Những Cậu Bé Hỏa Tiễn

Lượt đọc: 87 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7. CAPE COALWOOD

❊ ❊ ❊

THẤY BỐ TÔI KHÔNG ĐỂ Ý ĐẾN MÌNH, Quentin len lén ra cửa chính của khu mỏ, bắt xe chuồn khỏi Coalwood. Còn những đứa khác thì chắc đã về nhà nghỉ ngơi sau một ngày mệt mỏi với hy vọng mong manh rằng bố mẹ chúng sẽ không nghe nói gì về quả tên lửa “giang hồ” của chúng tôi. Còn tôi bị Bố bắt đi bộ về nhà. Một giờ sau, ông cũng về tới và gọi tôi ra sân. Tôi đứng đợi ông đi xuống tầng hầm và quay trở lên với thùng cạc tông đựng tất cả các loại hóa chất của mình. “Đi theo bố,” ông ra lệnh. “Bố muốn con chứng kiến cảnh này.” Tôi lẽo đẽo theo ông ra sân sau nhà và ngẩn ngơ đứng nhìn ông đổ tất cả mọi thứ xuống sông. Tôi biết ông giận dữ rất chính đáng. Thử nghĩ lại xem, tôi đã ngu ngốc tới mức nào khi quyết định phóng thử quả tên lửa chưa định hướng quá gần khu mỏ. Mặt khác, đây là những chất hóa học của tôi, được mua về bằng số tiền dành dụm của chính tôi. Số tiền được đổi bằng bao nhiêu buổi sáng sương rơi giá lạnh dậy sớm đi giao báo. “Kết thúc tại đây nhé,” ông nói, không màng quay đầu lại rồi trút hết túi kali nitrát cuối cùng, “Bố nói nghiêm túc đấy, con muốn sưu tầm tem, bắt ếch, nuôi côn trùng trong lọ hay cái gì khác cũng được, nhưng không chế tạo tên lửa nữa.” Nói xong ông đưa lại cho tôi cái thùng chứa đầy những túi và lọ trống rỗng. “Còn bây giờ nói mau, ai đã giúp con?”

Tôi giữ im lặng nhưng ông nói ngay: “Chắc hẳn là Bykovski rồi.” Mặt tôi vô tình tỏ ra mất bình tĩnh ngay. Còn thứ gì ở Coalwood này mà Bố tôi không biết nữa nhỉ? “Bố sẽ xử lý ông ta,” ông quả quyết.

“Bố định làm gì?” Tôi hấp tấp hỏi ngay.

“Đó không phải là việc của con, ông tướng con ạ. Bây giờ về phòng đi và ở trong đó đến khi Mẹ về.”

Khi Mẹ về đến nhà, Bố chặn bà ngay ở cửa. Tôi thoáng nghe họ nói chuyện nhưng chẳng rõ là gì. Rồi tôi nghe tiếng chân bà thình thịch lên lầu. Bà vào đến phòng tôi rồi hỏi, giọng nghe mệt mỏi. “Kể mẹ nghe chuyện gì đã xảy ra nào.”

Tôi kể hết cho bà nghe, về mọi thứ và cả chú Bykovski nữa. “Bây giờ mẹ mới hiểu mấy tối trước đó con trốn đi đâu,” bà nói ngay sau khi tôi kết thúc câu chuyện. “Đừng có ngạc nhiên. Con nghĩ mẹ không biết chuyện gì đang diễn ra trong nhà này hay sao?”

“Vậy Mẹ có định giúp con không?”

Bà lắc đầu. “Mẹ không biết phải làm thế nào nữa. Mấy ông trên Ohio đã trình báo với ông Van Dyke về mọi việc. Bố con rất lấy làm xấu hổ, theo mẹ thấy thì điều đó cũng hợp lý mà thôi.”

“Vậy con phải làm gì đây?”

“Mẹ không biết nữa. Lần này thì con gây rắc rối to rồi.”

“Con đoán là con tiêu rồi,” tôi tiu nghỉu.

“Nếu con dễ dàng chịu thua như vậy,” bà nhún vai đáp lại, “thì mẹ nghĩ rằng con tiêu thật rồi.”

“Con lo cho chú Bykovski,” tôi vừa nói vừa tìm kiếm sự cảm thông từ Mẹ.

“Con lo là phải,” Mẹ lạnh lùng bảo. “Con đã lợi dụng chú ấy. Ike với Mary luôn dành tình cảm yêu thương đặc biệt cho con và con cũng nhận ra điều đó mà. Con nên suy nghĩ chín chắn về hậu quả trước khi kéo chú ấy vào cuộc chứ.”

Tôi bồn chồn lo lắng cả ngày hôm đó, đợi đến giờ đổi ca để lén đến gặp chú Bykovski. Nhác thấy bóng chú trong cửa hàng, lòng tôi nhẹ nhõm đôi chút. Chú đang loay hoay với bộ phận nghiền to lớn bằng thép của máy khai thác than tự động. Nhìn thấy tôi lóng ngóng ngoài cửa, chú vẫy tôi vào trong. “Cháu thấy không, Sonny?” chú vừa nói vừa chỉ vào bộ phận nghiền. “Cái máy nghiền phải đá thay vì than nên bị gãy hết mấy cái răng. Chú phải làm lại mấy cái mới này.”

Tôi bốc một cái răng bị gãy trên bàn để dụng cụ của chú rồi vân vê nó trong tay. “Bố cháu có nói chuyện với chú chưa ạ?”

“Bố cháu rất giận,” chú nói trong tiếng rít của máy phay. “Tối nay là buổi làm việc cuối cùng của chú. Ông ấy chuyển chú xuống khu mỏ làm thợ vận chuyển vào ca đêm.”

Tôi nghẹn ngào trong nỗi khiếp sợ và xấu hổ. Tôi đã hành động một cách ngu ngốc, nhưng phản ứng của Bố thì thật ghê tởm và hèn hạ. “Bố cháu là một người độc ác nhất trong cái thị trấn này!” Tôi bùng lên trong sự giận dữ.

Chú Bykovski dừng máy phay lại, bước tới nắm lấy vai tôi lắc mạnh. “Cháu không được nói thế về bố mình. Ông ấy là một người tốt. Chú đã hành động khi chưa được cho phép, chú đáng nhận lấy sự trừng phạt này.” Nói rồi chú buông tôi ra và vỗ nhẹ lên tay tôi, nụ cười buồn thoáng hiện trên môi. “Dù sao đi nữa, có lẽ điều này cũng tốt, chú làm công việc vận chuyển than sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.”

“Cháu xin lỗi chú Bykovski,” tôi nói. “Mẹ đã nói rằng cháu lợi dụng chú và bà đã đúng hoàn toàn.”

“Nhìn này, chú có cái này cho cháu đây,” chú nói rồi bước vào kho chứa công cụ và đem ra một thùng cạc tông. Trong đó là 4 chiếc Auk với chóp gỗ trên đầu mới toanh. “Chú đã làm xong mấy cái nữa. Hy vọng sẽ giúp cho cháu trong một lúc nữa. Tiếp tục cố gắng nhé, chú còn nhiều việc phải làm lắm.”

Tôi đón lấy chiếc thùng cứ như trong đó đựng đầy vàng và kim cương vậy. “Cháu chẳng biết làm thế nào để cảm ơn chú nữa.”

“Cháu muốn cảm ơn chú?” Chú hất đầu về phía cái thùng. “Hãy làm cho chúng bay lên đi. Cho bố cháu thấy hai chú cháu mình đã cùng nhau làm được gì.”

Bố tôi đã nói rất rõ ràng rành mạch rằng tôi phải ngừng ngay việc chế tạo tên lửa lại. BCMA bây giờ là một tổ chức nằm ngoài vòng pháp luật. Tôi không hiểu vì sao nhưng điều này lại cho tôi một cảm giác thú vị. Tôi định bụng sẽ ôm chầm lấy chú Bykovski nhưng cố kìm nén lại. Thay vào đó, tôi đứng thẳng người lên, hy vọng rằng mình tỏ ra đủ bản lĩnh đàn ông và tuyên bố, “Vâng thưa chú. Chú có thể tin vào cháu.”

Chú gật đầu rồi quay trở lại với công việc. Và tôi cũng vậy.

THỨ HAI TUẦN KẾ TIẾP, tôi tập hợp lũ bạn lại trong giảng đường ở Big Creek trước giờ vào lớp. Đúng như dự đoán, tin tức về vụ tấn công của chúng tôi vào nhà than được lan truyền qua hàng rào đến tai các vị phụ huynh ngay lập tức. Nhưng thật ngạc nhiên khi chẳng có đứa bạn nào bị phạt cả. Mẹ của Roy Lee cười ngả nghiêng. Bố của O’Dell thì tỏ ra ngạc nhiên vì mấy quả tên lửa lại bay được và chẳng gây ra bất cứ hậu quả nghiêm trọng nào. Sau đó ông dặn dò con trai rằng nên suy nghĩ thật kĩ trước khi quyết định làm một việc gì, và tất cả chỉ có vậy thôi. Xem ra tôi là đứa duy nhất bị la mắng. Sau khi đối chiếu sự việc, tôi đồ rằng những phụ huynh khác đều cảm thấy thích thú vì chúng tôi đã làm cho mấy ông trên Ohio hoảng sợ. Những người này không được thiện cảm của các dân thường ở Coalwood. Tôi nghe được một cuộc nói chuyện của Liên minh Công nhân từ anh của Roy Lee rằng những tên trọc phú ngạo mạn đó luôn chỉ nghĩ cho bản thân họ, sẽ sẵn sàng phản bội chúng tôi trong nháy mắt mà thôi. Nhưng mặt khác, Bố tôi lại luôn tin rằng một phần chính yếu công việc của ông là làm cho những người trên Ohio hài lòng. Ôi dào, nhưng tôi cũng cần phải thỏa mãn bản thân mình chứ. “Chúng ta phải tìm một địa điểm phóng thử khác cho tên lửa thôi, một nơi ngoài phạm vi Coalwood,” tôi bảo với mấy đứa bạn.

“Ý cậu là chúng ta sẽ không dừng lại à?” O’Dell hỏi.

“Chúng ta đang hoạt động ngoài vòng pháp luật,” tôi nhấn mạnh từng chữ. “Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ đầu hàng.”

Sherman đồng tình với tôi. “Họ đã đốn sạch cây trên Pine Knob,” cậu nói. “Chỗ đó không thuộc về công ty. Chúng ta có thể lên đấy.”

“Cậu đang đùa đấy à?” Roy Lee kêu lên. “Chúng ta phải trèo 2 ngọn núi mới tới được đó.”

“Vậy cậu có kế hoạch nào tốt hơn không?” Sherman đốp lại.

“Đương nhiên là có. Các cậu nghĩ thế nào nếu chúng ta dừng hết mấy cái tên lửa này lại và đi kiếm bạn gái?”

Điều này kích thích O’Dell. “Chúng ta phải làm sao?”

“Đầu tiên, tớ sẽ chỉ cậu vài thứ về dây nhợ.”

“Cụ thể là về cái gì?”

Roy Lee nháy mắt. “Như là cởi áo ngực bằng một tay chẳng hạn.”

“Quyết định đến Pine Knob,” tôi quyết định, phớt lờ ý kiến nhăng nhít của Roy Lee. “Thứ bảy này gặp nhau ở nhà tớ. Chúng ta sẽ xuất phát từ đó. Quentin này?”

“À ờ...,” Quentin giật mình, cậu ấy đang có vẻ mơ màng về một điều gì đó xa xăm.

“Chúng ta phải tìm ra cách nào hiệu quả hơn việc cứ quăng đại những hỗn hợp vào trong bình nấu nước nóng để thử chúng. Cậu là nhà khoa học của bọn mình mà. Cậu có nghĩ ra được phương pháp nào khác không?”

“Dĩ nhiên rồi.”

“Vậy thì làm đi.”

Vào thứ bảy, khi Bố đang làm việc ở khu mỏ, BCMA hội họp trong phòng tôi. Quentin đã cặm cụi nghiên cứu cả tuần để đưa ra phương pháp thử nghiệm hỗn hợp thuốc súng mới và bắt đầu giảng giải một cách tự hào. Nghe ra nó là một phép thử phức tạp với nhiều chiếc ống, dây và pittông. Tôi thật sự ấn tượng, chắc ngay cả Wernher von Braun cũng phải mơ tưởng về cách này. Sau một hồi thao thao bất tuyệt về qui trình hoạt động của phép thử, Quentin bị O’Dell chặn lại. “Tớ có ý kiến là chúng ta cứ bỏ thuốc súng vào chai nước ngọt rồi xem nó nổ to như thế nào là xong?”

Một loạt âm thanh lao xao hùa theo tán thành rồi mọi người nhìn về phía tôi chờ ý kiến của tôi. “Chai nước ngọt”, tôi quyết. Tôi rất lấy làm tiếc phải làm phật lòng Quentin nhưng với điều kiện hạn hẹp hiện tại thì không thể nào chế tạo một phép thử như vậy được. “Nhưng đây quả thật là một việc đáng trân trọng Q. ạ,” tôi nói. Đến bây giờ tôi nhận ra rằng nên luôn vỗ về một người khác để làm họ nguôi ngoai thì tốt hơn.

Quentin phản đối. “Sonny, chúng ta phải dẫn dắt tổ chức này một cách khoa học chứ.”

“Chúng ta vẫn đang làm đấy thôi Quentin,” tôi nhỏ nhẹ trả lời, “nhưng đôi lúc chúng ta phải nhận thức được rằng mình đang không làm việc trong môi trường đầy đủ điều kiện như ở Cape Canaveral.”

Quentin khẩn khoản yêu cầu những đứa khác đang nằm ườn trong phòng. “Chúng ta đang cố gắng học cách chế tạo một tên lửa thực thụ đấy các quí ông. Không phải chuyện đùa đâu.”

“Cậu đúng hoàn toàn Quentin ạ,” Roy Lee nói đoạn nháy mắt với tôi. “Bởi vậy chúng ta mới cần những cô nàng.” Nói rồi cậu ấy lôi một chiếc áo ngực từ trong túi áo khoác ra rồi quàng qua chiếc ghế. “Ok, như tớ đã hứa, đến lúc nhìn và học hỏi rồi đấy các cu cậu.”

Quentin thở dài bực bội. Tôi cùng Sherman và O’Dell vây quanh Roy Lee. Chúng tôi đều nóng lòng chờ xem bí mật của người lớn từ Roy Lee. Roy Lee ngồi xuống cạnh cái ghế đang có chiếc áo ngực rồi vòng tay lên đỉnh. Một lúc sau, với những động tác khéo léo của ngón tay, chiếc áo ngực bung ra khỏi thành ghế và rơi xuống. “Wow,” chúng tôi, ngay cả Quentin, đều đồng loạt thốt lên. Cậu cầm cái áo ngực lên, dò xét những cái móc phức tạp phía sau. “Các cậu biết không,” cậu ấy nhíu mày ngẫm nghĩ, “phải có một hệ thống tốt hơn.” Nói rồi cậu ấy giật một con rận - một thứ bệnh địa phương ở miền Tây Virginia - ra khỏi ống quần, quan sát cái con vật nhỏ bé luôn sẵn sàng bám lên bất kì ai hay vật gì đi ngang qua khu rừng. Cứ mỗi lần Dandy hay Poteet rượt theo lũ thỏ rồi quay về là sẽ bị dính thứ đó đầy mình và tôi phải mất hàng giờ để gỡ chúng ra. Quentin để nó dính lên quần rồi lại gỡ ra. “Tớ muốn quan sát nó dưới kính hiển vi. Nếu mình khám phá ra được vì sao nó có thể bám lên quần thì có thể dùng nó trên dây quai áo và...”

“Im đi Quentin,” Roy Lee nói, giật cái áo ngực khỏi tay Quentin rồi mắc lại vào ghế. “Cậu lẩn thẩn rồi đấy.”

Chúng tôi lần lượt làm thử. Tôi đã từng thấy rất nhiều áo ngực phơi ngoài sào phơi đồ khắp Coalwood nhưng chưa được dịp đụng thử bao giờ. Việc gỡ nó bằng một tay chẳng dễ dàng như Roy Lee làm chút nào. Cái nút trên cùng là khó nhất. “Lúc này chắc cậu bị Dorothy tát rồi đấy, Sonny,” Roy Lee bảo tôi.

“Đừng nói về Dorothy như thế chứ,” tôi nổi đóa lên.

“Tại sao? Nó có phải thiên thần đâu. Tớ nghe nói cô nàng đang hẹn hò với mấy thằng trên Welch đấy nhé.”

Đây quả là tin mới đối với tôi. Mấy đứa trên Welch được xem là “tiến bộ” hơn đám dân quê chúng tôi nhiều. Nếu như nàng thật sự hẹn hò với chúng nó thì... tôi cảm thấy bồn chồn lo lắng. “Cứ mặc kệ chuyện đó đi, Roy Lee” tôi quạt lại, đột nhiên cảm thấy đau khổ. Có vẻ mọi việc về Dorothy một là làm cho tôi cực kì vui sướng hai là vô cùng đau buồn.

Roy Lee nhìn tôi bằng ánh mắt vô tư nhất rồi giơ tay lên. “Ok. Nhưng đừng có nói là cậu không biết về việc này nữa nhé.”

Chúng tôi tiếp tục thực tập với cái áo ngực suốt buổi chiều hôm đó thay vì thảo luận về khoa học, ngay cả Quentin cũng bị thuyết phục bởi bài giảng sống động của Roy Lee về những hệ quả đạt được nếu như chúng tôi có thể tập được khả năng sử dụng tay nhuần nhuyễn này. Sau khi mấy đứa khác ra về, Roy Lee cất chiếc áo ngực vào trong áo khoác thì Mẹ chặn Quentin lại để ăn tối. Cậu lại nghiêng mình kính cẩn nói: “Cháu rất vui lòng đáp lại tấm chân tình của cô.”

Bà cười tươi. “Sonny, sao con lại không có thái độ như Quentin nhỉ?”

“Về sự giáo dục của con ấy à?” tôi hỏi.

“Thần khẩu hại xác phàm đấy con trai ạ,” bà cảnh báo. “Con đã làm tầng hầm rối tung hết lên rồi đó. Con có định xuống dọn dẹp không?”

“Vâng thưa Mẹ,” tôi răm rắp tuân theo và tự nhắc nhở bản thân rằng Mẹ mình không phải là đối tượng thích hợp để chọc giận chút nào cả.

Vào tuần sau, O’Dell thu gom vỏ chai nước ngọt, thứ này đầy rẫy ở những bãi rác. Còn Quentin cùng tôi trộn thêm một số mẫu hỗn hợp. Chúng tôi bắt đầu chuyến du ngoạn lên Pine Knob vào thứ bảy tuần tiếp theo, mỗi đứa mang trên vai những túi giấy đựng đầy chai chứa các hỗn hợp khác nhau. Đầu tiên bọn tôi phải trèo qua núi Bồn Nước - cái tên phát sinh từ hai cái bồn hình trụ to chứa nước uống cho toàn Coalwood chễm chệ trên đỉnh. Khi đến được chỗ bồn nước, chúng tôi tuột xuống mặt sau của nó rồi lại men theo một cái rãnh để lên đến phần đỉnh trọc lóc của Pine Knob. Ai đó đã chặt phăng hết cây cối ở đây từ 10 năm trước, đến nay vẫn chưa có dấu hiệu nào của sự hồi phục. Trước mặt chỉ là một biển mênh mông của những gốc cây nham nhở trên dải đất cằn cỗi, xói mòn.

Đợi cho Quentin phàn nàn về cái chân đau nhức và thân thể mệt mỏi của cậu ấy xong, chúng tôi bắt đầu tiến hành thử nghiệm. Chúng tôi núp sau những gốc cây và cho nổ lần lượt từng cái chai thành mảnh vụn. Sherman lo ghi chép còn Quentin thì cứ liên tục cằn nhằn về cách thử nghiệm thiếu khoa học này. Thật ra cậu ấy có lý vì xem ra rất khó nhận biết được sự khác biệt giữa cái chai này so với chai khác khi nổ. Đến cái chai cuối cùng, thuốc súng trong đó được tôi nghiền cẩn thận nhất, chúng tôi cho nổ nó và sau một tiếng “bùm”, tạo nên cái lỗ sâu khoảng hơn 30cm. Ngay cả Quentin cũng ấn tượng bởi điều này. “Tớ sẽ nghiền thuốc súng và trộn hỗn hợp theo đà này từ nay về sau,” tôi nói với Quentin và cậu ấy có vẻ dịu lại. Rốt cuộc chúng tôi cũng đạt được một kết quả “khá” khoa học. Thuốc súng càng tốt thì lực nổ sẽ lớn hơn.

Mặc dù thực tế chúng tôi không đụng chạm gì đến tài sản của công ty nữa nhưng vẫn có người ở Coalwood không hài lòng về những việc đang diễn ra. Dường như mỗi khi chúng tôi cho nổ một cái chai, một số người sẽ nghĩ rằng khu mỏ bị nổ. Họ lật đật lao ra mái hiên, khi nhận ra sự việc, họ thốt lên: “Ôi không, lại là cái lũ nhóc tên lửa đó rồi!” Và sau đó mọi người lại lững thững đi vào nhà. Đến khi chúng tôi cho nổ một chai khác thì sự việc lại tiếp diễn như vậy. Lúc tôi về nhà, Mẹ bảo rằng Bố nhận được nhiều cú điện thoại than phiền về những tiếng ồn, trong đó có cả ông Van Dyke nữa. Nhưng thật ngạc nhiên, Bố không hề có ý kiến gì cả. Dù sao đi nữa tôi cũng đã nghe lời ông và không xâm phạm đến tài sản của công ty, có lẽ ông cũng cảm thấy thỏa mãn phần nào. Dù vậy tôi vẫn đang gặp vấn đề. Pine Knob dùng thử nghiệm mấy cái chai nổ thì được chứ phóng tên lửa thì không. Điều BCMA cần hơn cả là một nơi riêng biệt để phóng tên lửa mà không bị ai phàn nàn. Nhưng tìm đâu ra một địa điểm như thế bây giờ? Xem ra quyết định này nằm ngoài tầm tay tôi.

Trong buổi họp mặt ở Câu lạc bộ Phụ nữ Coalwood vào tối thứ năm, Bộ Sáu Siêu Đẳng gặp mặt và chuyển những lời khuyên chân thành nhất đến Mẹ và ông Van Dyke về những gì ngoài vòng pháp luật mà bọn nhóc chúng tôi đang thực hiện. Sáng hôm sau Mẹ đánh thức tôi rất sớm, ngoài trời vẫn còn tối mịt. “Đi nào, mẹ con mình phải nói chuyện với bố thôi.”

Tôi lẽo đẽo theo chân Mẹ xuống bếp, mắt vẫn còn lờ đờ và lòng phân vân đủ thứ. Suýt nữa Bố làm rơi cốc cà phê khi thấy chúng tôi xuất hiện. Việc Mẹ thức dậy quá sớm như vậy quả hiếm hoi và thật tình chưa bao giờ ông nhìn thấy tôi trước khi mặt trời mọc cả. “Quỷ thần ơi, Elsie, đừng có hù tôi như vậy chứ.”

“Tôi và Sonny có chuyện nói với ông, Homer ạ.” Mẹ bảo.

Bố nhìn tôi rồi chùng người xuống ghế. “Vậy thì để tôi nghe xem nào.”

“Tôi muốn mình tìm cách nào đó để giúp con nó phóng tên lửa mà không làm phiền đến ai cả.”

“Tại sao tôi lại phải làm vậy nhỉ?”

“Bởi vì có những người nghĩ rằng chúng nó đang làm điều tốt và đúng đắn.”

Mặc dù tôi thì chẳng hiểu Mẹ nói gì nhưng Bố thì biết tỏng rằng bà đang nói về ai; và đừng hỏi tôi vì sao ông biết. “Cái lũ thầy cô già lẩn thẩn đó chỉ nghĩ đơn giản là họ giải quyết được mọi vấn đề chỉ bằng một cái búng tay thôi và họ thọc mũi vào đủ chuyện ở thị trấn này.” Nói rồi ông uống cạn cốc cà phê, chỉ chừa lại chút bã dưới đáy. “Rất tiếc. Tôi được lệnh từ cấp trên, ông Van Dyke đã nói không cho phép chế tạo tên lửa gì nữa.”

“Ông sẽ hối hận về điều này Homer ạ,” Mẹ lạnh lùng bảo. Nói rồi bà choàng lại áo ngủ và đi xuống bếp.

Mẹ đi rồi, lúc này Bố bắt đầu chú ý đến sự có mặt của tôi. “Con có nhận thấy những rắc rối mình gây ra chưa?” ông càu nhàu.

Tôi lúng túng chẳng hiểu ông đang nói về rắc rối gì. Từ khi bị cấm đến nay tôi đã phóng quả tên lửa nào đâu. Dù sao đi nữa, hiếm hoi lắm tôi mới được ông để ý đến, phải nhân cơ hội này để hỏi thôi. “Bố à, có phải Coalwood sắp bị dẹp bỏ không?”

Ông nhìn cứ như tôi đang suy nghĩ gì đó điên rồ lắm. “Con nói cái quỷ gì vậy?”

“Con nghe nói rằng than bắt đầu cạn kiệt và rồi công ty sẽ rút đi.”

Ông quay đầu định nhìn về phía khu mỏ nhưng thay vì vậy đập vào mắt ông là bức tranh vẽ bãi biển trên tường của Mẹ. Bố bối rối một lúc cứ như vừa thấy nó lần đầu tiên vậy và rồi quay lại nhìn tôi. “Lượng than tốt trong mỏ đó còn khai thác được trong 50 năm nữa con ạ.”

“Chú Dubonnet có nói vậy đâu.”

Bố chụp lấy cạnh bàn có vẻ như muốn đứng dậy, vòng qua để vồ lấy tôi. Nhưng rồi ông dịu lại. “Dubonnet chỉ là một tên đê hèn thích bốc đồng mà thôi. Bố không muốn con nói chuyện với hắn ta nữa. Bố là người của công ty, suy ra con cũng là một thằng nhóc của công ty, hiểu chưa?”

Tôi hiểu rõ hơn ông nhiều chứ. Nói cho cùng, tôi luôn là thằng nhóc bị mấy đứa lớn khác cho ăn đòn mỗi khi Liên minh Công nhân đình công. Bố có biết gì về điều này đâu. Tôi cáu tiết lên định nói ra cho ông hay nhưng ngay lúc ấy chiếc “hắc phôn” lại réo lên ầm ĩ. Ông vội vã phóng đến chụp ống nghe rồi hét ầm lên trước khi người gọi kịp mở lời. “Mẹ kiếp, tôi tới ngay đây!”

VÀO CHỦ NHẬT, Mẹ, Jim và tôi thức dậy như thường lệ, chuẩn bị quần áo đi lễ. Bố cũng vừa bước xuống nhà, chỉn chu trong bộ đồ vest và cà vạt. Mẹ có vẻ còn ngạc nhiên hơn là khi Bố đang trần trùng trục nữa kìa. Thì ra là ông Van Dyke yêu cầu Bố dự “bữa nửa buổi” (bữa sáng và bữa trưa gộp lại) sau khi đi lễ nhà thờ. “Rồi, gặp-sau-vậy,” Mẹ ngâm nga. “Bữa-nửa-buổi. Chúng ta có đang tưởng tượng không nhỉ?”

Bố cau mày nhìn bà. “Elsie, tôi đã nói với ông ấy là cả hai chúng ta sẽ có mặt.”

Mẹ đẩy tôi tới phía trước, vòng một tay ra sau cổ chỉnh lại cà vạt cho tôi. “Để tôi xem sao,” bà nói, tôi nghe loáng thoáng được Bố nghiến răng.

Bố và Mẹ ngồi phía cuối giáo đường giữa nhà Van Dyke, vợ chồng nhà “Thầy lang” Lassiter. Jim thì ngồi chung với đám cầu thủ bóng bầu dục, tất cả bọn chúng vẫn tức tối vì việc bị gạch tên khỏi giải vô địch bang. Thực ra, Bố đã cố dỗ dành Jim bằng cách cho anh ấy sử dụng chiếc Buick của ông vào mỗi tối thứ bảy, thậm chí còn không cần lau chùi nó nữa. Tôi thì chẳng ghen tị với sự ưu tiên đó làm gì, tôi chỉ mới 15 tuổi, cũng chưa có bằng lái. Một điều đơn giản nữa là Jim có nhiều con gái để chở đi, còn tôi thì không, với tình hình này, chắc tôi sẽ chẳng bao giờ có bạn gái được nữa.

Tôi tìm thấy Sherman và O’Dell rồi cùng nhau ngồi phía đầu giáo đường. Khi dàn đồng ca đứng dậy, bà Dantzler tiến ra phía trước đơn ca. Bà đứng thẳng trông thật cao ráo trong bộ áo choàng màu hạt dẻ, những vạt nắng rơi xuyên qua lớp kính trong suốt lên tóc bà làm nó sóng sánh như lớp bạc nóng chảy. Đến lúc bà ngưng lại, giọng ca ấy như còn vang vọng khắp các ngóc ngách trên trần nhà. Cha Lanier đứng dậy, từ từ tiến lên bục giảng kinh. Tôi nhận thấy ông có gì không ổn, dường như đang mang trong lòng một điều phiền não. Áo choàng buộc lỏng lẻo, tóc tai bù xù, ông cất giọng lo lắng một cách lạ lùng, “Hôm nay, cha sẽ thuyết giáo về đề tài bố và con.”

Chúng ta đang sống, ông nói với toàn giáo đoàn đang lặng im, trong một thời đại mà những người bố không nhận được sự tôn kính xứng đáng từ con cái. Nghe đến chủ điểm này, tóc gáy tôi dựng đứng cả lên. Công ty chỉ trả lương cho những Cha xứ tốt và ít khi nào can thiệp vào bài thuyết giáo của họ và cũng chỉ thường về những chuyện dĩ nhiên như cái gì của Caesar sẽ thuộc về Ceasar mà thôi. Những đứa con nào lại không tôn trọng bố chúng? Ngoài lũ nhóc tên lửa chúng tôi ra thì còn ai vào đây nữa?

Cha Lanier kể cho chúng tôi nghe một mẩu chuyện. Ngày ấy có một người con hay gây ra những điều tệ hại, mỗi lần như vậy, người cha đau khổ ấy thường đóng một cây đinh lên cửa. Rồi một ngày kia, đứa con cũng hiểu ra lý lẽ, người bố tha lỗi cho nó và gỡ đi những cây đinh đó.

“Nhưng cho dù đinh có được gỡ đi,” Cha Lanier buồn bã kết luận, “những cái lỗ vẫn còn đó tượng trưng cho nỗi đau luôn in hằn trong trái tim người bố tội nghiệp.”

Khi Cha Lanier nhìn thẳng vào tôi, vô tình tôi chùng người xuống ghế. Ông đã tung ra bùa phép gì đó làm cho tôi cảm thấy tội lỗi về điều mà tôi vốn không thừa nhận đó là tội lỗi. Những người thuyết giáo tỏ ra rất giỏi trong việc này. Sau đó ông tiếp tục nói về cái cửa tội nghiệp bị hành hạ và ý nghĩa của sự việc trên, rồi cuối cùng kết luận mọi việc bằng một câu cách ngôn. Để phòng hờ tôi vẫn không nhận thức được rằng ông nói điều này với ai, ông lại nhìn chằm chằm vào tôi một lần nữa. Một đứa con hư hỏng là tai ương của bố nó. Hãy ngừng lại đi con trai và lắng nghe những lời răn dạy để tránh tạo nên thêm lỗi lầm.

Tôi càng tuột sâu hơn xuống ghế và trong đầu hiện rõ lên hình ảnh Bố đang cười mỉa mai Mẹ. Bây giờ có vẻ tôi đã hiểu vì sao Bố lại đi lễ nhà thờ. Cha xứ đang truyền tải một bài thuyết giáo của công ty!

Nhưng Cha xứ chưa kết thúc tại đây. Ông hít một hơi thật sâu, nặng nề. Lần này ông nhìn về phía những băng ghế đằng sau. “Cha được học câu chuyện về cái cửa này từ trong Kinh Thánh tại giảng đường và nó luôn nằm trong lòng ta. Cha đã nhiều lần dùng nó để khuyên răn những cậu bé bướng bỉnh. Nhưng những sự việc diễn ra gần đây ở Coalwood làm cho Cha suy nghĩ: Người bố đóng đinh lên cửa làm gì? Thay vì búa đinh một cách giận dữ thì ông nên bày tỏ sự yêu thương bằng thời gian, sở thích và lòng vị tha của mình có hay hơn không? Có vẻ những cái lỗ trên cửa biểu trưng cho sự giận dữ của ông hơn là tình yêu thương đó.”

Sau khi hắng giọng và xốc lại cổ áo, Cha xứ tiếp tục. “Gần đây chúng ta có vài sự cố ở Coalwood,” ông nói giọng ngập ngừng. “Vấn đề về Bố-Con. Dĩ nhiên, con phải tôn trọng bố rồi. Nhưng Cha xin nhắc lại câu cách ngôn thứ 23, đoạn 24. Người bố sinh ra một đứa trẻ thông minh sẽ thừa hưởng được niềm vui từ nó. Có một đứa con không ngừng học hỏi là món quà quí giá nhất trên đời.”

Mặc dù giáo đoàn thường im lặng nhưng lần này tôi nghe loáng thoáng một vài tiếng “Amen” từ trong nhóm hợp xướng. Sau đó tôi hồ hởi nhận ra ai đã kích động cho phần hai của bài thuyết giảng này. Chẳng phải công ty mà là những ông bà già đang ngồi hầu hết trong dàn hợp xướng: Bộ Sáu Siêu Đẳng. Cha Lanier không phải đang thuyết giáo cho nhóm hợp xướng mà đang thuyết thay cho họ.

Cha tiếp tục. “Những người con, hãy nghe lời bố mình. Nhưng hỡi những ông bố, hãy giúp cho con mình thực hiện ước mơ. Nếu chúng bối rối, hãy định tâm cho chúng. Nếu chúng lạc lối, hãy kéo chúng ra khỏi và đưa chúng về nhà. Chúa đáng kính từng nói rằng: Nếu một người có 100 con cừu, một con bị lạc, liệu ông ta có bỏ lại 99 con kia để đi tìm nó hay không? Nhưng nếu tìm lại được con cừu lạc ấy, Cha chắc chắn rằng ông ta sẽ cảm thấy vui sướng hơn rất nhiều so với việc có 99 con kia. Những ông bố ơi, ta van các ông hãy giang đôi tay đón nhận những đứa con lạc lối của mình và cứu cánh bằng cách nuôi dưỡng giấc mơ của chúng. Những đứa bé này, tất cả chúng ta đều biết là ta đang nói tới những cậu bé hỏa tiễn, chúng đang có những giấc mơ thật vĩ đại. Chúng cần sự giúp đỡ chứ không phải gánh chịu một sự đàn áp nào.”

“Amen,” Bộ Sáu Siêu Đẳng đồng thanh hô lên.

Sherman, tôi và O’Dell nhìn nhau cười toe toét. Tôi nghe thấy những tiếng thì thầm giận dữ của lũ cầu thủ bóng bầu dục. Nhưng sau lưng chúng tôi, các bậc phụ huynh lặng im trong những gương mặt băng giá, lạnh lùng. Cha Lanier nhìn chăm chú về phía đó rồi đưa tay áo lên lau mồ hôi trán. Chỉ một lúc trước đây thôi, ông dường như được bốc lên mây bởi giáo đoàn và đưa ra những lời hùng biện hoành tráng. Nhưng giờ đây, khi nhận lấy phản ứng của những cá thể đang ngồi sau tôi, ông dần dần trở lại mặt đất. “Dĩ nhiên, đây chỉ là quan điểm của một giám mục nhỏ nhoi mà thôi,” ông nói giọng run rẩy rồi đảo mắt thật nhanh. “Ừm, giờ đến phần hợp xướng.”

Cha Lanier ngồi xuống, nấp mình sau bục giảng kinh nhưng dàn hợp xướng thì đứng phắt dậy và hùng hồn cất vang bài “Niềm tin của bố chúng ta”. Sau đó, lẽ ra Cha Lanier phải đứng dậy ban phước lành nhưng thay vào đó, ông vẫn ngồi chết dí một chỗ. Những giây phút ngại ngùng ngột ngạt trôi qua, cuối cùng, ông Dantzler, được bầu làm người trợ tế năm nay của công ty, đứng dậy và yêu cầu mọi người ở lại đến khi dàn hợp xướng xếp hàng đi ra ngoài. Tôi quay đầu ra sau, nhìn thấy Bố và ông Van Dyke mang vẻ mặt chua chát còn trên gương mặt của Mẹ và bà Van Dyke thì đang nở những nụ cười như thiên thần. Khi Bộ Sáu Siêu Đẳng lướt ngang qua, họ nhìn tôi bằng những ánh mắt nghiêm nghị. Tôi hiểu họ muốn nói gì, họ đã liều mình đến không còn gì để bám víu nữa nhằm ủng hộ cho chúng tôi. Chúng tôi tốt nhất phải làm thật tốt để không phụ lòng họ.

Jim cùng hầu hết mấy tên bóng bầu dục đi thẳng ra đường, chỉ còn Buck nán lại chặn Sherman, tôi và O’Dell ngay bậc thềm nhà thờ. “Cha xứ và những người khác nên lo lắng cho đội bóng chứ không phải lũ bé gái thoái hóa chúng mày.”

“Vaaậy aàa?” O’Dell tỏ vẻ như muốn cởi áo khoác ra. “Nhào vào đi thằng mập, tao sẽ cho mày thấy ai mới là bé gái.”

Mẹ vừa đi ra khỏi nhà thờ, nhận thấy tình hình, bà liền gọi Buck. “Chào con, Buchanan,”

“Xin chào cô Hickam,” hắn vừa nói vừa chỉnh lại cà vạt và bộ điệu cho thẳng thớm. “Hôm nay cô khỏe không ạ?”

“Cô khỏe, Buchanan à. Còn cháu?”

“Cũng ok cô ạ,” hắn trả lời và lườm chúng tôi đầy vẻ đe dọa rồi lê bước theo sau đám cầu thủ bóng bầu dục tụ tập ở thềm Big Store.

O’Dell và Sherman mỗi đứa rẽ một ngả về nhà, để tôi lại với Mẹ. Bà mở lời: “Sunny à, sao con không đứng đây đợi một lát? Mẹ nghĩ Bố có chuyện muốn nói với con đấy.” Nói rồi bà đi cùng bà Van Dyke về hướng Club House. Tôi nhìn qua phía bãi đậu xe, thấy Bố và ông Van Dyke bị bao vây bởi những thầy cô của Coalwood. Khi thoát ra khỏi đám đông, cả hai hối hả đi lại phía tôi, Bố kéo tôi ra và đưa chìa khóa chiếc Buick cho tôi. “Cho con tập lái đó,” ông nhìn tôi nói, giọng có gì đó khinh bỉ.

“Thật ạ?” tôi vui mừng trước những điều tốt đẹp đầy triển vọng đang diễn ra. Thông thường tôi phải nài nỉ ông nhiều ngày liền để được tập lái.

Ông ngồi phịch xuống ghế bên cạnh rồi ra lệnh. “Chạy thẳng đến Frog Level đi.”

Không gian lặng như tờ trên đường đi, tôi thận trọng bẻ lái còn Bố chỉ mở miệng càu nhàu mỗi lúc tôi chạy vào ổ gà. Đến khu Frog Level, ông hất đầu về phía đường đất dẫn xuống khu hoang dã Big Branch. Tôi thận trọng hơn trên đoạn đường mòn đất sét vì sợ xe bị mất lái. Đi khoảng 2 dặm nữa, đến bãi rác than, ông ra hiệu cho tôi dừng lại. “Để xem nào.”

Chúng tôi đi bộ xuống phần đường lồi lõm đầy rác. Xe ủi đã đè bẹp hàng triệu tấn than phế thải xuống đây tạo thành một sa mạc đen ngòm chạy dài xuống thung lũng. Không một bóng cây hay ngọn cỏ nào xuất hiện nổi ở đây. “Nếu con muốn phóng tên lửa thì làm ở đây này,” ông nói “chẳng ai thèm quan tâm hay để ý gì đến đâu. Con có cả cái thung lũng này đấy.”

Tôi há hốc mồm đứng nhìn dải đất đen bằng phẳng. “Nó dài bao nhiêu vậy Bố?”

“Khoảng 1 dặm đấy.”

Tôi tia mắt xuống đống rác óng ánh nắng mặt trời, đến phần quanh chân núi, trí tưởng tượng của tôi một lần nữa lại bay xa. Tôi có thể nhìn thấy được mọi thứ sắp diễn ra: một cái lô cốt, bệ phóng rồi những quả tên lửa vút lên giữa những ngọn đồi dốc đứng, đáp vòng xuống đất... “Cape Coalwood,” tôi hít vào thật sâu.

Bố nhìn quanh bãi đất khô cằn rồi ngao ngán lắc đầu. “Nếu con thích nơi này thì nó hoàn toàn thuộc về con đó. Đi nào.”

“Bố à, còn một điều nữa ạ.”

“Gì nữa?”

Tôi liều lĩnh yêu cầu. “Tụi con cần một căn nhà - một cái lô cốt - để núp mỗi khi phóng tên lửa. Bố có thể cho con ít gỗ để dựng nó không?”

Ông tháo mũ xuống rồi nhịp nhịp liên hồi xuống đùi. “Tài sản của công ty phải dùng vào việc của công ty, không phải dành cho việc phóng tên lửa.”

“Chỉ cần gỗ phế liệu thôi mà,” tôi giải thích, cảm thấy đây là thời khắc thích hợp cho mình. “Và còn một vài miếng thiếc để làm mái nữa, được không ạ?”

Bố lê bước vào xe rồi quay lại chỉ mặt tôi. “Một khi Bố cho con gỗ phế liệu - mà gỗ phế liệu cũng đắt đấy cậu nhóc à - thì từ nay bố không muốn nghe hay thấy gì phiền phức đến khu mỏ về cái vụ tên lửa này nữa nghe chưa?”

“Vâng, cám ơn Bố ạ.”

Bố chụp mũ lên đầu, ông có vẻ nhẹ nhõm đi một lúc rồi nét cộc cằn lại thoáng hiện trên gương mặt. “Đi thôi nào,” ông hối hả. “Chỉ có Chúa mới biết Mẹ con đã nói gì với nhà Van Dyke.”

Tôi vừa theo Bố ra xe vừa ngoái đầu nhìn dải đất than đen to lớn phía sau. Rốt cuộc BCMA cũng có được cứ điểm. Cape Coalwood. Tôi nóng lòng muốn cho Quentin biết quá.

Người dịch:Lâm Thanh Tùng - Làm ebook: thanhbt - Ngày hoàn thành: 04/09/2015
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.