Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 3932 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1077
Tiền tuyến Vùng Đất Màu Mỡ

❊ ❊ ❊

"Số ray thép này là phần cuối cùng của ngày hôm nay," Diệp Tử thò nửa thân người ra từ tán cây, "phiền cô rồi."

"Cứ để tôi lo!" Mạc Lệ Nhĩ vỗ vỗ bộ ngực bằng phẳng của mình, sau đó huýt một tiếng sáo, "Ra đây nào, tùy tùng của ta, Mạc Mạc Tháp!"

Chỉ thấy một quả cầu màu xanh lam hiện ra từ hư không, nhanh chóng phình to bằng chiều cao của nhánh cây. Nó vươn ra hai chi trong suốt giống như đôi tay, tóm lấy số ray thép xếp dưới đất rồi nuốt chửng vào bụng. Thế nhưng, đường ray thực sự quá dài, muốn nuốt trọn là điều không thực tế, vì vậy hai đầu trước sau đều lộ ra ngoài, nhìn qua trông như quả cầu vừa bị đâm xuyên vậy.

"Mạc Mạc... Tháp? Tôi nhớ lần trước cô vẫn còn gọi nó là Mạc Mạc Tạp mà."

"Vậy sao?" Mạc Lệ Nhĩ nghiêng đầu nói, "Nhưng chuyện đó không quan trọng đâu, quan trọng là phải hét lên như vậy mới có khí thế chứ, phải không?"

"Ưm," Diệp Tử nghĩ ngợi một chút, "Là Mê Nguyệt bảo cô sao?"

"Ơ, sao cô biết?" Mạc Lệ Nhĩ tò mò hỏi, "Cô ấy còn mời tôi gia nhập Hội Thám Tử nữa đấy."

Kể từ khi "Ảnh Ma" được công chiếu, dáng vẻ oai hùng của Lạc Gia khi hô vang vì em gái mà hóa thân thành cự lang, lao thẳng vào kẻ địch đã để lại ấn tượng sâu sắc cho mọi người. Sau đó, nhờ sự cổ súy của Hội Thám Tử, việc vừa thi triển năng lực vừa hô khẩu hiệu đã dần trở thành một trào lưu trong nhóm các nữ phù thủy trẻ. Chuyện này ở Vô Đông Thành không phải bí mật gì, nhưng tiểu thư Diệp Tử lâu nay vẫn luôn ở trong Mê Tàng Sâm Lâm, lần xuất hiện gần nhất cũng là tại lễ đăng cơ của Quốc vương bệ hạ, thế mà cô ấy cũng biết rõ ràng như vậy, thực sự khiến Mạc Lệ Nhĩ khá bất ngờ.

"Bởi vì... không, không có gì." Diệp Tử ho hai tiếng, quay đầu nhìn về hướng Vô Đông Thành, "Lại có vật tư mới tiến vào rừng rồi, tôi đi trước đây."

Mặc dù Mạc Lệ Nhĩ rất muốn biết câu trả lời, nhưng vẫn cố gắng kìm nén sự tò mò của mình, vẫy vẫy tay với Diệp Tử.

Người kia trong chớp mắt đã hóa thành linh thể lấp lánh, hòa mình vào bóng cây.

Nghe nói năng lực này có thể khiến cô ấy xuất hiện tức thì từ đầu này đến đầu kia của Mê Tàng Sâm Lâm, chỉ cần là chuyện xảy ra trong rừng, không có gì là Diệp Tử không biết. Mà vạn ngàn cây cối cũng có thể trở thành căn cơ để cô hấp thụ ma lực, chính vì vậy, cô mới có thể điều khiển thực vật vận chuyển vật liệu xây dựng đến tiền tuyến không ngừng nghỉ, hiệu suất vận chuyển của tùy tùng ma lực so với cô quả thực không đáng nhắc tới.

Đây chính là sự mạnh mẽ khi năng lực tiến hóa.

Không biết bao giờ mình mới có thể được như tiểu thư Diệp Tử, Mạc Lệ Nhĩ ngưỡng mộ nghĩ. Đến Vô Đông Thành cũng đã gần bốn năm tháng rồi, chuyện biết chữ các thứ đã không còn vấn đề gì, đợi học xong Nguyên Lý Tự Nhiên, chắc sẽ đến lượt cô tiến hóa nhỉ?

Cô leo lên đỉnh đầu tùy tùng ma lực, điều khiển Mạc Mạc Tháp đi ra ngoài rừng.

Vừa ra khỏi rừng, một khung cảnh bận rộn hừng hực khí thế lập tức hiện ra trước mắt cô.

"Một, hai, ba, lên!"

"Sang trái chút nữa!"

"Đặt xuống chậm thôi, chậm thôi!"

Gần nghìn công nhân vây quanh hai bên đường ray đang kéo dài về hướng Đông Bắc, khẩn trương và có trật tự tu sửa trạm số 0 Tháp Kỳ Lạp. Là trạm đầu tiên dẫn tới phế tích Tháp Kỳ Lạp, nó thực tế cũng có tác dụng che chắn cho trạm cuối trong rừng. Bốn tòa lô cốt nằm tại bốn góc nhà ga, được nối liền thành một thể thống nhất bởi chiến hào và tường chắn. Những công nhân mặc trang phục đủ màu sắc, thậm chí là ở trần đi lại bên trong, nếu không biết trước kế hoạch của bệ hạ, chỉ nhìn cảnh tượng này, rất khó để liên tưởng nơi đây với chiến tuyến.

"Ối, đây chẳng phải là tiểu thư Mạc Lệ Nhĩ sao? Vất vả cho cô rồi!"

"Hôm nay lại phải làm phiền cô rồi, người của tổ xe lửa thực sự không xoay sở kịp."

"Tiểu thư Mạc Lệ Nhĩ, ở đây có một chiếc máy hơi nước bị đổ, cô giúp chúng tôi dựng thẳng lên được không?"

Tùy tùng ma lực kẹp theo đường ray chậm rãi đi xuyên qua dòng người, thỉnh thoảng lại có người chào hỏi cô, hoặc nhờ cô ra tay giúp đỡ. Cô đến đây mới chỉ một tuần, đã có không ít người nhớ tên cô.

Mặc dù nhiệm vụ chính của Mạc Lệ Nhĩ là ngăn ngừa Hải Âu Hào xảy ra ngoài ý muốn, nhưng chỉ cần có người cầu cứu, cô đều rất sẵn lòng giúp một tay, giống như lúc còn ở Trầm Thụy Đảo vậy.

Khi nhìn thấy người khác cười cảm ơn mình, Mạc Lệ Nhĩ cũng thấy vui vẻ từ tận đáy lòng.

Điều khiến cô thấy vui hơn nữa là, trên Trầm Thụy Đảo chỉ có phù thủy và cực ít người dân Hiệp Loan mới cảm ơn cô, ngoài việc bốc dỡ hàng hóa ra, cô cũng không giúp được gì nhiều. Còn ở đây, mọi người đối đãi với cô như người nổi tiếng vậy, nơi nào cũng cần cô giúp đỡ. Đúng là thêm một lời cảm ơn là thêm một phần vui vẻ, chỉ cần Hải Âu Hào không cất cánh, cô sẽ dẫn tùy tùng ma lực dọc theo đường ray dạo chơi suốt cả ngày.

Sau khi rời khỏi trạm số 0 Tháp Kỳ Lạp, phong cảnh dọc đường lại có sự thay đổi.

Từng cột khói lờ mờ xuất hiện trong tầm mắt của Mạc Lệ Nhĩ.

Đó là dấu vết do tàu hỏa để lại.

Thực tế, những con quái thú thép này mới là chủ lực thay thế Diệp Tử, chúng không ngừng vận chuyển vật tư ra khỏi rừng, đưa đến tiền tuyến cần xây dựng, dường như mãi mãi không biết mệt mỏi. Số ray thép cô vận chuyển, chẳng qua chỉ là một phần nhỏ còn dư lại mà thôi.

Đáng tiếc nghe điện hạ Tilly nói, những món đồ sộ này không dễ chế tạo đến vậy, Vô Đông Thành đến nay cũng chỉ có hai ba chiếc mà thôi. Đây cũng là lý do Hải Âu Hào cần phải thường xuyên qua lại giữa Vô Đông và tiền tuyến: bất kể chiến sự ở bình nguyên Vùng Đất Màu Mỡ thế nào, hậu phương đều phải duy trì sản xuất.

Càng tiến gần đến cuối đường ray, số lượng binh lính mặc quân phục thống nhất ngày càng nhiều.

Sau một tuần quan sát, Mạc Lệ Nhĩ đã có thể phân biệt đại khái đâu là tân binh, đâu là chiến binh dày dạn sa trường. Những người ngồi dưới đất nghe giáo quan huấn đạo, thỉnh thoảng còn lén nhìn cô một cái thường là nhóm trước, còn những kẻ tập trung tinh thần lau chùi vũ khí trong lòng, coi cô như không khí, cơ bản chính là nhóm sau.

"Các cậu nhìn kỹ đây, đây là vài hình thái đã biết của ác ma hiện nay!" Một giáo quan gõ vào hình ảnh trên bảng đen nhỏ nói, "Phổ biến nhất là Cuồng Ma, thân hình vạm vỡ, cánh tay to lớn, có thể ném ra xương mâu cực kỳ chính xác, nhưng không thể ném liên tục trừ khi đến lúc chó cùng rứt giậu!"

"Ha ha ha..." Trong đám đông vang lên một tràng cười ồ.

"Cười cái gì mà cười!" Giáo quan quát lớn, "Đợi đến khi thực sự nhìn thấy cảnh tượng đó, chỉ sợ các cậu sẽ sợ tới mức tè ra quần. Lúc này dù bỏ chạy hay đầu hàng đều không thể cứu vãn cái mạng nhỏ đáng thương của các cậu, cách làm đúng đắn duy nhất là chĩa súng vào nó bóp cò, tiêu diệt nó trước khi nó giết các cậu! Rõ chưa?"

"Rõ!" Mọi người đồng thanh đáp.

"Vậy thì nhìn bức tiếp theo," ông ta chỉ vào một tấm ảnh khác, "Loài quái vật có mắt mọc trên trán này chính là Tâm Cụ Ma, số lượng tuy không bằng loại trước, nhưng năng lực lại mạnh mẽ hơn nhiều. Chỉ cần chúng nhìn thấy các cậu, là có thể khiến các cậu sợ hãi đến mức không thể cử động, chỉ biết chờ bị kẻ địch tàn sát. Đòn tấn công tinh thần quỷ dị này có thể bị Thần Phạt Chi Thạch khắc chế, người lên tiền tuyến đều sẽ được phát thần thạch, nhưng khó đảm bảo có ngày nào đó các cậu quên trước quên sau, gặp phải chúng khi không có thần thạch."

"Vậy phải làm sao ạ?"

"Hãy cầu nguyện với bà của các cậu, hoặc tưởng tượng trong đầu những người hay vật mình yêu thích, tóm lại là bình thường các cậu vượt qua nỗi sợ hãi thế nào, thì lúc đó cứ làm thế!"

Nghe câu này xong, Mạc Lệ Nhĩ phát hiện có người đang nhìn về phía mình.

Và cô cũng cười cười nháy mắt với người đó.

"Này, tên nhãi kia đang nhìn đi đâu đấy!" Giáo quan quát lớn, "Nếu không muốn nghe giảng thì cút sang công trường vác xi măng cho ta!"

Người kia vội vàng rụt đầu lại.

Ai, cho nên so với lão binh, vẫn là tân binh đáng yêu hơn một chút.

Mạc Lệ Nhĩ bĩu môi, điều khiển tùy tùng ma lực tiếp tục tiến về phía trước.

Đi thêm vài trăm mét nữa, cô đã có thể nhìn thấy mũi nhọn của đường ray, nơi công nhân, binh lính, phù thủy hòa lẫn vào nhau, cùng chung sức dựng đường ray về hướng xa hơn.

Mà người thu hút sự chú ý nhất trong đám đông, chính là một cô gái mái tóc màu lanh, đang mặc trang phục làm việc.

Vương hậu Xám Bảo, điện hạ Anna Wimbledon.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1041
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.