Chúa Tể Đầm Lầy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

NTVBTT. Tôi nhận điện thoại báo cho biết đôi song sinh đã được tiếp nhận hoàn tất. Một chiếc xe của lãnh đạo Johannisburg chở chúng nó đến Kaltenborn. Một giờ đồng hồ nữa chúng nó có mặt.

Lập tức một tình trạng lật bật quen thuộc xâm chiếm lấy tôi. Tức là một sự run rẩy giậm giật tỏa ra châu thân mà bộ phận chính máy động là quai hàm của tôi. Tôi cố hết sức chống chọi lại tình trạng máy giật này đang bắt tôi đánh răng cầm cập và rỉ nước miếng ra trong miệng. Tôi chống chọi vì bản năng, nhưng rồi tôi cũng phó mặc cho cả một nguồn cơn dật lạc tưởng tượng ra trước. Tôi cũng tự hỏi xem thứ tôi chờ đợi con mồi như thế này, nó hãy còn hoàn toàn chưa xuất hiện nhưng đã được hứa hẹn không chối chạy, sự chờ đợi này chẳng phải là những gì hay đẹp nhất mà đời sống dành cho tôi hay sao.

Chúng nó đây rồi. Chiếc xe Mercedes nặng nề của lãnh đạo xả chạy tròn trong sân và dừng lại trước cửa. Hai đứa sinh đôi bước ra đứa trước đứa sau, giống nhau như hệt tưởng chừng như cùng một đứa hai lần khom lưng nhảy xuống vỉa hè. Nhưng rõ ràng là cả đôi có mặt đấy, đứng cạnh nhau, bó người giống nhau trong chiếc quần cộc bằng nhung đen và chiếc sơ mi nâu có dây đeo gươm chéo vai của bộ đồng phục thanh niên Hitler HJ. đang làm bật rõ màu tóc hung da trắng của chúng nó.

Mấy tuần nay tôi tự đặt ra cho mình những câu hỏi về cái lực hấp dẫn mạnh mẽ tác động trên con người tôi, không hẳn là do đôi trẻ đặc biệt kia mà đúng hơn là do hiện tượng song sinh nói chung. Đây có lẽ chỉ là một sự ứng dụng ưu việt của quy luật theo đó con số bốn trăm thiếu niên của Kaltenborn họp thành một khối học sinh có tỷ trọng lớn hơn hẳn cái tỷ trọng từ ngần ấy cá tính cộng vào với nhau. Là vì thật quả bao nhiêu cá tính đa tạp và mâu thuẫn nhau triệt tiêu nhau hồ hết, và chỉ còn lại đám đông bóc trần và nhung nhúc. Cái cá tính vốn là tinh thần cho nên thấm nhuần nhục thể, khiến cho nhục thể trở thành xốp, nhẹ, phập phồng, giống như chất men hà hồn vào chất bột. Cái cá tính dẹp bỏ đi, là lập tức cái khối thịt tìm lại được nguyên chất bẩm sinh và trọng lượng thô sơ của nó.

Trường hợp song sinh tiến xa hơn trong tiến trình giải thoát nhục thể ra khỏi tinh thần. Ở đây không còn là vấn đề xào xáo mâu thuẫn dẫn đến phần tinh thần trừ khử lẫn nhau. Trong thực tế, hai thân thể này cùng nuôi một ý niệm duy nhất để ăn mặc thông minh, để chung một tinh thần thấm nhuần vào với nhau. Như thể chúng nó phát tiết lồ lộ tự nhiên, phô bày da thịt mỡ màng, tơ mịn hồng hào, thớ thịt cuốn cuộn hoặc béo bở hơ hớ của sinh vật không gì có thể hơn nổi. Bởi lẽ sự trần trụi này không phải là một tình trạng, mà là một khối lượng, và vì là khối lượng nên nó vô cùng về mặt quyền hạn nhưng về mặt thực tế thì giới hạn.

Việc kiểm tra đôi song sinh tiến hành ngay tại phòng thí nghiệm đã minh xác những quan điểm vừa nói. Haio và Haro thuộc loại máu lạnh, thở nghe tiếng, chậm, khá béo. Sọ tròn (90,5), mặt rộng, gò má nhô, tai thú, mũi dẹt, răng thưa, mắt màu lục hơi xếch. Tóm lại là mặt khá thô, vừa ngái ngủ và xảo quyệt, biểu lộ một bộ óc thông minh sơ sài, bị chế ngự vì một đời sống bản năng cao độ. Thân xác trụ vững trên một thế quân bình không lay chuyển nổi. Vai xuôi, ngực nở không thành đường nét, rõ ràng là mập mỡ hơn là cơ bắp. Ức hở rộng thành một mảng đầy kết thúc bằng hình cung nhọn ở bẹn và đường luống ở bụng dưới, kết lại ở đáy bằng một hình hoa huệ chúc ngược là dương vật. Giữa hai đường cung đối xứng ấy, ba tầng bắp thịt bụng lại nổi lên rõ nét trên một cơ thể bị lấp kín ở các vùng khác. Phía dưới phần gáy chành bạnh là tấm lưng đầy đặn, đúc dày, trắng trẻo và thuôn đuột như khoanh bánh mì, lưng rẽ đôi vì lũng xương sống được khép dần lại ở phần thắt lưng. Eo thắt hóp dọn đường cho mông nở tướng lên. Bàn tay ngón ngắn, vuông, lưng bàn tay gân guốc. Cẳng chân nặng nề, cổ chân dày, đầu gối với bánh chè rộng phẳng sẵn sàng căng giãn, cái tư thế này càng làm tăng thêm mảng thịt ở bắp đùi lệch cân bằng và nhô hẳn ra phía trên bàn chân.

Trên lớp da cực trắng, các nốt tàn nhang tạo thành đốm, vết rẽ, đường loang, và ngay trên cánh tay và sau gáy tạo thành từng bợn xơ rơ như từng miếng địa đồ. Một về gân máu tím nhạt đều đặn như mắt lưới chạy tràn lớp trong ở hai bên đùi.

—★—

NTVBTT. Việc kiểm tra đôi song sinh tiến hành vội vàng lúc chúng nó mới đến kèm theo tâm trạng nôn nóng chiếm đoạt khiến cho tôi thoạt tiên không phát hiện ra điều tinh tế trên tất cả mọi điều tinh tế, điều kỳ diệu trên tất cả mọi điều kỳ diệu đã lộ ra cho tôi thấy sáng hôm nay trong một nỗi niềm dật lạc tràn trề.

Giữa lúc tôi đang ngâm nga với cái trò khá vô vị là quyết tìm cho được nét đặc biệt – dù nhỏ nhặt – giúp ta đừng lẫn lộn hai đứa với nhau. Nói cho ngay, nét khác biệt ấy có thật, và sau vài ngày sống chung, tôi phân biệt được ngay Haro với Haio. Nhưng sự nhận diện này được xác lập không phải bằng vào một dấu hiệu riêng biệt rõ rệt nào mà lại nhờ vào dáng dấp tổng thể của đứa bé, cử điệu cách thế của nó. Haro có một phong cách, một lối dợm người, một nét rạch ròi trong cử động mà ta không bắt gặp trong nhịp độ chậm hơn, và gần như trầm tư của Haio. Giữa hai bạn này, người ta đoán rằng chính Hairo là người gợi ý, và nếu cần cũng là người điều khiển, nhưng Haio đứng trước người anh em quá gần gặn và nhặm lẹ này bao giờ cũng biết cách đối phó lại bằng những khí giới phòng thủ là sự mơ mộng và chần chờ.

Về dấu hiệu riêng biệt rõ rệt, có thể đo đạc bằng nhân loại học, định nghĩa được một cách gọn ghẽ, tôi đã tìm thấy, nhưng ở một mức độ vô cùng tinh vi hơn, trừu tượng hơn, tinh túy hơn là là mức độ vốn lung lạc tôi. Đã từ lâu tôi ghi nhận rằng nếu ta chia một đứa bé ra làm đôi theo một mặt phẳng thẳng đứng theo đường sống mũi chẳng hạn, thì nửa trái và nửa phải, dù trừu trung đồng dạng, vẫn bày ra vô số nét lệch. Tưởng chừng đứa bé được tạo dựng bằng hai phần nửa thai nghén từ mô hình chung, nhưng lại đáp ứng những hứng cảm khác nhau: nửa trái hướng về quá khứ, suy gẫm, cảm xúc; nửa phải về tương lai, hành động, gây hấn – cả hai dính lại với nhau vào buổi cuối của cuộc tạo hình. Phần đáy cơ thể, cái đường gờ của da ủ màu, nhăn nheo chạy từ hậu môn và đường giữa của ngọc hành, từ mép trước của hậu môn ra tới mút quy đầu, phần ấy cũng gợi cho ta thấy một cách bộc bạo rằng đứa con trai được làm bằng hai mảnh được hàn dính trễ tràng lại với nhau, như cái vỏ sò hay con búp bê nhựa.

Và đây là điều kỳ diệu ghi dấu rõ nét cho ngày hôm nay: điều rõ rành là nửa trái của Haro ứng hợp với nửa phải của Haio, cũng như nửa phải của Haro ứng hợp với nửa trái của Haio. Đây là trường hợp song sinh soi gương mặt ấp mặt, chứ không phải mặt ấp lưng như những trường hợp khác. Tôi luôn chú ý đến những thao tác đao lộn, hoán chuyển, xếp chồng, mà nhiếp ảnh chẳng hạn đã từng cung cấp cho tôi những hình ảnh minh họa hảo hạng, nhưng chỉ thuộc lãnh vực trí tưởng. Còn ở đây, tôi tìm thấy lại trong da thịt trẻ con cái chủ đề không ngừng ám ảnh tôi!

Tôi để cho cả hai ngồi lại bên nhau, quan sát chúng nó và tôi có cảm tưởng cần phải đâm thủng màn bí mật dựng lên, bao giờ cũng vậy, do một khuôn mặt hoặc một thân thể, nhưng lần này tôi không phải khổ tâm nghĩ rằng vẻ mặt bề ngoải sẽ đanh lại để đối phó sự lì lợm của tôi, mà trái lại tôi ngờ ngợ một điều gì đó sẽ bắt gặp. Chính lúc này tôi nhận thấy rằng một món tóc xoắn theo chiều kim đồng hồ trên trán của Haio thì lại xoắn theo chiều ngược lại trên tán của Haro. Cái lóe sáng yếu ớt đầu tiên này để lộ cho tôi thấy gần như liền liền lúc ấy một vết sẹo – kỳ thật là một nét duyên – giống như nhau ở má phải của Haro và ở má trái của Haio. Nhưng giữa bao nhiêu điều phát hiện bắt đầu kéo tới dập dồn, điều tiết lộ nhiều hơn cả hiển nhiên là đường nét các nốt tàn nhang.

Tôi điện thoại đến viện nhân loại học ở Konigsberg, là nơi trước đây giúp đỡ cho tôi hồi còn Blattchen. Tôi cho họ rõ điều tôi phát hiện. Lập tức người ta khẳng định là có trường hợp song sinh soi gương, hiện tượng hiếm hoi mà người ta nghĩ là do một sự tách đôi không phải xảy ra từ đầu, mà xảy ra vào giai đoạn khá trễ tràng, giữa lúc bào thai bắt đầu nảy sinh nét riêng. Người ta sẽ đến khảo sát cặp song sinh của tôi vào một dịp tuần tra trong vùng.

—★—

Đúng vào tháng bảy, đoàn Thanh niên tiếp nhận món quà tặng là một món trang sức tuyệt vời được hứa cho từ mấy tháng trường: một giàn súng phòng không, bao gồm bốn khẩu đại liên tổ hợp, bốn khẩu tiểu liên họng hai phân bắn nhanh – từ hai trăm đến ba trăm phát một phút -,một khẩu 3,7 và nhất là ba khẩu đại bác 10,5 tầm xa. Người ta còn giao thêm cho Thanh niên một máy thám thính, nhưng phải chờ một thời gian nữa mới với được giàn đèn chiếu bổ sung cho bộ sậu phòng không này. Giàn súng được ngụy trang trong một rừng thông, trên một chỗ cao bao quát ngôi làng Drosselwalde, cách cổ thành hai cây số, từ đây nếu cần có thể phủ hỏa lực xuống con lộ Arys mà kẻ ngoại nhập từ phía đông có thể kéo qua đây. Giàn súng, dưới quyền điều khiển của hai sĩ quan huấn luyện viên, được luân phiên sử dụng do bốn đội của các đạo quân khác nhau.

Kể từ đó, các đợt tác xạ thao dượt tiếp nối nhau, nổ trắng bầu trời thành từng hòn bông, tiếng ầm vang đắc chí không ngừng nhắc nhở tình trạng chiến tranh gần kề, và có khi ta nghe tiếng đạn vợ giòn trên mái lâu đài. Tiffauges đều đặn tải lương lên đến các đội trong cuộc. Anh bắt gặp đám trẻ phân tán dưới gốc thông, mặc quần cộc thể thao phơi nắng, hoặc trái lại sùm sụp mũ che tai hãm thanh bằng dạ, xăng xái quanh các ổ súng tru tréo ầm vang. Chưa bao giờ được vui say đến thế, nhưng tiếc chẳng có chiếc máy bay địch nào xuất hiện trên bầu trời để ta thủ vai làm cái đích thịt sống.

—★—

NTVBTT. Dù thoạt tiên có vẻ đáng kinh tởm, thực ra mối đồng cảm sâu xa giữa chiến tranh và đứa trẻ là điều không thể nào phủ nhận. Quang cảnh đám Thanh niên say sưa sung sướng phục vụ và nuôi dưỡng mớ thần tượng quái quỷ bằng sắt thép đang há họng toang hoác giữa rừng cây là bằng chứng không chối cãi nổi của mối đồng cảm ấy. Tóm lại, đứa trẻ đòi hỏi bức thiết có đồ chơi, là súng, kiếm, là đại bác, xe tăng, hoặc lính bằng chì và các bộ sậu giết người. Ta bảo rằng trẻ con chỉ việc bắt chước người lớn, nhưng quả tình tôi tự hỏi hay là ngược lại thì đúng hơn, bởi lẽ rốt cục người lớn bày ra chiến tranh đâu có thường xuyên bằng đi đến công xưởng hay công sở. Tôi tự hỏi chiến tranh nổ ra há chẳng phải chỉ nhằm mục đích giúp cho người lớn trở thành trẻ con, hân hoan lùi lại cái tuổi hộp đồ chơi và chú lính chì. Mệt mỏi với các nhiệm vụ trưởng phòng, người chồng và người cha, người đàn ông nhập ngũ giũ bỏ toàn bộ nhiệm vụ, ưu điểm của mình, và, từ nay thong dong, vô lo, hắn cùng với chúng bạn đồng trang lứa chơi trò động dụng đại bác, xe tăng, máy bay vốn chỉ là phiên bản phóng lớn của các món đồ chơi thuở nhỏ.

Bi kịch nằm ở chỗ bước lùi lại ấy bị hẫng. Người lớn đặt tay lên lại các món đồ chơi thuở nhỏ, nhưng đã đánh mất cái bản năng chơi đùa, lắp ghép vốn tạo cho các món đồ chơi ấy cái ý nghĩa ban đầu của chúng. Nằm trong hai bàn tay thô kệch của người lớn, các món đồ chơi nay trở thành quái vật như vô số bọng u tàn độc ăn thịt hút máu. Vẻ nghiêm nghị giết người của người lớn đã thay thế vẻ chững chạc chơi vui của đứa bé và đối với đứa bé, người lớn là hình ảnh con khỉ, có nghĩa là hình ảnh bị đảo lộn.

Nếu bây giờ ta trao cho đứa bé những món đồ chơi phình trướng lên do một bộ óc bệnh hoạn tưởng tượng ra và một hoạt động hỗn loạn thực hiện, thì chuyện gì sẽ xảy ra? Sẽ xảy ra cái cảnh tượng xuất phát từ giới cao cấp của Drosselwalde – và từ trường chính trị quốc gia ở Kaltenborn cùng toàn cõi Đức quốc xã -: cái tình cảnh mang đèo vốn minh định cái lý tưởng trong tương quan người lớn với trẻ con nó sẽ được thiết lập một cách quái dị giữa trẻ con và món đồ chơi người lớn. Món đồ chơi không còn được đứa trẻ mang đèo – mà lại được lôi xệch, đẩy, va vấp, lăn tròn, như thể một món đồ vật hư tưởng phải chịu phận như thế, phó mặc cho bàn tay nhỏ nhắn phá phách của đứa bé. Chính đứa bé là kẻ được món đồ chơi chuyên chở - nó lọt thỏm vào chiếc xe tăng, bị nhốt vào buồng máy bay, vùng vẫy trong miệng nắp quay của các khẩu đại bác liên ghép lại từng đôi một.

Đây là lần đầu tiên tôi chạm đến một hiện tượng có lẽ là nòng cốt, vừa là sự đảo lộn của cảnh mang đèo do sự thay trật đổi ngôi trầm trọng. Chung quy hai mặt của cái máy biểu tượng ấy của tôi sớm muộn gì cũng phải nhập cuộc. Cuộc xáp mặt này làm nảy sinh một mặt mới khác, đó là một dạng đèo bòng, tôi xin nói rõ là một dạng đèo bòng, vì rõ ràng là phải có nhiều thể loại khác về hiện tượng lệch dạng này.

Một phần tử mới khác vừa góp mặt thêm vào hệ thống của tôi. Tôi chưa nắm hết mọi khía cạnh của nó. Tôi phải xem nó vận hành như thế nào và lộ rõ trong những hoàn cảnh khác nhau mới lường được tầm quan trọng của nó.

—★—

Tuần lễ thứ hai của tháng bảy được đánh dấu bằng một trận mưa dông dữ dội hiếm thấy đã ào ạt trút xuống và suýt gây ra những hậu quả thảm hại cho vùng Kaltenborn. Thật vậy, hôm ấy, cái nóng nặng nề của một mùa hè chứa đầy điện lượng đã xui khiến vị chỉ huy tình báo tổ chức một trò chơi dưới nước ở mặt hồ Spirding. Một trăm chiếc thuyền buồm con với bốn Thanh niên trên mỗi chiếc qua qua lại lại hai bờ sục tìm những thông điệp nhét đó đây trong những cái chai có đánh số bồng bềnh trên nhiều cây số vuông. Cần phải vớt chai, càng nhiều càng hay, rồi ráp ghép các đoạn ẩn mật của thông điệp qua những mẩu trong chai. Quả là một quang cảnh kỳ thú khi nom thấy các con thuyền trắng lướt nhanh theo những luồn gió nóng đang quét mặt nước mỗi lúc một mạnh, chúng nó tránh né nhau tài tình, trong khi một đứa bé nhoài mình ra khỏi thuyền vớt nhặt một cái chai ẩn chứa ký hiệu. Thế mà đến khoảng năm giờ bầu trời bỗng sầm tối, và một con gió mạnh làm hoắm sâu mặt nước. Lập tức vị chỉ huy tình báo hạ lệnh lui về cầu phao. Ngoài bốn chiếc chao đảo không đến nỗi nào, bao nhiêu chiếc khác túa về bến neo, trong khi một trận mưa như trút nước lùa tất cả mọi người vào các sạp. Đến lúc này người ta mới nhận ra thiếu mất một chiếc thuyền buồm của đạo thứ ba. Con mắt hầu như không còn trông thấy gì trong khoảng hoàng hôn màu chì với lớp lớp mưa rầm rập đan nhau. Vị chỉ huy cho điện thoại đến một số làng ven chủ chốt và quyết định dùng du thuyền rà sát kỹ lưỡng mặt hồ. Cũng chẳng được việc gì, và ngày tái hiện hôm sau trên hồ đã trở lại yên tĩnh, nhưng vắng ngắt.

Đến đây Tiffauges nảy ra ý nghĩ lục lạo những nơi không có người ở trên bờ hồ với mười một con chó săn. Bầy chó vốn quen mặt quen hơi đám trẻ, đổ xô ra tìm vừa sủa mừng vui náo loạn, làm cho Tiffauges trên mình con Râu Xanh khó lòng theo kịp. Chính bầy chó cuối cùng tìm ra được bốn đứa bé, chúng nó vô sự nhưng run rẩy, trong một hốc đá đầu nguồn một con suối, nơi chiếc thuyền buồm của chúng nó bị tan tành.

Tiffauges lợi dụng thành quả của kinh nghiệm này. Chó đã có năng khiếu và khả năng tìm được đám Thanh niên thì có thể có bản năng đi tới với đứa trẻ nào đáo tuổi và có ưu điểm cần thiết để sung vào trường chính trị quốc gia. Anh chắc mẩm như vậy và đưa đàn chó theo mình trong những chuyến tuần tra tuyển chọn. Đến mỗi làng, chó phân tán vào nhà và vườn, và mỗi khi chúng dừng bước lại, gâu gâu trước cổng, trước mặt bờ rào hoặc dưới gốc cây, thì một cá nhân đáng lưu ý hiếm khi lọt ra ngoài sự ưu ái của người tuyển chọn. Mặt khác Tiffauges mang theo một cây roi săn và nhét đầy túi những miếng thịt tươi, và ráo riết rèn luyện chó bằng cách phạt con nào nhầm lẫn và thưởng con nào tìm giỏi. Sự giúp sức bất ngờ này càng tăng thêm giá trị là vì thời tiết này đẹp đẽ, lại thêm các giáo viên đi tòng quân cho nên trường ốc vắng thầy vắng trò, mà một người đơn độc thì khó lòng nhìn ngó và đánh hơi cùng khắp nổi. Mối nguy là cảnh tượng màu sắc dữ dằn trước mắt dân chúng tạo nên do bầy chó đen gầm thét và anh chàng mặt sạm trên lưng con ngựa ô dềnh dàng. Cái hiệu năng thị uy đôi khi có thể tốt, nhưng cũng nên đề phòng những phản ứng ám hại, bằng chứng là vụ mưu sát ngày 20 tháng bảy.

Tuần lễ diễn ra có kết quả ngoại lệ và Tiffauges ở ngôi làng Erlenau trở về, tại đó anh gặt hái được kết quả là các trai làng sinh năm 1931 đều được đưa đến trình diện vị chỉ huy tình báo. Anh chậm rãi sánh nước kiệu giữa một bãi đốn gần sạch cây, thì bỗng một tiếng rít vào sát bên tai, trong khi một thân cây bạch dương còn trẻ khỏe vừa đi ngang qua chao mình đổ xuống dưới một nhát dao vô hình. Một giây sau lại nổ lên một tiếng như hồi đầu, con Râu Xanh lạng người suýt bắn người cỡi xuống đất. Thoạt đầu anh định bụng kéo đàn chó phóng về hướng có tiếng súng, nhưng làm như thế dễ rước lấy viên đại thứ hai sẽ bắn ra gần hơn, vả chăng anh xử lý như thế nào đây nếu đối diện với thủ phạm? Anh phóng ngựa, và trở về Kaltenborn, tự dặn lòng không hé môi về vụ mưu hại nhắm vào anh vừa rồi.

Anh xuống ngựa trong sân, kịp lúc vị chỉ huy tình báo ngoắc anh từ cửa sổ văn phòng. Ông chìa cho anh một tờ giấy loại xấu trên đó có một bài bản được in chụp một cách thô sơ.

Cảnh giác các bà mẹ vùng Gelhenburg, Sensburg, Lotzen và Lyck!

ĐỀ PHÒNG HUNG THẦN VÙNG KALTENBORN!

Hắn thèm khát trẻ con. Hắn ráo khắp các vùng và bắt cắp trẻ con. Các bà có con, hãy luôn luôn nghĩ tới hung thần, vì hắn luôn luôn nghĩ tới trẻ con! Đừng thả chúng nó đi một mình. Dạy cho chúng nó trốn núp nếu bắt gặp một gã khổng lồ cỡi ngựa xanh kèm theo một đàn chó. Nếu gã tìm đến các bà, gã dọa thì chống lại, gã hứa thì đừng nghe. Đã làm mẹ, hãy tin chắc một điều: nếu hung thần bắt con của bà đi, bà sẽ KHÔNG BAO GIỜ gặp lại con!

Ể ĐẦM LẦY Nguyên tác: Les Rois des Aulnes ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn 1997
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Michel Tournier

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.