Thanh kiếm này kỳ hình dị dạng, chẳng những thân kiếm cực ngắn mà vừa dẹp vừa bằng, không có sống kiếm, lớn gấp đôi kiếm thường, thoạt nhìn thì chẳng khác nào Hỗn nguyên bài, không giống với lợi kiếm.
Hai gã một tăng một đạo, một cao một thấp kỳ dị khó tả này, sử dụng vũ khí cũng cổ quái như diện mạo của hai gã, một dài một ngắn, một rộng, một hẹp.
Trác Trường Khanh tuy kiến thức về võ học cực kỳ uyên bác, nhưng cũng chưa bao giờ nhìn thấy thứ vũ khí nào lạ lùng đến thế, trong nhất thời chàng không khỏi ngẩn người ngơ ngác, ánh mắt không rời khỏi đao kiếm của hai gã kia một khắc nào.
Trong bóng đêm, chỉ thấy một béo một gầy, một thấp một cao cầm trong tay hai thứ vũ khí cổ quái, tinh quang sáng ngời, trắng như kim ngân, chiếu thẳng vào mắt Trác Trường Khanh, cả hai thứ vũ khí đều cơ hồ ánh lên thứ ánh sáng ma quái, khát máu.
Đạo sĩ thấp béo lại xì ra một tiếng, tay khẽ vung lên đem theo một lằn sáng xanh lè.
Thân hình cụt ngủn mà béo ục ịch của đạo sĩ lại di động cực kỳ nhanh nhẹn, khinh linh, vì vậy thân hình hắn mỗi lúc một tiến gần Trác Trường Khanh hơn, gã cười nhạt rồi nói:
– Ngươi còn chưa nhớ ra bọn ta là ai hử? Hừ hừ, xem ra sư phụ ngươi cũng là một kẻ hồ đồ, đến tên tuổi của hai người bọn ta mà hắn cũng chưa bao giờ nói một lần nào với ngươi cả.
Trác Trường Khanh lúc nhỏ gặp tai họa, song thân đều bị thảm sát, nếu chẳng phải ân sư Từ Không lão nhân nuôi nấng và truyền thụ võ công thì chàng làm sao có ngày nay được.
Ân huệ của sư phụ nặng như núi, tình cảm của chàng đối với Tư Không lão nhân cũng cực kỳ nồng hậu, sâu sắc, thế mà lúc này lão đạo sĩ thấp béo kia dám mở miệng thóa mạ ông, chàng không kìm được, lửa giận cuồn cuộn bốc lên.
Nhưng, mười mấy năm khổ luyện tại hoang sơn, cùng với bản tính vốn thận trọng khiến chàng lúc này cố gắng đè nén lửa giận, không đem sự nóng giận biến thành lời nhục mạ kẻ khác.
Chàng lạnh lùng “hừ” một tiếng, ánh mắt ngước lên dường như không thèm đếm xỉa gì đến hai thứ vũ khí kỳ hình quái dạng một đao một kiếm và hai cao thủ võ lâm hình dáng cổ quái một tăng một đạo kia.
Sự khinh mạn này của Trác Trường Khanh quả nhiên khiến cho khuôn mặt nung núc những thịt của đạo sĩ thấp béo nhăn nhúm lại, nguyên một tăng một đạo này tuy xem ra ngôn bất xuất chúng, diện bất kinh nhân, nhưng cũng là những nhân vật ba mươi năm trước, từng khuấy động võ lâm giang hồ.
Năm xưa, tăng đạo hai gã, ẩn hiện trên đường Hà Sóc cùng hai thứ vũ khí kỳ hình quái dạng gây ra không biết bao nhiêu sự kiện kinh hồn động phách, người trong võ lâm tuy không biết mặt mũi hai gã này, nhưng chỉ cần nhắc tới Bài kiếm tiên đao, Sấu Phật, Bạng tiên thì không ai là không biết. Nguyên nhân danh xưng này đương nhiên là do hai thứ vũ khí hiếm thấy trong võ lâm kia gây ra.
Sự xuất thân của hai gã đã không giống nhau, đương nhiên tính tình cũng khác biệt, Bài kiếm trong tay Bạng Thuần Dương là xuất thân từ Linh chấn kiếm phái ở Sơn Đông, trông mặt mà bắt hình dung, kiếm pháp hiển nhiên là dương cương. Còn Sấu Di Đà lại là đệ tử chân truyền của Ngũ Đài. Bạng Thuần Dương tham ăn tham tài, Sấu Di Đà háo sắc háo danh, hai gã xuất thân và tính nết khác nhau hoàn toàn, nhưng nhiều năm nay, vẫn kết giao, sống chết có nhau.
Sau đó, Trác Hạo Nhiên lừng lẫy võ lâm, hành hiệp giang hồ, trong một lần hành hiệp, Trác Hạo Nhiên gặp hai gã đang gây án, mà thủ đoạn lại vô cùng tàn khốc, độc hiểm, nên trong một cơn giận, Trác Hạo Nhiên bèn ra tay giúp đỡ họ Trương. Võ công hai gã tuy cao, nhưng vẫn không phải là đối thủ của Trác Hạo Nhiên, sau khi bị Trác Hạo Nhiên đánh trọng thương, cả hai gã bèn trốn biệt tích, không ló mặt ra giang hồ nữa.
Hơn mười năm nay, cả hai gã chưa từng xuất hiện lại một lần nào trong võ lâm nữa, cho đến lần này Hồng y nương nương Xú Nhân Ôn Như Ngọc mới kiếm được hai kẻ cường tặc năm xưa xưng hùng xưng bá một thời, cả hai đều biết Trác Hạo Nhiên đã chết dưới tay Ôn Như Ngọc, nên vì cảm kích việc Ôn Như Ngọc thay họ báo thù, cả hai gã đã bán rẻ mạng sống mà đến giúp cho Ôn Như Ngọc, nhưng hai gã không ngờ được rằng con trai yêu của Trác Hạo Nhiên là Trác Trường Khanh, hiện giờ đang đứng trước mặt chúng.
Lấy thân phận và võ công của hai gã, lại thêm hơn mười năm khổ luyện đương nhiên chúng không thèm đếm xỉa gì tới thiếu niên đang đứng trước mặt, nếu chẳng phải Sấu Di Đà trong mấy năm ẩn thân nơi hoang dã, khó tìm gái đẹp, đối với chàng thiếu niên trẻ tuổi đứng trước mặt có chút tà dâm thì e rằng chúng đã sớm động sát thủ rồi.
Bạng Thuần Dương biến sắc, luôn miệng cười nhạt, đột ngột quay đầu lại cười nhạt nói với Sấu Di Đà gầy khô như que củi kia:
– Lão hòa thượng, tiểu tử này tuy diện mạo xinh đẹp, nhưng điệu bộ lại đáng ghét lắm, ta không chịu nổi, muốn đem tiểu tử này ra khai sát giới hơn mười năm nay rồi.
Bạng Thuần Dương vừa dứt lời, bỗng y lại quát lớn một tiếng, vung kiếm công liền một chiêu Ngũ đỉnh khai sơn, kiếm thế như vũ bão, kiếm quang tựa sao sa, chém tới Trác Trường Khanh.
Trác Trường Khanh từ khi giáp mặt hai gã đến giờ vẫn luôn ẩn nhẫn, lửa giận bốc lên, điệu bộ tuy tưởng như chẳng đếm xỉa gì tới hai gã, kỳ thực đã sớm giới bị, lúc này thân hình chàng thoắt cái đã đi sang phía tả năm thước, hữu chưởng phóng ra, tịnh chỉ như kiếm, nhanh như tia điện, điểm tới Hồi trì đại huyệt nơi chỏ hữu của Bạng Thuần Dương.
Sấu Di Đà đứng một bên quan sát, tuy Trác Trường Khanh lộ vẻ ngạo mạn như vậy, nhưng Sấu Di Đà cũng không có chút giận dữ, khi Bạng Thuần Dương xuất thủ, Sấu Di Đà vẫn ngầm trách y không nên nặng tay đến thế.
Nhưng vừa thấy Trác Trường Khanh thi triển thân hình, thì Sấu Di Đà không khỏi biến sắc.
“Cao thủ vừa ra tay, liền biết ngay cao thấp.”
Một kẻ có võ công tầm thường, dù cố ý bắt chước điệu bộ của một cao thủ nội gia, cũng khó có thể thoát khỏi cặp mắt tinh tường của cao thủ võ lâm chân chính, lúc này khi xuất thủ Trác Trường Khanh đã cố ý không để lộ thân thủ của mình quá nhiều, nhưng vẫn khiến đối phương phải kinh hãi biến sắc.
Bạng Thuần Dương đánh hỏng một chiêu, tâm thần không khỏi bị dao động, nhưng giờ đây gã đã động thủ, nào còn có thời giờ để đắn đo cân nhắc nữa, gã lại quát một tiếng, đem một chiêu Ngũ đỉnh khai sơn vừa mới lạc không rút mau trở lại, cước tả bước tới, hoành ngang thanh kiếm ra một chiêu Trường Hồng quán nhật, đây là một chiêu thức tuyệt diệu trong Tinh Chấn Kiếm Phái.
Chiêu này vừa ra, Trác Trường Khanh không ngăn được sự thất vọng hiện trên nét mặt, nên biết chiêu Trường Hồng quán nhật này, tuy rất là tinh diệu, nhưng thứ vũ khí mà Bạng Thuần Dương sử dụng, dài không tới hai thước, lấy thứ vũ khí này mà đem ra thi triển chiêu Trường Hồng quán nhật theo Trác Trường Khanh biết, không những nó chẳng có chút uy lực nào, mà còn rất sơ suất nữa kia.
Thoạt đầu chàng vốn đoán rằng võ công của hai gã cực cao, giờ đây thấy đạo nhân thấp bé thi triển chiêu này thì chàng không khỏi có chút thất vọng, chàng bèn cười nhạt một tiếng, hữu chưởng tùy ý mà ra, ngũ chỉ tựa vuốt ưng, nương theo thế kiếm, trảo tới cổ tay Bạng Thuần Dương, ngực chàng khẽ thót lại liền đã tránh được mũi kiếm lướt qua.
Nào ngờ…
Chiêu Trường Hồng quán nhật vừa tới lưng chừng, chiêu thức còn chưa sử hết, thì thanh đoản kiếm hình dạng như lệnh bài này đột nhiên biến ra thế bạt tới, đánh vào bụng dưới của Trác Trường Khanh.
Một chiêu tung ra, biến chiêu nhanh tựa chớp, vượt ra ngoài mọi dự đoán của Trác Trường Khanh, cũng hoàn toàn khác lạ với qui tắc chiêu thức võ học, Sấu Di Đà thấy vậy cúi đầu chắp tay khẽ niệm “A di đà Phật”!
Mấy hồng y thiếu nữ đứng một bên cũng đồng thanh la hoảng khi thấy thiếu niên anh tuấn sắp bỏ mạng dưới cây Bài kiếm năm xưa danh chấn Hà Sóc dương uy võ lâm.
Nào hay, Sấu Di Đà còn chưa niệm hết câu Phật hiệu thì đã nghe “keng” một tiếng.
Tiếp đó là thân hình của Bạng Thuần Dương loạng choạng thối lui mấy bước liền, thanh đoản kiếm thiếu chút nữa văng ra khỏi tay, thân hình thấp béo của hắn cũng suýt nữa ngã lăn ra đất. Nguyên Trác Trường Khanh thấy cây Bài kiếm kỳ hình sắp đánh trúng người, chàng cũng có chút kinh sợ, nhưng chàng đã khổ luyện nhiều năm, tuy kinh mà không loạn, hữu chưởng đột nhiên hoa một vòng, ngũ chỉ nhất tề bắn ra, “keng” một tiếng sắc gọn, khiến Bạng Thuần Dương cả người lẫn kiếm phải thối lui mấy bước. Nếu Bạng Thuần Dương chẳng phải là cao thủ nội ngoại kiêm tu, giờ này chẳng những bị chiêu tuyệt diệu đánh văng kiếm khỏi tay, e rằng hổ khẩu cũng rách toạc, Trác Trường Khanh một chiêu đắc thủ, lại không truy kích để chiếm lấy thượng phong, chỉ cười nhạt một tiếng cất giọng khinh khỉnh:
– Hóa ra cũng chỉ là đến thế thôi!
Bạng Thuần Dương thoái lui liền mấy bước, đang tự ổn trọng lại thân hình, bên tai nghe tiếng các thiếu nữ la hoảng, lại nghe thấy Trác Trường Khanh nói một câu ngạo mạn như thế, gã đã tức lại thẹn, mới rồi gã thấy một chiêu của mình sắp đắc thủ, giờ đây gã cũng không biết mình đã thua như thế nào.
Nên biết Trác Trường Khanh vừa rồi ngũ chỉ bắn ra, chính là một chiêu mà Tư Không lão nhân đã đem Đạt Ma tuyệt kỹ Đạn chỉ thần công mà chế thành, chẳng những Bạng Thuần Dương phiêu bạt giang hồ nhiều năm còn không thấy rõ, mà cả đến Sấu Di Đà và mấy hồng y thiếu nữ đang chăm chú theo dõi trận đấu cũng không nhìn thấy lai lịch biến hóa của chiêu này.
Dưới ánh trăng, chỉ thấy khuôn mặt nung núc những thịt của Bạng Thuần Dương nhăn nhúm, co rút, giật giật liên hồi, sắc mặt xanh rờn, hai mắt rực lửa, nhìn Trác Trường Khanh trên miệng cười nhạt với ánh mắt thâm hiểm.
Trác Trường Khanh chẳng thèm để mắt tới gã mà quay sang nói với gã hòa thượng gầy khô như que củi:
– Nếu ngươi còn có thần thông gì khác, đừng ngại mà đem ra thử. Hừ hừ, để xem hôm nay, rốt cục ai là đệ tử của ai?
Tiếng chàng còn chưa tắt, Bạng Thuần Dương đột nhiên gầm lên một tiếng khủng khiếp, Trác Trường Khanh liếc mắt nhìn thấy Bạng Thuần Dương đang nắm lấy cổ chiếc áo bào vừa ngắn vừa chật trên thân hình phì nộn của hắn mà xé toạc ra, chỉ nghe “soạt” một tiếng, chiếc áo đã bị xé làm hai mảnh.
Trên người Bạng Thuần Dương chỉ còn lại mỗi một chiếc quần dài màu xanh bó khít lấy cặp chân thô kệch như chân voi của gã. Mà cơ bắp trên người gã cuồn cuộn chứng tỏ công phu ngoại gia của gã cũng chẳng phải tầm thường.
Hồng y thiếu nữ nhất tề kêu lên khe khẽ, đưa tay lên bịt mắt, Trác Trường Khanh cười nhạt hỏi:
– Ngươi làm cái gì vậy?
Chỉ có Sấu Di Đà thì biết rằng, đồng bọn của gã đang tức giận cực điểm, nếu không có máu huyết của một ai đó nhuộm đỏ thân hình nung núc thịt của Bạng Thuần Dương thì e lửa giận của gã không thể dịu đi được.
Trác Trường Khanh tuy miệng thì không ngớt cười nhạt, kỳ thực trong lòng đã ngấm ngầm phòng bị, trông điệu bộ buồn cười của Bạng Thuần Dương mà chàng chẳng chút nào lạ kỳ cả.
Chỉ thấy cơ bắp trên người Bạng Thuần Dương rung động nhanh hơn, mục quang càng lúc càng độc hiểm, tiếng gầm gừ trong họng cũng nhỏ dần đi.
Cặp chân thô kệch tựa chân voi của Bạng Thuần Dương đã bắt đầu di động, nhưng di chuyển cực kỳ chậm chạp và nặng nề, Trác Trường Khanh đưa mắt quan sát, mặt liền biến sắc.
Nguyên là nhãn lực chàng đã luyện tới mức thượng thừa, trong bóng đêm có thể nhìn rõ mỗi bước chân nặng nề của Bạng Thuần Dương đều hằn sâu vết chân trên nền đất rắn chắc trên núi.
Nhưng thân hình dong dỏng của Trác Trường Khanh vẫn sừng sững như núi, ánh mắt sắc bén của chàng chăm chăm quan sát gương mặt xấu xa, nung núc thịt, chứa đầy vẻ giận dữ của Bạng Thuần Dương.
Khuôn mặt xấu xí kia tiến lại gần chàng…
Tiếng hô hấp trầm trọng nghe như tiếng phì phò của loài heo rừng. Mấy hồng y thiếu nữ kia, không ngăn được sự tò mò cũng khe khẽ buông tay hé mắt nhìn ra.
Kiếm quang đột nhiên lóe lên…
Trác Trường Khanh chỉ thấy một luồng lực đạo mãnh liệt tùy theo thanh Bài kiếm đang từ từ huy động của Bạng đạo nhân đập xuống đầu chàng.
Trong cùng một khoảnh khắc ngắn ngủi này, thân hình Sấu Di Đà lúc này cũng vọt tới đàng sau Trác Trường Khanh nhanh như tia điện “xoẹt, xoẹt” chém vào lưng Trác Trường Khanh hai đao.
Trác Trường Khanh song chưởng vung lên, đột nhiên chuyển người, cước bộ khinh linh, thi xuất tuyệt kỹ Bạch lệ trầm như, trường ngang bảy bước, cước bộ cực kỳ phức tạp, thân hình dong dỏng thanh tú của chàng trong bộ pháp tuyệt diệu kia ung dung tránh khỏi trước sau ba chiêu
Nào ngờ, Bạng Thuần Dương tựa hồ đã biết trước chiêu kiếm của mình sẽ lạc không, mục quang của gã chăm chú dán chặt vào bóng Trác Trường Khanh, kiếm thế đi tới lưng chừng, đột nhiên cổ tay gã trở ngược, nhắm vào phía ngực tả Trác Trường Khanh mà bổ xuống.
Mới rồi thanh kiếm của gã chậm chạp, nặng nề, giờ đây đã nhanh như chớp giật.
Trác Trường Khanh kinh hoàng bèn lắc mình trường qua mé hữu, ngờ đâu, gã hòa thượng cao gầy đã cùng với đạo sĩ thấp béo phối hợp với nhau cực kỳ nghiêm mật. Tuy là chia ra mà lại dường như cùng kích tới, một đao bạt ngang từ hữu sang tả. Một đao một kiếm này đã vây Trác Trường Khanh vào giữa, tình thế lúc này thực tiến thoái lưỡng nan, nếu Trác Trường Khanh muốn lùi về bên tả thì Bài kiếm đã đợi sẵn bên đó, nhưng nếu chàng muốn tiến về mé hữu thì thanh Tiên đao đã chắn ngang trước mặt.
Hai chiêu này, một chiêu từ tả đánh sang hữu, một chiêu từ hữu bạt sang tả, tuy giống hai chiêu, nhưng lại chỉ là một, chiêu này chính là tuyệt kỹ Đại môn thức trong Ngũ Đài kiếm phái có thêm chút biến hóa mà thành.
Trác Trường Khanh tuy võ công cực kỳ cao siêu, nhưng mới thấy hiểm chiêu đối phương vừa thi xuất ra, thì chàng không khỏi có chút sợ hãi. Đột nhiên, hữu chưởng của chàng phóng ra, ngũ chỉ tựa kiếm kích tới, lại nghe “keng, keng” hai tiếng, một đao một kiếm đã bị đánh văng ra ngoài, nhưng chiêu thức phát ra vì chàng không chuẩn bị trước nên ra tay không trầm trọng, nếu không thì thân hình hai gã một tăng một đạo ắt đã bị chấn động phải thoái lui mấy bước rồi.
Bài kiếm Tiên đao, Bạng Tiên Sấu Phật thấy tuyệt chiêu bao nhiêu năm khổ luyện của mình, giờ đây bị người ta hóa giải không chút khó nhọc, thì hai gã đều lấy làm kinh hãi vô cùng, nhưng nhanh như cắt, Bạng Thuần Dương hừ một tiếng, đoản kiếm lệch đi chênh chếch chém xuống hạ bàn Trác Trường Khanh một chiêu Thám Hải đồ long, Sấu Di Đà quét ngang trường đao, vù một tiếng kích tới vai tả Trác Trường Khanh một chiêu Thiên phong tỏa diệp.
Hai gã vừa thi xuất một chiêu một tả một hữu, hiện tại đã biến chiêu thành một trên một dưới, chiêu chiêu đều mãnh liệt ghê gớm, hơn nữa biến chiêu nhanh khó hơn tưởng tượng.
Trác Trường Khanh lấy một địch hai, dường như chỉ có thủ mà không có công, mấy thiếu nữ đứng xem cuộc ác đấu, trong màn đêm nhìn không rõ lắm, chỉ thấy hai đao kiếm, đạo quang xanh lè một trên một dưới mãnh liệt vũ bão bổ tới Trác Trường Khanh thì trong lòng mấy thiếu nữ này vừa mừng vừa tiếc, mừng vì thấy người của mình đắc thủ, tiếc là vì thiếu niên này cốt cách siêu phàm, tuổi lại còn trẻ, chết đi thì thật oan uổng.
Nào ngờ Trác Trường Khanh đã có tính toán dự liệu từ trước, vừa thấy chiêu thức độc hiểm của hai gã tăng nhân đạo sĩ này, thì chàng không khỏi có chút tức giận nghĩ:
“Ta và các ngươi vô oán vô cừu, các ngươi vì cớ gì mà hạ độc thủ như thế, ắt hẳn các ngươi ngày thường vốn đã hung bạo độc hiểm lắm rồi.”
Thân hình Trác Trường Khanh khẽ nghiêng đi, tay tả đột nhiên phóng ra chộp lấy chuôi kiếm của Bạng Thuần Dương, đoạn khẽ đẩy về bên tả, Bạng Thuần Dương vô cùng kinh hoảng, đã thấy một luồng lực đạo vũ bão kích tới, đoản kiếm trong tay gã không thể điều khiển nổi nữa, đã thuận theo cái đẩy nhẹ của Trác Trường Khanh mà lướt qua, “xoảng” một tiếng, đoản kiếm đã chạm phải trường đao của Sấu Di Đà.
Chiêu này của Trác Trường Khanh chính là tuyệt kỹ dĩ địch công địch, tuy phảng phất là Khiêu duyên thủ công phu trong Thái Cực môn, mà tựa như có chút công phu Không thủ nhập bạch nhẫn của Võ Đang, đừng nói là đối thủ của hai người, dù có mười mấy người đao kiếm như cùng công kích, chàng cũng có thể đem đao của địch công kiếm của địch, lại lấy kiếm của địch mà chặn đao của địch một cách dễ dàng.
Khi chàng thi xuất tuyệt kỹ thì mấy hồng y thiếu nữ ai nấy đều lạ lùng chẳng hiểu gì cả, nên biết rằng, tuy họ biết võ công, nhưng công phu chưa nhiều, công lực còn kém, làm sao nhìn ra được tuyệt kỹ trộn lẫn hai loại công phu của nội gia này, tất cả đều quay đầu nhìn nhau, ai nấy đều kinh hãi không thốt nên lời.
Gã xa phu đánh xe thấy cổ tay tê dại, bất giác buông lỏng cương ngựa, mấy con tuấn mã bị trận đao quang kiếm ảnh khiến cho kinh động, lúc này bèn hí lên một tràng rồi cùng lồng lên mà chạy tới, nhưng con đường núi rất gập ghềnh gấp khúc nên chúng chỉ lồng lên được vài bước thì đều dừng cả lại, gã đánh xe kinh sợ vô cùng, đến mức không kêu được tiếng nào.
Mấy hồng y thiếu nữ và gã xa phu đều lấy làm kinh hãi, Sấu Di Đà cùng Bạng Thuần Dương lại càng kinh sợ hơn bội phần, công lực của hai gã tương đương, khi đao kiếm chạm nhau, đều cảm thấy cổ tay tê rần, hổ khẩu tựa muốn rách toạc, lập tức cả hai cùng nghiêng mình chuyển bộ, thối lui mấy bước. Từ khi hai gã xuất đạo phiêu bạt giang hồ đến nay, chỉ mới bị Trung Nguyên đại hiệp Trác Hạo Nhiên quật ngã một lần, lần này gặp thiếu niên kia, tuổi tác còn nhỏ hơn Trác Hạo Nhiên năm xưa, nhưng võ công tựa hồ còn trên ông ta một bậc, cả hai quay mặt nhìn nhau, cùng ngấm ngầm tự hỏi:
“Thiếu niên này là ai? Làm sao võ công lại cao siêu thế?”
Bạng Thuần Dương tính khí nóng nảy, hung bạo, hiện tại đã thầm sợ hãi, đám thịt trên người gã càng rung lên khủng khiếp, hận không thể đem Trác Trường Khanh ra phanh thây mổ bụng, ăn tươi nuốt sống ngay được.
Đoạn gã gầm lên một tiếng, vung kiếm, Sấu Di Đà ngẩn người ra cũng giương đao hợp công.
Trác Trường Khanh vừa mới thi triển tuyệt kỹ thì biết hai gã kia có đề phòng nên nhất tề thối lui, giờ đây chàng thấy điệu bộ của chúng lộ vẻ liều chết xông tới, chàng quát lớn:
– Ta xuống tay lưu tình, nếu hai ngươi còn không biết tiến thoái thì đừng trách ta hạ độc thủ.
Trác Trường Khanh tuy không muốn gây nhiều sát nghiệp, nên vốn không muốn đả thương hai gã này, nhưng hai gã Sấu Phật Bạng Tiên lại nghĩ khác. Chúng nghĩ võ công của thiếu niên lạ mặt tuy cao, nhưng vừa nãy có lẽ mình sơ suất khinh địch, nên mới bị thất thủ, nếu nói cả hai gã liên thủ mà không địch nổi thiếu niên tay không tấc sắt này, thực tại khiến người ta khó có thể tin được, đừng nói hai gã nọ không tin, mà đến cả mấy hông y thiếu nữ đứng xem một bên cũng không tin vào mắt mình nữa.
Hai bên đều đã trao đổi mấy chiêu, các hồng y thiếu nữ thấy Sấu Phật, Bạng Tiên hai gã một đao một kiếm, phối hợp vô cùng xảo diệu, nghiêm mật, xem thấy phảng phất có một dòng thủy ngân vây kín lấy Trác Trường Khanh, hồng y thiếu nữ các cô đều không thể tưởng tượng nổi, làm sao mà Trác Trường Khanh lại có thể thoát khỏi mấy chiêu này, thực tại đó là một sự kỳ lạ, khiến cho người ta khó lòng đoán được.
Trác Trường Khanh dù biết hiện tại mình đã lọt vào hang ổ đầu não của Ôn Như Ngọc, tùy thời sẽ có người đến cứu trợ hai gã kia, nhưng chàng vốn tính trung hậu, không muốn đem hai gã ra mà giải quyết một cách nhanh chóng, chàng thấy chiêu thức đao kiếm của hai gã không những phối hợp cực kỳ vi diệu, mà lại đều là những chiêu thức lạ kỳ hiếm thấy trong võ lâm, chàng vốn rất chuộng võ nghệ, lòng hiếu kỳ liền nổi lên, chàng muốn xem kỹ một lượt mấy chiêu của hai gã, cho nên cả hai gã tuy chiêu đều hạ thủ độc hiểm vô lường, nhưng chàng chỉ né tránh mà không đánh trả.
Nhưng, Sấu Phật, Bạng Tiên hai gã càng lúc càng nóng nảy điên cuồng, trong Thiên Mục sơn, hiện tại cao thủ tụ tập thành bầy, tuy không cùng là những người được Xú Nhân Ôn Như Ngọc mời đến, nhưng trong đó lại có vài người vốn không biết hai gã lắm, giờ đây nếu mấy người đó thấy hai gã động thủ đã lâu, mà chưa hạ được Trác Trường Khanh, chắc hẳn sẽ cười nhạo chứ chẳng chơi.
Hai gã vừa nghĩ tới đó, bỗng nhất tề kêu khẽ một tiếng, chiêu thức lại trùng trùng lớp lớp thi triển, vèo vèo đánh liền mấy kiếm, vù vù tiếp liền mấy đao, đao đao kiếm kiếm đều cùng đánh tới, kẻ thì trước ngực, kẻ lại sau lưng Trác Trường Khanh. Trác Trường Khanh dựng ngược cặp mày kiếm, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, ánh mắt vừa trông ra thì thấy Bạng đạo nhân đang một kiếm đâm tới trước ngực, tả chưởng của chàng đột nhiên phóng ra.
Bạng Thuần Dương trông thấy ngũ chỉ của Trác Trường Khanh phóng ra, gã liền sợ chàng lại sắp thi triển tuyệt kỹ Đạn Chỉ thần công, bèn chúc mũi kiếm chếch về mé hữu.
Ngờ đâu, hữu chưởng của Trác Trường Khanh đột nhiên xuyên ra, song chưởng kích ra một chiêu nhanh như tia điện, kẹp chặt lấy thanh đoản kiếm, hữu chưởng co lại, chỏ hữu thừa thế kích tới sống mũi đối phương.
Chiêu này chàng thi triển vô cùng ảo diệu, hơn nữa xem ra không phải là công phu của bất kỳ một môn phái nào trong võ lâm, Thất thập nhị lộ Cầm nã thủ của Võ Đang, Thập nhân Cầm Long chưởng của Thiếu Lâm, Vân Long tiểu bát thức của Côn Luân, cho tới Tứ thập cửu lộ Đoàn Dương thủ, Khiêu Duyệt thập tam thức, thậm chí Diệu Thủ Không Không đoạt kỳ chưởng, Tán Hoa thiên nữ thủ, hoặc công phu Không Thủ Nhận Bách nhẫn, từng chấn động võ lâm, đều không có một chiêu nào như chiêu này.
Bạng Thuần Dương là một nhân vật nhiều năm phiêu bạt giang hồ, tính tình hiếu chiến và rất khát máu, trong đời gã, đã từng giao chiến hàng ngàn trận, cao thủ các môn phái gã đều biết rõ, tuyệt kỹ các môn phái gã cũng thấy rất nhiều, nhưng gã chưa từng thấy qua một lần nào thứ công phu thượng thừa này, trong lòng đã kinh sợ lại hãi hùng, gã bèn dùng lực rút thanh Bài kiếm lại, nào ngờ thanh đoản kiếm bị Trác Trường Khanh kẹp lấy, tưởng chừng mọc rễ, mặc dù Bạng Thuần Dương thần lực ghê người, nhưng cưỡng không rút được thanh kiếm ra lấy một ly.
Gã càng thêm kinh hãi, trước mắt đã thấy chỏ tay của đối phương đang mãnh liệt kích tới mặt mình, gã biết rằng, chỉ cần bị chẳng đánh vào mặt, cho dù không chết thì cũng bị trọng thương, hiện tại gã chỉ còn duy nhất một con đường sống là buông tay bỏ kiếm tháo lui.
Sấu Di Đà liếc mắt, thấy tình thế đột biến, gã cũng cảm thấy run sợ, nhưng không còn thời gian để gã suy nghĩ gì khác, gã bèn ra một chiêu Lập phách hoa nhạc, bổ xuống đỉnh đầu Trác Trường Khanh.
Lúc này, hai tay Trác Trường Khanh đang kẹp lấy thân kiếm, chỏ hữu đã kích ra, lực đạo toàn thân đều dồn cả vào song chưởng, dù võ công của chàng có cao siêu mấy đi nữa, tưởng chừng khó tránh khỏi một đao hung hiểm này, Sấu Di Đà đã thấy một chiêu của mình sắp đắc thủ.
Nào ngờ, Trác Trường Khanh đầu không quay lại, eo không gấp khúc, gối không cong, cước không động, thân không nghiêng, nhưng song chưởng đang kẹp lấy đoản kiếm, tịnh chỉ nhanh nhẹn đè xuống vừa vặn mũi kiếm quay xuống dưới, chuôi kiếm chợt kích ngược lên.
Lại nghe “keng” một tiếng đanh gọn.
Mũi đao của Sấu Di Đà chém xuống bị chuôi kiếm của Trác Trường Khanh kích ngược lên, Sấu Di Đà liền thấy tay hơi nóng ran, toàn thân chấn động, thanh trường đao tuột khỏi tay văng về phía các hồng y thiếu nữ.
Mấy hồng y thiếu nữ kia đồng thanh la hoảng, nhảy tránh tán loạn, chỉ thấy trong bóng đêm mù mịt, thanh trường đao như một đạo ngân quang bay tới.
Trong cùng một chớp mắt, vũ khí của Sấu Phật, Bạng Tiên đều bị đánh văng khỏi tay, cả hai gã cùng thoái lui về một bên, giương cặp mắt kinh ngạc lên, trong lòng đã kinh hãi lại pha chút tức thẹn, lại có chút kỳ dị không hiểu một chiêu vừa rồi của Trác Trường Khanh, rốt cục phát ra như thế nào.
“Phập” một tiếng, trường đao đã cắm xuống đất, Sấu Di Đà tuy vẫn nhìn Trác Trường Khanh với ánh mắt tức giận, nhưng thâm tâm lại thấy kinh sợ, chỉ hận không thể chết ngay lúc đó cho đỡ thẹn.
Bạng Thuần Dương tính khí nóng như lửa, trợn ngược cặp mắt trắng dã nhìn Trác Trường Khanh, đột nhiên quát:
– Ngươi hãy mau giết chết ta đi, nếu không hãy nói tính danh của ngươi ra, sẽ có một ngày ta đến phục cừu.
Nào ngờ…