Ánh Sao Lấp Lánh

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30
Chương 30

❊ ❊ ❊

Tuần sau cả công ty nhốn nháo cả lên khi hay tin mẹ Thảo mất. Điều đặc biệt là sự quan tâm của Khang. Đây là lần đầu tiên họ thấy giám đốc lo lắng như thế.

Tối, Vỹ Khang lại ghé thì thấy hai đứa em của Thảo đang ngồi học bài. Không hiểu sao Khang thấy quý mến ba chị em Thảo. Dù không có cha mẹ bên cạnh nhưng ba chị em vẫn học rất giỏi và sống rất ngoan, anh thật sự phục sự khéo léo của Thảo. Nhìn thấy cô lo lắng và sắp xếp mọi việc Khang lại thấy chạnh lòng, cô còn rất trẻ mà gánh nặng trên vai thật không dễ dàng gì. Thấy Khang, thằng Đức, thằng Nhân liền đứng lên:

- Chị Thảo đang làm bếp. Để em kêu.

Khang khoát tay:

- Cả nhà chưa ăn cơm sao?

- Dạ chưa.

Khang nhìn đồng hồ rồi bảo:

- Anh cũng chưa ăn, nói với chị Thảo khỏi nấu cơm. Hôm nay anh đãi.

Thằng Đức thích thú:

- Anh Khang trúng mánh hả?

Khang khẽ cười. Thảo cũng vừa bước lên:

- Em đang nấu cơm, nếu không chê, anh ở lại dùng luôn.

- Nghe lời tôi, mọi người thay đồ đi. Tôi đói lắm rồi không chờ được đâu.

Cuối cùng Khang cũng bắt ba chị em đi ăn. Anh đưa họ vào một nhà hàng quen. Khang thấy tội nghiệp khi thấy vẻ bối rối của Thảo. Anh nắm vai cô trấn an:

- Đừng như thế, tôi chỉ đãi một bữa ăn, đâu có quan trọng gì.

Thảo chớp mắt:

- Em thấy mình mắc nợ anh nhiều quá.

Khang khẽ cười không nói gì. Vừa lúc đó Hân và Uyên bước ra. Hân khẽ gật đầu chào và nhận lại sự lạnh lùng quen thuộc của Khang. Ra đến xe, Uyên đã nhéo cô:

- Khang đi với ai vậy?

Hân nhìn nơi khác thẫn thờ:

- Thư ký của ảnh.

Uyên nhíu mày:

- Kỳ vậy! Giờ này hết làm rồi… Hình như Khang dắt mấy chị em đi ăn thì phải.

Hân mím môi, dù rất cố gắng cô cũng thấy đau đớn một cách kỳ lạ, cô như người mất hồn:

- Mày chở đi. Tao mệt quá!

Uyên không nói gì, yên lặng chở Hân phía sau dù không hiểu gì nhưng nhìn hình ảnh đó, Uyên cũng hiểu họ thân thiết ra sao. Cô thấy thương Hân sâu sắc.

Về đến phòng, Hân cứ ngồi yên trên giường. Nỗi đau không làm rơi nước mắt nhưng huỷ hoại cả tâm hồn, thà cô chỉ nghe thôi chứ đừng chứng kiến. Hình ảnh thân mật, đầm ấm của họ không ngờ làm cô gục ngã đến vậy. Hân gục đầu trong tay cảm nhận sự mất mát lớn nhất trong cuộc đời mình. Bắt đầu từ ngày đó, Hân tránh tiếp xúc với Khang, cô không muốn tự mình làm đau mình nữa. Hôm nay vừa tan sở, ông Thành đã giữ cô lại:

- Đi cùng tôi một lát rồi hãy về.

Hân ngạc nhiên:

- Đi đâu ạ?

Ông Thành mỉm cười:

- Hôm nay không thể thiếu cô được. Chúng tôi đã đặt bàn rồi.

Hân hoang mang cùng ông Thành đến nhà hàng. Đến nơi Hân mới biết mọi người hẹn nhau ăn tiệc. Hân ngồi đối diện với Khang, cô rất ít nói, chỉ im lặng nghe. Không biết có chuyện gì vui mà cô thấy họ uống rất nhiều bia. Hân và cô thư ký của ông Hiền nói chuyện qua loa với nhau, cô không hiểu ông Thành muốn cô có mặt để làm gì. Hình như ba người đàn ông có vẻ say. Chưa bao giờ cô thấy họ buông thả như hôm nay. Khang có vẻ trầm tĩnh hơn, anh chỉ bàn việc và uống chứ rất ít nói.

Cuối cùng họ cũng chịu ra về, ông Thành đã say khướt, anh tài xế phải dìu ông vào xe. Cô thư ký của ông Hiền khẽ cười lắc đầu:

- Chúng ta phải đưa họ về thôi. Hân biết lái xe không?

Hân gật đầu.

- Hân đưa anh Khang về nhé, tuy tỉnh táo nhất nhưng lái xe không được đâu. Mình về trước nha!

Hân bối rối đứng yên, Khang cũng đứng lên nhưng có vẻ không vững. Anh tài xế của ông Thành kè Khang ra xe:

- Phiền Hân nhé! Tôi phải đưa ông chủ về.

Không còn cách nào khác Hân đành gật đầu. Cô nhìn qua Khang đang nhắm mắt dựa vào ghế như ngủ, cô quay qua thắt dây an toàn lại cho anh. Hân lái xe đến trước nhà Khang thì thấy cổng khoá. Hân chớp mắt khi nghĩ Khang chỉ sống một mình ở đây. Cô cố gắng lay anh:

- Anh Khang tỉnh đi, tới nhà rồi.

Khang nhíu mày, cố nhướng mắt:

- Cảm ơn.

Nói rồi Khang lấy chìa khoá từ túi ra rồi bước xuống, nhưng Khang chưa đến mở cổng mà dựa người vào xe như cố tỉnh táo. Hân mím môi:

- Đưa chìa khoá cho tôi!

Cô mở cổng và cho xe chạy vào. Hân đưa mắt nhìn quanh căn nhà, cô bỗng thấy rung động mãnh liệt khi nhìn nó. Hân chớp mắt xúc động, cô quay lại nhìn Khang đang bước không vững vào nhà. Không thể làm khác, cô giúp anh đi vào nhà. Đặt Khang ngồi ngay ngắn nơi phòng khách, cô hỏi:

- Anh không sao chứ?

Khang vẫn nhắm mắt không trả lời. Hân nhìn Khang đăm đăm, một sự yêu thương quay quắt trong cô khi nghĩ rằng anh và cô đang ở ngôi nhà ngày xưa của hai người. Hân đứng yên quan sát và cảm nhận được sự quen thuộc của nó. Cô vẫn còn nhớ nhà bếp ở đâu. Hân bước xuống pha cho Khang ly chanh nóng:

- Anh uống đi sẽ tỉnh táo hơn. Tôi phải về, anh hãy tự chăm sóc mình đó.

Nhưng Khang vẫn ngồi im, Hân nghe đau thắt khi nghĩ cô không có quyền ở lại chăm sóc cho anh, đó không còn là bổn phận của cô và Khang cũng không thích điều đó. Hân ngồi im nhìn Khang thật lâu. Đây là lần đầu tiên cô được nhìn kỹ Khang như vậy. Đêm đã khuya, hoàn cảnh xung quanh càng tác động đến Hân, huống chi chỉ có anh và cô ở tại nơi này. Không biết tự bao giờ Hân đã khóc. Yêu quay quắt vì cảm giác không tự chủ kiềm chế. Hân run tay khi vuốt nhẹ mái tóc trên trán Khang. Gương mặt Khang trong giấc ngủ thật yêu lành, cô vuốt nhẹ lên cặp lông mày hay nhíu lại của anh mà nghe như tất cả cảm giác ngày xưa như trở về tới cô. Hân nhắm mắt cố gắng dùng tất cả lý trí để đứng lên, cô sợ mình sẽ gục ngã vì cảm giác yếu đuối. Hân quyết định lấy mềm gối đắp cho anh rồi ra về. Cô bước lên cầu thang mà như đi ngược về quá khứ, Hân không thể diễn tả được cảm giác của mình khi bước lên từng nấc thang để lên phòng. Hân nghe tay mình run rẩy khi đưa tay mở cửa căn phòng của Khang. Hân bật khóc không khi nhìn một màu vàng bao phủ. Cô cứ đứng lặng như trong mơ, cảm giác quen thuộc làm Hân nhắm mắt. Cô không ngờ Khang vẫn giữ nguyên căn phòng như thế. Hân bước đến cầm con gấu trong tay mình. Thật cay đắng khi đến giờ cô mới thấy tận mắt món quà tặng ngày xưa của Khang và căn phòng màu vàng anh đã trang trí vì cô. Không kiềm chế được Hân đưa tay sờ từng thứ trong phòng:

- Sao cô lại ở đây?

Hân ngỡ ngàng quay lại khi nhận ra giọng của Khang. Anh đang đứng nơi cửa phòng, có vẻ đã tỉnh táo đôi chút:

- Cô đưa tôi về phải không? Cám ơn nhé!

Hân nhìn Khang đăm đăm, tim cô đập loạn cuồng trong lồng ngực, cảm giác yêu thương như cuốn phăng tất cả lý trí, sự yếu đuối ngày nào lại xâm chiếm, cô muốn nói với Khang tất cả tình cảm mà cô đã ấp ủ, những đau khổ nhớ nhung mà cô cố kiềm nén Hân nghẹn giọng:

- Khang…

Khang nhìn cô, cái nhìn không biểu lộ gì nhưng Hân không quan tâm, cô đang xúc động mãnh liệt và không kiểm soát được cảm xúc của mình:

- Em muốn nói chuyện với anh lâu lắm rồi nhưng không đủ can đảm. Anh đã từng nói em là người yếu đuối không biết đấu tranh cho hạnh phúc của mình và bảo em xem thường tình cảm.

Hân ngừng lại, cô nuốt nước miếng mà nghe cổ mình đau thắt, cô nói nhanh như sợ không có dịp để nói với Khang nữa:

- Yếu đuối không có nghĩa là coi thường tình cảm, anh không hiểu em đã đau khổ ra sao đâu. Anh có hiểu phải kiềm chế tình cảm của mình thì đau đớn thế nào không? Em cũng vậy. Em… yêu anh, yêu nhiều lắm Khang ạ.

Khang vẫn đứng im lìm, Hân khóc không thành tiếng, cô nói rời rạc:

- Em biết tất cả đã muộn màng nhưng vẫn muốn nói một lần với anh. Có lẽ anh nói đúng, em không biết tranh đấu, khi hiểu ra thì đã muộn rồi.

Khang vỗ trán, anh lắc mạnh đầu như cố tỉnh táo. Hân hiểu Khang say thật vì ánh mắt của anh có nét gì đó rất dữ dội, hoang dại. Hân quẹt mắt:

- Em xin lỗi vì đã bắt anh nghe thế này. Đúng là em điên rồi. Em về đây.

Nói rồi Hân bước ra cửa, nhưng Khang đã giữ tay cô lại:

- Cô chỉ nói vậy thôi à? Cô vẫn như thế chứ không thay đổi gì.

Hân quay nhìn Khang, cô run rẩy khi nhận ra mình quá gần anh:

- Hãy để tôi về, tôi không biết mình đang làm gì nữa. Chúng ta đều không tỉnh táo, hình như là vậy, nhưng tôi vẫn còn chút lý trí để dừng lại. Hãy buông ra Khang.

Khang bất chợt kéo mạnh cô vào lòng mạnh mẽ cúi xuống môi cô, Hân đứng yên thụ động, cuối cùng chút lý trí còn lại cũng tắt ngấm, nhường cho cảm giác yêu thương quay quắt. Hân choàng tay qua cổ Khang tự bao giờ, thời gian như ngừng lại, và cả hai đã đi đến tận cùng của tình yêu bất tận dành cho nhau. Hân cứ khóc qua từng nụ hôn của Khang, ấn tượng đêm nay Hân hiểu sẽ không thể nào quên. Những kỷ niệm của cô và Khang luôn là những dấu ấn không thể phai mờ trong ký ức của hai người.

Hiểu Hân nhìn Khang thật lâu, cô hiểu Khang đã rất say, còn cô thì lại quá tỉnh táo, chỉ có cô là sống thật với tình cảm của mình, còn Khang, anh lại không tự chủ và điều cô còn nhớ rất rõ là Khang đã có tình cảm khác. Hân ngồi bật dậy và ra về, cô tự trách mình yếu đuối một cách mù quáng, cô đã tự mình làm mình thấp kém dưới mắt Khang. Hân thẫn thờ khi nghĩ sẽ đối diện với Khang, cô nhắm mắt lại như trấn tĩnh. Hân nhìn quanh căn phòng lần cuối, cô có cảm giác đây mới là sự ra đi thật sự. Khi Khang tỉnh lại, chắc chắn việc đầu tiên anh làm là xoá sạch hình bóng của cô trong căn phòng này, cô hiểu sự sắt đá của Khang và cả sự yếu đuối của mình.

Sáng, Hân đến công ty hơi muộn, cả ngày Hân cố tập trung vào công việc. Buổi chiều gần về thì điện thoại reo:

- Alô.

Giọng Khang tỉnh táo vang lên:

- Tôi có chuyện muốn nói, tôi sẽ đợi em ở quán “Hoa Lan”.

Hân nghe cổ đắng nghét, cô nói trấn tĩnh:

- Tôi không đi đâu. Tôi bận lắm.

Khang nói nghiêm nghị:

- Cô hiểu tôi muốn nói gì chứ?

Hân hơi nhắm mắt:

- Tôi nghĩ chúng ta đều sai lầm nên cách tốt nhất là quên tất cả đi.

Khang hơi im lặng rồi nói trấn tĩnh:

- Cô có suy nghĩ kỹ những gì mình nói không?

- Vâng. Xin lỗi nhé anh Khang. Tôi phải đi rồi.

- Tuỳ cô!

Nói rồi Khang cúp máy. Hân ngồi im lìm nơi ghế, cảm giác lao đao làm cô muốn khóc, nếu cô không cứng rắn thì chỉ tự hạ thấp mình. Hân khoác giỏ lên và ra về. Vừa bước ra cổng cô đã gặp Khôi đứng đợi:

- Em sao vậy? Ốm à?

Hân lắc đầu cô dắt xe ra cổng:

- Khoan đã Hân! Tôi đến để mời em đi ăn. Tôi đã đợi rất lâu rồi.

- Hôm khác đi, hôm nay tôi mệt lắm.

Khôi nhìn cô im lìm:

- Tôi không làm em nặng nề đâu. Tôi sẽ đưa em về, được chứ?

Hân định từ chối nhưng thấy bất lịch sự nên thôi.

Khôi chạy song song với cô, lần đầu tiên cô thấy Khôi chạy xe gắn máy. Cô hiểu bằng mọi cách Khôi sẽ tiếp cận mình. Hân thấy buồn cười khi nghĩ Khôi không hiểu rằng cô chẳng đủ sức vượt qua tình cảm của mình huống chi đón nhận tình cảm khác. Sự lặng lẽ của Khôi bên cạnh làm cô thấy mình tàn nhẫn, nhưng cô quá mệt mỏi nên không muốn gợi chuyện. Cuối cùng dừng xe trước nhà cô, Khôi khẽ cười:

- Em vào đi!

- Cảm ơn anh.

Khôi nheo mắt:

- Cười nhiều lên Hân, tôi thích nhìn em như thế lắm.

Hân khẽ cười:

- Anh về đi.

- Chúc em ngủ ngon!

Nói rồi Khôi vọt xe đi. Hân thấy vui đôi chút vì cách đùa nhẹ nhàng của Khôi. Cô đưa tay định bấm chuông thì sững người khi gặp Khang đang chậm rãi bước đến.

- Việc cô bận là thế à?

Hân chớp mắt:

- Tôi đã nói hết rồi, sao anh lại đến đây?

Khang nhìn cô lạnh băng:

- Cô cũng hiểu tính tôi, tôi không thể xem như không có chuyện gì.

- Anh muốn gì?

Khang nhìn cô, cái nhìn như muốn thấu tâm can người khác:

- Nhìn Khôi tôi lại nhớ về Bình. Cô có nghĩ là có lúc nào đó, mình lại yếu đuối nữa không?

Mặt Hân tái mét vì cảm giác đau điếng xúc phạm:

- Tôi cấm anh không được xúc phạm người khác như thế. Anh không có quyền.

Khang nhìn cô lầm lì:

- Cô nói sai lầm đúng lắm. Tôi thừa nhận mình thật sự đã sai lầm. Tôi không cho phép cô đảo lộn cuộc sống của tôi, nghe rõ chưa?

Hân mím môi, cô mất bình tĩnh đến cả người run rẩy:

- Anh về đi, tôi không muốn thấy mặt anh nữa.

Khang khẽ cười:

- Tôi không giống Khôi lại cũng không giống Bình để cô có thể dùng sự yếu đuối mà lung lạc. Chuyện đêm qua không nói lên gì cả.

Khang nhìn cô, cái nhìn mạnh mẽ trầm tĩnh quen thuộc:

- Tôi không còn tiếc nuối về tình cảm cũ nữa, cô nên hiểu mà quên đi.

Hiểu Hân quay nhìn hơi khác:

- Anh về đi và hãy yên tâm, tôi đủ tự trọng để không ngốc nghếch thế nữa.

Khang nhìn cô im lìm, đôi mắt có gì đó khác lạ:

- Tôi đã từng nói với cô, tôi không phải là người vị tha, cho nên tôi sẽ không quay lại. Không hề có ý nghĩ đó.

Hân đứng lặng ngắt trong đêm, nỗi đau đớn làm cô không còn sức để chống đỡ. Cô như người đứng bên bờ vực và Khang đã làm việc cuối cùng là đẩy cô xuống tận cùng của vực thẳm. Khang bình thản nhìn vẻ chết lặng của cô. Hân không còn gì để che đậy sự tả tơi của mình:

- Tốt nhất là anh và tôi đừng nên gặp nhau nữa.

Khang ra về bằng những bước chân dài mạnh mẽ. Hân cứ đứng như thế thật lâu và thề với lòng không bao giờ cô tha thứ cho sự tàn nhẫn này của Khang.

Hai ngày sau Hân lại phải làm việc bên công ty Khang, nếu phải chịu đựng thế này có lẽ cô điên mất, nhưng trốn tránh lại càng thấy hèn nhát. Sự đau khổ hình như đã trở thành lạnh giá, thật lạ là cô lại thấy vững vàng hơn.

Tháng sau, cô lại cùng mọi người ra công trình, dĩ nhiên là có Khang. Hân duyên dáng giải thích cho mọi người hiểu và tất cả có vẻ hài lòng với kế hoạch của công ty, chỉ có Khang là im lặng không nói gì, nhưng Hân không quan tâm, cô chỉ muốn làm đúng trách nhiệm công việc của mình. Cuối cùng cả nhóm ngồi ở một quán gần công trình, mọi người hình như đã mệt vì nắng và vì bụi quá nhiều. Từ đầu đến giờ, cô và Khang chưa nói với nhau một câu gì. Hân mặc kệ, tính trầm lặng của anh, cô quá rõ, cô không cần phải giải thích nếu Khang không hỏi. Đến trưa mọi người mới ra về, lúc này Khang mới lên tiếng:

- Tôi muốn bàn một vài việc với ông Thành. Cô hẹn ông ấy ngày mai giùm tôi.

- Vâng. Anh có thể nó mấy giờ không?

- Chín giờ tôi sẽ qua.

Hân gật đầu rồi ghi vào sổ. Khang nhìn quyển sổ trên tay cô thấp thoáng cười, Hân lờ đi mặc kệ Khang nghĩ gì. Ra đến xe, Khang khẽ nói:

- Để tôi đưa cô về công ty.

- Cảm ơn, tôi nghĩ không cần đâu.

Nói rồi cô quay qua chào mọi người, Khang là người cô từ giã sau cùng. Anh không biểu lộ gì bước về phía xe mình. Hân gọi tắc xi để về thẳng công ty. Thật là một ngày mệt mỏi.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.