Trọng sinh chi quan đạo

Lượt đọc: 1535 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Không làm Lưu Quế Đông

❊ ❊ ❊

“Chát!” Một tiếng giòn tan, Vương Minh quăng điện thoại, làm cô em vợ Lưu Bình đang ngồi trên sô pha giật nảy mình. Lại nhìn sắc mặt Vương Minh tái mét, cô cẩn trọng hỏi: “Anh rể, có chuyện gì thế?”

Vương Minh hừ một tiếng, phịch một cái ngồi xuống sô pha, không đáp lời. Lưu Bình không dám nói thêm gì nữa. Trong nhà họ, Vương Minh là trụ cột. Ngay cả bố mẹ cũng phải tránh đường khi thấy Vương Minh đang lúc không vui.

“Đang dịp Tết nhất, lại nổi nóng cái gì?” Lưu Cúc, chị vợ đang gói sủi cảo trong bếp, ló đầu ra. “Công việc của Lưu Bình không ổn định. Đang làm tốt ở cục thuế, sao cứ nhất quyết chen chân vào cục công an làm gì? Tiểu Bình à, anh rể con hiện tại cũng khó khăn. Đừng nhìn lời lão già nói nghe hay ho, lão ta là phường cáo già lọc lõi, đừng nghe vài ba câu ngon ngọt mà tưởng thật.” Lưu Cúc biết em gái và Giả Minh Sơn có chút tình ý, cũng không rõ vì sao em gái cứ khăng khăng muốn vào thị cục. Từ trong tâm, bà không hề muốn, đều là người có gia thất cả, lỡ mai này xảy ra chuyện gì thì ảnh hưởng không tốt.

Vương Minh cười lạnh: “Giả Minh Sơn nhường mấy đường cáo già đó cho người nhà hắn thì có. Tự lo cho thân mình đã là may rồi.”

Lưu Cúc nghe giọng điệu không ổn, liền đi từ trong bếp ra. Vừa lau tay vừa hỏi: “Sao thế? Không lẽ lão Giả xảy ra chuyện gì rồi hả?”

Lưu Bình cũng lo lắng nhìn về phía anh rể.

Vương Minh thở dài thườn thượt: “Giả Minh Sơn và tôi đều bị cách chức rồi. Trong cuộc họp thường ủy tỉnh, quyết nghị đã chính thức thông qua.”

Đầu óc Lưu Cúc ong lên một tiếng. Chân bà hơi nhũn ra, giọng run run hỏi: “Sao… sao lại thế này? Lão Vương, ông… ông không phải là phạm sai lầm gì đấy chứ?”

Vương Minh dần bình tâm lại sau cơn giận dữ khi mới nhận tin, lắc đầu nói: “Nhường đường cho Lâm Quốc Trụ thôi. Chuyện sớm muộn ấy mà.”

Lưu Cúc ngồi xuống trước sô pha, toàn thân dường như không còn chút sức lực, nhìn chồng mình. Bà muốn oán trách vài câu. Rõ ràng biết Lâm Quốc Trụ là thân tín của Bí thư Đường, vậy mà cứ không chịu nghe khuyên. Không biết tạo mối quan hệ tốt với người ta, kết quả là mới ngồi trên ghế Bí thư thành ủy chưa được bao lâu đã phải xuống đài. Nhưng nhìn sắc mặt chồng, Lưu Cúc lại nuốt những lời định nói vào trong.

“Tôi đi Xuân Thành làm phó bí thư, Giả Minh Sơn vẫn chưa biết đi đâu.” Vương Minh châm một điếu thuốc, rít một hơi, miệng đắng chát. Nhìn thì như một sự điều động bình thường, nhưng tuổi tác của ông đã chạm trần. Nghĩ cũng biết, đi Xuân Thành chẳng qua là ngồi ghế lạnh hơn một năm, chờ đợi về hưu trong vinh quang, còn Giả Minh Sơn tuổi chưa quá lớn, chắc là sẽ trực tiếp vào sảnh công an nhận một cái chức danh Phó tuần thị viên nào đó để đứng bên lề mà thôi.

“Anh rể, điều chuyển anh đi mà không có giải thích gì sao?” Lưu Bình cẩn thận hỏi chen vào một câu.

Trong lòng Vương Minh càng thêm đắng chát, lắc đầu không nói. Trong điện thoại vừa rồi, nghe nói ý kiến của Bí thư Vương Quân là vì sức khỏe không tốt, nên đi Xuân Thành có thể “vừa dưỡng bệnh vừa làm việc”. Lãnh đạo đã có ý kiến, người khác cũng không tiện nói thêm gì nữa.

“Bùm”. Giữa bầu trời đêm, một chùm pháo hoa ngũ sắc rực rỡ bùng lên. Vương Minh lạnh lùng nói: “Lâm Quốc Trụ lại đang đốt pháo hoa ăn mừng đấy!”

Hai chị em nhà họ Lưu nhìn nhau, không ai dám nói gì.

Bạch Yến cũng đang xem pháo hoa. Gương mặt thanh tú dưới ánh pháo hoa càng trở nên xinh đẹp. Khu gia đình thường ủy tại Tùng Bình nằm ở ngoại ô, cách đó không xa là trường trung học 59, không biết vị “đại gia” nào đang đốt pháo ở sân trường đó.

Lâm Quốc Trụ lại đang ngồi trên sô pha nghiên cứu một tờ giấy, đó là danh sách điều động cán bộ đảng chính đã được hội nghị thường ủy tỉnh ủy thông qua. Lâm Quốc Trụ cố gắng tìm kiếm huyền cơ trong từng cái tên. Lần điều chỉnh nhân sự này biên độ rất lớn, sự thăng tiến của Lâm Quốc Trụ cũng không nằm ngoài dự đoán. Điều khiến người ta bất ngờ là Bí thư thành ủy Vân Cương Đổng Hạo được thăng chức lên Phó tỉnh trưởng, đã được trung ương phê chuẩn, chỉ chờ hội nghị thường ủy nhân đại tỉnh bổ nhiệm. Lại thêm Bí thư Ủy ban Chính pháp Liêu Cẩm Thiêm đã nói chuyện với các đồng chí trong bộ trung ương, trong thời gian tới cũng sẽ bị điều khỏi cương vị công tác cũ. Lâm Quốc Trụ cố gắng từ lần điều chỉnh lớn này mà tìm ra xu hướng nhân sự của tỉnh ủy trong tương lai.

Bạch Yến ngoảnh lại nhìn chồng một cái, trong lòng khẽ thở dài. Người đàn ông của mình cuối cùng cũng đã ngóc đầu lên được, trở thành cha mẹ của hơn bảy triệu dân Tùng Bình. Nhìn vẻ mặt chăm chú của chồng, trước mắt Bạch Yến đột nhiên hiện lên bóng hình của một người, mười mấy năm trước, anh ấy cũng từng như thế này sao?

Thần Tử bước tới túm lấy một nam một nữ đang âu yếm trên sô pha lôi ra một bên, quay người vẫy Đường Dật: “Cậu lại đây ngồi!”

Đường Dật xem đồng hồ, nói: “Tôi không ngồi nữa, còn có việc mà.”

Đường Ninh vốn đang chằm chằm nhìn kiểu tóc của một nam sinh. Có lẽ là đang nghiên cứu kiểu tóc của người ta. Con bé rất ít khi tiếp xúc với loại người này. Nghe lời bố, Đường Ninh nói nhỏ gì đó với Phỉ Phỉ. Phỉ Phỉ lại giữ chặt lấy nó, không cho đi.

“Cậu cứ yên tâm đi, đừng nhìn bọn họ cái bộ dạng này, đều là con nhà tử tế cả, không ăn thịt cậu đâu!” Thần Tử cười hắc hắc lôi Đường Dật ngồi xuống, lại nói: “Uống chén rượu rồi hãy đi. Không thì quay đầu lại cậu chắc chắn mắng tôi không phải là người, lừa cậu làm cu li!”

Đường Dật ngồi xuống, lại thấy nam sinh và nữ sinh bị Thần Tử đuổi đi lại chui vào một góc thầm thì to nhỏ. Kẻ đầu lửa thì vẫn hát hò không màng thế sự. Nam sinh đẹp trai kia thì cứ xoay xoay một lá bài tây trên tay, đang làm màu.

“Này, Thần Tử. Vẫn là cậu sướng, hai cái nhà, nhà này không ưa thì sang nhà kia tìm hơi ấm, mai này tớ cũng làm cho bố mẹ tớ ly dị.” Nam sinh đẹp trai vừa nghịch bài vừa nói.

Thần Tử không chút quan tâm đáp: “Được thôi. Đi ký đơn làm người thứ ba. Bảo đảm bố cậu mê đắm đuối luôn.”

Kẻ đầu lửa cầm micro quay đầu hét lớn: “Minh minh là kịch tình của ba người, tôi lại thủy chung không thể có danh tính.”

Tuy chỉ là thời gian ngắn ngủi, nhìn những chàng trai cô gái này, Đường Dật dường như đột nhiên hiểu ra bọn họ. Tuy nhìn bề ngoài là vậy, đầy nghịch ngợm, nhưng cũng chỉ là dùng kiểu chơi bời lêu lổng này để che giấu nội tâm chân thật mà thôi. Những đứa trẻ này hoàn cảnh gia đình có lẽ đều rất tốt, nhưng chưa chắc đã thực sự hạnh phúc.

“Thần Tử, bố cậu điều đi đâu rồi?” Lá bài trên tay nam sinh đẹp trai vẫn xoay không ngừng.

Thần Tử rót cho Đường Dật một ly rượu vang, nói: “Hình như là vậy? Qua Tết đi thôn dưới treo chức làm huyện trưởng à? Lại thêm một tên tham quan.” Giơ ly hướng về phía Đường Dật ra hiệu: “Nào, chúc bố tôi không làm Lưu Quế Đông!”

“Không làm Lưu Quế Đông!” Nam sinh nữ sinh đều chạy lại cầm ly rượu, cụng ly với nhau.

Đường Dật buồn cười lắc đầu. Ở đây, cảm giác của cậu giống như vừa đến hành tinh lạ, tiến hành tiếp xúc loại ba với người ngoài hành tinh vậy.

“Này. Mẹ tớ về rồi!” Kẻ đầu lửa uống một ngụm nhỏ, liền kinh hô về phía ngoài cửa sổ.

“Cút, đừng dọa chị cậu.” Thần Tử mắng nó một câu. Nhưng thấy biểu cảm của kẻ đầu lửa quá chân thực, cũng không nhịn được nhìn ra ngoài cửa sổ, liền đứng phắt dậy.

Đám nam sinh nữ sinh loạn thành một đoàn. Phân nhau đặt rượu xuống rồi chạy ra ngoài.

Đường Dật cũng quay đầu nhìn ra, chỉ thấy cánh cổng rào gỗ trắng của sân vườn bị đẩy ra. Bước vào là một phụ nữ trung niên xinh đẹp. Mặc bộ váy hồng mân côi cắt may tinh tế, phong thái uyển chuyển, mặn mà vô cùng.

Đám nam sinh nữ sinh chạy ùa ra ngoài. Ở trong sân, từng đứa một chào hỏi rất lễ phép: “Dì chào dì!”, “Dì chào dì!”, nhìn là biết đều sợ mẹ của Thần Tử cực kỳ.

Thần Tử bận rộn thu dọn đống hỗn độn ở phòng khách, quên cả tiếp đón Đường Dật.

“Ninh Ninh. Chúng ta cũng đi thôi!” Đường Dật bất đắc dĩ đứng dậy kéo Đường Ninh đi ra ngoài. Chuyến đi này thật kỳ quặc, lời lẽ cần nói, chuyện cần nghe đều chưa làm được, cuối cùng lại còn bị người ta “dọa chạy”, đây chính là hậu quả của việc hòa mình với đám 9X, coi như ăn một miếng cháo, học được một cái khôn vậy.

“Mẹ!” Thần Tử khép nép chào hỏi người phụ nữ trung niên đang bước vào phòng khách. Hoàn toàn không còn vẻ dã tính như ở bên ngoài nữa.

Đường Dật và Đường Ninh vừa đi đến cửa sảnh, chạm mặt với người phụ nữ trung niên. Đường Dật gật đầu với bà: “Chào cô!”

Vốn dĩ khuôn mặt tươi cười của người phụ nữ trung niên đang hàm chứa giận dữ, nhìn bộ dạng là chuẩn bị quở trách Thần Tử, đột nhiên nhìn thấy Đường Dật thì sững sờ một chút. Nhìn chằm chằm Đường Dật đến ngẩn người.

Thần Tử sợ mẹ giận, vội giải thích: “Mẹ, đây là bạn con Đường Dật. Con trai cậu ấy và Phỉ Phỉ học cùng lớp. Rất thân nhau. Nghỉ lễ rồi, con mời cậu ấy đến nhà mình chơi, cậu ấy, cậu ấy không giống Triệu Tuyền bọn chúng đâu. Mẹ đừng mắng người ta linh tinh!”

Người phụ nữ trung niên ngẩn người một lúc lâu, dường như mới hoàn hồn lại: “À. À. Là bạn con hả? Thế, thế các con nói chuyện đi. Các con nói chuyện đi.” Quay người thay đôi dép lê màu xanh vô cùng tao nhã. Thần Tử nhìn mà thấy lạ lùng. Tuy nói mẹ ở bên ngoài luôn tỏa sáng, nhưng về nhà chưa bao giờ cầu kỳ thế này. Trước giờ toàn vào cửa là đá văng giày cao gót, sao hôm nay lại trở nên dịu dàng thế này?

“Các con nói chuyện đi nhé!” Trương Quỳnh lúc quay người lại, nụ cười trên mặt cũng đã tự nhiên hơn, lại nói với Thần Tử: “Nếu uống nước trái cây, ở ngăn thứ ba dưới quầy bar có cam tươi đấy.”

Thần Tử ngây ngốc gật đầu, nhìn mẹ mình thong dong, cực kỳ ưu nhã bước vào thư phòng. Từ đầu đến cuối không những không mắng mình, mà mắt còn chẳng trợn lên cái nào. Mặt trời đúng là mọc đằng tây rồi.

“Thần Tử, bọn tôi cũng về đây!” Đường Dật chào cậu một tiếng, tuy Phỉ Phỉ vẫn cứ một mực kéo Đường Ninh, mắt đỏ hoe như muốn khóc. Nhưng hiện tại thật sự không phải lúc để nán lại.

Tiễn hai bố con Đường Dật đi, Thần Tử vừa quay lại phòng khách, xỏ lại đôi dép lê của mình, cửa thư phòng bỗng bị mở toang. Người mẹ rực rỡ lại ló đầu ra.

Thần Tử giật bắn mình, lùi lại một bước, thề thốt: “Mẹ. Lần cuối cùng. Con đảm bảo đây là lần cuối cùng! Mẹ không được mắng con, không thì mai con đi sống với ông bố vô lương tâm kia đấy!”

Trương Quỳnh nhìn lên nhìn xuống con gái, ánh mắt có phần kỳ lạ, cuối cùng buông một câu không đầu không đuôi: “Con gái à, con nói không sai. Con đúng là đến từ sao Hỏa thật rồi!” Nói xong liền chạy thẳng lên lầu.

Thần Tử đầy đầu sương mù, không hiểu chuyện gì xảy ra.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:709
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.