Đám Cưới Kỳ Phát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

ĐẾN LÚC TÔI THÀNH

NGƯỜI VÔ DỤNG

Kỳ Phát hỏi:

- Chắc cô cũng để ý và dò hỏi xem có kẻ nào lạ mặt vừa vào trong nhà hoặc nếu hung phạm chính là ở trong số gia nhân thì cô cũng xét xem có kẻ nào đáng nghi ngờ không?

Thanh Ngọc gật đầu:

- Vâng, nhưng có lẽ vì tôi không có tài trinh thám như ông nên tôi không khám phá ra được. Người ngoài thì chắc chắn không có ai vào được vì lúc ấy tên làm vườn vẫn đương ngồi nhặt cỏ, mấy con chó cũng thả, thấy bóng người lạ hẳn chúng sủa rầm rĩ lên ngay. Nhưng còn người nhà cũng không thể nghi cho ai được hết vì chúng đều bận mỗi người một việc. Vú già thì đun nước tắm dưới bếp, con sen thì là quần áo ở nhà ngang, một tên người nhà thì mẹ tôi sai đi lấy thuốc vắng, còn thằng bếp thì đang làm gà ở phía cầu ao… Chú Hai Lịch có lẽ dậy từ sớm nhưng nằm xem báo thế nào mà thiu thiu ngủ trên chiếc ghế ở trong phòng mẹ tôi từ bao giờ. Bà cụ vẫn còn yên giấc, cho đến lúc tôi vào sờ đầu xem có sốt không thì mẹ tôi mới sực tỉnh dậy.

Kỳ Phát ghi chép vào cuốn sổ tay xong, lại hỏi tiếp:

- Việc xẩy ra chỉ có thế thôi phải không cô?

Thanh Ngọc gật đầu:

- Vâng, đầu đuôi chỉ có thế. Cốc cà phê về sau tôi có ngửi thử, quả nhiên có mùi khác thường. Tôi trút cả vào một chiếc lọ và mang theo đến đây đưa ông xem!

Vừa nói, Thanh Ngọc vừa rút trong túi ra một chiếc lọ nhỏ bọc giấy ở phía ngoài. Kỳ Phát mở nút, đưa lên mũi ngửi qua rồi lấy chiếc chén rót ra một ít mà nếm. Thanh Ngọc thấy thế lộ vẻ sợ hãi, toan ngăn cản nhưng thấy tôi vẫn điềm tĩnh ngồi nguyên thì cũng không dám nói gì, chỉ nhìn Kỳ Phát bằng con mắt vô cùng kính phục mà thôi. Chàng trinh thám trẻ tuổi của chúng ta lúc này chăm chú nếm những giọt thuốc độc một cách… ngon lành như một kẻ sành sỏi, thưởng thức hương vị của một thứ rượu ngon vậy.

Chàng hơi nhăn mặt rồi bỗng gật gù mà bảo tôi rằng:

- Sáng sớm mai, anh nhớ đưa lọ này lại cho anh Hưng để anh ấy phân chất ra xem, nhưng có lẽ cũng bằng thừa mà thôi vì tôi đã thấy quả đúng như các vị độc tôi đã từng dùng qua…

Rồi không để cho Ngọc hỏi thêm gì, Kỳ Phát nói ngay:

- Bây giờ thì cô cứ yên trí mà về, tôi có thể nói để cô biết rằng hiện thời tôi đã có đôi chút manh mối về vụ này rồi. Riêng còn một vài điều nữa, tôi cần phải dò xét và suy nghĩ thêm… Theo tôi đoán thì trong vài ba ngày nữa, hung phạm lo lắng cũng chưa dám hành động gì đâu, hắn còn phải nghe ngóng động tĩnh đã. Và từ nay đến đó, chắc tôi đã có thể chỉ mặt vạch tên được hung phạm!

Nhưng Thanh Ngọc tuy đã đứng lên vẫn còn dùng dằng… Kỳ Phát nhận thấy ngay, hỏi:

- Cô còn điều gì muốn nói, xin chớ ngần ngại!

Thanh Ngọc không lưỡng lự nữa. Nàng cúi đầu thú thực:

- Nguyên tôi đã hứa với ông rằng sẽ nói rõ hết mọi việc để cho ông biết, nên tuy ngần ngại định thôi tôi lại nghĩ không yên dạ. Trước đây hơn một năm, tôi có biết một thiếu niên và chỉ coi chàng là một người bạn tốt, hiền lành… Tôi không ngờ rằng chàng vẫn để ý đến tôi từ lâu, nên cách đây hai tháng, có nhờ người đến dạm hỏi. Mẹ tôi thì thuận ngay nhưng tôi còn lưỡng lự vì tôi biết chàng là một người hiền lành, đáng mến, chứ quả thực tôi không chắc sẽ yêu chàng không. Vì thế mà tôi tỏ lời xin để thong thả. Thấy vậy, mẹ tôi cũng không ép. Nhưng ngày hôm qua mẹ tôi có nhắc đến chuyện đó, viện lý ra để tôi thuận lấy chàng. Mẹ tôi khóc lóc làm cho tôi không thể nào cầm lòng cho được…

Kỳ Phát ngắt lời hỏi:

- Và cuối cùng, cô đã trả lời bà cụ thế nào?

Thanh Ngọc thở dài, ngước đôi mắt huyền lên nhìn thẳng vào Kỳ Phát:

- Ông còn bảo tôi biết trả lời làm sao nữa? Tôi rất thương mẹ tôi, vì mẹ tôi đã khổ nhiều rồi… Để mẹ tôi vui lòng, tôi thực chẳng dám từ nan một cái gì!

Ngùng lại một lát, Thanh Ngọc tiếp:

- Thấy tôi ưng thuận, mẹ tôi đã báo tin ngay cho bà mối biết, hình như lại có lời giục nhà trai cưới xin sơm sớm nữa, vì theo lời mẹ tôi nói, thì cụ thấy trong người yếu quá, chẳng biết sống chết thế nào!

Như một người cố nói cho xong để trút hết tất cả những cái nặng nề đương đè nén tâm trí mình, Thanh Ngọc nói tiếp, giọng nhanh hơn:

- Buổi trưa nay, người ta đã đưa trầu đến chạm ngõ, có lẽ trong lúc này mấy người nhà tôi còn đương đi biếu cau trầu những nhà quen biết đây!

Kỳ Phát lặng lẽ nhìn Thanh Ngọc. Mãi một lúc lâu, chàng mới mỉm cười, không biết đấy có phải là cười gượng không, mà bảo Ngọc rằng:

- Cô cứ yên tâm trở về! Và đừng lo ngại gì cả! Tôi hy vọng rằng sẽ không có việc gì đáng tiếc xẩy ra từ nay cho đến ngày vui mừng của cô! Lúc đó, lẽ tất nhiên chúng tôi mong rằng thế nào cô cũng nhớ cho gọi đến uống rượu mừng!

Thanh Ngọc ra khỏi phòng đã lâu. Cánh cửa khép chặt lại không một tiếng động nhỏ. Tôi nhìn Phát lúc này đương thờ thẫn mân mê cán bút đặt nằm cạnh cuốn sổ tay.

Đến bên Kỳ Phát, tôi nhẹ nhàng để tay lên vai chàng, rồi nho nhỏ hỏi:

- Anh nghĩ đến đôi mắt huyền đấy có phải không?

Kỳ Phát thở dài. Chàng gập mạnh cuốn sổ lại, bỏ tuột vào túi, như cố ý xa lìa rất nhanh một ám ảnh gì, rồi quắc mắt nhìn tôi hỏi đột ngột:

- Ai bảo anh rằng tôi yêu Thanh Ngọc?

Tôi lặng lẽ không còn biết trả lời làm sao nữa. May thay, chàng đã nói lảng sang chuyện khác:

- Lúc nẫy, tôi không dám nói cho Thanh Ngọc biết, nhưng cứ như chỗ tôi xét đoán thì việc cưới xin này chỉ càng làm nàng thêm nguy mà thôi.

Tôi ngạc nhiên:

- Có lẽ anh cho rằng hung phạm chính là một kẻ tình địch chăng?

Kỳ Phát lắc đầu:

- Không, vì nếu thế thì Thanh Ngọc phải thực lòng yêu cái người định lấy nàng. Đằng này thì trái lại, Thanh Ngọc lấy chồng chỉ là vì bổn phận.

Đánh diêm châm thuốc lá, Kỳ Phát suy nghĩ một lát rồi bỗng nói:

- Mấy ngày sau đây anh có bận gì lắm không?

Tôi lắc đầu:

- Kể ra thì cũng có việc nhưng không cần thiết lắm. Anh muốn bảo gì tôi?

Kỳ Phát vui vẻ nói:

- Nếu thế thì hay lắm! Vậy sáng sớm mai đây anh hãy đến tìm Thanh Ngọc. Tôi sẽ viết riêng cho nàng một cái thư để nàng nhận anh là một người bạn xa mới về chơi ở tạm lại ít ngày…

Tôi hỏi:

- Chắc ý anh muốn tôi ở đó để tiện việc dò xét chứ gì?

Kỳ Phát gật đầu:

- Thế cũng có và một phần nữa cũng là vì muốn cho việc này chóng có kết quả. Tôi xin thú thực với anh rằng vụ án này phức tạp lắm, chẳng phải là một vụ đầu độc thường. Chính tôi tuy có một vài manh mối song vẫn còn có nhiều điều trái ngược, làm cho tôi không hiểu ra làm sao cả.

Tôi mỉm cười:

- Anh mà còn không hiểu thì tôi như xẩm, còn biết đằng nào mà mò nữa.

Kỳ Phát gật đầu:

- Ấy thế mà anh vẫn được việc như thường vì có anh đến đó, không chừng mà hung phạm hoặc những hung phạm, tưởng rằng anh đến để dò xét chỉ lo đề phòng anh thôi, trong khi ấy, tôi ở ngoài có thể hoạt động mà không sợ chúng lưu ý!

Tôi đến ở nhà Thanh Ngọc đã được hai hôm. Ngồi mãi bên cửa sổ, ngắm vườn hoa hoặc nằm hoài đọc sách cũng buồn, tôi chẳng muốn bỏ phí mất thì giờ vô ích ở đây nên nhất quyết đêm nay không ngủ, rình xem có kẻ gian nào lảng vảng hay không. Và trong bụng tôi đã khấp khởi mừng thầm nếu chính tay mình bắt được người nào trong bọn hung phạm thì tất Kỳ Phát phải phục lắm.

Lần này tập sự làm trinh thám tôi cũng mang sẵn đèn điện bấm, thêm một chiếc cangậy làm khí giới, một đoạn dây nhỏ nhưng chắc chắn phòng để… trói thủ phạm!

Mấy con chó trong nhà đã quen tôi nên không cắn. Các cửa sổ mấy phòng trên gác đều đã đóng kín, chắc ai nấy đã ngủ rồi. Tôi rón rén đi khắp chỗ, lắng tai nghe ngóng, mắt cố nhìn vào trong bóng tối xem có gì khác lạ không.

Nhưng vẫn chỉ có tiếng gió rì rào, tiếng giun dế rên rỉ trong những bụi cây đen kịt mà thôi…

Đi quanh quẩn mãi mỏi chân, sau cùng tôi chọn một chỗ kín đáo ngồi xuống, chiếc can vẫn cẩn thận để ở bên cạnh. Bỗng tôi thấy tiếng con chó lớn gầm gừ ở góc vườn phía trước mặt nhưng chỉ vài tiếng thôi rồi im bặt.

Ngạc nhiên, tôi khe khẽ đứng dậy, cố nhìn về phía trước thì hình như có bóng người đương rẽ qua một bụi cây mà tiến về phía ga-ra. Chưa biết xử trí cách nào, tôi còn lưỡng lự thì lại đã thấy ở bên trái hiện ra một bóng đen nữa. Bóng này cũng tiến đi theo về lối ga-ra, nhưng cách bóng trước một quãng.

Tôi nghĩ bụng: “Có hai kẻ gian mà ta có một mình. Nếu bây giờ ta xông ra thì thế nào cũng bị chúng dồn đánh, ta thế cô không làm được việc gì mà biết đâu lại còn uổng mạng. Nhưng nếu cứ đứng đợi đây, nhỡ bọn gian lên được gác trên, thi hành thủ đoạn gì thì mình thực muôn đời phải hối hận.”

Sau cùng, tôi nghĩ ra một kế lưỡng toàn là lên tiếng, nhưng vẫn đứng nguyên một chỗ, làm kế… nghi binh. Như vậy tất hai tên gian phải hoảng sợ bỏ chạy. Lúc ấy, tôi sẽ đuổi theo và chỉ cần bắt một tên, phải, chỉ một tên thôi cũng đủ làm cho Kỳ Phát phải kính phục rồi. Suy tính hẳn hoi, tôi bỗng nhiên quát:

- Ai kia! Đứng lại! Bắt lấy nó!

Quả nhiên bọn gian trúng kế, tên đi trước vội quay chạy tắt về phía cửa vườn, nhưng tên đi sau thì trái lại, lại tiến thẳng về phía tôi rất là hùng hổ. Mặc dầu một chọi một, nhưng tôi có phải là kẻ nhát gan đâu!

Cầm chắc chiếc can trong tay, tôi đợi cho tên kia đến rồi nhanh như chớp vung lên, nhằm ngang người đánh tới. Khốn thay, chiếc can của tôi chưa tới được mình kẻ gian thì nhanh nhẹn hơn, hắn đã sấn đến được sát tôi và chẳng biết đã dùng cách gì, hắn vật tôi ngã quay xuống đất, chiếc gậy cũng như chiếc đèn bấm đều văng mỗi thứ đi một nơi. Tôi vừa toan vùng trở dậy thì tên kia đã giữ hai tay cứng chắc, tì một gối vào cạnh sườn làm cho tôi chết điếng, rồi lạ chưa, hắn ghé vào tai tôi bảo nhỏ:

- Anh này dễ điên đấy chắc?

Trời ơi, tôi nghe quả là đúng tiếng Kỳ Phát. Tôi ngạc nhiên hỏi lại:

- Kìa, anh Phát, nhưng anh buông tôi ra chứ!

Kỳ Phát bỏ hai tay tôi ra rồi chàng vừa phủi quần áo, vừa lẩm bẩm:

- Cóc khô! Cóc khô! Thực là đồ vô dụng!

Giữa lúc ấy, trên nhà có tiếng lục đục người dậy, người gọi nhau rối rít. Kỳ Phát hậm hực bảo nhanh tôi:

- Tôi đi đây, anh liệu nói thế nào thì nói, cần nhất chớ nhắc đến tên tôi!

Và trước khi có những ánh đèn của Thanh Ngọc và bọn người nhà đủ sáng để soi tỏ khắp khu vườn thì Kỳ Phát đã lẩn trốn về phía nào rồi, không hề còn hình tích đâu nữa!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.