Nguyệt Dị Tinh Tà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Vầng trăng thu đã bị mây đen che phủ.

Ôn Cần ngước mặt nhìn trời, đoạn nói:

– Trời đã khuya lắm rồi.

Trác Trường Khanh đưa mắt nhìn, nói:

– Toà cổ miếu kia rồi, không rõ Ôn Như Ngọc đã tới chưa.

Ôn Cần nói:

– Bà ta nói đến thì nhất định sẽ đến

Nàng đưa tay vịn nhẹ vào Trác Trường Khanh, trong thoáng chốc, hai người đã bước vào ngôi hoang tự, Phật điện trong bóng đêm đen kịt, bàn thờ, tượng Phật vẫn còn nguyên đó, đức Phật cúi đầu nhìn xuống dường như đau đớn thay cho thế gian sầu khổ vô hạn, nhưng tâm cảnh của Trác Trường Khanh và Ôn Cần đêm nay, so với đêm qua đã cải biến, thay đổi tột cùng.

Bóng người di động, ánh trăng mờ ảo, hai người cùng sánh vai ngồi cạnh nhau trên tấm bồ đoàn trước pho tượng Phật, trong lòng đang trào dâng hỗn loạn những hỉ, nộ, ái, ố, ai, lạc, dục, trăm mối hỗn độn, cả hai đều chẳng biết phải nói những gì nữa.

Đằng sau điện bỗng có ánh đèn vàng đục hắt ra, lại xuất hiện hai bóng người mảnh mai, đổ dài theo ánh đèn trông tựa linh hồn ma quái hiện hình. Trác Trường Khanh và Ôn Cần quay đầu lại nhìn cùng thốt lên:

– Họ đã tới rồi ư?

Tiểu Linh mỉm cười buồn bã đem hai ngọn đèn lồng đặt lên trên bàn thờ, Tiểu Quỳnh nói:

– Hai người chúng tôi đã đến từ sớm, tổ cô lão nhân gia cũng sắp tới rồi.

Đoạn nàng cùng Tiểu Linh đứng khoanh tay cạnh bàn thờ không nhìn lại Ôn Cần một lần nào nữa, do đó trong đại điện chỉ văng vẳng đâu đây tiếng tim đập đều đều của bốn người, phá vỡ bầu không khí trầm mặc.

Một trận gió thổi vào trong điện, mang theo một chút se lạnh của gió đêm, thổi vào một chiếc lá vàng giữa thu, cùng thổi vào một bóng người, nhẹ nhàng đáp xuống.

Bốn người cùng nhìn ra, đồng thanh la hoảng:

– Là ngươi!

Người này mỉm cười, lại là Doãn Phàm, lão cười nói:

– Không ngờ hử!

Lão buông tay cất bước, chợt quay qua nói với Trác Trường Khanh:

– Chúc mừng thế huynh, đại cừu của lệnh tôn và lệnh đường hôm nay, sắp được báo rồi.

Lão lại bước tiếp, tiến về phía bức bích họa khổng lồ khắc trên tường cạnh điện.

Trong nhất thời, Trác Trường Khanh bỗng cảm thấy nghi hoặc, xung quanh đều tĩnh mịch, một trận gió nữa thổi tới, trong điện bỗng lại có một bóng người nhẹ nhàng đáp xuống, Tiểu Linh và Tiểu Quỳnh đồng thanh hô:

– Tổ cô cô tới rồi!

Trác Trường Khanh và Ôn Cần toàn thân chấn động, máu nóng bốc lên hừng hực, chỉ nghe Ôn Như Ngọc lạnh lẽo nói:

– Các ngươi đến sớm nhỉ!

Trác Trường Khanh và Ôn Cần nhìn nhau, Ôn Như Ngọc nở nụ cười thê lương:

– Ta biết các ngươi đang nghĩ gì, phụ cừu, không thể chờ thêm một thời một khắc nào nữa phải không?

Trác Trường Khanh ngang nhiên nói:

– Phụ mẫu đại cừu, bất cộng đái thiên, vãn bối ngày nào không thể báo được thâm cừu này, thì ngày đó, ăn không ngon ngủ không yên.

Ôn Như Ngọc cười nhạt, tiếp:

– Cừu nhân sát hại song thân của ngươi, hiện tại đều đứng trước mắt ngươi, nhưng ngươi đã từng nghĩ qua rằng, với võ công của ngươi, hôm nay muốn báo thù, hẳn đã được chưa?

Trác Trường Khanh dựng ngược kiếm mi, cất giọng sang sảng:

– Hôm nay, tại hạ tới đây, không phải là để nghe những lời chỉ giáo của các ngươi, tại hạ sớm đã coi chuyện sinh tử nhẹ như lông hồng.

Ôn Như Ngọc cười nhạt:

– Có chí khí, có chí khí, nhưng cả đời ta chưa bao giờ có một lần nào chiếm phần thuận lợi hơn người khác.

Đột nhiên, mụ rút từ trong bọc ra hai ống tròn kim quang rực rỡ, lạnh lùng nói:

– Đây là hai ống Ngũ vân hồng nhật thấu tâm trâm, một có một không, ta sẽ để cho ngươi chọn ra một ống, nếu ngươi chọn ống có, ta sẽ thành toàn ước nguyện của ngươi, nếu ngược lại thì… ha ha, Doãn Phàm, ngươi hãy cầm lấy hai ống thấu trâm này đi, để hắn chọn lấy một trước!

Doãn Phàm hơi do dự, đột nhiên trong mắt thoáng qua một tia khó hiểu, chậm chạp đi về phía sau Ôn Như Ngọc, chậm chạp cầm hai ống đồng kia, chậm chạp xoay người…

Đột nhiên, lão quay phắt người lại, cùng giơ song chưởng chỉ nghe hai tiếng “cạch, cạch” khẽ vang lên.

Trong tiếng vang khe khẽ lại có thêm mấy tiếng cười gằn của Doãn Phàm, ngờ đâu…

Trong hai ống Ngũ vân hồng nhật thấu tâm trâm, lại không có một mũi trâm nào phát ra, tiếng cười gằn của Doãn Phàm đột nhiên tắt lịm, nhường chỗ cho tiếng cười man dại của Ôn Như Ngọc cất lên, Doãn Phàm loạng choạng thoái lui ba bước, Ôn Như Ngọc lắc đầu:

– Sai rồi sai rồi, ngươi lại đi sai một bước rồi, ngươi đã rơi vào cạm bẫy của ta rồi.

Trác Trường Khanh và Ôn Cần ngạc nhiên nhìn Doãn Phàm mặt tái xanh như xác chết, Ôn Như Ngọc lại nói:

– Trong cả đời ngươi, chưa từng làm qua một việc chính trực nào, cũng chưa từng làm một việc nào mà không có sự dối gạt trong đó, ta tuy đã có ý giết ngươi từ lâu, nhưng hôm nay, muốn lưu lại cho ngươi một đường sống, chỉ cần vừa rồi ngươi đừng hành động như thế, thì ta quyết định sẽ thả ngươi đi…

Mụ vừa nói, Doãn Phàm vừa lùi, mụ đã bám sát theo lão từng bước, dồn Doãn Phàm vào góc tường, mụ bỗng rút từ trong bọc ra hai ống tròn kim quang sáng chói, đoạn nói:

– Năm xưa, dưới ngọn Thủy Tín Hoàng Sơn, nếu không có ngươi, ta đã không sát hại phu phụ người ta, Cần Nhi nếu không phải do ngươi…

Mụ ngưng lại giữa chừng, đột nhiên hét lên:

– Trác Trường Khanh, qua đây mau!

Trác Trường Khanh ngạc nhiên đi tới, Ôn Như Ngọc đưa hai ống Ngũ vân hồng nhật thấu tâm trâm cho chàng mà chẳng cần quay đầu nói:

– Kẻ này chính là cừu nhân giết cha của ngươi, ngươi chỉ cần cầm lấy một ống châm…

Trác Trường Khanh từ từ tiếp lấy một ống, đột nhiên lại vứt trả lại Ôn Như Ngọc, cất giọng sang sảng:

– Phụ mẫu thâm cừu, tuy bất cộng đái thiên, nhưng tại hạ không muốn nhắc lại chuyện cũ nữa, cũng không muốn nhờ cậy…

Chàng chưa dứt lời, Doãn Phàm thoáng một cái thi triển Bích hổ du tường, thân hình lão ma đầu dán chặt vào tường, sau vài động tác uốn éo tựa rắn bò, mũi chân điểm nhẹ vào gờ tường, thân hình đã xê ngang ba trượng.

Ôn Như Ngọc cười nhạt một tiếng rít lên:

– Ngươi còn muốn chạy!

Mụ xoay người tung chưởng, năm đạo kim quang phóng ra nhanh như chớp giật, mọi người quanh đó chỉ nghe phong thanh xé gió rít lên, thấy năm điểm sáng này, dưới ánh đèn vàng đục, tựa năm sợi tơ vàng bắn vọt ra đính trên người Doãn Phàm.

Chỉ nghe “huỵch” một tiếng, Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm với khinh công quán thế võ lâm, rốt cục cũng giống như bất kỳ một kẻ tầm thường nào, ngã huỵch nặng nề xuống đất.

Bụi bốc lên mù mịt, thân hình khôi vĩ của lão nằm yên bất động trong đám bụi đang bốc lên, tiếng cười lạnh lẽo như những làn roi quất vào tâm can cũng đột nhiên tắt lịm.

Trong cùng một khoảnh khắc này, toàn thân Ôn Như Ngọc cũng cứng đờ như tượng gỗ, nhìn thân xác của Doãn Phàm với ánh mắt thất thần, nặng nề lê bước về phía thi thể của lão đang nằm sóng sượt, gió đêm thổi tới khiến những sợi tóc trắng như cước đang rũ rượi trên mặt mụ phiêu phướng theo chiều gió, ánh đèn vàng đục, bóng người mờ ảo mông lung, ý lạnh thấm sâu vào từng đường gân sớ thịt.

Thời gian trôi qua vô tận, rất lâu sau Ôn Như Ngọc lại nặng nề xoay người lại, đột ngột cất giọng lạnh lẽo:

– Các ngươi muốn báo thù, sao còn chưa động thủ?

Đoạn mụ vứt hai ống Ngũ vân hồng nhật thấu tâm trâm ra đất:

– Giả như các ngươi muốn, hãy chọn lấy một ống đi.

Ý lạnh thấm sâu vào cốt tuỷ, khiến ai nấy đều run bần bật.

Nhạn Môn Quan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.