Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
53

❊ ❊ ❊

Từ sân hiên phía Tây, Marion ngắm nhìn quang cảnh lộng lẫy của vùng đất được phủ tấm màn sao đêm. Sau lưng cô, từ những cánh cửa cao của nhà thờ tu viện để lọt ra giai điệu du dương của Vivaldi và bản Bốn mùa. Mùa đông allegro non molto[1] bắt đầu.

Cô hít hơi rồi cố đẩy cửa thật nhẹ để vào sảnh chính. Chừng trăm người dự buổi hòa nhạc, ngồi trên các hàng ghế băng, vẻ chăm chú. Marion đi vòng qua bên dưới về phía cánh ngang phía Nam và cố gắng không gây chú ý. Ở đó cô thấy cánh cửa mà Grégoire đã miêu tả. Nó để ngỏ.

Marion đi qua cửa và bước lên một cầu thang xoắn ốc rất hẹp. Hai đùi cô chẳng mấy chốc đã thể hiện sự bất bình bằng cách trở nên nặng trĩu. Tiếng nhạc say lòng vang vọng tới tận cái giếng âm u này. Marion đến chiếu nghỉ đầu tiên, cô dừng lại một phút trước khi đi tiếp. Grégoire đã nói với cô là phải trèo tít lên cao.

Bậc thang cuối cùng dừng dưới chân một cánh cửa, Marion đẩy hé ra để bước sang phía bên kia. Gió chộp lấy cô ngay lập tức. Nó nhảy xổ vào cô hít ngửi thô bạo hơn cả một con thú hoang. Nó bấu lấy quần áo cô, làm tóc tai cô rối bời, rồi đẩy cô ra không thương tiếc để tiếp tục uốn lượn quanh các đầu hồi, dưới tháp chuông, như một tay gác cổng vô hình rất khó ưa thừa lệnh Thượng đế. Marion làm quen với sự hiện diện cuộn xoáy đó.

Cô quan sát chi tiết xung quanh và nhận ra mình đang lạc giữa một rừng các nóc đền, vòm chống và gác chuông nhỏ trồi ra khỏi mái nhà để khi thì hòa quyện vào nhau, khi thì tung tóe ra cạnh nhau tạo thành một bó khoáng vật hừng hực. Những ngọn đèn chiếu công suất lớn chĩa vào các bức tường được trau chuốt nhất, phóng ra những lớp màn vàng giữa ô kính cao màu đen và những khuôn miệng sứt mẻ của các ống máng.

Một cây cầu bằng đá hoa cương chạm trổ vươn ra giữa khoảng không để nối với cái tháp nhỏ nơi Marion đang đứng trên mái điện thờ. Các bậc thang dốc đứng trải trên cầu như một cây đàn phong cầm. Marion vừa mạo hiểm đi ra đó vừa dùng hết sức bám vào thành lan can. Thành lan can được chạm trổ nhiều đến mức toàn bộ cấu trúc của nó trở nên khá yếu, cô đoán vậy. Bị xô đẩy bởi hơi thở mạnh mẽ của thiên nhiên, cô lảo đảo thấy rõ trước khi tập trung nhìn vào đôi chân để thoát cơn chóng mặt. Cô đi lên cao một chút nữa rồi dừng lại trước hai bậc cuối cùng dẫn lên đỉnh.

Một bóng người sừng sững đứng chờ cô.

“Cầu thang diềm ren, chúng ta gọi nó như vậy,” Georges Keoraz nói thay lời chào.

Ông chìa tay cho cô.

“Cô cho phép chứ?”

Cô không biết nên làm gì, cuối cùng đành chìa tay lại. Ông cầm lấy rồi giúp cô leo lên.

“Tôi thích đến chỗ cao thế này, thật tuyệt cho các giác quan, và giúp khơi gợi tư duy. Tôi không biết cô sẽ đọc xong cuốn nhật ký đó vào tối nay hay ngày mai, vì không chắc nên tôi lên đây suy ngẫm.”

Ông buộc phải hét lên để cô có thể nghe được qua tiếng gió thổi đang vây quanh họ. Vẫn không rời tay cô, ông kéo Marion đi dọc một lan can không an toàn lắm vì chiều cao của nó, cho đến tận sườn phía Bắc nơi gió ít quấy rầy họ hơn.

Ở đây vịnh không có biên giới. Những ngôi sao phản chiếu xuống mặt biển lặng, tạo ra một khung cảnh không có đường chân trời. Đỉnh bồng bềnh giữa vũ trụ.

“Tôi phải thú thực với cô rằng cô là một kẻ nói dối tồi,” ông nói. “Thứ Năm vừa rồi, khi chúng ta gặp nhau, cô đã hỏi tôi xem có người Anh nào sống trên Đỉnh không, lấy lý do là trên phố người ta kể cho cô. Điều đó thật buồn cười, nhưng cũng thú vị. Hơn nữa, lúc ấy, tôi cho rằng cô đã nhầm lẫn về tôi.”

“Lôi kéo Grégoire vào cuộc tìm kiếm cá nhân của ông không phải là một ý tưởng lành mạnh,” Marion tấn công.

Georges trả lời trước tiên bằng một cái nhếch mép.

“Ngược lại. Ngược lại…”

Rồi ông giải thích thêm: “Điều đó khiến cậu bé cảm thấy quan trọng. Chia sẻ bí mật, trò chuyện với một người lớn tuổi, cậu ta sẽ học được rất nhiều điều. Đó là một anh chàng ranh ma đấy. Và cậu ta hẳn sẽ giận nếu không được tôi lôi vào chuyện này. Tôi chỉ lấy làm tiếc về cuộc va chạm hôm nay giữa hai người. Điều đó đáng lẽ không được xảy ra. Cậu ta chỉ được lấy lại cuốn nhật ký từ tay cô khi biết chắc có thể hành động mà cô không nhận ra. Nhưng sau đó cậu ta đã hoảng sợ.”

Ông chắp hai tay ra sau lưng.

“Không ai bị thương, đó mới là điều quan trọng,” ông kết luận.

“Cậu ấy nói cho tôi biết ông là ai. Tôi thú thật là lúc đầu tôi cứ nghĩ ông chính là Jeremy.”

“Matheson ư?” Ông bất bình. “Tôi có vẻ già đến thế ư? Cô đừng nhầm nhé!”

“Ông từng tham gia dòng tu. Tại sao lại giấu tôi điều đó?”

Joe ném cho cô cái nhìn thích thú.

“Cô có hỏi gì đâu. Dù sao thì sớm muộn cô cũng sẽ biết. Không có gì quan trọng cả.”

Những cái đèn chiếu thu hút một đám mây côn trùng, rồi chính đám mây côn trùng lại khiến lũ dơi bay lượn thèm thuồng.

“Tại sao lại có câu đố ngay tối đầu tiên?” Marion hỏi.

“À, điều đó… Vì tôi thích chơi đùa. Để chạy trốn sự nhàm chán. Tôi biết, cũng như mọi người ở đây, rằng dòng tu sẽ đón một người đi ở ẩn mùa đông. Tôi muốn đánh dấu sự kiện này, chào mừng cô bằng cách hơi… độc đáo một chút. Tính tôi vốn hay đùa, đó là tất cả những gì còn lại trong tôi, cứ nhìn thẳng vào sự thật mà nói vậy. Và tin tôi đi, trong trò chơi đó, tôi có thể tỏ ra đáng gờm, với sự thích thú quỷ quái, tôi phải thừa nhận vậy. Lẽ ra tôi phải đùa giỡn cô đến khi già néo đứt dây, đó là lỗi của tôi. Thích thú với các mưu mô, luôn đi quá xa. Tôi còn có ý định liên lạc với cô theo cách đó thêm một thời gian nữa.”

“Cho đến khi tôi tìm thấy cuốn nhật ký…”

“Phải, điều đó thì trái lại… Tôi phải thú nhận là điều đó có hơi làm tôi xáo trộn. Chính Grégoire đã nói với tôi. Tối hôm tìm thấy cuốn sách cô có qua nhà cô bạn Béatrice, cô đã cho cô ấy xem, kể cho cô ấy nghe. Lúc đó con trai cô ấy ở bên cạnh. Mọi việc bắt đầu như thế đấy. Chuyện này đáng lẽ không được xảy ra. Nếu có thể, tôi sẽ lấy hết câu chuyện này ra khỏi tâm trí cô.”

“Đáng lẽ ông không nên để cuốn sách trong tầm tay tất cả mọi người như thế.”

“Tầng áp mái của kho sách cũ ở Avranches không mở cho công chúng, và ít khả năng có người đến tìm một quyển sách tiếng Anh ở đó… Cuốn nhật ký này là một câu chuyện cá nhân. Đó là sự riêng tư của gia đình tôi, của chính tôi. Đáng lẽ cô không nên đọc. Đổi lại, tôi tự cho phép mình vào nhà cô khi cô vắng mặt, để lục tìm và lấy lại nó, tiếc thay cô lại luôn mang nó bên mình.”

Tranh thủ dòng tâm tình của ông cụ, Marion thả tự do cho tính tò mò của mình: “Tại sao cuốn nhật ký lại ở Avranches?”

Georges bĩu môi: “Vì hèn nhát, tôi cho là vậy. Chừng sáu chục năm trước, khi đến đây, tôi không muốn cuốn nhật ký này trong phòng mình, lỡ có người bắt gặp. Tôi đã giấu nó giữa những cuốn sách khác của thư viện ở ngay tu viện này, cùng các sách tiếng Anh. Rồi kho sách đó nhanh chóng chuyển về Avranches. Tôi đã thu xếp để cuốn sách của mình chắc chắn nằm lẫn trong số đó, trên tầng áp mái. Và tôi đã để nó lại đó. Không thể hủy bỏ nó, cũng không đủ can đảm để mang nó theo.”

Marion thè lưỡi liếm môi, cô hơi căng thẳng.

“Tôi không hiểu tại sao ông lại giữ nó. Nó là một bằng chứng nguy hiểm đối với ký ức về cha ông.”

Georges chiêm ngưỡng khoảng mênh mông bình lặng trải rộng dưới chân Đỉnh.

“Cô đã tìm ra tôi bằng những suy luận khôn khéo,” ông nói. “Tuy nhiên có một sai lầm trong logic của cô. Và là một sai lầm khủng khiếp, chính tôi thậm chí cũng ngạc nhiên khi cô phạm phải.”

Ông quay người đối diện cô.

“Cha tôi không phải là thủ phạm của bất kỳ tội ác nào cả. Không phải ông ấy.”

❀ ❀ ❀

[1] là một thuật ngữ âm nhạc, nghĩa là chơi với tốc độ không nhanh quá.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.