Truất Long

Lượt đọc: 3757 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 553
Vạn Lý Hành (4)

❊ ❊ ❊

Chưa đầy mười ngày, sau khi bang Truất Long thủ tịch đến Hắc Thủy Vệ chưa đầy năm ngày, Đại Tư Mệnh Ân Thiên Kỳ đã chính thức ban bố cáo, ký văn thư, tuyên bố với toàn Bắc Địa tin tức Vệ Đãng Ma và bang Truất Long hợp tác.

Nói là hợp tác, nhưng trong đó thành viên Vệ Đãng Ma lấy thân phận cá nhân gia nhập bang Truất Long, toàn bộ Vệ Đãng Ma có được định mức long đầu, đại đầu lĩnh, đầu lĩnh của bang, rồi bang Truất Long sau chiến tranh sẽ lập hành đài ở Bắc Địa, thiết lập quận huyện, những tin tức này vẫn rõ ràng không sai mà nói rằng, đây là Vệ Đãng Ma trên thực tế sáp nhập với bang Truất Long, hơn nữa còn là bang Truất Long làm chủ thôn tính Vệ Đãng Ma.

Bố cáo vừa ban ra, khó lòng vãn hồi.

Ngay hôm đó, Tư Mệnh của An Xa Vệ Lam Đại Ôn liền trực tiếp xin từ chức về quê, thực hiện lời hứa chính trị của mình… Chỉ riêng một ví dụ này đã có thể tưởng tượng, lời Ân Thiên Kỳ nói hôm qua về nội bộ Vệ Đãng Ma dao động gần như là tất yếu, hơn nữa sẽ tương đối kịch liệt, thường xuyên và rộng khắp.

Mà so với Lục phu nhân đêm qua liền đi suốt đêm về đến Thính Đào Thành, Trương Hành bên này đợi đến khi bố cáo ban ra, tận mắt thấy toàn thành sôi trào, vô số tín sứ chiến đoàn phi ngựa phóng đi rồi, cũng không chút do dự, chỉ để lại một đội liên lạc do Giả Việt đứng đầu, Hứa Kính Tổ thực tế phụ trách ở lại nơi này, bản thân thì cùng Bạch Hữu Tư, Tần Bảo dẫn mấy vị tham mưu cùng chúng nhân Bạch Lang Vệ trong đó có Hắc Diên, lập tức men theo đường cũ trở về.

Lúc đến cờ giương rực rỡ, lúc đi lá cờ nền đỏ chữ Truất kia gọn lại là cuốn tròn.

Vậy mà, bốn ngày sau, vừa vượt qua sông Bạch Hà mang tính biểu tượng trong lãnh địa Bạch Luyện Thành, ngay cả Hồ Lô Khẩu còn chưa sờ tới mép, một đoàn người liền gặp một trận tao động quy mô lớn… Căn cứ theo người từ phương nam chạy nạn tới nói, nhiều chiến đoàn đột nhiên tụ tập ở phía nam Bạch Luyện Thành, giữa lẫn nhau, bao gồm với lực lượng quân sự trực thuộc của Bạch Luyện Thành, đã sinh ra xung đột tương đối hỗn loạn.

Mọi người lập tức ý thức được, việc này chưa chắc là vì chuyện Vệ Đãng Ma đổi cờ, bởi vì tốc độ bọn họ một đoàn xuôi nam đã cực nhanh rồi, tin tức còn đuổi theo không kịp, cho nên nguyên do tao động ắt hẳn ở phía nam xa hơn.

Quả nhiên, một ngày sau, theo mọi người tới gần Hồ Lô Khẩu, rất nhanh thông qua Hắc Diên ra mặt từ một vị thủ lĩnh chiến đoàn gặp trên đường biết được đầu đuôi.

Thì ra, ngay lúc Trương Hành quanh quẩn ở Hắc Thủy Vệ, Lý Định đã thông qua một trận dã chiến và một trận công thành chiến thành công công phá Lạc Bát Thành, cũng đem Lộc Dã Công phụ tử (không chỉ là trưởng tử lĩnh binh, bao gồm thứ tử theo quân và ấu tử thủ thành còn thêm một người con gái thứ hai theo quân tác chiến) cùng nhau treo đầu thị chúng… Đây đương nhiên là nguyên nhân gây nên khủng hoảng, nhưng không phải nói dã chiến cùng công thành đánh dứt khoát như vậy dọa sợ người Bắc Địa, Bắc Địa nào có phải nơi bế tắc gì, không biết Đại Ngụy hưng suy và đại thế thiên hạ, vấn đề mấu chốt ở chỗ một long đầu của bang Truất Long lại không chút do dự đem Lộc Dã Công tại vị mấy chục năm cả nhà giết hết, thực sự kinh người.

Lực trùng kích về mặt tư tưởng này, hoàn toàn không thua kém sự mau lẹ của chiến sự.

Thế còn chưa hết, ngay lúc Lộc Dã Công phụ tử bị treo đầu thị chúng, thế lực xung quanh Bắc Địa trợn mắt há mồm, ngay lúc mọi người đều cho rằng quân Truất Long chi chủ lực bắc phạt này sẽ men theo đại đạo phía tây Bắc Địa tiếp tục tiến lên Bôn Mã Thành hoặc dứt khoát giải quyết Thiết Sơn Vệ ngay bên cạnh, thì phía đông chiến trường, Liễu Thành nằm trong thung lũng, đột nhiên bị một người tên là Hầu Quân Thúc vòng qua quan ải, lẻn vào trong thành.

Phải biết rằng, thế cục của Liễu Thành vốn dĩ đã rất lúng túng, bọn họ với Bạch Lang Vệ phía đông bắc phát sinh xung đột quân sự, U Châu phía nam lại đổi chủ, rồi đại quân bang Truất Long không ngừng vó xuất hiện ở Lạc Bát Nguyên phía tây, cho nên tự nhiên căng thẳng, sớm sớm đã mượn địa hình xung quanh từng tầng bố phòng, đồng thời không quên hướng các nơi xung quanh liên lạc.

Trong đó, mấy thế lực lớn, như Lạc Lãng Thành, Bạch Luyện Thành, bao gồm Thiết Sơn Vệ ở đây vẫn còn đánh mắt láo… bởi vì họ thế nào cũng không ngờ cục thế đổi nhanh như vậy… mà các chiến đoàn xung quanh thì thực sự thừa lúc mùa hè mát mẻ tụ tập không ít, đều cùng binh mã trực thuộc, bày ở bên ngoài tầng tầng thiết phòng.

Kết quả ư? Kết quả là Hầu Quân Thúc lẻn vào một nhà trong số đó, mượn vỏ ốc chui vào trong, từ trung tâm nở hoa.

Hiện giờ, viện quân của bang Truất Long đang từ hai mặt nam và tây lao đi cực nhanh, định hợp binh với Hầu Quân Thúc để khống chế cục diện. Đám quân trực thuộc Liễu Thành vốn bố trí ở các cửa ải trọng yếu thì càng phát điên chạy ngược về, mà lúc này kẻ gây rối loạn lại chính là các bộ chiến đoàn trước đó nhận triệu tập của Liễu Thành Công, đã đến Liễu Thành hoặc đang trên đường đến.

Bọn chúng vừa sợ bang Truất Long trả thù, vừa hoảng hồn trước thế cục chuyển biến đột ngột, chỉ lo quân Truất Long lại từ Hồ Lô Khẩu trở ra, bao vây toàn bộ bọn chúng ở phía nam, nên đương nhiên chạy tán loạn lên bắc, thế rồi vì mất trật tự và vứt bỏ vật tư, lại gây ra loạn ngay ở đầu nam thành Bạch Luyện.

“Lão phu không thể hiểu nổi.”

Đã qua thêm trọn một ngày kể từ khi nhận tin, Hắc Diên đã tới Hồ Lô Khẩu, buông bát canh xuống, vẫn hậm hực khó nguôi: “Những chiến đoàn này, bóc riêng từng cái ra xem, đứa nào chẳng ra dáng ra hình, các tên đoàn thủ cũng kẻ nào có thế mạnh của kẻ nấy, tụm lại thì binh cường mã tráng, sao có thể nói là không kỳ vọng được? Cứ như lần này, nói là bên các người có tông sư, vậy còn phía Liễu Thành thì sao? Có chạm mặt tông sư đâu? Chẳng phải chỉ là bị trộm mất thành, thế mà đã tán loạn tan tác rồi! Bây giờ thế đấy, năm đó lúc Đại Ngụy đánh vào cũng thế đấy! Rốt cuộc là sao đây?!”

Các kỵ sĩ treo đuôi sói trắng chung quanh cũng có phần hậm hực.

Trương Hành và Bạch Hữu Tư liếc nhìn nhau, chưa kịp lên tiếng, Tần Bảo đã ung dung nói: “Hắc công việc gì phải hậm hực. Nếu có một vị đại tông sư cầm đầu qua đó, rồi đoàn kết nhất trí, thì mười mấy doanh của Lý Long Đầu căn bản chẳng đáng xem... không chừng lúc ấy kẻ chết chính là tên Lý Long Đầu kia rồi.”

Cái thằng này trông mỗi lúc một nhẹ nhõm ra.

Nghe vậy, Hắc Diên cười lạnh hai tiếng, chính mình xoay người lại: "Vậy thì chưa chắc đâu... cứ theo cái dạng này của bọn họ, dù là đại tư mệnh đích thân đến, đánh thắng một hai trận thì có ích gì? Còn có thể rời Bắc Địa đánh tới U Châu sao? Đợi người ta chỉnh đốn binh mã quay lại, bọn họ còn đó ư? Đại tông sư cũng có thể cứ canh giữ mãi không nhúc nhích sao? Sớm muộn gì cũng bị người ta phân hóa tan rã, lần lượt đánh bại thôi... Ta lại không phải chưa từng thấy!"

Tần Bảo "ồ" một tiếng, không nói gì nữa.

Còn Hắc Diên sau khi phản ứng lại, cũng không khỏi lắc đầu.

Kỳ thực, một tình tiết nhỏ ngắn ngủi, lại đem nguyên nhân Bang Truất Long lần này có thể trong hiểm cảnh cầu hòa, hợp nhất một cách hòa bình với Vệ Đãng Ma phô bày ra được bảy tám phần.

Trước hết, những lý do cốt lõi nhất, lớn nhất thì rất rõ ràng:

Xét về mặt văn hóa, Bắc Địa và Trung Nguyên vốn là một thể, về chính trị Trung Nguyên tiến sâu vào Bắc Địa càng là cuồn cuộn không ngừng, chưa từng ngừng nghỉ, thêm vào đó Đại Ngụy tuy đột ngột sụp đổ, nhưng cũng không thể ngăn cản được lòng người muốn yên định do mấy trăm năm loạn thế trước đó tạo nên, cái này gọi là dòng chảy lịch sử không thể đảo ngược;

Còn xét từ cục diện cụ thể trước mắt, Bang Truất Long đã nắm giữ những vùng đất trù phú trọng yếu của Trung Nguyên như Hà Bắc, Đông Cảnh, Hoài Bắc, trên lý thuyết quả thực cũng có thực lực quân sự thôn tính Bắc Địa, đại quân của Lý Định và Từ Thế Anh ở U Châu vẫn còn bày ra đó, là thực sự muốn đánh, không phải lời suông hù dọa, cái này gọi là đại thế thực tế không thể lừa dối;

Ngoài ra, giữa Bát Công Trấn Thủ Phủ Bắc Địa và Vệ Đãng Ma thống thuộc không rõ ràng, Bát Công Trấn Thủ Phủ chiếm cứ những khu vực trù phú nhất, nắm giữ quyền chủ động về kinh tế và nhân khẩu, nhưng lại mỗi người chiếm cứ một phương, còn Vệ Đãng Ma trên lý thuyết là một thể thống nhất, song lại bị chia cắt đến các vị trí địa lý then chốt... Đây là biện pháp bất đắc dĩ để duy trì kết cấu công cộng cơ bản của Bắc Địa trong thời kỳ co rút, nhưng cũng đã đánh mất thể chế cơ bản để tập kết lực lượng chống lại thế lực bên ngoài.

Ngoài ba lý do lớn ra, cũng còn tồn tại một số lý lẽ khác không hề nhỏ.

Ví như gốc gác Bắc Địa của Trương Hành, thân phận do Hắc Đế Gia điểm chọn, cộng thêm thể chế chính trị của Bang Truất Long thoạt trông giống Vệ Đãng Ma, quả thật cũng có tác dụng to lớn, đỡ được vô số bước dung hợp; lại ví như về kinh tế chính trị, ba thành hai vệ ở phía nam Bắc Địa liên thông quá chặt chẽ với Hà Bắc; còn ví như, Đại Ngụy tắt thở nhanh quá, người Bắc Địa nay vẫn còn nhớ như in cái dáng vẻ Đại Ngụy hùng hổ quét vào Bắc Địa thuở trước, càng căm phẫn đám hoành hành bạo liễm thời kỳ sau, kết quả là nay Bang Truất Long dựng cơ nghiệp với thân phận phản Ngụy, khi trở lại Bắc Địa liền có lập trường chính trị trời sinh với Vệ Đãng Ma từng kịch chiến cùng Đại Ngụy.

Chỉ có thể nói, sự cống hiến của Đại Ngụy với Bang Truất Long vẫn đang bị đánh giá thấp.

Còn như cái tên Hắc Diên trước mắt, chính là nhân-vật tiêu biểu bị những sức mạnh ấy thúc đẩy.

Năm đó lúc Đại Ngụy tiến lên phía bắc, hắn đang độ máu nóng sục sôi, với tư cách người trong cuộc và kẻ bại trận đã tận mắt chứng kiến sự cường thịnh và tàn bạo của vương triều nổi lên từ Trung Nguyên.

Ấy vậy mà, chỗ hắn ở là Bạch Lang Vệ, nắm đường ra biển, đất đai phần nhiều là đồi gò, phụ thuộc nặng vào thương mại, thành thử liên hệ mật thiết với thương mại Hà Bắc, vì thế cũng nhạy bén và có nhận-thức rõ hơn về tình hình Trung Nguyên, bởi cớ ấy, lúc Bang Truất Long tìm đồng minh đối phó với thế lực Đại Ngụy ở Hà Bắc, hắn đã chủ động nhảy ra, thành kẻ đầu tiên thuộc phe cốt cán Vệ Đãng Ma kết minh với Bang Truất Long, rồi hai bên ký kết minh ước cơ bản gồm thông thương cộng thêm quân sự tương trợ.

Vả lại, hắn còn là kẻ đầu tiên xuất thủ đánh thế lực quan phương của Đại Ngụy ở Bắc Địa.

Một con người như thế, trời sinh chính là đồng minh của Bang Truất Long, thế mà ngay chính hắn, cũng bất an và do dự với chuyện sắp xảy ra.

“Trương thủ tịch, huynh nói đi, tiếp sau đây Bắc Địa còn đại chiến không?” Hắc Diên ăn uống vài miếng, quả nhiên vẫn đến hỏi. “Cứ thế nhổ từng thành thì không tính.”

“Trên đường chẳng phải đã nói rồi à?” Trương Hành lập tức đáp. “Mấu chốt nằm ở mặt tây bộ phía bắc, bên ấy Lục phu nhân đã về, Lam tư mệnh cũng từ chức, đủ thấy phía đó đang có mấy toan tính, chẳng lẽ không đánh một trận cũng khó yên?”

“Chính là ở chỗ này.” Hắc Diên chau mày nói. “Giờ ta mới sực nhận ra… Trương thủ tịch, ta phải nhắc huynh một việc, Lục phu nhân hành sự cũng nổi tiếng rồi, thủ đoạn ưa dùng nhất là mượn lực đả lực, bản thân thì rút ra ngoài, sau trận mới xử trí, cho nên, lúc thực sự đi đánh, e rằng chưa chắc đã là Lục phu nhân đứng đầu.”

“Bà ta đứng đầu hay không thì muốn làm một trận, binh mã đâu thể là giả, cao thủ cũng chẳng thể là giả, đánh hết sạch rồi thì lại thế nào?” Bạch Hữu Tư cũng chau mày đáp.

“Sợ chính là điểm đó.” Hắc Diên nghiêm mặt nói. “Nhỡ một trận đánh sạch tinh hoa của mặt tây bộ phía bắc, lại chỉ chừa đúng kẻ chủ yếu nhất chống lại Bang Truất Long của các vị, thế chẳng hóa ra những kẻ chết thật oan uổng sao?”

“Nếu thực sự đã ra chiến trường, thì không ai bảo là oan uổng cả.” Bạch Hữu Tư nghĩ một thoáng rồi cười nhạt. “Bằng không thì đúng là chẳng coi việc đao binh ra gì rồi.”

Hắc Diên cứng họng.

Trương Hành lúc này mới thủng thẳng tiếp lời: “Kỳ thực ta hiểu ý của Hắc công, tốt nhất là ung dung chọn lựa khoan thứ riêng cho vài kẻ, định tội riêng cho vài kẻ, nhưng nay ta chưa có quyền trách ấy, bằng không lúc bàn cùng Đại tư mệnh về vấn đề nội bộ Vệ Đãng Ma đã chẳng dùng cái cách đó… trực tiếp tha là xong.”

Hắc Diên hơi chau mày: “Trương thủ tịch, trước đó ta đã muốn hỏi ngài, nếu nói quét ngang Hà Bắc lần này trước kia còn có người dùng cái cách họp hành giơ tay để kềm chế ngài một chút, vậy giờ đây thì sao? Cứ theo uy vọng của ngài, ngài muốn làm gì thì còn ai cản được ngài? Nói câu khó nghe nhé, dẫu Đại tư mệnh chúng ta phát ngoan lên thì mấy tên tư mệnh chúng ta lại thế nào, huống hồ là ngài?”

“Lời tuy nói vậy, nhưng mấy vị tư mệnh các ngươi chẳng phải cũng đã nói rồi sao? Hễ phá hỏng quy củ, tổn hại cũng là uy vọng của chính mình.” Trương Hành xoè tay nói. “Không cần thiết… Mà ta cũng không bảo là không giải quyết vấn đề, ở Bắc Địa này, bên trong Đãng Ma vệ các ngươi tự quyết, còn bên ngoài Đãng Ma vệ, vừa lúc ta phải về Nghiệp Thành một chuyến, tiện thể lập quốc hiệu, khi ấy sẽ hỏi trong bang xin cái quyền trách được tự ý hành sự ở Bắc Địa, rồi lại quay về Bắc Địa. Lúc đó nếu các ngươi đã giải quyết xong vấn đề nội bộ, thì cùng đến đây, chúng ta định ra phạm vi, ví như Đại Tư Mệnh với mấy vị tư mệnh các ngươi, ta cùng Lý Long Đầu thêm vài đại đầu lĩnh, cùng nhau quyết định kẻ nào nên xá, kẻ nào nên giết… Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu trước khi ta quay lại, bọn chúng đã chết hoặc đã hàng rồi, thì chẳng trách ai được nữa.”

Hắc Diên gật đầu: “Nếu được như vậy thì cũng gọi là nhân chí nghĩa tận rồi. Chứ nếu thật sự bên ta nội loạn còn chưa xử lý xong, bên kia đã bị đánh giết rồi, thì chỉ có thể nói bọn chúng quá không có mắt, chênh lệch như thế còn cứng đầu đâm vào… đáng đời.”

Trương Hành gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Vả lại, lúc này ở đây nói lời này là có nguyên do, ban ngày trên đường đi hai bên đã bàn xong rồi, Lý Định đánh nhanh như vậy, Hắc Diên nên mau chóng lên phía bắc, đến Bạch Lang vệ động viên, lập tức tham gia tấn công Liễu Thành và Lạc Lãng thành, đây cũng là cách sáp nhập tốt nhất; còn Trương Hành nhân tiện tới quê nhà Thiết Sơn vệ xem tình hình, không trông mong có thể trực tiếp tiếp nhận Thiết Sơn vệ, nhưng chí ít cũng phải biểu minh lập trường, khống chế một phần lực lượng, để làm chấn nhiếp, như vậy đợi khi quân Truất Long lại tiến lên phía bắc mới không gây ra loạn.

Bởi vậy, Hắc Diên sẽ hộ tống Trương Hành vượt qua Hồ Lô khẩu, rồi lập tức quay về.

Quả nhiên, hai người bàn định xong, hôm sau liền chia tay ở phía tây Hồ Lô khẩu, Hắc Diên tự về Bạch Lang vệ, Trương Hành cùng Bạch Hữu Tư, Tần Bảo tới Thiết Sơn vệ, nơi trên danh nghĩa là quê hương của chàng.

Thiết Sơn vệ, như tên gọi, là dựa vào một ngọn đồi có mỏ sắt chất lượng tốt mà lập nên, thực tế Thiết Sơn vệ và Lạc Bát thành một cao một thấp, một công một nông, một trấn thủ phủ một Đãng Ma vệ, bổ trợ lẫn nhau tạo nên hệ sinh thái chính trị, kinh tế, văn hóa cơ bản của khu vực giàu có nhất Bắc Địa.

Điều đáng nói là, với tư cách là Đãng Ma vệ ở khu vực phía nam Bắc Địa, Thiết Sơn vệ cũng ở tuyến đầu dao động tư tưởng, trong đó biểu hiện lớn nhất và rõ ràng nhất là, tư mệnh của Thiết Sơn vệ Chu Mục, luôn có ý thúc đẩy con trai mình kế nhiệm Thiết Sơn vệ, noi theo Bát Công ở trấn thủ phủ bên cạnh và các quận nhỏ ven rìa U Châu để thực hiện thế tập.

Thẳng thắn mà nói, nửa đoạn trước thủ pháp của ông ta vẫn rất hoàn hảo, đó là bồi dưỡng hai con trai mình, để họ lập uy vọng trước, nâng cao tu vi, thu phục lòng người, nắm giữ quyền phát ngôn quân sự và kinh tế địa phương… Nói trắng ra là, dùng thủ đoạn trong quy tắc để đẩy hai con trai mình lên vị trí cao.

Cách làm này, thực sự không thể nói là có vấn đề.

Vậy vấn đề nằm ở đâu?

Nằm ở chỗ hai con trai ngang sức ngang tài, nhưng Thiết Sơn vệ chỉ có một, hơn nữa căn cơ của hai người con trai đều ở Thiết Sơn vệ.

Bởi thế, đến khi hai con trai đều đã đủ lông đủ cánh, người cha già lại trong một trận đại bệnh bốn năm năm trước, ít nhiều tinh lực suy giảm, trái lại khiến Thiết Sơn vệ vốn được kinh doanh kín như thùng sắt chia năm xẻ bảy… Hơn nữa, vậy mà không chỉ chia làm hai mảnh.

“Là ba mảnh.” Hoàng Bình ngồi cạnh bàn gỗ, vẻ mặt lại có phần ngơ ngác. “Còn một mảnh, là người của anh.”

“Người của ta ư?” Dù là Trương Hành ngày nay cũng coi là kiến văn quảng bác, lúc này cũng nhất thời ngẩn ra.

“Anh coi thường chính mình quá rồi.” Hoàng Bình nghiêm mặt nói. “Chu tư mệnh bệnh yếu, hai con trai làm ầm ĩ lên, mà Đãng Ma vệ tự có chế độ, đương nhiên có chút phản cảm bọn họ… Chỉ là tư mệnh chính quy cũng mang họ Chu, vẫn ngồi ở đó, không có cách nào đối kháng thôi, nhưng chẳng phải xuất ra một anh đấy sao? Phù mã độ hà, tay không tạo nên cơ nghiệp như vậy, nay đã hoàn toàn không kém gì Đông Tề, lại thêm lần cứu viện năm ngoái, mấy nghìn người ồ ạt đi một chuyến, chính mắt thấy khí thế của anh, trở về chả làm rạng danh sao.”

Trương Hành gật đầu, trong lòng tỉnh ngộ, thực ra đối phương còn một điểm chưa nói, đó chính là tác dụng của bản thân người cậu này... Đây là thân thích duy nhất trên lý thuyết của mình, lại ở Thiết Sơn Vệ mấy chục năm, vốn có uy vọng, là một người bảo đảm chính trị tự nhiên, cho nên mới có thể vây quanh "ông ấy" tạo thành "một cánh".

Bất kể thế nào, có chỗ bám vào thì dễ làm hơn nhiều, làm sao cũng được.

Nhưng mà, Trương Hành trong lòng đã yên, lại không nói thêm lời nào, chỉ đợi cậu mình nói tiếp... Hắn sớm đã nhận ra, tâm trạng đối phương không ổn.

"Đại Tư Mệnh quả nhiên đồng ý rồi sao?" Quả nhiên, cách một hồi lâu, Hoàng Bình mới buồn bực mở miệng.

"Việc này cũng không thể giả được chứ?" Trương Hành đành cười nói. "Cậu đã nói rồi, con nay có cơ nghiệp thế này, giả làm gì? Chỉ để lung lạc quyết tâm của một Thiết Sơn Vệ, tiện cho Lý Định phát động tập kích thôi sao? Vả lại cậu à, cậu ở Thiết Sơn Vệ, cũng nên biết tình hình thiên hạ hiện giờ và vấn đề bên trong Đãng Ma Vệ, có chuyện này, chẳng phải là đại thế xu hướng thôi sao?"

Hoàng Bình chậm rãi lắc đầu, đầu không tự chủ được cúi xuống: "Lời tuy như thế, lời tuy như thế, nhưng sao có thể cam tâm được?"

Trương Hành đương nhiên có thể hiểu tâm trạng đối phương, nhưng quan hệ cậu cháu bày ra ở đây, trái lại không thể bày ra bộ dáng thủ tịch, bèn chỉ có thể quay đầu nhìn chung quanh, cuối cùng ánh mắt rơi lên người một cô gái nhỏ.

Cô gái nhỏ tuổi thực ra xấp xỉ Nguyệt Nương, nhưng tính tình rõ ràng khác biệt, lúc này đứng sau lưng Hoàng Bình không khỏi tỏ ra câu nệ, mà trong nhà phía sau cô gái nhỏ, Trương Hành dù tu vi đến cả đại tông sư cũng thấy kỳ quái, nhưng năng lực cảm nhận thì vẫn xuất sắc như thường, sớm đã biết ở đó có một đứa bé đang ngủ say.

Thấy cảnh này, Trương thủ tịch bèn muốn từ đó mà nói chuyện phiếm một phen, phá vỡ cục diện bế tắc.

Nào ngờ, ngay lúc này, Bạch Hữu Tư đột nhiên lên tiếng: "Cậu ở Đãng Ma Vệ mấy chục năm, thân tâm vướng bận ở đây, chính là nhân chi thường tình, nhưng vấn đề bây giờ là, sự việc đã thành định cục, mà cậu lại là căn cơ của số người trong Thiết Sơn Vệ thân phụ Bang Truất Long và chính thống Đãng Ma Vệ... Nếu như cậu không thể chấn tác, e rằng sẽ càng thêm lỡ việc... Cậu à, đây chính là chuyện tính mệnh quan hệ, thậm chí là máu chảy thành sông đấy."

Nói thẳng ra, những lời này của Bạch Hữu Tư chẳng có hàm lượng kỹ thuật gì, chỉ đơn giản là nhắc nhở tình thế nghiêm trọng thôi, nhưng chỗ tinh diệu lại ở thân phận đặc biệt của nàng.

Thiên hạ có vài tông sư, thủ lĩnh một phái hệ lớn trong Bang Truất Long, thực quyền tổng quản, đích trưởng nữ của Đại Anh Hoàng đế, thê tử duy nhất của Trương Hành... Lúc này mở miệng, trái lại dễ dàng phá vỡ bức tường ngăn cách thân phận cậu cháu mà Trương Hành không phá nổi.

"Bạch... Bạch tổng quản nói phải, nếu không lo lắng tình thế, tôi cũng đã chẳng để vợ nhỏ trong nhà đưa cháu ngoại về đây tránh né." Hoàng Bình trái lại bất đắc dĩ. "Chỉ là rốt cuộc nên xử trí thế nào?"

Bạch Hữu Tư lúc này mới nhìn về phía Trương Hành.

Trương Hành cười cười, đưa ra câu trả lời: "Xử trí thế nào cũng được, đã xử trí là được... Bây giờ hãy thả tin ra ngoài, nói cho trên dưới biết, Đãng Ma Vệ và Bang Truất Long hợp thành một nhà rồi, sau này là ta làm chủ, ta hiện đang ở chỗ cậu đây, mời tất cả mọi người Thiết Sơn Vệ tới, trong vòng ba ngày, ai bằng lòng tới thì đến chỗ cậu gặp ta, chỉ cần tới ngồi xuống uống bát canh, bắt cái tay, thì coi là người nhà... Chẳng phải nói tiền đồ gì, quan trọng là trước lúc đao kiếm, chung quy phải phân biệt địch - ta."

Hoàng Bình gật đầu, lại hỏi: "Những chiến đoàn kia thì sao?"

"Chỉ cần là ở chung quanh Thiết Sơn Vệ, cũng mời bọn họ tới."

"Chung quy sẽ có kẻ không tới..." Hoàng Bình vẫn có chút ảm đạm.

"Chiến đoàn hay là người trong Thiết Sơn Vệ?" Trương Hành tiếp tục hỏi.

"Trong vệ rốt cuộc chưa xé rách mặt, cho dù có chút tâm tư, cũng không đến nỗi trong thời gian ngắn như vậy mà mạo hiểm trở mặt." Hoàng Bình nghiêm túc nói. "Còn chiến đoàn bên kia, vốn dĩ cũng chẳng ai có thể tự ý quyết định, thế nhưng khẳng định có kẻ trong vệ bụng dạ khó lường, rồi xúi giục một ít chiến đoàn bên ngoài đến gây chuyện..."

"Không sao." Trương Hành vẫn thong dong. "Cữu cữu… trong chiến đoàn ngày thường tranh giành địa bàn, làm ăn lên xuống, chắc cũng có chút mâu thuẫn chứ? Thậm chí luôn có kẻ thù với bạn hữu đúng không?"

"Đó là lẽ đương nhiên."

"Vậy thì nhất định phải lưu tâm đến những đối thủ của các chiến đoàn có thể gây chuyện, đến lúc đó cháu sẽ để họ đi khống chế tình hình bên ngoài Thiết Sơn Vệ…"

"Làm thế sẽ gây ra chuyện mất." Hoàng Bình vội nhắc nhở.

"Chính là phải gây ra chuyện." Trương Hành bình thản đáp. "Cữu cữu, người nghĩ xem, trong vòng ba ngày, có thể gây ra được bao nhiêu chuyện? Mà số ít người gây chuyện, những người còn lại chẳng phải sẽ ổn thỏa sao? Điều này có lợi cho toàn cục… Người muốn bảo toàn Thiết Sơn Vệ, đây là cách tốt nhất."

"Không sai." Bạch Hữu Tư cũng lên tiếng nhắc nhở. "Cữu cữu xin hãy nghĩ cho rõ, đây là chuyện sống chết của đao binh, những kẻ đó tự mình đi đánh cược, bất kể là ý riêng hay cam tâm làm đao thương cho người khác, thì cũng đều không do được ai nữa, sống chết cũng là đáng đời. Mà lúc này điều cữu cữu nên làm, chính là tranh thủ thời gian lợi dụng thân phận của Tam Lang và ưu thế ở chỗ này, mau chóng sắp đặt mọi việc cho ổn thỏa, thật sự mà kéo dài, Tam Lang đi rồi vẫn chưa phân rõ ranh giới, sẽ sinh ra đại loạn mất."

Hoàng Bình thở dài, sao lại không hiểu bị đứa cháu ngoại này cùng đại thế dồn vào chân tường, không chỉ có Đãng Ma Vệ, không chỉ có Thiết Sơn Vệ, mà còn bao gồm cả chính mình nữa?

Nghị quyết đã định, mọi việc trở nên đơn giản, Trương Hành công khai thân phận, tin tức chính thức Đãng Ma Vệ sáp nhập vào Bang Truất Long cũng truyền đến, thêm vào đó là màn biểu diễn trước đây của Lý Định… Dưới ba tầng áp lực, toàn bộ Thiết Sơn Vệ lập tức rơi vào trạng thái hỗn loạn, trên dưới kinh nghi hoảng sợ, lũ lượt kéo đến bái kiến Trương Hành.

Hai người con trai của Chu Tư Mệnh đều đến, bản thân Chu Mục không đến nhưng cũng lấy cớ thân thể không tốt để sai Phó Tư Mệnh đến.

Còn Trương Hành sau khi xác định Vũ Văn Vạn Trù đã vội vàng rời khỏi nơi đây đi lên phía Bắc thì cũng không còn vương vấn gì thêm, chỉ một lòng một dạ, theo từng bước thao túng cục diện bản địa, điều này trái ngược hẳn với thái độ được thua của hai cha con họ Chu.

Bọn họ chính là không tin, việc này đơn giản như vậy là xong, nhưng lại không dám làm gì lớn.

Công bằng mà nói, nếu Trương Hành thật sự giống như trước đây lúc đùa với Đại Tư Mệnh Ân Thiên Kỳ, ngày đó mang thân phận tàn binh bại tướng đến đây, thế nào hắn cũng sẽ kiếm cớ gây chuyện với hai cha con họ Chu, thế nào cũng phải hao tâm tổn lực, nghĩ cách len lỏi vào từng kẽ hở, tính sao cho lợi ích lớn nhất.

Nói không chừng sẽ diễn ra một màn kịch cái dùi vàng giống như lúc đối phó với Trần Lăng trước đây.

Nhưng hiện tại thì khác rồi, thật sự khác rồi, quả cầu tuyết đã lăn lên rồi, quy chế của Bang Truất Long thật sự đúng là mô hình Đông Tề trước kia, địa bàn rộng lớn như thế, hơn nữa còn đang trên đà cuốn phăng mọi thứ, vào lúc này, chuyện của hai cha con họ Chu chẳng qua chỉ là cơn bão trong ấm trà… Bất kể là học theo Lý Định một cước đạp đổ ấm trà, giết sạch cho xong, hay là học theo Trương Hành bây giờ, xách ấm trà lên đặt qua một bên, cũng đều không quan trọng nữa.

Trên thực tế, kết quả còn thuận lợi hơn tưởng tượng, cuối cùng nháo nhác lên cũng chỉ có bốn chiến đoàn, nhưng lại vì phát giác mùi vị không ổn, trước ngày thứ ba đã có hai thủ lĩnh chiến đoàn một mình đến yết kiến Trương Thủ Tịch.

Phen này chỉ còn lại hai chiến đoàn.

Tuy nhiên, cho dù chỉ còn lại hai chiến đoàn, Trương Thủ Tịch vẫn không nuốt lời… Ngày hai lăm tháng tư, Quân Truất Long như hẹn xuất hiện ở ranh giới Thiết Sơn Vệ, và dưới sự dẫn dắt của Đại Đầu Lĩnh Lưu Hắc Quang, chỉ với ba doanh binh lực mang tính tượng trưng đã quả quyết phát động tấn công.

Hai chiến đoàn này còn đâu ý chí chiến đấu?

Trực tiếp muốn chạy lên phía Bắc về phía Bôn Mã Thành, kết quả bị Bạch Hữu Tư chặn lại một chiến đoàn trên đường, chém chết thủ lĩnh, còn một chiến đoàn khác bị Lưu Hắc Quang truy đuổi gắt gao, bộ chúng tan vỡ, bất đắc dĩ phải tự sát tạ tội, để thuộc hạ đầu hàng.

Chiến sự không có chút gợn sóng nào.

Ngay sau đó, Quân Truất Long thuận lý thành chương, quay người tiến vào tòa thành tựa núi của Thiết Sơn Vệ, và theo quân lệnh của Trương Hành, đường hoàng yêu cầu Thiết Sơn Vệ cung cấp quân nhu tiếp tế, đồng thời yêu cầu tất cả thủ lĩnh các đoàn thể võ trang đã từng đến yết kiến Trương Thủ Tịch thống nhất hiệu lệnh, trưng tập lực lượng trực thuộc Thiết Sơn Vệ và tinh nhuệ các chiến đoàn chuẩn bị lên phía Bắc tham chiến.

Lúc này, phản kháng cũng không còn ý nghĩa gì nữa, nhất là khi các đơn vị tiếp theo của quân Truất Long lục tục tiến vào, cùng với tin tức từ phía bắc truyền đến, nói rằng ở ba thành hai vệ phía nam Bắc Địa, một vệ khác là Bạch Lang Vệ cũng đã công khai tung cờ tham chiến, đánh vào Liễu Thành, càng khiến người ta mất hết ý muốn chống cự.

Thế là, Trương Hành cũng chẳng nán lại lâu, lại lên đường xuôi nam.

Lần này, người bên cạnh nhiều hơn một chút, Ngưu Hà vẫn ở lại đây giúp khống chế tình hình, nhưng kỵ Đạp Bạch lại về dưới quyền Tần Bảo, tiếp tục làm hộ vệ trực tiếp cho Trương Thủ Tịch. Phong Thường Phong văn thư khỏi bệnh rất nhanh, cũng mang theo một phần văn thư, tham mưu trú tại đây đi theo.

Ngoài ra, còn có một vị khách họ Chu đến từ Thiết Sơn Vệ, không phải hai đứa con trai ông ta, mà là chính Chu Tư Mệnh, dưới sự "đề nghị" mạnh mẽ của Trương Hành, lúc này cũng động thân đi theo, chuẩn bị tìm đến Thiên Kim Phu Tử để dưỡng bệnh.

Thậm chí, trong đó còn có cả biểu muội và cháu ngoại của Trương Hành… Hoàng Bình yêu cầu, lý do là Bắc Địa sắp đánh trận, anh ta không yên tâm… Việc này đương nhiên chẳng có gì, nhưng vừa lên đường Trương Hành đã nhận ra không ổn, bởi vì rất nhiều người có thái độ ám muội với vị biểu muội và cháu ngoại này của Trương Thủ Tịch, không chỉ coi trọng, mà còn có chút né tránh, mẫn cảm khác thường.

Nhưng rồi cũng lập tức tỉnh ngộ… Không phải nói biểu muội nhà mình thế nào, mà là đứa cháu ngoại này hiện là hậu duệ đời sau duy nhất của mình có cùng huyết thống, nhất là khi xét đến việc Trương Hành không còn quan hệ thân thích nào khác, thì lại càng có vẻ quan trọng.

Thiên vị thay Bạch Tổng Quản cũng ở trong đội ngũ.

Trương Hành phản ứng lại, nhưng cũng lười để ý, dù sao đứa trẻ tới Nghiệp Thành, quả thật môi trường giáo dục sẽ tốt hơn một chút, cũng không thể đuổi về. Điều khó hiểu duy nhất là, hắn chợt nhận ra một vấn đề, đó là bất kể là hắn, hay là Bạch Hữu Tư, dường như đều không có mong muốn rõ ràng về chuyện sinh con đẻ cái.

Đây là do hai vợ chồng không ổn, hay là thế nào? Vậy tại sao những người khác đều không có phản ứng gì nhiều về việc này?

Hình như, hình như, trong bang nhiều người cùng lứa cũng đều chưa có con cái?

Nghe nói tu vi càng cao, con cái càng ít, nhưng thế có bình thường không?

"Có một chuyện cần nói cho mọi người biết…" Đi tới ngã rẽ trước Trịch Đao Lĩnh, Lý Định từ hướng Liễu Thành tới từ sớm đã đợi sẵn ở đây, rồi ngay bên đường buông lời kinh người. "Thập Nương đã có thai, ta đã cho nàng ấy về trước rồi."

Trương Hành và Bạch Hữu Tư rõ ràng đều ngớ người ra một lúc.

Rồi chưa kịp chúc mừng, Trương Thủ Tịch đã chuyển sang chế độ chính trị gia: "Đây là chuyện tốt, để nàng ấy tới Nghiệp Thành, đợi lúc họp đề cử ngươi làm chủ soái mặt bắc nhất định sẽ nhẹ nhàng hơn không ít."

Lý Định sững người một chút, cũng không biết có phải vì có con không, tuy vẫn châm biếm, nhưng giọng điệu lại mộc mạc hơn nhiều: "Ta dù có giữ nàng ấy ở bên cạnh, chẳng lẽ ngươi không có bản lĩnh đẩy ta lên làm chủ soái sao?"

Trương Hành cười khan một tiếng, rồi lại hỏi: "Thế nào mấy năm không thấy nở hoa, hôm nay lại kết quả?"

"Ngươi nói sao?" Lý Định ngạo nghễ đáp. "Việc tu hành hao tốn thời giờ và sức lực, cho nên người có tu vi vốn dĩ khó có con cái, huống hồ chúng ta sinh phải thời loạn lạc, năm sáu năm trước vào lúc tốt nhất thì suốt ngày bôn ba khắp nơi, thường xuyên ngủ trong quân doanh, tụ ít xa nhiều, cũng chỉ có nửa năm nay, ngươi cưỡng ép bang nghỉ ngơi nửa năm, trong bang những đầu lĩnh này mới sinh được chút con cái…"

Trương Hành nghĩ một chút, luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Bạch Hữu Tư lại một lời nói toạc ra: "Nhưng theo ngày tháng mà tính, Thập Nương lẽ ra phải mang thai lúc ở U Châu hay thậm chi là Bắc Địa, thì có liên quan gì đến nửa năm ngưng nghỉ trước đó? Huống hồ người khác bôn ba tụ ít xa nhiều là thật, nhưng Thập Nương thường xuyên theo bên cạnh ngươi, đâu cần phải so đo như vậy?"

Lý Định nhất thời ngượng ngùng.

Trương Hành thì chẳng so đo chuyện này, ngược lại theo lối suy nghĩ nhảy cóc thường lệ: "Đã đặt tên chưa?"

"Ngươi đùa gì thế?" Lý Định nhất thời choáng váng. "Trai gái còn chưa biết."

"Nếu sinh con trai, thì gọi là Ngộ Không, nếu sinh con gái thì đặt tên là Trầm Hương." Trương Hành nghĩ một chút, không cách nào thốt ra hai chữ Na Tra được, cái tên này không ra chữ.

“Ngộ Không thì cũng được đi, ít ra còn có chút bóng dáng kinh học, Trầm Hương thì ra làm sao?” Bạch Hữu Tư nghe không lọt tai nổi. “Con gái sao lại dùng tên hương liệu mà đặt?”

Trương Hành đành gật đầu: “Vậy gọi là Lý Trinh Anh.”

“Đừng có nói linh tinh nữa.” Lý Định hết sức bất lực. “Ta tìm ngươi không phải để tiễn đưa, cũng không phải để nói mấy chuyện này, chỉ là không tiện giấu diếm mà thôi… Trương thủ tịch, Trương tam lang, ngươi đem mặt bắc giao phó cho ta, thì có một chỗ trở nên quan trọng rồi… U Châu ngươi định giao cho ai?”

Trương Hành nghiêm mặt trong giây lát, rồi lại hỏi ngược: “Ngươi thấy ai hợp?”

Lý Định nhìn sang Bạch Hữu Tư.

Trương Hành lập tức lắc đầu: “Không được, ta cũng không giấu ngươi, ta định để Tam Nương làm phía nam nguyên soái.”

Bạch Hữu Tư sắc mặt vẫn như thường, rõ ràng là vợ chồng đã từng bàn qua chuyện này.

“Nếu đã vậy, sao lại để Tam Nương đến đại hành đài làm tổng quản? Không tiếp tục đi lĩnh binh, thuận thế chuyển sang hướng nam?” Lý Định hơi tỏ vẻ không hiểu.

“Bởi vì mặt nam và mặt bắc không giống nhau.” Trương Hành nghiêm mặt nói. “Nam là dương công, bắc là thực công. Phía nam vốn đã có binh của Hoài Hữu Minh, chúng ta chỉ cần dùng số ít tinh nhuệ công kích những thành trì nhất định, men theo Trường Giang khống chế cục diện là được, còn mặt bắc là dã chiến đại binh đoàn, là một đao lấy mạng. Cho nên, phải để Tam Nương làm quen trước với lực lượng giống như đài Tĩnh An trước kia, đồng thời để ngươi đi trước kinh doanh bắc địa, chuẩn bị sẵn sàng.”

Lý Định nghĩ một lát, cũng gật đầu tán đồng: “Không sai, nếu Tam Nương đi nam lộ, nhất định có thể khiến Bạch Hoành Thu phải trố mắt, tu vi của Tam Nương cũng thích hợp thi triển ở phương nam.”

Bạch Hữu Tư cúi đầu không nói, cũng không biết có phải lại nhớ đến thân thế của mình hay không.

Cùng lúc đó, Trương Hành khẽ gật đầu, lại hỏi: “Ngoài Tam Nương ra, còn có ai được chọn không?”

“Ngươi để Từ Đại Lang ở lại U Châu thế nào?” Lý Định tiếp tục hỏi. “Hắn tuy có chút tâm thuật bất chính, nhưng chỉ luận thiên phú và bản lĩnh, tuyệt đối là kiều sở trong bang, ngươi xem chuyện ở Liễu Thành, hắn chi viện cực nhanh cực tốt, hắn ngồi vững ở U Châu, đối với ta trợ lực lớn nhất.”

“Thứ nhất, Từ Đại Lang ta phải để bên cạnh làm trung quân nguyên soái.” Trương Hành lập tức lắc đầu. “Thứ hai, thả hắn ra địa phương, đối với hắn đối với bang đều chưa chắc là chuyện tốt.”

“Vậy… Hay là gộp luôn U Châu vào chỗ ta.” Lý Định đồ cùng chủy kiến.

“Không thể được.” Trương Hành lắc đầu. “Không chỉ trong bang không thể đồng ý, quan trọng hơn là, một khi đem U Châu giao cho ngươi, Bạch Hoành Thu sẽ cảnh giác ngay.”

Lý Định trầm mặc, hồi lâu mới gật đầu: “Có lý… vậy ngươi định sắp xếp ai đến U Châu?”

“Đậu Lập Đức thế nào?” Trương Hành cũng không che giấu nữa.

“Đậu Lập Đức…”

“Đậu Lập Đức người này hay ở chỗ hắn giỏi xử lý quan hệ, hơn nữa U Châu rộng lớn như vậy, điều được đến đây cũng không nhiều…”

Lý Định cuối cùng không còn gì để nói: “Cũng được, Đậu Lập Đức dù sao cũng hơn Thiện Thông Hải…”

“Ta về Hà Bắc, gặp trước Hùng Thiên Vương, Từ Đại Lang, Đậu Lập Đức, Hồng Trường Nhai mấy người này một lượt, để lộ chút gió, điều phối một chút, đây mới là hạch tâm thực sự của bang, luôn phải tôn trọng ý kiến riêng của họ, rồi về Nghiệp Thành sau.” Trương Hành nghĩ một lát, đưa ra câu trả lời cuối cùng. “Nhưng ngươi yên tâm, mọi sắp xếp đều phải phục tùng đại phương lược của chúng ta, ta chính là muốn mượn cái khí thế hùng mại của ngươi Lý tứ lang để định thắng bại, nếu Đậu Lập Đức không đến, ta liền đem Tiểu Chu điều tới.”

Lý Định thở dài, chỉ đành gật đầu: “Ngươi tốt nhất nói lời giữ lời… Chuyện cuối cùng, ngươi về Nghiệp Thành không thể ở lâu, phải nhanh chóng phát binh chi viện, theo như lời ngươi truyền tới trước đó, trước thành Thính Đào sắp có một trận đại chiến, chiến trường đã dàn ra rồi, binh lực ta không đủ.”

“Đó là đương nhiên.” Trương Hành gật đầu. “Chuyện bắc địa, bất kể thế nào cũng sẽ không kéo đến mùa đông đâu.”

Hai người nói xong, cuối cùng cũng thả đi.

Mà Trương Hành lần này thì thông suốt không trở ngại, thẳng tiến vào U Châu.

Đến U Châu, gọi Từ Đại Lang đang trấn thủ U Châu đến nói chuyện, hỏi han tình hình Hà Bắc… Nói là hỏi han, chứ thực ra Trương Hành lần này vào Bắc Địa mới được một tháng, chẳng có chỗ nào long trời lở đất cả, thậm chí việc nhân sự ở Hà Gian và U Châu còn chưa thu xếp xong đâu, biến động lớn duy nhất là Thiện Thông Hải tiến vào Tấn Bắc, liên hợp với Hồng Trường Nhai giao chiến một trận với quân Đại Anh trong vùng núi, nhưng bất phân thắng bại.

Đương nhiên, đối với Bang Truất Long mà nói, thông được đường sang Tấn Bắc, bản thân nó đã là một thắng lợi.

Thế là Trương Hành lại phái kỵ trinh sát đi bốn phía, điểm danh mấy nhân vật quan trọng ở phía bắc Hà Bắc, bảo họ đến gặp, nhưng không phải đến U Châu, mà là đến doanh trại của Hùng Thiên Vương Hùng Bá Nam trên con đường nam hạ.

Cũng chính là nơi đại bản doanh sau trận chiến của Bang Truất Long trong trận Từ Thủy ngày ấy.

Đoàn người càng thêm đông đảo tiếp tục tiến lên, khi đến nơi đó thì đã là đầu tháng năm, thời tiết ngày càng nóng nực, may mà nơi này được dùng làm đại bản doanh sau trận chiến trước, rất nhiều công trình kiến trúc đều đầy đủ cả, xung quanh khu chợ họ từng đóng quân, thậm chí có chút cảm giác như một tòa thành thị rồi.

Mà vì lý do khoảng cách và đi đường gọn nhẹ, lúc này Đậu Lập Đức, Hồng Trường Nhai, Phùng Vô Dật đều đã đến nơi, chỉ còn Thiện Thông Hải vẫn còn đóng quân ở Tấn Địa.

Trương Hành gặp mấy người, nhưng chẳng làm mấy trò phô trương, cũng không vội công khai bàn việc chính, mà trực tiếp bảo ba người về doanh trại trước, còn mình thì dẫn theo Bạch Hữu Tư, Từ Thế Anh cùng Hùng Bá Nam sang thông báo vắn tắt, coi như là nhận được sự chấp thuận của Hùng Bá Nam trước.

Ngay sau đó, ngay tối hôm ấy, bắt đầu chia đợt triệu kiến ba người kia.

Gặp người đầu tiên là Đậu Lập Đức.

Đậu Lập Đức đến nơi, chỉ thấy dưới ánh sao là một cái sân nhỏ, bên ngoài toàn là Kỵ Đạp Bạch, Tần Bảo đích thân dẫn đội tuần tra, bên trong lại chỉ có bốn người Trương, Hùng, Từ, Bạch, liên tưởng đến việc ban ngày không mặn không nhạt đuổi ba người bọn họ về doanh trại riêng, trong lòng bỗng giật mạnh một cái, biết là sắp nói đến việc lớn quan ngại, bèn vực dậy tinh thần gấp bội, đến nỗi Trương Thủ Tịch đích thân đưa cho một bát mơ muối ướp lạnh cũng quên không uống.

Còn sau khi đưa xong mơ muối, Trương Hành bèn vào thẳng vấn đề: “Đậu Long Đầu, lập tức đến Nghiệp Thành, sắp có một đại hội tạm thời, chúng tôi muốn mời ông hội xong thì chuyển sang U Châu để dựng Hành Đài, làm chỉ huy quân chính của U Châu Hành Đài.”

Đậu Lập Đức ngồi trên ghế đẩu đối diện nghe vậy, một nửa yên tâm, một nửa lại có chút do dự.

Yên tâm, đương nhiên là vì U Châu vị trí quan trọng, địa bàn cũng rộng, so với ở lại Tương Lăng trước kia thì chắc chắn là tiến lên, hơn nữa ông ta cũng tự tin sắp xếp ổn thỏa các mối quan hệ phức tạp ở U Châu, vỗ yên lòng người bản địa, thậm chí thu nạp những người này lại, cùng nhau tiến bộ xoay quanh ông Đậu Long Đầu. Nhưng do dự, cũng có lý do, mấy tháng nay Đậu Long Đầu tự hỏi cũng có chút suy tư… Bang Truất Long quét ngang Hà Bắc như cuốn chiếu, thậm chí nay Bắc Địa cũng thu vào tay phần lớn, trong tình huống này, tiếp tục ở lại địa phương làm một vị chỉ huy Hành Đài quản mấy quận, quả thật là tiến bộ sao?

“Thủ Tịch, Thiên Vương, lẽ thường thì U Châu cực kỳ trọng yếu, để tôi quản, là Thủ Tịch tín nhiệm tôi.” Đậu Lập Đức không chút do dự, trực tiếp nêu ý nghĩ của mình. “Thế nhưng, tôi vốn xuất thân từ nghĩa quân Hà Bắc, lại làm Long Đầu ở Hà Bắc, trong Đại Hành Đài vẫn luôn có lời về tôi, nói tôi cậy thế lực ở địa phương Hà Bắc để tự làm nặng mình, giờ lại đi U Châu, nếu kinh doanh lâu ngày, e là lời đồn càng nhiều… Thủ Tịch, tôi không sợ, không sợ khổ, chỉ sợ bị trong bang ghét bỏ, nếu có thể, tôi lại muốn đến Đại Hành Đài làm chút việc.”

Trương Hành gật đầu, nhưng lại nhìn về phía Từ Thế Anh.

Từ Đại Lang lập tức mở miệng, lại nói một câu tưởng như không liên quan: “Đậu Long Đầu, ngày ấy Bang Truất Long chúng ta khởi binh, hô hào là tiễn trừ Bạo Ngụy, an định thiên hạ, đến nay tiễn trừ Bạo Ngụy thực tế đã thành rồi, nhưng an định thiên hạ thì còn chưa xong, thay trời hành đạo cũng còn đang trên đường, ông thấy chúng ta làm thế nào để có thể an định thiên hạ, lại làm thế nào để thay trời hành đạo?”

Đậu Lập Đức sững người, chậm rãi đáp: “Tôi thấy, chỉ cần làm được thay trời hành đạo, thì có thể thu nạp lòng người, lớn mạnh lực lượng, đến lúc đó tự nhiên có thể an định thiên hạ.”

"Là cái lý ấy, nhưng ta hỏi không phải ý này, mà là hỏi cụ thể thao tác thế nào?" Từ Đại Lang không khỏi bật cười. "Ví như thao tác và an bài trên phương diện quân sự chiến lược."

"Từ Phó Chỉ Huy có lời cứ nói thẳng." Đậu Lập Đức bất đắc dĩ vô cùng, gã thì hiểu cái rắm gì thao tác quân sự cụ thể. "Quân vụ là thứ ta xưa nay kém cỏi."

"Không giấu gì Đậu Long Đầu, kỳ thực Trương Thủ Tịch tuy là người Bắc Địa, nhưng đã sớm manh nha một ý nghĩ cơ bản, để đối phó với kẻ địch lớn nhất của chúng ta, tức là Bạch Anh." Trong làn gió nhẹ, Từ Đại Lang trước tiên lấy tay chỉ phía tây nam. "Đông Đô là thiên nguyên của thiên hạ, không thể không tranh, mà họ Tư Mã ở Đông Đô, tuy những kẻ có thức đều hiểu, bọn họ sớm muộn cũng chỉ là may áo cưới cho người khác, nhưng Tư Mã Chính cường như thế, Đông Đô kiên cố, lương thực tích trữ dồi dào, thật muốn tranh thì e phải máu chảy thành sông, phải tinh bì lực kiệt, phải mệnh treo đường tơ kẽ tóc... Cho nên, ý của Thủ Tịch là, ngài ấy thống lĩnh quân Hà Tế, lấy Đại Hành Đài làm phụ, không thể nói là dương công, mà là ngốn mòn ở chỗ ấy, cầm chân hai nhà chủ lực là Tư Mã Chính và Bạch Hoành Thu, yêu cầu duy nhất chỉ là không thể để Bạch Hoành Thu đoạt được Đông Đô – thiên nguyên."

Đậu Lập Đức không nói gì, mà vô cùng nghiêm túc lắng nghe.

"Tiếp đó, lấy Lý Định Lý Long Đầu làm đầu, tập hợp chúng Bắc Địa, lấy kinh tế Hà Bắc làm phụ, vượt Khổ Hải, đánh Vu Địa, rồi nam hạ chặt lấy xương sống của Bạch Anh, thì đại sự có thể thành." Từ Thế Anh tiếp tục nói. "Nếu cần, còn có thể phái một đại tướng nam hạ, chẹn Trường Giang, ngược dòng mà lên, chia sẻ lực lượng của họ Bạch... Đây gọi là kế: Minh thủ Đông Đô, ám độ Khổ Hải!"

Đậu Lập Đức ngây ra ở đó, nhỡn lực quân sự của gã không đủ để gã phán đoán ưu khuyết của kế hoạch này, nhưng gã rất nhanh lại ý thức được, kế hoạch chiến lược cấp bậc này xưa nay không phải vấn đề ưu khuyết, mà là tính khả thi.

Vả lại chỉ nhìn bốn người trước mắt, rõ ràng đều là tán đồng.

Không sai, đây chính là một kế hoạch chiến lược quân sự của Trương Hành từ trước đến nay, từ phác thảo ban đầu, đến thảo luận riêng với Bạch Hữu Tư, rồi đến người chấp hành tất yếu là Lý Định tán đồng, sau đó là tiết lộ với ba người Trần Bân, Từ Thế Anh, Mã Vi, tiếp đến là chuyến đi Bắc Địa lần này, Bạch Hữu Tư và Trương Hành lần lượt tận mắt chứng kiến tiềm lực chiến tranh và điều kiện địa lý khách quan khả thi của Bắc Địa, cuối cùng mới quyết định phơi bày phương án ra ở tầng cao nhất.

Kỳ thực, kế hoạch này cũng chẳng có gì thực sự xuất kỳ, dưới cục diện này, Đông Đô tất nhiên là phải tranh, nhưng bởi vì sự tồn tại của Tư Mã Chính, khiến Đông Đô – nơi tất tranh này quá cứng, cứng đến mức khiến người ta khiếp sợ mà vẫn không thể từ bỏ.

Vậy thì còn cách nào nữa?

Chỉ có thể là bám chặt lấy Đông Đô, đồng thời tìm cách từ hai hướng nam bắc.

Phía nam dễ nói, không chỉ Bang Truất Long sẽ phái đại tướng nam hạ, Bạch Hoành Thu cũng nhất định sẽ phái đại tướng với nhiệm vụ một phương men theo Trường Giang đi vòng, mưu đồ bao vây Đông Đô.

Còn mặt bắc, mặt bắc đương nhiên là vượt Khổ Hải, mượn Vu Địa rồi nam hạ... Chỉ có điều, đến nay, thế giới này còn chưa có ai tiến hành thử nghiệm con đường ấy mà thôi.

Những người này trước đó đồng ý, bản chất cũng là bởi vì không còn con đường nào khác để đi.

"Lão Đậu." Trương Hành thấy vậy chậm rãi nhắc nhở. "Sách lược này, trước mắt chỉ có mấy người ở đây và Lý Định Lý Long Đầu, Trần Bân Trần Tổng Quản bên kia biết chút ít, Mã Phân Quản cũng biết một ít, ông là người thứ tám biết... Có cao kiến gì không?"

"Muốn ta nói cao kiến, ta sao có thể so với Thủ Tịch, Lý Long Đầu, Từ Phó Chỉ Huy được, nếu các vị thấy khả thi, thì là khả thi." Đậu Lập Đức nghiến răng nói. "Vậy để tôi đi U Châu, là muốn làm tấm bình phong và phụ trợ cho Lý Long Đầu?"

"Phải."

"Vậy ta tình nguyện đi!" Đậu Lập Đức vụt đứng dậy. "Ta chỉ sợ bản thân mình bị trong bang gác đó, không thể tận lực làm việc mà thôi, nếu được làm phụ trợ cho hướng chủ công Bắc lộ, đương nhiên tận tâm tận lực."

"Tốt!" Trương Hành lập tức gật đầu. "Có câu này của ông là được... Mời Phùng Công và Hồng Long Đầu đến."

Đậu Lập Đức thở phào nhẹ nhõm, ngồi trở lại. Vốn định hỏi Trương Hành, mình đến U Châu thì Hành đài Tương Lăng xử lý thế nào, ai sẽ tiếp quản? Nhưng đưa mắt nhìn quanh, phát hiện chiếc ghế dài mình ngồi đối diện với bốn vị kia, rõ ràng là tư thế của người được triệu kiến, trong lòng bất giác khẽ động, bèn đứng dậy, thong dong chen sang ngồi vào ghế của Từ Đại Lang ở phía chéo đối diện, bày ra dáng vẻ chờ được triệu kiến người khác.

Cũng chẳng ngại trời nóng.

Một lát sau, Phùng Vô Dật và Hồng Trường Nhai bước vào. Người sau lúc bưng bát ô mai ướp đá ngồi xuống còn thấy kỳ lạ, tại sao cái ghế dưới mông mình lại nóng… Chẳng lẽ có người ngồi rồi sao?

Thấy hai người, Trương Hành cũng không khách sáo thừa thãi, mở cửa thấy núi, đi thẳng vào chủ đề: “Hồng Long Đầu, từ hôm ấy Bạch Tổng Quản lên Tấn Bắc một chuyến, giúp ông khởi sự tới nay, Tấn Bắc vẫn luôn lập trường kiên định, tự nhận là một mạch của Bang Truất Long. Ngày đó sai Úy Trì Dung tới cứu, lại càng ghi lòng tạc dạ. Huống hồ ông giữ gìn Tấn Bắc nhiều năm không mất, thực là tài giỏi… Nay trong bang đã liên thông nhất thể, ông có ý tưởng gì? Là muốn vào Đại Hành Đài Nghiệp Thành làm việc, hay tiếp tục lập Hành đài ở địa phương?”

Hồng Trường Nhai biết đây là vấn đề tất yếu, liền lập tức đứng dậy hành lễ, nói ra ý nghĩ đã kiên định từ lâu: “Thủ Tịch minh giám, những người chúng tôi sở dĩ khởi sự, bởi vì ngày ấy Bạch Hoành Thu thi hành chính sự thiên vị, hẹp hòi, cho rằng Tấn Bắc đất rộng người thưa, rối ren khó trị, chẳng những không cứu tế nạn đói, mà còn đuổi hết đám người được coi là lũ gây rối ở Tấn Địa chúng tôi sang đó… Thủ Tịch, dù thế nào đi nữa, xin hãy để chúng tôi ở lại tiền tuyến Tấn Địa.”

“Tốt.” Trương Hành gật đầu. “Vậy tới Vũ An thì thế nào?”

Hồng Trường Nhai ngẩn người. Phùng Vô Dật còn chưa kịp mở miệng cũng ngẩn ra.

“Hành đài Vũ An, vốn có ba quận Vũ An, Tương Quốc, Triệu Quận. Ta nay thêm Hằng Sơn Quận nữa, giao hết cho ông, xin ông thay ta phòng bị kiêm thẩm thấu vào Tấn Địa… Thế nào?” Trương Hành tiếp tục hỏi.

Hồng Trường Nhai cẩn thận suy nghĩ một phen, nhất thời cũng không biết nói gì.

Đó chẳng phải chỉ vì cái Hành đài này có dân cư, kinh tế, địa bàn đều tốt hơn hẳn ba quận nghèo nàn hoang vu không trọn vẹn của Tấn Bắc, cũng đâu chỉ vì ba quận này đúng là vừa khớp với yêu cầu mình vừa thốt ra là mặt trận giáp Tấn Địa, kề ngay quê nhà mình. Quan trọng hơn là, sự thiết lập Hành đài này, rõ ràng là để gánh vác việc phòng vệ cho toàn bộ vùng tinh hoa trù phú của Hà Bắc… Chỉ riêng một điều đó thôi, đã không thể nói người ta có ý gì kỳ thị, hay có điều gì bất tín nhiệm hay không.

Nói trắng ra, là thu biên, là thôn tính, là muốn nuốt sống mình, nhưng điều kiện rất tốt, danh dự lợi ích đều có… Chỉ là, chỉ là nếu thực sự tín nhiệm, thì để mình ở lại Tấn Bắc thì đã sao? Chẳng phải càng tiết kiệm công sức hay sao?

Nghĩ vậy, Hồng Trường Nhai nghiêm mặt hỏi: “Đã thế, dám hỏi Trương Thủ Tịch, Lý Long Đầu sẽ được sắp xếp đi đâu, Tấn Bắc thì ai tiếp quản?”

“Lý Long Đầu sẽ đảm nhiệm Nguyên soái phía Bắc, trước khi bình định xong Bắc Địa, Hành đài này cũng chỉ tạm để trống, ta cũng đã thỏa thuận với ông ấy rồi.” Trương Hành vừa nói, vừa nhìn về phía Hùng Bá Nam. “Còn Tấn Bắc, ta muốn để Chu Hành Phạm, Phó Chỉ huy Hành đài Từ Châu, tiếp quản.”

Hùng Bá Nam nghĩ ngợi một chút, cũng chỉ gật đầu.

Hồng Trường Nhai đương nhiên biết Chu Hành Phạm là tâm phúc trong số tâm phúc của Trương Hành. Ông ta lại càng không hiểu, ba quận Tấn Bắc này nghèo thế, chỉ giữ mỗi Khổ Hải…

Ngay lúc ấy, dường như đoán được suy nghĩ của đối phương, Trương Hành cũng cười nói: “Không giấu gì Hồng Long Đầu, ta định để Chu Hành Phạm khi đã thích ứng rồi, thì sẽ tách cả vùng U Châu sát Khổ Hải ra sáp nhập luôn, để anh ta bắt chước Vu Thúc Văn năm xưa… Tới lúc đó, Tấn Bắc đâu chỉ là tiền tuyến đối phó Tấn Địa, mà còn là nơi yếu hại mượn Khổ Hải khống chế cục diện Bắc Địa.”

Hồng Trường Nhai lập tức gật đầu: “Nếu Trương Thủ Tịch đã có tính toán thế ấy, kẻ hèn này không còn lời nào để nói, nguyện ý dời trấn.”

Trương Hành lúc này mới nhìn Phùng Vô Dật: “Phùng Công, chuyện Hành đài Vũ An còn phải phiền ông giúp đỡ Hồng Long Đầu thật nhiều.”

Phùng Vô Dật càng không thể nói gì hơn.

Chuyện tới đây, xem ra đã ổn thỏa. Đúng lúc này, Đậu Lập Đức vẫn còn nhớ chuyện Hành đài Tương Lăng, bèn nghiêm mặt hỏi: “Thủ Tịch, Hành đài Tương Lăng có sắp xếp gì không?”

"Có." Trương Hành cười nói. "Tương Lăng không đặt Hành đài nữa, Tế Bắc cũng vậy, Hà Gian cũng không đặt nữa… Ngụy Quận cũng không đặt nữa, mấy Hành đài xa tiền tuyến này đều rút hết, rồi thống nhất trực thuộc Đại Hành Đài, quân chính phân lập."

Đậu Lập Đức giật mình, lại hỏi: "Nhưng nếu thế, hai vị Long Đầu là Sài, Ngụy sẽ tính sao, đều vào Đại Hành Đài ư?"

"Đại khái là vậy." Trương Hành nói năng lấp lửng, rồi bỗng chuyển chủ đề. "Chư vị, các vị nói xem với quy mô ở chỗ này và đám truân điền binh mới thu nạp, có đủ để xây mới một huyện không?"

"Được." Hùng Bá Nam lập tức tiếp lời. "Trước đây ta đã nói với Đại Hành Đài rồi, nơi này an trí tù binh quá nhiều, bộ đội qua lại, vật tư vận chuyển, cũng khiến nơi đây tấp nập lên, có thể phái người đến chuyên quản… đúng là có thể xây mới một huyện."

"Vậy để ta đặt tên nhé?" Trương Hành bưng bát mơ muối đứng dậy, tự nói với mình. "Tam Huy phân nhật nguyệt, phổ chiếu thiên địa, nhi nhật nguyệt hợp vi minh, khả kiến Tam Huy ký minh… Hắc Đế gia chỉ kính thiên địa nhân, người đời sau chúng ta không dám vậy, còn phải kính một ngày tháng hai Tứ Ngự, nơi này gọi là Hưng Minh huyện thì thế nào?"

Mọi người còn đang hơi ngỡ ngàng, đã thấy gió nổi quanh mình, chòm sao lay động, mà trên đầu hai vầng trăng, dù chưa phải ngày rằm, cũng bỗng chốc sáng rực lên lạ thường, Bạch Hữu Tư càng đứng bật dậy.

Đúng lúc ấy, Trương Hành bưng bát mơ muối uống một hơi cạn sạch, rồi giơ bát không lên đối nguyệt: "Tam Huy lưu chuyển, đại minh chung thủy, tứ ngự phân dã, tắc truất long dĩ đăng thiên… Chư vị, nếu có thể nắm trọn cơ vận chuyển của thiên địa, thì Đại Minh ta vô địch thiên hạ vậy!"

Mấy người cuối cùng cũng tỉnh ngộ, Đậu Lập Đức lại không hiểu sao thấy trong lòng có chút nhói đau… Đại Minh là cái quỷ gì thế? Cứ phải gá vào Tam Huy, thật tục khí! Ông ta đã nghĩ sẵn rồi, gọi là Đại Hạ mới hay!

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.