Phòng khách nhà Joseph im ắng. Kể từ lúc Emma xuất hiện trong phòng, không ai nói gì cả, và gần như thể không ai trong họ dám làm vậy, bởi vì khi họ làm thế, mọi cửa cổng sẽ mở toang. David lo lắng nhìn vợ mình và cô nhìn lại, nét mặt trống rỗng.
Natasha thấy vui vì Emma đã về nhà. Nó không thể không cảm thấy rất mừng là Emma đã nghe được ít nhất là phần nào lời thú nhận của David, nhưng nó vẫn chưa kết thúc với ba nó đâu.
Nó thoát khỏi vòng tay của dì Emma nhưng vẫn ở gần dì ấy. David vẫn chỉ đăm đăm nhìn Emma, rõ ràng đang tìm cách đoán xem cô nghĩ gì.
“Tôi có thêm câu hỏi cho ông đây, thưa Ba,” Natasha nói - cố gắng thể hiện sự ghê tởm hết mức trong cái từ ấy.
“Tại sao ông không mang tôi trở về khi ông có cơ hội?”
Người David như cứng đờ. Hai mắt anh ta không di chuyển, hai tay buông thõng bên sườn. Anh ta như một bức tượng. Thứ âm thanh duy nhất là tiếng tích tắc khe khẽ của chiếc đồng hồ treo tường to tướng trong sảnh phía ngoài. Natasha chờ đợi, nửa mong Emma xen lời và nói với nó rằng nó thật ngớ ngẩn. Nhưng dì ấy không làm vậy.
Cuối cùng David lên tiếng.
“Ba chưa hề có cơ hội đón con về. Sao con lại nghĩ thế?”
Natasha cảm thấy cơn giận của nó lại bùng lên. Ông ta thật đáng khinh bỉ. “Họ đã bật băng cho tôi, David. Ông biết đấy - là cuộn băng trong đó họ nói ông có thể đón tôi về nếu ông làm gì đó cho họ phải không? Nhớ chứ? Và ông đã nói, “Không”.”
Nó sẽ không bao giờ quên cái khoảnh khắc khi Rory bật cuộn băng cho nó nghe. Gã đã nổi điên vì David từ chối làm theo kế hoạch của chúng. “Hắn không hề muốn có mày,” Rory thì thào, đi đi lại lại trong phòng, quanh người nó, bật đi bật lại cuộn băng - như thể đó là lỗi của nó vậy. “Mày sẽ phá vỡ gia đình nhỏ bé hạnh phúc của hắn - cho nên hắn nói chúng tao có thể giữ mày lại.” Rồi Rory đập vào gáy nó. “Vô dụng, mày ấy. Đồ vô dụng chết tiệt,” gã nói.
“Lạy Chúa, Natasha - không phải như thế đâu.” David năn nỉ với nó, nhưng nó cảm thấy ghê tởm. Làm sao ông ta lại có thể nghĩ việc này sẽ ổn thỏa chứ?
“Vậy thì như thế nào,” nó hỏi, “Khi được đề nghị nhận lại con của ông sau bốn năm? Cảm giác thế nào khi nói, “Không, cảm ơn các anh”?”
Emma đưa tay tìm tay nó lần nữa và Natasha nắm lấy, cố gắng không nhớ đến những gì xảy ra tiếp theo.
“Ba không hề có cách gì biết được rằng bọn họ thật sự giữ con. Không có thời gian cho bọn họ chứng minh.”
“Họ đã gửi cho ông một tấm ảnh - ông còn muốn gì hơn nữa?”
Và sau khi có tấm ảnh đó, Natasha lại một lần nữa trở thành thứ của nợ. Sẽ sao nếu David mang ảnh tới cho cảnh sát? Hành xử như bất kỳ ông bố bình thường nào khác chăng? Tấm ảnh có thể được công bố - người ta đã có thể nhận ra nó trên phố, hoặc bởi một nhân viên công tác xã hội đến ngôi nhà đó - còn thường xuyên hơn mức Rory muốn. Cho nên nó phải ẩn kín - và Rory đã tống nó vào Hầm vì gã có thể làm vậy - vì kế hoạch đã thất bại và gã không còn ai khác để trút giận.
David vẫn cố gắng biện bạch. Giọng anh ta nghe yếu ớt, rên rỉ. Anh ta hẳn cũng sẽ gục ngã, nếu anh ta được nuôi dạy giống như nó.
“Rất có thể đó là một đứa trẻ trông hơi giống con. Ba không biết. Nếu ba biết đó là con thì mọi việc đã khác.”
“Họ bảo ông gọi một cuộc. Chỉ vậy thôi. Một cuộc gọi ngắn ngủi chết tiệt khi có kẻ vẫn cứ khoe khoang với thế giới về nơi cất giấu tiền của mình trong hầm của ông định làm sáng tỏ tất cả. Tôi không đáng để mạo hiểm sao?”
Nó thực sự không muốn nghe những lời dối trá của ông ta nữa. Hãy nhớ nó đã từng thắc mắc, dù chỉ trong một thời gian ngắn, rằng liệu mọi việc nó được nghe kể có phải chỉ là lời dối trá - liệu Rory và Finn đã giả mạo cuộn băng, hay có khi nó cảm thấy hạnh phúc ở đây. Ôi một lựa chọn, thậm chí nếu nó có được một lần, sống ở đây, với David, hay quay trở lại và nhận hình phạt của nó.
Mắt Natasha mọng lên. Đúng là sự lựa chọn.
Mắt Emma hút về phía Natasha. Thật kinh khủng khi con bé phải nghe điều này, biết rằng chính cha đẻ mình sẵn sàng khiến nó phải chịu khổ - kể cả chỉ trong một vài giờ - nhằm giải quyết các vấn đề của bản thân. Chắc cô sẽ thà chết còn hơn cô làm gì đó kiểu như vậy với Ollie. Cô thấy không còn lời nào nữa.
David có vẻ lo lắng về phản ứng của Emma hơn là của con gái mình.
“Đó là một sự sai lầm, Emma.”
Hãy giải thích điều đó với con gái anh, ý nghĩ ấy bùng lên trong đầu cô. Nói với Tasha ấy - chứ không phải tôi. Nhưng cô biết anh ta sẽ không làm vậy. Anh ta muốn Emma đứng về phía mình, ủng hộ mình, hiểu mình như cô vẫn luôn vậy.
“Tại sao anh không cố gắng liên lạc với đám người đó - làm bất kỳ việc gì chúng muốn để anh có thể đón Tasha về? Hay báo cho cảnh sát biết toàn bộ câu chuyện đáng tiếc?”
Dĩ nhiên, cô đã biết câu trả lời. Anh ta không có gan. Anh ta bận tâm về những gì sẽ xảy đến với mình nếu anh ta tới gặp cảnh sát hơn là lo đến những gì xảy ra cho con gái mình. Anh ta hy vọng rằng, bằng cách nào đó, mọi việc sẽ ổn thỏa mà anh ta không phải làm gì cả.
Ký ức về những giờ họ dành ra cùng nhau nói chuyện về việc ra đi của Caroline và Natasha vẽ lên những bức tranh sinh động trong đầu cô, và cô nhận ra rằng David thấy ứng phó với cái chết của Caroline rất dễ dàng. Việc đó luôn là một phần của cuộc trò chuyện, nhưng chính việc để lạc mất Tasha mới khiến anh ta khổ sở nhất. Liệu đó là vì đau khổ, tội lỗi, hay thực tế có thể là sợ hãi? Sợ hãi rằng đến một lúc nào đó trong tương lai - ở một thời điểm anh ta không thể kiểm soát được - nó sẽ quay trở lại và cắn xé anh ta chăng? Tasha và mọi chuyện đã xảy ra với con bé là một vấn đề sẽ không bao giờ phai nhạt, cho dù anh ta có phớt lờ tất cả, bởi vì nó sẽ luôn ám ảnh ý thức của anh ta. Và rồi hai năm trước, nó đã thực sự quay lại - và anh ta chẳng làm gì cả.
David lại đang lùa những ngón tay qua mái tóc, và một hành động cô từng thấy là rất đáng yêu bỗng đột nhiên khiến cô vô cùng khó chịu.
“Anh chưa hề liên lạc được với bọn họ,” anh ta nói. “Họ luôn liên hệ với anh. Anh đã thử mọi cách. Anh nghĩ khi mọi chuyện lắng xuống sau vụ tai nạn và cảnh sát thôi tìm gặp anh, bạn bè, gia đình chúng ta, tất cả sẽ đâu vào đấy và anh sẽ đón Tasha về, nhưng ba tuần sau thì vị khách hàng lấy số kim cương của ông ta đi. Ông ta có người mua.”
“Và anh không làm gì?” Emma có thể nghe thấy cả sự phẫn nộ trong giọng nói của mình.
“Anh có thể làm được gì chứ?” David hỏi, nhìn đầy vẻ ngơ ngác thật sự.
“Anh có thể báo cho cảnh sát.”
“Sao cơ, báo cho họ những gì anh đã làm ư?”
Emma không sao tin nổi cái vẻ khiếp hãi trên gương mặt David, cứ như thể đây là một đề xuất hoàn toàn ngu xuẩn vậy.
“Đúng - dĩ nhiên anh nên làm vậy. Và anh có thể có lý do gì để không báo với cảnh sát khi anh có được cơ hội đón Tasha trở lại sau hai năm chứ?”
“Em làm như mọi việc rất rõ ràng trắng đen vậy, nhưng không phải. Bất kỳ ai cũng có thể dựng lên một câu chuyện để nói họ đang giữ Tasha. Và lẽ ra anh đã tới chỗ cảnh sát, nhưng bọn họ nói sẽ làm hại em nếu anh làm vậy, Em. Em có bầu Ollie. Anh không thể để mất gia đình thứ hai được.”
“Vậy là ông vứt bỏ gia đình thứ nhất để bảo vệ gia đình thứ hai của ông phải không?”
Natasha hỏi, cung cách nghe như đó là một quyết định hợp lý vậy.
“Nếu ba đến chỗ cảnh sát ba sẽ phải giải thích những gì đã xảy ra sáu năm trước. Họ sẽ bắt giữ ba - chắc chắn con hiểu chứ?”
Đột nhiên, Emma cảm thấy như thể một luồng gió lạnh buốt tràn qua căn phòng, làn da cô râm ran lạnh và sợ hãi.
“Thế còn Ollie? Việc này cũng là anh phải không, David? Có phải anh để bọn họ bắt con tôi nhằm cứu anh thoát khỏi một việc ngu dại nào đó khác không?”
Cô nghe rõ tiếng Natasha thốt lên, “Không,” nhưng ánh mắt cô vẫn dán chặt vào mặt David. Cô nghĩ cô đọc được câu trả lời trong ánh mắt hốt hoảng của anh ta - nhưng có lẽ cô đã không hề hiểu anh ta tí nào.
Sự im lặng nhất thời tan biến khi điện thoại di động của Natasha reo vang.
David và Emma đi nhanh vào bếp theo sự thúc giục của Natasha. Nó nghĩ tiếng của họ sẽ bị con rệp ở đó bắt được, và họ tiến vào, đóng vai của mình, mặc dù Emma chẳng muốn điều gì hơn là túm lấy cổ David và lắc anh ta cho tới khi anh ta kể cho cô mọi chuyện. Cô khoanh hai tay ôm lấy bụng mình, cố gắng kiểm soát cái cảm giác ghê tởm sâu thẳm trong cô. Liệu David có liên quan gì đến vụ bắt cóc Ollie hay không, nhưng nếu anh ta không làm cho quả bóng này lăn đi từ sáu năm trước, thì sẽ không có chuyện gì xảy ra lúc này.
Cô quăng mạnh mấy cái đĩa ở xung quanh và mở vòi nước, như thế những kẻ nghe trộm sẽ biết họ đang ở đó. Cô không sao mở lời nói chuyện với David được.
Natasha theo chân họ vào bếp một phút sau đó.
“David - họ đang trên điện thoại. Họ muốn nói chuyện với ông. Qua loa.”
Natasha đặt điện thoại lên bàn và một giọng nói bị bóp méo vang khắp phòng.
“Viết lại những chi tiết này. Lúc 2 giờ 30 phút sáng ông sẽ lái xe tới Joseph & Son. Bên trong hành lang sau ông sẽ tìm thấy một cái túi vải buộc dây. Cầm cái đó đi theo. Ông vào phòng đợi của tòa nhà chính lối phía sau. Ông biết mật mã. Đến 3 giờ 01 phút sáng ông sẽ nhập dãy số dưới đây vào bàn phím an ninh tại cửa công ty Joseph & Son: 1563974. Như thế ông sẽ tiếp cận được khu hầm. Các khóa hẹn giờ đều đã được xử lý. Hãy chêm cho cửa mở ra. Nếu cửa đóng, sẽ phải khởi động lại hệ thống hẹn giờ và ông sẽ không thể thoát ra đâu.”
David viết lia lịa. Emma cũng ghi chép riêng phần của mình - họ không thể để xảy ra sai sót nào.
“Hãy mở cửa phòng chìa khóa và lấy chìa của hộp 2909. Lấy hết những gì trong hộp cho vào những cái bao ông sẽ tìm thấy trong túi vải, và bỏ lên xe của ông. Ông có chính xác là 58 phút để làm việc này trước khi hệ thống an ninh kiểm tra tự động để phát hiện các cuộc đột nhập. Ông phải ra khỏi tòa nhà để cửa đóng đúng thời điểm đó. Nếu không, cảnh sát sẽ tóm được ông và ông sẽ không bao giờ gặp lại con trai mình nữa. Ông hiểu chứ?”
David ngước lên nhìn Emma và cô gật đầu. Cô có thể nhắc anh ta các chi tiết và họ có thể cùng nhau vượt qua. Đã có thời như vậy.
“Chúng tôi sẽ gọi tới số này lúc 4 giờ 10 phút sáng khi ông trở lại xe. Chúng tôi sẽ cho ông biết ông phải đi giao đồ ở đâu. Nhớ mặc đồ đen - từ đầu đến chân. Sẽ không có đèn sáng trong hầm.”
Emma nhìn chồng mình và nhất thời thấy có sự cảm thông. Ý nghĩ phải đi đến nơi đó một mình, ban đêm, qua những đường phố ở Manchester, trong một tòa nhà đã hiện diện ở đó suốt nhiều năm và chứa chấp những kẻ biết rõ những điều bí mật gì đủ khiến người đàn ông mạnh mẽ nhất cũng phải tái mét.
“Ông hiểu tất cả rồi chứ?”
“Vâng,” David trả lời.
“Còn bà, Emma?” giọng nói hỏi.
“Không. Khi nào tôi được đón con tôi về?”
“Khi công việc xong xuôi. Natasha trở lại chỗ chúng tôi và đứa bé về lại với bà. Chúng tôi sẽ cho các người biết có thể tìm nó ở đâu một khi con bé kia trở lại với chúng tôi. Thằng bé sẽ an toàn.”
Emma đưa ánh mắt kinh hãi nhìn Tasha. Nó luôn nói nó sẽ phải quay về, nhưng Emma chưa bao giờ nghĩ sẽ thật sự là như thế.
Gã đàn ông lại nói.
“Bà có nghe không, Emma?”
“Vâng,” cô trả lời rất khẽ, vẫn đăm đăm nhìn khuôn mặt tái nhợt của Natasha.
“Tốt lắm - bởi vì David không phải người làm công việc này. Chính là bà. Bà là người sẽ đi vào hầm - nếu bà muốn đón con trai mình về.”
Đường dây tắt phụt.