Sáng hôm sau, Văn Lệ nói lại cách nghĩ của Kim Nhất Điền với thầy mình.
Ánh mắt Tần Hán Xuyên lóe lên, gật đầu nói, “Ừm, cách nghĩ này của cậu ta, quả thật khá có lý, xem như đã tìm đúng điểm mù trong công tác điều tra của cảnh sát chúng ta. Chúng ta vốn cho rằng, khi xảy ra vụ án, ba chị gái của Dương Huy đều ở xa, hơn nữa đã rất lâu chưa về thăm nhà, tình hình mà họ biết được có hạn nên vẫn luôn bỏ qua họ. Văn Lệ, em và Lý Minh, lập tức đi gặp ba cô con gái của ông Dương.”
Ba cô con gái của Dương Như Thành sau khi ngồi xe lửa trở về, vẫn ở tại nhà của một người bà con.
Khi Văn Lệ nhìn thấy ba chị em, cả ba đều mắt sưng húp, mặt đau buồn, xem ra đã khóc vì đau lòng trước sự ra đi của bố mình.
Văn Lệ hỏi ba chị em một vài vấn đề cơ bản, không phát hiện điểm khả nghi nào, nhưng lại có cảm giác quan hệ của ba chị gái này và vợ chồng em trai hình như không tốt lắm.
“Chúng tôi không có mâu thuẫn gì với em trai mình,” Chị cả nói, “Chỉ là không vừa mắt cách làm của vợ nó.”
Văn Lệ “ồ” lên một tiếng, rồi hỏi, “Vì sao vậy?”
Chị cả nói, “Bố tôi mỗi tháng chỉ có một nghìn mấy tệ lương hưu, có lúc bị ít bệnh vặt, khám bác sĩ một lần, tiền lương hưu của tháng đó sẽ không đủ mà dùng nữa. Ông muốn tìm con trai lấy ít tiền cứu nguy, vợ của thằng em tôi lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ, không cho đồng nào. Thằng em này của tôi là người thật thà, việc gì cũng nghe lời vợ. Bố tôi xem như uổng công nuôi thằng con này rồi, đến chết cũng chưa từng được hưởng chút phúc nào của nó.”
Chị cả bắt đầu, chị hai, chị ba cũng chị một câu em một câu nói hết ra, mỗi câu, đều kể lể sự ngang ngược, bất hiếu của em dâu và sự nhu nhược vô dụng của em trai.
Từ trong những lời oán trách của ba cô chị gái, Văn Lệ đã nắm được một manh mối quan trọng.
Đại khái là trước khi Dương Như Thành xảy ra chuyện vài ngày, ông từng gọi điện thoại kể khổ với ba cô con gái.
Thì ra, bây giờ vật giá leo thang, còn tiền lương hưu của Dương Như Thành không hề tăng lên, con trai lại không chịu tiếp tế tài chính, nên áp lực cuộc sống của ông càng lúc càng lớn.
Trước đó không lâu, Dương Như Thành đọc báo, biết được hiện chính phủ đưa ra chính sách dùng nhà để dưỡng già, chỉ cần đem căn nhà của mình thế chấp cho công ty bảo hiểm là mỗi tháng có thể nhận được một khoản tiền đáng kể để dưỡng lão, đến khi mình qua đời, căn nhà sẽ thuộc sở hữu của công ty bảo hiểm.
Dương Như Thành tính toán kĩ một phen, cảm thấy cách dưỡng lão này rất tốt, sau khi được tư vấn, ông đã động lòng, quyết định ký hợp đồng với công ty bảo hiểm.
Nhưng con trai và con dâu ông biết được, cực lực phản đối, thậm chí người con dâu đanh đá còn chạy đến tận nhà ông để gây chuyện.
Chị cả nói, “Vợ chồng em trai tôi mở tiệm bán trái cây, kiếm được không ít tiền, thế mà chúng nó lại không muốn mua nhà. Theo như chúng nó bàn tính, đợi khi bố tôi trăm tuổi về trời, căn nhà này của ông già sẽ là của chúng, bây giờ mà mua nhà chỉ tổ lãng phí. Vậy nên, nếu bố tôi đem căn nhà ra để dưỡng lão, thế chấp nó cho công ty bảo hiểm, thì sau này chúng không lấy được căn nhà này nữa. Bởi thế vợ chồng em tôi kiên quyết ngăn cản. Mặc dù vậy, bố tôi đã hạ quyết tâm, để giải quyết vấn đề dưỡng già của mình, lấy nhà dưỡng lão là cách tốt nhất, nên ông vẫn quyết định ký hợp đồng với công ty bảo hiểm. Nhưng sau ngày ông gọi điện thoại nói với chúng tôi, ông chuẩn bị ký hợp đồng với công ty bảo hiểm, thì đã xảy ra chuyện.”
Văn Lệ hiểu hàm ý của ba chị em này, “Nên các chị nghi ngờ, cái chết của bố mình, có liên quan đến em trai các chị, đúng không?”
Chị cả nói, “Em trai tôi nhát gan, chưa đến mức làm ra được loại chuyện tày trời này.”
“Vậy là các chị nghi ngờ vợ anh ta?”
Ba chị em đồng loạt gật đầu, “Người đàn bà này, ngang ngược lại độc ác, không có chút lòng hiếu thảo nào, để ngăn cản bố tôi thế chấp nhà cho công ty bảo hiểm, chắc chuyện gì cũng có thể làm ra được.”
Sau khi cùng Lý Minh trở lại xe cảnh sát, Văn Lệ gọi điện thoại cho thầy mình báo cáo lại tình hình điều tra được bên này.
“Không ngờ lại bị Kim Nhất Điền nói trúng thật.” Tần Hán Xuyên hiếm khi dùng giọng điệu khen ngợi, “Xem ra tư duy của tác giả đúng là không giống với cảnh sát chúng ta.”
Văn Lệ hỏi, “Kế tiếp chúng ta nên làm thế nào ạ?”
Tần Hán Xuyên nghĩ ngợi một lúc, nói, “Nếu đã như vậy, hai người hãy tiếp xúc trực tiếp với vợ Dương Huy, thăm dò cô ta thử xem.”
“Vâng, bây giờ chúng em đến tiệm trái cây của Dương Huy xem thử ngay đây.”
“Em và Tiểu Lý cũng phải chú ý an toàn. Nếu vợ Dương Huy thật sự là hung thủ giết người, vậy cô ta chính là một nhân vật nguy hiểm, không loại trừ khả năng cô ta sẽ chó cùng rứt giậu, liều mạng phản kháng.”
“Vâng ạ, chúng em biết rồi.”
Văn Lệ nhớ Dương Huy từng nói, tiệm trái cây của anh ta nằm giữa đại lộ Thanh Dương, cạnh trường tiểu học Thanh Dương.
Cô lái xe cảnh sát chạy dọc theo đại lộ Thanh Dương, quả nhiên nhìn thấy một tiệm trái cây bên cạnh trường tiểu học Thanh Dương, cửa tiệm tên là “Tiệm trái cây Dương Huy”.
Hai cánh cửa bé xíu hợp lại với nhau, quầy trái cây trước cửa gần như đã chiếm hơn nửa lối đi dành cho người đi bộ.
Đã gần trưa, việc buôn bán của cửa tiệm có vẻ ảm đạm.
Khi Văn Lệ và Lý Minh tiến vào cửa tiệm, một nhà bốn người của Dương Huy đang ngồi bên chiếc bàn vuông nhỏ trong căn nhà chất đầy trái cây ăn cơm trưa. Văn Lệ chào hỏi anh ta một tiếng, Dương Huy nhận ra đây là hai cảnh sát hình sự phụ trách điều tra vụ án của bố mình, lật đật đứng dậy hỏi, “Có phải vụ án của bố tôi được phá rồi không?”
“Có một chút tiến triển, nhưng bây giờ vẫn đang trong quá trình điều tra.”
Khi Văn Lệ nói chuyện, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang ngồi ăn cơm kia.
Người phụ nữ đó có gương mặt dài, gò má rất cao, tạo cho người khác cảm giác lạnh lùng sắc sảo.
Dương Huy vội giới thiệu với cô, “Đây là vợ tôi, cô ấy tên là Dư Diễm.”
Văn Lệ nói, “Chúng tôi muốn tìm vợ anh hỏi thăm chút chuyện.”
Dương Huy hơi khựng lại, cảm thấy rất bất ngờ, nhìn cô bằng ánh mắt nghi hoặc, nói, “Được.” Sau đó anh ta vẫy tay gọi vợ mình, Du Diễm buông đũa xuống, đi đến, nhìn chằm chằm Văn Lệ, cảnh giác hỏi, “Có chuyện gì thế?”
Dương Huy nói, “Họ là người của Cục Cảnh sát, đang điều tra vụ án của bố anh, muốn tìm em hỏi chuyện.”
Dư Diễm lạnh mặt, “Chuyện gì?”
Văn Lệ muốn tách hai vợ chồng họ ra để hỏi, nhìn xung quanh, chỉ ra ngoài cửa nói, “Chúng ta qua bên đó nói chuyện đi.”
Dư Diễm theo họ ra khỏi nhà, đứng dưới chân tường cạnh trường tiểu học.
Văn Lệ vào thẳng vấn đề, “Chúng tôi muốn biết, ngày 27 tháng 3, cũng tức là ngày bố chồng của chị bị hại, từ 7 giờ đến 9 giờ tối hôm đó, chị ở đâu?”
Dư Diễm đảo mắt, “Tối hôm đó, tôi vẫn luôn ở cùng chồng tôi, ở trong tiệm trông hàng.”
Vãn Lệ hỏi, “Không hề rời khỏi tiệm?”
Dư Diễm lắc đầu, “Không có, tôi bận từ sáng đến tối, đâu ra thời gian rời khỏi?”
Văn Lệ chuyển sang chủ đề khác, “Đối với cái chết của bố chồng, chị có suy nghĩ gì?”
Dư Diễm ấp úng, “Tuy ông ấy không dễ ưa lắm nhưng dù sao cũng là bố chồng của tôi, ông ấy chết thảm thế kia, tất nhiên chúng tôi hy vọng cảnh sát có thể sớm bắt được hung thủ.”
Văn Lệ hỏi thêm vài câu, người phụ nữ này đều trả lời rất cẩn thận, không hề lộ ra chút sơ hở gì.
Hỏi Dư Diễm xong, Văn Lệ bảo Lý Mình gọi Dương Huy đến.
“Tôi nhớ vào ngày anh báo án, anh chỉ nói tối ngày 27, khi bố anh gọi điện thoại cho anh, anh đang bận rộn ở tiệm trái cây, lúc đó hình như không hề nói, vợ anh cũng đang ở trong tiệm bận rộn chung với anh.”
Dương Huy nói, “Lúc đó các người đâu có hỏi. Các người chỉ hỏi tôi ở đâu, tất nhiên tôi chỉ nói việc của mình rồi.”
Tuy anh ta nói rất thẳng thắn, nhưng trong ánh mắt lại có một tia hoảng hốt khó phát giác được.
Văn Lệ nhìn thấy, trong lòng nổi lên nghi ngờ.
Từ thần thái của vợ chồng Dương Huy có thể thấy, hai người này rõ ràng đang nói dối.
Nhưng trong tay cô không có đủ chứng cứ để phản bác đối phương, nên đành bỏ qua.
Về đến Cục, Văn Lệ báo cáo tường tận tình hình với thầy mình.
Tần Hán Xuyên nghe xong, trầm ngâm nói, “Nói như vậy, hiềm nghi của Dư Diễm này rất lớn. Chúng ta nhất định phải tìm cách làm rõ chứng cứ vắng mặt của cô ta có thể thành lập được thật hay không.”
Văn Lệ gật đầu nói, “Em và Tiểu Lý đã đi hỏi thăm sơ bộ, bên cạnh tiệm trái cây Dương Huy là vách tường của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán net, hàng ngày mở cửa đến 12 giờ đêm, nhưng đám thanh niên ra vào quán net, không thể chú ý đến tình hình ở tiệm trái cây nhỏ nằm ở bên kia đường cách xa mấy chục mét, nên cũng không hỏi được gì.”
Tần Hán Xuyên nhíu chặt hai hàng chân mày, nghĩ ngợi một lúc rồi nói, “Ngoài nghe ngóng từ các cửa hiệu lân cận, có lẽ chúng ta vẫn còn một cách khác, chính là tìm khách hàng từng đến tiệm trái cây Dương Huy vào đêm đó.”
“Việc này em cũng đã nghĩ đến, nhưng người ta đến mua trái cây, không ai đăng ký tên lại, hỏi vợ chồng Dương Huy, chắc họ cũng không chịu nói thật.”
Tần Hán Xuyên nói, “Vậy cũng phải.”
Lý Minh nói, “Nếu từ bây giờ, chúng ta âm thầm mai phục gần tiệm trái cây, thấy người nào mua trái cây ở tiệm Dương Huy bước ra đều tiến lên hỏi, xem đêm xảy ra vụ án họ có đến tiệm này mua trái cây hay không. Nếu may mắn, biết đâu lại tìm được một, hai khách quay lại mua lần hai.”
“Cách làm này tuy hơi ngốc, nhưng cũng có thể thử, vẫn tốt hơn bây giờ không có cách nào.” Tần Hán Xuyên gật đầu nói, “Tôi thấy thế này, tôi sắp xếp hai người nữa, ban ngày họ sẽ phụ trách quan sát tiệm trái cây Dương Huy; Văn Lệ và Lý Minh phụ trách ban đêm. Vì ban đêm, cùng một khoảng thời gian, có khả năng khách hàng quay lại tiệm mua trái cây lớn hơn, nên hai người phụ trách khoảng thời gian trọng điểm này. Hy vọng có được thu hoạch.”
Ông gọi hai tổ viên đến, dặn dò vài câu, bảo họ thay thường phục, đến ngoài tiệm trái cây Dương Huy theo dõi.
Hai người nhận lệnh thực hiện.
Hai cảnh sát hình sự đợi bên ngoài tiệm trái cây suốt buổi chiều, nhìn thấy khoảng hai, ba mươi khách hàng đến tiệm trái cây Dương Huy, hai người không kinh động đến vợ chồng Dương Huy, chia nhau tiến lên hỏi thăm những người này, họ đều nói không đến đây mua trái cây vào ngày xảy ra vụ án.
Sau bữa tối, đến lượt Văn Lệ và Lý Minh trực.
Hai người chia nhau nấp ở hai đầu cách tiệm trái cây vài trăm mét, âm thầm quan sát động tình của tiệm trái cây Dương Huy. Buổi tối việc làm ăn của cửa tiệm quả nhiên tốt hơn ban ngày rất nhiều.
Hai vợ chồng Dương Huy và Dư Diễm đều ở trong tiệm, Dương Huy phụ trách tiếp đón khách, Dư Diễm ngồi sau một chiếc bàn, phụ trách cân và thu tiền.
Phàm là khách hàng xách trái cây từ trong tiệm bước ra, Văn Lệ và Lý Minh đều tiến đến hỏi, nhưng không có thu hoạch.
Đến hơn 7 giờ tối, một cô gái trẻ đeo kính xách một túi táo từ trong tiệm đi về phía Văn Lệ, đợi cô gái khuất khỏi tầm mắt của vợ chồng Dương Huy, Văn Lệ tức tốc đi đến, giơ thẻ công tác của mình cho cô gái xem, sau đó hỏi, bốn ngày trước, tức là tối thứ bảy ngày 27 tháng 3, cô có từng đến tiệm trái cây Dương Huy hay không?
Cô gái ngơ ngác một hồi, nói có đến. Cô làm việc ở một nhà hàng gần đây, vì nghe nói ăn táo có thể làm đẹp, nên sau khi tan làm thường thuận đường ghé qua tiệm trái cây này mua ít táo.
Văn Lệ hỏi cô có nhớ tối thứ bảy đến đây mua táo vào lúc mấy giờ hay không?
Cô gái nghĩ ngợi một lúc rồi nói khoảng 7 giờ 10 phút tối. Vì hàng ngày cô tan làm lúc 7 giờ, từ nhà hàng đến đây hình như mất khoảng 10 phút, nên chắc là đến tiệm trái cây vào khoảng 7 giờ 10 phút.
Văn Lệ hỏi, “Lúc đó bà chủ tiệm trái cây có ở đó không?”
Cô gái quả quyết lắc đầu, “Không có. Bình thường tôi thường ghé qua, nên rất quen với vợ chồng chủ tiệm, lúc đó chỉ thấy một mình ông chủ ở trong tiệm bán hàng, tôi còn tiện miệng hỏi bà chủ không ở đây sao? Lúc đó ông chủ rất bận, hình như không nghe tôi nói, cũng không để ý đến tôi.”
Quả nhiên bị mình nghe ngóng được rồi. Văn Lệ mừng thầm trong lòng, vội lấy sổ tay ra, ghi lại manh mối này, đồng thời lưu lại số điện thoại của cô gái, để sau này cần liên lạc dùng đến.
Cô lại đợi thêm hơn một tiếng, Lý Minh gọi điện thoại đến, cậu ta nghe ngóng được từ chỗ một bà lão, hơn 8 giờ tối ngày 27 tháng 3, khi bà lão đến tiệm trái cây Dương Huy mua đồ, quả thật trong tiệm chỉ có một mình Dương Huy đang đón tiếp khách. Bà lão còn nhớ, lúc đó trong tiệm còn kê một chiếc bàn nhỏ, hai đứa con của chủ tiệm đang ngồi đó làm bài tập, nhưng không thấy bà chủ Dư Diễm.
Có lời khai của hai khách hàng này, đã hoàn toàn có thể lật đổ chứng cứ vắng mặt của Dư Diễm.