Chiến Trận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Chiếc 2 CV là hộp sọ có tính trội nhất: 2 hố mắt – kính chắn, mũi – bô tản nhiệt, vành hố mắt – kính chắn nắng, cằm nhô răng ra – mô tơ, khung xương hơi lồi – mái che, chẳng thiếu thứ gì cả, ngay cả phần tiểu não phình ra của cốp sau. Ông ngoại là người trắc lượng lặng yên, cô độc về cách nghĩ này. Còn bà ngoại thì cảm thấy không thể chịu nổi, đến mức bà thà đi bộ còn hơn ngồi trên xe để ông chở đi một quãng đường dù rất ngắn. Nhưng đối với bà đi bộ thật nặng nhọc và phiền phức do hậu quả của việc đẻ khó, của vết khâu, bước đi của bà lắc lư, chao đảo. Giá như ông lái một chiếc xe khác, bà sẽ vui vẻ ngồi ngay bên cạnh. Bà thấy mọi chiếc ô tô đều đáng yêu trừ chiếc 2 CV của ông. Theo bà, chiếc xe không hợp với khí hậu đại dương. Mái che bằng vải ăn nhập gì mà không tháo quách đi dể có thể thưởng thức bầu trời mỗi khi trời đẹp? Đấy là chưa nói đến cái gió quật túi bụi, quay cuồng làm mệt lả. Nhưng vào những ngày trời đẹp hiếm hoi, ý định hạ mui xe đã bị vấp bao nhiêu trở ngại: đồ sắt bị gỉ, bị ăn mòn do không khí có muối, không thể tháo ra, vải mái che cứng còng, sột soạt, không thể cuộn lại. Hơn nữa, không biết mái che có trụ được quãng đường 10 kilômét không. Bà không chịu buông tha, cái của nợ này thì làm gì được ở phía bắc vĩ tuyến 45. Để vượt qua sa mạc, để leo núi Hogar như những anh chàng thanh niên mạo hiểm, tốt đấy. Nhưng vùng hạ sông Loire lại là chuyện khác.

Điều phàn nàn chính là chiếc xe không thích hợp với mưa. Khi nước lọt vào, nguồn thoát thứ ba, sau mái và các cửa, là từ hệ thống thông gió thô sơ, một tấm sắt đan mắt nhỏ rộng bằng 3 ngón tay đặt dưới kính chắn để lộ cánh cửa nhỏ ngân nga tiếng gió, chỉ hở một phần sáng nhỏ, phần sáng càng ít đi nếu các gioăng cao su bị cháy. Khi thời tiết hanh khô, chỉ chút gió thổi qua cửa đủ làm bà khó chịu. Làm sao mà yên lòng được với tiếng ọt ẹt không ngớt này? Bà đón nhận những mạt mưa nhỏ với tiếng thở dài sườn sượt (đó là biểu hiện có căn cứ cho ý kiến của bà.) Bà ngọ nguậy trên ghế, như đang tìm cách tránh né, không muốn phiền ai cho dù bà thấy rất bất hạnh. Rồi, trước sự bất lực của ông, bà cố tìm cách bít các lỗ hổng bằng mớ giẻ cũ để hỗn độn trong chiếc “hộp găng” (thực ra là một cái kệ đặt dưới bảng điều khiển). Bà nhón tay cầm mớ giẻ, phàn nàn giẻ quá bẩn (chả là chúng được dùng để lau dầu tuyn, kính chắn, thậm chí đánh bóng mũi giày của ông), cuộn lại, định ép lên tấm kính nhưng vừa đụng đến thì đã rơi xuống. Lại một vài “cái tên” bóng gió nào đó, bà làm lại lau chùi luôn tay trong chuyến đi. Ông thì cứ thản nhiên như không.

Vì xe chạy chậm nên cái gạt nước gắn mô tơ nhích từng milimét như sên, thỉnh thoảng bị kẹt hoặc dừng hẳn lại, thế là lại phải đập vào mặt kính để nó có thể tiếp tục vòng tiếp theo. Cái gạt nước vẽ lên kính chắn những hình quạt bé tí tẹo với hiệu quả trái ngược điều mong muốn. Rất bực là không ai ngoài bà lường được nguy hiểm, bà áo bàn tay lo âu vào mặt trong kính chắn, lau từ ngang tầm mắt nhìn ngược lên cao, làm lộ những vùng sáng mỗi lúc một rộng thêm. Ngồi bên ông tài xế, bà chỉ mạo hiểm một chút đủ cho ông thấy có sự khác biệt – vùng sáng lộ ra qua lớp hơi nước bốc lên, với cái nhìn trực diện, ông biết rõ là không nhìn thấy gì cả với cái tình trạng kính chắn này. Nguyên nhân là ở cái máy lau kính nên bà cầm lấy cần điều khiển từ bên trong quay về mọi hướng, làm nó giật liên hồi, chổi quét lia lịa, tốc độ thay đổi đến chóng mặt, sự cứng nhắc giật cục ấy thật giống bộ phim câm cho ta liên tưởng rằng: 2 công nhân làm việc lười nhác, đang ủa oải rửa một chồng đĩa, bỗng vội vàng tăng tốc khi viên đốc công dữ dằn xuất hiện. Nhưng kết quả công việc thể hiện trên mặt đĩa này là vết nhầy đóng thành keo, vạch thành hình bán nguyệt che khuất cả tầm nhìn. Vì thế, bà giận điên người, nâng cánh cửa kính bên trong luôn đập vào cùi tay lên, thò cánh tay ra ngoài, và với chiếc giẻ lâu làm bật ra trước mặt một khoảng sáng. Con đường hiện ra, những cái cây ở dưới thấp, những vệt trắng sữa của trận mưa rào trên lớp nhựa mặt đường. Đó là sự khám phá một thế giới sinh động lồng trong nó là thế giới đóng kín cửa chiếc 2 CV. Nếu tay không đủ dài để lau hết kính chắn thì ít nhất bằng cái cửa sổ sạch sẽ của mình bà có thể nhắc ông tạt sang phía lề phải, hoặc thét lên “chú ý” khi gặp một chiếc xe tải lớn chạy vụt qua tạo nên luồng gió mạnh đến nỗi có thể làm nghiêng ngả con thuyền mỏng manh.

Lái xe mò mẫm không làm ông bận lòng. Ông ngồi yên trí trên chiếc ghế, hai tay đặt ở phần dưới vô lăng, điều thuốc lá ngoan ngoãn ở góc môi, người qua đường chỉ nhìn thấy chiếc mũ của ông. Lông mày ông bị chất nicôtin ám vàng. Nhưng cái màu vàng bất định giữa khoảng rộng màu trắng cho thấy đây là một kẻ bạt mạng thời trai trẻ, một sự rút lui chiến lược cuộc sống tiềm ẩn trong điểm màu vàng lưu huỳnh. Cùng với lông mày tinh khiết bên kia, nó tạo nên sự không cân xứng, cho phép ngờ rằng trên khuôn mặt già nua ấy có triệu chứng bán thân bất toại, cảm giác ấy được củng cố thêm bởi sự bất động của mắt phải luôn khép hờ, cay xè vì khói thuốc, thỉnh thoảng lại nhảy giật làm bộ râu lệch sang một bên như vua hề Charlot. Ông có vẻ rất mệt mỏi, xa vời, tạo nên cảm giác kiệt sức: cái nhìn của ông dán chặt vào đường xanh, qua những cây số tưởng tượng mà chắc chắn chúng ta sẽ ít cơ may có được. Đó là mảnh vườn riêng của ông, bà nói vậy. Phải thú thực rằng nếu mạo hiểm đến đó có lẽ bà e là sẽ không quay trở lại được.

n Học Năm xuất bản: 1993 Số trang: 216 Khổ sách: 13 x 19 cm Đánh máy: Thùy An, Hoàng Kim, Kim Phượng, Thuận Thiên Kiểm tra: Thái Thanh Chế bản ebook: Thảo Đoàn Ngày thực hiện: 10/9/2011 Making Ebook Project #177 - www.BookaholicClub.com
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jean Rouaud

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.