Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34

❊ ❊ ❊

Thứ Bảy.

Đêm đó đã trở thành một trong những đêm đầu tiên.

Sebastian đã đưa Sam đến một nhà hàng Trung Quốc ở Soho, và đã thanh toán hóa đơn. Sau bữa tối, họ đi bộ xuống Phố Leicester và xếp hàng vào rạp chiếu phim. Samantha yêu thích bộ phim mà Sebastian đã chọn, và khi họ rời khỏi Odeon, cô thú nhận rằng mãi khi đến Anh, cô mới nghe nói về Ian Fleming, Sean Connery hay thậm chí là James Bond.

“Em đã ở đâu trong suốt cuộc đời mình vậy?” Sebastian chế nhạo.

“Ở Mỹ, với Katharine Hepbum, Jimmy Stewart, và một diễn viên trẻ đang gây bão Hollywood, tên là Steve McQueen.”

“Chưa bao giờ nghe nói về anh ta.” Sebastian vừa nói vừa nắm lấy tay cô. “Chúng ta có điểm gì chung không nhỉ?”

“Jessica,” cô ấy nói một cách nhẹ nhàng.

Sebastian mỉm cười khi họ quay lại với chiếc Pimlico tay trong tay thắm thiết, vừa đi vừa trò chuyện.

“Em đã nghe nói về The Beatles chưa?”

“Vâng, tất nhiên. John, Paul, George và Ringo.”

“The Goons thì sao?”

“Chưa.”

“Vậy là em chưa từng tình cờ gặp Bluebottle hay Moriarty nhỉ?’ “Em tưởng Moriarty là kẻ thù của Sherlock Holmes?” “Không, ông ta là nhân vật làm nền cho Bluebottle.”

“Nhưng anh đã nghe nói về Little Richard chưa?” Cô ấy hỏi.

“Chưa, nhưng anh đã nghe nói về Cliff Richard.”

Thỉnh thoảng họ dừng lại để trao nhau một nụ hôn, và cuối cùng khi họ về đến bên ngoài khu căn hộ của Sam, cô lấy chìa khóa của mình ra và hôn anh nhẹ nhàng lần nữa; một nụ hôn chúc ngủ ngon.

Sebastian muốn được mời uống một tách cà phê, nhưng tất cả những gì cô ấy nói là: “Hẹn gặp lại vào ngày mai.” Lần đầu tiên trong đời, Seb không vội vàng.

*

Don Pedro và Luis đã ra ngoài tham gia cuộc đi săn bản xứ đúng lúc Diego tới nhà nghỉ Glenleven. Anh ta không để ý đến một người đàn ông lớn tuổi mặc kilt 33, ngồi thọt lỏm trong chiếc ghế da lưng cao đang đọc cuốn The Scotsman và trông ông ta giống là một món đồ nội thất vậy.

Một giờ sau, khi đã dỡ đồ đạc, đi tắm và thay quần áo, Diego xuống Tâu trong trang phục quần chẽn gối thụng rộng, ủng da màu nâu, và mũ cát két săn hươu, rõ ràng cố trông ra vẻ Anh hơn hẳn một người Anh chính gốc. Một chiếc Land Rover đã chờ sẵn để đưa anh ta lên đồi, nhập hội đi săn trong ngày cùng với cha và em trai mình. Khi anh ta rời khỏi nhà nghỉ, Ross vẫn đang ngồi ở chiếc ghế tựa lưng cao. Nếu Diego tinh ý quan sát hơn một chút, hẳn anh ta đã để ý thấy ông vẫn đang đọc cùng một trang của đúng một tờ báo ấy.

“Giá cổ phiếu Barrington lúc sàn giao dịch đóng cửa là bao nhiêu?” Câu hỏi đầu tiên mà Don Pedro hỏi khi con trai bước ra khỏi xe để nhập hội.

“Hai bảng tám shilling.”

“Cao hơn một shilling. Thế là, rốt cuộc mày cũng đã có thể tới đây tối qua.”

“Cổ phiếu thường không lên giá vào thứ Sáu,” là tất cả những gì Diego nói trước khi người phu khuân vác trao cây súng cho anh ta.

*

Emma dành gần hết buổi sáng thứ Bảy để soạn bản thảo đầu tiên của bài phát biểu mà cô vẫn hy vọng được trình bày tại cuộc họp Đại hội đồng thường niên diễn ra trong chín ngày nữa. Cô phải để lại vài khoảng trống để có thể điền thêm vào khi các ngày tuần dần trôi qua, và trong một vài trường hợp chỉ vài giờ trước khi cuộc họp được triệu tập theo yêu cầu.

Cô biết ơn tất cả những việc mà ông Cedric đang làm nhưng cô không thoải mái lắm vì không được giao một vai diễn thực tế nào trong vở kịch sắp diễn ra ở London và Scotland.

Harry ra ngoài dựng tình tiết truyện sáng hôm đó. Trong khi những người đàn ông khác dành ngày thứ Bảy của họ để xem bóng đá vào mùa đông và xem cri-kê vào mùa hè, thì anh đi cả quãng đường dài quanh khu nhà và xây dựng tình tiết câu truyện của mình, cốt để, cho đến sáng thứ Hai, khi anh lại cầm bút lên, anh chắc đã nghĩ ra William Warwick có thể xử lý tên tội phạm như thế nào.

Harry và Emma ăn bữa tối ở Manor House tối hôm đó, và đi ngủ sớm sau khi xem Hồ Sơ Của Bác sĩ Finlay. Emma vẫn tiếp tục tập dượt bài phát biểu, và cuối cùng cũng ngủ quên.

Giles tiếp công dân hàng tuần vào sáng thứ Bảy, và lắng nghe khiếu nại của mười tám cử tri bao gồm đủ kiểu vấn đề từ việc hội đồng không quán triệt công tác dọn rác, đến câu hỏi làm thế nào mà một người thượng lưu gốc Etonian như Sir Alec Douglas Home có thể bắt đầu hiểu được những vấn đề của người lao động.

Sau khi cử tri cuối cùng rời đi, người đại diện của Giles đưa anh đến Nova Scotia, quán rượu của tuần này, để cùng nhâm nhi một vại bia với chả nướng bọc bột vùng Comwall, và để các cử tri nhìn thấy anh ấy. Có ít nhất hai mươi cử tri khác cảm thấy lan truyền quan điểm của họ cho cư dân địa phương về vô số vấn đề khác nhau là nghĩa vụ bắt buộc của họ, trước khi anh và Griff được phép khởi hành đến Ashton Gate xem trận giao hữu trước mùa giải giữa Bristol City và Bristol Rovers, với kết thúc chung cuộc hòa không-không, và cũng không hẳn là thân thiện trong suốt cả trận đấu.

Hơn sáu nghìn người ủng hộ đã theo dõi trận đấu, và khi trọng tài thổi còi chung cuộc, những người rời sân không còn nghi ngờ gì về đội bóng mà Sir Giles ủng hộ, vì anh đang đeo chiếc khăn len sọc đỏ trắng mà ai cũng thấy, nhưng sau đó, Griff luôn nhắc nhở anh rằng 90% cử tri của anh ủng hộ đội Bristol City.

Khi họ ra khỏi sân, có rất nhiều ý kiến, hét vào mặt anh ấy, không phải luôn là khen ngợi, trước khi Griff nói, “Hẹn gặp lại anh sau.”

Giles lái xe trở lại Barrington Hall và cùng ăn tối với Gwyneth, lúc này đang mang bụng bầu lớn. Không ai trong bọn họ nói chuyện chính trị. Giles không muốn rời xa cô nhưng ngay sau chín giờ, anh nghe tiếng xe hơi tiến vào đường lái. Anh hôn cô và đi ra cửa trước, thấy đại diện của mình đang đứng ngay ngưỡng cửa.

Griff thả anh ở câu lạc bộ của công nhân bốc xếp bến tàu, nơi anh chơi một vài ván bi da - một người chơi với mọi người - và một vòng ném phi tiêu nhưng anh thua. Anh đã uống vài lượt rượu, nhưng vì ngày tổng tuyển cử tiếp theo vẫn chưa được công bố nên anh không thể bị buộc tội mua chuộc.

Khi Griff cuối cùng cũng đưa ngài ủy viên trở lại Barrington Hall đêm đó, anh ấy nhắc anh rằng anh còn phải tham dự ba buổi lễ nhà thờ vào sáng hôm sau, tại đó anh sẽ ngồi giữa những cử tri chưa tham dự buổi tiếp công dân lúc sáng, cuộc đua ngựa địa phương hoặc tới câu lạc bộ của những công nhân bốc xếp. Anh leo lên giường ngay trước nửa đêm, thấy Gwyneth đã ngủ say rồi.

Grace dành cả ngày thứ Bảy để đọc các bài luận của sinh viên chưa tốt nghiệp, một số cuối cùng cũng đã thức tỉnh trước sự thật rằng họ sẽ phải đối mặt với các giám khảo trong vòng chưa đầy một năm nữa. Một trong những sinh viên sáng giá nhất của cô, Emily Gallier, chỉ làm bài vừa đủ điểm đạt, hiện giờ đang hoảng loạn. Em ấy hy vọng có thể xử lý hết đống giáo trình ba năm trong chỉ ba kỳ. Grace không thông cảm với em ấy. Cô chuyển sang bài luận của Elizabeth Rutledge, một cô gái thông minh khác, cô sinh viên đã không ngừng học hỏi kể từ ngày nhập trường Cambridge. Elizabeth cũng đang rất hoảng loạn, vì em ấy lo lắng rằng mình sẽ không đạt được tấm bằng hạng nhất danh dự mà mọi người mong đợi. Grace rất thấu hiểu tình cảnh của em ấy. Dù sao, cô cũng từng có cùng một nỗi lo âu trong năm cuối cùng của mình.

Grace leo lên giường ngay sau đó, lúc chấm xong bài luận cuối cùng. Cô ngủ rất say.

*

Cedric đã ở bàn làm việc được hơn một giờ thì điện thoại mới đổ chuông. Ông nhấc máy, không ngạc nhiên khi thấy Abe Cohen ở đầu dây bên kia, đúng lúc khi đồng hồ xung quanh Thành phố bắt đầu điểm chuông tám lần.

“Tôi đã cố gắng xả hết một trăm tám mươi sáu ngàn cổ phiếu ở thị trường New York và Los Angeles, giá đã giảm từ hai bảng tám shilling xuống một bảng mười tám shilling.”

“Khởi đầu không tồi, anh Cohen ạ.”

“Hai lần tụt giá và hai lần tăng giá, ông Hardcastle ạ. Tôi sẽ gọi cho ông khoảng tám giờ sáng thứ Hai để báo cho ông biết người Úc đã mua vào bao nhiêu.”

Cedric ra khỏi văn phòng ngay sau nửa đêm, và khi ông về đến nhà, ông thậm chí không gọi Beryl vào ban đêm, vì có lẽ bà đã ngủ say rồi. Bà ấy, từ lâu rồi, đã chấp nhận rằng quý cô Farthings Bank là nhân tình duy nhất của chồng mình. Ông nằm trằn trọc, trở mình qua lại khi nghĩ về ba mươi sáu giờ tới, và chợt nhận ra lí do mà bốn mươi năm qua, ông chưa tùng một lần mạo hiểm.

*

Ross và Jean Buchanan đi bộ đường dài trên cao nguyên sau bữa trưa.

Họ quay trở lại vào khoảng năm giờ, đúng thời điểm Ross báo cáo một lần nữa về “nhiệm vụ cảnh vệ”. Khác biệt duy nhất là lần này ông đang đọc một bản Country Life cũ. Ông không rời vị trí của mình cho đến khi ông thấy Don Pedro và hai gã con trai quay về. Hai trong số họ trông khá hài lòng với bản thân, Nhưng Diego dường như đang ngẫm nghĩ. Tất cả bọn họ đều về tổ hợp phòng của cha mình, và mất dạng cho tới tận buổi tối hôm đó.

Ross và Jean đã ăn tối trong phòng ăn, trước khi lên cầu thang về phòng ngủ vào khoảng 9 giờ 40 tối, và như mọi hôm, cả hai đều đọc sách trong khoảng nửa giờ: bà ấy là Georgette Heyer, ông ấy là Alistair MacLean. Cuối cùng khi ông tắt đèn với câu chúc như thường lệ, “Ngủ ngon nhé, em yêu”, Ross chìm vào giấc ngủ sâu. Rốt cuộc, ông không thể làm gì hơn là khẳng định được rằng nhà Martinez không quay về lại London, trước sáng thứ Hai.

*

Khi Don Pedro và các con trai của ông ta ngồi ăn tối trong khu phòng của họ vào buổi tối hôm đó, chỉ riêng Diego trầm lặng.

“Mày đang bực mình vì bắn được ít gà gô hơn tao sao?” Cha anh ta chế giễu.

“Có gì đó không ổn,” anh ta nói, “nhưng con không thể nghĩ ra được.”

“Chà, cứ mong là đến sáng ra, thì mày sẽ nghĩ ra đó là điều gì, thế là chúng ta có thể tận hưởng một ngày đi săn vui vẻ.”

Khi bữa tối đã được dọn đi sạch sẽ, vừa qua 9:30 tối, Diego bỏ lại bọn họ, về phòng mình nghỉ ngơi. Gã nằm trên giường và cố gắng nghĩ lại cái lúc gã tới ga King’s Cross, từng cảnh một như thể đang tua một bộ phim đen trắng. Nhưng gã đã quá mệt đến mức chẳng mấy mà ngủ say.

Gã thức dậy lúc 6:25 sáng, cùng với duy nhất một cảnh khởi đầu, chỉ mỗi cảnh đó trong đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.