Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog

❊ ❊ ❊

Một giờ sau, hai người họ đi vào trong bếp. Slater máng nón vào móc và bước ra bên ngoài đến giá rửa. John Austin, gương mặt phủ đầy mồ hôi, vỏ cây và bụi gỗ, tiến đến bàn và chộp lấy một cái bánh trên chồng bánh Doughnut phủ đường mới ra lò.

Slater xuất hiện trong ngưỡng cửa. “Rửa sạch trước đã, John.”

Trước sự phiền muộn của Summer, em trai nàng ngồi xuống bàn và nhồi đầy miệng với chiếc bánh nóng.

Trước khi nàng có thể nói bất kỳ điều gì, Slater nói lần nữa.

“Đứng lên, John!” Lời lẽ sắc nhọn như một cú roi quất.

Cậu bé nhìn chị gái và chùi tay vào áo. Gương mặt Summer đỏ thẫm vì ngượng ngùng.

“John Austin!” Nàng rít lên. Vào khoảnh khắc đó, nàng có thể tát cậu bé được.

“Em có nghe không, John?” Slater ở phía sau cậu bé. Anh nhìn Summer. Gương mặt đỏ bừng, nhưng cằm nàng hếch lên và đôi mắt mở to.

“Thằng bé không thường…” Nàng bắt đầu.

John Austin liếc nhìn Slater với vẻ thờ ơ. Summer sẽ quan tâm đến điều đó. Chị ấy luôn làm thế mà. Cậu bé với tay lấy một chiếc bánh khác. Một bàn tay màu nâu rắn chắc ấn tay cậu bé xuống, và cậu bé được nhấc lên khỏi ghế.

“Đã đến lúc em phải có một bài học về sự vâng lời và cách cư xử, chàng trai.” Anh hướng đến cửa. Trái tim của Summer nhảy lên cổ họng khi em trai quay nhìn nàng với đôi mắt khẩn nài. “Ra ngoài đống gỗ và làm cho xong việc xếp gỗ. Sau đó, rửa tay và tạ lỗi với chị em và cô Bratcher. Em có hiểu không?”

Có một khoảng im lặng dài khi Slater quay đi khỏi cửa. Summer đứng, rắc đường trên những chiếc bánh doughnut nóng, không tin tưởng bản thân với từ ngữ bởi vì chúng sẽ là những từ phẫn nộ. Chúng sẽ dành để bênh vực cho chính nàng, và chỉ phần nào vì John Austin.

“Sao thế?” Một ánh giận dữ thấp thoáng trong mắt anh. “Em cho phép cậu bé không bị trừng phạt bởi những hành vi như thế sao? Để cho cậu bé áp chế em như thế sao? Em không dạy dỗ cậu bé bất kỳ cách cư xử nào hết à?”

Cách cư xử? Vâng lời? Làm sao người đàn ông này có thể biết được điều gì như là nuôi dưỡng một đứa trẻ không cha? Giấc mơ giữa ban ngày của một cậu nhóc bé bỏng, cậu bé là của nàng để chăm sóc và lo lắng đến trong khi chăm sóc người mẹ bệnh tật. Trong ánh sáng mềm mại của gian bếp, Gương mặt của Summer phớt lạnh, đôi mắt nàng giống như những vì sao trống rỗng. Nàng đứng bên cạnh bàn và vuốt láng tấm khăn trải bàn với những chuyển động nhanh nhẹn, duyên dáng, và hoàn toàn không cần thiết. Không một từ đơn lẻ nào được nói ra, bởi vì anh sẽ không bao giờ hiểu. Anh phải để bản thân trải qua thử thách mới có thể hiểu được.

Sadie là người phá vỡ sự im lặng, giải cứu cho Summer chứ không phải Slater. Chị rót một cốc café và đặt nó trên bàn.

“Tôi mới là người cẩu thả trong cách cư xử,” Summer nói sít sao. “Đây là bạn tôi, cô Bratcher.”

Cuộc công kích chớp nhoáng của ánh mắt anh chuyển qua Sadie, với vẻ thích thú.

“Slater McLean, thưa cô Bratcher.”

“Anh có thích ngọt không, Mr. McLean?” Chị đẩy chiếc cốc thẳng đến anh.

“Không, nhưng tôi có sự ngưỡng mộ đối với bánh doughnuts” Anh mỉm cười nửa miệng.

Sadie dường như hoàn toàn thanh thản. Gương mặt chị sáng bừng lên và chị cười toe toét với anh.

“Tôi chưa từng thấy một người chăn bò nào mà không chịu đổi con dao bỏ túi của hắn vì một khay bánh doughnut hết. Có lẽ anh cũng không khác biệt gì với phần còn lại đâu, Mr. McLean.”

“Thỉnh thoảng tôi có nỗi khao khát được ăn thứ gì đó khác hơn đậu chiên sẵn và Tortillas.”

Sadie cười khúc khích và Slater bật cười đáp lại chị. Summer nuốt xuống khó khăn. Có vẻ như nàng là người duy nhất trên thế giới có dạ dày bị xoắn lại thành một cục. Đôi mắt xanh như mắt mèo của Sadie nhìn thấu từng nét đau đớn trên gương mặt của Summer.

“Mang café của anh ra ngoài hiên đi, Mr. McLean. Trong bếp quá nóng nực. Tách này dành cho Summer. Tôi sẽ mang tất cả bánh nóng từ mẻ kế tiếp ra cho anh.” Chị hất đầu và cười với anh. “Tôi sẽ cần chiếc bàn này cho việc làm bánh của mình.”

Cái liếc của Slater vào Sadie mang một nét thông đồng khiến trái tim của Summer rộn lên đau đớn.

“Tôi có thể thấy chúng tôi sẽ tuân theo sự sắp xếp của cô.” Anh cầm hai ly café lên. Summer đi theo anh với đôi chân cứng như gỗ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.