Phải chăng cuộc lễ ấy, vốn đưa chúng nó lại gần nhau, đã góp phần vào sự thể: Haio với Haro từ nay không rời Lothar nửa bước. Lothar, tính lật đật, hay bày biện, không biết mệt mỏi, đi bất cứ đâu, làm bất cứ gì, cũng có hai chú sinh đôi kẹp hai bên, trầm tĩnh, lầm lì, và thích phất phơ. Lúc đầu bầy Thanh niên phản ứng lại bộ ba ấy đang phạm vào quy tắc mặc nhiên của mọi tập thể. Nhưng rồi ba tên tân tòng này, đối với những lời nói xa nói gần và châm chọc, tỏ ra ngang nhiên dửng dưng một cách không nao núng đến nỗi bao nhiêu công kích phải trôi xuôi, và bộ ba trở nên một sự thể đương nhiên.
Tiffauges khoái trá quan sát chúng nó và dễ dàng ghi nhận rằng hai anh em sinh đôi phục vụ cho đứa bé tóc trắng một cách tận tình thầm lặng có tính bản năng. Cả đôi, không gấp gáp, nhưng không do dự, bằng một mẫn cảm không sai chạy, mọi lúc mọi nơi tạo thành một khung hình lý tưởng để cho Lothar lọt vào mạnh dạn. Trong các cuộc tập họp, chào cờ hoặc điểm danh, tập phi ngựa, thể dục dụng cụ hay tập bắn súng Mauser – HJ với nòng súng thu nhỏ lại bằng sáu ly, Haio và Haro luôn là người có mặt đầu tiên, và Lothar hấp tấp vội vàng vọt đến giữa hai đứa kia.
Một buổi sáng sớm xám xịt mờ sương, vị Chỉ huy trưởng cho đám trẻ diễn tập trên khu đất tứ giác chiến binh. Các lớp áo ngoài màu đỏ nổi bật trong ánh sáng nhợt nhạt trên nền cát trắng. Tiffauges dừng bước trước bộ ba đang chụm thành hình tháp, Lothar đứng trên hai tay, tựa vào Haio bên phải, Haro bên trái. Các Thanh niên cứ thế tạo thành từng cụm ba người, nhưng chúng nó trông lỏng chỏng, không đồng đều so với nhóm hình làm bằng đứa bé tóc trắng giữa cặp song sinh soi gương, một nhóm hình cân bằng, khéo đặt, cân xứng rất mực.
- A! ba cậu này, tôi đã để ý mà! Làm gì cũng đi chung với nhau, như bó kiếm Kaltenborn.
Tiffauges không nghe tiếng vị Chỉ huy trưởng chống gậy sắt tiến lại gần.
Anh quay người chào. Ông nói tiếp:
- Quả tình chúng nó vừa vặn với nhau giống như người từ trong một tấm hiệu kỳ đẹp đẽ cổ kính bước ra. Nghe hiệu lệnh của vị lãnh đạo trường, đứa đứng giữa mỗi cụm nhảy xuống đất, và đứng nghiêm cùng với các đứa khác.
Vị niên trưởng theo đuổi suy nghĩ riêng, nói tiếp:
- Cái nền trắng với các đồ vật đỏ có nhắc nhở cho anh cái gì không, Tiffauges? Anh nghĩ sao, nếu tôi phong anh làm hiệp sĩ tùy tùng gia tộc tôi kèm với một hiệu kỳ na ná như hiệu kỳ của tôi, theo tục lệ, chẳng hạn có sọc dọc chính giữa bằng bạc có hình của ba tiểu đồng? Ha, ha, ha! Mà hình như chính anh đã chiêu mộ được ba đứa ấy?
Lối bông đùa được đẩy đi xa, đúng theo hướng suy gẫm của chàng thanh niên người Pháp khiến anh chầm chậm bước lại gần vị Chỉ huy trưởng có vẻ như hỏi han mà chẳng nghĩ rằng thái độ của anh có thể bị xem như có vẻ mưu toan. Vị niên trưởng, không hề nao núng, nói tiếp:
- Anh nghĩ xem, trong nghệ thuật hiệu kỳ, nếu như có thảo mộc và nhất là muông thú, thì lại hiếm khi có mặt người. Tại sao vậy? Tôi đã từng tự hỏi như thế. Đành rằng trong hiệu kỳ của nước Phổ, có một tấm khiên được đỡ bằng hai tên người rừng, chiếc chùy thả xuống đất. Cũng có khi bắt gặp hình ảnh một anh chàng Bắc Phi xứ Mauritanie, hoặc là những người ngợm dị hình, nửa người nửa thú, nhân mã, nhân sư, nhân ngư hay nhân điểu. Nhưng còn người nam, người nữ, thiếu niên, theo tôi biết thì không hề có, hoặc là biếm họa.
Ông đã lui bước chầm chậm tiến về lâu đài và chọn nơi này nơi khác dừng bước. Bỗng ông dừng hẳn.
- Này, tôi mới nghĩ ra. Anh có nghĩ rằng một con người ta khắc vào hiệu kỳ mặc nhiên dính liền với ý nghĩa là hy sinh? Tựu trung, nếu ta ngược lên nguồn gốc, con-thú-vật-tổ là một con thú bị chiếm đoạt, bị giết, bị ăn thịt, và chính nhờ thế mà nó truyền khí lực cho kẻ nào mang biểu tượng ấy.
Rốt cục, biểu tượng hình người nổi tiếng hơn cả, linh thiêng hơn cả, là cái gì nào, xin hỏi anh? Là Đấng Cứu Thế trên thánh giá! Trên hết mọi thứ đó là biểu tượng của hy sinh tối cao! Thế thì, trong các binh khí, gợi lại hình ảnh cúng tế con chim ó hay con sư tử, hoặc sát hại một quái vật như rồng hoặc nhân sư, hoặc thu phục một kẻ nô lệ da đen hay một tên man rợ, như thế là hợp lệ. Nhưng còn hình ảnh một chiến sĩ, một phụ nữ, nhất là một trẻ con thì sao! Anh nghĩ thử xem, Tiffauges! hình ảnh ba tiểu đồng ở sọc dọc chính giữa, đó là hiệu kỳ của hung thần mà tôi sẽ cấp cho anh! Ha, ha, ha!
—★—
NTVBTT. Từ Ebenrode trở về trên lưng con Râu Xanh, tôi bắt gặp một đứa bé đi xe đạp. Tôi ghì Râu Xanh, và tôi đi nước kiệu ngắn để khỏi qua mặt nó.
Chuyện gì xảy ra nào? Chiếc xe đạp là một đồ vật có bề cao, bề dài, nhưng không có bề dày. Thân hình nào dính vào đó thì tự khắc thu rút lại thành một hình duỗi mà các đường nét được tôn lên. Thân thể gọn lại, gạn lọc, thành một đồ họa. Đó là một hình phù điêu, một tấm huy chương. Chỉ thấy được một chân mà nếu có tấm gương thì trông được phía trong của cẳng chân. Bàn chân không chạm đất. Nó bị cuốn theo một cử động quay tròn hoàn hảo có bắp chân, đầu gối, đùi chân tham dự vào, và tan hòa vào điệu nhún dễ cảm của cái bàn thối nhỏ nhắn trên yên xe. Cơ bắp thao diễn rõ rệt, và theo một quy trình một điệu, giống như trên một tấm hình vẽ động đậy của cơ thể. Nửa thân trên hoàn toàn bất động, và bằng đôi vai so lên tới tai gợi ra thái độ khinh thường hoặc là sợ hãi.
Sửa soạn vào tới làng Ohldorf, cậu cỡi ngựa sắt của tôi dừng lại, kéo lê chiếc xe đạp theo nạng gỗ và bỏ đi. Tôi tỉnh người ra. Chiều thứ ba của chiếc xe đang đè nặng lên người nó. Những động tác so le của nước chân xóa nhòa đường nét. Mới rồi tôi chiêm ngưỡng đứa bé đến độ trù tính nhiều điều về nó thì nay, bước xuống xe, nó phải chịu rơi rớt xuống mức tầm thường. Tất nhiên chẳng phải là đánh khinh nhưng cũng chẳng đáng biệt đãi.
Chuyện gì đã xảy ra? Chiếc xe đạp vốn chẳng có hiệu năng gì trên người lớn, lại tác động trên cơ thể một đứa bé như một bộ khung giải mã nó tách bạch cái tính chất và sẵn sàng phơi bày cơ thể ấy ra. Điều này minh họa hai mặt của một số lời lẽ khá khó hiểu của Chỉ huy trưởng. Trước hết tại vì kinh nghiệm về chiếc xe đạp làm nổi bật cái thiên chức huy hiệu hóa của bản thân đứa bé, một thiên chức tàn khốc nếu như nó bao hàm màn hy sinh chung cuộc. Tiếp theo đó là tại vì bây giờ hiểu rõ hơn sự khác biệt giữa chìa khóa vốn chỉ cung cấp cho ta một ý nghĩa đặc biệt của tinh chất, và bộ khung chiếm lĩnh toàn bộ tinh chất và những gì lóe sáng cho trực giác của ta. Khác biệt vì có mang nặng, vì chìa khóa được tinh chất mang nặng – giống như chìa khóa được ổ khóa mang nặng vậy -, trong khi chính cái bộ khung lại mang cái tinh chất, giống như những thanh sắt đỏ hồng mang thân thể của kẻ tử vì đạo. Nay chỉ cần hiểu thêm giai đoạn chìa khóa chuyển sang bộ khung mà vị chỉ huy trưởng định nghĩa như là sự đảo ngược trầm trọng từ con người mang thánh giá đến cây thánh giá mang người.
Hiển nhiên ông ấy hiểu nhiều mà thổ lộ ít với tôi. Thế thì tôi liều liệu lợi dụng ông cho phép tôi thân tình để mớm cho ông trút bầu tâm sự ngay dịp đầu tiên.
—★—
Tiffauges không gặp dịp hỏi han chỉ huy trưởng. Kể từ vụ mưu sát ngày 20 tháng bảy, một làn sóng bắt bớ và hành quyết vô tiền khoáng hậu lan tràn trên khắp nước Đức và đặc biệt trên vùng đông Phổ, nơi xảy ra mưu sát. Cuộc khủng bố chính trị không những điên cuồng mù quáng giáng xuống bọn chủ mưu mà luôn cả gia đình, bạn bè cho đến bà con dòng họ xa xôi nhất. Trong các biên bản của mật thám Gestapo luôn luôn trở đi trở lại các danh gia của dòng họ quý tộc nước Phổ như Yorck, Moltke Witzleben, Schulenburg, Schwerin, Stulpnagel, Dohna, Lehndorff…
Một buổi sáng nọ, Một chiếc xe có cờ cuốn kín đỗ trước cổng lâu đài. Hai người đàn ông mặc thường phục bước ra. Họ mật đàm với tướng Von Kaltenborn bá tước. Rồi họ ra đi, nhưng chỉ ra khỏi nội thành, và chờ đợi ở sân xuôi dốc. Một giờ sau, dễ chừng mười một giờ, bọn trẻ có mặt tại đó ngạc nhiên nom thấy chỉ huy trưởng của chúng nó mặc lễ phục đi ra. Ông bước nhanh, như cái máy, mắt nhìn thẳng tới trước. Ông đi hết lối đi trung ương không chào đáp trả, và lọt vào chiếc xe phủ màn đang chờ ông, và xe vọt mất về hướng Schlangenfliess.
Sự ra đi của con người duy nhất mình tin tưởng chạm sâu vào lòng Tiffauges. Những lối tư biện của vị chỉ huy trưởng, cái không khí vàng son quá vãng mà ông làm lan tỏa quanh ông, thái độ chịu khó mời mọc chàng thanh niên người Pháp nên sáng suốt nhận định, bao nhiêu điều ấy góp phần nâng ông cao hơn tầm mức những ham muốn của ông. Vì niên trưởng đi mất, Tiffauges buông thả con người mình vào bản năng ham muốn quyền lực kèm theo những tính toán tinh vi đôi khi thái quá, mà bằng chứng là Những Trang Viết Bằng Tay Trái của anh. Chung quy, tình trạng sa sút của cục diện giúp cho anh thêm phần tự do. Ngày 26 tháng chín, Hitler ban bố tổng động binh, huy động phụ nữ, trẻ con và người già để tìm cách ngăn ngừa thất trận, ghi dấu một giai đoạn mới trong tiền đồ của mình. Ông Raufeisen, thúc thủ trước sự ra đi của chỉ huy trưởng, thấy mình bị cắt giảm sĩ quan, hạ sĩ quan, thuộc viên cùng các cộng sự viên dân sự người nọ tiếp người kia. Ông điên tiết thấy còn lại dưới quyền mình toàn những kẻ mà ông gọi là “nhà trẻ”. Tối thiểu ông cũng muốn rằng đám Thanh niên phải được huấn luyện và trang bị cho cuộc đọ sức cuối cùng. Ông đi Konigsberg thường xuyên và đề cập đến một cuộc vận động tại Possessern, nơi có trụ sở của bộ tham mưu của Himmler, và những lúc ấy giao toàn quyền cho anh thanh niên người Pháp cai quản như thế nào đó đời sống thường ngày của trường chính trị quốc gia.
—★—
NTVBTT. Ba hôm nay, trong một gian phòng ở dưới hầm, anh thợ hớt tóc từ làng Ebenrode cùng với gã phụ việc đến tàn phá các bờm tóc của bọn người mới lớn bằng những máy cắt tóc khổng lồ chạy bằng điện mà tôi ngỡ chỉ dùng cho ngựa mà thôi. Phải nói rằng ta không trông thấy chúng nó đâu cả từ năm tháng nay, và lũ trẻ phải đưa tay vén cả tấm màn tóc lên để nhìn và luôn cả để ăn. Tất nhiên tôi có trách nhiệm phần nào trong tình trạng chểnh mảng này, bởi lẽ tôi không khỏi đau lòng nghĩ tới màn cắt xén đồng loạt tàn bạo này. Sau đó, tôi đành lòng trước sự việc không thể nào tránh khỏi, và sau đây là những gì tôi khám phá thấy mình rút tỉa được từ đó. Đầu tiên tôi ghi nhận rằng mái tóc tất nhiên có thể đẹp tự nó, nhưng trong tương quan giữa tóc và khuôn mặt thì tóc bao giờ cũng giữ vai trò tiêu cực: tóc làm yếu nét mặt, hòa hoãn các đường nét, Tẩy xóa phần nào gương mặt. Do đó, tóc có lợi cho những khuôn mặt xấu, những khuôn mặt này hẳn nhiên bớt xấu xí nhờ mái tóc tràn trề còn hơn là bị trụi tóc trước con mắt nhìn vào. Và vì cái xấu là lề luật chung, nên chi thường thường có tóc thì hơn là hói tóc. Nhưng một khuôn mặt tuyệt đẹp nếu không bị tóc làm rối rắm thì về phương diện nào cũng chiếm ưu thế. Những đứa từ dưới hầm đi lên vừa đùa giỡn nhau vỗ bem bép vào gáy nhau khiến cho tôi ngẩn ngơ trước sự thật hiển nhiên gần như đập mạnh vào mắt là mặt mày chúng nó đẹp thật. Vẻ đẹp nguyên hình, sạch sẽ, không gờn gợn, vẻ đẹp của điêu khắc có nét của thanh kiếm, có nét của chiếc mặt nạ bằng cẩm thạch. Và đến khi nụ cười góp thêm sức nóng và sức sống, khuôn mặt như biết nói và truyền cảm đến lạ lùng!
Trông thấy như thế, tôi đi xuống tham dự vào cảnh tượng hóa thân. Tôi quan sát hồi lâu chiếc kéo cắt mở ra những đường hào trăng trắng trong bờm tóc từ sau gáy ra trước trán. Lớp da đầu lúc bấy giờ bày ra những gì ẩn kín, những lồi lõm, vết sẹo, và nhất là hàng lối chân tóc. Tóc lả tả thành từng bợn óng ả xuống vai đứa bé, rơi phủ lên nền đất như một vụ gặt thơm tho mà gã hớt tóc sau khi xong việc quét dọn phành phạch không thương tiếc vào cuối phòng. Lập tức tôi ra lệnh cho tất cả thứ sợi vàng dã thú ấy phải giữ lại. Chất đầy mấy bao thì tùy. Tôi chưa rõ mình sẽ làm gì với những thứ này.
—★—
NTVBTT. Quan sát lũ trẻ cắt tóc, tôi nhận thấy rằng, trong đa số trường hợp, tóc hình như chĩa ra từ một cái xoáy nằm ngay ngắn trên đỉnh đầu. Từ đó mà đi, tóc xoay theo hình ly tâm tỏa ra toàn sọ. “Nhánh trên cùng” được làm bằng những sợi tóc ở trung tâm vòng xoáy là những sợi không lọt vào vòng xoay tròn.
Tôi đâm ra nhớ lại bộ lông của con nai do bọn Thanh niên chở về tuần vừa qua và đặt trên bàn nhà ăn. Ta nom thấy rõ ràng, trong ánh sáng gờn gợn, những vùng lông rẽ ra những hướng khác nhau. Cũng có luôn cả cái hiện tượng xoay tròn, khi thì ly tâm, khi thì hướng tâm, tùy theo những sợi lông từ xoáy chĩa ra hoặc quy về xoáy. Ở nơi khác, ta quan sát thấy từng mảng to khu biệt, khi thì gặp nhau ở đường sống với những chiếc lông chặp lại, khi thì vạch hướng khác, và thế là tách nhau bằng một vạch rẽ trơn tru. Tôi cũng nhớ lại mấy lời của tiến sĩ Blattchen cho rằng con người có lông nhiều bằng con gấu hoặc con chó, nhưng mà – trừ một vài nơi trên thân thể - lông người thì nhỏ, không có màu sắc, đến nỗi nhìn qua kính lúp mới trông thấy. Do đó tôi cảm thấy thú vị khi nghiên cứu bản đồ lông mao của trẻ con, và so sánh nhiều công thức về các bản đồ lông mao ấy với nhau.
Như thế là tôi chọn lấy ba đứa có vẻ nhiều lông tơ hơn cả, yến vàng, yến bạc nhiều hơn cả dưới ánh phản quang của mặt trời. Tôi lần lượt gọi chúng nó vào phòng thí nghiệm và quan sát chúng nó bằng kính lúp, từng phân tây một, đặt chúng nó đứng giữa cửa sổ và tôi.
Kết quả lý thú, nhưng chẳng khác gì nhau giữa chúng nó. Một lần nữa, thanh niên tỏ ra là một giống loại đồng nhất và không bị diệt hơn là ta nghĩ.
Các sợi lông trên châu thân được xếp thành từng mảng hình xoắn ốc chia ra làm hai loại theo hướng mọc: các binh cuối phân kỳ ở góc trong của mắt, ở nách, ở háng, ở góc trong của hậu môn, ở trên bàn chân và bàn tay, và dĩ nhiên ở đỉnh đầu; các hình cuốn hội tụ, trái lại, ở dưới góc quai hàm, ở cùi tay, ở rốn, ở gốc bộ phận sinh dục. Ở hai mạn sườn, chạy dài một luống rẽ kết hợp hình cuốn ở nách và ở háng, và dọc theo luống rẽ này các sợi lông mọc phân kỳ. Trái lại, mặt trước và mặt sau của mình, dọc theo xương sống và xương giữa ức, ta thấy các sợi lông hội tụ và chập vào nhau tạo thành một nhánh lông mọc giữa chạy dài.
Trong đa số trường hợp, cái địa hình này chỉ bày lộ ra chầm chậm và nhờ kính lúp, dưới một làn ánh sáng ứng hợp. Nhưng ta có thể nắm bắt được ngay – và một cách đầy xúc cảm hơn biết bao nhiêu! – bằng cách đưa môi lướt nhanh lên da. Mảng lông tơ tiết lộ hướng lông bằng cách đáp ứng lại bàn tay ve vuốt nặng hơn hoặc nhẹ hơn.
—★—
NTVBTT. Tôi ít nhiều đã nhỏ nước mắt lên đôi bàn tay thô bạo vụng về của mình cho phải đạo chừng nào chúng nó xứng đáng được như vậy. Có thể tôi nhầm lẫn khi tôi đã từng mơ ước những ngón tay linh lợi, vùn vụt như ngón tay của nhà ảo thuật, khéo luồn vào khe áo hay quần cộcBàn tay thô của tôi, nếu như tuyệt đối không làm được cái công việc sờ soạng ấy thì vẫn có được cái khéo léo riêng. Trong một thoáng thời gian, tay tôi cũng đã biết nâng những con chim câu song Rhin một cách thuần thục. Hiển nhiên tay tôi có thiên chức đối với loài chim đến độ con chim câu – dù lạ lẫm – không hề có phản xạ trốn tránh khi tay tôi đang đến nó.
Còn đối với trẻ con, tôi vươn tới chúng nó cũng tài tình mà thôi! Ai trông thấy tôi động tới đứa bé e chỉ nghĩ là thô bạo, là phóng túng mà thôi. Đứa bé nó hiểu. Ngay tiếp chạm đầu tiên, nó hiểu rằng dưới cái vẻ thô kệch bề ngoài, che giấu một kỹ năng phong phú, đượm tình. Với chúng nó, những cử chỉ bặm sị nhất cũng tiềm ẩn dịu dàng. Cái số mệnh siêu nhiên của tôi đã ban cấp cho tôi một hiểu biết thiên phú về đứa bé: trọng lượng của nó, quân bình của cơ thể, trọng lực, các khớp và độ nhún, mức máy động của cơ bắp và độ cứng chuyển động của xương. Mèo mẹ ngoạm da cổ mèo con mà tha nó đi lững thững. Như xách gói vậy. Nhưng mèo con meo meo vui vẻ, vì những điệu cộc lốc bề ngoài ấy vẫn hàm chứa một sự đồng cảm thâm sâu và bảo bọc.
Cử chỉ đầu tiên của tôi đối với một đứa bé là đặt bàn tay tôi lên gáy nó, dưới gáy một tí. Gáy mảnh dẻ hay gân guốc, xoắn tít tóc hay không tóc, cộm lên hoặc oằn xuống, đó là phần rễ chủ yếu làm cái chìa khóa vừa cho chiếc đầu vừa cho toàn thân. Phần ấy tức tốc mách cho tôi biết có thể trông chờ sự đối đầu hay là buông thả. Cử chỉ ấy không đưa dẫn đến một cái gì hết và có thể thu hồi lại chẳng gây nên dấu vết gì. Nhưng nó có thể nảy nở thêm một cách hoàn toàn tự nhiên, tràn xuống lưng, tỏa ra vai, xuống tận mông là vùng trụ vững để nhấc lên khỏi mặt đất, để bắt cóc, để xốc lên vai.
Đôi bàn tay tôi sinh ra để bồng ẵm, quả nhiên như vậy, để nhấc người lên, để bưng đi. Từ hai cái thế cổ điển – cánh tay từ trong lật ngửa ra ngoài và cánh tay từ ngoài lật úp vào trong – thì chỉ có cái thế ngửa tay là thích hợp với đôi bàn tay tôi. Mà chính đây là cái thế thong thường của bàn tay tôi, long bàn tay ngửa lên trời, các ngón chụm lại và dang thẳng bằng phẳng. Thế úp tay không thuận với tôi gây ra cứng bắp thịt. Bàn tay mang xách chứ có gì đâu! Mà chẳng riêng gì bàn tay, luôn toàn thân nữa đấy, đầu tiên là vóc cao lớn của tôi, tấm lưng của gã khuân vác, sức lực hộ pháp, tất cả mọi thứ chờ chực tấm thân nhỏ nhẹ của đứa trẻ. Tôi to lớn và chúng nó nhỏ bé, đó là hai phần do trời muốn nhập lại hoàn hảo. Bấy nhiêu đó được tiên liệu, được cầu khiến, được lắp rắp từ ngàn đời, và như thế là đáng trân trọng, đáng ngưỡng vọng.
—★—
NTVBTT. Cần phải có một nghi lễ nào đó mới tính được con số đầy đủ, gần trọn vẹn mà nơi nội thành này là trọng điểm. Đó là mục đích duy nhất của những buổi điểm danh mà tôi chủ trì khi vào vị chỉ huy tình báo vắng mặt, và những buổi ấy diễn ra vào cuối ngày trong chiếc sân kín. Tôi đã ra lệnh như vậy vì cần phải chặt chẽ mà cũng cần thử tình cờ xem.
Đám trẻ vui đùa tự do trong chiếc sân trên đó có nhô lên phần sân thượng ba cây kiếm. Tôi thì lặng lẽ đợi chờ trong nhà nguyện có các lớp kính hoa đang óng ánh mặt trời chiều. Tôi ru mình theo bản hòa âm của tiếng reo hò, kêu gọi, la lối, đang dâng lên tai tôi như một mùi hương làm bằng âm thanh, và vượt lên trên kinh nghiệm bản thân hồi ở Neuilly đưa tôi đến tận ngôi trường Saint-Christophe. Quả tình giọng nói Đông Phổ nghe khào khào, sắc cạnh không như giọng Pháp, nhưng chính tôi tìm thấy trong đó cái thuần túy của tinh chất, tức là cái được đất nước Đức dành cho tôi và làm nên lý do tồn tại của tôi tại đây.
Đến một lúc tôi bước ra ngoài sân thượng, bị lôi cuốn vào diễn tiến của cuộc hành lễ. Khi tôi hiện ra giữa hai hình tượng Hermann và Wiprecht, tiếng huyên náo im bặt ngay, và hang ngũ trở lại chỉnh tề khi tôi đặt bàn tay lên hình Hermann. Bốn trăm đứa trẻ sắp thành bốn chục hang mười đứa, tạo thành một khối hình chữ nhật, vừa gọn trong giới hạn của chiếc sân và đông đặc. Phải qua bao nhiêu tháng xếp hình gắt gao chúng nó mới nhanh tay lẹ chân đến như vậy, theo một hàng lối tuyệt hảo đến độ tôi dễ ngỡ rằng chúng nó dóng theo vuông đá trên sân, nếu như không nom thấy bốn trăm khuôn mặt ngước lên nhìn tôi thẳng tắp và phản chiếu đến tôi, bốn trăm ánh mắt mà tôi ôm trọn. Bấy giờ tôi đưa tay ra hiệu phá vỡ bầu im lặng do kỷ luật uy nghiêm tạo nên ấy cho đám thiếu sinh quân, và làm bật dậy bài quốc ca Đông Phổ:
“Tay cắp giáo, tay cầm yên cương, chúng ta con cháu Tây Phương phi về hướng Đông hoàn thành sự nghiệp nước Đức ngày xưa.
Bão thét, mưa quất, ngựa đẫm ướt chồn chân. Ta vẫn tiến, như ngày xưa các hiệp sĩ cùng nông dân hướng về Miền đất niềm tin.
Ta phi trong bụi mù, ta lướt đi như chớp, ta hướng về Đông, hướng về tòa tháp Kaltenborn đang hiên ngang trấn giữ chân trời.
Ta rèn lại lưỡi cày thanh kiếm đã bên mưa rét rỉ. Kiếm trong tay, cày trong đất, ngày mai mặt trời mọc lên cho ta.”
Các giọng trinh nguyên vang lừng hướng về tôi, những giọng kim sắc bén. Chúng xuyên vào lòng tôi bằng một nguồn hoan lạc bi thương, và tim tôi thắt lại, vì trong cái luồng ồ ạt ấy có máu me chết chóc. Tiếp theo là tràng điểm danh dằng dặc mà thú vị. Trong cái nghi thức này vốn chỉ vang lên họ tên và nguyên quán hàng loạt, tôi đã đưa vào một yếu tố mới mỗi lần mỗi thay đổi, để cho cái tên điểm danh kết hợp với câu trả lời tình cờ. Sở dĩ như thế là các chỗ đứng trong hình trận chữ nhật không được ấn định từ trước, và mỗi chỗ mỗi đêm lại có một Thanh niên đổi khác chiếm đứng. Và điểm danh được điều hòa như thế này: đứa đứng đầu phía trái hàng cuối thì gọi tên và quê quán của bạn sát cạnh bên phải. Bạn này đáp: - Có mặt! – và xướng tên họ và quê quán của bạn sát cạnh bên phải, và cứ thế lần lượt cho đến đứa bên tay phải ở hàng đầu – cậu này mở miệng trả lời kết thúc buổi diễn tập.
Tất nhiên điểm danh theo lối này không hoành thành được nhiệm vụ bình thường là phát lộ kẻ vắng mặt. Nhưng quả tình tôi mong chờ cái khác, đó là sự biểu diễn đầy đặn, trọn vẹn, theo vòng tròng khép kín, của bốn trăm cá tính nhốt giữa mấy bức tường chật chội mà lại tuyệt đối sẵn sang. Đối với tôi chẳng có thứ âm nhạc nào êm ái hơn những cái tên gợi ý, được xướng lên bằng những giọng luôn luôn đổi khác và giọng này lại chọn đọc cái tên cho riêng nó, Ottmar ở Johannisburg, Ubrich ở Dirntal, Armin ở Konigsberg, Iring ở Marienburg, Wolfram ở Preussisch Eylau, Jurgen ở Tilsit, Gero ở Labiau, Lothar ở Barenwinkel, Gerhard ở Hohensalzburg, Adalbert ở Heimfelden, Holger ở Nordenburg, Ortwin ở Hohenstein… Tôi phải bấm bụng ngắt ngang màn liệt kê tài sản của mình đang sánh đôi với một nhân dạng có mùi vị một vùng phong thổ nước Phổ.
Tiếp theo điểm danh là một phút im lặng. Rồi, nhất loạt, bốn trăm đứa trẻ, tôi cũng vậy, cùng xoay người nhìn về hướng mặt trời lên, và từ con người chúng nó, tôi chỉ còn nhìn thấy hàng hàng lớp lớp những gié, những nhánh vàng, là những sợi tóc mà tôi đã chiếm hữu và tôi phải ra cách sử lý trang trọng thích hợp. Và một lần nữa, dàn đồng ca dựng lên một toàn âm thanh rắn rỏi, rực rỡ. Đám trẻ ngợi ca bình nguyên bao la phương Đông thu hút lòng mình:
“Giương cờ lên trong ngọn gió Đông,
Gió Đông căng cờ đi tới.
Giờ lên đường, trỗi lên, máu thanh niên nghe hiệu lệnh,
Mặt đất sẽ trả lời kẻ nào mang diện mạo nước Đức.
Lắm kẻ đổ máu tưới bón, đất chẳng đành lòng lặng câm.
Giương cờ lên trong ngọn gió Đông và cờ reo:
Lên đường, lên đường!
Lòng ta hùng tráng, kẻ nào xây đắp phương Đông
Chẳng từ nan thử thách.
Giương cờ lên trong ngọn gió Đông, ngọn gió tung
Cờ bay rông…”
—★—
NTVBTT. Sáng hôm nay tôi dừng chân tại Birkemuhle, tại đây theo lời người ta thông báo cho tôi, có bà Dorn nào đó làm nghề chải chỉ sợi, bà có máy dệt để dệt, miễn có ai đem len đến. Chiến tranh làm suy sụp đời sống kinh tế xuống một mức vô cùng thô thiển làm cho từ nay chỉ có kẻ nuôi cừu là kẻ có thể mặc áo! Không có cừu, tôi đã có đám nhỏ. Tôi nảy ý làm cho mình chiếc áo cụt khoác vai hoặc một loại áo mưa bán thân bằng những sợi tóc kia. Chung quy đó sẽ là manh áo kim cừu của tôi, một chéo áo khoác yêu thương mà cũng là lễ phục, thỏa mãn cái đam mê bên trong của mình mà tỏ rõ uy quyền của mình bên ngoài. Tôi cười thương hại khi nghĩ tới các tình nhân xiêu hồn lạc phách mang trên trái tim mình, trong miếng tiếu tượng, một món tóc của người yêu!
Bà Dorn, một con người mình ngựa, dài giò, dài tay, dài mũi, tỏ ra vô cùng cảnh giác khi nom thấy dừng trước mặt nhà một chàng kỵ sĩ mặc quân phục mơ hồ. Bà nhất mực im lặng đối kháng trong khi tôi đả động đến việc dệt của bà. Hay có lẽ đó là một hoạt động có thể trách cứ, vì lâu nay ở đây hễ việc gì không bó buộc làm điều bị cấm cản! Để cho bà hiểu tôi ngỏ lời trên bình diện như thế nào, tôi mới rút ra từ trong áo một gói vải. Xuống dưới bếp, tôi rút trong áo ra một đùi con mang. Bà có vẻ hơi yên tâm. Và tôi để mở hé cái túi xách mà tôi đang lôi xềnh xệch ngay từ đầu, và chỉ cho bà thấy tóc của bầy trẻ. Tôi giải thích cho bà rõ tôi có sẵn một số lượng lớn những tóc này, và tôi muốn bà dệt tóc này đi. Bà phản ứng dữ dội và khó hiểu. Bà bỗng run lên, và bước lùi lại bỏ trốn, miệng nói mãi “không, không, không”, và khoát tay từ chối vừa cả chiếu đùi mang, vừa mớ tóc và luôn cả tôi. Cuối cùng bà lỉnh mất bằng một cánh cửa nhỏ đằng sau, và tôi nghe tiếng bước chân nhỏ dần chạy lạch phạch trong vườn rau.
Tôi tự hỏi tại sao bà hoảng sợ đến độ ấy khi trông thấy cái bao tóc. Tôi ra khỏi nhà công cốc, mang theo chiếc đùi và chiếc áo kim cừu của tôi đang ở dạng tiềm tang, mà tôi sợ nó vẫn ở trong tình trạng này còn lâu nữa!
—★—
NTVBTT. Tôi cho nhồi một chiếc nệm, một chiếc mền đắp chân và một chiếc gối bằng tóc được cắt gọt đại trà ấy. Cái mụ Netta dở hơi tính chuyện giặt rửa tóc đi đã!
Đêm phi thường được ngủ trong lòng cái chất thắm đượm hơn len này, nhưng nó vẫn không phải kém thơm mùi xạ hương như long cừu non nguyên chất đâu! Tất nhiên tôi chẳng chợp mắt một giây nào. Mùi hơi trẻ lập tức bốc lên đầu tôi, và dìu tôi và một cơn say dật lạc. Vui sướng, nước mắt, nước mắt vì vui sướng! Khoảng hai giờ sang, tôi chịu hết nổi mấy lớp vải bọc. Tôi xé nệm, xé mền gối, và đổ hết vào bồn cá của Blattchen, cái bồn này khô rốc từ khi ông ấy ra đi, và lập tức nó có ý nghĩa. Kế đó tôi lọt thỏm vào giữa lòng cái tổ chim lạ mắt này, giống như xưa kia tôi lọt vào chuồng bồ câu đầy long tơ. Tất cả chúng nó đều có mặt, những đứa tôi yêu quý, và tôi nhận ra hết đứa này đến đứa kia khi ôm sát vào mặt từng ôm tóc. Tôi nhận ra thằng Hinnerk với mùi rạ khô, và Armin với ánh xanh của từng món tóc, và Ortwil với màu vàng tro riêng biệt của nó, và Iring vì lọn tóc của nó mảnh mai cực kỳ - những lọn tóc của thiên thần hài đồng, đúng như vậy – và Haro với mùi bị có hàm chất sắt tỏa ra từ sợi tóc vàng óng và cứng như sợi đồng, và Baldur, va Lothar, và bao nhiêu đứa khác nữa. Rồi toi nhào lộn tất cả, dập lên nhau để ôm từng khối vào trong hai vòng tay. Lúc ấy người tôi giật giật tức tưởi, và tôi tự hỏi – phút này tôi vẫn còn tự hỏi – không hiểu mình bắt đầu mất trí chưa sau giây phút cảm xúc cao độ ấy.
Tôi giống như một thứ ma men lâu năm, thành thói tật, cha truyền con nối, nhưng xưa nay chỉ quen mỗi thứ rượu táo nhẹ và pha thêm nước mà nay bỗng đâu bị bắt uống li bì một thứ rượu mạnh 70 độ.
Sau đêm thức trắng ấy, sang nay tôi thức dậy gầm gầm gừ gừ.
—★—
NTVBTT. Chúng nó chiếm trọn chiếc sân kín đuổi bắt nhau loạn xạ và la hét. Xô đuổi nhau một lúc thôi nhưng tàn bạo: một đứa nhỏ bị xô bắn vào tôi, và tôi hứng lấy nó bằng một phản xạ của người bồng bế. Hai bàn tay chờn vờn của tôi ôm trọn chiếc đầu tròn lởm chởm chỉ có hình ảnh lung linh là đôi mắt, lấm la lấm lét nhìn qua nhìn lại tìm đường tháo chạy. Tôi nghiêng mình nhìn xuống cái mặt gương tâm hồn sang sâu như chiếc hồ. Tôi là con diều hâu vờn lượn tít cung mây, nhưng cảm thấy chóng mặt chao đảo trên mặt nước gương soi. Mồm nó hé mở, tươi như con nghêu.
Chính lúc ấy tôi nhận thấy trên đôi môi uốn lượn những đường nứt nẻ đỏ hoe giữa đùn da khô.
- Cháu đau môi ư?
- Vâng ạ.
- Các bạn cũng như vậy sao?
- Cháu không biết.
- Cháu đi xem xét coi!
Được tự do, nhưng trố mắt lên vì mệnh lệnh dị kỳ của tôi, hắn lỉnh mất vào đám đông, như con cá được thả vào hồ. Nhưng một phút sau, hắn trở lại, dẫn theo một Thanh niên giống hệt nó như anh em hẳn. Đứa này thì mồm rõ rang là vết thương, bị loét, và vài đường nứt rỉ luôn cả chất nhờn.
Ngay tối hôm ấy, tôi mua ở hiệu thuốc làng Arys một lọ dầu hạnh nhân hòa với bột ca cao. Ăn tối xong, gian nhà ăn to lớn biến thành một trường hành lễ lạ thường và dễ xúc động. Đám trẻ nối đuôi nhau đi ngang trước mặt tôi, và tôi làm lễ bôi dầu cho chúng nó… Mỗi đứa dừng bước và đưa môi ra. Bàn tay trái của tôi đưa lên, hai ngón cái và trỏ chụm lại, trong một cử chỉ chúc phúc, hoàng thượng. Thoáng chốc, bàn tay trái của tôi không buồn nhúc nhích nữa, cái bàn tay Thiên tài, cái bàn tay Giáo chủ, cái bàn tay được Ủy Thác những chân lý bí nhiệm: chính chúng nó tìm tới bàn tay tôi, đón nhận một chút dầu thánh, như phép thánh đêm, như những tín đồ hôn bức tượng màu nhiệm của vị thần hộ mệnh. Và cũng vẫn không thiếu – ít thôi! Vừa chừng để cho thứ gì cũng có – dăm ba kẻ ngoại đạo hất đầu lui hoặc ngoảnh đi chỗ khác trong một cử chỉ khước từ.
Vấn đề đèo bong thật là rối rắm, nó bắt con người nào sở hữu và làm chủ thì phải phục dịch và tự quên mình!
—★—
NTVBTT. Tôi có ý nghĩ rằng phòng tắm búp sen có thể là một cơ hội đặc cách để tạo nên cái không khí đậm đặc, là một cái gì đối với tôi bao giờ cũng như thể là một đối cực bổ trợ cho sự đèo bòng. Đây là một cái phòng lớn rộng chừng mười hai thước, dài hai mươi thước, ở phía trước có phòng thay quần áo. Nền lát đá có đào rãnh thoát nước, trần nhà chĩa xuống một dàn gồm sáu chục vòi, nước bắn xuống được điều khiển từ phòng thay quần áo và được chảy từ một bể năm nghìn lít có gắn máy nước nóng. Một bộ phận hòa nước cho phép dùng nước lạnh rồi tới nước nóng, hoặc pha chế cả hai thứ cùng một lúc.
Đám trẻ được đưa đến phòng tắm theo từng đạo. Để tiết kiệm nước nóng, kể từ nay chúng nó đi cùng một loạt. Trong tinh thần đàn ông với nhau, một sĩ quan hoặc hạ sĩ quan cùng đi tắm chung. Từ nay trở đi chỉ một mình tôi đi với chúng nó.
Vì bị thay bằng củi, phải đốt suốt đêm thì nước mới lên tới 40 độ. Tôi phải xuống năm lần đun củi cho máy nước nóng, ám ảnh theo kỷ niệm về Nestor bị chết ngạt trong buồng đun nước của trường Saint – Christophe, cái chết này cứ chập chờ suốt đêm rực lửa này. Theo quy định, đúng tám giờ, trước lúc điểm tâm, bọn trẻ được cho vào phòng tắm. Tôi nằm mình trần dưới vòi nước nóng, ngột thở và đã hoa mắt lên thì âm vang các giọng nói trong trẻo hòa với tiếng lạch bạch của chân trần trên nền đá đã vang dội ca thang gác. Tiếng ầm ĩ sung sướng, các thân hình chen lấn nhau và tiếng cười òa dưới tràng mưa bụi ồ ạt từ các vòi, hơi nước nóng cuồn cuộn làm xóa mờ mọi thứ trong ánh đục nhờ.
Các thân hình tan biến đi rồi bỗng hiện ra lại, như giấc mơ vụt biến, rồi lại tan nhòa. Cả bầy trẻ sôi sục lên trong chiếc nồi khổng lồ trước khi bị ăn thịt, nhưng tôi cũng đắm đuối du mình vào đó, và cũng chín người theo chúng nó. Lắm lần trở đi trở lại, tôi lại bị giẫm lên, bị nghiến vì sức nặng của bao nhiêu thân hình sũng nước nhào lên tôi, tôi tìm thấy lại một điều quen biết cũ kỹ mà tôi quên bẵng từ bao năm nay, chính xác là từ buổi khai chiến, - sự đè nặng thần thánh -. Nhưng đây là sự đè nặng được nấu ở trong nồi kín, và tự khắc kèm theo một sự thay đổi tín hiệu: không còn phải là sự đè nặng du tôi xuống vực sâu khắc khoải, đây là một sự nâng mình lên rạng rỡ trên những tảng mây trắng tinh cuồn cuộn, cảm giác này lẽ ra chỉ tạo được một nguồn hứng cảm nhạt nhẽo, phần nào có tính cách ước lệ mà thôi, nếu như không có trái tim tôi đập bùng bùng âm thầm mà dữ dội và mạn sườn, cái tiếng trống bi thương đang đánh nhịp cho vinh hiển của tôi lên tới tột đỉnh. Tôi tưởng tới sự tái sinh của nhục thể được tôn giáo đưa ra hứa hẹn, nhưng đây là loại nhục thể đã biến hình, ở cao độ cuối cùng của sức tươi trẻ. Và tôi dang rộng lớp da nâu bẩn của thằng người lớn, tôi chìa cái bản mặt đen đúa nhăn nheo ra dưới vòi nước nóng, tôi úp cái mặt đen mòn của tôi vào chiếc hoa bộ trắng và dâng nó cho những chùm mơn mởn thịt tươi để cho nó bớt vẻ xấu xí!
—★—
NTVBTT. Bởi lẽ ban đêm bắt đầu lạnh, và vì thiếu than không thể chạy máy sưởi chính, đành phải bỏ các buồng ngủ nhỏ tám giường, và lấy đại sảnh hiệp sĩ làm phòng ngủ chung, có lò sưởi bằng gang. Bọn trẻ reo mừng đón tin thay đổi ấy mà chờ được thể la hét thoải mái hơn. Về phần tôi, tôi thấy có cơ hội cọ xát nỗi cơ đơn ngay ngáy và khắc khoải của mình vào cả cái trường bãi cọng thong này vốn ăm ắp những tiếng thở than, những cơn mộng mị, những kinh hoàng và buông thả.
Đám trẻ tự động kê bao nhiêu chiếc giường nhỏ sát lại với nhau, do đó tạo ra thành một sàn nhà lửng, một lòng đường trắng bọc nệm mà tôi khoái chị dao chân trần khắp ngả. Tóm lại đó là một trường ngủ hơn là một buồng ngủ theo nghĩa cổ truyền của từ ngữ.
—★—
Trường ngủ thành công to. Cuộc đại náo mà chúng nó trông đợi dần dà nở rộ. Tuyệt đẹp! Một cuộc phóng ngựa như điên dọc ngang trên bãi bình nguyên bao la nhún nhảy được lát bằng những ô giường trắng. Các miếng mền đắp chân và gối cùng quay tít đốn rụng từng nhúm chiến sĩ lăn đùng ra vừa rú lên khoái trá, những cuộc đuổi bắt rừng rú kết thúc dưới sàn giường, những pha tấn công hung hãn một tòa pháo đài mềm nhũn làm bằng một mớ nệm chồng chất, và mọi thứ ấy trong một bầu khí sền sệt của lồng kính, đặc quánh hơi người, sau những lớp màn dày bít kín các cửa sổ.
Phần tôi, tôi theo dõi mọi cuộc thao diễn, rút người lại trong một góc làm thế nào cho chúng nó quên bẵng có tôi. Tôi biết rằng bọn trẻ suốt ngày đào hố chống xe tăng và đã kiệt lực. Có mấy đứa chưa chi đã ngủ quên ngay nơi chúng trốn núp. Cao trào bắt đầu đi xuống khi tôi kết thúc liên hoan tắt phụt một lúc bảy mươi lăm ngọn đèn chiếu trong phòng. Lập tức bảy mươi lăm ngọn đèn chong tạo ra bầu không khí xanh lơ hấp háy thông thường của buồng ngủ, dễ làm tê liệt hoạt động còn hơn là bong đêm. Huyên náo nơi rụng rất nhanh, dù vẫn còn có dăm đứa say máu tiếp tục chiến đấu đoạn hậu. Lúc bấy giờ tôi cảm thấy mi mắt trĩu nặng. Tôi vốn là kẻ sống về đêm, kẻ mất ngủ, kẻ đi đêm, hẳn nhiên tôi không tiên liệu mình là một trong những kẻ đầu tiên ngủ vùi, ngồi lu thu nơi góc giường, lưng chèn vào góc tường, và có thể đây là điều bất ngờ lớn nhất và lợi nhất trong đêm. Nếu thói thường tôi mất ngủ đến độ này, phải chăng là vì tôi sinh ra để đêm đêm ngủ với bốn trăm đứa trẻ chăng.
Nhưng chắc hẳn có một kẻ nào đó ở trong tôi nghĩ rằng tôi có mặt đây không phải để ngủ mà thôi, cho nên bỗng đâu tôi choàng dậy giữa đêm và, cần nói rõ hơn, tỉnh như sáo. Bao nhiêu tấm thân dọc ngang ngược xuôi la liệt trên cái sàn màu sang trăng to tướng trông lạ mắt hết sức. Có những nhóm túm tụm như thể vì sợ hãi, có những vòng tay ôm anh em, có những dọc dài tưởng chừng như chẳng đơ dưới lằn đạn liên thanh, nhưng những đứa trẻ thê lương nhất là những đứa đơn chiếc, những đứa đã lăn bò vào góc để chết thui thủi, như con thú, hoặc trái lại đã hết hơi không gượng đến với đồng bạn nổi.
Sau trận huyên náo vui sướng đầu đêm, cái quang cảnh tàn sát này nhắc nhở cho tôi một cách tai ác một bộ mặt nào đó của định mệnh tôi, bao giờ cũng đe dọa toi, và đó là sự đảo lộn trầm trọng. Những lời cảnh giác phủ phê của vị chỉ huy trưởng nói với tôi bao giờ cũng gián tiếp và có tính biểu trưng. Bài học tối hôm nay nó hiển nhiên một cách đáng sợ. Bao nhiêu tinh huyết mà tôi đã phanh phui và nung lên thành ngọn lửa ngày mai đây, hay ngay đêm nay, có thể thay đổi ký hiệu và cháy lên bằng một ngọn lửa càng khủng khiếp hơn nếu tôi khơi chúng dậy lừng hơn.
Nhưng những linh cảm ấy gây cho tôi nỗi buồn nghi ngút cao vời đến nỗi nó dễ dàng bắt gặp nỗi vui trầm trọng mà tôi cảm nhận ra khi cúi nhìn những khuôn mặt đang ngủ. Tôi đi từ đứa này sang đứa kia, lâng lâng trìu mến và lướt nhẹ trên trường ngủ; tôi ghi nhận dáng riêng biệt của từng đứa, thỉnh thoảng lật mặt để xem mặt, như thể lật hòn cuội trên bãi cát để khám phá cái mặt ướt và ẩn giấu. Bước đi xa hơn, tôi nhấc cả khối hai đứa sinh đôi đang quấn lấy nhau, đầu chúng nó rã nhẹ hư hử trên vai tôi. Lũ bê to xác rìn rịn và ẻo lả của tôi ấy, tôi không quên cái chất lượng đặc biệt của trọng lượng chết của chúng nó đâu! Đôi bàn tay, đôi cánh tay, đôi hông tôi, mỗi cơ bắp của tôi đã biết được một lần đích đáng cái trọng lực riêng biệt ấy không so sánh được với một cái gì khác…
—★—
NTVBTT. Về sau khi suy lại về những điều mách bảo của cái đêm đáng ghi nhớ ấy, tôi nhận thấy rằng những tư thế đủ loại của đám trẻ trong giấc ngủ có thể đưa về ba loại lớn.
Trước tiên là thế nằm ngửa khiến đứa bé như một cái tượng nằm nhỏ, ngoan, mặt hướng lên trời, gợi hình ảnh cái chết hơn là sự nghỉ ngơi.
Nghịch lại với thể nằm ngửa là thế nằm nghiêng, hai gối co lên bụng, toàn thân thu lại như hình cái trứng. Đó là vị thế của bào thai, thường bắt gặp hơn cả trong ba thế, và do đó nhắc nhở thời gian trước khi sinh. Trái ngược với hai vị thế ấy vốn nhại lại cái chết hoặc cái trước khi sống, thì tư thế nằm sấp là tư thế duy nhất dành toàn vẹn cho cái hiện tại trần thế. Chỉ có tư thế này mới gắn tầm quan trọng – mà ở đây quan trọng hàng đầu – cho cái nền của người ngủ nằm. Cái nền này – mà nền lý tưởng là mặt đất dao động – người ngủ nằm đè lên đó vừa để chiếm lĩnh nó vừa nhờ nó bảo bọc mình. Đó là vị thế của người yêu ở đời bón xới đất đai bằng hạt giống của nhục thể mình, và người ta cũng đem cái vị thế ấy dạy cho các tân binh để tránh đạn và tránh mảnh pháo. Trong giấc ngủ nằm sấp, cái đầu kê nghiêng, áp má này hay má kia, hoặc đè tai này hay tai kia, như thể bắt mạch mặt đất. Sau cùng tag hi nhận giùm cho ông Blattchen rằng tư thế này hình như thích hợp hơn cả cho các sọ dài nghỉ ngơi, và ta cũng có thể tự hỏi biết đâu thói quen đặt trẻ sơ sinh nằm sấp để cho đầu áp thái dương – biết rằng xương sọ của trẻ là dễ uốn nắn – lại chẳng góp phần kiến tạo những chiếc sọ bầu dục.
—★—
NTVBTTHôm qua, tôi nhìn con Râu Xanh giũ bỏ yên cương, chỉ có chiếc dây buộc vào chiếc khuyên trên tường. Giũ sạch các bộ sậu, con vật thong dong, đầu cúi, tai so le, lưng oằn, nó buông thả, rũ người, tóp rọp, mệt mỏi. Nhưng chỉ cần cho nó miếng da đầu, da mõm, cái yên trên lưng là nó thóp người lại, phì phò, chảy lảy, đầu ngẩng, mắt thẳng và tai dựng… Tôi cũng vậy, ỉu xìu, lờ quờ, lướng vướng thân xác, lướng vướng sức lực, đôi chân trống trải, đôi cánh tay thừa thãi, tôi chỉ là tôi thực sự, lên gân, phách lối là khi nào đèo thêm một đứa bé, hai chân nó kẹo tôi, thân nó ngồi lên tôi, tay nó bá cổ tôi, tiếng cười của nó làm rạng tôi.
—★—
NTVBTT. Trái ới đôi mông của người lớn là hai bị thịt chết, là trữ lượng mỡ, ủ rũ như bướu lạc đà, đứa bé có đôi mông sống nóng, lật bật, luôn luôn tỉnh thức, có khi ốm o tóp rọp, nhưng sau đó thì tươi vui yêu đời, diễn cảm như mặt người vậy.
—★—
NTVBTT. Chất mật tiết ra từ phía sâu trong lỗ tai chúng nó, cũng vàng óng như mật của ong, nếm có vị đắng nguyên chất làm cho một kẻ nào khác sẽ lấy làm gớm ghiếc chứ đối với tôi thì không.