Những Cậu Bé Hỏa Tiễn

Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17. VALENTINE

❊ ❊ ❊

HỒI ẤY LÀ THỜI HOÀNG KIM của nhạc Rock’n’Roll, ngay cả lũ nhóc ở nơi xa xôi hẻo lánh của miền Tây Virginia chúng tôi cũng mê mẩn dòng nhạc này. Hằng đêm, khi bắt đầu bắt được sóng phát ra từ các đài phát thanh xa xôi bên kia núi, chúng tôi thường nghe đài Gallatin - Tennessee phát nhạc Rock’n’Roll sôi động của người da đen. Mặc dù chẳng bao giờ mua sản phẩm làm tóc của Rezoid Royal Crown thường được quảng cáo giữa các bài hát, nhưng bọn tôi vẫn mê mẩn Chuck Berry, LaVern Baker, nhà Coasters, Fats Domino, Shirley & Lee, Ivory Joe Hunter, và Joe Turner. Đến khi Elvis, Carl Pherkins và Jerry Lewis xuất hiện thì chúng tôi cũng nồng nhiệt hưởng ứng những bài hát phát ra từ đài WLS - Chicago của họ, nhưng những ban nhạc da đen thường hát trên đài Gallatin vẫn hấp dẫn nhất.

Và cả những bài mà Ed Johnson thường bật nữa.

“Cuối tuần này Ed mở đĩa hát ở đâu nhỉ?” là câu hỏi thường được chúng tôi đề cập tới vào mỗi thứ sáu. Ed Johnson chính là người đã dìu dắt học sinh của trường Big Creek qua kỷ nguyên vàng của nhạc Rock’n’Roll. Anh là một lính thủy, từng phiêu du qua các hòn đảo từ Tarawa đến Iwo Jima thuộc Thái Bình Dương. Đến năm 20 tuổi thì anh đã được chiêm ngưỡng toàn bộ thế giới và giờ đây, anh để cho những kỉ niệm ấy dần phai ở cái miền Tây Virginia này. Anh làm việc trong hầm mỏ một thời gian, sau đó được thuê vào trường Big Creek làm quản lý. Anh từng kết hôn hai lần và có nhiều con, nhưng bọn tôi chẳng biết được chính xác là bao nhiêu đứa. Đến một ngày nào đó, rồi anh sẽ rời miền Tây Virignia để đến Florida và bị điện giật chết khi chùi rửa hồ bơi. Nhưng dù sao đi nữa, khi còn ở đây với chúng tôi thì Ed Johnson luôn bày ra những trò tiêu khiển. Anh thường mặc quần jeans xanh, áo len cổ tim và bật những đĩa hát mới nhất bằng bộ dàn hifi tự chế của mình cho chúng tôi tha hồ nhảy nhót.

Nơi chơi đĩa ưa thích của Ed là Dugout, nằm dưới tầng hầm của nhà hàng Tổ Cú, bên bờ sông đối diện với trường học. Dugout được trang trí rất sơ sài, chỉ có vài băng ghế dựa lưng kê dọc theo bờ tường và vài cây cột cắm rải rác trong phòng để phân chia khu vực nhảy nhót. Ánh sáng trong đó thì lờ mờ với vài bóng đèn xanh, hồng trên trần nhà thấp tè. Ngoài ra còn có một cái lò sưởi cùng đống than chất trong góc phòng. Thật ra Dugout chẳng có gì đặc biệt nhưng chúng tôi vẫn thích nó vì đó là thiên đường Rock’n’Roll của bọn tôi. Bạn sẽ luôn biết được mình đã nhảy nhót ở Dugout nhiều đến mức nào khi đêm về tháo tất ra và chứng kiến cái vòng tròn đen của bụi than bao quanh hai mắt cá chân.

Ed rất xem thường nhạc đồng quê, đối với anh ấy, nó chỉ là “những thứ âm thanh lanh canh rời rạc” và chúng tôi cũng hùa theo như vậy. Anh thường pha trộn giữa những bản nhạc êm dịu và sôi động, những nhạc sôi nổi phải có tiết tấu trống hay. Anh rất hiếm khi bật nhạc của Elvis vì nó quá nhanh để nhảy theo và mang hơi hướng thị trường quá nhiều. Những bản nhạc êm dịu ưa thích của anh luôn đi vào lòng người như: “Về với anh” - Dean Martin, “Mộng ảo” - Billy Ward, “Định nghĩa cơ hội” - Johnny Mathis, “Tất cả chỉ là trò chơi” - Tommy Edwards, và những bài của nhóm Platters. Bài hát kết thúc của anh luôn là “Ngủ ngon người yêu nhé” của Jesse Belvin. Ed chọn lọc những bài hát rất kĩ càng, buổi nhảy nhót thường bắt đầu bằng tiết tấu sôi nổi đầy hứng khởi chào mời, tiếp theo đến đoạn giữa là những bản nhạc rộn ràng xen lẫn vài đoạn nhạc lãng mạn và kết thúc bằng một bài quen thuộc. Những bài hát anh tuyển chọn có sức mạnh cực kì to lớn, các cặp nhảy bao giờ cũng ghì chặt lấy nhau trong âm điệu dập dìu của “Ngủ ngon người yêu nhé”, cứ như không phải buổi nhảy mà chính là cuộc sống của họ sắp kết thúc.

Sherman gọi tôi vào một ngày thứ bảy của tháng 4 năm đó, bảo rằng bọn tôi cần dừng việc chế tạo tên lửa một chốc và đến Dugout để xả hơi. Tôi đồng tình ngay vì bản thân cũng đã cảm thấy mệt mỏi khi dạo này luôn phải tỏ ra cứng cỏi và ngạo mạn giống Bố. Dù gì tôi cũng chỉ muốn làm một cậu bé bình thường và được tham gia nhảy nhót như những đứa trẻ khác.

Tôi bảo Sherman rằng chúng tôi có thể nhờ Jim cho quá giang vì anh được lái chiếc Buick hôm nay nhưng khi tôi định hỏi thì anh ấy đã đi mất dạng. Mẹ bảo hôm nay Jim đã chuẩn bị lâu hơn thường ngày để đến buổi hẹn hò, vì thế người con gái hôm nay chắc hẳn phải “rất đặc biệt”. Tôi chẳng màng nói cho Mẹ biết rằng đối với Jim, tất cả mấy đứa con gái đó đều “rất đặc biệt”. Sự thật là anh ấy đã hẹn hò với rất nhiều nữ sinh trong trường Big Creek và để lại sau lưng hằng hà sa số những trái tim tan nát.

Tôi cùng Sherman đứng đợi ở bãi đất trống cạnh trạm nhiên liệu, vài phút sau thì có người cho chúng tôi quá giang đến Caretta. Đến đó, chúng tôi lại đưa tay ra và trong vài phút bắt một chiếc xe khác đến War. Rồi bọn tôi lững thững đi xuống phố, vào Sweet Shoppe ăn xúc xích. Vừa ăn chúng tôi vừa trò chuyện với người phục vụ có đôi gò má đỏ hồng, ông khen những chiếc áo hồng, quần rằn đen, tất trắng và giày lười da nâu mà bọn tôi đang mặc. Hai đứa làm thành một cặp đôi đỏm dáng, ghé vào tiệm bi-da làm một ván bi-da 8 bi chớp nhoáng; đến khi trời chạng vạng tối, bọn tôi lại đủng đỉnh đi bộ xuống vỉa hè. Cô bé lớp 9 của trường trung học War, Susan Linkous, đứng trước hiên nhà và vẫy chào chúng tôi; hai thằng hô “Xin chào” đáp lại cô bé, dáng đi càng tỏ ra khệnh khạng.

Đến cách Dugout một tòa nhà là chúng tôi bắt đầu nghe tiếng nhạc vọng ra. Buổi nhảy nhót đã nhộn nhịp được cả tiếng đồng hồ rồi. Vào cửa, chúng tôi được chào đón bởi một luồng hơi ấm áp toát ra từ những chiếc bóng lờ mờ của các đôi bạn nhảy. Ed cất lời chào cả hai, anh thuộc làu tên của từng người đến tham dự. Cô bạn gái trẻ tóc màu vàng mật ong mới nhất của anh đóng dấu lên mu bàn tay chúng tôi sau khi nhận tiền. Sherman nhìn thấy cô bé mà cậu ấy thích nên chạy lại vỗ vai và bọn họ ra sàn nhảy ngay 10 giây sau đó. Cái chân bị tật làm Sherman trông hơi ngồ ngộ khi nhảy, một bàn chân phải đưa chếch ra ngoài để giữ thăng bằng, nhưng điều này không làm cô bé bỏ lỡ một điệu nhảy nào với cậu ấy cả. Tôi lẩn vào góc tối, khi trông thấy Emily Sue và Tootsie Rose đang ngồi trên băng ghế, tôi liền lân la lại trò chuyện. Connie Peery vừa từ trường đại học về nhà chơi, chị lôi kéo tôi nhảy một lúc trong khi bạn trai chị đang ra ngoài bãi xe bên kia sông để hút thuốc. Ed bắt đầu vào đoạn giữa, những bài hát sôi động với tiết tấu trống tuyệt vời vang lên. Tôi trông thấy mấy chị hoạt náo viên Cathie Patterson và Sandy Whitt đang nhảy cùng với bạn trai của họ. Cathie luôn tràn trề sinh lực và nhảy nhót rất mãnh liệt. Áo của anh bạn trai đã ướt đẫm vì phải chạy theo những bước nhảy của cô. Chợt cô ấy vẫy chào tôi và hỏi to: “Tên lửa của em sao rồi?” Tôi vẫy tay chào lại, gật đầu đáp rằng mọi thứ vẫn tốt và tôi cũng vậy. Tôi thật sự cảm thấy vui vẻ, bao lo toan về hỏa tiễn và những việc khác đều được cất sang một bên. Nhạc Rock’n’Roll và bao bạn bè vui vầy vây quanh thật là một liều thuốc hữu hiệu.

Tôi đảo mắt ra xung quanh và nhìn thấy Valentine đang đi cùng Buck Trant. Mấy tuần nay tôi đã rất ngạc nhiên khi trông thấy họ ngồi cùng nhau vào buổi sáng và cả giờ ăn trưa nữa. Chuyện này ở trường Big Creek nói lên giữa họ có một điều gì đó nghiêm túc đang diễn ra. Tôi không tìm ra được điểm gì ở Buck có thể xứng với Valentine cả. Dĩ nhiên tôi không có gì phải ghen tức, vì đã dành trọn trái tim và tâm hồn mình cho Dorothy mất rồi.

Hình như Valentine và Buck đang cãi vã. Chị ấy đứng bật dậy, lắc lắc ngón tay trước mặt Buck rồi chạy vụt ra khỏi Dugout. Buck vội vã đuổi theo, gầm gừ, nhưng Ed chặn hắn lại và nói gì đó, một lúc sau, tên cục súc ấy ủ rũ lê chân về băng ghế rồi ngồi phịch xuống. Ed rất nhạy cảm với tâm tính thất thường và tình cảm bốc đồng của tuổi trẻ nên anh thường bật những bài nhạc trữ tình nhằm giúp mấy cặp đôi làm lành với nhau và thông thường là thành công. Tôi đã nhiều lần chứng kiến các đôi nam nữ ghì chặt lấy nhau, dập dìu trong bài nhạc lãng mạn Ed bật lên, mọi giận dỗi đều tan biến. Nhưng Ed chẳng màng đến Buck, anh không ưa gì hắn. Một lúc sau, Valentine trở vào và lôi Buck theo một điệu nhảy sôi động. Buck lê bước theo chị ấy, hai bàn tay thô kệch vung vẩy thõng thượt bên hông.

Bạn trai của Connie quay lại nên tôi chuyển qua nhảy với Emily Sue rồi đến Becky Hurt, Tish Hampton,

Mary Grigoraci và Dana Beavers. Tiếp đó tôi mời Malvey Sue Harlow, học lớp 10, cùng nhảy một bài êm dịu. Kế đến là điệu “con gà” - lần lượt tung từng chân ra, đầu lắc lư theo nhịp trống - cùng Lucky Jo Addair. Những thân thể xoay vòng xung quanh tôi, tôi hít vào người những hương vị tuyệt vời của mồ hôi và nước hoa hòa quyện vào nhau. Sherman đã lẩn vào góc tối cùng cô bé đáng yêu của cậu ấy, còn tôi vẫn đứng ngoài ánh sáng, sẵn sàng tiếp nhận một ai đó. Đúng lúc này, tôi bắt gặp Dorothy.

Tôi chưa từng thấy Dorothy đến Dugout. Nàng đang đứng một mình ngay bên trong cửa ra vào. Nàng vận một chiếc váy đen, áo len xanh nhạt, lấp ló chiếc cổ áo trắng, và mang giày nhảy. Tôi cảm thấy trong lòng rộn ràng hơn vì nghĩ rằng nàng đến đây một mình. Nhưng rồi tôi trông thấy bạn trai của nàng vừa bước vào với hai đồng tiền trên tay. Tôi nhận ra hắn, nhận ra mái tóc vàng bóng mượt vuốt ngược ra sau, lọn tóc vàng điệu đàng buông trước trán, đôi môi hay cáu gắt và cái dáng thể thao kềnh càng.

Anh tôi nắm lấy bàn tay hoàn hảo nhỏ bé của Dorothy, họ cùng nhau bước ra sàn dưới ánh sáng màu hồng, xanh dương, và giấy kếp màu xanh lá và trắng, rồi bắt đầu nhún nhảy theo những bài nhạc sôi động trong đoạn giữa của Ed. Những âm thanh đó đảo nghịch lại với tiếng trái tim tôi đang tan nát thành từng mảnh vụn rơi rớt xuống mặt sàn xi-măng.

Không hiểu vì sao tôi có thể nhấc chân lên được nhưng rồi tôi cũng lết về một băng ghế trống ở phía sau. Tôi ngồi đó, cay đắng nhìn Jim thi triển những ngón nghề của anh với Dorothy. Giờ đây tôi là một quan sát viên đang hứng thú theo kiểu một hành khách sống sót phải chứng kiến cảnh tàu Titanic bị đắm. Những người khác vẫn quay cuồng trên sàn nhảy, một vài cô bạn cũng mời tôi ra nhảy cùng nhưng tôi ngồi chẳng buồn phản ứng. Tôi đang bận bịu trong cái vòng luân hồi chết đi sống lại diễn ra liên tục trong lòng mình. Ngay lúc này, lạy Chúa tôi, Ed mở bài “Tất cả chỉ là trò chơi” của Tommy Edwards.

Bao nhiêu giọt lệ phải tuôn rơi,

Nhưng tất cả chỉ là trò chơi

Chỉ là một trò chơi tuyệt vời,

Mà ta thường gọi là Tình Yêu.

Dorothy mềm nhũn trong vòng tay của Jim. Ruột gan tôi đau thắt khi nhìn thấy đôi bàn tay múp míp của Jim siết chặt vào bờ hông thon thả đến hoàn hảo của nàng, trong khi nàng giụi đầu vào bờ vai ục ịch của anh ta, đôi mắt của bầu trời mùa hạ xanh trong ấy nhắm nghiền lại, một nụ cười thỏa mãn nở trên môi.

Sẽ có lúc anh ấy chẳng gọi phone à ơi,

Nhưng đó chỉ là trò chơi

Không bao lâu anh ấy lại bên đời

Với bó hoa ngọt ngào phơi phới.

Tôi nhìn thấy Jim ngả người ra sau, giả vờ như đang trao cho Dorothy một bó hoa, và khi nàng đón lấy bó hoa vô hình ấy, tôi thấy lòng mình quặn lại như đã chết, và toàn bộ máu trong tôi như dồn xuống cả hai chân. Tôi chết lặng trong nỗi đau vô bờ bến.

“Sonny?”

Người vừa lên tiếng là Valentine.

“Em có muốn nhảy không?”

Tôi nhìn lên thấy chị ấy đã chìa tay ra. Tôi nắm lấy một cách vô thức, chị lùi lại và kéo tôi đứng dậy. Chị ấy va vào Dorothy và Jim. Dorothy mở mắt mơ màng còn Jim thì gầm gừ, nhưng họ vẫn tránh đường. Valentine vòng tay quanh cổ tôi. Chúng tôi xoay mình theo điệu nhạc, và rồi bờ môi của Valentine cạ nhẹ vào tai tôi, lúc này, tôi không còn nghĩ gì về Dorothy và Jim nữa.

Rồi anh ấy sẽ hôn lên môi em lả lơi,

Nâng niu những ngón tay em đang chờ trông bên đời

Rồi trái tim em sẽ thăng hoa chơi vơi.

Tôi không thể nhớ là đã ra khỏi Dugout với Valentine như thế nào. Khi ngẫm nghĩ lại, tôi chỉ mang máng nhớ là Ed đã vỗ vai tôi một cách đầy ẩn ý. Valentine và tôi phải băng qua cầu đến bãi đậu xe trước trường, song tôi cũng chẳng nhớ được việc này. Nhưng tôi nhớ rõ chiếc Dodge cũ kĩ của Buck. Valentine mở cửa sau, trườn vào băng ghế sau, rồi chồm ra, nắm tay tôi kéo vào trong. Chị ấy khóa hết cửa lại rồi ngả người ra. Tay chị đặt xuống dưới áo, vòng tay, kéo nó lên qua khỏi đầu. Chị lắc đầu xõa tóc rồi vứt chiếc áo lên băng ghế trước. Người chị toát ra mùi xạ hương và mùi của sự khao khát. Hay mùi đó phát ra từ tôi nhỉ? Chị dang rộng vòng tay và ôm tôi vào lòng.

Tôi loáng thoáng nghe được Buck gõ lên kính và than vãn điều gì đó nhưng chỉ có vậy. Valentine đã tìm thấy đài WLS, và người chỉnh nhạc đang đắm chìm trong không gian lãng mạn.

Tình yêu chứa đầy những điều tuyệt vời.

Nó là hoa hồng tháng Tư nhưng chỉ nở vào đầu xuân mới...

Tôi ngóc đầu dậy lấy lại nhịp thở trong âm điệu của bài “Mộng du” - Santon & Johnny, cửa sổ của chiếc Dodge giờ đây chuyển sang màu xám lờ mờ hơi sương, thỉnh thoảng những giọt nước lăn xuống tạo thành những vệt ngoằn ngoèo. Tôi buông lơi trên thân thể chị, gò má tôi dính thật chặt như được hàn vào bầu ngực căng tròn ấy. Một lúc sau, chị nhẹ nhàng nâng tôi ngồi dậy và ra khỏi xe. Chị ngồi nhổm dậy, quỳ gối trên băng ghế rồi chồm người về phía trước. “Ôi, cậu bé đáng yêu,” chị nói và ôm chặt lấy tôi rồi khẽ đặt ngón tay lên mũi tôi. “Rồi sẽ có nhiều người con gái khác đi qua đời em, nhưng chị phải là người đầu tiên, đừng quên điều này nhé.” Nói xong chị đóng cửa lại, tôi biết đến lúc mình phải rời khỏi đây. Bước chân tôi liêu xiêu tiến về chiếc cầu nơi Buck đang đứng đợi, hai tay hắn đang vịn lên thành cầu, đầu soi bóng xuống nước. Tôi dừng lại cạnh cái khối thịt đồ sộ ấy cứ như mình đang nằm mơ vậy. Thật là điên rồ, nhưng tôi chẳng thấy e sợ gì hắn cả, mặc dù hắn thừa biết rằng tôi vừa ở trong xe hắn cùng Valentine.

Valentine nổ máy, chạy vòng ra khỏi bãi đậu xe, đi ngang qua cầu rồi phóng thẳng, chẳng tỏ vẻ gì muốn quay lại, mặc dù đó là xe của Buck. Buck quay đầu dõi theo rồi thốt lên ai oán. “Ôi, tôi yêu cô ấy biết nhường nào.” Đột nhiên, tôi cảm thấy thật tội nghiệp cho Buck. Hắn đã bị tước mất quyền thi đấu bóng bầu dục trong năm rồi, mất cơ hội được vào đại học, và mất luôn cả cơ hội trở thành một con người khá khẩm hơn bây giờ. Tôi rất muốn nói rằng mình cảm thấy mọi việc thật tồi tệ như thế nào hòng an ủi hắn, mặc dù tôi là kẻ vừa kề bên người yêu của hắn. Nhưng rồi khi hắn đang sụt sùi khóc hận, hai bàn tay hắn úp lên mặt thì điều duy nhất tôi có thể làm là vỗ vỗ nhẹ lên cánh tay hắn an ủi. Tôi đứng cạnh hắn đến khi ngộ ra rằng lúc hắn ngừng khóc thì viễn cảnh hắn quẳng tôi xuống sông có thể xảy ra lắm. Nghĩ rồi tôi nhẹ nhàng chuồn thẳng, lẩn vào trong bóng đêm.

VÀO ĐẾN DUGOUT thì Ed đã phát xong bài “Ngủ ngon nhé em yêu,” và cả sàn nhảy trống rỗng. Sherman đã ra về, chắc cậu ấy bắt xe đến bãi chiếu bóng phục vụ cho khách ngồi trong ô tô ở English rồi xin quá giang từ đó về nhà. Tôi nhìn chiếc đồng hồ trong Tổ Cú và hoảng hồn khi nhận ra bây giờ đã quá nửa đêm. Trời chuyển cơn giông, khi tôi đang đi vội xuống vỉa hè thì những vạt mưa bắt đầu buông xuống; từ xa, tôi trông thấy ánh đèn hắt lại. Một chiếc xe trờ tới, tôi đưa ngón tay lên xin quá giang và nó dừng lại. Đến lúc một chiếc xe khác đưa tôi về tới Coalwood thì đã 2 giờ sáng. Mưa tuôn xối xả xuống thung lũng, sấm chớp vang rền, những tia sét xé toang bầu trời và bò ngang dọc trên đỉnh núi.

Nhà than hôm nay được chiếu sáng một cách lạ thường, đèn pha rọi thẳng vào thang máy khi tôi đi ngang qua. Khi nhìn xuống thung lũng, hiên nhà nào cũng sáng đèn và tôi thấy những bóng người lờ mờ di chuyển về phía khu mỏ. Cửa sau nhà tôi mở toang. Tôi rón rén đi vào và thấy Mẹ đang ngồi ở bàn ăn, ngắm bức tranh tường. Bà nhìn tôi trân trân và nói với tôi như thể bà là người gác cổng địa ngục vậy. “Con không vừa về từ khu mỏ đấy chứ,” giọng bà trở nên nghiêm trọng hơn khi một tia chớp chói lòa rạch ngang trời và làm mặt bà bừng lên trong nhập nhoạng. “Con đã làm gì trong đêm nay thì mặc con, nhưng con không được đến khu mỏ chết tiệt ấy.”

Người dịch:Lâm Thanh Tùng - Làm ebook: thanhbt - Ngày hoàn thành: 04/09/2015
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.