Những Cậu Bé Hỏa Tiễn

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14. CỘT THAN PHÁT NỔ

❊ ❊ ❊

Auk XVI - XIX

TỪ KHI nhận được lá thư từ người đàn ông vĩ đại đó, tôi cảm thấy như mình đã thực sự được gia nhập vào đội ngũ của Tiến sĩ von Braun. Vào ngày 1 tháng 2, tôi nghe radio loan báo tin người Nga lại tiếp tục phóng Luna 1, vật thể nhân tạo đầu tiên có thể thắng được sức hút của trái đất. Vận tốc cần đạt được để thực hiện được điều này là 25.500 dặm/giờ, tương đương với 7 dặm/giây, một khoảng cách mà tôi dễ dàng tưởng tượng được vì nó ngang bằng với con đường từ Coalwood đến Welch. Khi người Nga phóng con tàu vũ trụ của họ về hướng mặt trăng, tôi cũng trèo lên mái nhà của Club House, dùng kính viễn vọng của Jake để cố nhìn thấy dấu vết của nó. Jake không tham gia cùng tôi lần này vì anh đang bận hẹn hò với cô thư ký mới nhất của ông Van Dyke, một cô nàng tóc đỏ đến từ Ohio. Mặc dù bà Van Dyke đã dọa là sẽ thuê một ả thư ký xấu xí cho chồng mình nhưng sự thật thì một cô nàng xinh xắn khác từ miền Bắc lại xuất hiện. Jake đứng bên dưới rồi gọi với lên hỏi tôi: “Thấy người Nga trên mặt trăng chưa, Sonny?”

Tôi thò đầu ra khỏi cạnh mái nhà và vẫy tay. “Chưa thấy gì, anh Jake ạ. Anh có thấy gì ở dưới đó không?”

Anh ngửa đầu ra sau, hướng về phía mặt trăng và cất tiếng hú vang vọng, ngay lúc đó thì cô nàng tóc đỏ xuất hiện tại hiên nhà của Club House, tiếng đinh giày kêu lích kích. Mắt tôi xoe tròn cả ra khi chứng kiến Jake ôm cô nàng vào lòng, xoay một vòng, thò tay bóp vào ngực cô ấy rồi đưa cô ra chiếc xe Corvette của anh. Cả hai cho bánh xe xoay tít và phóng về một nơi vô định nào đó. Bỗng tôi cảm thấy ghen tị với anh, thầm ước một ngày nào đó tôi cũng học được sự tự tin và những lạc thú của cuộc đời như vậy. Nhưng sâu thẳm trong trái tim tôi với một niềm đau vô tận, tôi nghi ngờ rằng mình chẳng bao giờ có thể đạt được điều đó. Được sinh ra và thuộc nòi giống miền Tây Virginia, đối với tôi, nghĩ về một niềm vui quá độ là việc xa xỉ, và có lẽ là một tội lỗi nữa.

Tôi trở lại với chiếc kính viễn vọng và hé nhìn qua lăng kính. Theo dự đoán thì con tàu của người Nga sẽ có màu đỏ. Tôi ở trên mái nhà cả đêm trong chiếc áo len nặng trịch; một lúc sau tôi thiếp đi cạnh ống khói, rồi giật mình tỉnh dậy và lại nhìn qua kính viễn vọng. May thay, chẳng có một ngôi sao màu đỏ mang tính đột biến to lớn nào xuất hiện trên mặt trăng vàng tròn vành vạnh cả. Hôm sau, tờ Welch Daily News cho biết Luna 1 đã bay chệch mặt trăng nhưng không nhiều lắm, chỉ khoảng 3.728 dặm mà thôi. Các chính trị gia và nhà bình luận lo ngại rằng việc gì sẽ xảy ra nếu lần thử nghiệm sau người Nga có thể đụng vào mặt trăng, chúng ta sẽ tiếp tục sống trong một thế giới như thế nào đây? Tôi cũng lo lắng theo. Đến lúc nào chúng ta mới có thể đuổi kịp người Nga đây? Mỗi lần người Mỹ phóng lên một vệ tinh thì người Nga lại phóng lên một chiếc to lớn và vượt trội hơn. Nhưng tôi tin rằng ít nhất cũng còn có Wernher von Braun đang cố gắng làm một điều gì đó. Và trong sức mọn của mình, tôi cũng đang nỗ lực không ngừng.

Mỗi ngày sau giờ tan học, tôi đều vội vàng phóng đến bàn học và miệt mài nghiên cứu cuốn sách hỏa tiễn. Vào cuối tuần, Quentin cũng bắt xe sang nhà tôi để được trực tiếp tham khảo cuốn sách này. Cả buổi sáng, cậu ấy ngồi suốt ở chái nhà, cẩn thận, tôn kính lật từng trang sách, mặt đanh lại tỏ vẻ đang tập trung cao độ. Tôi cố ngồi xuống bên cạnh cậu ấy nhưng có quá nhiều điều tôi muốn thắc mắc và điều đó sẽ gây xao lãng cực kì. Chipper vắt vẻo trên vai Quentin, hai con mắt nhỏ đen nhánh của nó đang dõi theo từng trang sách. Thật ra, sự thích thú của nó làm tôi lo sợ thì đúng hơn. Mùa đông năm ngoái, Chipper đã từng gặm nhấm cuốn Kinh Thánh của gia đình, xuyên suốt từ mục Genesis đến Revelation, xé vụn mọi hồi ức của nhà Hickam từng chút một. Mẹ thì luôn cho nó là một con vật dễ thương nhất trên đời. Nhưng đối với tôi, bất cứ một vết gặm nào xuất hiện trên trang giấy của cuốn sách hỏa tiễn thì tôi thề sẽ phát động ngay mùa săn bắn đặc biệt nhằm vào con vật gặm nhấm có đuôi lông lá này.

Mẹ làm bánh mì xúc xích chiên cho bữa trưa rồi gọi bọn tôi vào bếp. Vào đến bàn ăn mà Quentin vẫn không ngừng lật sách. Rốt cuộc cậu ấy cũng phát biểu, “Có rất nhiều lý thuyết trong sách dành cho người đọc đã thông thạo những đề tài mà chúng ta chưa hề biết đến như nhiệt động lực học và tích phân. Cậu có chú ý đến đoạn thảo luận về đối lưu giữa en-trô-pi và đẳng nhiệt không?”

Tôi kéo ghế lại gần Quentin. Tôi đã bỏ qua chương sách mà cậu ấy đang đọc, có tựa đề “Cơ bản về khí động lực.” “Tớ không nghĩ rằng trong chương này có gì giúp bọn mình chế tạo ra một quả tên lửa tốt hơn cả,” tôi phân trần. Thật ra, hàng đống trang sách chứa đầy công thức trong đó đã làm tôi ngần ngại, không màng nghiên cứu qua.

“Có lẽ là không,” cậu ấy lạnh lùng đáp lại, nhìn tôi một cách khinh thường như thể bất ngờ trước suy nghĩ nông cạn của tôi. “Chẳng lẽ chúng không phải là những thứ cậu muốn tìm hiểu à? Tất cả những công thức này đều thể hiện những gì xảy ra cho khí ga khi nó đi qua một ống dẫn.” Cậu ấy nhìn tôi lần nữa. “Sonny, ống dẫn này và miệng tên lửa hoàn toàn giống nhau đó!”

Có lẽ mặt tôi đang đờ ra vì thấy Quentin thở dài, lật trang sách ra rồi chỉ vào bức ảnh minh họa: hai hình thang nằm hai bên, hai cạnh nhỏ đối diện nhau. Hình vẽ được chú thích “Những đặc điểm của ống dẫn dành cho khí nổ và nén ở dưới vận tốc âm thanh hay nhanh hơn vận tốc âm thanh.” “Đây rồi,” cậu ấy hoan hỉ. “Câu trả lời cho mọi thứ là ở đây này. Cậu thấy không?”

Tôi liếc mắt qua bức vẽ minh họa. “Thấy cái gì cơ chứ?”

“Nhìn này! Nó giải thích rõ miệng tên lửa hoạt động như thế nào, vì sao nó lại được thiết kế như vậy. Cậu cũng không thèm đọc về miệng tên lửa De Laval à?”

Ít nhất thì cái này tôi cũng đã xem qua rồi. Carl Gustav De Laval là một kỹ sư người Thụy Điển, ông đã chỉ ra rằng khi gắn một ống dẫn phân kỳ vào phần hội tụ của miệng tên lửa (đại khái là chổng ngược cổ một vật xuống phần họng nhỏ hẹp của một vật khác) thì chất lưu (hay khí) phụt ra từ phần họng sẽ chuyển thành động năng phản lực. Nói cách khác, khí đi ra khỏi ống dẫn sẽ nhanh hơn rất nhiều lần so với lúc đi vào. Khi tôi nói cho Quentin nhận thức của mình về lĩnh vực này thì cậu ấy gật đầu. “Đúng, đúng. Cậu hiểu rồi đấy. Quá tốt.”

“Vậy chúng ta nên chế tạo...”

Nét mặt Quentin toát lên vẻ tự mãn. “De Laval đã tính toán rất chính xác cho việc chế tạo miệng tên lửa. Chúng ta sẽ làm theo, Sonny ạ,” nói rồi cậu ấy quay lại bàn ăn, với lấy miếng bánh mì kẹp xúc xích, “và độ cao tên lửa của chúng ta đạt được sẽ không còn tính bằng mét nữa mà sẽ bằng dặm.” Quentin ngoạm một miếng thật to và nhai ngấu nghiến, vài cọng bắp cải còn lòng thòng quanh mép.

“Sẽ làm được nếu như chúng ta có thể hiểu được mấy công thức trong này,” tôi bảo.

Quentin gật gù. “Đúng. Đó mới là vấn đề cần giải quyết đấy.”

MỘT ĐÊM, một cơn địa chấn làm tôi giật mình thức giấc, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Chó sủa inh ỏi khắp thung lũng, hàng loạt những tiếng hú, ăng ẳng cứ loạn cả lên. Điện thoại trong phòng Bố reo vang, rồi tôi nghe tiếng chân ông giậm xuống sàn. Sau đó ông phóng vội xuống lầu, tôi còn nghe rõ từng bước chân ông thình thịch ở bậc thang xuống tầng hầm. Tôi nhìn ra ngoài thấy ông đang khoác vội áo choàng và trên đường hướng về khu mỏ. Chợt ông dừng lại, ho húng hắng rồi lại bước tiếp.

Cả khu mỏ bừng sáng, những ánh đèn pha chói lọi quét dọc ngang trên mặt đất. Mọi người bắt đầu đổ ra sân bàn tán qua hàng rào rồi tụm lại thành từng nhóm, xôn xao. Mẹ xuống nhà, choàng vội áo khoác trong nhà lên người. Tôi và anh Jim vẫn mặc đồ ngủ, khoác áo choàng vào rồi theo chân bà ra ngoài sân. Bà Sharitz kể lại sự việc nghe ngóng được cho chúng tôi biết. Đã có một vụ nổ lớn xảy ra trong hầm mỏ. Đồng nghĩa với việc có một hoặc nhiều cây cột than đã phát nổ. Tôi nhớ những gì Bố từng nói trong ngày Chủ nhật hôm ấy rằng năng lượng tích tụ lại trên cột than tạo bởi hàng tấn đá đè nặng lên chúng. Nhưng ông cũng đã nói cho tôi biết rằng họ đã tính toán rất kĩ lưỡng nhằm đảm bảo mấy cây cột có thể chịu được sức nặng đó, chắc chắn đã có sai sót gì rồi. Tôi kéo Mẹ ra một bên, nói cho bà nghe những gì tôi biết. Bà nhìn tôi chua chát. “Bố con sẽ giải quyết việc này,” bà nói.

“Nhưng có gì đó không ổn Mẹ ạ. Lẽ ra điều này không nên xảy ra.”

Bà chợt tỏ ra giận dữ và cáu tiết khi phải nói về điều này. “Sonny, mẹ đã sống cạnh mỏ than suốt cả đời này rồi. Những điều đáng lẽ được thực hiện và những gì thật sự xảy ra là hai khía cạnh hoàn toàn khác nhau. Con nghĩ ông nội Poppy phải bị cụt chân à?”

“Nhưng Bố nói rằng tất cả những tính toán đều được thực hiện đúng đắn cả mà...”

“Thế con nghĩ rằng Wernher von Braun tính toán đúng sao? Mẹ vẫn thấy mấy quả tên lửa của ông ấy nổ tan tành đấy thôi.” Bà kết luận.

Mẹ xiết chặt áo khoác vào người hơn rồi bỏ đi. Một lúc sau, lũ chó đã bắt đầu ngừng tru, chỉ còn văng vẳng những tiếng ăng ẳng, và rồi mọi người cũng trở vào nhà. Buổi sáng và gần như cả ngày hôm sau Bố không về nhà nhưng chúng tôi nghe được từ thông tin hàng rào là không có ai bị thương, và chỉ có một cột than trong khu mỏ bỏ hoang cách xa công trường bị nổ mà thôi. Bố cùng với đội cứu hộ - họ tự hào xưng danh là Biệt Đội Nuốt Khói - lao vào hầm mỏ chỗ có cột than đã nổ tan nát, phòng trường hợp có người gặp nạn ở đó. Tôi biết được điều này khi đang ngồi trong phòng thí nghiệm và nghe Mẹ cằn nhằn Bố trong bếp. “Đó không phải là việc của anh, Homer à,” bà nói khi đang đứng cạnh cái thang xếp ngay trước bức vẽ của mình.

“Anh đã huấn luyện đám người đó, Elsie ạ.”

“Vậy thì hãy để họ làm chức trách của mình. Anh nên đứng sau mọi việc như ông Van Dyke ấy.”

“Em chẳng hiểu gì cả,” Bố đáp.

“Homer,” bà thở dài, “ điều em hiểu rõ nhất trên trái đất cũ xưa này chính là anh đó.”

VÀO THỨ BẢY, trời trong xanh, gió se lạnh, chúng tôi cắm Auk XVI vào cây định vị trên bệ phóng. Một nhóm người đứng bên đường háo hức chờ đợi. Basil cũng đã xuất hiện, đang ngồi chễm chệ trên mui xe Edsel của anh. Ngạc nhiên hơn nữa, hội Con Gái Mới Lớn cũng có mặt, họ đứng riêng rẽ ra một nhóm trong những chiếc áo da đặc trưng. Nhìn thấy Valentine Carmina trong đó, tôi bước lại phía họ, hôm nay chị quyến rũ chết người trong chiếc váy đen bó sát và áo len trắng cổ tim.

“Chị phải chứng kiến tận mắt tên lửa của em thôi Sonny ạ,” chị tinh quái nói và quàng lấy tay tôi, kéo ra khỏi đám con gái kia. Các chị ấy đang phì phèo thuốc lá và trỏ ngón tay giữa về phía mấy thằng con trai đang dè bỉu họ. “Chị không nên đi đâu cũng lôi bọn nó theo nữa,” chị nhìn đám bạn của mình rồi thở dài.

“Em rất vui vì sự có mặt của chị, Valentine ạ,” tôi đáp, chợt lòng cảm thấy ấm áp biết bao. Hai bầu ngực của chị ngốn gần hết cánh tay tôi vào trong.

Chợt chị buông ra và bắt đầu ngắm nghía tôi. “Sonny, chị có điều này phải nói với em. Chị biết em đang yêu Dorothy Plunk một cách cuồng dại, nhưng có vẻ cô ta chẳng hứng thú gì đến em đâu. Một chàng trai dễ thương như em không đáng bị như vậy.” Nói rồi chị cười và nháy mắt. “Em xứng đáng có được một người con gái biết trân trọng em. Chị không ám chỉ rõ một ai hết nhưng em nên tự mình nhìn lại xung quanh đi nhé.”

Lưỡi tôi như bị thắt nút lại. Trong khi tôi chưa biết phản ứng như thế nào thì Roy Lee đến bên cạnh cất tiếng: “Xin lỗi, mình thật sự không muốn xen vào thời khắc này nhưng chúng ta phải phóng hỏa tiễn ngay bây giờ.” Nói rồi cậu ấy nắm chặt tay tôi lôi đi, miệng lầm bầm. “Giờ lại lằng nhằng với một mụ đàn bà nữa à.”

Tôi cố gắng định thần lại và bắt đầu nghĩ ngợi rằng không biết Roy Lee có nói gì cho Valentine nghe không nữa. Nhưng trước khi tôi kịp kết tội gì thì nghe tiếng Quentin hú lên. Cậu ấy đang ở phía dưới, trong tay cầm một chiếc điện thoại cũ của hầm mỏ mà O’Dell và Roy Lee đã trộm về từ chuồng la; và tôi cũng còn nhớ rõ rằng mình vẫn nợ ông Van Dyke về khoản này. Đây là lần đầu tiên chúng tôi thử nghiệm nó. Sherman cùng O’Dell đã đi dây nhợ cho điện thoại suốt cả buổi sáng và gắn chúng vào bình ắc-qui xe tải cũ kĩ được bố của Emily Sue tặng. Vừa vào trong lô cốt thì tiếng oang oác phát ra từ điện thoại làm tôi giật thót cả người. “Lô cốt,” Sherman nói vào điện thoại rồi lắng nghe. “Nó hoạt động, hoạt động thật rồi!” cậu ấy hét toáng lên.

Chúng tôi lần lượt dùng điện thoại để liên lạc với Quentin. “Cậu sẵn sàng chưa?” tôi phấn khích hỏi.

“Sẵn sàng rồi!”

“Vào vị trí nào.” Tôi nhìn mọi người xung quanh. Roy Lee chạy ra ngoài, giương lá cờ BCMA lên cột. Đến khi cậu ấy quay lại thì tôi bắt đầu đếm, còn Sherman phụ trách liên lạc với Quentin qua điện thoại. “Mười-chín-tám-bảy...”

Đến 0, tôi chập dây mồi của bình ắc-qui, một tia lửa điện lóe sáng và rồi Auk XVI bất thình lình nhảy vọt lên khỏi que định vị trên bệ phóng, chùm lửa của chất nổ kẹo ngọt phụt ra dữ dội, kéo theo một vệt khói dài, vút thẳng lên không trung. Đuôi khói hiện ra rất rõ nên chúng tôi dễ dàng dõi theo đường bay của nó. Khi chỉ còn là một chấm nhỏ trên bầu trời, Auk XVI bắt đầu đánh một vòng cung rồi từ từ rơi xuống. Tôi nghe một tiếng uỵch hoàn hảo khi nó chạm xuống lớp than cám dưới đất.

Chúng tôi đã phóng cả thảy 3 quả tên lửa trong ngày hôm đó, 2 quả dài 61cm và 1 quả dài 91cm, tính đến thời điểm này đã có tới Auk XIX rồi. Mọi quả tên lửa đều hoạt động hoàn hảo, phóng lên trời, bay theo quĩ đạo hình ê-lip rồi rơi xuống bãi than cám. Billy nhắm máy kinh vĩ của cậu từ vị trí cạnh lô cốt, còn Quentin thì thực hiện từ vùng đất bên dưới. Quan sát từ hai điểm khác nhau sẽ cho ra kết quả lượng giác chính xác hơn. Theo kết quả của Quentin, 2 quả dài 61cm đạt độ cao 914,4 mét, còn quả dài 91cm thì chỉ lên được 609,6 mét. Điều này đã phần nào khẳng định nghi ngờ của chúng tôi về sự liên quan giữa tầm hoạt động và kích thước của tên lửa. Không phải cứ to hơn là có thể bay cao hơn được. Basil luôn trực cạnh bên khi chúng tôi bàn bạc và ghi chép lại mọi sự việc.

Chợt tôi nghe tiếng kèn vang lên và Hội Con Gái Mới Lớn lục tục ra về. Ai đó đang vẫy vẫy một vật màu hồng từ cửa sổ sau của xe hơi. Thì ra là mấy cái quần lót. “Tớ tự hỏi vì sao phụ nữ lại mặc những thứ như thế nhỉ,” Quentin ngẩn ngơ trong khi lũ choai choai chúng tôi đang dán mắt về phía đó, mồm há hốc ra. “Chúng quá trơn để nằm vừa vặn vào bàn tọa như vậy.”

“Câm đi Quentin,” Roy Lee quát.

“Tớ cũng không hiểu vì sao họ phải mang tất rời. Nếu như chúng có thể dính vào với cái, e hèm, quần lót thì có phải tiện lợi hơn không.”

“Câm ngay đi Quentin,” cả bọn đồng thanh quát. Basil cười phá lên và ghi chép lại mọi thứ.

Lúc chúng tôi rời khỏi Cape Coalwood về nhà tôi để họp hội nghị BCMA thì Jim đang ngồi xem tivi trên sofa và đưa mắt săm soi cả bọn. “Mấy đứa đàn bà chúng mày nói nhỏ đi một chút được không?” anh càu nhàu khi bọn tôi đang bàn tán về mấy quả tên lửa.

Quentin đang cầm trong tay một tờ McDowell County Banner có bài viết mới nhất của Basil về bọn tôi. Jim giật lấy, đọc lướt qua rồi quăng xuống sàn. “Sao lại có những kẻ rỗi việc rồi viết báo về bọn mày nhỉ? Lũ bay phóng hỏa tiễn, rồi sao nào?”

“Con người thể hiện sự ghen tị bằng rất nhiều cách,” Quentin đợp lại. “Nhưng trường hợp của anh, lão Jim hợm hĩnh ạ, thì quả là công khai một cách quá lộ liễu.”

Jim quay sang nhìn tôi. “Mày lo mà kéo thằng bạn ngớ ngẩn của mày lại đi, không thì tao sẽ đập nó chết dí bây giờ đấy.”

Quentin vung nắm đấm lên trời rồi múa loạn xị. “Nhào vào đây, thằng cốt đột kia. Tao sẵn sàng tiếp mày bất cứ lúc nào!”

“Tao chắp một tay sau lưng vẫn có thể nuốt gọn mày đấy nhóc,” anh tôi gầm gừ.

Quentin cười phá lên. “Tao cũng có thể giấu một bên óc sau lưng mà vẫn thông minh hơn mày đấy!”

Jim đỏ mặt và vụt đứng dậy khỏi ghế sofa. Anh đẩy văng tôi ra, và có lẽ đã chộp được Quentin nếu Roy Lee không kịp can thiệp. Thật ra Roy Lee cũng chẳng là gì so với anh tôi nhưng cũng tạo đủ thời gian cho tôi bò dậy cùng sát cánh bên cậu ấy. Ít nhiều gì cả hai đứa cũng có thể gây khó dễ cho Jim. “Lũ đàn bà bại não,” anh lầm bầm rồi lại quăng mình xuống sofa.

“Hãy ra khỏi đây khi còn có thể,” tôi thì thầm vào tai Roy Lee và rồi Sherman, O’Dell, Billy cùng tôi lôi Quentin lên lầu về phòng tôi. Lúc này Quentin vẫn không ngừng lắp bắp. Chipper lao vào phòng, phóng ngang qua chúng tôi rồi treo mình lên màn cửa. Tôi đưa cuốn sách hỏa tiễn cho mọi người cùng chiêm ngưỡng những trang viết công thức. “Để hiểu được mọi thứ viết trong cuốn sách này,” tôi giải thích, “chúng ta phải học tích phân.”

“Và cả phép tính vi phân nữa,” Quentin thêm vào.

“Hai cậu có điên không?” Roy Lee hỏi. “Bây giờ chúng ta còn không có đủ thời gian để làm bài tập về nhà nữa kìa.”

“Dù sao đi nữa,” Quentin quả quyết “chúng ta vẫn phải thực hiện điều này.”

“Tớ cũng muốn học tích phân,” Sherman nói một cách giản dị, và rồi O’Dell và Billy cũng đồng tình theo.

Roy Lee thở dài. “Bọn mình, một lũ quỷ thần đồng quê của miền Tây Virginia đang muốn trở thành những Albert Einstein.”

“Wernher von Braun chứ,” tôi đính chính.

“Cũng vậy thôi,” cậu ấy đáp. Nghe giọng điệu này, tôi biết rằng cậu ấy sẽ tiếp tục sát cánh cùng bọn tôi.

Người dịch:Lâm Thanh Tùng - Làm ebook: thanhbt - Ngày hoàn thành: 04/09/2015
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.