Khang đứng khoanh tay nhìn Hân đang đứng giữa căn phòng của hai người, cô có vẻ rất xúc động. Khang đứng yên để Hân tự do theo cảm xúc của mình:
- Nếu muốn dứt khoát, sao anh vẫn còn giữ mọi thứ như cũ vậy?
Khang khẽ cười:
- Vì anh biết em sẽ trở lại.
Hân nhìn Khang như không tin. Khang bước đến ôm cô vào lòng:
- Nói đúng ra là anh không nỡ, không nỡ khi nghĩ em chưa một lần nhìn thấy căn phòng của tụi mình.
Hân chớp mắt xúc động, cô đứng yên trong vòng tay Khang, cô không dám nhớ đến những ngày đau khổ đã qua. Khang nâng cằm cô lên:
- Em không hiểu mình đã để lại ấn tượng nơi đây thế nào đâu. Suốt một thời gian, anh cứ bị ám ảnh về dáng vẻ yếu đuối sợ sệt của em. Lúc đó anh rất thất vọng khi em không hiểu anh, chính khuyết tật của em mới là sợi dây trói buộc. Anh yêu em hơn vì điều đó đấy Hân.
Hân dụi mặt trong ngực Khang, cô thấy nhoi nhói đau khi nghe Khang nói và thấy mình thật nhỏ bé trong tình yêu của anh. Chợt nhớ ra, Hân ngước lên nhìn Khang:
- Em muốn nói với anh chuyện này lâu rồi. Có phải anh vẫn còn giận chị Ngọc về chuyện của tụi mình không?
Khang nhíu mày như không muốn nhắc đến:
- Chuyện đã qua, anh không muốn nhắc nữa.
Hân giữ mặt Khang trong tay mình, cô lắc đầu rồi nhìn thẳng vào mắt anh:
- Em chỉ nói lần này thôi, em thấy chị Ngọc cứ ray rứt mãi nên không chịu nổi.
Hân dừng lại như khó khăn khi phải nhớ đến chuyện đó, cô nói tiếp:
- Thật ra em đã biết quan hệ của anh và chị Thúy trước khi chị Ngọc nói nữa.
Khang nhìn Hân đăm đăm nhưng không hỏi chỉ chờ cô nói tiếp. Hân chớp mắt:
- Trước lúc đó, chị Thúy đã gọi điện nói với em về quan hệ của hai người. Em không nói, chắc anh hiểu chị ấy đã nói gì chứ. Lúc đó thật sự em không chống đỡ được vì em sống trong mặc cảm nhiều hơn.
Hân ngừng lại rồi nói rời rạc:
- Cả những lúc anh ở bên chị ấy, em cũng biết. Chị ấy luôn gọi điện thoại cho em trước lúc anh về. Và em hoàn toàn mất niềm tin từ đó.
Khang nhìn đăm đăm vào một chỗ, anh giận đến nỗi, nếu có Thúy ở đây, anh sẽ giết cô ta mà không cần suy nghĩ. Anh đúng là ngốc khi không nghĩ ra Thúy có thể hành động như thế. Một sự hối hận quay quắt trong Khang khi anh hình dung những gì Hân phải chịu đựng và càng tệ hại hơn là anh đã chọn Thúy để gắn bó. Khang ôm mặt Hân trong tay mình:
- Nghe em nói, anh cảm thấy mình thật tồi tệ. Anh không thể biện minh cho mình vì thật sự anh đã chọn Thúy khi chia tay em. Nhưng có một điều anh muốn em tin, lúc trước hay sau này cũng vậy, người anh yêu duy nhất chỉ có em thôi.
Hân khẽ cười không nói. Khang siết cô vào lòng đến nỗi cô cảm thấy đau.
- Anh xin lỗi.
Giọng Khang khàn đi vì xúc động. Hân nhắm mắt thả người trong vòng tay anh và cảm nhận hơi thở Khang đang mơn man trên mặt mình. Anh hôn lên đôi mắt cô thật lâu như lời xin lỗi mà Khang đã nói.
- Mình làm lại từ đầu nha em. Anh sẽ làm tất cả để đền bù cho hai mẹ con. Anh không để em phải hối hận vì đã trở về đâu.
Hân đưa tay ngăn lời Khang:
- Em tin anh mà.
Khang hôn lên tay cô rồi khẽ cười:
- Đến giờ anh vẫn chưa dám tin mình được làm cha. Em tuyệt thật.
Hân đỏ mặt. Khang ngơ ngẩn nhìn màu hồng trên má cô. Rồi không kiềm được, anh cúi xuống:
- Em biết điều này không Hân? Mỗi lần bên em, anh như không còn là mình nữa. Anh hư thật rồi.
Khang mải miết hôn cô quên cả mọi thứ xung quanh, anh cho cô trọn vẹn cảm giác của tình yêu bất tận. Trong căn phòng này, Khang như đưa cô trở về ngày xưa của hai người, lúc đó giây phút hạnh phúc thật hiếm hoi, và bây giờ cả hai như muốn đền bù lại khoảng thời gian họ phải xa nhau.
Hôm sau Hân đến công ty làm việc. Ông Thành nhìn cô khẽ cười rồi nói nhẹ nhàng:
- Tôi xin lỗi vì tôi không biết cô là vợ của cậu Khang. Thú thật, tôi chỉ biết cô Thúy.
Hân mỉm cười:
- Thật sự là như vậy mà. Tôi và Khang có chút hiểu lầm nên đã không nói. Xin lỗi ông.
Ông Thành khoát tay:
- Đừng nói vậy tôi thêm áy náy. Nếu tôi có làm gì cho cô phải nặng nề thì bỏ qua nhé.
Hân khẽ cười vì cách nói của ông Thành:
- Không đâu, tôi thích làm việc ở đây lắm.
- Thế thì tôi không biết đối xử sao đây?
- Ông đừng nói thế. Công việc là công việc, tôi sẽ cố gắng làm tốt trách nhiệm của mình, không có gì thay đổi cả.
- Bây giờ tôi thấy thật khó xử khi gặp cậu Khang. Nhớ những lần trước tôi đã sai bảo và có khi trách cô trước mặt cậu ấy… Thật chẳng ra làm sao cả.
Hân thấy buồn cười khi ông Thành đã quan trọng hoá vấn đề. Khang không nói gì mà ông đã áy náy thế rồi, nếu Khang mà lên tiếng, chắc ông không nhận cô làm việc nữa.
Chiều Khang đến đón thì gặp Khôi đứng bên đường, anh có vẻ bất ngờ khi thấy Khang. Hân liếc qua Khang, rõ ràng là anh thấy hết nhưng không biểu lộ gì. Hân nắm tay anh:
- Em muốn giới thiệu anh với Khôi.
Khang nhìn cô:
- Anh và Khôi không lạ gì nhau.
- Nhưng em muốn giới thiệu anh với tư cách khác.
Cô chưa kịp nói tiếp thì Khôi đã đi qua, anh khẽ gật đầu chào Khang:
- Anh khoẻ chứ?
- Bình thường.
Hân nhìn Khôi khó xử, khi anh cứ cố ý nhìn cô với vẻ say mê không giấu giếm:
- Hôm nay Hân về trễ thế?
- Vâng. Không ngờ anh cũng quen với anh Khang, tôi định giới thiệu ảnh với anh nữa đấy.
- Vậy à?
Hân không ngờ mình lại rơi vào tình cảnh này. Cô chưa kịp nói gì thì Khang đã choàng tay qua vai cô, giọng lạnh băng:
- Có lẽ cậu chưa biết điều này. Hân là vợ của tôi. Tôi nói thế, cậu hiểu rồi chứ? Chúng ta về thôi Hân.
Nói rồi Khang dìu cô ra xe, Hân thoáng thấy khuôn mặt chết lặng của Khôi, một chút áy náy khi thấy vẻ đau khổ của anh, cô lại vay một món nợ mà không thể trả. Khang cho xe chạy đi với khuôn mặt trầm ngâm. Hân khẽ cười ngả vào vai anh:
- Anh giận em hả?
Khang lắc đầu:
- Không.
Hân chớp mắt, cô nói dịu dàng:
- Mỗi lần như vậy, em lại có cảm giác như mình vay một món nợ mà không thể trả. Em áy náy lắm.
Khang khẽ cười:
- Anh hiểu. Nhưng nói thật, không dễ chịu chút nào khi anh biết có người thích vợ mình.
- Em xin lỗi.
- Sao lại xin lỗi?
Hân ngồi lên khẽ cười:
- Không phải em là nguyên nhân làm anh buồn sao?
Khang phì cười, anh quẹo xe theo hướng nhà Hân:
- Anh muốn em nói là ghen chứ gì?
Hân nheo mắt, cô cười cười:
- Nhưng có không?
Khang kéo Hân ngả lại vai mình:
- Anh tin em, nhưng thú thật anh ghen kinh khủng lắm đấy.
Hân nhắm mắt thư giãn, thật êm đềm khi bên Khang thế này.
- Em mệt hả?
Hân lắc đầu nhưng vẫn không mở mắt. Khang hôn nhẹ lên trán cô:
- Nghỉ một lát đi, đến nhà anh gọi cho.
Hân im lặng, cô không buồn ngủ nhưng lại thích cảm giác bên Khang thế này.
Sau khi dùng cơm, cả hai ở lại chơi đến khuya rồi mới về. Hân mệt thật sự, cô nhắm mắt nằm im trong lòng Khang. Khang vừa vuốt tóc cô vừa xem thời sự trên tivi. Thấy Hân cứ cọ quậy trong lòng mình. Khang cúi xuống:
- Em ngủ không được hả?
Hân gật đầu nhưng mắt vẫn nhắm:
- Không hiểu sao em buồn ngủ hoài mà không ngủ được.
Khang đưa tay tắt tivi rồi quay ôm cô vào lòng.
- Anh không xem nữa hả?
- Hết rồi. Thai có hành em không?
Nói rồi anh đưa tay xoa bụng cô. Hân lắc đầu.
- Anh muốn em đừng đi làm nữa, ông Thành không nói gì với em sao?
Hân mở mắt nhìn Khang:
- Sao anh hỏi vậy?
Khang khẽ cười:
- Vì anh quá hiểu ổng. Em có nghĩ anh rất khó xử không? Em là vợ anh mà lại đi làm cho công ty khác, điều đó thật khó chấp nhận.
- Nhưng công việc của em rất tốt, em thích làm việc ở đó lắm.
Khang quay qua nhìn vào mắt cô:
- Nếu anh muốn em nghỉ việc, em có đồng ý không?
Hân chớp mắt im lặng. Khang nhìn như quan sát:
- Em chưa nghĩ đến vấn đề này sao Hân?
Hân nhìn Khang buồn bã:
- Có chứ, nhưng em chỉ nghĩ gần đến ngày sanh, em sẽ ở nhà và sẽ không nghỉ việc luôn.
Khang nhướng mắt, cử chỉ không hài lòng:
- Anh muốn em dành thời gian cho gia đình, rồi con chúng ta nữa. Anh không thể để em đi làm như vậy.
- Có nghĩa là anh bắt em phải chọn lựa?
Khang gật đầu:
- Không phải chọn lựa mà là bắt buộc nếu em xem trọng gia đình. Anh không hình dung được, em vừa đi làm lại vừa chăm sóc con chu đáo.
Hân im lặng, phải thừa nhận Khang rất thương con, thương đến mức anh lo xa hết mọi thứ:
- Đừng làm anh thất vọng, Hân! Anh có thể chiều em mọi thứ, nhưng chuyện này thì không thể.
Hân ngồi lên, cô biết mình sẽ nghe theo Khang, vì đối với cô anh là tất cả, nhưng buồn thì không thể tránh khỏi, đó là công việc mà cô rất yêu thích.
Hân chớp mắt:
- Anh hãy cho em thời gian để ông Thành tìm người mới. Sau đó em sẽ nghe lời anh.
Khang nhìn cô rồi kéo Hân vào lòng hôn thật lâu như cảm động:
- Anh yêu em lắm Hân ạ. Em và con là tất cả đối với anh.
Hân cảm động choàng tay qua cổ Khang ghì xuống, cô đưa tay sờ từng nét trên mặt anh. Khang hiểu Hân đang nghĩ gì khi làm thế, anh dịu dàng hôn nhẹ lên trán cô:
- Em biết không? Đến bây giờ anh vẫn thấy nhói tim khi bàn tay em mơn man trên mặt mình, đúng là không thể nào quên Hân ạ.
Hân chớp mắt, bàn tay cô vuốt nhẹ lên chân mày anh. Khang đùa:
- Khi nhìn thấy anh rồi, em có thất vọng không?
Hân mỉm cười:
- Có chút chút.
Khang nhướng mắt như suy nghĩ, Hân bật cười:
- Lúc gặp anh, em rất sợ. Gương mặt anh lúc nào cũng lạnh lùng, không như những gì em tưởng tượng.
- Em tưởng tượng gì?
Hân đỏ mặt:
- Em không nói đâu.
Khang bật cười:
- Có phải em nghĩ, anh là người lãng mạn lại dịu dàng và rất tình cảm không?
Hân tròn mắt:
- Sao anh biết?
Khang nằm xuống rồi kéo cô vào lòng:
- Vì anh hiểu em.
Hân đấm nhẹ lên ngực Khang:
- Nói vậy cũng nói.
Khang nắm tay Hân lại rồi đưa lên môi:
- Hứa với anh, nếu có chuyện gì cũng thẳng thắn nói với nhau, không được để trong lòng. Đến giờ anh vẫn còn ray rứt vì Thúy đã làm khổ em. Nếu ngày trước em tin anh thì chúng ta không ra nông nỗi này.
- Em xin lỗi.
Khang hôn nhẹ trán cô:
- Anh chỉ muốn em tin anh thôi. Tin tuyệt đối.
Hân chớp mắt không nói gì, Khang hôn cô thật nồng như muốn Hân cảm nhận tình yêu sâu sắc mà anh đã dành cho cô.
Vài ngày sau thì Ngọc và Nguyên đến thăm. Hiểu Hân nhìn cả hai với ánh mắt thích thú:
- Em thấy anh Nguyên nên tỏ rõ thành ý đi là vừa.
Nguyên nhún vai đùa:
- Tôi chỉ chờ có thế, nhưng phải có Hân ủng hộ đấy.
Khang từ trong bước ra, anh ngồi xuống bên Hân:
- Không chỉ có Hân mà cả tôi cũng ủng hộ hai tay.
Hiểu Ngọc nhướng mặt:
- Mọi người định hùa nhau áp đảo một mình tôi à? Không hề gì, tôi có lập trường của mình mà.
Nguyên làm ra vẻ đau khổ:
- Nếu xảy ra chuyện gì thì chỉ có tôi là lãnh đủ, vì vậy cách hay nhất là chờ đợi thôi.
Mọi người bật cười vì vẻ mặt ủ dột của Nguyên. Ngọc khẽ liếc Nguyên một cái làm anh ngây cả người. Đây là lần đầu tiên anh thấy nét giận dỗi gần như âu yếm của Ngọc đối với mình. Nguyên cứ ngồi yên nhìn cô. Hình như cảm nhận được cái nhìn của anh, Ngọc nắm tay em đứng lên:
- Chị em mình lên phòng đi, mặc mấy ổng.
Nói rồi cô nắm tay Hân đi lên, cử chỉ rõ ràng là bối rối. Hân kín đáo nheo mắt với Nguyên rồi mới đi theo chị. Vừa vào phòng, Hân cười cười nói ngay:
- Lần đầu em thấy chị bối rối đấy.
Hiểu Ngọc đỏ mặt:
- Nói bậy! Tại chị muốn nói chuyện riêng với em thôi.
Hân mỉm cười ngồi xuống cạnh chị, truy tới cùng:
- Chị thương anh Nguyên rồi phải không?
Hiểu Ngọc khẽ cười trầm tĩnh, hình như Ngọc luôn làm chủ được cảm xúc của mình:
- Có lẽ vậy, nhưng chị không muốn ràng buộc sớm, cứ như hiện tại tốt hơn.
- Đừng làm thế! Chị không tội nghiệp anh Nguyên sao? Nếu đã yêu thì chị phải nắm cơ hội cho mình, đừng thử thách tình cảm như vậy, nếu không mất đi chị sẽ hối hận đó.
Ngọc khẽ cười quay lại nhìn em:
- Hôm nay bày đặt dạy tôi về tình yêu nữa hả cô nương.
Hân đỏ mặt, cô khoát tay:
- Em nói thật đó. Chị đừng thử thách ảnh nữa. Đến bây giờ chị vẫn không tin tình cảm của anh Nguyên sao?
- Không phải không tin, mà chị muốn suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định.
Hân nhìn chị thích thú:
- Nói thật đi, anh Nguyên cầu hôn chị bao giờ chưa?
- Tò mò vừa thôi nhóc. Hạnh phúc quá nên không có gì làm theo phá tôi phải không?
- Em chỉ lo cho chị thôi, nếu chị không nói thì thôi.
Ngọc cú nhẹ đầu em rồi hỏi quan tâm:
- Thai có hành em không?
Hân mỉm cười:
- Chút chút.
- Là trai chắc Khang mừng lắm hả?
Hân cười hạnh phúc:
- Nhiều lúc em phải ganh tị vì cách thương con của Khang nữa đấy.
Ngọc bật cười:
- Con nít vừa thôi, ai lại đi ganh với con, Khang biết sẽ cười đấy.
Hân cười nhẹ rồi với tay ôm con gấu vào lòng:
- Nếu không vì em có thai, em nghĩ chắc Khang không bao giờ thay đổi quyết định đâu.
- Nói bậy! Khang rất yêu em, em phải hiểu chứ?
- Em hiểu. Nhưng chị biết không, em đang cố gạt bỏ ý nghĩ mình được chấp nhận là vì con, chứ không phải là vì Khang không thể sống thiếu em.
Ngọc nhìn em đăm đăm, cô không thể biện hộ điều gì vì những điều Hân nói đều có lý:
- Không điều gì là hoàn hảo cả Hân ạ, điều quan trọng là Khang rất yêu em.
Ngọc khẽ cười rồi nói đùa:
- Biết đâu sau này khi sanh xong, chính em lại thương và lo cho con hơn cho chồng. Lúc đó có thể Khang sẽ như em bây giờ vậy.
Hân khẽ cười không nói gì. Ngọc nói tiếp, giọng nhẹ nhàng:
- Đôi khi mình cứ đơn giản mọi việc lại tốt hơn, làm như vậy em sẽ thấy những cái uất ức hay ray rứt gì đó thật nhỏ bé so với hạnh phúc mà mình đang có.
Hân nhìn chị hơi lâu rồi cười nhẹ:
- Em tin. Nếu anh Nguyên cưới được chị, anh ấy sẽ là người hạnh phúc nhất.
Ngọc bật cười:
- Tại em không nhìn thấy, chứ rất nhiều người ao ước được như em mà không được đấy. Chị không so sánh, chỉ nói đúng sự thật thôi. Anh Nguyên không bằng cậu Khang đâu, em cố mà giữ.
Hân nhún vai đùa:
- Dĩ nhiên rồi, không cần chị phải nhắc em điều đó.
Cả hai bật cười, Hân cảm thấy hạnh phúc thật sự đang ở bên mình. Có lẽ Ngọc nói đúng, sự day dứt đó thật nhỏ bé so với hạnh phúc mà Hân đang có, đến nỗi nếu Khang buộc cô phải hy sinh điều gì hơn thế cô cũng sẽ bằng lòng.