Những Cậu Bé Hỏa Tiễn

Lượt đọc: 163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22. CHÚNG TÔI LÀM TOÁN

❊ ❊ ❊

Auk XXIII - XXIV

VÀI HÔM SAU, ông Fuller bất ngờ rời khỏi thị trấn. Mạng lưới tin tức qua hàng rào đồn đại rằng Bố đã đuổi ông ấy ra khỏi đây, nhưng tôi đoán lý do thật sự là vì ông đã hoàn thành nhiệm vụ làm con bù nhìn đáng ghét mà công ty thép giao phó rồi. Vị tổng quản đốc mới tên Bundini đến nhậm chức một tuần sau đó. Ông Bundini là một người lịch thiệp, làm gợi nhớ đến ông Van Dyke, nhưng cũng lại mang đến thêm nhiều tin tức tệ hại hơn từ công ty thép. Khu mỏ bây giờ chỉ được làm việc 4 ngày một tuần. Bố họp với những người đốc công dưới quyền ông và thông báo cho họ biết tiền lương của họ lẫn của ông đều bị cắt giảm 20% ngay lập tức.

Mùa thu tràn về trong những cơn gió vần vũ trên không, những cây thích trong sân ngả sang màu cam và rũ bỏ đám lá khô một cách vội vàng như muốn mau chóng kết thúc quá trình thay lá. Công việc quét dọn lá thường được giao phó cho Jim, nhưng năm nay lại thuộc về tôi. Đây cũng là một trong những chuyện nhỏ nhặt nhắc tôi nhớ rằng anh mình đã rời khỏi đây, cả sự im lặng lạ lùng trong căn phòng của anh ấy nữa. Đám bạn học của anh ấy cũng tản mát khắp nơi. Có lời đồn rằng Valentine Carmina và Buck Trant đã kết hôn. O’Dell đoán rằng Buck “đi tìm tia hy vọng tại Detroit”, tôi đoán anh ta đến đó để chế tạo xe hơi. Tôi thật lòng lo ngại cho Valentine và cầu mong chị ấy sẽ hạnh phúc.

Jim đã không còn dẫn Dorothy ra ngoài chơi vài tuần sau lần đầu hò hẹn, một thói quen đặc trưng. Đối với anh ấy, theo đuổi quan trọng hơn là nuôi dưỡng tình cảm thật sự. Tháng 7 năm đó, anh ấy đã vào đại học bằng học bổng bóng bầu dục. Những bức thư và cuộc điện thoại về nhà cho biết việc luyện tập bóng không có vấn đề gì, nhưng anh ấy cần được chu cấp đều đặn để trang bị tủ quần áo cho hợp với thời sinh viên hơn. Mẹ luôn viết chi phiếu đầy đủ và gửi cho anh.

Ngoài việc lớp tôi được lên lớp trên, còn vài điều thay đổi ở cấp 3. Big Creek đã không còn bị cấm thi đấu bóng bầu dục, nhưng huấn luyện viên Gainer đã chuyển đến dạy ở một trường lớn ở nông thôn. Vì vậy Big Creek không còn đội bóng mạnh, và chúng tôi đã thua ba trong bốn trận đấu đầu mùa giải.

Bây giờ Dorothy đã là người dẫn đầu ban nhạc, nàng bước tới lui đằng trước trên sân bóng trong cuộc diễu hành giữa giờ giải lao. Nàng trông hoàn toàn bình thản. Còn tôi thì vẫn thỉnh thoảng trộm nhìn nàng mỗi khi có thể, và tôi thật oán ghét bản thân mình mỗi lần làm như vậy. Tôi biết nàng vẫn cố bắt gặp ánh mắt tôi trong lớp học nhưng tôi chẳng bao giờ cho nàng cơ hội đó. Một buổi sáng nọ, nàng chặn tôi lại trong sảnh và huyên thuyên rằng nàng thật lòng xin lỗi vì đã cặp kè với Jim, rằng nàng đã không nghĩ đến cảm giác của tôi. Tôi chỉ đứng nhìn thẳng vào mặt nàng. Để rồi sau khi nàng quay lưng bỏ đi, tôi lại dõi theo như con cún lạc lõng bên vệ đường. Thật lòng tôi rất nhớ nàng nhưng chẳng chịu thừa nhận với ai, nhất là với nàng.

Khi Jim đi rồi, tôi được quyền sử dụng chiếc Buick vào mỗi tối thứ bảy và cùng Roy Lee đua nhau từ Coalwood đến Dugout. Sau khi qua khỏi núi, Roy Lee chẳng bao giờ thắng được với chiếc xe cà tàng của cậu ấy cả. Sở hữu hai bộ chế hòa khí bốn nòng mạnh mẽ, tôi có thể cho chiếc Buick đạt vận tốc 145km/h khi đến Little Daytona và sung sướng tận hưởng sự liều lĩnh khi đạt đến vận tốc đó. Nó thật tuyệt, khi chiếc xe to lớn gầm lên và tay lái rung bần bật là lúc hai hàng cây bụi cỏ bên đường trở thành những vạt màu xanh mờ. Sau khi nhảy nhót xong, Roy Lee cố thử vài lần thách thức tôi đua đến bãi chiếu bóng phục vụ khách ngồi trong ô-tô ở English. Thật tình cậu ấy giỏi hơn tôi ở những khúc cua, vì chẳng bao giờ cần đạp thắng, nhưng đến những đoạn thẳng thì tôi vượt qua ngay. Một lát sau thì cậu ấy bỏ hẳn ý định đua với tôi. “Tớ chỉ muốn vui đùa tí thôi, Sonny ạ,” cậu ấy bảo, “nhưng cậu lại như đang muốn chứng tỏ một điều gì đấy.” Nghe vậy tôi nghĩ ngay là cậu ấy chỉ ghen tức vì tôi lái xe giỏi hơn mà thôi.

Như Bố đã hứa, tôi chỉ việc báo với Leon Ferro những gì BCMA cần và chúng lập tức được chở đến - ống sắt, tấm nhôm, thanh sắt dài SAE 1020, bất cứ những gì tôi muốn. Mỗi khi gọi tôi lên nhận vật liệu mới, chú Ferro không còn đòi trao đổi gì nữa cả mà hoàn toàn tự nguyện thực hiện theo bất cứ đề nghị nào của tôi. Mọi thứ đã sẵn sàng cho một bước tiến vượt bậc trong thiết kế hỏa tiễn của bọn tôi. Auk XXIII sẽ là thành quả của những kiến thức trong cuốn sách của cô Riley, toán tích phân Quentin học được trong lớp của thầy Hartsfield và tôi tự học được; kết hợp với những kinh nghiệm thực tế mà bọn tôi tích lũy được từ chuỗi thành công và thất bại suốt hai năm qua.

Quentin bắt xe đến Coalwood một ngày thứ bảy trong tháng 11, và cả bọn cùng lên phòng tôi nghiên cứu những công thức. Trong khi Daisy Mae nằm dưới gối ngước mắt nhìn, Chipper quan sát trong tư thế treo ngược trên màn cửa, thì Quentin lần lượt đọc to những công đoạn từ trong cuốn sách của cô Riley, ngón tay gầy guộc của cậu ấy lướt từ công thức này sang công thức nọ.

Trong sách diễn tả những việc ngoài trí tưởng tượng về việc chế tạo miệng tên lửa, tôi và Quentin cố gắng thảo luận với nhau đến khi thật sự thông hiểu được chúng. Khi chất nổ đẩy trong tên lửa được đốt cháy, đầu tiên nó sẽ sinh ra một luồng khí chạy vào phần hội tụ của miệng tên lửa. Nếu như luồng khí tiếp tục đi qua phần cổ với vận tốc nhỏ hơn tốc độ âm thanh thì nó sẽ bị nghẽn lại trong sự hỗn độn ở phần phân kì và dĩ nhiên là không hiệu quả. Nhưng nếu như luồng khí đạt được vận tốc âm thanh ở phần cổ (“Điểm mấu chốt của thiết kế miệng tên lửa đấy, Sonny!”), thì luồng khí thoát ra ở phần phân kì sẽ có vận tốc siêu thanh, điều này sẽ cho kết quả tuyệt vời. Một loạt công thức chúng tôi phải tìm hiểu diễn tả về tham số của hệ số lực đẩy, diện tích phần cổ của miệng tên lửa, diện tích mặt cắt ngang của khoang đốt, và vận tốc dự đoán có thể đạt được của luồng khí sinh ra của mỗi loại chất nổ đẩy được sử dụng.

Trong sách còn yêu cầu chúng tôi phải đưa ra những quyết định lạ nhất từ trước đến giờ: Tên lửa của bọn tôi sẽ bay cao và nhanh bao nhiêu, và khối lượng chất nổ dự định sử dụng? Hai đứa tôi đều hiểu những câu hỏi này có liên quan mật thiết đến nhau. Đầu tiên, bọn tôi đưa ra những cân nhắc cho lượng chất nổ và dựa hẳn vào ước lượng chiều cao tên lửa đạt được. “Cứ lấy mốc 2 dặm vậy,” Quentin bảo.

“Sao không lấy mốc 30?” tôi gặng hỏi.

Quentin lúc nào cũng cẩn trọng hơn. “Trước mắt phải xem làm sao để làm tên lửa của mình bay cao gấp đôi lần trước đã,” cậu ấy bảo.

Tôi mở ngăn kéo và lôi ra một cuốn sổ. Đầu tiên là phải sử dụng lại công thức S = ½ at2 để tính quãng đường dựa trên thời gian.

Tôi thực hiện phép tính, giả sử rằng tên lửa của bọn tôi sẽ đạt được vận tốc tối đa ngay khi xuất phát và rồi làm tròn chiều cao là 10.000 foot[35]. Kết quả cho ra 800 foot/giây hay 545,45 dặm/giờ. Tôi tính lại một lần nữa và cũng được kết quả tương tự. Nó nhanh hơn gấp 5 lần vận tốc của chiếc Buick đạt được ở Little Daytona, thật khó tưởng tượng tên lửa của bọn tôi có thể bay nhanh như vậy. Nghĩ đến đây, tôi gạt cuốn sổ sang một bên rồi quăng cả bút chì đi. “Kết quả này không thể đúng được.” Tôi cảm thấy thật xấu hổ, ngay cả phép tính đơn giản vậy mà cũng không làm nổi.

Quentin nhìn lướt qua rồi đẩy cuốn sổ lại cho tôi. “Kết quả này hoàn toàn chính xác. Tính tiếp đi. Đừng nản chí chứ.”

“Tớ có nản chí đâu!” tôi quạt lại, nhưng thật ra là đã nản lòng thật. Bước tiếp theo là phải thực hiện những công thức cho thiết kế miệng tên lửa De Laval, và tôi thật sự cảm thấy run sợ khi phải tính toán chúng. Có cả đống công thức cực kì phức tạp, nhùng nhằng liên quan đến nhau, sai một cái thôi là kéo theo tất cả những cái khác đều sai. “Cậu được tham gia lớp tích phân mà, Quentin. Cậu làm đi.”

“Không,” cậu ấy quả quyết. “Cô Riley đưa sách này cho cậu. Cậu cũng thông thạo tích phân như tớ thôi. Đừng nao núng nữa!”

Sự tự tin trong tôi đã hoàn toàn biến mất. Thực hiện những phép tính đó khác nào việc chạy 1 dặm trong 4 phút - một việc dành cho người giỏi hơn tôi rất nhiều lần.

Quentin chồm tới và lắc lắc ngón tay trước mặt tôi. “Nghe này, bạn già, nếu cậu không chịu làm mấy phép tính này thì tất cả những gì chúng ta đã cố gắng đâu còn ý nghĩa nữa? Chúng ta có thể chế tạo ra một quả tên lửa bay tốt để những người lớn và thầy cô được dịp khoe khoang về bọn mình. Ai biết được? Rồi còn có thể qua mắt được ban giám khảo trong hội chợ khoa học được nữa. Nhưng cả tớ, cậu và mấy đứa khác đều biết rằng bọn mình sẽ làm được gì nếu cậu có lòng tin. Chúng mình sẽ chế tạo được một quả tên lửa tuyệt vời.”

“Định nghĩa của cậu về một quả tên lửa tuyệt vời là gì?” tôi hỏi.

Cậu ấy khoanh tay lại, cằm nghếch lên. “Là cái hoạt động đúng với thiết kế mà nó được tạo ra. Nếu chỉ được thiết kế để bay 2 dặm thôi mà nó đạt được mức ấy thì nó là một quả tên lửa tuyệt vời rồi.” Quentin chỉ tay vào cuốn sách. “Chúng mình chỉ cần một quả tên lửa bay cao 2 dặm thôi. Công thức để biến điều đó thành hiện thực đều nằm trong quyển sách này. Tính toán ngay đi!”

Tôi ngán ngẩm nhìn những kí tự và kí hiệu nhỏ tí của mấy công thức. Tiến sĩ Wernher von Braun cũng sử dụng những công thức này và chúng có vẻ thật sâu xa, bí ẩn. Công thức đầu tiên tôi cần làm là tính hệ số lực đẩy. Quentin chồm qua người tôi và nôn nóng gõ gõ lên cuốn sách. “Cậu định cho mình ngồi đây nhìn suốt đêm à?”

“Được rồi, đồ chết bầm, để tớ làm.” Tôi càu nhàu. Quentin ngả người ra sau và cười phá lên.

Những tờ giấy dần dần được lấp đầy bởi các phép tính nguệch ngoạc của tôi. Trong suốt hai giờ đồng hồ làm việc, tôi chỉ bị gián đoạn khi Mẹ bưng vào cho Quentin, và nhân tiện cho cả tôi, một ít sữa và bánh qui. Tôi dùng thước thẳng, thước đo góc và com-pa cẩn thận vẽ miệng và phần thân tên lửa theo kích thước mình vừa tính toán. “Rồi, được một cái trông tàm tạm rồi,” tôi tuyên bố sau khi vẽ xong. Tôi cảm thấy nhức mỏi khắp mình mẩy, cơ tay và ngón tay như rã rời sau khi thực hiện bức vẽ tỉ mỉ đó.

Quentin ngồi vào chỗ của tôi. Cậu ấy chúi đầu cắm cúi đọc từng dòng tính toán trong mấy trang giấy tôi vừa làm. Một giờ sau, cậu ấy quẳng cuốn sách bay ngang phòng. “Cậu làm tròn cả mấy lũy thừa rồi,” cậu ấy kết tội tôi. “Vì vậy, mấy hình vẽ này là vô ích.”

“Tớ quên mất cách tính với phân số rồi,” tôi biện bạch.

“Cậu phải dùng hàm lô-ga-rít, đồ cẩu thả! Sao lại có thể quên được nhỉ?”

Chán nản vì sự ngu ngốc của mình, tôi ngước mắt lên trần nhà rồi than vãn. “Hàm lô-ga-rít, trời ạ!” Tôi cảm thấy quá mệt mỏi, chỉ muốn nằm lăn ra giường và đánh một giấc ngon lành mà thôi.

“Làm việc tiếp đi!” Quentin càu nhàu.

Tôi có thể bóp cậu ta ra bã ấy chứ, nhưng thay vì vậy, tôi lại thở dài, lấy cuốn sách dạy công thức tích phân ra, trong đó có bảng lô-ga-rít, rồi quay lại với đống công thức kia. Daisy Mae trườn ra khỏi giường và bò lên đùi tôi. Nó rúc vào tay tôi, cuộn người lại, thỉnh thoảng thò chân ra khều khều ngực tôi như muốn nhắc nhở sự có mặt của nó. Quentin đã ngủ gục và chẳng bao lâu thì ngáy đều. Sau khi tính toán xong, tôi lại vẽ. Mẹ không còn gọi chúng tôi xuống ăn khuya nữa. Một lúc sau, Quentin tỉnh dậy, vươn vai ngáp dài rồi lại săm soi thành quả của tôi. Xem xong, cậu ấy cẩn thận sắp xếp chúng lại cho vuông vức, vỗ vỗ lên mặt giấy rồi nhìn tôi với vẻ nghiêm trang. “Một thành quả phi thường, Sonny ạ.”

“Thật à?” tôi nói nhỏ, nhưng thật lòng chỉ muốn hét lên thấu trời xanh.

“Tớ nghĩ cái này sẽ là một quả tên lửa tuyệt vời.”

“Đem cho Mẹ xem đi,” tôi bảo. Bố bây giờ vẫn còn ở khu mỏ, và dù sao đi nữa ông cũng không quan tâm đến những gì bọn tôi làm.

Quentin cùng tôi đem chồng giấy và bản vẽ xuống cho bà xem. Mẹ đang ngồi bên bàn ăn, nhâm nhi tách cà phê và đọc catalog mới của Sears, Roebuck. Bà dẹp mọi thứ sang một bên để xem thành quả của bọn tôi. Trong khi bà đọc thì bụng Quentin sôi lên òng ọc. “Bây giờ thì sao đây các cậu nhỏ?” Bà nói sau khi xem kĩ càng từng trang phép tính.

“Bọn cháu sẽ chế tạo ra một quả tên lửa tuyệt vời, thưa cô Hickam,” Quentin đáp.

“Trước khi làm thì ăn khuya nhé?” bà hỏi. “Sườn cốt-lết, đậu nâu, bắp ngô và bánh qui, được không?”

“Được quá đi chứ ạ!”

Mẹ bảo bây giờ đã quá muộn rồi nên Quentin ở lại nhà tôi. Tôi nghĩ thật ra bà luôn muốn có cậu ấy loanh quanh trong nhà này. Trong khi tôi xem tivi thì hai cô cháu thủ thỉ đủ thứ chuyện trên trời dưới đất tại bàn ăn. Sau đó, như thường lệ, tôi lại buông mình vào ghế sô pha. Đến khuya thì Bố về và đi thẳng lên phòng ngủ. Tôi ngần ngại không dám đưa thành quả của mình cho ông xem.

Thứ hai tuần sau, tôi mang tất cả những phép tính của mình cho thầy Hartsfield xem. Sau khi xem xét kĩ lưỡng, thầy nói mà rõ ràng chẳng bao giờ có thể quên được “tội lỗi nguyên thủy” về toán học của tôi. “Một cậu bé không thực hiện nổi những phép tính đại số cơ bản như trò mà làm được thế này. Thầy thật sự ấn tượng đấy. Vậy bây giờ cho thầy hỏi nhé: Trò định làm gì với mấy thứ này? Tự làm nổ tung mình à?”

“Không đâu, thưa thầy.”

Thầy mỉm cười, hiện ra một vẻ mặt mà tôi chưa từng thấy bao giờ. “Thầy tin em.”

Tôi mang thiết kế nhờ cô Riley để được thẩm định thêm lần nữa. Giờ trưa nhưng cô vẫn ngồi trong lớp học chấm bài. Tôi thấy cô trở lại trường học sau mùa thu với nét mặt tái xanh và dáng điệu mệt mỏi. Đôi mắt luôn ngời sáng của cô bây giờ thâm quầng. Mặc dù vậy, cô vẫn tỏ ra hăng say giảng dạy môn vật lý cho bọn tôi, dùng số tiền lương ít ỏi của mình để sắm vật dụng trình bày cho tiết học trong ngày: Định luật Boyle (bằng một quả bóng), Định luật Ác-si-mét (bằng một thanh sắt và con tàu đồ chơi bằng gỗ), lực hướng tâm và ly tâm (bằng một con yô-yô). Cả lớp tiếp nhận hào hứng tất cả những gì cô dạy. Cô nhìn qua thành quả của tôi và khen ngợi, khiến tôi nóng ran người. “Em có quyết định gì về hội chợ khoa học chưa?”

“Chúng em đang chuẩn bị cho nó đấy ạ.”

Cô rút một tờ khăn giấy để xì mũi. “Xin lỗi.” Nói rồi cô quấn khăn quàng chặt vào cổ hơn.

“Cô có ổn không vậy, cô Riley?” tôi lo lắng hỏi.

“Chỉ bị cảm thôi. Hằng năm vào mùa này là cô lại bị như vậy. Đi nào, cho thầy Turner thấy em đã làm được gì.”

Cô Riley dẫn tôi lên phòng hiệu trưởng. Tôi trải những phép tính và bản vẽ lên bàn thầy. “Một cái bom ống thật ấn tượng đấy,” thầy trầm trồ. “Thầy nghe nói em đã tấn công một sân bóng mini ở Coalwood vài tuần trước phải không. Không ai bị thương chứ?”

“Không, thưa thầy. À, trừ ông Carson đạp nhầm vào cái hố mà tụi em đào để moi quả tên lửa ra. Ông ấy đi đâu đó ban đêm, đạp xuống hố và bị trật mắt cá chân.”

“Hầu hết số phận của con người, yếu tố quyết định lại là sự may mắn,” thầy Turner quan sát rồi nhướng mắt nhìn cô Riley.

“Vâng, thưa thầy,” tôi ngượng ngùng đáp.

“Hội Chợ Khoa Học Tỉnh McDowell sẽ diễn ra vào tháng 3. Cô Riley tin rằng các em có đủ khả năng để đại diện cho trường tham dự với... cái vật sáng chế của các em. Ban giám khảo cấp tỉnh, không có ai trong số họ tin rằng trường chúng ta có thể có gì xuất sắc ngoài bóng bầu dục, sẽ đưa ra rất nhiều câu hỏi khắt khe cho đề án của em đấy. Họ sẽ nghi ngờ rằng em đang diễn thuyết về một đề án mà bố mẹ hay thầy cô đã làm sẵn. Em chuẩn bị để ứng phó với những câu hỏi oái oăm đó chưa?”

“Dạ rồi, thưa thầy.”

“Được thôi. Để thầy thử em một vài câu nhé. Cái gì làm cho tên lửa bay được?”

“Định luật 3 Newton. Đối với mỗi lực tác động, bao giờ cũng có một phản lực có cùng độ lớn.”

Thầy gõ lên hình vẽ miệng tên lửa. “Còn cái hình quái đản này là gì? Dùng làm gì?”

“Là miệng tên lửa De Laval, thưa thầy. Nó được thiết kế nhằm chuyển hóa luồng khí có áp lực cao, tốc độ chậm thành luồng khí có áp lực thấp và tốc độ cao. Nếu như luồng khí đạt được tốc độ âm thanh tại phần cổ, nó sẽ có được tốc độ siêu thanh khi ra khỏi phần phân kì của miệng tên lửa và cho ra lực đẩy cực đại.”

“Thầy thấy không?” Cô Riley cười toe toét.

“Cô dạy cho nó tất cả những thứ này hả, Freida?”

“Không, thưa thầy. Em ấy tự học đấy chứ.”

Thầy Turner gõ nhịp mấy ngón tay lên mặt bàn bóng loáng và chậm rãi lật từng trang giấy, xem xét kĩ càng những phép tính của tôi. “Hiệu trưởng trường Welch, một lão già chán ngắt, cứ đòi cá cược với tôi về cái hội chợ khoa học này. Lão nói là đang cần tiền. Quyền quyết định bây giờ thuộc về cô đấy, Freida. Nếu như cô muốn cậu trai trẻ này tham dự thì hãy đi nộp đơn ngay đi cho kịp thời gian.”

“Vâng, thưa thầy!”

Lúc chúng tôi trở về lớp thì học sinh đã ra đầy hết sảnh, tiếng tủ chứa đồ bằng sắt vang lên lách cách khi họ lấy sách cho tiết học đầu sau giờ ăn trưa. Dorothy đi ngang chúng tôi cùng với Sandy Whitt, đội trưởng đội hoạt náo viên. Sandy hớn hở cười và vẫy chào chúng tôi. Còn Dorothy chỉ khẽ gật đầu. Tôi cố tình chỉ hướng câu chào của mình về phía Sandy. Sau khi bước lên cầu thang tới tầng 3, cô Riley dừng lại thở dốc rồi tựa hẳn vào tường. “Cô chẳng hiểu sức lực của mình bay đi đâu hết vào những ngày này nữa,” cô nói và xua tay từ chối khi thấy tôi nhoài người giúp đỡ. Cô cúi sửa lại khăn quàng và nở một nụ cười héo hon. “À, nhân tiện nếu em gặp Jake thì chuyển lời giúp cô rằng anh ấy còn nợ cô một buổi đi chơi đến Bluefield đấy nhé.”

Mùa hè vừa qua, Jake đã được lệnh triệu tập về Ohio. Anh ấy để lại kính viễn vọng trên mái nhà cho bọn tôi sử dụng, nhưng tôi không biết anh còn quay lại Coalwood hay không. Tôi hứa với cô rằng sẽ để ý xem chiếc Corvette của anh có xuất hiện tại Club House không. Có lẽ như vậy là đã đủ với cô Riley. Chúng tôi trở về lớp học của cô. Cô tỏ vẻ vui mừng khi được ngồi xuống.

KHI TÔI đưa bản vẽ dựa trên những phép tính khoa học của mình cho chú Ferro, chú xem qua một hồi, hỏi vài câu rồi gọi chú Caton đến làm việc. Tôi đạp xe xuống xưởng mỗi ngày để kiểm tra tiến độ công việc và phụ dọn dẹp rác hay bất cứ thứ gì tôi có thể hỗ trợ. Để đẩy nhanh tiến độ, chú Caton còn kêu gọi thêm một số thợ phụ giúp. Tôi có thể làm một ít việc trên máy tiện hoặc máy ép, nhưng mấy người thợ không cho - công việc này đòi hỏi độ chính xác cao và không dành cho bàn tay vụng về của những cậu trẻ như tôi đụng vào.

Vào mỗi buổi tối, chiếc “hắc phôn” thường reo vang, thường là chú Caton gọi tôi trong khi làm việc không lương ngoài giờ cho cái miệng tên lửa. Miệng tên lửa có thiết kế phức tạp với hai góc bên trong phải gặp nhau chính xác để tạo thành phần cổ có đường kính đúng theo tính toán của tôi. Mẹ vào phòng giải lao, thấy tôi đang đùa cợt với chú ấy liền lắc đầu nói. “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh rồi phải không?”

Khi miệng tên lửa tinh xảo De Laval hoàn thành, chú Caton tự hào trình bày tác phẩm của mình. “Cháu nghĩ Wernher von Braun có dùng được chú ở Cape Canaveral không?”

Tôi nghĩ là chú ấy có thể nhưng tôi nói với chú Caton rằng hy vọng chú đừng rời khỏi đây.

“Và đánh mất cơ hội làm việc miễn phí cho cháu phải không?” chú ấy cười vang, lúc đó, lần đầu tiên tôi để ý thấy chú có chiếc răng vàng.

Bọn tôi chọn cuối tuần trong dịp Lễ Tạ Ơn để thử nghiệm quan trọng thiết kế mới của mình. Nhồi zincoshine vào tên lửa quả là một công đoạn tốn nhiều công sức nhất, một lần không được nén quá 7,62cm chất nổ đẩy vào trong phần thân, và mất 4 tiếng để cho mỗi phần thật sự khô ráo. Chiều dài bên trong của tên lửa là 114,3cm nên phải mất 60 tiếng trong tuần để nhồi đầy nó. Trước khi đi học, tôi nén vào 7,62cm, và một lớp nữa sau khi đi học về, sau đó thêm một lớp trước khi đi ngủ. Cả tầng hầm nồng nặc mùi rượu lậu nhưng tôi không được để cho hơi rượu thoát lên nhà trên. Mẹ bảo hàng xóm: “Nếu như các chị vào nhà chơi, tôi không muốn mình bị đồn đãi là đang mở tiệm rượu đâu nhé.”

Tôi sử dụng gần hết số bột kẽm để nhồi vào Auk XXIII. Để kiếm thêm, nó thực sự là cả một vấn đề. Ngân khố của BCMA quả đã trống rỗng. Nhưng dù vậy tôi cũng chẳng lấy làm lo ngại cho lắm. Tôi luôn có niềm tin rằng mỗi khi tôi cần bất cứ thứ gì để chế tạo tên lửa thì nó sẽ xuất hiện, sẽ được Chúa hay mấy thiên thần ngu ngốc nào đó đang xem BCMA là một dự án cho chính họ cung cấp cho. O’Dell bảo cậu đã nghĩ ra được cách để kiếm thêm tiền nhưng tôi hy vọng sẽ là cái gì đó tốt hơn việc đi đào ống nước như vừa rồi.

Một ngày trước Lễ Tạ Ơn, Bố nghiêm nghị đứng đợi từng ca làm việc ở miệng hầm để đọc tên những người bị nghỉ việc. Hàng tá gia đình phải rời khỏi thị trấn; mỗi lần đạp xe ngang qua, tôi lại lơ đãng nhìn vào những ngôi nhà ngày càng bị bỏ trống nhiều hơn. Coalwood bị đảo lộn, ngay cả về mặt tinh thần. Nhà thờ được mở cửa lại, lần này thì hoàn toàn nằm trong tay của Hội Giám lý từ phía Bắc thuộc dòng Mason-Dixon. Theo Mẹ, đây là một sự kết hợp nguy hiểm. Người thuyết giáo mới, một người đàn ông nhỏ thó luôn tỏ vẻ ngon ngọt, líu ríu trên bục giảng kinh về ác quỷ của “tập đoàn hám lợi” và những người “làm theo lời quỷ dữ.” Pooky Suggs, người chưa hề đến nhà thờ suốt 20 năm nay, bảo rằng người thuyết giáo này có lý và tụ tập mấy công nhân khác để biểu tình. Nhưng sự việc này chỉ diễn ra trong một ca làm việc. Ngày hôm sau, khi chú Dubonnet bảo họ trở lại khu mỏ thì họ lũ lượt trở về làm việc và Pooky mất hết quyền lực, chỉ biết ngồi làu bàu trên bậc thềm của Big Store. “Dubonnet và Hickam thông đồng với nhau rồi,” hắn khẳng định và chuyền tay hũ rượu lậu cho mấy tên khác. “Chúng ta phải tự đứng lên giành lại quyền lợi thôi.”

Mẹ quay cả con gà Tây cho kì nghỉ năm ấy nhưng Bố chỉ ăn có vài miếng, rõ ràng ông vẫn rất bực bội vì phải sa thải nhân viên của mình. Chỉ còn lại 3 chúng tôi bên bàn ăn. Jim trở về nhà từ trường đại học, nhưng bây giờ anh đang có cô bạn gái mới ở Berwin nên vừa quẳng quần áo bẩn xuống hầm là leo lên chiếc Buick và phóng đi ngay. Anh ấy đã trở thành đội trưởng của đội trẻ nhưng ngay cả điều này cũng không làm Bố vui lên được bao nhiêu. Ông giả vờ ngồi xem bóng bầu dục trên tivi một lúc sau bữa ăn rồi lại khoác áo đi vào khu mỏ. Mẹ ra ngoài hiên trước, ngồi đó may vá và đọc tạp chí với Daisy Mae cuộn trên đùi, Dandy quấn quanh chân và Chipper lóc chóc trên vai đến khi Bố trở về, lúc đó đã là nửa đêm. Tôi đang trong phòng, thiết kế thêm miệng tên lửa và nghe tiếng Mẹ vội vã trở về phòng ngủ. Có lẽ Mẹ không muốn Bố biết rằng bà đã ngồi đợi ông.

Cuối tuần, một đám đông lớn nhất từ trước đến nay tụ tập tại Cape Coalwood, khoảng 300 thợ mỏ, có cả vài người từ Welch cũng tham dự. Chúng tôi lách qua dãy xe hơi dài hết một phần tư quãng đường đến Frog Level. Tôi ngồi ở băng ghế sau xe của Roy Lee với Auk XXIII nằm trên đùi. Nó là quả tên lửa to và nặng nhất mà chúng tôi từng chế tạo, dài 122cm. Trên đường đi, tôi thầm ước giá như cô chú Bykovski có thể đến chứng kiến lần này.

Đến Cape, tôi nhét nút bấc vào miệng tên lửa để cố định dây ngòi nổ bằng crôm. Một vài khán giả mới rất tò mò và không hiểu quy luật mà những người trước đã thông thạo, nên đi lại gần bãi than cám để được nhìn cho rõ hơn. Tôi hoảng hồn phát hiện ra vài đứa bé đang loanh quanh cách bệ phóng chưa đến 3 mét cứ như đó là chỗ hiển nhiên dành cho chúng vậy. Sherman phải chạy lại xua bọn nó đi và ổn định những người khác vào vị trí an toàn. Quentin đi xuống phía dưới để chuẩn bị đo đạc bằng máy kinh vĩ trong khi bọn tôi chen chúc nhau ở lô cốt sau khi giương cờ lên. Tất cả đã sẵn sàng.

Tôi cảm thấy thật căng thẳng khi bắt đầu đếm ngược. Mặc dù Quentin ra vẻ rất tự tin nhưng tôi thì lại hơi e ngại về quả tên lửa to lớn này. Tôi hít một hơi thật sâu rồi gạt cần của bộ phận kích ngòi nổ - nó được Billy và Sherman chế tạo rất tinh xảo.

Trong tiếng nổ vang trời và mù mịt khói, Auk XXIII như muốn xé toang bệ phóng và phóng vùn vụt lên trời mất tăm. Tiếng ầm ì dội từ núi này sang núi kia, vang vọng khắp thung lũng. Khán giả và cả chúng tôi đều há hốc mồm dõi theo. Nói buồn cười một chút, nếu như lúc đó có một đàn chim bay qua thì chắc là bọn tôi đã “lãnh đủ”. Chẳng có một dấu hiệu nào của quả tên lửa. Quentin gọi điện thông báo nhận xét tương tự. Cột khói cao nghệu đang dần tan đi trên đầu. Auk XXIII đang ở đâu đó trên không trung. Điều gì sẽ xảy ra nếu nó rơi xuống đám đông hay ngay trên đầu bọn tôi? Tệ hại hơn, nếu nó bay lên rồi rớt xuống Coalwood một lần nữa?

“Tớ thấy nó rồi!” Billy hét lên, cậu ấy vẫn là người sáng mắt nhất trong đám!

“Đâu, đâu?”

“Kia kìa!”

Lúc đầu nó chỉ là một chấm đen nhưng dần dần lớn dần lên. Nó đang rơi xuống hướng về núi Hỏa Tiễn. Rốt cuộc nó va vào ngọn cây to, thân cây rung lên sau cú va chạm như muốn ra hiệu là đã bắt được quả tên lửa của bọn tôi. Chúng tôi vác cuốc xẻng, chạy xuống bãi than cám trong tiếng hò reo của đám đông.

“Bốn mươi hai giây,” Roy Lee hổn hển gào lên trong khi bọn tôi đang chạy hộc tốc.

“Hai ngàn một trăm năm mươi mét!” tôi và Quentin đồng thanh nói, cả hai bây giờ đã có thể tính nhẩm rất nhanh. Nó bay cao nhất từ trước đến giờ, nhưng vẫn chưa đến được độ cao dự đoán phải đạt được theo thiết kế của miệng tên lửa này. “Chuyện gì đã xảy ra ấy nhỉ?” tôi lo lắng trong khi chạy thình thịch trên bãi than cám. “Theo công thức thì nó phải bay lên thêm hơn 900 mét nữa mới đúng.”

“Chả hiểu nữa,” Quentin hổn hển đáp. “Phải xem quả tên lửa mới biết được.”

Billy dẫn đầu cả bọn lên núi, lướt ngang qua những hàng cây, chui qua tán cây đỗ quyên dày đặc, đến một đầm lầy xanh tươi nằm cạnh rặng núi. Auk XXIII vùi mình dưới lớp đất mùn ẩm ướt, chổng bộ thăng bằng lên trời. O’Dell nhìn quanh rồi giơ tay lên. “Các cậu dừng ngay lại,” cậu ấy ra lệnh. “Đừng giẫm đạp lên nơi này!”

Cả bọn hỏi giật giọng. “Sao vậy?”

Cậu ấy quỳ gối xuống cạnh một cây sồi lớn và lấy xẻng đào xới cẩn thận rồi lôi lên một cái rễ nhăn nheo. “Các cậu biết cái này là gì không?”

Thấy cả bọn nhún vai, cậu ấy mỉm cười. “Tiền đấy.”

“Lại một kế hoạch điên rồ nữa hả?” Roy Lee rên rỉ.

“Không, cái này là thật đấy. Nó là nhân sâm, có đầy trong đầm lầy này. Tớ chưa bao giờ thấy chỗ nào có nhiều như vậy.”

“Nhân sâm là cái quái gì thế?” Roy Lee hỏi.

“Một loại thuốc của người Da Đỏ. Người dân ở Nhật Bản và một số nước tương tự tin rằng nó có thể chữa được bá bệnh.”

“Nó đáng giá bao nhiêu?”

“Xem nào,” cậu ấy vừa nói vừa đào thêm một cái rễ khác lên. “Tớ nghĩ rằng chúng ta sẽ không phải lo lắng về chuyện bột kẽm trong một thời gian đấy.”

Tôi cũng thường nghe loáng thoáng về thứ này đang được đào lên xung quanh tỉnh, nhưng chưa thấy nó trong thực tế bao giờ. Tôi nhìn vào mẩu nhân sâm bám đầy đất mà O’Dell vừa đưa cho và chợt nghĩ đến Chúa hay thiên thần nào đó vừa ban cho BCMA. “Chúa ban ơn cho những người thuần khiết” là những gì Mẹ trả lời khi tôi kể điều này với bà.

Quentin và Sherman bận rộn đào bới quả tên lửa, cuối cùng lôi nó ra khỏi lớp đất bám dính. Quentin nhòm vào bên trong miệng tên lửa rồi thọc ngón tay vào, móc ra phần cặn nhơm nhớp. “Bị ăn mòn rồi! Tệ hại nhất từ trước đến nay!”

Phần cổ có đường kính được tôi tính toán rất cẩn thận và chú Caton cùng đồng nghiệp tỉ mỉ chế tác giờ đây chỉ còn là một hình chữ nhật lõm ghê tởm. “Nó ăn mòn luôn thanh sắt 1020 rồi, đốt cháy nó như bìa giấy cạc tông vậy,” tôi kinh ngạc.

“Bọn mình phải tìm cách khống chế chuyện này, nếu không thì nghỉ làm cho rồi.” Quentin lo ngại nói.

Roy Lee ngắm nhìn những gương mặt thiểu não của hai chúng tôi. “Hai cậu điên à? Quả tên lửa này vừa bay lên hơn 2.000 mét đấy. Lúc đầu nó có làm được trò trống gì ngoài chuyện xì hơi và nằm lăn kềnh ra đất đâu.”

Tôi chìa phần đuôi tên lửa về phía cậu ấy. “Nhìn này,” giọng tôi đầy cay đắng. “Bị ăn mòn này!”

Cậu ấy chồm qua quả tên lửa rồi gõ lên đầu tôi. “Sự ăn mòn xảy ra thì đã sao nào.”

CÓ NHIỀU NGƯỜI đăng báo tìm mua nhân sâm với giá cao nên lần này kế hoạch của O’Dell đã thành công mỹ mãn. Bọn tôi kiếm đủ tiền mua 9kg bột kẽm. Ba tuần sau thì Auk XXIV đã sẵn sàng. Nó giống như Auk XXIII nhưng dài hơn 30cm, bọn tôi muốn thử xem chiều dài hỏa tiễn có tác động như thế nào đến độ cao đạt được. Thật ra, tôi chỉ nhồi có 15cm zincoshine. Một nửa phần trên được nhồi 2/3 lưu huỳnh và 1/3 kẽm, qua thử nghiệm thì nó sinh ra khói ẩm và cháy chậm. Bọn tôi hy vọng nó sẽ giúp cho việc truy tìm dấu vết và đồng thời cũng làm giảm 1kg trọng lượng thuốc nổ. Đồng nghĩa với việc độ cao sẽ giảm đi.

Chúng tôi cũng giải quyết được vấn đề ăn mòn. Chú Caton quan sát miệng tên lửa bị phá hủy và đề nghị làm phần cổ hình cong. Hình dạng này sẽ khó chế tạo hơn và phải đánh bóng bằng tay nhưng chú ấy sẵn sàng làm nếu tôi đồng ý. Lý luận của chú là phần cổ sắc cạnh mà tôi thiết kế làm cho sức nóng tập trung hết vào phần vành mỏng manh của nó. Một khi đã xuất hiện sự nóng chảy thì nó sẽ kéo dài đến khi ăn mòn hết cả phần cổ.

Chúng tôi phóng quả tên lửa tiếp theo trùng vào ngày diễn ra dạ tiệc Noel. Trong khi bọn con trai ở các quận khác lau chùi xe hơi và qua Welch bên kia núi lấy hoa gài ngực cho bạn gái của họ thì những cậu bé hỏa tiễn chúng tôi vất vả lấm lem đất cát ở Cape Coalwood, trong lòng chỉ biết lo lắng cho quả Auk mới nhất mà thôi. Chỉ Roy Lee là có bạn gái đi cùng, mấy đứa còn lại trong chúng tôi thì đi một mình. Tôi bỏ ý định mời ai đi cùng vì cũng đã quá muộn, ngoài ra, tôi tự bảo mình rằng một kỹ sư hỏa tiễn thực thụ không có thời gian cho việc hẹn hò vớ vẩn này. “Tớ phải nói đến lần thứ mấy với cậu là mấy lão ấy chẳng làm gì khác ngoài việc cưa gái à?” Roy Lee nói, mắt xoe tròn. “Hằng hà sa số những cô gái trong áo bikini lượn lờ xung quanh Cape Canaveral còn Wernher và đồng nghiệp thì đang dựng mấy quả hỏa tiễn to lớn. Thế cậu nghĩ sao khi hỏa tiễn của bọn mình thật sự thành công?”

“Tuyệt vời chứ sao!”

“Đấy, cậu thấy đấy. Kỹ sư hỏa tiễn cũng biết cảm nhận sự tuyệt vời mà, và rồi cậu muốn chia sẻ cảm giác này với ai, nếu không phải là với một cô gái?”

“Ừ, chia sẻ với người khác khi hỏa tiễn của mình hoạt động thì tuyệt thật đấy,” tôi thừa nhận và bất chợt nghĩ đến Dorothy. Chia sẻ cảm giác với nàng về mỗi quả hỏa tiễn đã từng thật ý nghĩa đối với tôi. Nhưng giờ đây, tôi chỉ còn lại Daisy Mae thôi.

“Nếu tối nay cậu dắt theo một ai đó thì sẽ được dịp tạo ấn tượng về những quả hỏa tiễn của tụi mình. Rồi nàng ta sẽ chẳng thể nào kìm lòng được và tuột quần lót ra ngay thôi!”

“Roy Lee, trong đầu cậu chỉ có mấy thứ đó mà thôi.”

“Có lẽ vậy,” cậu ấy cười nhăn nhở, “nhưng tớ được hưởng lợi từ đó đấy.”

Một cơn gió lạnh chợt ùa về thung lũng. Bọn tôi giương cờ lên đỉnh lô cốt, rồi cắm cây định cho phù hợp. Lần này đến lượt Billy xuống phía dưới chuẩn bị máy kinh vĩ, còn Roy Lee lãnh nhiệm vụ ổn định đám đông đến vị trí an toàn. Giờ đây, dường như chỉ còn bọn tôi là thú tiêu khiển trong thị trấn này. Số lượng khán giả đã tăng lên rất nhiều, đến nỗi Tag cũng phải xuống tới đây để giữ gìn trật tự.

Bạn gái của Roy Lee cũng có mặt, cậu mời cô ấy đến từ bên kia núi đến đây chắc để tạo ấn tượng. Cô bạn này cũng là một trong những người dẫn đầu ban nhạc với tính cách vui vẻ và thân hình cân đối. Tôi thấy Roy Lee vòng tay ôm cô vào lòng, nhưng khi cậu ấy lần tay xuống phần ngực thì bị cô nàng đập một phát văng ra ngay.

Sau khi đếm ngược, tôi bấm nút khai hỏa. Một luồng khói xộc ra từ đáy tên lửa nhưng không có gì tiếp theo nữa. Tôi kiểm tra lại phần kết nối trong lô cốt rồi thử lại lần nữa. Tuyệt nhiên không có gì diễn ra. Tôi thử chạm dây điện vào hai cực của bình ắc-qui và một tia lửa điện xẹt ra. Vậy vấn đề không phải ở đây. “Đừng có ra ngoài đó,” Quentin gọi giật lại khi thấy tôi mò ra ngoài và quan sát quả tên lửa qua ống nhòm. “Lỡ nó đang cháy âm ỉ thì sao.”

Đám đông bên đường tỏ vẻ sốt ruột. Tôi thấy Pooky bước ra, vác khẩu súng trường 22 ly trên vai. Hắn ta quỳ xuống sau tảng đá và vào tư thế nhắm bắn. “Con ông chủ ơi!” hắn hét lên. “Cậu muốn tôi bắn không?” Chỉ nghe vài tiếng thôi là tôi biết ngay hắn đang say.

Tôi xua tay ra hiệu cho Pooky đừng manh động. Tôi nghĩ rằng mình đã biết nguyên nhân rồi. “Tớ nghĩ cái nút bấc đã rơi ra rồi. Chắc là phần cổ cong không giữ chặt được nó.”

“Vậy bọn mình phải làm gì bây giờ?” O’Dell tỏ vẻ lo lắng, nhìn sang khán giả đang lao xao càu nhàu về sự chậm trễ. Một số người khác đang bước ra nhập hội với Pooky, chẳng có ai tỏ vẻ thân thiện cả. Tôi không biết có phải đó là đám công nhân thất nghiệp mà hắn ta đang lãnh đạo hay không.

Pooky tiến gần hơn, lăm lăm khẩu súng trường nhỏ, như thể quả Auk tội nghiệp của bọn tôi đang sẵn sàng tấn công hắn bất cứ lúc nào. “Quỷ tha ma bắt mày đi, thằng oắt con nhà Homer. Chẳng làm gì được nữa rồi phải không,” hắn gọi.

“Chúng ta phải ra ngoài sửa nó lại thôi,” tôi bảo.

“Rồi cho cả bọn bị nổ tan xác ra à?” Roy Lee hỏi. “Tớ không nghĩ thế đâu.”

“Tớ biết bọn mình có thể làm gì rồi,” Sherman bảo và làm ngay.

Sherman cùng tôi trườn sát đất, che chắn bằng chiếc khiên thiếc phế liệu gỡ ra từ nóc lô cốt. Pooky nhìn chúng tôi rồi cười vang, và đồng bọn của hắn cũng hùa theo. “Bọn mày trông giống mấy con rùa bằng bạc quá,” Pooky hét lớn.

Tôi bỏ ngoài tai lời chế nhạo của hắn. Khi tôi và Sherman chỉ còn cách Auk một sải tay, tôi cẩn thận quan sát phần chân đế của nó. Một vệt đen còn nằm đó, kéo dài đến tận bộ thăng bằng. Không còn chút dấu hiệu nào của khói nữa. Sợi dây crôm còn nằm lại trong phần bị cháy của nút bấc đã bị rơi ra hoặc bị văng ra bởi sự thoát khí không thành. Tôi cẩn trọng lôi sợi dây về rồi tỉ mỉ xem xét. Nó đã bị ôxy hóa và trở nên vô dụng. Tôi có mang theo vài sợi tim pháo cũ, tôi cẩn thận đẩy nó vào quả tên lửa đến khi cảm nhận được nó đã chạm được tới lớp zincoshine. “Sherman, sợi tim pháo này đã 3 năm rồi. Tớ nghĩ là nó sẽ cháy rất nhanh. Một khi đã châm ngòi thì bọn mình phải phóng đi thật nhanh đấy. Cậu sẵn sàng chưa?”

Sherman gật đầu. “Sẵn sàng rồi.”

Tôi châm ngòi. Nó lóe sáng. Chúng tôi chẳng kịp làm gì ngoài việc ụp mặt xuống bãi than cám. Pooky vừa đến gần hơn và chẳng kịp làm như vậy. Áp lực phóng làm hắn ngã vật ra, hắn bật người dậy, rú lên rồi chạy thục mạng vào lô cốt, run rẩy núp trong đó. Auk XXIV bay mất dạng, đám đông cùng ahhh lên, mấy đứa kia chạy ra lôi hai chúng tôi vào. “Tính giờ đi,” tôi thét lên, tai còn lùng bùng vì vừa vục mặt vào than cám.

“Ba mươi giây rồi và tiếp tục đếm,” Roy Lee bảo.

“Chưa nhìn thấy nó!” Billy báo cáo với máy kinh vĩ trong tay. “Chờ đã, thấy rồi kìa!”

Tôi nhìn lên vệt khói nhỏ màu vàng nhạt. Phần lưu huỳnh zincoshine phía trên đang làm tốt nhiệm vụ của nó, chỉ cho bọn tôi biết vị trí hiện tại của tên lửa. Nó vẫn còn bay lên cao hơn. “Bốn mươi tám giây,” Roy Lee báo cáo khi quả tên lửa bắt đầu rơi xuống, lần này thì đáp lên bãi than cám.

“Hai nghìn năm trăm chín mươi mét,” tôi nói sau một lúc tính nhẩm.

Pooky đứng cạnh lô cốt, phủi phủi cái cổ áo dơ bẩn, tay cầm nòng súng. “Lũ bay bị điên hết rồi phải không?” hắn bảo và phun bã thuốc ra bên cạnh lô cốt. Hắn giơ súng bắn chỉ thiên một phát. “Nhìn thấy không, tao vừa phóng lên trời một thứ cao hơn tên lửa của bọn mày đấy.” Nói rồi hắn quan sát bọn tôi, mắt lác cả ra, còn mặt thì nhăn nhó gượng cười. “Con lão Homer có tiền để chế tạo tên lửa trong khi những người còn lại trong thị trấn thì sắp chết đói tới nơi.”

Quentin hú bọn tôi xuống, tôi bỏ mặc Pooky và đến bên cạnh cậu ấy. Quentin đã đào quả tên lửa lên và đang đứng xem xét phần miệng. Tôi cũng thò mặt vào. Có những vết lõm nhưng sự ăn mòn đã giảm thiểu đáng kể. Bọn tôi nhìn nhau, cùng nhăn răng cười. “Vô cùng phi thường,” Quentin hú lên.

ĐÊM ĐÓ, tôi ngồi trong hội trường nhìn những đôi trai gái lả lướt giữa điệu nhạc của dạ tiệc Noel. Ban nhạc đến từ Bradshaw thật sống động và đầy màu sắc. Toàn bộ các nàng đều mặc màu nhạt với những chiếc đầm sang trọng có váy lót dài mà họ hay mẹ họ may cho. Còn các chàng thì đều mặc lễ phục và thắt cà-vạt. Chợt một bóng áo hồng xúng xính đầy ren bước xuống và ngồi cạnh tôi. Ra là Melba June Monroe, học lớp 11, rất xinh xắn. Nàng nhìn tôi, còn tôi cũng đã thích nàng từ lâu. “Chào anh, Sonny,” nàng thì thầm. “Người đi cùng em thật chán ngắt, chẳng thấy bóng dáng cậu ấy ở đâu nữa. Sao một cậu bé tên lửa mạnh mẽ lại đi dự dạ tiệc một mình nhỉ? Anh muốn nhảy không?”

Dĩ nhiên là tôi muốn, tôi còn muốn đưa nàng về trên băng ghế sau trong xe Roy Lee nữa kìa. Và rốt cuộc tôi đã thực hiện cả hai. Đúng là niềm tự hào của Những Cậu Bé Hỏa Tiễn.

VÀO THÁNG GIÊNG NĂM 1960, báo chí đăng vài mục tin nhỏ về sự xuất hiện tại Charleston của một thượng nghị sĩ đến từ Massachusetts, người đang tranh cử chức tổng thống Mỹ. Ông tên John F. Kennedy. Một thượng nghị sĩ khác, ngài Hubert H. Humphrey ở Minnesota, cũng dự định tranh cử. Báo chí cho biết, miền Tây Virginia sẽ biến thành bãi chiến trường trong cuộc tranh cử của hai người đàn ông này. Hình chụp Kennedy cho thấy ông có nụ cười trẻ thơ và một mớ tóc dày. Theo tôi thấy thì ông quá nhỏ thó khi đứng trong đám đông của miền Tây Virginia, ngay cả với những người dân hào nhoáng trên Charleston cũng vậy. Khi tôi nghe những câu trả lời của ông trong một chương trình truyền hình của Charleston và Huntington thì thấy ông nói giọng mũi với âm sắc lạ và cũng không phải giọng Mỹ chuẩn. Tôi chẳng tưởng tượng được ai sẽ vui lòng bầu cử cho ông ấy nữa. Vào một buổi tối đầy tuyết rơi cuối tháng 2, ngay cả Bố cũng bị mắc kẹt ở nhà và bất chợt bùng nổ sau khi đọc báo. “Thằng cha già Joe Kennedy kiếm nhiều tiền từ việc bán rượu lậu rồi bây giờ đòi mua lại cả miền Tây Virignia cho con trai của hắn à. Xem nào, cũng có thể hắn ta làm được. Đảng Dân Chủ trong cái bang này có thể dễ dàng bị mua chuộc mà thôi.”

Đột nhiên tôi có cảm giác sẽ có thể trò chuyện về chính trị với Bố mặc dù những vấn đề khác thì không thể. Tôi đánh bạo nói: “Nếu như ông ấy giàu có, ông ấy sẽ rót tiền xuống bang này mà,” tôi đề nghị ra vẻ ủng hộ Joe hay John F. Kennedy. “Chúng ta có thể tận dụng nó ở đây chứ.”

“Bọn chúng là loại người tồi tệ nhất trên thế giới này đấy.” Ông đáp. “Và tiền của chúng thì cũng dơ bẩn lắm.”

Tôi cảm thấy kha khá khi hai Bố con có thể trao đổi ý kiến cùng nhau. Tôi tiếp tục nói rằng tôi nghĩ loại người tồi tệ nhất phải là người Nga mới đúng. Chẳng phải ngày nào chúng tôi cũng nơm nớp lo sợ bom H của họ sẽ từ trên trời rơi xuống hay sao, có khi còn trúng ngay phía Nam của miền Tây Virginia này ấy chứ? Tôi dựa người ra sau, chờ đợi những ý kiến tiêu cực về người Nga từ Bố, nhưng những gì ông nói làm tôi bất ngờ.

“Có nhiều người Mỹ làm Bố lo sợ hơn là bọn Nga ấy.” Bố nói. “Như những tên luôn nghĩ có thể dùng áp lực của chính phủ để bắt buộc chúng ta làm những điều trái với luân thường đạo lý.”

“Luân thường đạo lý gì ạ?” Tôi tự hỏi nhưng không có câu trả lời vì Bố vẫn tiếp tục mạch chuyện.

“Những tên tham lam cũng là loại mà con phải dè chừng. Bọn chúng thu mua cả công ty chỉ để chôn vùi nó xuống đất. Chúng chỉ cho mình làm việc bốn ngày một tuần nhưng đòi hỏi thành quả của bảy ngày.”

Tôi biết Bố đang nói về thực tế. Tôi định mở miệng nói nhưng ông tiếp tục nói. “Một số người sẽ nói với con rằng những người tham lam và những người có lòng trắc ẩn đang đấu tranh với nhau, nhưng Bố muốn cho con biết ở đây là không phải như vậy. Họ chỉ đi trên hai đường thẳng song song mà thôi và cả hai sớm muộn rồi cũng phá hủy cái đất nước này.”

Sau đó tôi nhớ đến cơ ngơi sách của Bố trên lầu. Ông đã có định kiến trong đầu là tôi sẽ không thể ra đi và cũng không muốn điều đó xảy ra. Trong khi tôi đang tìm cớ để chuồn ra ngoài thì ông nhoài người tới và dự đoán, “Dwight David Eisenhower sẽ là vị tổng thống tốt nhất của đất nước này, và chắc lâu lắm nữa mới có lại một người như vậy.”

Ngay sau đó, một viên đạn bay vèo vào cửa sổ phòng khách, vụt qua trên ghế ngay vị trị đầu Bố lúc nãy và cắm phập vào tường.

Người dịch:Lâm Thanh Tùng - Làm ebook: thanhbt - Ngày hoàn thành: 04/09/2015
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.