bao nhiêu ly tách trên bàn đều nẩy lên cả. Cao Quan Vũ Sĩ lại thở than:
– Trong nhân thế, có quá nhiều bi kịch, huynh đài bất tất phải vì thế mà quá khổ đau, ôi… việc không như ý đã tám chín phần mười rồi, người đời xử thế, được đấy bỏ đấy, nếu sống quá thận trọng, e rằng chẳng có ai muốn sống thêm một ngày nào nữa.
Trác Trường Khanh cất giọng sang sảng:
– Nếu ai cũng nghĩ như thế, trong thế gian này, quần ma há chẳng càng hoành hành, bạo ngược, người chân chính an phận thủ thường còn có chỗ nào để dung thân nữa?
Cao Quan Vũ Sĩ cười lớn nói:
– Huynh đài đã có lòng nhân nghĩa hào hiệp như thế, tất nhiên lão phu lấy làm khâm phục lắm.
Nụ cười vừa tắt, lão lại than:
– Chỉ là lão phu tuy nói thế, nhưng lòng phẫn nộ với Ôn Như Ngọc còn kém huynh đài nhiều.
Sau khi Ôn Như Ngọc giết Mạnh Như Quang rồi, liền đem thi thể của nàng mà hỏa táng thành tro bụi, rải khắp sườn núi mé tả Cống Lê Sơn cho gió mang đi, vĩnh viễn không thể cùng với Lương Đồng Hồng quần tụ một nơi được.
Trác Trường Khanh chợt nảy ra ý nghĩ, không nhịn được buột miệng hỏi:
– Chẳng lẽ nữ ma đầu kia nhổ cỏ mà không muốn trừ tận gốc, lại dễ dàng bỏ qua giọt máu của Lương Đồng Hồng sao?
Cao Quan Vũ Sĩ mỉm cười nhìn Trác Trường Khanh nói:
– Huynh đài hỏi câu này, e rằng đánh giá Ôn Như Ngọc kia quá đơn giản.
Trác Trường Khanh cúi đầu trầm ngâm hồi lâu, rồi đột nhiên bỗng hỏi:
– Chẳng lẽ người mà Mạnh Như Quang tự nhận là tri kỷ của mình lại là do Ôn Như Ngọc đã dự tính và sắp xếp từ trước sao?
Cao Quan Vũ Sĩ vỗ bàn mà cười nói:
– Lão phu đã nói huynh đài thông minh tuyệt đỉnh, tâm trí xảo diệu, quyền biến hơn người, Xú Nhân Ôn Như Ngọc quả nhiên đã an bài rất nhiều người tâm phúc xung quanh Mạnh Như Quang, cố ý tỏ vẻ đồng tình với thiếu phụ đáng thương Mạnh Như Quang, khi thân lẻ chiếc bóng, lâm vào tuyệt cảnh có người tốt vài phần, nàng liền cho là cực tốt, huống hồ mấy người kia lại chăm sóc chu đáo thì nàng khó tránh khỏi không coi họ là hy vọng trong cơn hoạn nạn của mình.
Trác Trường Khanh thở dài não nuột nói:
– Đứa trẻ kia rơi vào tay Xú Nhân Ôn Như Ngọc, há chẳng phải lành ít dữ nhiều sao?
Cao Quan Vũ Sĩ lắc đầu cười nói:
– Lần này, huynh đài lại đoán sai rồi.
Trác Trường Khanh hơi ngạc nhiên, thầm nghĩ:
“Chẳng lẽ đứa trẻ kia cũng được một dị nhân võ lâm cứu ra như ta sao?”
Lại nghe Cao Quan Vũ Sĩ nói:
– Ôn Như Ngọc chẳng những không giết đứa bé, mà ngược lại rất yêu mến nó.
Trác Trường Khanh lại buột miệng hỏi:
– Chẳng lẽ đứa trẻ này giống Lương Đồng Hồng như tạc, còn Ôn Như Ngọc lại đem mối tương tư của mình dồn hết vào đứa trẻ?
Cao Quan Vũ Sĩ hoa tay nói:
– Huynh đài đích thực là cao nhân, đầu tiên đoán trước mọi việc, lão phu thực khâm phục lắm…
Lão dừng một lát rồi tiếp:
– Cả đời Ôn Như Ngọc đều oán hận tất cả mọi người trong thiên hạ, nhưng lại cực kỳ yêu mến đứa nhỏ, nên đem hết tất cả võ công, tuyệt học của mình ra mà truyền thụ cho nó…
Kiếm mày Trác Trường Khanh dựng ngược, đột nhiên đứng bật dậy, buột miệng nói:
– Lẽ nào đứa trẻ này chính là Ôn Cần đệ tử của mụ?
Cao Quan Vũ Sĩ khẽ gật đầu, từ từ đưa mắt lên nhìn chàng, thấy thần sắc của chàng vừa lộ vẻ ngạc nhiên bàng hoàng, lại vừa có vẻ vui mừng, dường như chàng không ngờ rằng, chỉ trong thoáng chốc mối u uất trong lòng đã được giải khai hết rồi.
Cao Quan Vũ Sĩ liền cười nói:
– Không ngờ, huynh đài thông minh tài trí vượt bậc, lão phu thật là đã khẩu phục tâm phục.
Lão khẽ đưa tay lên, nghiêm mặt nói:
– Đứa cô nhi đáng thương này chính là Ôn Cần, đã bị Xú Nhân Ôn Như Ngọc gá duyên kết nghĩa chung thân với huynh đài…
Trác Trường Khanh thất sắc, hỏi:
– Chẳng lẽ lão trượng đã ở trong rừng từ đầu, nên đã nghe hết tất cả những điều mà tại hạ và xú nhân đã nói.
Cao Quan Vũ Sĩ cười ha hả, nói:
– Chẳng dấu gì huynh đài, lão phu chu du thiên hạ, đâu đâu cũng là nhà, khi nãy đi đã mệt, liền vào trong rừng tìm một bụi cây rậm rạp mà nằm nghỉ, trong lúc vô ý nghe thấy hết cả lời nói chuyện của xú nhân và huynh đài, chỉ mong huynh đài bỏ qua cho lão phu.
Thân hình cao lớn của Trác Trường Khanh dường như đã mất hết sức lực, từ từ ngồi xuống, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Cao Quan Vũ Sĩ. Trong cùng một khoảnh khắc, lòng chàng lại nổi lên rất nhiều mối nghi ngờ và kinh dị.
Thậm chí, chàng còn bắt đầu hoài nghi ý nghĩa câu chuyện mà Cao Quan Vũ Sĩ đã kể, chàng thầm nghĩ:
“Việc này ân oán phức tạp, có thể nói là cực kỳ ẩn mật, Cao Quan Vũ Sĩ này làm sao lại biết được? Lão luôn miệng nói mình là ẩn sĩ phiêu bạt võ lâm giang hồ, nhưng với thân phận như lão, thì làm thế nào mà biết sự việc bí mật này của đại ma đầu Ôn Như Ngọc?”
Cho nên, thân thế và lai lịch của Cao Quan Vũ Sĩ lại thành việc mà lòng chàng nghi hoặc, trong nhất thời khó có thể giải toả.
“Kết cục lão là ai? Lão giao kết với ta là có dụng ý gì?”
Trác Trường Khanh tự hỏi thầm, chàng cũng tự biết rằng, mình không thể trả lời được những câu hỏi này ngay lập tức.
Trác Trường Khanh tuy có mối nghi hoặc lớn, nhưng cũng không thể quan sát thấy người này lộ vẻ gian hoạt chút nào, cúi đầu trầm ngâm hồi lâu, rồi trả lời:
– Lão trượng đã đem hết sự thực của việc này mà nói cùng tại hạ, tại hạ rất cảm kích, có đâu lại trách tội lão trượng được.
Cao Quan Vũ Sĩ khẽ hừm một tiếng, nghiêm giọng nói:
– Việc này chẳng những vô cùng bí mật, mà có quan hệ rất lớn, trong võ lâm hầu như không có ai biết chuyện này, đến cả mấy người Miêu tộc thân tín của Ôn Như Ngọc từng tham dự vào chuyện này, sau đó đều bị nữ ma đầu kia giết đi diệt khẩu, phải biết rằng, lúc còn sống Lương Mạnh song hiệp giao du rất rộng, Ôn Như Ngọc tuy hoành hành bạo ngược, hung hiểm vô cùng, lại cũng không dám để lộ chuyện ra, chỉ e rằng có người tìm đến mụ báo cừu.
Lão hơi ngừng một lát, đưa chung rượu lên uống cạn rồi nói tiếp:
– Người trong võ lâm tuy cũng lấy làm kỳ lạ sao mà Lương Mạnh song hiệp lại mất tích, nhưng ngày tháng trôi qua, ai nấy đều quên dần việc này, hơn nữa Xú Nhân Ôn Như Ngọc giấu kín sự việc, lại vì cô nhi Ôn Cần đã lớn rồi, Ôn Như Ngọc đương nhiên không muốn cho nàng biết mình đã sát hại phụ mẫu của nàng, ôi… Lương Mạnh song hiệp nơi suối vàng, nếu có biết ái nữ của họ răm rắp cúi đầu tuân theo Ôn Như Ngọc, phụng thờ mụ như mẹ cha, ắt hẳn cũng khó nhắm mắt.
Lão lại thở dài một tiếng, dáng điệu có vẻ rất bi ai, Trác Trường Khanh dựng ngược lông mày, chợt hỏi:
– Việc này dù rất bí mật, nhưng sao lão trượng lại biết được?
Cao Quan Vũ Sĩ mỉm cười, thần sắc thoáng lộ vẻ hoang mang, chậm rãi nói:
– Lúc lão phu còn trẻ, từng vào Miêu Cương hái thuốc, thì gặp được một người Miêu sắp chết, người Miêu này đã từng tham dự vào câu chuyện thương tâm kia, lại bị Ôn Như Ngọc giết chết để diệt khẩu, lúc lâm chung, ông ta liền đem chuyện này mà kể hết cho lão phu nghe, còn nhờ lão phu báo thù cho ông, nhưng…
Lão dừng lời, than khẽ một tiếng, rồi nói tiếp:
– Ta tự nghĩ võ công của mình không thể bì kịp với Ôn Như Ngọc, lại không dám tùy tiện nói chuyện này cho người khác nghe, cho nên bèn giấu kín câu chuyện thê thảm này đi. Ôi… kỳ thực lão phu không ngờ không giờ khắc nào lại không nhớ tới chuyện này.
Lão ngước mắt lên nhìn thẳng vào Trác Trường Khanh, hạ giọng nói:
– Nay lão phu đã đem câu chuyện đã gần như mai một trong võ lâm này kể cho huynh đài biết, huynh đài có thể đoán là vì sao không?
Trác Trường Khanh đáp:
– Tại hạ đang muốn thỉnh giáo.
Cao Quan Vũ Sĩ khẽ đảo mắt, nghiêm mặt nói:
– Huynh đài thiếu niên anh tuấn chẳng những thông tuệ hơn người mà cốt cách phi phàm, lão phu tự nghĩ hai mắt chưa mù, hành tẩu giang hồ đã mấy chục năm, nhưng chưa từng thấy thiếu niên hiệp sĩ nào giống huynh đài, Ôn Như Ngọc kia cùng với huynh đài có mối thâm cừu, nhưng vẫn đem người mình yêu mến nhất mà phó thác cho huynh đài, vì vậy có thể biết, nữ ma đầu này tuy hung tàn bạo ngược, nhưng lại rất nể trọng huynh đài.
Trác Trường Khanh khẽ xua tay, vừa định nói vài câu, lại nghe Cao Quan Vũ Sĩ nói tiếp:
– Lão phu và huynh đài vốn bèo nước gặp nhau, lão phu đem chuyện trọng đại này ra mà nói cho huynh đài hay, vì muốn xin huynh đài kết thúc vụ này, tránh cho nỗi oan của Mạnh Lương song hiệp bị người đời quên lãng, lão phu tuy đã già rồi, nhưng vì việc này, chỉ cần huynh đài cần tới lão phu, lão phu cũng nguyện dốc toàn lực mà viện trợ.
Trác Trường Khanh nhướng mày, giọng sang sảng:
– Việc thê thảm như vậy, đừng nói có quan hệ đến tại hạ, chỉ cần tại hạ biết thì cũng chẳng chịu bó tay đứng nhìn.
Chàng thở dài, ánh mắt nhìn xuống, lại nói tiếp:
– Võ công của Ôn Như Ngọc quả thực kinh nhân hãi thế, tại hạ cũng không phải là địch thủ của mụ, cho nên… Ôi, tại hạ đến thâm cừu giết cha của mình, cũng không báo nổi, làm sao mà kết thúc cho lão trượng được?
Cao Quan Vũ Sĩ vuốt râu cười nói:
– Điều này lão phu cũng biết, võ công của huynh đài tuy không bì kịp với Ôn Như Ngọc, nhưng cũng chẳng kém bao nhiêu, chỉ cần huynh đài thêm chút mưu kế, thì cũng có thể dễ dàng trừ được đại ma đầu kia.
Trác Trường Khanh khẽ chau mày, đột nhiên nói:
– Có phải lão trượng muốn tại hạ đem việc này nói cho Ôn Cần biết, thực hiện kế ly gián, khiến họ có xung đột với nhau, sau đó thì…
Cao Quan Vũ Sĩ đập bàn mà rằng:
– Quả thực, huynh đài vô cùng sáng suốt, vạn sự đều có thể tiên đoán, nếu Ôn Cần biết rõ ân sư mà nàng phụng dưỡng như cha mẹ, lại là kẻ thù không đội trời chung của mình, lẽ nào không lý gì đến chuyện báo thù cho song thân, còn Ôn Như Ngọc kia cả đời tàn bạo hung hãn, lại có lòng yêu mến nàng, dù Ôn Cần có động thủ với mụ đi nữa, chắc chắn mụ sẽ không sát hại Ôn Cần, thậm chí còn cam tâm tình nguyện để cho Ôn Cần giết chết cũng không chừng…
Trác Trường Khanh đưa mắt nhìn thấy trong ánh mắt của Cao Quan Vũ Sĩ có vẻ cực kỳ đắc ý, tưởng chừng lão và Xú Nhân Ôn Như Ngọc có mối thâm cừu đại hận vậy, trong lòng xao xuyến, bèn cất tiếng nói:
– Đã là như thế, vì cớ gì lão trượng không đem chuyện này nói thẳng cho Ôn Cần biết?
Cao Quan Vũ Sĩ nâng chung rượu lên uống cạn, nét mặt không chút biến đổi, nói:
– Nếu lão phu trực tiếp nói ra chuyện này, nếu Ôn Như Ngọc mà biết được, sẽ không bỏ qua cho ta. Ôi… lão phu già rồi, hào khí năm xưa cũng đã mất hết cả, hiện tại cũng có chút ham sống sợ chết, ôi… nói ra thực lấy làm hổ thẹn vô cùng.
Lão đặt chung rượu xuống, không đợi Trác Trường Khanh trả lời, lại nói tiếp:
– Mới rồi lão phu ở trong rừng, thấy huynh đài đứng than thở một mình, liền biết trong lòng của huynh đài, nhất định vì chuyện này mà ưu phiền, không thể tự giải.
Lão mỉm cười, nói tiếp:
– Huynh đài buồn rầu chuyện đầu tiên là vì Ôn Như Ngọc, muốn các hạ phải lấy Ôn Cần làm vợ, lúc đó huynh đài còn chưa rõ nội tình bên trong, trong lòng rất không muốn cùng với đồ đệ của kẻ thù bất cộng đái thiên kết làm phu phụ, nhưng lại phải đồng ý với Ôn Như Ngọc, vì thế trong lòng phiền não, nhưng không thể nói cho người khác nghe, cũng không thể cầu người giúp đỡ, nếu lão phu đoán không sai, thì chuyện u buồn thứ nhất trong huynh đài, lúc này ắt hẳn đã được hóa giải rồi.
Trác Trường Khanh nhướng mày than khẽ, rồi cao giọng nói:
– Nếu luận sự gì cũng có thể tiên đoán, chỉ sợ tại hạ không sánh với lão trượng được.
Chàng lại ngấm ngầm suy đoán:
“Khi nãy, trong rừng ta chỉ than có một tiếng, Cao Quan Vũ Sĩ liền đoán được tâm sự của ta, nhưng lão hiển nhiên cũng biết vì sự gì mà ta thở than, sao lại còn hỏi đi hỏi lại mấy lượt? Xem ra, người này ngoài mặt tuy quang minh lỗi lạc, nhưng tâm địa lại rất sâu xa, không biết có ẩn chứa mưu kế gì với ta không.”
Ngước mắt lên, thì thấy Cao Quan Vũ Sĩ vuốt râu, chậm rãi nói tiếp:
– Lão phu gặp sự, tuy cũng có thể thấy trước vài phần, gặp người cũng có thể đoán trúng đôi điều tâm sự, nhưng những cái đó bất quá chỉ dựa vào mấy chục năm phiêu bạt giang hồ, tích luỹ được chút ít lịch duyệt giang hồ mà thôi, làm sao dám sánh với huynh đài tuổi trẻ anh hùng, tuyệt thế kỳ tài! Ôi, nếu huynh đài đến độ tuổi lão phu, e rằng trong gầm trời này, bất luận là tâm trí hay võ công, chỉ sợ chẳng thể thấy được người nào như huynh đài vậy.
Trác Trường Khanh mỉm cười, miệng lại không ngớt khiêm tạ, trong lòng lại ngầm tự phán đoán:
– Cao Quan Vũ Sĩ này vừa mới gặp ta, mỗi một câu nói ít nhất có hai lời đề cao tâng bốc ta, hiển nhiên võ công của lão hơn ta một chút, tuổi tác lại hơn ta rất nhiều, rốt cục là vì cái gì mà lão khách sáo với ta như vậy?
Tuy chàng lịch duyệt chưa nhiều, nhưng đã cảm thấy Cao Quan Vũ Sĩ có đôi chút khả nghi, giờ đây chàng cảm thấy lão kết giao với mình như thế chắc hẳn là có dụng ý sâu xa.
Cao Quan Vũ Sĩ thấy chàng mở mắt xuất thần, bèn cười mà nói:
– Trong lòng huynh đài còn mang nặng một chuyện nữa? Lúc này, lão phu đã đoán được rồi, nếu lão phu đoán đúng, thì thế nào?
Trác Trường Khanh mỉm cười nói tiếp:
– Chẳng phải lão trượng có phương pháp để hóa giải chuyện trong lòng tại hạ này sao?
Nụ cười của Cao Quan Vũ Sĩ đã tắt, lão nghiêm giọng nói:
– Lão phu và huynh đài tuy là duyên bèo nước, biết nhau còn quá ít, nhưng lão cũng đã nhìn ra huynh đài thiên tư tuyệt đỉnh, thông tuệ siêu phàm, hơn nữa lại là nam nhi hữu tình, chuyện thứ hai mà huynh đài đang canh cánh bên lòng, lại không phải vì chuyện cá nhân huynh mà là vì hàng trăm hàng ngàn hào kiệt anh hùng võ lâm từ khắp nơi đổ đến đây.
Lão ngừng lại một chút, ánh mắt chiếu thẳng vào mặt Trác Trường Khanh, chầm chậm nói:
– Lời lão phu đã nói vừa rồi, tuyệt chẳng phải tâng bốc, thực sự từng câu từng chữ đều là tim óc, mà lão phu tự tin hai mắt chưa mù, với những người như huynh đài cũng không thể nhìn lầm, cho nên…
Lão mỉm cười nói:
– Lão phu tự tin câu chuyện thứ hai này, lão phu đã đoán trúng hoàn toàn rồi.
Lão đảo mắt, lại thấy Trác Trường Khanh đang mỉm cười chăm chú lắng nghe, còn chưa trả lời, lão bèn nói tiếp:
– Hồng y nương nương Ôn Như Ngọc ẩn cư nơi Miêu Cương bốn mươi năm, không ngó ngàng gì đến sự thể võ lâm, hoàn toàn không phải vì mụ có tính cô độc, không màng danh lợi, mà là vì mụ sợ một số tiền bối dị nhân, nên không dám lộ diện hành ác mà thôi.
Nhưng mấy năm gần đây, mấy vị tiền bối dị nhân, nếu không phải đã qui tiên thì cũng đã rửa tay gác kiếm, không quan tâm tới thế sự, Hồng y nương nương nhân cơ hội này muốn gây ra phong ba trong giang hồ, “Thịnh hội Thiên Mục” danh tuy là vì muốn kén chồng cho đồ đệ, kỳ thực lại là muốn thừa cơ quét sạch hào kiệt võ lâm, điểm này chắc hẳn huynh đài cũng đã thấy được trong lời nói của mụ, cho nên huynh đài vì thế mà buồn rầu, không biết cách nào mới có thể khiến cho võ lâm tránh khỏi kiếp nạn này.
Lão dừng lại hít thở vài hơi, Trác Trường Khanh bèn hỏi:
– Chẳng hay lão trưởng còn có diệu kế có thể khiến cho việc mà tại hạ đang lo lắng này được giải khai?
Cao Quan Vũ Sĩ mỉm cười, trong ánh mắt, thoáng lộ đắc ý, đoạn cất chung rượu lên mà uống cạn, nói:
– Lão phu đoán không sai chuyện thứ hai này chứ?
Kỳ thực câu mà Trác Trường Khanh vừa hỏi, đã gián tiếp nói cho lão biết nỗi ưu tư trong lòng chàng chính là việc này, cho nên lão không đợi chàng phải trả lời, châm thêm một chung rượu, nói tiếp:
– Việc này không dễ dàng chút nào, chẳng trách huynh đài phải lo lắng, nghĩ tới phần thưởng mà Hồng y nương nương đặt ra tại thịnh hội Thiên Mục sơn, đều là những vật mà người trong võ lâm có nằm mơ cũng không thấy, mấy người này chẳng quản đường xa lặn lội tới đây, nếu lúc này huynh đài có ý ngăn trở, làm sao họ cam tâm tình nguyện mà bỏ qua, lại làm sao tin lời huynh đài được, e rằng họ còn nghĩ huynh đài muốn một mình chiếm hết mấy bảo vật này!
Trác Trường Khanh chau mày nói:
– Phải rồi, họ làm sao có thể nghe lời tại hạ mà dứt bỏ lòng tham muốn mấy vật báu kia đây? Ôi… Không biết Xú Nhân Ôn Như Ngọc kia bày ra biết bao trò kỳ quái dị thường tại Thiên Mục sơn mà mấy kẻ đáng thương kia lại chẳng biết tí gì.
Người thiếu niên mới bước chân vào chốn phong trần, tuy trong lòng đã có sự nghi ngờ Cao Quan Vũ Sĩ, nhưng giờ đây lại không khỏi bị lời nói của lão mê hoặc, chàng liền đem suy nghĩ của mình mà nói ra.
Cao Quan Vũ Sĩ làm ra vẻ trầm ngâm, hồi lâu mới ngẩng đầu lên cười, từ từ nói:
– Lão phu vừa kể với huynh đài câu chuyện thương tâm kia, chẳng những có thể vơi bớt nỗi ưu tư trong lòng, đối với việc thứ hai này, lão phu nghĩ huynh đài cũng cần phải dựa vào câu chuyện trên mới có thể giải khai được.
Trác Trường Khanh hơi sửng sốt nói:
– Thế thì cần phải làm những gì?
Cao Quan Vũ Sĩ mỉm cười nói:
– Nếu trước khi khai hội, huynh đài mau đến Thiên Mục sơn đi, mang câu chuyện mà lão phu vừa nói cho huynh đài kể hết cho Ôn Cần nghe, thế thì ha ha ha!
Lão cười khoái trá mấy tiếng, rồi nói:
– Nếu Ôn Cần còn có chút nhân tính, ắt hẳn sẽ không chậm trễ mà đi tìm nữ ma đầu báo thù ngay, nếu huynh đài đứng ở bên cạnh giúp một tay thì dù võ công của Ôn Như Ngọc có cao đến mấy đi nữa, cũng không thể thoát khỏi tay hai vị, ha ha… Mạnh Lương song hiệp năm xưa phu xướng phụ tùng, hôm nay huynh đài cùng vị Ôn cô nương kia đều rất xứng đôi, vừa lúc cùng nhau liên thủ trừ khử đại ma đầu, báo được thù sâu, và cũng vì thế tránh được cho võ lâm một kiếp nạn khủng khiếp.
Lão lại đưa chung rượu lên, cười lớn mà nói:
– Thế thì, căn hung đã trừ tận, thịnh hội Thiên Mục vẫn có thể cử hành đúng thời hạn, nhưng tất cả những mưu kế thâm hiểm mà ma đầu Ôn Như Ngọc bày ra, đều biến thành lễ nghênh tân hợp yến của huynh đài và Ôn cô nương, còn kiếp nạn của võ lâm cũng bị diệt trừ, nào hãy để lão phu kính trước huynh đài một chung.
Đoạn lão đưa chung rượu lên uống cạn, lão đưa mắt nhìn thì thấy hai mắt Trác Trường Khanh vẫn đang dán chặt vào chung rượu trước mặt, hai tay vẫn để yên bất động trên bàn, chưa đụng tới chung rượu.
Nét mặt Cao Quan Vũ Sĩ khẽ đổi, chung rượu mà lão đã uống hết vẫn còn nằm trong tay, hồi lâu chưa đặt xuống, trong một thoáng này, nét mặt của lão đột nhiên hiện vẻ cực kỳ đanh ác, tất cả dáng hiền từ trung hậu đều biến đâu mất cả, chỉ là ánh mắt của Trác Trường Khanh đang chăm chú nhìn chung rượu, nên không thấy được vẻ mặt của lão mà thôi.
Cho đến khi chàng đưa cặp mắt chứa đầy nghi ngờ lên nhìn Cao Quan Vũ Sĩ, vẻ đanh ác trên mặt Cao Quan Vũ Sĩ mới biến mất trong nụ cười hiền hậu của lão.
Do vậy, cho đến rất lâu về sau, chàng cũng không thể đoán được rốt cục Cao Quan Vũ Sĩ là nhân vật thế nào? Cũng không thể biết được thâm ý của người này?
Trác Trường Khanh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Cao Quan Vũ Sĩ, hai người nhìn nhau hồi lâu, đột nhiên Cao Quan Vũ Sĩ cất giọng cười nói:
– Chẳng qua là lão phu quên chưa nói cho huynh đài biết một việc, giờ đây trên Thiên Mục sơn, đúng như huynh đài đã đoán, sớm đã thiết lập rất nhiều cạm bẫy, tuy là để thử võ công của hào kiệt anh hùng, kỳ thực là ám hại họ, trong mấy hệ thống này có ẩn chứa những gì thì lão phu không rõ lắm, nhưng lão phu lại biết rằng, ma đầu Ôn Như Ngọc kia, chẳng những trong các loại trận pháp như: Ngũ mang châu, La hán trận, Tuyến hương độ… dùng để thử võ công của quần hào, đã đặt rất nhiều quỉ kế, mà Ôn Như Ngọc lại còn có nhiều âm mưu khác nữa.
Trác Trường Khanh lộ vẻ ghê sợ, giận dữ, chàng gằn giọng:
– Mụ lại còn âm mưu thế nào nữa?
Cao Quan Vũ Sĩ dường như không ngăn nổi bèn thở dài ra vẻ cảm khái, rồi nói tiếp:
– Nữ ma đầu này lại ngấm ngầm mời những tay lục lâm thảo khấu đã rửa tay gác kiếm từ lâu và một số yêu ma giang hồ bị võ lâm đày ra biên ngoại, mụ xếp đặt chúng làm người chủ trì những hệ thống cạm bẫy kia. Một số anh hùng hào kiệt có võ công cao siêu, dù có may mắn thoát khỏi những cạm bẫy hiểm độc mà mụ thiết lập, cũng khó có thể tránh khỏi độc thủ của mấy yêu ma, nếu họ có thể thoát khỏi độc thủ, thậm chí giết chết mấy yêu ma đi nữa, thì cho đến khi họ tới được phần thử sức cuối cùng do Ôn Như Ngọc thiết lập ra, tinh lực của họ cũng đã cạn kiệt, e rằng lúc đó mụ chỉ cần phẩy nhẹ, họ cũng chẳng có cách nào chống đỡ nổi.
Cao Quan Vũ Sĩ mở miệng nói liền một mạch, Trác Trường Khanh trong lòng vừa kinh sợ, đến nỗi cũng không nghĩ rằng, vì sao sự việc cực kỳ bí mật như vậy mà Cao Quan Vũ Sĩ có thể biết được?
Cao Quan Vũ Sĩ lại thở dài cảm khái nói:
– Liên hoàn độc kế này chẳng chỉ đơn giản là quét sạch hào sĩ võ lâm, mà mấy yêu ma thảo khấu được mời từ các nơi đến cũng bị mụ trừ đi tận gốc, đến lúc đó, trong võ lâm chỉ có một mình ma đầu Ôn Như Ngọc độc tôn, xưng hùng xưng bá, có thế mới vừa lòng hả dạ.
Trong khoảnh khắc, nét mặt Trác Trường Khanh thay đổi đột ngột khi kinh khi giận, lúc trắng bệch, lúc xanh rờn, bỗng chàng thở dài một tiếng, hạ giọng nói:
– Khi tại hạ rất nhỏ, đã từng gặp phải một chuyện khủng khiếp dưới ngọn Thủy Tín tại Hoàng Sơn, câu chuyện này cho đến nay tại hạ vẫn nhớ như in…
Chàng lại hạ thấp giọng thì thào:
– Sự việc đã xảy ra hơn mười năm rồi, tại hạ vẫn luôn cảm thấy kỳ lạ, tại sao độc vật Tinh Thừ kia ngoài việc tàn sát các loại độc xà dã thú ra, lại còn muốn giết hết các loài dê, thỏ, tuần lộc, hươu nai nữa, điều đó chẳng khó lý giải lắm sao? Ôi… đến bây giờ, tại hạ mới rõ ràng, hóa ra trong nhân loại cũng có những kẻ tà ác như độc vật Tinh Thừ kia vậy.
Chàng rủ rỉ mà nói, lời nói lại cực kỳ hỗn loạn, không đầu không đuôi gì cả, nhưng khi chàng nói ra mấy lời này, thì nét mặt của Cao Quan Vũ Sĩ kia lại vô cùng kích động.
Tên tiểu nhị trong điếm đứng xa xa nhìn hai người khách với vẻ khó chịu, hắn thấy hai người này khi thì cười lớn, lúc thì thở dài, bỗng lại nói thao thao bất tuyệt, trong lòng hắn lấy làm kỳ lạ lắm, không hiểu hai người một già một trẻ này đang nói cái gì.
Cao Quan Vũ Sĩ đã định thần, phục hồi vẻ cũ lại rồi nói:
– Giờ đây lão phu chỉ muốn nói với huynh đài rằng, nếu như lần này huynh đài không ngại hiểm nguy, thì hãy đến Thiên Mục sơn, chỉ e rằng dù ma đầu Ôn Như Ngọc đã coi trọng huynh đài là trượng phu của ái đồ mà không sát hại huynh đài, nhưng mấy tên yêu ma thảo khấu kia chưa thấy huynh đài bao giờ, ắt sẽ không bỏ qua, tuy võ công của huynh đài cao siêu, nhưng lấy ít địch nhiều, ôi…
Lão cố ý thở dài một tiếng, sau đó mới nói tiếp:
– Lão phu và huynh đài vừa gặp mà như đã thân quen, lão phu cũng lo thay cho huynh đài, thế thì việc trên Thiên Mục sơn…
Lão ngừng lại một chút rồi tiếp:
– Không đi cũng được.
Lão liếc trộm Trác Trường Khanh thì thấy chàng quả đã dựng ngược đôi mày, khí giận đầy mặt, vỗ mạnh lên bàn một cái, cất giọng sang sảng nói:
– Lão trượng sao mà khinh thường tại hạ thế, trên Thiên Mục sơn kia, dù có rừng đao bể kiếm, tại hạ cũng phải lên đó xem thử, Trác Trường Khanh này tuy bất tài, nhưng giữa đường gặp sự bất bình, lẽ nào khoanh tay đứng nhìn, vì vận mệnh của các bằng hữu võ lâm trong thiên hạ, Trác Trường Khanh này lẽ nào lại tiếc rẻ mạng sống của mình, cho dù thịt có phải nát xương có phải tan, tại hạ cũng chẳng chau mày thở than.
Cao Quan Vũ Sĩ cúi người xuống sắp xếp lại chén đũa bị một chưởng của Trác Trường Khanh làm đổ vãi ra, cho nên Trác Trường Khanh không thể thấy được ánh mắt đắc ý và hiểm độc của lão.
* * *
Lại nói đến thành Lâm An…
Hai cha con Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm cùng đại hán chạy như điên như cuồng đến báo hung tin, cầu viện thủ kia cũng không biết Trác Trường Khanh người mà họ đang nóng lòng chờ đợi, chẳng những đã gặp cừu nhân bất cộng đái thiên của mình, mà còn gặp phải một vài chuyện vô cùng phức tạp dị kỳ nữa. Sự việc đã phát sinh trong một ngày này, chẳng những khiến cho sinh mệnh của Trác Trường Khanh bước vào khúc quanh mới, thậm chí vận mệnh của anh hùng võ lâm trong thiên hạ cũng bị ảnh hưởng, việc này cha con họ Vân trong thành Lâm An không thể dự liệu trước được…
Một trận gió thổi qua, khiến cho đám mây buổi hoàng hôn bay tản mát, trời tối dần, trăng đã mọc sao đầy trời.
Trác Trường Khanh từ trong tửu điếm chầm chậm đi ra, vẻ ngoài của chàng tuy rất thung dung an nhàn, nhưng trong lòng lại đang rối như tơ vò. Mới rồi, khi mặt trời lặn, Cao Quan Vũ Sĩ kia đã đứng dậy xin cáo từ, trước lúc ra đi lão còn nói:
– Lão phu cùng với huynh đài đàm đạo hồi lâu, lão phu cũng cảm thấy trong số những trang thiếu niên hiệp sĩ gần một trăm năm nay, trong võ lâm, khó có người nào sánh nổi với huynh đài, đối với cái hào kiếp lần này của võ lâm, ắt hẳn huynh đài đã có sự sắp xếp thỏa đáng, những lời mà lão phu vừa mạn phép nói ra, bất quá là để cho huynh đài tham khảo mà thôi, nếu như huynh đài có thể ra tay cứu giúp khiến võ lâm thoát khỏi đầu rơi máu chảy, thì chẳng những là cái may lớn của lão phu, mà cũng là cái may của hàng trăm, hàng ngàn võ lâm đồng đạo.
Trác Trường Khanh lặng lẽ nghe lời lão nói, vái dài mà tiễn, còn chàng thì vẫn ngồi lại trong tửu điếm kia suy tư. Buổi nói chuyện với Cao Quan Vũ Sĩ này, giúp chàng hiểu ra nhiều việc trước đó chàng không lý giải được, nhưng nó cũng lại khiến cho chàng nảy ra những mối nghi ngờ khác.
Trời đã tối, thực khách trong tửu điếm đã nhiều hẳn lên, họ thấy chàng ngồi thừ người một mình, thì đều có vẻ lạ lùng, sau khi nghĩ xong, chàng cũng từ từ đi ra, gió mỗi lúc một lạnh, khí nóng trong ngày thịnh hạ đã tiêu tan, nhưng trong lòng chàng vẫn rất u sầu, không biết giờ đây mình cần phải làm gì.
Trong nửa ngày vừa rồi, lời mà Cao Quan Vũ Sĩ nói ra tuy khiến chàng đã không còn ngờ vực lão bao nhiêu nữa, nhưng sau khi trầm tư mặc tưởng, Trác Trường Khanh lại bắt đầu cảm thấy người này rất khả nghi, chàng thầm nhủ:
“Tuy người này có chỗ khả nghi, nhưng những lời lão nói lại rất hợp ý. Nếu ta có thể trừ khử Xú Nhân Ôn Như Ngọc trước khi đến hạn kỳ khai hội thì trường kiếp nạn này lại biến thành cuộc vui, thậm chí Ôn Cần.”
Nghĩ đến Ôn Cần, chàng không ngăn được tiếng than thở, dừng ngay luồng suy nghĩ lại, chàng ngước mắt lên thì thấy bóng dáng của tường thành đã ẩn hiện thấp thoáng trong cảnh sắc chiều tà, liền biết rằng, mình đã về tới Lâm An.
Xa xa mà trông, trong thành Lâm An mọi nhà đã thắp đèn đuốc sáng rực, trong sơn thành phồn hoa lúc này anh hùng hào kiệt từ khắp nơi đổ về, tạo nên cảnh náo nhiệt khác thường.
Trác Trường Khanh thong thả bước vào thành Lâm An thì thấy nhà nhà đèn đuốc rực rỡ, chốc lát lại có mấy đại hán cao lớn, lưng đeo đao đang vừa đi vừa hát rống lên, từ trên tửu lầu cũng vọng xuống tiếng ồn ào huyên náo, thảm kịch lưu huyết đêm qua, tuy khiến cho mọi người một phen kinh sợ, nhưng mấy hào sĩ võ lâm trong thành vốn là những tay vào sinh ra tử đã quen, nên dường như đã quen đi cảnh tượng đẫm máu đêm qua.
Trác Trường Khanh lại ngấm ngầm than thở:
“Mấy người này chẳng quản đường xa ngàn dặm mà tới đây, chỉ mong sao giành đoạt bảo kiếm, chiếm được mỹ nhân nếu không thì cũng muốn xem một trường võ lâm náo nhiệt, kiếm vài trăm lượng bạc mà về, có ai biết đâu rằng, đại họa sắp giáng xuống đầu?”
Lòng còn đang nghĩ thế, bỗng chàng chợt nhớ cha con Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm, bèn nghĩ:
“Vân lão gia biết rộng hiểu nhiều, không biết có thể nhìn ra chân tướng của chuyện này không nhỉ?”
Chàng tuy là người cực kỳ thông minh, nhưng giờ đây trong lòng có quá nhiều mối ưu phiền, chàng rất muốn đi tìm Đa Tý Thần Kiếm để bàn tính một chút, nhưng lại cảm thấy câu chuyện này có nhiều điều khó nói ra thành lời.
Trong nhất thời, luồng suy nghĩ của chàng lại tuôn trào, không thể tự quyết, chàng than thầm một tiếng, nghĩ bụng:
“Bất luận thế nào, ta cũng cần phải đi kiếm Vân lão gia trước đã, chỉ còn mấy ngày nữa là đến thịnh hội, lúc đó ta có lên Thiên Mục sơn cũng chưa quá trễ.”
Chàng bỗng kinh ngạc mà dừng ngay luồng suy nghĩ của mình lại, vì không rõ từ khi nào chàng đã tự cho rằng, muốn trừ được kiếp nạn này thì không thể không nghe theo lời Cao Quan Vũ Sĩ nói, nhưng trong thâm tâm chàng lại cảm thấy không thể dựa vào Cao Quan Vũ Sĩ kia được, thậm chí cái tên “Cao Quan Vũ Sĩ” có thể là sự giả mạo.
Cho nên, lúc này chàng cảm thấy có chút kinh hãi, thầm nghĩ:
“Sao mà ta lại hồ đồ thiếu thận trọng như vậy, khi nãy quên không hỏi lão, Xú Nhân Ôn Như Ngọc bố trí mấy cạm bẫy kia ở nơi nào, Thiên Mục sơn dài hàng trăm dặm, cho dù ta có kiếm ra được thì cũng quá kỳ khai hội rồi còn gì.”
Ô! Thậm chí đến cả chỗ dừng chân của Vân lão gia ở đâu, ta cũng chẳng biết, thành Lâm An rộng thế này, nếu muốn kiếm chỗ nghỉ ngơi của một người, e rằng cũng khó.
Chàng chau mày trầm ngâm hồi lâu, rồi bỗng không ngăn được mà bật cười một mình:
“Làm sao mà ta ngốc thế nhỉ, Vân lão gia là người có vai vế cao trong võ lâm, ta chỉ cần hỏi một ai đó thì biết ngay được Vân lão gia trú ở đâu ngay!”
Vừa nghĩ đến đó, chàng bèn dừng bước, vừa định kiếm một bằng hữu võ lâm để hỏi xem cha con Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm hiện giờ đang ở đâu.
Nào ngờ…
Chàng đang còn đưa mắt tìm kiếm thì đã nghe thấy tiếng nhạc kỳ dị văng vẳng truyền tới, hiện giờ trong thành đang rất huyên náo ồn ào, nhưng khi tiếng nhạc vừa truyền tới, Trác Trường Khanh chỉ thoáng nghe cũng biết ngay tiếng nhạc kỳ dị này phát ra từ những thanh trúc như tiêu mà chẳng phải tiêu, dường sáo mà chẳng phải sáo, của mấy nàng hồng y thiếu nữ chàng từng gặp hồi sáng.
Chàng không khỏi kinh hãi nghĩ thầm:
“Chẳng lẽ Xú Nhân Ôn Như Ngọc đã đến thành Lâm An rồi sao?”
Lại nghe thấy tiếng nhạc kỳ dị từ xa truyền tới mỗi lúc một rõ ràng, chốc lát, không chỉ riêng Trác Trường Khanh, mà cả những khách bộ hành đang đi trên đường và đám người đang ăn uống ồn ào náo nhiệt trên tửu lầu cũng đều nghe thấy tiếng nhạc kỳ dị kia.
Tất cả hành nhân trên đường đều dừng bước, thực khách trong tửu lầu cũng thò đầu ra nghe ngóng, tuy xem ra mọi người đều lắng tai nghe tiếng nhạc, kỳ thực trong lòng ai nấy đã ngấm ngầm phòng bị. Trong thành Lâm An hiện tại, tai họa lúc nào cũng có thể đột ngột giáng xuống đầu mọi người, khí trời tuy đã vào đầu thu, gió mát trăng thanh, nhưng ai nấy đều cảm thấy ngột ngạt khó chịu.