Đám Cưới Kỳ Phát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

❊ ❊ ❊

HÌNH PHẠT CỦA

ĐẢNG THẤT VIÊN

Khoảng tám giờ tối thì Kỳ Phát trở về. Chàng cười, vỗ vai tôi, hỏi:

- Anh không bị đau lắm chứ?

- Không đau lắm, chỉ… êm êm! Nhưng lần sau, anh có đấm thì nhớ… bảo trước cho tôi tránh nhé!

Kỳ Phát cười ngất:

- Tôi đã biết ngay rằng anh không giận tôi mà! Nhưng xin thú thực sau khi ở nhà này đi ra được một lát, tôi trong bụng cũng hơi lo vì chỉ sợ anh mải bóp quai hàm lại quên khuấy mất việc viết đăng tin mừng vào mấy báo cho tôi thôi. Nhưng không, hai tờ báo ra buổi chiều đã đăng tin ấy ngay vào đầu mục Hà Nội, trong khi tôi về đây thấy vắng anh, đi tìm mới biết là anh đã lên nhà Ngọc lo liệu giúp tôi việc xin cưới và việc ma chay…

Ngừng lại một lát, Kỳ Phát hỏi:

- Các nhà chức trách đến làm biên bản đã xong chưa, có xẩy ra sự gì không?

Tôi lắc đầu:

- Xong rồi và không xẩy ra việc gì hết, một phần là vì người đứng đầu cuộc điều tra là anh thanh tra Trúc Tâm. Thấy tôi, anh biết ngay rằng thế nào cũng có anh nên không hỏi gì nhiều nữa, chỉ hỏi han qua loa cho khỏi tắc trách thôi.

Kỳ Phát gật đầu:

- Anh Trúc Tâm rất tốt, tôi biết lắm. Và tôi mong rằng trong đêm nay, tôi sẽ có thể khám phá ra được nhiều việc quan trọng để biếu cái công ấy cho anh ta!

Tôi đứng dậy, Kỳ Phát tiếp:

- Và để đền ơn anh đã làm cho tôi lại có nghị lực để làm việc, tôi xin mời anh đi ăn bây giờ…

Tôi lắc đầu:

- Cái đó thì tôi không dám nhận, chỉ là vì có đi bây giờ ăn cũng không ngon… Quai hàm tôi vẫn còn hơi ngường ngượng. Nhưng anh đã muốn đền bù tội lỗi thì có cách là trước khi bắt tôi theo anh đi hành động, hãy ngồi đây thuật rõ cho tôi biết một vài điều mà anh đã khám phá ra được trong vụ này!

Kỳ Phát gật đầu:

- Được rồi, tôi xin chiều ý anh, nhưng chỉ hơi tiếc rằng những điều tôi đã khám phá ra được nó chẳng nhiều nhặn gì cho lắm… Và muốn tiện việc cho anh, anh hãy hỏi tôi từng câu để tôi sẽ theo đó mà nói rõ cho anh nghe!

Tôi được lời Kỳ Phát, sung sướng quá vì thực ít khi mà một vụ án chưa khám phá ra hoàn toàn, Kỳ Phát đã chịu cho tôi biết một điều gì. Tôi hấp tấp hỏi:

- Tôi muốn biết ngay người bỏ thuốc độc cho Thanh Ngọc là ai?

Kỳ Phát mỉm cười, hỏi lại tôi:

- Anh chỉ muốn biết có thế thôi ư?

Tôi gật đầu:

- Vì đó là việc chính trong vụ này!

Kỳ Phát lắc đầu:

- Nếu thế thì anh nhầm rồi. Đó chỉ là một việc phụ và tôi có thể trả lời anh được rõ rằng: Người bỏ thuốc độc cho Thanh Ngọc chính là mẹ nàng!

Tôi giật mình, hỏi lại:

- Sao lại có chuyện lạ thế? Hay Ngọc không phải là con của bà cụ đẻ ra?

Kỳ Phát cười:

- Lúc đầu tôi cũng như anh, ngờ thế. Song không phải: Ngọc chính là con đẻ…

Tôi ngắt lời hỏi:

- Trước hết, anh cho tôi biết vì cớ gì mà anh lại ngờ rằng chính người mẹ định hại con?

Kỳ Phát gật đầu:

- Điều ấy dễ dàng lắm. Điều thứ nhất, hung phạm phải là người trong nhà vì có thế mới biết cái lệ thường Thanh Ngọc vẫn uống cà phê buổi sáng. Mà người nhà thì có những ai? Vẻn vẹn chỉ có ba đứa đày tớ trai và hai người đày tớ gái. Hôm Thanh Ngọc quả tang bắt được người bỏ thuốc độc tay đeo găng đen thì bọn người nhà thẩy đều mỗi người bận một việc cả. Mà tại sao hung phạm lại phải đeo găng đen nhỉ? Tôi nghĩ chỉ thấy một cớ là cái bàn tay ấy, nếu để không đeo găng, Thanh Ngọc có thể nhận ra được là ai, vì thế hung phạm mới đề phòng đeo chiếc găng vào. Bà mẹ Thanh Ngọc, một người già nhất nhà, có bàn tay gân guốc và nhăn nheo, là người độc nhất có bàn tay mà Thanh Ngọc có thể nhận ra được dễ dàng. Một điều thứ hai nữa là hầu hết những tên người nhà lúc sáng đều do bà cụ cắt đặt mỗi người một việc hoặc làm ở chỗ khuất, hoặc đi nơi khác cốt để cho bà cụ dễ hành động mà thôi. Tôi không nghi ngờ gì cho Hai Lịch hết vì hắn là một người mất trí, vả lại hôm xẩy ra việc này, hắn đương ngủ mê mệt…

Tôi gật đầu:

- Tôi còn nhớ, trước Thanh Ngọc có nói vì muốn cho Hai Lịch đêm khỏi lên cơn, Ngọc vẫn cho Hai Lịch uống thuốc ngủ đều đều…

Ngừng một lát, tôi lại hỏi:

- Nhưng vì cớ gì mà bà mẹ lại có ý muốn ám hại con?

Kỳ Phát gật đầu:

- Điều ấy, thú thực rằng chưa biết được rõ ràng. Nhưng cứ ý tôi phỏng đoán thì bà hành động như vậy là có ý muốn giúp cho Ngọc cái gì…

Tôi mỉm cười:

- Tôi chưa thấy đời thuở nhà ai giúp mà lại… cho uống thuốc độc!

Kỳ Phát gật đầu:

- Kể cũng khó hiểu thực, nhưng hoặc là bà cụ chỉ muốn cho Ngọc ốm nặng thôi? Vì thế cho nên cụ mới cho Ngọc uống dần dần thuốc độc không đến nỗi nguy hiểm đến tính mệnh?

Tôi ngẫm nghĩ một lát, lại hỏi:

- Nhưng tại sao bà cụ lại muốn Thanh Ngọc lấy chồng, bất cứ lấy ai cũng được!

Kỳ Phát lắc đầu:

- Đó cũng vẫn còn là một điều bí mật. Nhưng tôi chắc có liên lạc tới vụ này, bởi vậy cho nên tôi mới quyết ý làm cho việc dồn dập tới. Nghe được tin ngày mai đây tôi sẽ cưới Thanh Ngọc, vậy chắc bọn hung phạm cũng phải thi hành gấp mưu kế nội trong đêm nay. May ra trong lúc vội vàng chưa xếp đặt được quy củ, chúng ta sẽ nhân đó mà khám phá ra được hẳn vụ này.

Vén tay áo xem đồng hồ, Kỳ Phát tiếp:

- Thôi, bây giờ chúng ta lên nhà Thanh Ngọc thì vừa!

Tôi hỏi:

- Muốn để khỏi xẩy ra sự bất ngờ đến nỗi lỡ việc, anh cần phải dặn tôi kỹ lưỡng mọi việc phải làm!

Kỳ Phát nghĩ một lát rồi nói:

- Chúng ta cũng chưa đoán trước được việc xẩy ra như thế nào mà sắp đặt trước được. Có một điều mà tôi biết chắc là bọn gian đến đấy tất phải có vài ba người. Tôi sẽ giao cho anh cái trách nhiệm là sau khi để mặc tôi theo một tên đứng đầu hành động, anh phải làm bất cứ cách gì để ngăn cản cho những tên đi phụ lực không thể đến phò cứu được tên kia. Và tôi xin nói trước để anh biết rằng công việc ấy có thể nguy hiểm đến tính mệnh.

Tôi cười vỗ vai Kỳ Phát:

- Tôi tuy không có tài trinh thám, song anh có thấy tôi vì sợ nguy hiểm mà không dám đi theo anh bao giờ không?

Muốn cho khỏi tiết lộ công việc hành động, chúng tôi lên tới nhà Thanh Ngọc, dùng chìa khóa riêng mở cửa vào trong vườn. Dẫn tôi đi chỉ bảo địa thế và mọi cách xử sự, Kỳ Phát tiếp:

- Còn tôi thì đợi ở đây, tức là một chỗ gần nhất có thể lên được ngay hoặc phòng Thanh Ngọc hoặc phòng bà cụ đẻ ra nàng.

Tôi sực nhớ bỗng hỏi:

- À, tôi vừa rồi còn quên chưa hỏi anh một điều: Tại sao anh lại biết cái dải lụa kẻ gian đã dùng để hại mạng Hai Lịch lại có bẩy vòng tròn và dài ba vuông?

Kỳ Phát nói:

- Ẩy, chính là lúc Ngọc nói Hai Lịch bị giết do người thắt cổ tôi mới sực nghĩ ra mà hỏi bừa đi đó thôi. Vậy anh không nhớ câu hát của Hai Lịch ư? “Hết đời cũng được ba vuông bẩy tròn.” Lúc chết chẳng phải là lúc hết đời của Hai Lịch ư?

Trước khi đi tới chỗ đã định sẵn, Kỳ Phát trân trọng giơ tay ra bắt tay tôi. Anh cố mỉm cười mà bảo:

- Chúng ta mong rằng lần bắt tay này chẳng phải là lần vĩnh biệt!

Cử chỉ khác thường của Kỳ Phát làm cho tôi tự nhiên thấy lòng bàng hoàng lo sợ. Đứng nấp sau một bụi cây nhỏ, có thể đưa mắt nhìn đủ bốn góc vườn, tôi thấy cảnh nhà này trong đêm như đượm bao vẻ âm u bí mật. Trong một gian phòng trên gác tôi thấy vẫn còn ánh đèn sáng, trong khi các phòng khác đều đã tắt đèn đi ngủ. Tôi đoán chắc đó là phòng đặt thi hài Hai Lịch. Tưởng tượng đến con người đã từng phong trần mạo hiểm sống trong nghề buôn lậu bao năm, nay cũng phải buông xuôi tay sau một cơn điên dữ dội và do ba vuông lụa bí mật của kẻ thù, tôi thấy đời Hai Lịch thực đáng tiếc thương, ân hận. Tiếng gió trong vườn thổi xào xạc vòm cây, vầng trăng lưỡi liềm bắt đầu lên cao nhưng không đủ ánh sáng cho trông thấy rõ mặt người cách xa ngoài mười thước. Tôi đứng sát vào bụi cây, trong tay nắm chắc chiếc ba toong. Tai tôi chốc chốc lại như văng vẳng có tiếng người hát nghêu ngao: “Chết thời chẳng chết cho yên. Hết đời cũng được ba vuông bẩy tròn!” Không hiểu đó có phải là tiếng ai hát thực không hay là chỉ vì tôi lúc nào cũng nghĩ ngợi đến câu hát bí mật ấy nên tưởng tượng ra đó thôi.

Sực nhớ đến Kỳ Phát, tôi để ý tìm chàng trong bóng tối lờ mờ. Phát vẫn đứng nguyên chỗ cũ, toàn thân không động đậy, chỉ chốc chốc khẽ nghiêng đầu chầm chậm quay nhìn bốn phía mà thôi.

Thời giờ vẫn qua đều.

Tôi đợi lâu không thấy gì lạ cả, chán nản quá, mấy lần định rón rén đến cạnh Kỳ Phát hỏi han mấy câu cho đỡ sốt ruột, nhưng nghĩ đến sự quan trọng của đêm nay, nhỡ nhàng một chút có thể hỏng hết việc nên lại thôi không dám đến gần.

Có suy tính như thế cũng hay vì chỉ mấy phút sau, bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng mấy con chó gầm gừ. Chúng hình như ngửi thấy mùi gì là lạ. Rồi mấy tiếng “soạt” tiếp liền nhau. Một con chó cắn lên vài tiếng nhưng lại yên ngay. Tiếng “soạt” đó là do mấy vật gì người ngoài mới ném vào, làm cho bọn chó đánh hơi xúm xít chạy lại. Sợ mấy con vật ăn phải bả độc, tôi vừa định ngồi xuống vỗ tay khe khẽ xuống mặt đất để gọi chó lại, nhưng đứng đằng xa như đoán biết ý định của tôi, Kỳ Phát đã lắc tay ra hiệu và khẽ chỉ tay về một phía góc vườn…

Mấy con chó xúm ăn tỏ vẻ ngon lành lắm. Ăn xong, chúng đều nằm dài mà nhá những mảnh vải bọc, hình như không còn muốn để ý gì đến những việc ở chung quanh nữa. Nhưng nhìn theo tay Kỳ Phát trỏ, tôi thấy rõ ràng ở phía ấy có ba người len lén đi lại. Họ đều mặc quần áo mầu vàng sẫm, chân vận giầy vải đen, đi nhẹ nhàng không một tiếng động.

Tới gần phía cửa vào nhà, cả ba cùng đứng lại nghe ngóng. Họ xúm đầu lại như bàn tán gì với nhau rất nhỏ, rồi một người rút một chiếc chìa khóa ra, tra vào lỗ khóa, loay hoay mất chừng vài phút thì mở được cửa. Trong khi ấy, hai người kia đã lùi bước chia ra gác mỗi người một phía.

Tôi suy tính thấy khó hành động cách nào ngăn cản được cả hai tên này cùng một lúc. Tôi đành liếc tìm Kỳ Phát xem may ra anh có ra hiệu cho tôi biết đường mà xử trí hay không, nhưng tìm đến Phát thì đã không thấy bóng chàng đâu nữa rồi, có lẽ từ lúc bọn ba người bí mật chưa đến chỗ chúng tôi thì Phát đã lẻn ra chẹn trước một lối nào đó rồi.

Tôi đành phải đứng nguyên đó, tay lăm lăm cầm chặt chiếc ba toong, chỉ đợi nếu trên gác có động là lập tức xông ra, không chừng mà tôi sẽ nhằm lúc xuất phát bất ý hạ ngay một tên đã rồi sau đó sẽ đánh tên kia…

Có lẽ cái khoảng thời gian tôi đứng đợi cũng không lâu gì cho lắm, nhưng trong lúc nghiêm trọng ấy thì một phút cũng dài thành một tiếng đồng hồ… Liếc nhìn tôi vẫn thấy hai người kia đứng yên, dựa sát vào hai gốc cây. Nếu không phải là người đã biết có họ nấp đó từ trước thì dù có tới gần họ chừng vài thước cũng không biết có người đứng đó.

Việc đến lúc xẩy ra thì lại nhanh chóng quá. Tiếng kêu đầu tiên, chính là tiếng Ngọc. Tiếp đó, tôi thấy tiếng Kỳ Phát quát: “Ngọc đừng sợ, có Phát ở đây!” Rồi đèn trong phòng Ngọc bật sáng, tôi trông thấy rõ ràng bóng hung phạm chạy trước, Kỳ Phát và Thanh Ngọc cùng đuổi theo sau. Nhưng chưa được ba bước thì tôi thấy Ngọc ngã. Kỳ Phát không ham đuổi, dừng lại đỡ Ngọc. Nhưng từ một phòng bên, tôi đã thấy bóng một người thứ tư chạy ra. Người ấy vụt đuổi theo hung phạm xuống phía cầu thang bên gian nhà để ô tô…

Ngay lúc đó, tên đồng phạm đứng dưới len lén bước, định ra chỗ đầu cầu thang để cứu bạn, song không may cho hắn vừa đến đúng tầm gậy của tôi, thì tôi đã giơ cao ba toong vụt cho hắn một cứ rất mạnh ngang đầu gối. Hắn chỉ kịp kêu được có một tiếng thì ngã gục. Tên đồng phạm thứ hai lúc này đã xông đến. Hắn chỉ có một con dao nhọn ngắn nên tôi cậy có chiếc gậy dài hơn, hăng hái xông thẳng vào định cho tên này chung một số phận với tên kia… Nhưng có lẽ biết thế nguy, hắn đã lén rút trong túi ra một chiếc lọ nhỏ, ném thẳng vào phía trước mặt tôi. Lọ đó rơi cách chỗ tôi chừng một thước, vỡ tan, bắn tóe ra một thứ nước gì mà khi lan tới đất đã bốc lên một thứ hơi trắng đục.

Tự nhiên, tôi thấy choáng váng ngây ngất như người say rượu, lảo đảo chân đứng không vững nữa. Biết đã bị trúng hơi độc, tôi không dám ham đánh nữa, vội vàng rảo chạy lùi lại phía sau và rút mùi soa ra bịt mũi và miệng. Trong khi ấy, tên kia đã đến, cõng xốc đồng bạn lên vai, lẻn chạy ra phía ngoài vườn…

Tôi trông thấy rõ ràng cả mọi sự, nhưng không dám đứng lên vì biết rằng hễ đứng là ngã. Sau đó, tôi lại còn trông thấy rõ cả chính tên hung phạm, vừa ở trên cầu thang chạy xuống, cùng một người đuổi theo sau. Người đó là một bà cụ già: chính là mẹ Thanh Ngọc vậy.

Không hiểu lúc này có một sức mạnh gì ủng hộ mà bà cụ chạy nhanh thế, tay lăm lăm cầm một con dao nhọn, kiểu dao đi rừng của dân thổ mà tôi có thấy treo mấy đôi ở trong phòng khách.

Vượt qua chỗ tôi được chừng sáu bẩy thước thì hung phạm bị bà cụ đuổi theo kịp. Dang thẳng cánh tay, bà cụ vung dao chém phạt xuống, miệng rít:

- Này, cho chết!

Hung phạm không kịp tránh bị trúng nhát dao nơi đầu vai, máu tươi chảy ra nhỏ giọt. Hăng tiết, hắn lập tức quay ngay lại, xông tới đánh bà cụ. Chỉ trong chốc lát, cả hai như một đôi thú dữ, kịch liệt vật lộn trên đám cỏ. Không làm sao đứng dậy để ứng cứu được, tôi đành lấy hết hơi sức gọi Kỳ Phát. Phải gọi mấy tiếng, tôi mới nghe thấy tiếng Kỳ Phát thưa. Chàng đứng ở đầu bao lơn, cầm đèn bấm rọi xuống, khi trông thấy rõ cuộc đánh lộn mới vội vàng chạy xuống. Nhưng có lẽ chàng mới xuống được chừng ba bậc cầu thang tôi đã nghe thấy tiếng bà cụ kêu thét:

- Thôi chết rồi!

Nhưng cũng ngay lúc đó, bà cụ vùng gỡ ra được và trong khi hung phạm chưa ngồi được dậy thì bà cụ đã vung dao đâm chém tới tấp vào kẻ địch. Có lẽ bà cụ trong cơn hăng máu còn băm vằm thêm nữa nếu không có Kỳ Phát xuống tới nơi, soi đèn bảo:

- Bà hãy ngừng tay, nó đã chết rồi!

Bà cụ thở mạnh buông con dao đẫm máu xuống đất. Bà hằn học nhìn kẻ thù đã bị hạ, hai mắt đỏ ngầu, như một người điên. Bà cụ rùng mình khi nghe thấy Kỳ Phát lễ phép giục:

- Thôi, mọi việc xin bà để mặc con… Bà hãy lên thay quần áo rồi đi nghỉ kẻo mệt!

Cũng không trả lời làm sao cả, bà cụ chỉ trừng mắt nhìn xác kẻ thù, rồi lại nhìn Kỳ Phát, cuối cùng lảo đảo vịn tay, lần bước lên cầu thang. Thanh Ngọc lúc này cũng đã tỉnh táo hẳn, đứng trên cầu thang hỏi:

- Chết chửa, mẹ làm sao thế?

Bà cụ chỉ trả lời vắn tắt:

- Không sao cả!

Kỳ Phát vội dặn với:

- Em hãy đỡ mẹ đi rửa chân tay, thay quần áo rồi đặt nằm nghỉ. Anh sẽ lên ngay!

Rồi chàng đến cạnh tôi, hỏi:

- Anh làm sao, bị thương à?

Khi biết tôi chỉ bị trúng hơi độc, Kỳ Phát lập tức chạy ra máy nước, dùng khăn tay thấm ướt, mang lại đắp lên mặt cho tôi. Làm như vậy mấy lần tôi đã tỉnh hẳn, đứng dậy, lắc đầu, nói:

- Bọn này ghê thực, không biết chúng dùng thứ thuốc gì mà lợi hại quá!

Kỳ Phát nói:

- Chắc cũng là một thứ thuốc mê gì đó. Anh nên biết rằng chúng không thiếu gì thứ đề phòng kẻ đuổi theo vì làm nghề buôn thuốc phiện lậu thì lúc nào mà chẳng ngay ngáy sợ nhân viên Thương chính đón bắt!

Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Thế tên này cũng là bạn đồng nghề với Thanh Ngọc?

Kỳ Phát nói:

- Tất phải là như thế! Để tôi thử xem trong người hắn có mang theo giấy tờ căn cước gì không?

Trong khi tôi cầm đèn soi thì Kỳ Phát cúi xuống lục lọi khắp người hung phạm. Các túi không có đựng giấy tờ gì cả. Đồ vật thì chỉ có một chùm chìa khóa, một con dao con và một bao thuốc lá mà thôi. Nhưng đến lúc nhìn quá ra chung quanh, Kỳ Phát nhặt được một vật tròn tròn như một chiếc ống, một phần nửa thì bằng kền, một nửa thì bằng thủy tính. Cầm lên xem rất cẩn thận, Kỳ Phát khẽ ấn vào một đầu ống thì thấy từ trong lỗ nhỏ ở đầu ống lòi ra một mũi kim tiêm dài. Ấn quá chút nữa, Kỳ Phát chỉ thấy rỏ xuống đất một vài giọt nước trắng đục. Cau mày nghĩ ngợi giây lát, Kỳ Phát lộ vẻ lo lắng, bảo tôi:

- Chúng ta phải lên xem bà mẹ Thanh Ngọc có làm sao không đã!

Chúng tôi lên gác vừa mới vào buồng đã thấy Thanh Ngọc nói:

- Các anh lên vừa may, em lo sợ quá vì không biết mẹ em làm sao lại cứ trừng mắt lên thế này!

Thanh Ngọc nói đúng, cặp mắt của bà cụ lúc đó làm cho bất cứ một ai cũng phải sợ, nó như tia ra lửa, phun ra máu. Hơi thở thì mạnh và giật từng cơn. Hai hàm răng thì nghiến chặt, đôi tay thì run bắn.

Trông Thanh Ngọc lúc đó thực đáng thương. Nàng ôm ngang lưng đỡ mẹ, một tay thì vuốt ngực cho xuôi:

- Mẹ ơi, mẹ làm sao thể? Mẹ có nhận ra con không?

Bà cụ chỉ đưa mắt ngầu đỏ hằn học nhìn khắp mọi người… Thanh Ngọc cuống quýt hỏi:

- Anh Kỳ Phát, em chết mất, làm sao được bây giờ?

Nhưng Kỳ Phát chỉ đứng sững, nghiến răng như muốn cố đè nén hết thẩy mọi nguồn xúc cảm trong lòng. Tôi bàn:

- Hay là anh đứng đây, đế tôi gọi đốc tờ!

Kỳ Phát lắc đầu, thở dài, nói nhỏ:

- Vô ích, chậm mất rồi!

Rồi như sợ Thanh Ngọc nghe tiếng, thất vọng quá, Kỳ Phát nói to:

- Để tôi cứ tiêm cho bà cụ một phát thuốc ngủ xem sao đã!

Sửa soạn xong xuôi, Kỳ Phát ra hiệu cho tôi và Thanh Ngọc. Chúng tôi cùng nắm chặt lấy bà cụ trong khi Kỳ Phát tiêm thuốc. Bà cụ kêu thét, giãy giụa, nhưng Kỳ Phát cũng đã tiêm xong rồi!

Mấy phút sau, bà cụ như tỉnh dần, hơi thở đều hơn và mắt đỡ ngầu đỏ.

Và cuối cùng thì cái nhìn dịu hẳn lại.

Thanh Ngọc mừng rỡ hỏi:

- Mẹ tỉnh rồi chứ? Mẹ nhận ra con chứ?

Bà cụ khẽ gật đầu, ứa nước mắt, hết nhìn con lại nhìn chúng tôi… Và nho nhỏ, bà cụ bảo Kỳ Phát:

- Ông Kỳ Phát, tôi xin nhờ ông…

Kỳ Phát đã tiến đến gần, nói:

- Thưa bà, mọi việc con đã hiểu rõ rồi… xin bà cứ tín cậy ở con!

Bà cụ mỉm cười lộ vẻ sung sướng… Nhưng chưa kịp nói cảm ơn một tiếng, hai tay bà cụ đã bắt đầu lại run, mắt lại dần dần ngầu đỏ… Đẩy mạnh tay Thanh Ngọc, bà cụ thét:

- Buông ra con!

Bị đẩy mạnh, Thanh Ngọc suýt ngã chúi, may Kỳ Phát vừa đỡ kịp. Chúng tôi cùng ngạc nhiên khi thấy bà cụ sấn sổ đến chiếc tủ chè, giơ nắm tay đấm vỡ cửa kính cho nhanh, rồi vớ lấy một lọ nhỏ mầu hung hung đỏ. Thở hồng hộc, bà cụ cố giữ cho tay khỏi run bắn, mở kỳ được chiếc nút lọ ra…

Và bà cụ giơ lọ lên miệng.

Tôi và Thanh Ngọc đoán chắc có sự nguy hiểm, vội vàng xông đến toan cản lại, nhưng chúng tôi đều đã bị Kỳ Phát mỗi tay nắm mỗi người giữ cứng chắc lại. Thanh Ngọc như điên cuồng, kêu thét:

- Anh Kỳ Phát, có buông ra không?

Không thể gỡ nổi tay Phát, Ngọc cúi xuống cắn một miếng vào tay chàng làm cho Phát phải buông ra, nhưng cũng chậm mất rồi, bà cụ đã uống hết lọ thuốc… Và ba phút sau, bà cụ không thở mạnh nữa, hai mắt cũng không ngầu đỏ nữa, dịu dần đi, cho đến lúc tia mắt tắt hẳn, và ngực cũng ngừng thở…

Thanh Ngọc xỉa xói vào mặt Kỳ Phát:

- Anh đã giết mẹ tôi!

Kỳ Phát đau đớn, lắc đầu. Chàng dần dần tiến đến cạnh Thanh Ngọc, trong lúc trên khóe mắt cũng chảy dần hai giọt lệ. Không nói thêm một lời, chàng chỉ đưa cho Thanh Ngọc xem cái ống tròn kỳ dị nhặt được ở cạnh xác hung phạm và chỉ cho nàng thấy một vết tròn, như vết kim tiêm, ở ngay cổ bà cụ, lúc này vẫn còn rớm máu, nhưng chung quanh đã đỏ quầng, sưng mọng.

Tôi hiểu ý, an ủi Thanh Ngọc:

- Đó là Kỳ Phát chỉ muốn làm theo ý muốn của cụ. Phát tiêm của hung phạm mạnh quá, chạy thẳng lên óc và đã làm cho cụ phát điên… nhờ có mũi thuốc ngủ tỉnh ra, cụ đã dùng thuốc độc mà tự tử. Như vậy thì ít nhất cũng tránh được cái khổ sở lúc cơn điên phát lên dữ dội như lúc ông Hai Lịch sắp mất hôm vừa rồi!

Kỳ Phát đọc xong bức thư, lơ đãng bỏ xuống bàn, rồi mỉm một nụ cười đau đớn bảo tôi rằng:

- Nếu bức thư này của ông Hai Lịch đến tay ta trước sáu giờ tối qua thì biết đâu chúng ta chẳng cứu được bà mẹ Thanh Ngọc. Âu đó cũng là một số mệnh!

Ngừng một lát, Kỳ Phát tiếp:

- Tóm lại tất cả mọi điều trong vụ này, tôi đều đoán biết từ trước, trừ mấy câu hát kỳ dị mà có lần tôi đã ngờ bảo anh rằng không hiểu tại sao lại không ăn vần với nhau như thế. Tôi đã hết sức tìm hỏi, có kẻ bảo cho tôi biết rằng câu ấy hình như là một câu trong bản quy định của đảng Thất Viên, một đảng buôn lậu rất lớn, tổ chức có quy củ, lấy bẩy vòng tròn làm dấu hiệu nhận nhau. Nhưng toàn bản quy định ấy thế nào, bắt buộc đảng viên phải theo những điều kiện gì thì không một ai biết rõ. Có lẽ vì lệnh đảng rất nghiêm nên đảng viên không một ai dám lộ ra ngoài. Mà cho đến bây giờ nhờ có Hai Lịch, chúng ta cũng chỉ biết bốn câu vẻn vẹn:

Chết thời chẳng chết cho yên,

Một nhà ba kẻ phát điên, phát cuồng,

Ai mà lòng thú dạ muông,

Hết đời cũng được ba vuông bẩy tròn.

Tôi nghe Kỳ Phát đọc bốn câu quái gở mà thấy rờn rợn cả người vì sực nhớ lại cái giọng nghêu ngao của Hai Lịch trước đây… Tôi hỏi:

- Có lẽ những câu này cốt để cảnh cáo cho những kẻ có lòng phản trắc?

Kỳ Phát gật đầu:

- Đúng thế, đây chính là cách trừng phạt của đảng Thất Viên. Hai Lịch có cho chúng ta biết rằng mỗi khi có một đảng viên manh tâm phản trắc thì hắn và hai người trong dòng máu hắn nữa sẽ bị tiêm một thứ nọc, không rõ là nọc rắn độc hay nọc chó dại. Lẽ định rằng cứ một người phát điên cho tới thời kỳ cuối cùng, bệnh nổi dữ dội nhất thì đảng sẽ phái người đến thắt cổ cho chết và trước đó mấy ngày, người thứ hai đã bị tiêm nọc độc rồi. Khởi từ ông bố Thanh Ngọc, tiếp đến Hai Lịch, cả hai đều bị đảng trừng phạt đúng như luật định. Nhưng còn người thứ ba? Bà mẹ Thanh Ngọc sợ thay cho số phận của con mình mà không có cách nào cứu thoát. Sau cùng vì lòng thương con quá lớn, bà cụ dùng đến phương sách cuối cùng là cho con uống dần dần thuốc độc để cho thoát khỏi cái hình phạt ghê gớm kia.

Tôi ngắt lời, hỏi:

- Nhưng tại sao bà cụ lại muốn cho Thanh Ngọc lấy chồng?

Kỳ Phát trả lời:

- Trong thư Hai Lịch không nói gì tới điều đó, song ta có thể đoán ra rằng chắc luật có định rằng khi người con gái dòng máu phản trắc kia đã lấy chồng, tức là theo dòng họ người chồng thì sẽ không phải chịu hình phạt kia nữa. Đây cũng lại là một cách mẹ Thanh Ngọc muốn hy sinh, vì lẽ tự nhiên người thứ ba bị hình phạt thế tất phải là chính bà: một người thân tình nhất của kẻ phản trắc tuy không thuộc cùng dòng máu. Có lẽ đã biết rõ ý định này nên đảng Thất Viên nhất quyết thi hành đúng luật trước ngày cưới Thanh Ngọc, nhưng họ không ngờ rằng chúng ta cũng nhất quyết phá âm mưu của họ. Trong lúc nôn nóng muốn cứu con, bà cụ đã liều thân giết kẻ đã được đảng sai đi hành động. Người này cần phải tự vệ nên đã phải dùng ống thuốc nọc độc kia tiêm vào bà cụ, những tưởng rằng nọc đó sẽ làm cho bà cụ chết ngay… Nhưng không ngờ bà cụ còn đủ sức hạ kẻ thù, sau đó đã uống thuốc độc quyên sinh như chúng ta biết.

Tôi nghe chỉ thở dài, Kỳ Phát hỏi:

- Ý chắc anh nghĩ thương cho Thanh Ngọc?

Tôi buồn rầu trả lời:

- Và thương cả cho số phận anh nữa!

Kỳ Phát mỉm cười đau đớn, bảo tôi rằng:

- Đã gọi là số phận thì cũng chẳng đáng nên thương! Có một điều phàn nàn là đám cưới Kỳ Phát đáng lẽ phải là một việc vui mừng, rút cục chỉ là hai đám tang thương!

Tôi hỏi:

- Nhưng còn Thanh Ngọc?

Kỳ Phát lắc đầu:

- Bây giờ không còn phải lo ngại gì cho nàng nữa: luật của đảng Thất Viên đã định ba người trong dòng họ phản trắc phải bị trừng phạt thì tính ra cũng đủ ba người rồi còn gì nữa?

Tôi lắc đầu:

- Không, tôi muốn hỏi: Còn việc anh với Thanh Ngọc thì định sao?

Kỳ Phát thở dài lắc đầu:

- Còn biết định làm sao nữa? Trong lúc Thanh Ngọc đương đau thương hết sức, ta nào có quyền được nói gì? Nghĩa là chỉ còn có một cách đợi cho thời gian dần xóa nhòa mọi việc đã xẩy ra!

Thở mạnh khói thuốc rồi nhìn theo làn khói tỏa dần lên cao, Kỳ Phát gật gù lẩm bẩm, chẳng biết chàng nói cho tôi nghe hay chàng tự an ủi lòng mình:

- Phải, chỉ có thời gian mới làm quên dần những nỗi đau thương đi được!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.