Trảm Tà

Lượt đọc: 676 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 85
Đại nhân như hổ, lão tăng khó dây dưa

❊ ❊ ❊

Cách Chính Nhất Quán vài dặm, đứng xa xa đối diện, một tòa tháp đâm thẳng lên tận mây xanh.

Sơn Sắc tháp mở cửa cho khách hành hương quỳ lạy tham quan, chỉ tới tầng thứ chín; trên tầng chín, cửa tháp khóa chặt, người thường không thể lên được.

Trên đỉnh tháp cao nhất, tầng mười tám, không gian cực kỳ chật hẹp, bốn cột đá chống đỡ, gió rít gào thổi, phấp phới tà áo tăng bào màu xám.

Nơi đây vậy mà có một lão tăng đang ngồi nhập định.

Lão tăng khô gầy, gò má hóp lại, tựa như một thi thể bị phơi khô, trông có chút đáng sợ. Nhưng đôi tay đặt trên đầu gối lão vẫn luôn cử động, trên tay đeo một xâu chuỗi hạt màu vàng nhạt - chuỗi hạt gồm một trăm lẻ tám hạt, những ngón tay lão cứ từng hạt từng hạt lần theo.

Đột nhiên, lão như có cảm giác, mí mắt mở bừng, không ngờ kình lực trên ngón tay quá mạnh, tức thì đứt dây xâu chuỗi, các hạt Phật châu lăn lóc, rơi vãi đầy đất, có những hạt lộc cộc rơi xuống tháp, bị gió thổi bay đi, chẳng biết rơi về nơi nao.

Trong mắt lão tăng lóe lên tinh quang: "Khô thiền ngồi mười tám năm, người ta chờ đợi, vậy mà lại chính là hắn sao?"

Lão ngẩng mặt lên, nhìn trời xanh trong vắt, sắc mặt tựa khóc tựa cười, chẳng phải khóc chẳng phải cười. Chợt lão giơ tay vẫy, từng hạt Phật châu bay lên, vây quanh bàn tay, tỏa ra một vòng quang hoa ôn nhuận, "Ông" một tiếng, lại xâu chuỗi thành một tràng Phật châu hoàn hảo không tì vết, đủ một trăm lẻ tám hạt, không thiếu một hạt: "Hai mươi năm trước, bần tăng nhận pháp chỉ, chờ đợi một người có duyên với Phật ở nơi này, sau đó độ hắn vào cửa không, là có thể tránh được một trường hạo kiếp, cứu vớt chúng sinh thiên hạ..."

"Chỉ là người đó, thật sự là hắn sao? Hay là giống như những người trước đây, chỉ là giả tượng?"

Nghĩ tới đây, tâm tư bỗng nhiên phiền não.

Điều này đối với lão mà nói, là cảm xúc dao động vô cùng hiếm gặp. Mười tám năm khô thiền, gió sương mưa tuyết, vào mắt đều là không; bi hoan ly hợp, chẳng nhiễm linh đài; sao có thể cảm thấy phiền não bất an?

"Nhưng chiếu theo pháp chỉ dự báo, năm nay là năm cuối cùng. Người đó, nhất định sẽ xuất hiện trong năm nay... Sĩ tử, tháng tám, hương thí, cá chép hóa rồng, mọi thứ đều đã sẵn sàng. A Di Đà Phật, đứa trẻ này, không độ không được..."

Gió thổi tăng bào, dường như lập tức thổi bay hết những ý niệm phiền não không nên có, giếng cổ lại phẳng lặng không gợn sóng.

---❊ ❖ ❊---

Thứ sử phủ. Tọa Bắc hướng Nam, rồng cuộn hổ ngồi. Nhìn xuống từ trên cao, có thể thấy tòa phủ đệ chiếm diện tích rộng lớn này giống như một con cự thú đang nằm phục tại Dương Châu thành, cái miệng rộng, đang đối diện với nơi Kinh Giang cuồn cuộn chảy. Địa thế này khá cầu kỳ, trong thuật phong thủy có một cái tên, gọi là "Ngọa Hổ Hấp Long Khí", không ngừng hấp thụ khí vận.

Chính môn phủ đệ, hai cánh cửa son đinh đồng, một hàng bậc thang bạch ngọc, hai bên mỗi bên có một con sư tử đá tư thế uy mãnh, bờm bay phấp phới.

Hai con sư tử đá nhe răng trợn mắt, làm dáng gầm thét. Cực kỳ sống động, đặc biệt là đôi mắt, được khảm bằng mỹ ngọc, sáng lấp lánh, nhìn thoáng qua, như thể là vật sống.

Chúng không phải là vật chết trang trí mặt tiền, hiển nhiên đã được cao nhân khai quang, trở thành pháp khí. Có thể ngăn chặn tà mị vào cửa.

Hai bên cửa son, mỗi bên đứng tám tên tinh binh dáng người vạm vỡ, tay đỡ trường thương, đứng thẳng tắp, mắt không nhìn ngang.

Thứ sử phủ nhà cửa san sát, vườn tược kéo dài, trung tâm có một tòa đại sảnh. Mái hiên uốn lượn, kiến trúc tinh xảo, huy hoàng mà trang trọng.

Hiện tại, Thứ sử đại nhân Nguyên Văn Xương đang trò chuyện với người khác. Tất cả những kẻ nhàn rỗi không được phép vào trong, chỉ có thể hầu hạ ngoài cửa, nghe lệnh truyền, kẻ nào dám ồn ào, đều chém.

Người mà Nguyên Văn Xương gặp mặt là Dương Châu thái thú Vương Ứng Tri.

Trong đại sảnh, Vương Ứng Tri ngồi ngay ngắn không chút cẩu thả, mím chặt môi, liếc ánh mắt dư quang nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế thái sư kia, rồi lập tức hạ thấp mí mắt xuống — mỗi lần đứng trước mặt đối phương, y đều có một sự căng thẳng khó nói, sự câu nệ xuất phát từ nội tâm.

Nguyên Văn Xương năm nay năm mươi ba tuổi, thân hình vạm vỡ cao lớn, mặt chữ quốc, lông mày rậm mũi to, một chùm râu quai nón, không giận tự uy. Ông ta ngồi ở đó, giống như một tảng đá lớn, một tảng đá kiên cố và không có cảm xúc dao động. Ông ta xuất thân quân ngũ, chiến đấu với thiết kỵ thảo nguyên tại biên cương Lương Châu nhiều năm, nhiều lần lập quân công, sau khi khải hoàn trở về được bái làm Đại tướng quân, sau đó đến Dương Châu đảm nhiệm chức Thứ sử, tính đến nay đã tròn mười năm.

Triều đình có quy chương chế độ, phong cương đại lại mỗi ba năm một kỳ sát hạch, mỗi mười năm một lần thay đổi chức vụ, hoặc thăng tiến vào triều đình, hoặc đổi sang châu quận khác làm Thứ sử.

Việc này là để ngăn chặn sự hình thành cát cứ địa phương, nếu hoàng đế nỗ lực trị quốc, phong cương đại lại trong hai ba năm có thể sẽ bị điều nhiệm, chứ không thực sự ngồi đủ mười năm.

Trong đại sảnh không có gió, khí tức áp lực, Vương Ứng Tri ngồi, có chút cảm giác như ngồi trên chông gai, có giọt mồ hôi lặng lẽ trượt trên lưng.

Nguyên Văn Xương chợt lên tiếng: "Ứng Tri, ngươi còn cần dưỡng khí."

Vương Ứng Tri cung kính đáp: "Trước mặt đại nhân, khí tiết như trút, lại không dưỡng được."

Nguyên Văn Xương cười lớn: "Ứng Tri, ngươi đây là tính nịnh nọt ta sao?"

Vương Ứng Tri vội nói: "Lời từ đáy lòng, không dám khoác lác."

Nguyên Văn Xương không tỏ thái độ gì, chợt cầm một phần tông quyển trên bàn, "bốp" một tiếng ném xuống đất: "Ngươi dâng lên ta phần tông quyển này, là có ý gì?"

Vương Ứng Tri nhìn thấy bìa tông quyển, lập tức biết đây là một báo cáo điều tra về sĩ tử Kinh Huyện Trần Đạo Viễn, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ đại nhân là có ý gì, nhưng dù nghĩ thế nào cũng không thể đoán thấu. Tục ngữ nói "bạn quân như bạn hổ", Nguyên Văn Xương tuy không phải quân thượng, nhưng còn hung hãn khó lường hơn cả mãnh hổ. Những năm gần đây, y đã thấy quá nhiều đầu rơi, thấy quá nhiều máu chảy đầm đìa.

Những người đó chết, cũng không hoàn toàn là vì không phục tùng, trong đó không ít người là do suy đoán sai ý, làm sai việc, mà phải chịu sự trừng phạt không thể chịu đựng nổi.

Là người xuất thân quân nhân, Nguyên Văn Xương giết chóc quyết đoán, trị hạ nghiêm cẩn, kỷ luật vô cùng rõ ràng.

Vương Ứng Tri dâng tông quyển cho Nguyên Văn Xương xem, có thể nói là cử chỉ trung thành; nhưng mặt khác, lại sao không có ý vị khích bác quan hệ cha con nhà họ Nguyên? Tuy y không thể dám nghĩ như vậy, vấn đề là Nguyên Văn Xương có nghĩ như vậy hay không?

Dù thế nào đi nữa, Nguyên Ca Thư đều là ái tử của Nguyên Văn Xương, văn trị võ công xuất sắc, chỉ cần không xảy ra ngoài ý muốn, hắn chắc chắn là người không hai lựa chọn để kế thừa cơ nghiệp nhà họ Nguyên.

Vương Ứng Tri hít một hơi, đứng dậy chắp tay đáp: "Đại nhân, ty chức thân là thái thú, chủ trì dân chính, chia sẻ lo lắng cho đại nhân. Sự vụ xảy ra trong châu, tự nhiên nên dâng lên đại nhân xem qua, sau đó quyết định."

Nguyên Văn Xương khẽ gật đầu: "Tốt, ngươi làm rất tốt."

Nghe vậy, Vương Ứng Tri như trút được gánh nặng, chỉ là câu tiếp theo của Nguyên Văn Xương lại khiến y đau đầu:

"Vậy ngươi thấy, Chính Dương đạo trưởng quan tâm đứa trẻ này, là muốn chiêu mộ thay cho Ca Thư sao? Ta lại có chút thắc mắc, một tên hàn môn tú tài cỏn con, đức tài gì, mà có thể khiến Ca Thư coi trọng như vậy?"

Là ái tử của Thứ sử, xuất thân cửa son, tầm mắt cao rộng, người tầm thường, căn bản không lọt nổi mắt xanh.

Câu hỏi này bắt buộc phải trả lời, nếu mơ hồ thoái thác, chính là thất chức. Bởi vì Vương Ứng Tri là thái thú, chính là làm việc này, không chỉ phải chịu trách nhiệm sự vụ dân chính, còn phải cung cấp kiến nghị và cái nhìn, nghĩ một chút, đáp: "Dựa theo điều tra được biết, Trần Đạo Viễn khá có tài hoa, thơ từ văn chương, đều có điểm đáng lấy. Có lẽ Thiếu tướng quân vì vậy mà thưởng thức hắn, chuyện 'giang thượng vấn danh' (hỏi tên trên sông), có thể thấy rõ một góc."

Nguyên Văn Xương vuốt vuốt râu quai nón: "'Trường phong phá lãng hội hữu thời, trực quải vân phàm tế thương hải' (Có lúc gió lớn vượt sóng, căng buồm vượt biển khơi), tâm hồn đứa trẻ này khá đấy, chỉ không biết là tú tài miệng lưỡi, hay là có bản lĩnh thật."

Tuy nói "thi ngôn chí", nhưng thứ gọi là chí hướng, nghĩ tới và làm được cách nhau rất xa, làm được và làm tốt lại là một chuyện khác.

Nguyên Văn Xương đọc người đã nhiều, sao lại không hiểu đạo lý này? Ngạn ngữ thường nói: "Tú tài tạo phản, ba năm không thành", nói chính là những kẻ đọc sách kia, tự cho là nói năng hùng hồn, khái khái kích ngẩng, nhưng khi thực sự bắt tay làm việc, lại trố mắt ếch, không biết bắt đầu từ đâu, khó khăn lắm mới bắt tay làm, lại làm mọi việc rối tung rối mù.

Thanh đàm làm lỡ việc nước, không ngoài như thế.

Vương Ứng Tri cười nói: "Là la hay là ngựa, sau này sẽ biết."

"Thôi bỏ đi, không nói về hắn nữa, cũng chỉ là một thư sinh thôi. Ta đảm nhiệm chức Dương Châu Thứ sử đã mười năm, theo lệ năm nay nên tiến kinh thuật chức, sau đó tiếp nhận điều khiển, ngươi nói, nên xử trí thế nào?"

Vương Ứng Tri nghe vậy, càng thêm đau đầu, câu hỏi này khó trả lời gấp trăm gấp ngàn lần chuyện Trần Đạo Viễn.

---❊ ❖ ❊---

Tần Vũ Thư cũng cảm thấy rất đau đầu, y cùng mấy người bạn sĩ tử thân thiết kết bạn, dọc đường gió bụi, cuối cùng đã đến Dương Châu.

Chu xa nhọc nhằn, mệt muốn chết, được sắp xếp ở trọ tại Long Môn khách sạn, vừa vào cửa, liền nhìn thấy Trần Tam Lang đang ăn uống linh đình.

Trải qua chuyện Nam Dương Hà Đoan Ngọ thi hội, Tần Vũ Thư đã nhận thức sâu sắc đạo lý hễ đụng phải Trần Tam Lang là chắc chắn không có chuyện tốt. Nếu không phải chỗ ở do châu quận sắp xếp, không tiện tự ý ra ngoài thuê chỗ ở, y đã có tâm tư quay đầu bỏ chạy rồi.

Nhìn Tần Vũ Thư như thấy quỷ mà che mặt lên lầu, Trần Tam Lang liền thấy buồn cười: Thực ra ân oán mâu thuẫn giữa hai người trước đây, hắn cũng không để tâm lắm. Tần Vũ Thư kiêu ngạo mà lòng dạ hẹp hòi, không thích hợp làm bạn, không thèm để ý y là được, căn bản chưa tới mức hò hét đánh giết. Đêm thi hội đó, y có thể mở miệng nhận thua, coi như vẫn còn chút gánh vác.

Trần Tam Lang bĩu môi, chợt như thấy quỷ, mắt trợn to. Hắn đang nhìn thấy vị lão tăng trong Sơn Sắc tháp kia đi từ cổng khách sạn vào, nhẹ bẫng như không.

"Không phải chứ, đuổi tới tận đây sao?"

Lão tăng nét mặt mỉm cười, thong dong đi đến bên cạnh Trần Tam Lang, chắp tay nói: "Vị thí chủ này, chúng ta lại gặp nhau rồi, đều nói ngươi có duyên với Phật môn."

Trần Tam Lang nhảy dựng lên, "phi" một tiếng: "Đại sư nói chuyện thật không biết xấu hổ, tự ngài tìm tới cửa, thì liên quan gì tới duyên phận?"

"A Di Đà Phật, Phật nói: Cái này có cho nên cái kia có, cái này ở cho nên cái kia ở, tất cả, đều khởi từ nhân duyên. Bần tăng đến tìm ngươi, là vì ngươi đang đợi ta tới, chỉ thế thôi."

Trần Tam Lang đầy đầu vạch đen: Nói chuyện kiểu này thật sự không vấn đề gì chứ? Không mời mà tới, lại nói người ta đợi ngài tới, cái gọi là logic cướp bóc, so với đạo lý Phật môn này, đều phải lùi ba bước.

"Mặc kệ ai đến ai đi, dù sao tôi cũng không thể theo ngài xuất gia, ăn chay niệm Phật đâu, thực không giấu gì, trong nhà Trần mỗ đang có một vị nương tử xinh đẹp đang đợi tôi quay về thủ thỉ trọn đời đây."

Lão tăng không hề để ý: "Sắc tức thị không, thí chủ chấp niệm rồi, chi bằng để lão tăng chỉ điểm mê tân, cho ngươi tỉnh ngộ?"

Nói rồi, vậy mà một ngón tay điểm thẳng về phía ấn đường của Trần Tam Lang.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:38
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.