Đám Cưới Kỳ Phát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

BA VUÔNG BẨY TRÒN

Tin Kỳ Phát lấy vợ do mấy bài đăng trên báo hàng ngày của tôi làm cho dư luận hết sức chú ý. Thực vậy, cái tên Kỳ Phát thì ai còn không biết. Không nhiều thì ít, người ta còn nhớ đến những vụ án mạng, trộm cướp mà chàng đã khám phá ra được bằng cái tài trinh thám có một không hai ở nước ta. Và tự nhiên, người ta đoán ngay rằng đám cưới Kỳ Phát thế nào cũng phải có nhiều sự lạ lùng và bí mật cả từ cách đón dâu, đãi tiệc, làm giá thú, vv…

Trái hẳn với mọi lần khác, việc này, Kỳ Phát muốn tôi làm hết cách để “quảng cáo” cho đám cưới, vì theo ý anh thì như vậy, anh sệ có thể nhân cơ hội này mà tìm ra được thủ phạm hoặc những đồng phạm vụ đầu độc Ngọc.

Nhưng việc xẩy ra đột ngột quá làm cho chính Kỳ Phát cũng không ngờ tới được. Buổi trưa chúng tôi còn đương bàn nhau trù tính đặt một tiệc trà đãi các bạn quen biết trong cái “dịp vui mừng” này thì có thư của Thanh Ngọc cho người đưa đến. Cầm chiếc phong bì, Kỳ Phát lưỡng lự chưa muốn mở ra đọc, lộ vẻ băn khoăn lo lắng vô cùng. Tôi cũng sợ hãi hỏi:

- Anh đoán có việc chẳng lành xẩy ra chăng?

Kỳ Phát gật đầu:

- Không hiểu sao tôi như có linh tính sắp có nhiều việc quan hệ xẩy đến. Tôi lo rằng có việc án mạng…

Tôi mỉm cười vì thấy Kỳ Phát lúc này không còn điềm tĩnh và sáng láng trong công việc nữa. Nếu thực xẩy ra vụ án mạng nào tại nhà Thanh Ngọc thì dáng điệu của tên cầm thư phải bối rối, hoảng hốt chứ đâu lại bình thản như thế kia?

Và tôi đoán quả không sai. Lúc Kỳ Phát đọc xong thư rồi, chàng mới thở mạnh mà bảo tôi rằng:

- May quá, không xẩy ra việc gì quan hệ lắm.

Rồi chàng quay lại bảo tên người nhà:

- Anh cứ về thưa với cô rằng: xem ông Hai Lịch từ nay đến chiều có lên cơn nữa không? Nếu yên đi thì thôi, bằng không thì cho đưa lại bệnh viện bác sĩ Hùng. Nếu yên mà đến nửa đêm, ông Hai lên cơn dữ dội thì cứ lại gọi ông Hùng, ông ấy sẽ lại ngay. Tôi không cần phải viết thư nữa, vì chiều nay, tôi đi chút việc rồi sáng mai sẽ lên sớm. Anh nói thêm để cô biết rằng bác sĩ Hùng vốn là bạn thân của tôi, tôi sẽ dặn trước và khi xẩy ra việc gì cần kíp, ông ấy sẽ lại ngay!

Tên người nhà về rồi, Kỳ Phát mới đưa bức thư của Ngọc cho tôi xem thì quả không có việc gì quan hệ. Ngọc chỉ báo tin cho Kỳ Phát biết rằng ông Hai Lịch từ sáng đến giờ đã lên hai cơn điên dữ dội, khác hẳn ngày thường. Ngọc hỏi xem nên xử trí làm sao vì Ngọc lưỡng lự quá không biết có nên đưa ông Hai đi bệnh viện không, vì hiện lúc viết thư, ông Hai đã lại tỉnh táo như thường, không sao cả!

Tôi gấp thư lại, một lát, hỏi Kỳ Phát:

- Tôi chắc anh đã có một manh mối gì rồi nên mới lo rằng nhà Thanh Ngọc có xẩy ra án mạng!

Kỳ Phát gật đầu:

- Anh đoán đúng. Bây giờ, tôi đã biết sơ sơ rằng đây là một việc thù hằn. Kẻ thù đã làm cho Hai Lịch phát điên cũng chính là người đã đầu độc Thanh Ngọc. Nhưng tôi vẫn chưa tìm ra thủ phạm là ai vì tôi vẫn chưa hiểu tại sao mà hai người lại có một kẻ thù chung như vậy. Một điểm đáng ngờ là tại sao bà mẹ Ngọc lại cứ muốn cho nàng lấy chồng ngay!

Ngừng một lát, Kỳ Phát tiếp:

- Tôi ngờ sẽ xẩy ra án mạng một phần là vì tôi nhận thấy độ này Hai Lịch lên cơn dữ dội gấp bội ngày thường. Và cứ như chỗ tôi đã ứng khảo về bệnh điên thì phàm giả một người loạn óc thường mất trí mà vẫn ngoan ngoãn hiền lành, đến lúc nổi cơn dữ dội, tức là lúc sắp chết vậy. Cái chết của Hai Lịch, hiện tôi đương đợi. Tôi cũng không mong tìm cách cứu hắn nữa vì bệnh điên đã lâu năm như vậy, tuần tự đưa người ta vào cõi chết chẳng khác gì bệnh lao, có tài trời cũng không làm sao mà chữa được! Riêng tôi chỉ mong một điều là nhờ ở cái chết của Hai Lịch, nhờ ở cái phút tỉnh táo cuối cùng của hắn, may ra tôi biết thêm được một điều gì cần thiết trong vụ này không?

Tôi gật đầu nói:

- Không chừng lời anh nói sẽ đúng vì những người ốm nặng, trước lúc thở hơi cuối cùng thường vẫn có mấy phút tỉnh táo, tưởng chừng như khỏe mạnh hẳn!

Nhưng chúng tôi đoán chỉ đúng có một phần.

Từ buổi trưa cho đến chiều, đề phòng những sự bất trắc có thể xẩy ra, chúng tôi ai có việc gì đi đâu đều chia nhau mà đi để cho lúc nào ở nhà cũng có người túc trực. Khoảng bảy giờ tối, Kỳ Phát cẩn thận pha hai cốc cà phê đặc sau khi chúng tôi đi ăn cơm về. Chàng vừa khuấy đường vừa cười mà bảo tôi rằng:

- Hôm nay tôi pha đặc hơn ngày thường một chút là có ý muốn phòng lúc nửa đêm có động tình gì, chứng ta ra đi không sợ ngái ngủ nữa!

Sự thực Kỳ Phát nói đùa như vậy mà thôi, chứ anh cũng như tôi, cả hai muốn uống chè tầu hay cà phê đặc đến đâu, lúc cần ngủ, chúng tôi vẫn có thể ngủ được như thường. Được như thế, chính là nhờ Kỳ Phát đã truyền thụ cho tôi một phương pháp thức đêm. Thuyết của anh là: “Muốn tập thức, người ta cần phải tập ngủ.” Câu này, thoạt nghe tưởng như trái ngược, song nghĩ kỹ và nhất là đem thực hành thì thấy rất đúng. Kỳ Phát giảng cho tôi nghe, nói rằng: “Muốn cho khỏi buồn ngủ, trí não ta phải giữ cho tỉnh táo. Đó chính là nhờ ở mãnh lực ý chí. Những người nằm cứ mơ mơ mòng mòng, muốn ngủ không ngủ được mà thức tỉnh hẳn hoi cũng không ra tỉnh hẳn, chính bởi ý chí suy nhược. Tóm lại, để tập cho muốn thức được thức, muốn ngủ được ngủ, cần phải tập cho ý chí mạnh mẽ.” Nhưng trong hai điều muốn thức và muốn ngủ – lẽ tất nhiên tập ngủ vẫn dễ dàng hơn. Vì thế cho nên trước khi muốn tập thức hãy tập “muốn ngủ lúc nào thì ngủ được lúc ấy ngay” đã. Sau đó, muốn tập thức cũng không khó khăn gì. Tôi đã theo lời Kỳ Phát mà tập… ngủ. Nhưng tôi thấy rằng cũng chẳng quá dễ dàng như Kỳ Phát nói. Có nhiều đêm nằm xuống tôi cố ngủ mà không thể nào ngủ được vì trí óc cứ nghĩ lan man, hết chuyện này qua chuyện khác. Cầu cứu Kỳ Phát, chàng bảo: “Những lúc ấy có một phương pháp thần diệu để ngủ đi là… nhất định thức! Anh đương nghĩ lan man, chốc lại nghĩ đến việc cố ngủ thì bây giờ hãy bỏ cái ý muốn ngủ đi, anh hãy nhất định thức và nghĩ vào mỗi một việc thôi. Chẳng hạn như anh nghĩ vào cái cốt truyện anh sắp viết, hoặc anh tính toán cách đối phó với một người bạn mà anh cần phải dò xét họ hoặc anh cố dịch một câu thơ Tây cho thật hay… Trong lúc nhất định thức để cố nghĩ như vậy, trí não anh sẽ bị mỏi mệt và nhờ đó anh sẽ ngủ đi lúc nào không biết!” Phương pháp tập thức và tập ngủ của Kỳ Phát rất là thần diệu, nhờ công phu luyện tập ít lâu, tôi đã theo gần được bằng Kỳ Phát, nghĩa là dù trong lúc tâm thần bối rối đến đâu hoặc chung quanh mình người ta làm huyên náo hết sức, tôi muốn ngủ cũng được. Trái lại, khi muốn thức, tôi có thể thức mấy đêm trắng liền không hề thấy nhọc mệt chút nào…

Đêm hôm đó, chúng tôi đã ngủ rất ngon giấc.

Đó chỉ là vì sau khi đợi lúc đồng hồ điểm chín giờ, Kỳ Phát nhẩy lên giường mà bảo tôi rằng:

- Thôi, anh em ta đi ngủ. Chẳng phải vạ mà thức đợi. Chúng ta hãy ngủ đi để lấy sức vì biết đâu, đêm mai, đêm kia chúng ta sẽ cần phải thức rất nhiều!

Chúng tôi đã ngủ một mạch đến sáng.

Có lẽ chúng tôi còn ngủ mê mệt nữa nếu lúc ấy bên ngoài không có tiếng đập cửa rất cần kíp. Kỳ Phát và tôi cùng choàng dậy. Khoác vội chiếc áo ngoài, tôi chạy ra mở cửa vì trong bụng đã đoán biết chắc đây là người nhà Thanh Ngọc đến báo cho biết một chuyện gì quan hệ.

Nhưng khi mở cửa thì không phải người nhà mà chính là Thanh Ngọc.

Mặt nàng tưởng chừng như không còn một hột máu.

Tôi thấy thế cũng thất sắc vì một người con gái gan dạ như Ngọc mà còn sợ hãi quá đến như thế thì tất phải là một sự gì khủng khiếp vô cùng. Kỳ Phát cố làm ra dáng điềm tĩnh, kéo ghế mời Thanh Ngọc ngồi, rồi nói ngay:

- Ngọc hãy ngồi yên đã! Tôi biết là một vụ án mạng rồi… Nhưng cần phải kể đầu đuôi cho tôi nghe rõ ràng thì mới được!

Thấy thế, Ngọc như đỡ sợ, nhìn Kỳ Phát bằng một con mắt kính phục, rồi hỏi rằng:

- Quái, tại sao mà anh biết? Sao anh không cố cứu chú Hai?

Kỳ Phát lắc đầu:

- Ngọc hãy kể đầu đuôi cho tôi nghe… Ấy là tôi chỉ đoán thế thôi và tôi cũng không ngờ rằng sự việc xẩy ra sớm đến thế! Ông Hai Lịch lên cơn rồi mất ngay đêm qua phải không?

Ngọc lắc đầu:

- Sự việc xẩy ra ghê gớm hơn thế nhiều. Anh để em kể đầu đuôi anh nghe… Lúc người nhà về, thuật lại những lời dặn bảo của anh, em cũng được hơi yên dạ. Nhất là thấy chú Hai Lịch yên hẳn cơn đi, chú chỉ ngồi bần thần trước bàn giấy, không nói năng gì cả nên em đoán chắc cơn điên của chứ ấy qua hẳn rồi. Lúc ấy, em cũng ngồi gần chứ ấy bằng đây với kia. Đồng hồ vừa đúng bẩy giờ mười lăm. Em đương xem dở tờ báo đột nhiên bỗng thấy chú Hai gọi em bằng một giọng khác hẳn ngày thường và buồn rầu vô cùng. Chú gọi: “Này, cháu Ngọc! Chú bảo cái này!” Em lo lắng vì tưởng chú Hai lại lên cơn, nhưng không, chú tiếp ngay, lời rất từ tốn dịu dàng: “Không, cháu đừng sợ. Bây giờ chú không điên đâu! Chú tỉnh lắm, cháu ạ! Cháu ngồi lại gần đây, chú bảo!” Em để ý nhìn cặp mắt chứ thấy thực quả không phải là cặp mắt đỏ ngầu của người điên mà chỉ là một cặp mắt hiền từ, đượm buồn thương đau đớn. Em đánh bạo kéo ghế ngồi dịch lại, sau khi tính trước rằng nếu chứ quả thực lên cơn điên định làm dữ cái gì thì em nhẩy hai bước là ra đến sân ngay. Em sẽ đóng sập ngay cửa bên lại, thế là không còn sợ gì nữa.

Kỳ Phát ngắt lời, nói:

- Em cần phải thuật lại thực kỹ lưỡng không thiếu sót một lời nào của ông Hai mới được vì những lời đó quan hệ lắm!

Thanh Ngọc gật đầu:

- Vâng, em còn nhớ cả. Nhưng em chỉ sợ rằng không giúp anh được việc gì… Khi thấy em ngồi gần rồi, chú Hai mới tiếp: “Chú tỉnh lắm, nhưng chú biết mình không sống được mấy ngày nữa đâu… Mà không chừng vài giờ nữa đây, hay đến đêm là chú chết…” Không để cho em nói năng an ủi câu gì, chú Hai tiếp luôn: “Cháu đừng nói gì hết… Chú thương cháu lắm song không biết làm cách nào cứu cháu được… Chú sắp chết đến nơi rồi… Cần phải có một người như ông Kỳ Phát…” Thấy nói đến tên anh em vội vàng nói ngay rằng em vốn quen biết anh và anh thường vẫn săn sóc đến em luôn để cho chú Hai yên lòng. Quả nhiên nghe em nói, chú Hai lộ vẻ vui mừng hết sức, rối rít hỏi chỗ ở của anh rồi cuối cùng, bảo rằng: “Nếu vậy thì không e ngại gì nữa rồi. Và chú chết cũng sẽ được yên tâm… Có ông Kỳ Phát giúp đỡ thì cháu và cả nhà ta không còn phải sợ hãi một điều gì hết. Thôi, bây giờ cháu xuống dưới nhà đi và pha cho chú một tách cà phê nóng. Cháu còn nhớ tính chú vẫn chỉ thích uống mỗi một viên đường thôi đấy chứ? Cháu để nguyên chú viết một cái thư cho ông Kỳ Phát…” Thấy em còn ngần ngại chưa đi, chú Hai giục: “Cháu xuống pha cà phê ngay cho chú đi, chú cần phải uống để cho tỉnh lâu lâu một chút!”

Ngừng lại một lát, Thanh Ngọc tiếp:

- Thấy chú Hai nói một cách minh bạch, khôn ngoan như vậy em tin chắc chú đã tỉnh hẳn, nên theo lời, xuống pha cà phê. Tuy vậy, vẫn chưa hết nghi ngờ, một lát sau em đã lại chạy lên thì thấy quả nhiên chú Hai đang ngồi chăm chỉ viết thư. Em yên lòng xuống dưới nhà, bung tách cà phê lên nhưng chưa lên khỏi hai bậc cầu thang đã thấy chú Hai vụt chạy xuống. Em ngẩn ngơ chưa hiểu ra sao thì chú đã đẩy phăng em chạy ra ngõ, chẳng nói chẳng rằng một câu nào. Sợ hãi, em bỏ tách cà phê xuống, rồi cũng chẳng nghĩ đến sự khoác thêm áo ngoài vào nữa, cứ áo cộc mà chạy theo, sau khi gọi thêm người nhà ra theo giúp sức. Chú Hai chạy nhanh lắm, nhưng chú cũng không hề tỏ ra dáng điệu gì là một người điên cả, cho đến lúc chú tới được chỗ hòm thư, rút vội trong túi ra chiếc phong bì, bỏ vào rồi, mới thong thả đi đến chỗ em và hai tên người nhà vừa đuổi tới. Thấy em quần áo xốc xếch, dáng điệu hốt hoảng, chú Hai tỏ vẻ thương hại, bảo: “Khốn nạn, chú đã làm sao đâu!” Mà quả thực thế, chứ vẫn còn tỉnh lắm, hỏi em lúc nẫy bị đẩy dấn có ngã không, cà phê có đổ và rớt vào quần áo không. Nhưng khi em hỏi tại sao chú lại phải vội vàng bỏ thư đi như thế thì chú chỉ cười mà bảo: “Bỏ sớm lúc nào hay lúc ấy mà!” Cho đến lúc về đến nhà, em đưa cà phê đến, chú ngồi thần ra nghĩ ngợi, rồi lắc đầu. Chú không hề nói gì hết và cũng không chịu uống cà phê rồi cách chừng năm, sáu phút sau mắt chú lại đỏ ngầu lên, cả cười khanh khách! Thế là cơn điên đột nhiên trở lại, có phần dữ dội hơn mọi lần trước nhiều.

Ngừng lại một lát, Ngọc lại kể tiếp:

- Và mỗi giờ sau chú Hai Lịch lại càng lên cơn thêm kịch liệt. Chú xé quần áo, đánh ngã chúi cả mấy tên người nhà dù lúc thường sức chú không bằng phần nửa họ…

Tôi ngắt lời:

- Sao Ngọc không theo lời anh Phát dặn đi tìm bác sĩ?

Ngọc lắc đầu:

- Trước em toan cho người đi mời nhưng sau thấy mẹ em nhất định ngăn cản nói rằng đêm hôm chẳng nên phiền người khác, nhân lại thấy cơn điên của chú Hai yên dần, nên em lại thôi. Sau đó, chú Hai nằm yên, ngủ một giấc, em thấy thế cũng mừng bảo người vực chú vào buồng riêng để chú nằm yên và phải thay nhau ngồi canh ngoài cửa buồng. Nhưng họ vô tình không luôn luôn vào xem, thấy trong buồng không có tiếng động gì thì cứ yên trí là chú Hai vẫn ngủ. Nào ngờ tới gần sáng, em vào buồng thăm chú, mới biết chú Hai bị ám hại từ lâu, không hiểu hung phạm vào từ lúc nào mà thắt cổ chú được bằng một dải lụa trắng…

Kỳ Phát ngắt lời:

- Trên dải lụa ấy có thêu hình bẩy chiếc vòng tròn bằng chỉ tơ mầu đỏ máu?

Thanh Ngọc hốt hoảng đứng phắt dậy ngạc nhiên:

- Vâng, đúng thế! Nhưng tại sao anh biết?

Kỳ Phát không trả lời, chỉ tiếp:

- Và nếu em đem đo thì sẽ thấy dải lụa dài ấy vừa đúng ba vuông!

Thanh Ngọc nghĩ ngợi:

- Em không để ý đến điều ấy nhưng có lẽ cũng đúng vì hình như dài cũng vào khoảng ba vuông lụa. Anh Kỳ Phát, lời anh nói làm em sợ quá. Tại sao lại có bẩy cái hình tròn? Tại sao lại ba vuông? Lạy anh, hãy cắt nghĩa cho em biết với!

Kỳ Phát lúc này như đương suy tính việc gì. Chàng lim dim cặp mắt, miệng se sẽ đọc:

Chết thời chẳng chết cho yên,

Hết đời cũng được ba vuông bẩy tròn!

Chúng tôi đều như cơn mê sực tỉnh. Thôi, thực hợp với câu hát mà ngày thường Hai Lịch vẫn nghêu ngao… Ba vuông bẩy tròn thực quả đúng là ba vuông lụa có thêu hình bẩy vòng tròn!

Không thể ngồi yên được nữa, tôi nắm lấy vai Kỳ Phát, không để cho chàng nghĩ ngợi vẩn vơ nữa, cương quyết bảo:

- Anh Kỳ Phát ạ, tôi xin lấy tư cách là một người bạn thân của anh mà khuyên anh rằng không còn lúc nào bằng lúc này, anh nên nói rõ mọi việc cho Thanh Ngọc nghe. Anh không có quyền để Thanh Ngọc phải sống trong cảnh hãi hùng như thế này thêm nữa. Anh cần phải nói rõ ý nghĩa của câu hát lạ kỳ kia cho chúng tôi được biết…

Không để cho tôi nói hết, Kỳ Phát cũng vùng đứng dậy. Chàng cũng dùng cái dáng điệu trang nghiêm và cương quyết mà bảo tôi rằng:

- Còn tôi thì tôi cũng xin lấy tư cách là một người bạn thân của anh mà nói để anh biết rằng anh thực là một… người ngu! Khốn nạn cái câu bí mật kia, tôi chỉ đoán biết lờ mờ, chứ nếu thực đã biết rõ ràng rồi thì lẽ nào lại để cho Hai Lịch phải chết được? Mà đã chắc câu bí mật chỉ có thế thôi đâu?

Ngừng lại một lát như để nén cơn phẫn uất, Kỳ Phát ngồi xuống rồi dịu lời nói tiếp:

- Nhưng anh nói cũng phải: Thực chẳng nên để Thanh Ngọc sống trong cảnh hãi hùng này thêm nữa. Chúng ta cần phải tính cách giải quyết việc này một cách quyết liệt hơn… dù có phải xẩy ra việc gì cũng vậy!

Quay về phía Thanh Ngọc, Kỳ Phát tiếp:

- Em cần phải tin anh hết sức mới được!

Thanh Ngọc chỉ ứa nước mắt, gật đầu, Kỳ Phát tiếp:

- Tin anh tức là bất cứ anh bảo điều gì cũng phải nghe, không cần suy nghĩ, tính toán gì hết!

Thanh Ngọc lại gật. Kỳ Phát như động lòng thương hại, chàng tiến đến bên cạnh Thanh Ngọc se sẽ nắm lấy tay nàng, nhìn thẳng vào đôi mắt huyền đẫm lệ kia rồi dịu dàng bảo:

- Bây giờ, em đừng có lo ngại gì hết. Em hãy về để chỉ dẫn cho các nhà chuyên trách mở cuộc điều tra về vụ này. Một điều cần nhất là em muốn khai gì thì khai nhưng đừng có nói rằng có anh nhận tra xét việc này từ trước… Một mặt, em liệu lời nói với mẹ em, xin cho anh cưới chạy tang ngay sáng mai, rồi buổi chiều sẽ cất đám chú Hai Lịch. Việc này, anh bạn thân của chúng ta đây sẽ giúp chúng ta mà lo liệu mọi sự. Anh ấy cũng không quên đến ngay tòa báo viết mấy hàng chữ báo tin mừng của chúng ta để đăng ngay vào hai tờ báo Tây xuất bản buổi chiều nay…

Thanh Ngọc không hỏi lại, chỉ nhất nhất vâng lời rồi ra về với một lòng tin không bờ bến. Nàng đã đi khỏi, tôi để ý nhìn Kỳ Phát cúi đầu buồn bã ngồi chống tay lên đùi, chốc chốc lại thở dài mà thương hại. Cố làm cho Phát hết chán nản, có thế thì trí óc chàng mới có sức mà làm việc, tôi đến cạnh, vỗ vai chàng mỉm cười mà bảo:

- Kỳ Phát ạ, việc vừa xẩy ra làm cho tôi suy nghĩ tới một câu ngạn ngữ Tây…

Ngạc nhiên, Kỳ Phát ngẩng lên, hỏi:

- Thế nào, anh nói câu ngạn ngữ gì?

Tôi vẫn điềm nhiên mỉm cười:

- Tôi nghĩ tới câu thường nói: Nhiều khi trong sự không may lại có những điều may! Và may không ngờ thực, Kỳ Phát ạ, vì… mặc dầu Hai Lịch đã chết, mặc dầu đôi mắt huyền kia đã phải bao lần ứa lệ nhưng ngày mai đây, chỉ hai mươi bốn giờ qua, thì Kỳ Phát ạ, anh đã được hưởng một diễm phúc tự nhiên rồi, anh đã hoàn toàn là chồng của Thanh Ngọc đủ cả về mọi phương diện tinh thần và…

Không rõ Kỳ Phát dần dần đứng dậy từ bao giờ. Chỉ biết vừa đúng lúc tôi nói đến đó thì bàn tay chàng vụt nắm lại và đưa thẳng một cứ đấm… thôi sơn vào giữa miệng tôi làm cho tôi đau điếng, hoa mắt, ngã quay. Như một kẻ điên, Kỳ Phát trợn mắt bảo tôi:

- Không những anh ngu mà lại còn khốn nạn nữa. Anh tưởng tôi sung sướng lắm phải không? Anh tưởng rằng vụ này chỉ kết quả đến một đám cưới Kỳ Phát là hết, có phải không? Rồi anh hãy mở mắt ra mà xem? Chỉ nội đêm nay thôi, tôi sẽ cho anh thấy nhiều việc rùng rợn, gớm ghê, chứ đâu có đáng vui mừng như anh vừa nói đó!

Tới đây, Kỳ Phát hậm hực với tay lên tường lấy chiếc mũ chụp mạnh vào đầu, rồi đi ra, khép cánh cửa đánh sầm, không thèm để ý đến cú trái đấm của anh có làm tôi gẫy mất chiếc răng nào không nữa!

Chàng trinh thám trẻ tuổi của chúng ta đã ra đi với một tấm lòng đầy phẫn uất! Nhưng chàng cũng đã quả quyết sẽ chiến đấu cho tới cùng!

Kỳ Phát hỡi, người bạn thân của anh có lẽ ngu thật đấy nhưng chưa đến nỗi khốn nạn đâu! Người bạn ấy tuy đã bị đau ê ẩm, tưởng chừng đến sái quai hàm nhưng trong lòng hắn hết sức vui mừng vì đã biết cho anh một ngọn roi đúng chỗ làm cho anh vùng đứng dậy, đem hết tài trí ra mà phấn đấu, mà chống chọi, chứ không chịu ngồi chán nản thở than như một kẻ tầm thường!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.