Những Cậu Bé Hỏa Tiễn

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19. VƯƠN CAO HƠN VÀ TIẾN BƯỚC

❊ ❊ ❊

Auk XXI

DƯỜNG NHƯ CÓ AI VỪA LẺN VÀO trong lòng tôi và tắt đi một chiếc công tắc. Tôi cảm thấy hụt hẫng và nặng nề. Những ngày sau đó, tôi ngừng việc chế tạo tên lửa, ngừng đọc sách hỏa tiễn, và cũng chẳng bén mảng tới xưởng kim khí điện máy. Tôi cố gắng hạn chế tiếp xúc với bố mẹ càng nhiều càng tốt, chẳng bước chân đến gần phòng ngủ của Bố, thức dậy thật sớm và đứng trong bóng tối cả tiếng đồng hồ trước khi xe buýt tới đón.

Tôi cảm thấy sợ hãi nhưng lại không dám thừa nhận điều này, ngay cả với chính bản thân mình. Phải chăng tôi đã trở thành một trong số họ? Phải chăng cái chết của chú Bykovski - chẳng cần hỏi gì cũng biết là lỗi của tôi - và tai nạn của Bố cuối cùng cũng khiến tôi trở về với thực tại? Rốt cuộc tôi sẽ mãi là một người dân của miền Tây Virginia, luôn là kiểu người khắc kỷ và lãnh đạm, chịu đựng sống trong nghịch cảnh, mang theo nhiều tội lỗi mà chẳng bao giờ dám phơi bày nó ra ánh sáng? Tôi từng nghĩ sẽ đến nhà thờ, chỉ để đi vào trong, quỳ gối xuống trước thánh giá và cầu xin được gánh chịu những nỗi đau. Chúa đã mang theo những đau đớn - nó thật sự là món quà của Ngài ban tặng cho chúng ta. Vậy chẳng phải chúng ta, những con chiên của Ngài, cũng nên chịu đựng giống như vậy hay sao? Tôi kinh tởm chính bản thân mình vì cái cảm giác trống rỗng đáng xấu hổ đó.

Chú Ferro bắt gặp tôi đi ngang qua nhà thờ và níu tôi lại nói chuyện với chú ấy. “Mấy chú thợ vừa làm cho cháu một quả hỏa tiễn mới đấy. Cháu xem có thể đổ nhiên liệu vào rồi phóng nó vào cuối tuần này được không?”

“Chuyển lời cám ơn đến họ giúp cháu, nhưng cháu không còn liên quan gì đến chuyện chế tạo tên lửa nữa đâu ạ.” Tôi bước lên vài bậc thềm trước nhà thờ rồi quay lại. Nhà thờ cũng thuộc về công ty mà. Tôi có thể đến gặp Richard Bé Nhỏ nhưng ông ấy ở xa quá và gặp để làm gì nhỉ? Ông sẽ lại trích dẫn những đoạn trong Kinh Thánh mà tôi đã thuộc làu làu.

Jake! Tim tôi giật nảy lên khi nghĩ đến anh ấy. Còn ai có thể cảm thấy yêu đời hơn anh ấy nữa? Tôi chạy vội đến Club House nhưng cô Davenport bảo rằng anh đã đi Ohio vào sáng nay mất rồi.

Tôi leo lên xe đạp rồi đi về nhà, giữa đường thì gặp ông Van Dyke đang đứng trước văn phòng và gọi tôi lại. Tôi dừng lại, mắt nhìn xuống đất trong khi nghe ông tán dương Bố. “Sự dũng cảm của ông ấy là sự cổ vũ lớn lao đối với tất cả chúng ta,” ông Van Dyke kết luận.

“Vâng thưa ông,” tôi đáp như học thuộc lòng như những thằng bé Coalwood ngoan ngoãn vẫn làm. “Cháu chắc rằng ông nói đúng ạ.”

Sau khi nói chuyện với ông tổng quản đốc xong, tôi cố gắng đạp xe nhanh qua trung tâm thị trấn, nhưng bị chú Dubonnet bắt gặp ngay trước cổng tòa nhà của Liên minh Công nhân. “Sonny, chờ đã,” chú ấy gọi và khi tôi dừng hẳn thì lon ton chạy lại. “Bố mẹ cháu khỏe không?”

“Mẹ cháu khỏe ạ,” tôi lễ phép đáp.

“Còn cháu?”

“Dạ rất khỏe ạ.” Lại thêm một câu học thuộc lòng nữa. “Cháu đang vội ạ.”

Chú Dubonnet nắm ghi-đông xe tôi lại. “Chú biết Ike quan trọng với cháu như thế nào, nhưng cháu nên thả lỏng một chút.”

“Cháu thật sự đang vội thưa chú.”

Chú buông xe tôi ra. “Vậy chú nghĩ cháu nên đi ngay đi.”

Đêm đó, tôi nằm trên giường, ngước mắt nhìn vào bóng tối. Nghe Daisy Mae grừ grừ, tôi nựng đầu nó nhưng chẳng nói gì. Tôi chẳng có gì để nói cả. Tôi cũng chẳng buồn cầu nguyện mà chỉ nằm đó chờ cho đêm dài trôi qua.

Vào những buổi sáng, tôi nhìn quanh Coalwood và mọi thứ trông thật gớm ghiếc. Công ty đang cho tháo dỡ các đường ray xe lửa, những đội công nhân rút chốt và kéo những thanh sắt lên khỏi mặt đất. Những dấu vết của đường ray để lại trên mặt đất trông giống như một vết sẹo đen ngòm cắt ngang thị trấn. Không còn những xe than, Coalwood sẽ không còn bị bao phủ bởi bụi than ngày này qua tháng nọ nữa, nhưng dù gì, tôi vẫn trông thấy những lớp than xấu xí bám chặt lên thân thể mỗi người ở đây và chẳng bao giờ có thể gột sạch được.

Bây giờ tôi đi học mà chẳng còn sợ bị điểm xấu và tôi cũng chẳng cảm thấy sợ điều gì nữa cả. Roy Lee dạt mấy đứa khác ra để ngồi xuống đằng sau tôi. “Sao rồi anh bạn?” cậu ấy hỏi vọng từ sau lưng tôi.

“Bình thường,” tôi đáp lấy lệ rồi nhắm mắt giả vờ ngủ.

Tôi ngồi một mình trong giảng đường trước giờ vào lớp và vào giờ ăn trưa, tôi cáu gắt với Quentin khi cậu ấy cố gắng lại ngồi gần mình. “Tránh xa tớ ra,” tôi bảo. Cậu ấy bật ngay dậy như thể vừa bị tôi đá vậy.

Tôi trông thấy Valentine và Buck đang ngồi cùng nhau, giữa họ dường như có rất nhiều thứ trên đời này để nói. Tôi chẳng can thiệp vào làm gì. Chị ấy đã diễn xong màn kịch thương hại của mình. Chị ấy bắt gặp ánh mắt của tôi, gật đầu và cười nhẹ. Tôi ngoảnh mặt làm ngơ.

Dorothy và Jim đang đi xuống hành lang, tay trong tay đi về phía tôi. Dorothy cố nói chuyện với tôi. “Sonny,” cô phải tránh qua, nếu không thì tôi đã đâm thẳng vào người cô ấy rồi.

“Đúng là thằng đần độn,” tôi nghe Jim nói với cô ấy.

Cô Riley bảo tôi ở lại sau giờ học. “Sonny, cô rất lấy làm tiếc về bố em. Ông ấy sao rồi?”

“Tốt ạ.” Tôi đợi cho cô muốn nói gì thì nói cho xong rồi đi.

Cô nhìn tôi một lúc, tỏ vẻ lo lắng. “Cô nghe nói em không còn tiếp tục chế tạo tên lửa nữa à?”

Thật ngạc nhiên, tôi lại cảm thấy một điều gì đó. “Đúng thế ạ,” tôi đáp. Tim tôi như đau nhói. Tôi nín thở cơ hồ đứng trên tảng băng đang rạn vỡ.

“Sao vậy?”

“Tại sao lại không? Ai quan tâm chứ?”

“Cô, Quentin và mấy đứa hỏa tiễn còn lại.”

“Vậy thì họ có thể tự chế tạo tên lửa lấy,” tôi càu nhàu một cách ngoan cố. “Không cần em họ vẫn có thể làm được vậy.”

“Em đang tự thương hại bản thân mình,” cô thì thầm. “Và chẳng có chút tự hào nào. Một sự kết hợp tệ hại.”

Tâm trạng tôi chợt bừng lên như có dòng điện vừa chạy ngang người. “Cô biết em cảm thấy gì mà nói?” Tôi tự nuông chiều sự tự thương hại của bản thân mình, sự xấu xa trong tôi sùi lên như sữa thiu.

Cô Riley chẳng chớp mắt một lần nào suốt trong lúc tôi buông lời chỉ trích. “Đưa tay cho cô nào,” cô bảo.

“Gì cơ?”

Cô vươn tay ra và nắm lấy bàn tay tôi, lúc này đang nắm chặt lại. Cô gỡ từng ngón tay ra. Tay cô thật ấm áp, mềm mại. Tôi biết rằng tay mình thì đang lạnh ngắt. Từ khi tai nạn xảy ra, tay tôi lúc nào cũng lạnh cóng như vậy. Mặc cho vào ban đêm tôi có cuộn vào chăn ấm cách mấy thì tôi vẫn cảm thấy lạnh. “Sonny,” cô nói, “nhiều chuyện đã xảy ra với em rồi, có lẽ nhiều hơn những gì cô được biết. Nhưng cô cho em biết, nếu như ngừng chế tạo tên lửa vào lúc này, em sẽ hối hận cả đời mình cho mà xem.”

Tôi rút tay lại. Tôi sẽ không để cho cô làm mình bối rối. Tôi phải kiên quyết làm theo những gì mình vừa đặt ra. Nó là cách duy nhất để tôi có thể vượt qua những rắc rối mình vừa tạo nên, và có lẽ sẽ làm được chút gì đó đúng đắn.

“Em phải gạt nỗi đau và sự giận dữ sang một bên để tiếp tục công việc của mình,” cô Riley bảo.

Lại nữa rồi, một kiểu điển hình của miền Tây Virginia - một công việc cao cả. Lẽ ra tôi phải thấy trước việc này sẽ diễn ra chứ. Vâng, chúng tôi đều có công việc để làm trong cái tiểu bang này, nai lưng ra làm lụng cật lực tiêu tốn hết sức khỏe cho thế giới ngoài kia, để rồi ngày hôm sau lại tiếp tục công việc như vậy và rốt cuộc là chẳng nhận được gì. “Công việc của em là gì?” tôi thô lỗ gặng hỏi.

Cô tảng lờ giọng điệu của tôi. “Công việc của em là chế tạo tên lửa, Sonny ạ.”

“Tại sao?”

“Chẳng có lý do gì cả, nó vinh danh cho chính bản thân em và ngôi trường này.”

Tôi muốn trốn chạy, đập toang cái lớp học của cô rồi quay lưng đi, không một lần ngoái lại. “Nếu như em không thích công việc này thì sao?” tôi phản bác một cách yếu ớt.

Cô nhìn xuyên thấu tim tôi và nói. “Nếu vậy, nếu thật sự như vậy, thì em hãy cứ làm tất cả những gì có thể.”

SHERMAN GỌI TÔI VÀ BẢO: “Sonny, cậu hãy đi đến trạm xe buýt ở Little Store ngay đi.”

“Chi vậy?”

Cậu ấy đã nói vậy, bảo tôi phải làm gì. Nếu như Sherman, một người tốt và dũng cảm như thế, đã nói thì tôi phải tin thôi. Tôi lao vội ra khỏi cửa.

Cô Bykovski đứng lẻ loi bên kia đường đối diện Little Store với hai chiếc vali rẻ tiền bên cạnh. Ông Van Dyke đã cho cô ở lại nhà trong vòng một tháng nhưng chỉ sau hai tuần thì cô quyết định ra đi. Sherman bảo cô ấy định về vùng nông thôn để sống với bà con, gần bệnh viện đang chăm sóc con gái của cô. “Cháu đến để thật tâm xin lỗi, thưa cô.” tôi nói với cô. Cô nhìn tôi nhưng chẳng nói gì. Tôi đứng thẳng người lên hết mức có thể rồi nói tiếp: “Hoàn toàn do cháu nên chú Bykovski mới phải lên công trường làm việc.”

Tôi giật mình khi thấy cô mỉm cười. “Ike có thể trở lại làm việc ở xưởng kim khí điện máy bất cứ lúc nào ông ấy muốn. Đôi khi bố cháu nổi giận nhưng luôn là người công bằng mà. Nhưng chú Ike không muốn quay lại và chính cô cũng vậy. Cô chú cảm thấy số tiền tăng lên rất hữu ích.”

“Nhưng chính cháu đã -”

“Ike rất yêu quý cháu Sonny ạ,” cô bảo. “Cháu biết không?”

“Vâng thưa cô, nhưng -”

“Im,” cô bình tĩnh nói. “Im lặng ngay đi.” Cô thở dài và nhìn ra xung quanh con đường. “Nơi này thật tốt đẹp. Sạch sẽ và yên bình. Ước gì cả nhà cô được sống ở đây mãi.”

Tim tôi như có ai vừa kẹp lại, đau nhói.

Chiếc xe buýt trờ tới. “Nhưng dù sao, việc này cũng đã xảy ra,” cô bảo.

Tôi nhấc vali của cô, giúp tài xế chất nó lên xe. “Đừng quên Ike cháu nhé,” cô bước lên cửa xe rồi quay lại nói.

“Cháu sẽ không quên đâu ạ,” tôi hứa rồi bước lùi lại tránh ra xa khỏi xe buýt.

Cô tìm chỗ ngồi rồi mở cửa sổ ra và nở nụ cười hiền hậu với tôi. “Có một thứ mà cháu có thể làm đấy,” cô bảo. “Một thứ mà Ike sẽ rất thích.”

“Gì vậy, thưa cô?”

“Hãy tiếp tục phóng những chiếc hỏa tiễn đó nhé!” Cô đóng cửa lại, nở một nụ cười buồn bã, rồi xe buýt bắt đầu lăn bánh. Tôi nhìn theo con đường đến khi xe khuất sau khúc quanh dưới chân núi.

Một cơn gió lạnh tràn lên từ phía dưới khu lòng chảo. Những hàng cây sơn thù du dưới chân núi đung đưa vẫy gọi như muốn khoe với tôi nét rực rỡ của chúng. Chúng nhìn tựa như những bó hoa trắng lộng lẫy trong sắc xanh của sức sống tươi mới mà Chúa vừa đặt xuống trước mặt những cây sồi già ngàn năm và những cây mại châu sừng sững. Dường như tôi vừa nghe thấy tiếng gì đó và ngước mặt lên truy tìm nguồn gốc của nó. Nhưng đó không chỉ là những âm thanh đơn độc mà chính là Coalwood đang chuyển động, thì thầm, âm ỉ khúc giao hưởng bất tận của cuộc sống, công việc, nghĩa vụ và trách nhiệm. Tôi lặng lẽ đơn độc bên lề đường, lắng nghe thị trấn ngân nga bài ca công nghiệp của chính nó.

BA TUẦN SAU KHI TAI NẠN XẢY RA, Auk XXI được phóng lên, cùng lúc đó, Bố tôi bỏ mặc lời khuyên can của “Thầy lang”, trở lại làm việc với con mắt đờ đẫn, mù lòa và hàng đống mũi khâu trên trán. Mẹ nhìn Bố ra đi rồi trở lại bàn ăn trước bức tranh tường, giả vờ như không để ý đến mấy người thợ của công ty vào nhà gắn lại chiếc “hắc phôn”. Còn tôi thì chẳng có gì để nói với họ cả. Ai cũng có công việc riêng của mình mà.

Mẹ làm cơm tối mỗi ngày và để trong lò rồi trở về phòng. Jim và tôi tự lấy những gì mình thích và đem về phòng riêng để ăn. Bố hiếm khi về nhà, mỗi khi có mặt, ông ăn những thứ nguội lạnh còn sót lại. Tôi thật sự mong rằng cuộc sống sẽ diễn ra như vậy hết kiếp này. Jim đã được cấp học bổng cho môn bóng bầu dục và sẽ ra đi vào tháng 7 tới. Tôi còn học một năm nữa và cũng sẽ ra đi bằng bất cứ giá nào. Tôi chẳng dự định xài một đồng nào của bố mẹ để vào đại học hay dùng cho việc gì khác cả. Jake luôn nói rằng Quân Đội hay Không Quân sẽ sẵn sàng thâu nhận tôi, gia nhập vào đó là một ý định không tồi chút nào, luôn có trợ cấp cho quân nhân mà. Tôi sẽ tự học đại học và một lúc nào đó hợp lý, tôi sẽ đến Cape Canaveral.

Chiếc ống liền thân không mối hàn mà tôi yêu cầu chú Caton đặt đã được chuyển tới. Chú bảo Bố đã ký duyệt mà chẳng nói một lời nào. Quentin và tôi chưa sẵn sàng giải quyết những công thức của miệng tên lửa De Laval đề cập trong sách. Nhưng chú thợ máy đã chế tác miệng tên lửa mới được khoét loe miệng sâu hơn; hy vọng chúng tôi sẽ đạt được chút thành công từ thiết kế hội tụ - phân kì này.

“Hãy quan sát xem chiếc tên lửa này bay ra sao,” tôi nói dự đoán của mình với mấy đứa còn lại trong một cuộc họp của BCMA tại giảng đường vào buổi sáng. “Cái này đã sẵn sàng để bay rồi đấy!” Tôi xin lỗi mọi người về sự lẩn tránh của mình sau vụ tai nạn, và họ tỏ ra bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Đây chính là phong cách của miền Tây Virginia, và ở điểm này, họ giỏi hơn tôi.

Ngay lúc bấm nút khai hỏa thì tôi đã biết đây sẽ là quả tên lửa tốt nhất của bọn tôi. Một ngọn lửa nóng hổi, hình nón phụt ra từ đáy của Auk XXI khi nó bắt đầu rời khỏi bệ phóng. Nó vút lên bầu trời xanh thẳm, mang theo đuôi khói trắng dài thườn thượt. Hai đứa học sinh trường Big Creek khác là Dean Crabtree và Ronnie Sizemore cũng tham gia giúp đỡ chúng tôi hôm nay. Chú Dubonnet, mấy người thợ máy và 30 người dân Coalwood khác cùng hò reo. Basil thì nhảy nhót cạnh chiếc Edsel của anh. Auk XXIrơi xuống y như tôi dự tính. Tôi tận hưởng tiếng uỵch mỹ mãn khi nó chạm đất. Thật hoàn hảo. “Một ngàn hai trăm bốn mươi lăm mét,” Quentin báo cáo.

“Chúng ta đã vượt lên thêm ba trăm lẻ năm mét,” Roy Lee bảo. “Chúng ta sẽ đạt được một ngàn sáu trăm mười mét vào lần tới cho mà xem.”

“Chúng ta sẽ đạt được,” tôi bảo, “nhưng đây là lần cuối cùng chúng ta dùng chất nổ kẹo ngọt.” Tôi đã bàn luận điều này với Quentin. “Lần tới chúng ta sẽ sử dụng bột kẽm và lưu huỳnh. Chúng ta sẽ đạt được độ cao tối đa.”

Sherman lặng người đi. “Chúng ta biết gì về bột kẽm và lưu huỳnh chứ?”

“Không nhiều, nhưng chúng ta sẽ tìm hiểu.”

“Nhưng chất nổ kẹo ngọt đang hoạt động tốt mà!” Billy phản đối.

“Đúng rồi,” O’Dell đế thêm vào. “Tớ nghĩ bọn mình không nên thay đổi gì cả.”

“Bột kẽm và lưu huỳnh,” tôi bảo. “Sẽ được sử dụng vào lần tới. Nếu ai không thích thì cứ việc bỏ cuộc.”

“Ai bầu cậu làm vua thế nhỉ?” Sherman gặng hỏi.

“Tớ chỉ huy ở đây,” tôi đáp lại, cố gắng tỏ ra là một người đàn ông cứng cỏi, “và mọi việc sẽ diễn ra như thế.”

Roy Lee vẫn đứng đó khi mấy đứa khác lùi lại. “Trời đất, Sonny, bình tĩnh nào.”

“Đừng có thách tớ, Roy Lee,” tôi bảo cậu ấy. “Tớ và Quentin sẽ thiết kế một cái miệng tên lửa rất phức tạp, và bọn tớ cần một chất nổ đẩy tiên tiến hơn để dùng với nó.”

“Được thôi. Nhưng sao cậu không bàn thảo với mọi người?”

“Vì tớ không có thời gian để giải thích mọi chuyện mà tớ định làm.”

“Cậu nôn nóng như vậy vì cái gì?”

“Tớ - chúng ta sẽ phải chiến thắng trong hội chợ khoa học vào năm sau. Để thực hiện điều này, bọn mình phải giỏi hơn gấp đôi bọn học sinh của trường Welch High. Còn rất nhiều thứ phải học và làm trước khi sự kiện đó diễn ra.”

“Sao cậu lại muốn thắng trong hội chợ khoa học đó?”

“Bộ tớ phải bảo vệ ý kiến cho tất cả những gì tớ làm à? Không phải tớ đã làm hết mọi thứ trong cái hội này sao?”

Roy Lee cau có. “Không, cậu không làm tất cả mọi việc. Nhưng cho dù cậu có làm hết đi nữa, thì tớ nghĩ cậu cũng không nên nói với mọi người bằng cái giọng đó.”

“Tớ không đếm xỉa đến việc cậu nghĩ gì,” tôi gằn từng tiếng một.

Roy Lee bất ngờ tung nắm đấm vào ngực tôi. Tôi nằm lăn ra bãi đất khô cứng. Tôi đưa tay lên xoa ngực - đau thật - trong khi cậu ấy đang đứng trên người tôi, nắm đấm đang sẵn sàng tung ra. “Thằng bại não,” cậu ấy rít lên. “Bọn tớ đã làm hết mình cho cái tên lửa của cậu. Vậy mà cậu nghĩ là có thể xuống đây và chẳng xem bọn tớ ra cái quái gì à? Nếu như cậu thật sự nghĩ vậy thì đứng lên nào. Tớ sẽ đạp cậu lăn kềnh ra một lần nữa đấy!”

Tôi ngồi trên mặt đất, tay vẫn ôm lấy ngực. “Tớ muốn dùng bột kẽm và lưu huỳnh, chỉ có vậy thôi,” tôi run rẩy nói.

“Chúa ơi, sao cậu ngớ ngẩn thế,” Roy Lee thốt lên rồi lắc đầu. “Cậu muốn sử dụng cái quái gì cũng được.” Cậu ấy đưa tay ra giúp, tôi bắt lấy và được kéo đứng dậy. “Tớ xin lỗi vì đã đấm cậu.”

“Còn tớ thì không xin lỗi đâu,” tôi nói và tôi thực sự nghĩ vậy.

Người dịch:Lâm Thanh Tùng - Làm ebook: thanhbt - Ngày hoàn thành: 04/09/2015
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.