Đám Cưới Kỳ Phát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

TỈNH KIẾN AN LÚC

CÓ CHUYỆN THÌ LẠI XẨY RA

NHIỀU CHUYỆN QUÁ

Chuyến tầu Hải Phòng lên hôm nay chậm mất 15 phút nên đúng 11 giờ rưỡi đêm mới tới ga Hà Nội. Theo lệ thường mọi khi thì tôi vẫn đi ăn tí chút gì đã, rồi mới về nhà, nhưng lần này vì nóng ruột quá, nên ra khỏi ga lập tức tôi lên xe đi về.

Gian nhà của chúng tôi từ trước vẫn mỗi người giữ một chìa khóa để đi về cho tiện nên đến nhà không cần gọi cửa, tôi cứ việc mở vào. Chẳng cần để ý đến chỗ đèn tắt tối om, tôi cũng biết trước rằng thế nào Kỳ Phát cũng đi vắng. Nhưng khi tôi bật đèn lên, thấy trên bàn kẹo bánh còn bỏ bừa bãi, tờ dây thép của tôi cũng vất trên giường thì tôi ngạc nhiên hết sức. Vậy ra Kỳ Phát vẫn ở Hà Nội chứ không đi đâu hết! Thế mà tôi ở Kiến An lớp ngóp lên vì yên trí anh chàng đã đi đâu xa vắng!

Ngay lúc này Kỳ Phát đẩy cửa vào! Anh chàng nhìn tôi, không nói gì, lẳng lặng cởi bớt áo ngoài rồi hỏi:

- Hết hạn bốn tám giờ rồi phải không?

Tôi cau mặt, hỏi lại:

- Anh chưa đọc dây thép của tôi ư?

Kỳ Phát không trả lời, chỉ hất hàm về phía giường ngủ, chỗ mảnh giấy xanh của nhà Bưu điện còn nằm trơ ở đó.

Tôi tức giận, không nhịn được nữa, hỏi:

- Anh vừa đi đâu thế?

Kỳ Phát vẫn điềm nhiên, trả lời:

- Tôi đi xem chiếu bóng! Lâu lắm mới được một phim hay.

Nhưng tôi đã ngắt lời Phát, gắt:

- Nếu thế thì lạ thực, anh có nhận được dây thép của tôi, vậy mà anh vẫn bình tĩnh đi xem chiếu bóng thì lạ thực!

Kỳ Phát hình như cố nhịn cười, nhìn tôi, gật gù mà bảo:

- Anh đóng kịch khá đấy!

Tôi ngạc nhiên hỏi lại:

- Anh nói gì đó! Anh này điên rồi hay sao?

Kỳ Phát lúc này mới hơi đổi sắc mặt:

- Thế không phải anh định đùa tôi sao?

Tôi thở dài ngồi phịch xuống ghế:

- Trời ơi, đánh dây thép rõ ràng như thế mà lại bảo là đùa thì lạ thực!

Kỳ Phát cũng ngồi xuống ghế:

- Khổ quá! Tôi cứ yên trí là anh đùa vì rằng trong cuối thư trước, anh có dặn nếu có xẩy ra án mạng thì anh đánh dây thép. Sau đó tôi nhận được điện tín nói đã xẩy ra vụ án mạng, yên trí rằng anh vì ở Kiến An buồn quá, nên đùa tôi chơi! Vậy ra không phải là họ vì bàn tán chuyện chiếc dây chuyền mà đến nỗi đánh nhau chí mạng ư?

Tôi chép miệng, lắc đầu:

- Thế mới biết cũng may mà tôi nóng ruột về đây, chứ không cứ nằm chờ ở Kiến An thì không chừng xẩy ra bao vụ án mạng nữa mà vẫn không thấy bóng vía anh đâu! Đánh dây thép xong, đợi mãi không thấy anh xuống, tôi đoán anh đi vắng nên thấy việc cần, vội đi ngay Hà Nội để tìm anh!

Kỳ Phát liếc nhìn đồng hồ, rồi hỏi:

- Tầu chắc vừa mới đến, anh chưa ăn gì phải không?

Thấy tôi lắc đầu, Kỳ Phát tiếp:

- Nếu vậy, anh hãy đi ăn với tôi, rồi chúng ta nói chuyện!

Một lát sau, chúng tôi đã ngồi trong một tiệm ăn. Lúc này vì đã khuya nên khách cũng không đông cho lắm. Kỳ Phát gọi bảo làm mấy món rồi bắt đầu hỏi tôi:

- Nào, bây giờ anh hãy kể đầu đuôi vụ án mạng cho tôi nghe. Không phải An đã tự tử chứ?

Tôi lắc đầu, Kỳ Phát hỏi lại ngay:

- Thế hắn bị người giết ư?

Tôi lắc đầu:

- Có người bị giết, nhưng không phải là An!

Kỳ Phát thở mạnh, nói:

- Nếu thế thì tôi đã yên lòng được một phần rồi! Vậy ra vụ án mạng này với câu chuyện quái dị đôi hoa tai của bà Chúa không liên quan gì với nhau cả!

Tôi lắc đầu:

- Có liên quan lắm chứ. Nhưng anh để tôi kể cho mà nghe chứ đừng hỏi ngắt quãng thế! Sáng sớm hôm nay, tôi vừa ngủ dậy thì thấy người chủ trọ bảo tôi: “Ông ạ, đêm qua ở chỗ núi Ổi vừa xẩy ra vụ giết người ghê gớm quá!”

Tôi xám mặt, vì cũng như anh lúc nẫy yên trí kẻ thiệt mạng chính là An, kêu lên:

- Chết chửa, thế à?

Người chủ trọ có lẽ sợ tôi thấy có chuyện ghê gớm xẩy ra không dám lưu lại đất Kiến An lâu nữa, như thế hắn sẽ mất một món khách sộp, nên vội bảo tôi:

- Không, ông ạ, tỉnh chúng cháu năm chừng mười họa mới xẩy ra một việc như thế này. Vả lại cháu chắc chỗ ấy cũng có cái dớp hay làm sao nên ông chánh mới gặp nạn ở đó, ngay chỗ người ta trú ẩn, vừa tìm thấy cốt hôm nọ!

Thấy người chết chẳng phải là An, tôi đỡ lo hỏi lại:

- Ông chánh nào chết, hử ông? Tại sao ông ấy lại bị người giết, có kẻ thù hay sao?

Người chủ trọ lắc đầu:

- Tôi cũng không rõ nữa. Tên ông ấy là chánh Hợp, một người quyền thế ở vùng này! Nhà ông ta giầu lắm mà cũng không bủn xỉn keo cứ gì mà bảo có người thù!

Tôi nói:

- Nếu thế thì chắc là của hại người rồi. Ý chừng đêm qua, ông ấy có mang theo nhiều tiền, quân gian biết thóp nên giết để chiếm đoạt số tiền lớn kia!

Người chủ trọ lắc đầu:

- Không, câu anh nói có lý nhưng không đúng, vì tôi nghe nói các nhà chuyên trách lúc đến khám còn thấy trong túi ông ta những bốn chục đồng. Như vậy nếu phải thực là kẻ gian tất chúng lấy hết chứ đời nào lại còn bỏ tiền lại.

Kể đến đây, tôi ngừng một lát rồi nói tiếp:

- Thế là ngay lập tức tôi đi đánh dây thép cho anh trước khi đến nơi xẩy ra vụ án mạng.

Kỳ Phát gật đầu:

- Mọi việc anh làm có thứ tự lắm. Đáng trách tôi không đoán ra việc này, cứ yên trí là anh nói đùa.

Tôi cũng cười:

- Lúc giận thì trách anh thế thôi, chứ riêng tôi cũng có lỗi. Nếu trước trong thư anh không nói đùa thế thì về sau làm gì anh lại ngờ vực.

Kỳ Phát gật đầu:

- Có điều cũng may, là anh chàng An của chúng ta chưa việc gì. Chàng vẫn béo trắng ra như lời anh nói trong thư trước phải không?

Tôi lắc đầu:

- Từ sáng hôm nay tôi không gặp mặt hắn đâu cả, thực trái với ý tôi đoán thế nào xẩy ra vụ này hắn cũng phải đến chỗ ấy trước tiên.

Kỳ Phát với tay lau đũa bát trên bàn rồi nói:

- Nào, bây giờ anh kể nốt cái đoạn anh đi điều tra xem ra sao.

Tôi trả lời:

- Kết quả chẳng có gì đáng kể anh ạ. Lúc tôi đến chỗ núi Ổi thì thi thể ông chánh Hợp người ta đã đưa vào nhà xác rồi. Nhờ có cái các trợ bút của một báo hàng ngày có giá trị, tôi mới được phép vào xem. Chánh Hợp năm nay tuổi chừng ngoài năm mươi nhưng trông người khỏe mạnh, quắc thước lắm…

Lúc này Kỳ Phát rút trong túi ra cuốn sổ tay, chốc chốc lại ghi chép những chỗ mà chàng cho là liên quan đến việc tra xét vụ án mạng.

Tôi tiếp:

- Người ta lại đồn ông này là một tay giỏi võ nữa, vì thế cho nên tuy nhà ông giầu nhưng trộm cướp không dám bén mảng đến…

Kỳ Phát ngắt lời tôi hỏi:

- Chánh Hợp có hay đánh bạc không?

Tôi ngạc nhiên:

- Tại sao anh lại hỏi câu ấy?

- Anh vừa nói lúc nẫy rằng chánh Hợp bị giết đêm qua phải không?

- Phải, vào khoảng một, hai giờ sáng gì đó. Ấy là theo lời bác sĩ mổ khám tử thi nói thể!

Kỳ Phát gật đầu:

- Vì thấy chánh Hợp đi khuya thế nên tôi mới ngờ rằng hắn đi đánh bạc về chăng?

Tôi lắc đầu:

- Điều này tôi không nghĩ tới nên không hỏi!

Kỳ Phát ngẫm nghĩ một lát rồi lại tiếp:

- Rồi chúng ta lại phải dò xem chánh Hợp có phải là người chơi bời trai gái hay không nữa.

Tôi nói:

- Có lẽ anh nghĩ rằng chánh Hợp bị giết do có kẻ thù vì tình chăng? Điều này thì tôi đã dò hỏi chắc chắn. Chánh Hợp về vấn đề này là người rất đứng đắn, không hề ham mê tửu sắc. Một chứng cớ là vợ ông ta chỉ sinh trọn một con gái vậy mà bao người khuyên ông lấy vợ kế để đẻ đứa con trai nối dõi mà ông nhất định không thuận.

Kỳ Phát giục tôi ăn vì bồi bàn đã đưa các món ra. Một lát, chàng mới hỏi:

- Chánh Hợp bị hung phạm đánh mấy vết thương mà đến nỗi bỏ mạng?

Tôi nói:

- Chỉ có hai vết thương: một vết đánh bằng vật tròn trúng đầu và một vết đâm bằng dao trúng ngực. Cái vật tròn hung phạm dùng, người ta không tìm thấy, chỉ thấy có con dao còn cắm ngập vào tử thi.

- Anh có xem con dao không?

- Có, đó là một thứ dao bỏ túi, nhưng to và khỏe, chuôi bằng sừng, gấp lại được, mà người ta vẫn gọi là dao đi săn.

- Các nhà chuyên trách có tìm thấy vết tay không?

Tôi trả lời:

- Đây mới là một điều lạ, Sở Mật thám không tìm thấy hơi một vết tay nào cả?

- Các nhà chuyên trách đã tìm ra chút ít manh mối nào chưa?

Tôi lắc đầu:

- Cho đến lúc tôi ra xe ô tô đi Hải Phòng thì chưa thấy tìm được manh mối nào cả. Nghe nói mấy viên thanh tra liêm phóng ở đây đã tỏ ý thất vọng lắm lại lo sợ không tìm ra thủ phạm nữa. Và như thế thực là rầy rà to, bởi lẽ tỉnh Kiến An, xưa nay vốn là tỉnh không có xẩy ra những chuyện nghiêm trọng bao giờ, nay xẩy ra một việc mà Sở Liêm phóng lại không tra xét ra thì chẳng hóa chẳng được việc gì hay sao?

Kỳ Phát hỏi lại:

- Có phải lúc nẫy anh nói rằng tìm trong túi chánh Hợp còn có bốn chục bạc phải không?

Tôi gật đầu:

- Còn tất cả đúng ba mươi bẩy đồng, năm hào, hai xu lẻ.

- Ngoài ra còn giấy tờ gì gọi là quan hệ không?

Tôi lắc đầu:

- Điều này, tôi đã hỏi kỹ, ngoài số tiền trên trong túi chánh Hợp chỉ còn có mấy tờ giấy quan huyện gọi về việc bầu cử, hai cái thẻ sưu năm ngoái và năm nay, cùng một chiếc thẻ căn cước nữa.

Sực nhớ, tôi bảo Kỳ Phát:

- À trong túi chánh Hợp còn một vật đáng để ý là chiếc quả đấm bằng đồng, mạ kền, thứ có đinh nhọn ở bốn vòng ngón tay!

Kỳ Phát ghi câu cuối cùng này vào sổ xong thì gấp lại, bỏ túi, bảo tôi rằng:

- Chắc anh cũng không còn gì đáng nói nữa, vậy chúng ta ăn đi thôi rồi về đi ngủ cho có sức. Sáng mai tôi còn bận một chút việc ở Hà Nội, đến trưa thì chúng ta có thể đi Kiến An được!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.