CUỘC THẨM VẤN
NHỮNG CHỨNG TÁ
Ngồi trên ô tô ray, Trúc Tâm có hỏi lại tôi một vài chi tiết trong chuyện này mà lúc nẫy Kỳ Phát thuật lại đã sơ lược đi. Còn Kỳ Phát, trong lúc tôi và Trúc Tâm nói chuyện, lơ đãng nhìn ra phía ngoài, hoặc tỉ mẩn nghịch vặn tấm cửa kính lên lên xuống xuống.
Trúc Tâm hỏi lại tôi:
- Thế nghĩa từ lúc xẩy ra vụ án mạng, anh chưa hề gặp mặt An?
Tôi lắc đầu:
- Chưa, đó là một điều lạ vì thường nhật An vẫn dậy sớm đi chơi hoặc ra ngoài bờ sông hoặc thơ thẩn trên núi…
Ngừng lại một lát, tôi tiếp:
- Không chừng mà An ốm. Có thể thế được lắm vì một người sẵn có tinh thần bạc nhược, lại luôn luôn lo âu xúc động thì rất dễ sinh bệnh!
Trúc Tâm lắc đầu:
- Tôi không đồng ý. Trong chuyện này, tôi thấy những cử chỉ và hoạt động của An đáng ngờ lắm! Anh có chắc An thực là một người quá ư chất phác không? Hay lại chỉ là một tên hết sức giảo quyệt rắp mưu đóng vai trò ấy để lừa gạt các anh?
Tôi hỏi lại:
- Anh bảo An định lừa chúng tôi làm gì kia chứ?
Trúc Tâm cười trả lời:
- Nếu tôi biết rõ thì có lẽ hiện giờ chúng ta chẳng cần ra Kiến An làm gì nữa. Nhưng đó cũng chỉ là một ức thuyếtgiả thuyết thôi!
Tôi ngẫm nghĩ một lát, lắc đầu mà bảo Trúc Tâm rằng:
- Không đời nào lại có chuyện ấy được, anh ạ! Nếu anh trông thấy bộ dạng lo âu của An, anh sẽ không bao giờ lại có ý nghi ngờ thế!
Trúc Tâm cười:
- Ấy, chỉ nhờ ở chỗ tôi không được thấy cách đóng trò khéo léo của An, nên tôi mới sáng láng mà xét việc.
Tôi hơi bị chạm lòng tự ái, bảo Trúc Tâm rằng:
- Nếu chỉ có một mình tôi thì bảo còn có thể nhầm, bị người ta lừa gạt được, nhưng anh quên rằng còn có Kỳ Phát nữa hay sao? Mà anh nên chú ý đến chỗ Kỳ Phát đã gặp hai lần, chứ không phải trong chốc lát gì!
Trúc Tâm gật gù nói:
- Vì thế nên tôi mới hồ nghi quá, chẳng còn biết đoán chuyện này ra sao nữa.
Một lát, Trúc Tâm bỗng quay lại hỏi Kỳ Phát rằng:
- Thế nào, việc này anh đã có chút ít manh mối nào chưa?
Kỳ Phát lắc đầu:
- Chưa có gì là chắc chắn cả. Nhưng tôi đã thấy một vài chỗ đáng ngờ.
Hiểu nhầm câu nói của Kỳ Phát, Trúc Tâm quay lại bảo tôi:
- Đó, anh thấy chưa, chính Kỳ Phát cũng phải ngờ vực An.
Kỳ Phát lắc đầu:
- An thì có gì mà đáng ngờ. Hắn chỉ là một kẻ quá ư nhút nhát, lại mê tín hơn đàn bà. Tôi ngờ là ngờ mấy điều trong cái chết của chánh Hợp.
Trúc Tâm hỏi:
- Anh có thể nói cho chúng tôi biết ngay bây giờ được không?
Kỳ Phát lắc đầu:
- Những chỗ ngờ của tôi cần phải tra xét lại đã. Nói ra bây giờ cũng vô ích, chỉ thêm chúng mình cãi lý với nhau mất thời giờ. Tốt hơn hết là chúng ta đợi ra đến Kiến An đã.
Khoảng hơn ba giờ thì chúng tôi đến Hải Phòng. Vừa gặp chuyến ô tô, chúng tôi đi Kiến An ngay và nửa giờ sau chúng tôi đã lững thững đi ở phố chợ Kiến An. Kỳ Phát bảo tôi:
- Thôi, bây giờ anh đi về nhà trọ cất va ly trước đi. Rồi sau đó anh hãy tìm chúng tôi ở chỗ núi Ổi.
Tôi y lời, thuê xe đưa những va ly về nhà trọ. Sau khi dặn bảo chủ nhà sửa soạn chỗ ăn ở, tôi quay ra núi Ổi. Từ xa, tôi đã thấy Kỳ Phát và Trúc Tâm ngồi trên một tảng đá lớn, hai người có vẻ đương tranh luận điều gì kịch liệt lắm. Tôi mừng thầm vì đoán chắc hai người đã khám phá ra được manh mối gì quan trọng… Nhưng khi đến gần, nghe rõ, tôi mới biết Kỳ Phát và Trúc Tâm đương bàn chuyện… thế giới tíu tít cả lên…
Tôi khó chịu nói:
- Theo ý tôi thì không phải chúng ta ra ngồi ở Kiến An này để bàn chuyện năm châu. Anh đã quên rằng chỗ trước mặt chúng ta đây vừa mới xẩy ra một vụ án mạng mà bây giờ có lẽ hãy còn vết máu?
Kỳ Phát cười ngất:
- Đó, anh thấy không, người bạn thân của chúng ta chưa có thể làm nên trò trống gì được cả, trong khi tâm thần lúc nào cũng nóng nẩy. Chẳng biết cụ Khổng hay thầy Mạnh trước kia đã có câu rằng: Trước hết hãy tĩnh lòng, sau đó mới tề gia, trị quốc và bình thiên hạ! Anh khá ngẫm lấy đó và răn lấy đó!
Sợ tôi phát cáu, Trúc Tâm nói qua chuyện khác:
- Thôi, không nói đùa nữa, anh vừa về nhà trọ có nghe thấy tin tức gì mới lạ không?
Tôi lắc đầu:
- Nhưng hình như cuộc thẩm vấn vẫn tiếp tục tiến hành. Sở Mật thám hiện đã cho gọi các người chứng tá để xét hỏi.
Trúc Tâm nghĩ ngợi một lát rồi bảo chúng tôi rằng:
- Ông chánh mật thám ở đây tôi có biết. Hay là chúng ta hãy vào gặp ông ấy, nếu xin phép được dự cuộc thẩm vẩn thì hay biết bao.
Kỳ Phát gật đầu:
- Được thế thì còn gì tốt hơn nữa.
Trúc Tâm nói:
- Và lẽ tất nhiên tôi phải giới thiệu cả anh.
Kỳ Phát nói:
- Đành vậy chứ sao! Có một điều, anh đừng có nói rằng chúng ta ra đây cốt để tra xét vụ án mạng này.
Thấy có danh thiếp của Trúc Tâm đưa, ông chánh lập tức bảo người tùy phái mời vào phòng ngồi đợi. Một lát ông ra, niềm nở bắt tay chào rồi hỏi rằng:
- Chẳng hay có ngọn gió tốt đẹp nào đưa ông đến đây thế?
Trúc Tâm giới thiệu Kỳ Phát và tôi với ông chánh rồi nói rằng:
- Chúng tôi ở mãi Hà Nội náo nhiệt quá nên rủ nhau đi Hải Phòng, sau nhân tiện ra đây ở mấy hôm chơi cho yên tĩnh…
Ông chánh sực nhớ, cười mà bảo chúng tôi rằng:
- Nếu thế thì thực không may cho các ông quá, vì cái tỉnh Kiến An xưa nay vẫn yên tĩnh, độ này chẳng hiểu sao bỗng xẩy ra nhiều chuyện quá.
Kỳ Phát gật đầu nói:
- Chắc ý ông muốn nói đến vụ đào khảo cổ vừa rồi. Nhưng không sao, vì chúng tôi về vấn đề khoa học ấy thì thực là những kẻ “ngoại đạo”, chẳng hiểu biết một tí gì hết!
Ông chánh cười mà bảo chúng tôi:
- Nào có phải chỉ riêng một việc ấy! Mà các ông không biết rõ cũng phải vì tôi đã dặn các phóng viên ở đây trong khi đương mở cuộc điều tra thì đừng có tường thuật gì lớn trên các báo e trở ngại đến công việc của chúng tôi. Bởi thế mà các ông không ngờ rằng một tình nhỏ và yên tĩnh như Kiến An này lại có thể xẩy ra một vụ án mạng khá ly kỳ…
Trúc Tâm làm ra bộ ngạc nhiên, hỏi lại:
- Ông vừa nói một vụ án mạng ly kỳ?
Ông chánh gật đầu:
- Vâng, kể đối với tôi chẳng giấu gì các ông, vụ án mạng ấy, hiện tôi chưa hề tìm được ra manh mối gì cả, và chỉ lo rằng nếu không tìm ra thủ phạm thì thực rầy rà…
Trở lại tươi cười, ông chánh nói tiếp:
- Nhưng may thay, run rủi thế nào lại gặp được ông Kỳ Phát và cả ông thanh tra Trúc Tâm nữa, như vậy thì tôi thực không phải lo ngại gì, vì thủ phạm dù có tài giỏi đến đâu cũng không thể nào thoát được bàn tay của nhà trinh thám đại tài, Sherlock Holmes nước Nam…
Kỳ Phát tươi cười, từ tạ, thì ông chánh nói tiếp ngay:
- Mà sao các ông đến lại vừa gặp lúc tôi đương thẩm vấn mấy người chứng tá, nếu các ông không có việc gì cần thì vào dự thính, tôi thiết tưởng cũng dễ dàng cho cuộc tra xét sau này!
Bọn Kỳ Phát và tôi được lời, lập tức cảm tạ và theo ông chánh vào trong phòng thẩm vấn. Kéo ghế mời chúng tôi ngồi, ông chánh chỉ một người đàn ông tuổi chừng bốn mươi lăm, đứng ở trước bàn nói rằng:
- Người này đã thấy xác ông chánh Hợp trước tiên…
Quay lại phía người ấy, ông chánh nói tiếp bằng tiếng Việt Nam rất sõi:
- Ông hãy thuật kỹ lại một lượt ông thấy những gì cho ba ông này nghe!
Người kia ngừng lại một lát như để sắp đặt cho câu chuyện có đầu cuối, rồi nói:
- Thưa các ông, vì tôi sáng sớm nào cũng phải đi lấy thịt về làm hàng, nên hồi bốn giờ hay kém mươi mười lăm phút đã đi qua chỗ núi Ổi rồi. Hôm ấy, vì trời hơi mưa phùn nên tối quá, tôi phải cầm một bó đuốc nhỏ để soi đường, chứ không thì cũng không nhìn thấy xác ông chánh. Lúc thoạt trông, tôi cứ tưởng rằng là một đống đất mới đào vun lên, sau chợt có trận gió làm tạt vạt áo đen của ông chánh bay lên tôi mới biết… Đến cạnh nhìn kỹ vì tôi cũng còn ngờ là một kẻ ăn mày ăn xin nào ngủ vùi, ngủ gục ở đó, đến khi thấy dòng máu loang đỏ trên mặt đất mới biết là có người bị giết. Tôi vội tri hô lên…
Kỳ Phát ngắt lời hỏi:
- Ông có thể nói cho tôi biết rằng lúc ông đến gần rặng núi Ổi, có thấy phía trước hay phía sau có người đi lại lẩn quất không?
Người chứng đáp:
- Thưa ông, không!
Trúc Tâm hỏi gặng lại:
- Ông thử cố nhớ xem, hay là vì ông không chú ý đến mấy…
Người chứng lắc đầu:
- Thưa, tôi nhớ lắm, vì lúc qua núi Ổi, trời gió vừa lạnh lại vừa mưa, thấy đường xá vắng tanh, tôi có lẩm bẩm phàn nàn rằng: Thực vì nghề nghiệp, miếng cơm, manh áo, mình mới phải ra đi lúc nửa đêm gà gáy thế này, chứ ngoài mình ra còn ai phải vạ mà dầu dãi đi bây giờ!
Kỳ Phát lại hỏi:
- Nhưng sau lúc ông tri hô lên thì có ai lại ngay không?
Người chứng đáp:
- Thưa, có mấy người lên tiếng trả lời nhưng một lúc sau họ mới chạy tới.
Kỳ Phát hỏi:
- Tất cả có mấy người chạy đến, ông có quen biết họ không?
Nhưng ông chánh đã đỡ lời nói:
- Tôi đã mở cuộc điều tra, tìm thấy hai người đến thứ nhì và thứ ba, họ cũng đương ở ngoài kia, để tôi cho gọi vào!
Người chứng thứ nhất đã ra rồi, người thứ hai và thứ ba bước vào, Kỳ Phát khéo léo hỏi họ mấy câu để xem họ có liên can gì về vụ án mạng này không, hoặc có gì tỏ ra rằng người chứng thứ nhất đã khai sai sự thực. Lúc mấy người đều ra rồi, Kỳ Phát lắc đầu bảo ông chánh:
- Tôi chắc ông cũng đã mở cuộc điều tra về lai lịch mấy người này, có thấy gì khác không chứ như vừa rồi thì họ đã tỏ ra rằng thực lắm!
Ông chánh gật đầu:
- Bản trình của mấy thám tử đều nói rằng họ đều là người làm ăn lương thiện cả. Như vậy thì vụ án mạng này khó mà tra ra được. Nhân tiện tôi muốn hỏi ông có cần phải hỏi đến người con gái ông chánh Hợp không? Tôi cũng có đòi cô ta đến đây, nhưng nếu không cần thì cũng chẳng nên làm cho một người con gái phải thêm đau đớn…
Kỳ Phát ngẫm nghĩ một lát, rồi nói:
- Thôi, đã gọi đến thì chúng ta cứ mời cô ấy vào đây!
Ông Chánh bấm chiếc chuông để trên bàn gọi người tùy phái bảo gọi cô Lâm, con gái ông chánh Hợp vào. Quen thói nhà nghề, sau ba giây cô vào ngồi yên trên ghế trong phòng, chúng tôi đã thấy rõ cô là một người con gái thông minh, dáng điệu mạnh bạo, nhưng tướng người hay cảm xúc. Không để ông chánh nói gì, Kỳ Phát đã đỡ lời hỏi ngay:
- Xin cô hãy cho chúng tôi biết rõ ràng về vụ án mạng này!
Cô Lâm chừng cũng hơi ngạc nhiên vì thấy ông chánh không hỏi mà lại Kỳ Phát hỏi. Nhưng chỉ thoáng chốc, bằng một giọng rành rọt và lưu loát, cô thuật lại cho chúng tôi biết rõ nào ông chánh bao nhiêu tuổi, người cẩn thận làm ăn thế nào, ông không có ai thù hằn, vậy mà có kẻ nỡ ám hại… Cuối cùng cô yêu cầu các nhà chuyên trách để tâm dò xét thì cô và người đã khuất đều được cảm ân… Cô đã ngừng nói, Kỳ Phát mới hỏi:
- Tôi muốn hỏi kỹ lại cô một điều: cô có chắc ông chánh chỉ mang có số tiền ấy thôi, hay còn mang tiền nhiều hơn thế nữa không?
Cô Lâm trả lời:
- Điều ấy thì tôi chắc lắm vì chính trước khi đi, cha tôi đã đưa cho tôi kiểm lại!
Kỳ Phát lại hỏi:
- Lúc nẫy cô còn quên một điều là chưa nói cho chúng tôi biết hôm đó, ông chánh đi có nói rằng đi đâu không?
Cô Lâm như có vẻ lúng túng, một lát lắc đầu nói:
- Thưa ông, không, vả chúng tôi cũng không hỏi vì cha tôi thường vẫn đi chơi loanh quanh như thế là thường… Vậy chắc buổi tối hôm ấy cha tôi cũng chỉ định đi chơi, hóng mát chẳng hạn!
Kỳ Phát đưa mắt ra hiệu để cho ông chánh biết rằng cuộc thẩm vấn thế là xong, ông có thể cho con gái ông chánh Hợp ra. Khi trong phòng chỉ còn có chúng tôi, ông chánh mới xoa tay mà nói rằng:
- Ý ông nghĩ thế nào? Những người chứng tá khai trình một cách rành mạch như vậy mà tôi không nhận thấy được một chút gì gọi là manh mối, thì vụ án mạng này tôi thực có ít hy vọng tra ra thủ phạm được.
Kỳ Phát cũng gật đầu nói:
- Vâng, những lời khai trình rành mạch quá!
Ông chánh có lẽ không để ý, nhưng tôi thì thấy rõ câu ấy Kỳ Phát hình như đã nói bằng một giọng khác thường. Tuy nhiên, tôi cũng không hiểu câu ấy, Kỳ Phát có ý ám chỉ vào người làm chứng nào, người thứ nhất… thứ nhì… hay chính là cô con gái ông chánh Hợp!