Những Cậu Bé Hỏa Tiễn

Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26. TẤT CẢ HỆ THỐNG ĐỀU HOẠT ĐỘNG

❊ ❊ ❊

Auk XXVI - XXXI

NGÀY 4 THÁNG 6, 1960

Mất một khoảng thời gian tìm hiểu, rốt cuộc tôi cũng nối được tất cả những mảnh thông tin lại với nhau để thấu hiểu diễn biến ở Coalwood sau khi dụng cụ tên lửa của tôi bị mất cắp. Mấy đứa kia kể tôi nghe một kiểu, chú Caton cũng kể phần mà chú biết, và tất cả chi tiết còn lại tôi được nghe từ Mẹ. Trong khoảng chưa tới một giờ đồng hồ, mạng lưới thông tin hàng rào đã báo cho cả thị trấn biết rằng tôi đang gặp rắc rối. Chú Caton hối hả xuống xưởng kim khí điện máy ngay, nhưng cả hàng người của Liên minh Công nhân, trong đó có chú Dubonnet, quyết liệt ngăn cản. Mặc dù Bố đã bảo rằng tốt nhất là đừng làm gì cả nhưng Mẹ vẫn bắt buộc ông chở bà xuống xưởng kim khí điện máy. Khi thấy chú Dubonnet, ông bước ra khỏi chiếc Buick và đấu khẩu tay đôi ngay. Roy Lee bảo có vẻ như họ rốt cuộc đã hẹn gặp được ở nơi lý tưởng nhất, lúc đó, chẳng còn gì ngăn cản họ cả.

Mẹ bảo rằng đã để mặc cho họ ra tay, nhưng chú Caton liền chen vào giữa phân trần, “Nhìn này, anh sẽ không thể tìm được một thành viên Liên minh Công nhân nào tốt hơn tôi đâu và tôi biết rằng giữa chúng ta cũng chẳng có kí kết gì, nhưng bây giờ mình phải cùng nhau giúp thằng bé ấy. Nó đang bơ vơ một mình nơi đất khách và nó đang đại diện cho cả Coalwood này đấy.”

Đó cũng là lúc ông Bundini xuất hiện trên chiếc xe jeep và bảo mọi người giãn ra. O’Dell kể rằng ông Bundini cười toe toét, đến vỗ vai chú Dubonnet rồi nói. “Chúng ta trò chuyện một lát nhé, John?”

“Ôi, Bố con tức điên lên ấy chứ,” Mẹ nói, nhíu mày khi mường tượng lại câu chuyện. “Nhưng Martin Bundini để mặc ông ấy đứng đó rồi khoác vai John đi ra chỗ khác. Ông ấy giận quá nên bắt đầu ho, và càng ho thì ông càng điên tiết hơn.”

Roy Lee nghe được hầu hết những thông tin của Liên minh Công nhân từ anh trai của cậu ấy kể, chú Dubonnet bảo ông Bundini rằng chẳng có gì để bàn bạc cả, và mọi người sẽ trở lại làm việc ngay sau khi tấm bảng quản lý của Liên minh Công nhân được treo lên, trên đó sẽ nêu rõ danh sách của những ai bị sa thải.

“Đó không phải là tất cả những gì ông ấy muốn,” Sherman nhún vai rồi nói cho tôi nghe những gì từ phía ban quản lý mà bố cậu ấy kể lại. “Ông ấy còn muốn tất cả những công nhân từng bị sa thải lần trước được làm việc lại, vì việc đó là sai hoàn toàn.”

“Ừ, đó là tất cả những gì John muốn,” Mẹ thuật lại cho tôi nghe. “Nhưng John rất thông minh. Ông ta còn muốn một thứ khác, một thứ riêng rẽ từ Bố con. Bố con cũng rất thông minh và đoán được trước rồi.”

“Ông Bundini được ngưỡng mộ,” Sherman cười. “Ông đã hoàn thành xuất sắc vai trò của người giảng hòa. Nhưng ông cũng chẳng nói cho Liên minh Công nhân tất cả những gì ông ấy biết.”

“Để xem tôi có hoàn toàn hiểu ý anh không nhé, John,” Mẹ nhại theo giọng Yankee của ông Bundini. “Công ty vẫn cho biết số lượng công nhân bị sa thải. Sau đó cái bảng này sẽ quyết định những người đó là ai, tùy theo thâm niên và luật lệ của Liên minh Công nhân. Phải không nào? Và cũng phải mướn lại những người khác nữa?”

Roy Lee đảo mắt một vòng. “Sau cùng thì bố cậu cũng ngừng ho, rồi chộp lấy ông Bundini và bắt đầu to tiếng. “Đừng chấp thuận, Martin!” Ông hét toáng lên trong khi chú Dubonnet cười ngặt nghẽo. Chú ấy biết rằng mình đã nắm chắc chiến thắng trong tay rồi.”

Tôi bực mình, vì mấy quả hỏa tiễn của mình mà Bố phải đầu hàng Liên minh Công nhân như vậy. “Con đừng lo về điều này, Sonny ạ.” Mẹ bảo. “Lần này ông ấy cần phải chịu thua thôi.”

“Ông Bundini kéo bố cậu sang một bên rồi bắt đầu thì thầm to nhỏ,” Roy Lee kể. “Bố cậu lắc đầu nguầy nguậy trong khi ông Bundini thì gật đầu lia lịa.”

“Hóa ra là mấy người chủ ở Ohio đã kí được thỏa thuận lớn với hãng General Motors. Họ cần gấp một lượng than lớn. Công nhân từng yêu cầu được cơm no áo ấm và lần này công ty có thể đáp ứng cho họ. Bố con bị mắc kẹt ở giữa.” Mẹ thở dài.

Mắt O’Dell mở to vẻ hào hứng. “Sau đó chú Dubonnet hét toáng lên cho mọi người nghe thấy, “Homer đã chịu kí tên lần này rồi!”“

Mẹ bảo: “Ôi, Bố con phừng lên như lửa đốt! ‘Ông quên đi nhé, John!’ ông tru tréo. ‘Tôi chẳng có kí kết gì ở đây cả!’”

“Chú Dubonnet đã chuẩn bị sẵn mọi biên bản thỏa thuận,” Billy nói với tôi. “Chú ấy lấy chiếc bìa sơmi kẹp nách, lôi ra một tờ giấy rồi chĩa thẳng vào mũi bố cậu.”

Mẹ lắc đầu. “John bảo Bố con, ‘Tôi không đưa ra thỏa thuận gì với ông cả, Homer, nhưng vì Chúa, tôi tin ông. Công ty kí kết bất cứ thứ gì nhưng sau đó sẽ muốn làm gì thì làm. Nhưng nếu như ông kí tên, tôi biết rằng nếu như công ty giở trò thì ông sẽ nghỉ việc ngay. Ông phải kí đi, nếu không thì sẽ chẳng có thỏa hiệp nào ở đây cả.”

“Ông Bundini kí tên ngay,” Roy Lee bảo. “Rồi ông bảo bố cậu kí luôn.”

Mẹ đang đứng trên thang và vẽ thêm một con mòng biển. Theo đà này thì cả bầu trời của bà sẽ đầy nghẹt chim trước khi kể xong chuyện. “Mẹ bảo Bố con hãy cứ kí tên đi. Rốt cuộc thì có khác gì đâu? Rồi chúng ta cũng chuyển tới bãi biển Myrtle mà, phải không?”

Bà buông cọ, bước xuống thang rồi cẩn thận ngắm nhìn tác phẩm của mình. “Ánh mắt của ông ấy đã nói tất cả những gì mẹ muốn biết. Mẹ bảo Bố, “Ôi, Homer ơi, lẽ ra em phải đoán được điều này chứ’”

“Sau đó, hầu như tất cả mọi người ở Coalwood đều đứng bao quanh xưởng kim khí điện máy,” O’Dell kể, mắt cậu ấy mở to hơn khi hồi tưởng lại câu chuyện. “Vài bà thậm chí còn đem ghế thường dùng để chơi bài ra ngồi xem. Mọi chuyện diễn ra như phim vậy.”

“Elsie, nếu anh kí cái này thì nó là cam kết của anh. Anh sẽ phải ở lại đây.” Mẹ lắc đầu, nhìn ra vườn hồng và dãy hàng rào dày như cột điện thoại. Đó là những gì ông ấy nói. Mẹ nhìn ra mọi người xung quanh, rồi đến mấy đứa bạn con, và rồi đến mấy ngọn núi già cỗi đáng chán. Ôi dào, mẹ còn nói được gì hơn, nhưng những gì mẹ làm là cho con mà? Mẹ bảo: “Kí đi, Homer”.”

“Con xin lỗi Mẹ,” tôi nói thật lòng.

Bà nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực. “Bố con hỏi mẹ có chịu ở lại với ông ấy không. Mẹ đáp nếu như mẹ làm vậy thì ông thật sự cũng không xứng đáng đâu. Rồi con biết Bố nói gì không?”

“Không, thưa Mẹ.”

“Ông ấy bảo đúng là như vậy.” Bà tự rót cho mình một tách cà phê rồi tiến đến quệt một ít màu nâu lên quả dừa. “Làm sao một người phụ nữ có thể bỏ đi khi người đàn ông thừa nhận rằng ông ấy không xứng đáng với mình cơ chứ?”

Roy Lee nhún vai. “Và rồi mọi việc được an bài. Bố cậu kí tên, sau đó chú Caton lao vào trong xưởng bắt đầu làm việc. Bọn tớ chạy vào dọn dẹp trong khi chú ấy cùng đồng nghiệp thực hiện công việc. Nhiều người ra vào liên tục giúp đẩy nhanh tiến độ. O’Dell đã đóng cho cậu vài cái thùng mới, còn tớ thì phóng như bay để kịp đưa nó đến trạm Trailways cho cậu. Khi cậu gọi điện về báo tin chiến thắng, tớ thề là lúc đó cả thị trấn cùng reo mừng. Cậu có thể nghe tiếng họ âm vang khắp thung lũng đấy.”

Tôi lắng nghe mọi phiên bản của câu chuyện từ mọi người và đều đáp lại một câu từ đáy lòng mình. “Ước gì mình có thể được chứng kiến tận mắt nhỉ.” Trong lịch sử của Coalwood từ trước đến nay, tôi nghĩ đó chính là giây phút tuyệt vời nhất, mặc dù Bố tôi phải đầu hàng Liên minh Công nhân, và Mẹ thì phải ở lại vùng núi này một thời gian nữa. Quả Jake nói không sai. Cuộc đời đã được định sẵn. Nếu như ai có đủ quyết tâm phá vỡ nó thì có thể vòng sang lối khác trong một khoảnh khắc nào đó, nhưng sau cùng cũng sẽ phải trở về nơi Chúa đã ấn định mà thôi.

CUỐI CÙNG LỄ TỐT NGHIỆP CŨNG ĐÃ ĐẾN, học sinh niên khóa 1960 của trường trung học Big Creek hãnh diện bước xuống lối đi giữa hai dãy ghế trong phòng thể dục để nhận bằng, nam sinh trong áo choàng xanh, còn nữ sinh thì trong áo dài trắng. Dorothy là đại biểu học sinh đọc diễn văn từ biệt trong lễ tốt nghiệp năm ấy. Quentin, với điểm B, xếp hạng nhì về học lực được đọc lời phát biểu khai mạc lễ tốt nghiệp. Sau đó là Billy, Sherman và O’Dell nằm trong tốp 10 học sinh xuất sắc nhất. Còn tôi và Roy Lee thì nằm trong nhóm học sinh còn lại.

Dorothy đọc lời phát biểu. Tôi cứ ngọ nguậy không yên khi nàng rời mắt khỏi những lời bình luận được chuẩn bị sẵn và dường như đang nhìn thẳng vào tôi. Nàng nói, “Tôi biết rằng mỗi người trong chúng ta đều quan tâm đến những gì xảy ra cho bạn bè cùng lớp. Chúng ta đã rất may mắn khi được học cùng nhau với bao kỉ niệm đẹp qua những tháng năm dưới mái trường Big Creek này. Tôi sẽ không bao giờ quên... các bạn.” Sau đó nàng quay lại với bài diễn văn một cách bình thường, để lại tôi bồn chồn tâm can.

Khi thầy Turner trao bằng cho tôi, thầy giữ tôi lại thủ thỉ vài lời. “Em đã mang lại niềm vinh hạnh lớn lao cho ngôi trường này. Quả không tệ đối với một người chế tạo bom như em.” Thầy bảo.

Sau đó thầy đặt huy chương Hội Chợ Khoa Học Toàn Quốc của tôi vào tủ trưng bày của trường, nó lấp lánh song hành cùng những chiếc cúp bóng bầu dục và tấm bằng chứng nhận:

NGHIÊN CỨU VỀ KỸ THUẬT TÊN LỬA NGHIỆP DƯ

HOMER H. HICKAM, JR.

TRƯỜNG TRUNG HỌC BIG CREEK

WAR, MIỀN TÂY VIRGINIA

GIẢI VÀNG VÀ BẠC

NĂM 1960

Tất cả nam và nữ sinh của Big Creek trở về ghế ngồi, trên tay là những tấm bằng tốt nghiệp. Chúng tôi nhìn nhau, hân hoan trong niềm vui sướng và cả sự hụt hẫng vô vàn trong tim. Dorothy rời khỏi buổi lễ trước khi tôi kịp nói với nàng một lời nào. Đêm đó tôi dẫn Melba June cùng dự buổi khiêu vũ tốt nghiệp. Dorothy cũng không xuất hiện. Và rồi tôi cũng không gặp lại nàng trong suốt 25 năm.

SAU LỄ TỐT NGHIỆP, BCMA tụ tập lại trong phòng tôi. Trong một thế giới đã tốt đẹp hơn, có lẽ mọi thứ sẽ được giải quyết như Quentin từng mong muốn và tất cả bọn tôi sẽ được nhận học bổng sau những thành tích của mình. Nhưng điều đó đã không xảy ra. Thay vào đó, O’Dell, Billy, và Roy Lee nhận lời đề nghị gia nhập Không Quân. Ngay sau khi tốt nghiệp, họ cùng nhau đến Căn cứ Không Quân Lackland tham gia khóa huấn luyện cơ bản, sau đó họ sẽ có thể sử dụng trợ cấp của quân đội để chi trả cho việc học đại học. Sherman bảo bố mẹ cậu cũng đã dành dụm được một ít tiền cho cậu ấy vào Đại học Kỹ Thuật miền Tây Virginia, và cậu ấy sẽ kiếm nốt phần tiền còn lại. Tôi quyết định sử dụng “học bổng” của Elsie Hickam. Tôi cũng vẫn phân vân không biết nên chọn trường đại học nào, có lẽ là chương trình đào tạo kỹ sư ở Học viện Bách Khoa Virginia. Quentin cũng không được nhận học bổng, nhưng cậu ấy bảo nếu như những cậu bé ở miền Tây Virginia, tỉnh McDowell có thể đoạt giải trong Hội Chợ Khoa Học Toàn Quốc thì cậu ấy cũng sẽ tìm được cách vào đại học cho dù không một xu dính túi. Cuối cùng cậu ấy quyết định đăng kí vào Đại học Marshall ở Huntington, miền Tây Virginia. Lúc đầu cậu ấy cũng không biết kiếm đâu ra tiền để đóng học phí, nhưng khi lên đến đó thì đã tìm được cách giải quyết. Dù sao đi nữa, tôi biết rằng cậu ấy sẽ ổn thôi.

Chỉ còn một việc cho BCMA quyết định là phải làm gì với 6 quả tên lửa mà tôi đem về từ Indianapolis. Sherman đề nghị bọn tôi chia đều ra rồi giữ làm kỉ vật, nhưng Quentin phản đối. “Sonny, tớ có ý này,” cậu ấy nói. “Chúng mình thổi đầy khí heli vào quả bóng bay lớn, cột chiếc hỏa tiễn tốt nhất vào đó, thả cho nó bay lên khoảng 10 dặm, sau đó cho nó phóng lên. Tớ đã tính toán rồi, chúng ta có thể cho nó ra ngoài không gian đấy.”

O’Dell lại có ý kiến khác. “Hãy dành ra một ngày trọng đại và phóng tất cả bọn chúng từ sáng đến tối. Bọn mình sẽ ra thông cáo, nhờ Basil viết báo và làm cho nó thật long trọng.”

“Đó sẽ là một ngày để gửi sự tri ân đến với tất cả mọi người,” Roy Lee bảo.

Sherman và Billy đều tán thành.

Quentin ngồi phịch xuống cạnh giường. “Lẽ ra bọn mình có thể thực hiện được điều này rồi. Có thể ra ngoài không gian đấy.” Cậu ấy buồn bã nói.

“Thôi nào Quentin, bọn mình cho nó bay lên khỏi mặt đất đã là kì diệu lắm rồi,” Roy Lee cười ngạo nghễ. “Hãy làm như vậy đi rồi ra khỏi cái thị trấn này khi bọn mình còn có thể.”

CHÚNG TÔI DÁN THÔNG CÁO tại Big Creek và bưu điện lần cuối cùng. Giữa một rừng quảng cáo thịt gà và sữa tươi trong tờ báo của mình, Basil đã làm chúng tôi thật sự nở mày nở mặt:

Đây là khoảnh khắc sẽ đi vào lịch sự của tỉnh McDowell. Vào ngày 4 tháng 6 năm 1960, Tổ chức Tên lửa Big Creek, vừa nhận được huy chương chiến thắng tại Hội Chợ Khoa Học Toàn Quốc, sẽ tổ chức một buổi phóng tên lửa ở Cape Coalwood. Bất cứ ai đọc được thông cáo này đều được mời tham dự. Xin báo cho bạn biết: Người viết cũng sẽ có mặt cùng với tất cả bạn bè của mình. Chẳng có gì tuyệt vời hơn viễn cảnh quả tên lửa bóng loáng ánh bạc phóng vút lên từ bệ phóng đen nhánh, lấp lánh ở bãi than cám, rít lên trong không trung trên nền những dãy núi xanh um, xé toang bầu trời bằng tiếng gầm rú vang dội và kéo theo cả cột khói mịt mù. Có lẽ đây sẽ là cơ hội cuối cùng mà chúng ta có thể chứng kiến được cảnh tượng hoành tráng, hào hùng đó...

Phòng thí nghiệm dưới tầng hầm nhà tôi nồng nặc mùi zincoshine với 6 chiếc hỏa tiễn được nhồi cùng một lúc. Tất cả mấy đứa trong nhóm đều đến phụ, và mùi hương ngào ngạt tỏa ra từ thứ nước cồn ngọt của John Eye còn sót lại làm bọn tôi cười khúc khích.

Tôi thức dậy rất sớm vào sáng thứ bảy trong tháng 6 năm ấy, là ngày phóng tên lửa cuối cùng. Tôi đến bên cửa sổ như thường lệ, nhìn ra những ngọn núi và con đường chạy ngang qua khu mỏ. Tôi nửa như trông chờ dòng công nhân quen thuộc ra vào nhà than, có Bố tôi đứng lẫn trong bọn họ với báo cáo trong tay, khích lệ và chỉ đạo họ, nhưng giờ đây chẳng có một ai. Mặc dù có đơn hàng khai thác than mới nhưng khu mỏ vẫn không trở lại lịch làm việc suốt tuần như trước đây. Lúc đó tôi chợt nghe thấy tiếng cửa sau nhà quen thuộc mở ra rồi đóng lại, chỉ có Bố một mình men theo con đường lên khu mỏ. Ông bước rất nhanh, đầu cúi gằm xuống, cứ như cả thế giới đang trông chờ ông lên văn phòng của mình ngay tức khắc vậy. Hai tay ông thọc sâu vào túi quần bằng vải dù rộng thùng thình, còn chiếc mũ thì ngoắc sau gáy.

Một chiếc xe hơi đang lăn bánh trên đường từ hướng Welch, rẽ phải rồi đi thẳng về trung tâm thị trấn. Tiếp đó, một chiếc khác theo sau và rồi thêm một chiếc nữa. Khi tôi xuống bếp làm bữa sáng, tôi loáng thoáng nghe được tiếng máy xe con và xe tải băng ngang qua nhà. Tôi thoáng nghĩ rằng họ đang đến xem chúng tôi phóng tên lửa, nhưng chắc là không phải. Còn hai tiếng nữa mới bắt đầu cơ mà. Tôi trở về phòng, vận bộ đồ mùa hè quen thuộc vào người - quần jeans, áo sơmi ngắn tay và giày ống. Trước khi đi, tôi nhìn một lượt khắp phòng và bất chợt cảm giác như mình vừa trở về sau 30 năm xa cách. Còn đó những kệ chứa đầy sách và những chồng giấy đầy ắp các phép tính cho hỏa tiễn của bọn tôi. Kia là chiếc tủ quần áo nhỏ, trên nóc đậu mấy chiếc máy bay mô hình. Những mẩu của hỏa tiễn - những chóp tên lửa hình nón cũ, những thân hỏa tiễn bị cong hết cả lại và những phần miệng đầy vết trầy xước nằm rải rác trong phòng. Cái cảm giác ra đi rồi trở về dâng lên mãnh liệt làm tôi bất giác phải ngồi xuống giường một lúc. Vào những lúc như vậy trong quá khứ, Daisy Mae sẽ chạy lại bên cạnh đòi tôi vuốt ve và gãi nhẹ vào tai nó rồi. Nhưng chẳng có động tĩnh gì cả. Tôi ngồi một mình, không gian thật im ắng, chỉ có tiếng xe hơi và xe tải nối đuôi nhau băng ngang qua nhà.

Roy Lee đứng ở cửa sau, lịch sự gõ cửa. Tôi gặp cậu ấy trong bếp. Lúc này Mẹ đang ngồi bên bàn ăn, ngắm nhìn bức tranh bãi biển vừa hoàn thành xong. Trong đó hiện hữu một ngôi nhà bên bãi cát, đằng trước là một người phụ nữ đang đứng dõi ra biển khơi mênh mông. “Đừng có làm mình nổ tung lên đấy nhé,” Mẹ bảo với ánh mắt đầy ngụ ý.

“Vâng, thưa Mẹ.”

Quentin đến trong lúc bọn tôi đang chất mấy quả hỏa tiễn lên băng ghế sau xe của Roy Lee. Auk XXXI dài đến nỗi bọn tôi phải quay cửa xe xuống để nhét nó vào. Quentin cùng tôi ngồi băng ghế sau, nhẹ nhàng nâng niu mấy quả tên lửa. Billy và Sherman thì đứng chờ sẵn bên chiếc cầu cạnh nhà của Sherman rồi cùng nhau chui vào ghế trước xe. Sau cùng bọn tôi gặp O’Dell tại ngã tư Frog Level, rồi cậu ấy cùng lách vào băng ghế sau một cách cẩn thận để không làm méo mó đi mấy bộ thăng bằng mỏng manh. Chúng tôi chỉ trò chuyện vài câu qua loa trên đường đi.

Cách Cape Coalwood một dặm, bọn tôi vượt lên hàng xe đỗ đầu tiên. Tag đang đứng ở đó. Anh ra hiệu ngoắc bọn tôi lại. “Anh dám cá là chưa bao giờ có nhiều xe hơi đến Coalwood kể từ khi nơi đây được thành lập. Anh phải cho đậu một hàng dọc theo con đường rồi mọi người từ đây mà đi bộ vào trong.”

Bọn tôi thật sự bị choáng ngợp trước số lượng xe và người tham dự. Và đằng sau chúng tôi, xe vẫn tiếp tục kéo đến. Roy Lee mang theo hai két nước ngọt và 4 lít nước để mời khách, nhưng rõ ràng là không đủ.

Một số người trông thấy đuôi hỏa tiễn thò ra khỏi cửa sổ xe liền hét lên hào hứng. “Hú hú, những cậu bé hỏa tiễn!” “Mọi người tự hào về các cậu lắm!” “A-OK, Tất cả hệ thống đều hoạt động!”

Chúng tôi chỉ nhận mặt được một số người. “Có vẻ họ đến từ khắp nơi trong tỉnh,” Billy phỏng đoán.

Chúng tôi lái xe ra bãi than cám rồi cẩn thận lấy mấy quả tên lửa xuống. Tag như có mặt khắp nơi, xua đi những người tò mò cứ vây quanh bọn tôi và bắt mấy chiếc xe xếp vào một hàng dọc ngay ngắn. Tôi đứng lên nhìn ngắm con đường ngoằn ngoèo những khúc quanh và mặt trời phản chiếu trên hàng xe dài dằng dặc đến cuối tầm mắt mình. Câu lạc bộ Phụ nữ còn xếp bàn ra ngồi, bày đầy bánh trái, trà nước. Tag dành riêng chỗ ngồi danh dự cho bố mẹ của O’Dell và cả mẹ của Roy Lee nữa.

Đến trưa thì bọn tôi mới sẵn sàng cho quả tên lửa đầu tiên. Chúng tôi giương cờ lên, vẫn là chiếc mà Mẹ O’Dell đã làm cách đây gần ba năm, hơi tả tơi một chút nhưng còn dùng được. Trời chỉ có gió nhẹ. Quentin đã biến xuống phía dưới cùng với điện thoại và máy kinh vĩ. Bọn tôi ra hiệu cho Tag khi mọi thứ đã sẵn sàng và sự im lặng bao trùm toàn khu Cape Coalwood. Tôi nhìn qua cửa sổ lô cốt lần cuối trước khi đếm ngược và nhìn cô Riley đang ngồi chung bàn với Câu lạc bộ Phụ nữ. Hai trong số Bộ Sáu Siêu Đẳng đang quạt mát cho cô. Còn Jake thì đứng cạnh bên cùng thầy Turner.

Auk XXVI có miệng khoét loe đơn giản. Nó rời khỏi bệ phóng rồi rơi xuống trơn tru trong tiếng reo hò của đám đông. 914m, cả bọn đều nhất trí với con số đó rồi thông báo với mọi người, và bọn họ cùng ôhh rồi ahhh lên thán phục.

Auk XVII rộng 3,2cm, dài 107cm, được thiết kế để bay cao 3.048m. Nó bật khỏi bệ phóng với chiếc đuôi khói màu bạc, ban đầu có vẻ hơi lực khực nhưng sau đó một bầu lửa phụt ra đưa nó vút lên không trung. Có lẽ vì nó là quả tên lửa được nhồi cuối cùng nên thuốc nổ chưa hoàn toàn khô. Đám đông ngày càng phình to ra, dường như không nhận ra được vấn đề nên vẫn vỗ tay hò hét hồ hởi khi quả tên lửa bay mất. Sau đó nó rơi ầm xuống làm rung chuyển mặt đất. 2.743m. Không tồi cho một quả tên lửa nhỏ chưa hoàn toàn khô thuốc.

Chúng tôi dựng Auk XXVIII lên và chuẩn bị phóng. Nó được thiết kế để đạt độ cao 4.572m. Việc chuẩn bị phóng tên lửa rất nặng nhọc nên thức ăn nhẹ được chuyển đến bồi dưỡng cho bọn tôi. Ông bà Bundini cùng mấy cô con gái xinh đẹp của họ đang ngồi thư giãn dưới tán cây tỏa bóng mát cả góc đường và vẫy chào chúng tôi. Tôi còn thấy chú Caton đứng thành một nhóm cùng với mấy chú thợ máy. Họ rôm rả hùng biện với đám đông như những chính trị gia thực thụ về quá trình chế tác tên lửa của mình. Chú Dubonnet và mấy vị lãnh đạo Liên minh Công nhân đứng gần đó, khoanh tay lại, miệng cười thỏa mãn.

Auk XXVIII làm tôi có chút lo lắng khi thấy nó hơi nghiêng về phía đám đông trước khi bay thẳng lên rồi vút ngang qua núi Hỏa Tiễn, sau đó tăng tốc trong đám khói mù mịt. “Nó sẽ rơi xuống đằng sau núi đấy,” Billy phỏng đoán và rốt cuộc cậu ấy đã đúng. Bọn tôi trông thấy nó rơi xuống nhưng đám đông quá ồn ào nên chẳng thể nghe thấy tiếng choang của kim loại va vào đá và đất núi như thường lệ.

Tôi định nói với cậu ấy chờ một chút để nhặt nó sau nhưng Billy đã phóng về phía núi mất rồi. Một vài người trong đám đông cũng chạy theo tham gia tìm kiếm cùng cậu ấy. Nửa giờ sau, tất cả bọn họ cùng tất tả chạy về, Billy thì giữ quả tên lửa trên đầu, theo sau là đàn ong hung tợn. Đám đông chạy tán loạn. Jake ra đứng chắn cho cô Riley với cuộn giấy báo trong tay. Khi thấy có quá nhiều mục tiêu, đàn ong không tấn công nữa mà rút lui về núi.

Auk XXIX và Auk XXX đều được thiết kế để đạt độ cao 6.096m nhưng có kích thước khác nhau. Auk XXIX có đường kính 5,08cm, Auk XXX thì 5,715cm nhưng chiều dài ngắn hơn. Auk XXIX dài 182cm và là quả tên lửa dài nhất bọn tôi từng phóng. Nó quá đẹp nên tôi tiếc hùi hụi khi phải phóng nó và rồi chứng kiến nó vỡ tan tành lúc rơi xuống đất. Nó vút lên trong tiếng nổ vang trời, to nhất ở Cape Coalwood từ trước đến nay, và khạc ra chùm lửa vĩ đại, mù mịt khói. Sau đó bọn tôi tính được nó bay lên khoảng 6.437m. Auk XXX cũng rời khỏi bệ phóng trong tình trạng tương tự, nó bay theo quỹ đạo hình parabôn và đạt độ cao 7.010m. Tôi nhìn xuống dưới và thấy Quentin đang sung sướng nhảy lưng tưng trên bãi than cám.

Auk XXXI là quả tên lửa cuối cùng và cũng vĩ đại nhất - dài 198,12cm và đường kính 5,715cm. Bọn tôi cẩn trọng dựng nó đứng lên rồi nhẹ nhàng cắm vào thanh định vị. Nó được gắn chiếc miệng tên lửa mà Tiến sĩ von Braun đã chạm vào trong hội chợ vừa rồi. Độ cao dự tính là 8.047m. Với kích thước to lớn như thế này, tôi nghĩ nó đã chứa quá lượng zincoshine cho phép. Mặc dù biết nó có thể phát nổ nhưng tôi vẫn mong điều này đừng xảy ra. Tôi quỳ xuống và bắt đầu xoắn dây dẫn cho ngòi nổ.

“Sonny,” Roy Lee gọi tôi. “Cậu có biết ai đang ở đây không?”

Tôi đang cắm cúi làm việc vội ngước lên. “Ai?”

“Nhìn kìa.”

Tag rẽ đám đông sang hai bên và tôi thấy Bố đang đứng đó, vẫn trong bộ quần áo lao động. Roy Lee chạy đến và đưa ông ra ngoài bãi than cám. Tôi nghe cậu ấy nói, “Lại đây giúp chúng cháu đi, chú Hickam.”

“Các cháu đâu cần sự giúp đỡ của chú,” Bố nói. “Chú chỉ đến xem thôi.”

Tất cả đều phản đối. “Không đâu, cái gì chú cũng giúp được mà.” “Bất cứ điều gì chú muốn thì cứ làm đi ạ.”

Tôi đứng lên, phủi lớp than cám khỏi quần. “Tên lửa sẽ không bay nếu như không có ai khai hỏa,” tôi bảo. “Lại đây đi Bố.”

Bố chui vào trong lô cốt và tôi dẫn ông lại cạnh nút khai hỏa sau khi đã kiểm tra kĩ lưỡng dây dẫn. “Cái này là của Bố nếu Bố muốn.”

Tôi không thể nhầm lẫn được niềm vui sướng rõ ràng hiện trên khuôn mặt Bố khi ông quỳ trước nút khai hỏa. Roy Lee thông báo từ cửa sau. “Bất cứ khi nào chú sẵn sàng thì mình phóng nhé,” cậu ấy bảo.

Tôi đếm đến 0, Bố gạt nút. Auk XXXI vỡ òa lên trong đám khói lửa ồ ạt dội xuống bệ phóng. Đám đông phải lùi lại một bước, một số người thậm chí còn bắt đầu bỏ chạy. Auk XXXI dường như xé toạc bầu không gian trong thung lũng, một làn xung lực bùng lên quanh bãi than cám. Những người phụ nữ thét lên còn cánh đàn ông thì bịt chặt tai lại. Bọn tôi phóng vụt ra ngoài, Billy mang theo máy kinh vĩ, O’Dell cầm theo chiếc ống nhòm. Tiếng sấm ầm ì mãi không dứt. Auk XXXI ngày càng bay lên cao và vẫn tiếp tục tạo áp lực liên tục lên chúng tôi. Đàn ông, phụ nữ và trẻ em dõi theo mà miệng cứ há hốc, mắt mở to tròn, còn tiếng hò reo thì nghẹt lại trong cổ họng.

Tại Big Store, mấy cụ già không đến xem cũng phải nhổm dậy khi nghe thấy tiếng sấm vang rền. Họ đổ nhào ra đường, dụi mắt. Đuôi khói lửa phụt ra từ tên lửa tạo thành một vệt dài ngang qua núi như ngón tay của Chúa vừa trỏ lên trời xanh. Tại nhà thờ, Cha Richard Bé Nhỏ vội chạy đến tháp chuông bắt đầu gióng chuông để ăn mừng. Vài kỹ sư thực tập xuống từ Ohio đang ở trên mái nhà của Club House với bạn gái của họ bên chiếc kính viễn vọng của Jake. Họ đồng loạt nâng chai bia trong tay vì mấy cái vật vừa vụt bay lên trên những đỉnh núi.

Roy Lee dán chặt mắt vào đồng hồ. “Ba mươi tám, ba mươi chín, bốn mươi...”

“Vẫn còn thấy nó,” Billy tuyên bố, đuôi khói xám xịt đã chuyển thành màu vàng nhạt. “Sắp biến mất rồi...”

“Mất dạng rồi,” Billy thông báo.

Biến mất vào giây thứ bốn mươi bốn. Tôi nhẩm tính. Cứ cho là nó bay lên thẳng thì nó biến mất khi đạt độ cao 9,449m, gần 10km. Tôi cảm thấy như có gì đó chuyển động cạnh mình và thật ngạc nhiên khi thấy Bố đang nhảy nhót dọc theo bãi than cám, vung vẩy chiếc mũ trong tay. Ông còn đắc chí hét vang. “Đẹp quá! Đẹp quá!”

Vào khoảnh khắc Auk XXXI ào ào phóng lên bầu trời ngập nắng trong cái ngày huy hoàng ấy, tôi lại đứng ngắm nhìn Bố rồi kiên nhẫn chờ đợi với hy vọng rằng ông sẽ choàng tay qua vai tôi và sau cùng sẽ nói rằng tôi đã làm một điều gì đó tốt đẹp.

“Kia kìa,” tôi nghe Billy hô to. “Nó kia rồi!”

Dòng người dâng lên từ bên kia đường băng ngang bãi than cám, cùng bọn tôi đuổi theo quả tên lửa sau cùng tuyệt vời đó. Bố ngừng nhảy nhót và chụp mũ lên đầu. Ông nghiêng người như vừa bị một vật gì đó đè nặng lên mình. Rồi ông nhìn tôi, miệng hé mở, và tôi trông thấy trong mắt ông một cảm xúc lẫn lộn giữa niềm hân hoan và cả nỗi đau hòa lẫn với sự sợ hãi. Tôi chạy lại sốc vai ông lên, giúp ông lấy lại hơi thở. “Bố làm rất tốt đấy, Bố ạ,” tôi nói trong tràng ho khàn đục vang lên làm cả người ông rung chuyển. “Chưa bao giờ có ai phóng được quả tên lửa tuyệt vời như Bố đâu.”

Người dịch:Lâm Thanh Tùng - Làm ebook: thanhbt - Ngày hoàn thành: 04/09/2015
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.