Trảm Tà

Lượt đọc: 457 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 93
Mười dặm Tần Hoài, giấy say vàng mê

❊ ❊ ❊

Gần đến giờ hoàng hôn, Chu Hà Chi và Cổ Lâm Xuyên đã ăn vận chỉnh tề, còn xông cả hương, tinh thần phấn chấn chuẩn bị xuất phát. Hai người thấy Trần Tam Lang vẫn mặc chiếc áo bào bông thường ngày, không nhịn được mà hỏi: "Đạo Viễn, không thay bộ đồ mới sao?"

Trần Tam Lang cười ha hả: "Không cần, đâu phải đi làm tân lang."

Chu Hà Chi bĩu môi, nói: "Đạo Viễn, huynh hẳn là ít khi tới chốn phong nguyệt này."

Trần Tam Lang gật đầu: "Gần như chưa từng đến."

"Chẳng trách, nói thế nào nhỉ, chốn đó không như nơi khác, thực tế nhất. Nói một câu không khách sáo: xướng ca vô nghĩa, kỹ nữ vô tình, không hơn không kém. Má mì, tú bà mặt mũi đặc biệt đáng ghét, chỉ nhận y quan không nhận người. Mặc đẹp một chút còn thấy mặt cười; nếu là bộ dạng nghèo hèn, sợ là sẽ gặp ánh mắt lạnh lùng, tự dưng rước lấy bực mình." Chu Hà Chi giải thích.

Trần Tam Lang thản nhiên: "Ta những năm này, ánh mắt lạnh lùng thấy đã quen, không sợ thêm lần này nữa."

Đã nói như vậy, Chu, Cổ hai người cũng không nói thêm gì. Dù sao với thân phận ba người, chỉ là đi dạo chơi, mở mang tầm mắt.

Sông Tần Hoài chảy qua thành Dương Châu, xuyên thành mà đi, mười dặm Tần Hoài chủ yếu chỉ đoạn lưu vực ngoài thành, phồn hoa nhất, phong nguyệt thịnh vượng. Trải qua bao thế hệ kinh doanh, đã sớm thành chợ nổi, vô cùng độc đáo.

Tình hình sông Tần Hoài phức tạp, thế lực lớn nhỏ nhúng tay vào đó, có tên có tuổi không dưới mười, rồng rắn hỗn tạp, có thể coi là một giang hồ thu nhỏ. Mỗi lần bầu chọn Tần Hoài Bát Diễm, phía sau màn đều có ảnh hưởng của các thế lực này, đủ loại tranh đấu ngầm, nếu bày ra ánh sáng, chính là một vở kịch đặc sắc.

Nhưng vở kịch này, nhiều người không có khả năng nhìn thấy và biết đến. Tựa như Chu Hà Chi bọn họ bây giờ. Đến Tần Hoài chỉ là cầu vui, tiêu chút bạc, hưởng chút khoái lạc.

Vì đường khá xa, ba người thuê một chiếc xe ngựa đi.

Trên xe, Chu Hà Chi đóng vai "người thông thạo đường đi" rất chuyên nghiệp, đem những điều nghe thấy về sông Tần Hoài trút ra như đậu trong ống. Khi nói đến tuyệt kỹ của Tần Hoài Bát Diễm đương thời, càng là mày múa mặt bay: "Cứ nói cô nương Tuyết Vũ kia, thực ra dung mạo tương đối kém sắc, dáng người cũng hơi gầy mỏng, nhưng tuyệt chiêu thành danh của nàng lại là thứ mà các nhà khác khó lòng sánh kịp."

Nói đến đây, liền dừng lại, cố ý treo khẩu vị.

Cổ Lâm Xuyên nghe đến tâm thần rung động, vội hỏi: "Lão Chu, đừng thừa nước đục thả câu nữa, rốt cuộc là tuyệt kỹ gì, mau nói ra nghe xem."

Chu Hà Chi cười lớn: "Tuyệt kỹ của nàng chính là thổi tiêu, uyển chuyển hàm lộng, xứng danh là tuyệt phẩm."

Trên mặt Cổ Lâm Xuyên lộ vẻ bừng tỉnh, đưa tay xoa cằm: "Hóa ra là thổi tiêu... Thực ra ta cũng biết chút ít, đặc biệt thích thổi sáo dọc, Lão Chu, nếu có cơ hội, ta thổi cho huynh nghe, cho xin đánh giá."

Chu Hà Chi ngẩn người, ngay sau đó cười lớn: "Lâm Xuyên huynh sai rồi, tiêu này không phải tiêu kia. Một cái là vật chết, một cái là vật sống, không thể đánh đồng."

Cổ Lâm Xuyên mơ hồ hỏi: "Vật chết vật sống gì, ta bị huynh làm cho lú lẫn rồi."

Trần Tam Lang nhịn cười, chậm rãi nói: "Vật chết, dài dài một đoạn, có lỗ có mắt; vật sống, như rồng biến hóa, có thể lớn có thể nhỏ, có thể cương có thể tàng."

Chu Hà Chi nghe đến cười không dứt: "Đạo Viễn ví von thật là mới lạ sinh động. Chậc chậc, nhìn không ra, huynh cũng chẳng phải người thành thật gì."

Cổ Lâm Xuyên vẫn ngơ ngác, Chu Hà Chi không còn cách nào, đành phải nói thẳng. Hắn vừa nghe, lúc này mới hiểu ra, khuôn mặt đỏ bừng.

Chu Hà Chi trêu chọc: "Lâm Xuyên, huynh hẳn cũng là lần đầu đi?"

Cổ Lâm Xuyên đỏ mặt nói: "Trước kia đều vùi đầu đọc sách, không thích phong nguyệt."

"Ha ha, đi lần này, huynh rất nhanh sẽ thích thôi."

Nói chuyện trong chốc lát, bất tri bất giác đã đến nơi, phu xe ghìm ngựa: "Ba vị công tử, đến Tần Hoài rồi."

Ba người xuống xe ngựa, ngước mắt nhìn, thấy phía trước không xa, một dòng sông chậm rãi chảy qua, nước trong vắt, mặt sông phẳng lặng, khiến người ta vừa nhìn, chỉ thấy tâm hồn thư thái.

Trên mặt sông, từng chiếc họa thuyền đang neo đậu, bên trên cờ màu phất phới, đèn lồng treo cao – lúc này đã là chiều tối, bắt đầu thắp đèn. Dưới ánh hoàng hôn mờ mịt, ánh đèn rực rỡ, phản chiếu ra những họa tiết xinh đẹp, khiến cho cả con thuyền trở nên hoa đoàn cẩm tú.

Hóa ra những họa thuyền này cực kỳ xa xỉ, bên ngoài thuyền đều dùng giấy vàng vẽ họa tiết tinh mỹ dán bao bọc, một khi được ánh đèn chiếu rọi, liền khúc xạ ra cảnh sơn thủy nhân vật trên họa tiết, dáng vẻ thướt tha, ánh sáng tỏa ra, vàng son bắt mắt.

Cổ Lâm Xuyên đứng trên bờ nhìn, thở dài một tiếng: "Cổ thư từng nói 'giấy say vàng mê', ta không hiểu nghĩa, cho rằng khoa trương, nay vừa thấy, cổ nhân quả không lừa ta."

Chu Hà Chi nói: "Ta lần đầu đến, lần đầu thấy, cũng thổn thức như vậy."

Trần Tam Lang khóe miệng hiện lên một tia cười lạnh: "Cạnh tranh xa hoa, nếu binh đao nổi dậy, tất cả đều hóa thành tro bụi."

Chu Hà Chi nghe vậy, sắc mặt thay đổi: "Đạo Viễn chớ nói lời gở, nay bốn biển thái bình, quốc thái dân an, đâu ra binh đao, lời này là đại kỵ, không được tùy tiện nói ra."

Trần Tam Lang im lặng.

Cổ Lâm Xuyên ho khan một tiếng: "Lão Chu, chúng ta lên thuyền thôi... nên lên chiếc nào đây?"

Trên mặt sông có đến mười mấy chiếc họa thuyền, chiếc nào cũng rất lớn, chở được nhiều người. Thực ra mỗi một chiếc họa thuyền, chính là một tòa thanh lâu trong thành. Chỉ có điều thanh lâu là cố định, dù nội thất bên trong có hoa lệ thế nào, cũng thiếu đi cảnh sắc tự nhiên, sao bằng họa thuyền trôi trên mặt nước, tùy sóng dập dềnh mà lại tao nhã đặc sắc?

Mười dặm Tần Hoài, trời sinh ưu đãi, tạo nên danh tiếng thiên hạ, tuyệt không phải ngẫu nhiên.

Chu Hà Chi nhón chân nhìn một hồi, chợt tay chỉ: "Chúng ta lên chiếc 'Thu Thủy Hào' kia đi."

Đó là một chiếc họa thuyền lớn, dài hơn mười trượng, đèn đuốc huy hoàng, lúc này đang lặng lẽ neo đậu trên bờ, đợi khách lên thuyền.

Những họa thuyền này đón khách, khi lên thuyền không kể thân phận, chỉ cần thu một quan tiền phí lên thuyền là được. Nhưng sau khi lên thuyền, các mục thu phí thì nhiều vô kể, ăn uống không nói, ngay cả kiếm chỗ ngồi cũng phải nộp tiền mới có. Nếu thuê bao sương gọi cô nương rót rượu, nghe khúc nhạc, một đêm không có mười mấy quan tiền căn bản cửa cũng không vào nổi.

Động không đáy, bao nhiêu tiền bạc cũng không lấp đầy được.

Ba người đi qua, men theo tấm ván bước lên thuyền, hai gã hán tử canh ở đó, phụ trách thu tiền, nhìn thấy Trần Tam Lang bọn họ, lông mày hơi nhíu lại, có vẻ không vui: Những nho sinh không có gia thế này, vốn dĩ không được hoan nghênh. Dù sao khách lên thuyền nếu không có tiền tiêu xài, ai nấy đều đứng đó làm khán giả, đến chén nước cũng không nỡ gọi, thì chuyện làm ăn trên thuyền đương nhiên không tốt được.

Nhưng khách đến là khách, chỉ cần nộp đủ một quan tiền phí lên thuyền, thì không có lý do gì đuổi đi.

Lên thuyền rồi, Cổ Lâm Xuyên không nhịn được tức giận nói: "Vừa rồi các huynh thấy không, gã nô bộc giữ cửa thu tiền kia, bộ dạng khinh người, như thể chúng ta là kẻ ăn mày vậy."

Chu Hà Chi thở dài: "Trước khi đến ta đã nói rồi, không cần so đo với bọn họ làm gì."

Lúc này, trên thuyền đã lên không ít khách, một bộ phận dừng ở boong tàu ngắm cảnh, một bộ phận thì tiêu nhiều tiền hơn để vào trong sảnh họa thuyền ngồi.

"Chúng ta cũng vào trong ngồi chút đi."

Trần Tam Lang chợt lên tiếng nói.

Chu Hà Chi giật mình, có chút do dự: "Cái này..." Tiêu dùng bên trong thực sự khiến hắn cảm thấy hơi tiếc tiền.

Trần Tam Lang cười nói: "Ta mời!"

"Huynh mời?"

Chu Hà Chi và Cổ Lâm Xuyên nhìn nhau, đều có chút lắp bắp.

Trần Tam Lang thò tay vào ngực, móc ra một nắm bạc: "Ta thấy bọn họ tuyệt đối không chỉ nhận y quan không nhận người, trong mắt bọn họ, càng nhận bạc hơn."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:38
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.