***

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ix

❊ ❊ ❊

Betty Grone kiểm tra lại xem hai con khỉ đột nhân viên an ninh của khách sạn có đứng gác ở cửa phòng không, gật đầu, cài chốt cửa, kéo tất cả các tấm rèm, bật đèn đầu giường chỉnh cho luồng ánh sáng rọi thẳng vào chiếc rương nhỏ. Ả lim dim mắt, thận trọng mở nắp rồi thọc hai tay vào giữa đống nữ trang, xác minh từng món theo hình dạng, trọng lượng, chất liệu, vàng, lam ngọc, hoàng ngọc, kim cương, ngọc lục bảo, nhẫn, vòng, hoa tai, trâm cài áo, dây chuyền. Sờ vào mỗi cái, cô lại thầm gọi tên kẻ đàn ông đã tặng nó cho cô.

Có những kẻ chịu khuynh gia bại sản để mua tặng, có những tên đi lừa đảo mà có, và có cả những tên đã giận dữ ném vào mặt ả món quà ly hôn. Các món đồ chạm vào da thịt còn làm ả rung động hơn tất cả mọi vuốt ve mơn trớn của tất cả bọn tình nhân. Ả những muốn ngủ với chúng, đeo chúng trên người thường xuyên, sát vào da, ngắm nghía chúng lúc ngồi ăn.

Chúng rất đắt tiền. Ả chỉ cần sơ xuất tí chút là các công ty lập tức hủy bỏ hợp đồng bảo hiểm chống trộm cắp, mất mát. Mỗi khi Betty ngắm nghía đã mắt rồi, ả bấm chuông, những người mang võ khí sẽ hộ tống chúng bỏ vào két sắt.

Ả mở to mắt, nghĩ thầm: chính cái trôn của ả, một mình nó thôi, đã mang đống của này về tay ả. Cả cái đầu nữa. Đây là một nghệ thuật không dạy ở trường nào, nghệ thuật định giá sự ưu ái của ả, bòn rút được tối đa từ tình cảm của đàn ông. Cóc cần đếm xỉa đến lời ong tiếng ve của các con mẹ ganh ghét ả coi ả là đồ đĩ. Với từng này cái, sự đánh đĩ vừa là vấn đề của thẩm mỹ học vừa là vấn đề của đạo đức học, là một nghệ thuật cao siêu vượt lên trên vấn đề từ ngữ tầm thường. Tay vẫn thọc sâu giữa đống nữ trang, ả nhắm mắt nhớ lại chiến thắng tối qua, trong bữa tiếp khách của vợ chồng Signorelli... Vừa đặt chân tới hàng hiên ả thoáng liếc mắt thấy Nadia đang ngồi chuyện vãn với người mà cả hai ả đều thèm, Honor Larsen, chủ một hãng hàng không. Honor có cái dáng tinh tế của chiếc túi đựng đầy đôla phía trên đeo cặp kính đồi mồi thật bự. Lão nổi tiếng vì những món quà điên rồ tặng các cô nàng chia sẻ cuộc sống với lão trong vài ngày, vài giờ. Là gái giang hồ lão luyện, Nadia định móc lấy nguồn lợi lang thang đã lóa mắt vì ả trong sòng bạc. Betty nhẫn nại chờ thời cơ phản công. Ả biết chắc Larsen sẽ tới dự buổi tiếp của nhà Signorelli. Tin chắc vào sắc đẹp, vào giải bờm óng ả và cặp mắt xanh của mình, ả bỏ ra nhiều tiếng đồng hồ để rải lên tấm áo dài lụa mỏng như mạng nhện màu lục bảo tất cả các đồ trang sức. Khi ả vừa bước vào phòng khách sáng choang, các cuộc nói chuyện ngừng bặt, mọi cặp mắt đổ dồn vào ả. Toàn thân ả chói sáng như mặt trời lấp lánh muôn vàn tia lửa mỗi khi ả hơi động đậy. Larsen cũng phản ứng như mọi người đang có mặt, chăm chú nhìn ả không che giấu, tuy có Nadia ngồi đấy. Sự xuất hiện chói lọi hào quang của Betty át hẳn Nadia trong chiếc áo đen muôn thuở, cả hai cô ả sẽ không bao giờ quên đi giây phút đó... Vừa nãy, Honor đã gọi điện mời Betty đến ăn tối. Betty nhận lời. Lão sẽ đến bàn rượu của Goldman ở đại sảnh khách sạn đón ả. May ra, Nadia sẽ phải chứng kiến cảnh ả cùng đi với lão.

Ả mở mắt, hít một hơi dài, tiếc rẻ đóng tráp, mở chốt cửa gọi nhân viên an ninh. Một người ôm tráp, người kia mở đường, bàn tay phải thọc qua riềm áo. Betty nhìn theo tận lúc hai người đi khuất trong hành lang. Theo ước tính mới nhất, chỗ đá quý của ả trị giá khoảng sáu triệu đôla. Gần bằng số tiền Nadia thua bạc trong ba bốn mùa vừa rồi. Betty mỉm cười cho rằng địch thủ sẽ chết trong nghèo túng. Ả đến trước bàn trang điểm, gài lên chiếc áo màu san hô chỉ một viên ngọc thôi, viên ngọc trai tuyệt đẹp hình quả lê, quà tặng của một công dân Kuwait. Chắc Honor Larsen đã tới đón ả ở dưới nhà.

Rượu hồi được mang tới bàn. Alan rút túi ra một xấp giấy bạc Pháp đổi ở sân bay. Nhưng Norbert đã trả tiền rồi.

— Xin cho phép. Theo lệ, tôi trả các khoản tiền. Khi nào ông thanh toán tiền thuê xe sẽ thanh toán luôn thể.

Alan nhét tiền vào túi. Họ uống rượu. Alan nhăn mặt. Norbert tủm tỉm cười:

— Hay gọi thứ khác?

— Không, không. Tôi tập uống cho quen.

— Ví dụ, đáng lẽ ông không nên trả tiền thưởng cho người khuân vác, - Norbert tiếp tục. - Ông cho nhiều quá... Không phải là tôi lo cho ông mà cho những người đến sau ông. Nếu chỉ trả đúng giá, họ sẽ bị nghe chửi.

— Tôi sẽ không làm thế nữa, - Alan cười - Này Norbert. Anh chưa quên môn triết học nhỉ?

— Triết học tự nó tồn tại được. Dạy triết là chuyện khác. Tôi bị bóc lột, trả lương quá thấp. Làm đầy tớ lại kiếm được nhiều tiền hơn.

— Anh đã làm đầy tớ nữa sao?

— Trong tám năm. Một nghề rất hay. Đầu óc thanh thản. Vừa đánh giầy vừa suy nghĩ. Trong công nghiệp, thương mại hay kinh tế, mấy ai dám khoe mình có thì giờ để suy nghĩ?

— Đúng thật - Alan thừa nhận, vẻ lúng túng.

— Tôi vẫn nói với bạn hữu như vậy.

— Ở hãng xe?

— Không, trong đảng. Tôi hoạt động trong đảng bộ cộng sản Pégomas, chi bộ Vaillant Conturier.

Xúc động, Alan xuýt đánh rơi cốc rượu.

— Mối ác cảm đối với nghề này chỉ là một vấn đề ngôn ngữ thôi. Ngày nay nghề đầy tớ có mặt nào đó bị nhục mạ, bêu riếu. Tuy nhiên gốc của từ đầy tớ “domes tique" là nhà ở, “domus". Môn học về gốc từ làm các đồng chí của tôi cười lăn, cười bò ra! Giả ông trông thấy họ cười như thế nào khi tôi giải thích gốc của từ bộ trưởng “ministre"!

— Gốc nào? - Alan hỏi, tuy cảm thấy ngượng vì phải hỏi như thế.

— Minus.

— Hai từ liên quan thế nào?

— Minus - minestre là gã chuyên chùi đít cho đức vua hồi thế kỷ XVII. Nhưng thôi, ông tha lỗi cho.

— Có gì mà xin lỗi! Rất hấp dẫn. Học anh được nhiều điều thật bổ ích!

Norbert mỉm nụ cười thật rộng:

— Cảm ơn ông.

***

Ngay dưới chân dãy phòng của Arnold Harkett, cách hai tầng lầu là buồng của Cesare di Sogno. Cửa sổ nhìn ra hàng hiên rộng đối diện bờ biển. Dãy phòng này có đặc điểm: có hai cửa thông ra hành lang, một từ phòng khách, một từ phòng ngủ. Hai lối ra vào rất vừa ý Cesare. Vì gã thường vừa đưa cô này ra cửa trước vừa rước cô khác vào cửa bên. Gã phàn nàn: trót lấy phải mụ vợ cả ghen, sẵn sàng bắn chết mọi tình địch. Thực ra, lão chỉ lấy vợ có một lần trong sáu tháng hồi mới hai mươi hai tuổi: sai lầm tuổi trẻ. Bây giờ gã vẫn còn kinh tởm khi nhớ đến căn hộ hai phòng tối tăm ở phố Montrouge thê thảm. Một loạt xe tải nặng đỗ dọc phố. Mỗi lần xe chạy qua cửa, giường nằm, đèn treo, vách giấy rung chuyển ngả nghiêng. Tình yêu đối với Colette không chịu đựng nổi. Gã bỏ trốn khỏi nơi ở tồi tệ này, khỏi cô vợ cẩu thả viện cớ mang thai mấy tháng để lơ là mọi việc, ăn mặc lếch thếch. Gã ra đi tay không, cái vali đựng quần áo cũng chẳng có. Thật đơn giản: một tối kia không thấy gã về nhà, sau đó không có tin tức gì nữa. Gã cũng chẳng được tin gì về Colette. Chết rồi chăng? Có lẽ không? Đẻ ra cái gì? Từng ấy câu hỏi đặt ra từ hai mươi lăm năm trước đến bây giờ vẫn chưa có câu trả lời.

Gã chỉ kể câu chuyện đời tư này cho mỗi một người bạn luật sư. Luật sư bảo: nếu đúng như thế, trước pháp luật gã vẫn là người có vợ. Cesare vỗ mạnh lên lưng anh ta, kèm theo cái nháy mắt chế giễu. Từ bữa ấy không lần nào gã hé mồm nói về thời dĩ vãng sống bằng bánh mì kẹp thịt, cà phê kem, rượu vang đỏ, ngủ phòng trọ tồi tàn với những mụ hàng bánh nạ dòng gặp trong vũ trường La Coupole hoặc trong các phòng trà khiêu vũ phố Claridge những năm 50 ở Paris. Bộ mặt người La Mã điển trai của gã thu xếp mọi việc. Các mụ hàng bánh nhường chỗ cho phu nhân các kỹ nghệ gia, nhà kinh doanh, chủ ngân hàng, chính khách đầu đàn. Cũng trong thời kỳ này, quần áo và tài khoản ngân hàng của gã đầy đặn thêm. Bây giờ gã có nhà ở mặt tiền Champs Elyseés, nặng thêm vài kí thịt, bớt đi nhiều ảo tưởng, nhân tình có hàng mớ. Ở những nơi xa hoa nhất thế giới, người ta gọi gã là “ông Di Sogno", và khi phong tước hầu cho gã, người ta phải ép gã mới chịu nhận. Tuy trong thâm tâm gã cho mình còn xứng đáng hơn bọn tiểu quý tộc nhà nòi vẫn nhào đến liếm chân gã khi được tham gia hội đồng quản trị một doanh nghiệp lớn đang cầu cạnh sự ưu ái của gã. Vì từ nay Cesare sống nhờ gió. Gió nâng đỡ, thổi phồng gã, nuôi nấng gã, mang đến cuộc sống dễ chịu: du lịch, khách sạn, gái đẹp, thịt tươi, rượu ngon, thức ăn hiếm, áo quần loại xịn, xe hơi loại sang. Gã hiểu rằng trong tầng lớp xã hội mà mọi nhu cầu tủn mủn nhất đều được đáp ứng thừa thãi, dục vọng của họ vẫn còn một ham muốn mãnh liệt không bao giờ thỏa mãn: thói kiêu căng. Chẳng ai chê danh giá kinh doanh, huy hiệu, bằng chứng nhận, giải thưởng, huân chương ăn khách hơn kinh doanh các đồ dùng thiết yếu. Bán gió bán mây, vận chuyển mây gió sống bằng gió mây. Chẳng đại diện cho ai khác ngoài cái bản thân chẳng ra gì, Cesare ranh ma dựng nên xí nghiệp của gã bằng cách đánh vào thói kiêu căng của những kẻ đứng ra bảo lãnh nó.

Đòn thứ nhất: in giấy viết thư có tiêu đề “Giải Leader" do gã tự phong chức “Tổng thư ký". Gã tra cứu tất cả các cuốn niên giám của châu Âu châu Mỹ, đánh dấu lên những người làm ra lịch sử đương đại của nhân loại: bác học, triết gia, nhà văn, nhà quý tộc có tên thật kêu, nhà viết kịch đang được mến mộ, các tỷ phú được quốc tế công nhận, giám đốc các doanh nghiệp trứ danh, các chính khách đang nắm quyền. Gã gửi tới mỗi vị tờ thông điệp: rất vinh dự nếu ngài vui lòng tham gia ủy ban “Giải thưởng Leader", giải trao tặng nhân vật hoặc doanh nghiệp nào tỏ ra năng động nhất trong năm. Bức thư với rất nhiều chi tiết rườm rà bay tới khắp bốn phương trời mang theo chữ ký và chức vụ của gã “Tổng thư ký giải thưởng Leader". Cesare vô cùng kinh ngạc khi thấy tuy không đội lốt hầu tước, gã gửi đi bao nhiêu thư thì nhận được đủ từng ấy thư trả lời ưng thuận. Công việc tiếp sau chỉ là trò trẻ nít. Gã chọn hai chục danh nhân lừng lẫy nhất, có uy tín lớn nhất, cho xếp hàng trên góc trái tờ giấy viết thư loại mới: “Giải thưởng Leader, dưới sự đỡ đầu của... trao tặng bởi... Tổng thư ký Cesare di Sogno".

Thoạt đầu giải thưởng chỉ được trao tặng mỗi năm một lần, nhưng sau đó được trao nhiều lần tùy theo nhu cầu cầu tiến của Cesare. Chẳng có ai lên tiếng phản đối. Vả lại Cesare rất khôn khéo, gã không bao giờ đòi tiền. Giải thưởng Leader không nhằm mục đích thu lợi. Tuy nhiên, cũng phải có những chi phí văn phòng, hành chính, nhân sự, chiêu đãi, tiệc rượu, chuyển dịch, lưu trú... những chi tiết nhỏ nhặt chỉ các vị mới trúng giải được biết và xử trí theo đúng phép lịch sự. Người trúng giải được mời tới văn phòng choáng lộn trên đường Champs Elysées, được những cô tóc vàng đẹp như tiên mặc chế phục xanh nước biển tiếp đón trên tấm thảm len hảo hạng ngập lút chân. Sau đó được dẫn vào chính điện tao nhã của “Tổng thư ký", Tổng thư ký tiếp khách một cách giản dị không ai dám chê trách, dưới một bức tranh của danh họa Lautree.

“Thưa ngài kính mến, ban giám khảo quốc tế đánh giá quý công ty xứng đáng nhất nhận giải thưởng Leader. Xin chúc mừng ngài! Ngài vui lòng nhận giải chứ?"

Vốn là người đứng đắn, vị sắp được nhận giải coi đây là chuyện quan trọng bậc nhất. Là chủ tịch Tổng giám đốc một tổ hợp ngân hàng, một hãng hàng không, một công ty kinh doanh bất động sản hay một hãng buôn lớn... vị khách khiêm tốn gật đầu. Lúc ấy Cesare mới hồn nhiên giảng lên đầu khách chương trình liên hoan: tiệc rượu năm trăm khách mời, tiệc tối dưới ánh nến chiêu đãi từng lớp tinh túy nhất trong các nhân vật danh tiếng và nhà báo - không dưới hai trăm khách, ở cách khách sạn nổi danh nhất tại các thủ đô hoặc các trung tâm hiện đại nhất trên hành tinh này. Xong đâu đấy gã đứng dậy, nồng nhiệt chìa tay ra ý chấm dứt cuộc hội kiến. Khách choáng váng, để gã tiễn chân ra cửa. Trước khi chia tay nhau, thế nào khách cũng hỏi: “Tôi có phải trả khoản tiền nào không?"

Cesare di Sogno vẫn cho rằng câu trả lời của gã là đòn hiệu nghiệm nhất:

— Trả tiền gì? Thưa quý ngài, giải Leader không có mục đích thu lời! Không một xu, không gì hết! Chính chúng tôi được hưởng vinh dự!

— Dù sao... Năm trăm khách ở Lasserre... Hai trăm ở Maxim’s... Một chiếc Boeing đặc biệt đi Acapulco...

— Không một xu nào hết, thưa ngài!

Cesare im lặng một lát, phác một bĩu môi “bố già":

— Tất nhiên ủy ban chúng tôi có kinh phí.

— Công ty tôi có thể đóng góp?

— Sẽ có xe tới Ritz đón ngài ngày 6, lúc mười tám giờ. Xin nhớ cho. Tất cả các báo đều có mặt! Đóng góp à? Hoàn toàn không có quy định nào.

— Mong ông thông cảm! Bao nhiêu?

— Ông bạn thân mến ạ, tôi không hề nghĩ đến chuyện này. Dù sao, xin cho phép tôi nhân danh ủy ban chân thành cảm ơn...

— Thì ông cho một chỉ dẫn vậy. Tôi rất khó nghĩ những người khác góp bao nhiêu?

Lại bĩu môi tỏ vẻ khó chịu.

“Tùy..."

Sau đó là một con số, khoảng từ 20.000 đến 50.000 đôla, tùy doanh thu của khách.

Thật lạ, cho đến lúc này chưa hề có một ai từ chối chi tiền. Nói cho cùng đồng tiền bỏ ra cũng không thiệt. Công ty nhận giải hãnh diện trưng ra tấm bằng thật to đẹp. Tên tuổi các người tham gia làm báo chí bình luận ồn ào sự kiện này. Mọi người đều bằng lòng.

Chỉ có một trường hợp ngoại lệ: Louis Goldman. Lão không màu mè nhận ngay giải, nhưng câm như thóc khi Cesare sau nhiều lần đá chân dưới gầm bàn, nói không úp mở về: “Những phí tổn tổ chức lễ cho công cuộc tốt đẹp này". Bản năng cá mập mách bảo gã: chẳng ăn thua gì đâu, Goldman là giống ăn thịt người còn hung dữ hơn gã. Trong khi chờ ngã ngũ, ai trả tiền tiệc rượu? Nhất định không phải gã! Càng không phải là Goldman. Vậy ai?

Cesare xua tan ngay nỗi lo lắng. Thời tiết rất tốt. chiếc áo spinxo lụa trắng mặc vừa vặn như chiếc găng tay, gã có sẵn hai con mồi trong số khách mời: Arnold Hackett và nhà hàng không Honor Larsen. Trước khi xuống đại sảnh Cesare quay lại buồng tắm, ngắm mình đứng trong gương và gửi tặng mình một cái hôn nhẹ.

***

Cô nằm trên giường, dang rộng hai tay hai chân thành hình chữ thập, ngọ ngoậy các ngón cố chạm vào mép giường, ở tư thế ấy, chỉ cần nghển cổ lên tí chút cô vẫn nhìn thấy mặt biển qua khung cửa sổ bên trên chiếc bao lơn đầy hoa. Một vệt nắng rọi trúng mảng da nhỏ xíu hồi nãy dưới bể bơi bị che khuất phía dưới. Trên người cô có ba màu: có chỗ màu trắng, có chỗ màu hạt dẻ nhạt ăn với màu tóc, các chỗ khác màu gạch non do phơi dưới ánh nắng chói chang vùng Địa Trung Hải.

Cô lẵng người bật dậy, đến ghé mũi vào hai bó hồng bày trong phòng. Tại sao họ gửi hoa đến tặng? Dưới bể bơi, cô không trò chuyện với ai, chỉ gọi hầu bàn mang cho cô những ly Côca bỏ đầy lát chanh và đá nhỏ. Cô đọc hai tấm danh thiếp đính theo hoa: tên của Louis Goldman cũng lạ hoắc như tên Cesare di Sogno. Cô vò nát, ném vào toilet, kéo nước. Vớ quả chuối trên mâm bồng, ngoặm luôn một miếng, nhè vỏ ra, ngoặm sang quả táo đỏ tía. Đến mở tủ lạnh lấy chai sữa tu một hơi dài. Quệt tay lau mép. Thật vui thú! Đứng trước cửa sổ cô kiễng chân vươn vai khoan khoái. Nhìn sang mé phải, thấy rõ những người đang bổ nhào xuống bể bơi, một lát sau tiếng thân hình họ đập nước mới vọng lên tận chỗ của cô.

Vẫn kiễng chân, cô tới mở ngăn kéo tủ lấy ra chiếc mũ rơm cài hoa lạ mắt và đôi găng tay dài bằng da dê đen.

Cô xỏ găng, chụp mũ lên đầu, cài mắt cá chân vào thành giường nhào về trước, chống hai tay bắt đầu loạt động tác thể dục quen thuộc. Vừa nhún vừa đếm lượt qua một bài hát trẻ con học ở trường mẫu giáo hai mươi năm trước.

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.