CON DAO GẪY MŨI
Ra khỏi nhà lao, Trúc Tâm hỏi:
- Kỳ Phát, anh nghĩ thế nào?
Phát không trả lời câu hỏi, chỉ nói:
- Theo lời hẹn với ông chánh liêm phóng thì chúng ta còn bốn mươi tám giờ nữa, nghĩa là thừa đủ mà hành động. Tuy nhiên cũng phải làm việc nhanh chóng hết sức mới được vì cứ để An thế này trong vài ngày nữa thì thế nào hắn cũng thành một người điên cuồng hẳn. Hắn sẽ ở nhà lao ra, nhưng chỉ là để vào ở nhà điên suốt đời!
Tôi gật đầu, nói:
- Tôi cũng tin như vậy. Nhưng bây giờ anh đã có dự định gì chưa?
Kỳ Phát nói:
- Bây giờ, tôi sẽ cố đi tìm lấy vài chứng cớ nữa. Các anh đừng có hỏi gì lôi thôi mới được và hãy đi giúp tôi việc này…
Quay lại phía Trúc Tâm, Kỳ Phát hỏi:
- Thế hôm nọ anh lại nhà trọ tìm An, gặp cai Ba, anh tự giới thiệu là gì?
Trúc Tâm trả lời:
- Tôi tự xưng là nhà báo!
Kỳ Phát gật đầu, nói:
- Nếu vậy thì hay lắm rồi. Bây giờ, cả hai anh cùng đi với nhau, đến tìm cai Ba, đưa danh thiếp cho hắn xem cẩn thận, rồi tùy ý các anh muốn làm thế nào để rủ hắn đi chơi… càng xa càng hay…
Tôi nói:
- Anh càn chúng tôi giữ hắn cho đến bao giờ?
Kỳ Phát có vẻ nghĩ ngợi, rồi nói:
- Tôi chỉ cần đến độ hai, ba giờ chiều thôi!
Tôi gật đầu:
- Nếu thế thì để chúng tôi kéo hắn về hẳn Hải Phòng, đúng ba giờ mới lại đưa hắn về đây. Chúng tôi sẽ nói là nhà báo phải về hỏi thêm về vụ đào được cổ vật, sau rủ hắn đi chơi Hải Phòng, để gặp chính ông chủ báo hiện đương có việc ở đó…
Kỳ Phát vui vẻ nói:
- Nếu thế thì hay lắm rồi. Và trước khi về đây, anh cũng nên rủ hắn đi ăn, cho uống hơi ngà ngà say thì lại càng tốt lắm!
Ngừng lại một lát, Kỳ Phát tiếp:
- Nếu những điều tôi đoán mà đúng thì chiều nay, chúng ta sẽ đến gặp cai Ba và tôi muốn hắn trả lời tôi một cách rất thực vài điều tôi cần biết!
Hai vai kịch tôi và Trúc Tâm đóng không bị hỏng một chỗ nào cả. Cai Ba thấy mình được mọi người chú ý đến rất là đắc ý. Sau một bữa hết tới bốn ấm Mai-khôi-lộ, thấy đồng hồ đã đánh hai giờ rưỡi, tôi mới rủ mọi người cùng về Kiến An. Hơi men chếnh choáng, cai Ba ha hả cười lớn mà vỗ vai chúng tôi, bảo:
- Các ông về Kiến An phải lắm. Tối nay chúng ta sẽ đi hát chơi cho vui! Ít khi gặp được những người như các ông, ở tỉnh Kiến toàn là những người thô lậu hết!
Chúng tôi chỉ mỉm cười, không nói gì, dìu cai Ba ra xe tay… Tôi sẽ bảo nhỏ Trúc Tâm:
- Chắc bây giờ ở nhà trọ, Kỳ Phát đã bắt đầu nóng ruột, chờ chúng ta rồi đây!
Nhưng chúng tôi đã đoán lầm. Sau khi đưa cai Ba về tận nhà, bắt tay tạm biệt hắn rất là chặt chẽ và hứa sẽ gặp buổi tối ở xóm chị em, chúng tôi trở về nhà trọ. Chúng tôi không thấy Kỳ Phát đâu cả! Ngạc nhiên, chúng tôi rủ nhau ra ngoài cửa đứng chờ, nhưng ngóng mãi mà chẳng thấy bóng dáng Kỳ Phát đâu cả. Tôi sốt ruột, bảo Trúc Tâm:
- Hay là chúng ta thử đi quanh phố xem có gặp không?
Trúc Tâm chưa kịp trả lời thì một người phu, quần nâu, áo tây vàng, ngồi ở hè từ lâu, bỗng ngẩng lên hỏi tôi rằng:
- Các ông đương chờ ai có phải không ạ?
Tôi đoán là người của Kỳ Phát dặn ngồi đó chờ chúng tôi để báo tin tức gì, nên vội trả lời:
- Phải, có ai dặn gì chúng tôi phải không?
Người phu đứng dậy, đến trước mặt chúng tôi chỉ mỉm cười mà không nói gì! Tôi ngạc nhiên, gắt:
- Cái bác này mới hay chửa, tôi hỏi sao không trả lời!
Nhưng Trúc Tâm đã cười phá lên, bảo:
- À, thôi, phải rồi! Kỳ Phát!
Trong phút chốc, cái nhìn, cái nhếch miệng của người phu bỗng khác hẳn. Tôi đã nhận rõ ràng là chàng trinh thám trẻ tuổi và có tài! Tôi trách:
- Sao anh còn làm ra cái trò này cho mất thời giờ?
Kỳ Phát lắc đầu:
- Không, tôi vừa đi công việc về! Nhưng không thể mặc thế này mà về buồng của chúng mình được, tôi đành phải ngồi đây đợi. Lúc thấy các anh về, đã toan gọi, nhưng sau tôi muốn thử xem cái tài thay hình đổi dạng của tôi còn hay là đã đến lúc “về chiều” rồi!
Trúc Tâm cũng cười, tiếp:
- Và để xem rằng… chúng tôi đã có “mắt” chưa?
Ba chúng tôi cùng trở về buồng: Kỳ Phát rửa sạch những lượt phấn, nét vẽ, bỏ bộ tóc giả, rồi thay quần áo xong đâu vào đấy rồi mới hỏi:
- Mọi việc xong xuôi, không xẩy ra việc gì chứ?
Tôi gật đầu:
- Xong cả. Cai Ba không nghi ngờ gì hết, có lẽ hiện giờ hắn đương nằm quay ra ngủ ở nhà trọ ấy.
Trúc Tâm cũng hỏi Kỳ Phát:
- Trông dáng điệu của anh vui vẻ lắm, chắc mọi việc cũng đã có kết quả tốt đẹp?
Kỳ Phát gật đầu:
- Kể thì mười phần đã xong đến chín, riêng tức một điều, cái phần thứ mười kia lại là phần quan trọng nhất. Nhưng không sao, chúng ta sẽ tìm cho ra cái chứng cớ cuối cùng bây giờ!
Tôi hỏi lại:
- Nhưng đi đâu, muốn cẩn thận, anh hãy dặn bảo chúng tôi trước mọi điều!
Kỳ Phát trả lời:
- Chúng ta đến tìm cai Ba, nhưng cũng không có gì phải dặn trước các anh. Để một mình tôi xử trí là đủ! Có các anh đi chỉ cốt cho thêm phần long trọng!
Ngừng lại một lát, Kỳ Phát bỗng bảo:
- À, để tôi cũng phải dặn anh Trúc Tâm mấy câu khai mào cho tôi mới được, có làm thế thì cái vai của tôi đóng sau mới dễ dàng đi một phần được!
Mười phút sau, chúng tôi đã đến nhà trọ của cai Ba, Trúc Tâm hách dịch hỏi chủ trọ:
- Ở đây có ai tên là cai Ba không?
Khi chủ trọ sợ hãi nói có thì Trúc Tâm đã lấy chiếc danh thiếp của mình ra, bảo chủ trọ đưa vào cho cai Ba, và chúng tôi đi theo vào luôn.
Có lẽ cai Ba cũng chỉ vừa đọc xong được hết cái dòng “Trúc Tâm, thanh tra liêm phóng”, thì chúng tôi bước ập vào. Hất tay bảo chủ trọ ra ngoài, Trúc Tâm nhìn cai Ba, mỉm cười bảo:
- Bây giờ thì tôi đến tìm ông để xin lỗi vì lúc nẫy chúng tôi đã giấu giếm không cho ông biết sự thực. Sau để nói cho ông biết cái “ông chủ nào” mà chúng tôi bảo đương muốn gặp ông chính là ông này vậy.
Kỳ Phát sẽ rún vai, rồi bảo:
- Đối với một người hiểu biết và khôn ngoan như ông cai Ba thì tôi thiết tưởng không cần nói úp mở như vậy. Tôi xin giới thiệu ngay: Tôi là Kỳ Phát!
Cai Ba giật mình, nhắc lại với một giọng nửa như kính phục nửa như sợ hãi:
- Kỳ Phát!
Kỳ Phát gật đầu:
- Xem đó thì đủ hiểu rằng ông đã biết tôi. Nhưng tôi cần phải nói ngay rằng tôi đến tìm ông hôm nay, không phải là có ý làm hại gì ông. Trái lại, tôi muốn giúp ông một việc lớn!
Lúc này, cai Ba như đã trấn tĩnh lại được, hắn tỏ vẻ ngạc nhiên, hỏi lại chúng tôi:
- Các ông nói làm cho tôi chẳng hiểu cái gì cả!
Kỳ Phát chép miệng:
- Nếu thế thì ông thực chẳng hiểu rõ câu tôi định nói rồi. Ý ông thanh tra Trúc Tâm đây thì muốn làm thẳng theo luật pháp nhưng tôi không muốn thế, tôi muốn đến đây để cứu ông…
Cai Ba cười, hỏi:
- Tôi làm gì mà phải cứu với vớt?
Kỳ Phát để một tay lên vai cai Ba rồi nhìn thẳng vào mắt hắn, bảo:
- Ông đã giết ông chánh Hợp!
Cai Ba lắc đầu:
- Ông nói vô lý lắm! Chính ông An là thủ phạm, ông ấy đã thú hết tội rồi!
Kỳ Phát lắc đầu, đẩy cai Ba ngồi xuống chiếc ghế, còn mình cũng ngồi xuống một chiếc đối diện rồi nói rằng:
- Đó là điều ông tưởng làm cho mọi người phải tin như thế!
Không để cho cai Ba cãi lại, Kỳ Phát tiếp:
- Ông hãy ngồi yên để tôi kể lại mọi việc ông đã làm. Rồi ông sẽ thấy rằng ông đã khôn nhưng không ngoan, ông cố đổ lỗi cho An, xong vì quá cẩn thận, ông lại chính tay để lại bao chứng cớ tỏ ra rằng An vô tội… Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi chỉ cố ý đến đây để cứu ông…
Cai Ba tỏ ý hoài nghi, mỉm cười nói rằng:
- Tự nhiên đến cứu một người không hề có quen biết, ông thực cũng là người hiếm có ở đời này!
Kỳ Phát gật đầu:
- Ông sẽ thấy là có lý khi biết trong việc này tôi lại cứu luôn được cả một người mà tôi hứa bảo toàn: người đó chính là An.
Cai Ba cũng cười mà nói:
- Tôi cũng đoán thế ngay từ trước. Nhưng xin ông hãy cho biết tại sao ông lại cứ buộc cho tôi tội đã giết ông chánh Hợp!
Kỳ Phát gật đầu:
- Điều đó rất dễ dàng. Để tôi kể từ đầu đuôi ông nghe. Tôi biết ông vốn có trí muốn làm lớn vì biết mình cũng có chút ít tài học hơn nhiều người. Nhưng những việc xẩy ra ít khi vừa ý ông… Bỗng có việc đào thấy hài cốt, ông tự nhiên thấy mình thành ra quan trọng. Ông lại càng thấy số phận của ông hẩm hiu… Tôi cần phải nói thêm một điều rất quan trọng mà không ai biết là chính ông đã tìm ra sợi dây chuyền và chiếc hộp tròn bằng đồng.
Cai Ba cười ngất:
- Trời ơi, tôi không ngờ cái tài trinh thám của ông mà mọi người thường thán phục lại chỉ có đến thế. Điều ông vừa khám phá ra đó tiếc thay các báo lại thuật rõ ràng từ lâu!
Kỳ Phát lắc đầu:
- Chỗ tôi biết khác một điều là sợi dây chuyền và chiếc hộp đồng kia, ông đã tìm thấy ngay hôm đầu tiên cùng một ngày với bộ xương chứ không phải mấy ngày hôm sau… Tôi đã hỏi kỹ lưỡng những người phu đào hôm ấy, họ kể lại rõ ràng thì tôi biết ông đã khôn khéo sai họ mỗi người đi mỗi ngả để ông một mình ở lại tìm tòi… Có lẽ vì ông đoán chắc thế nào cũng có tiền của. Khi tìm thấy chiếc dây chuyền bằng vàng thì ông lập tức giấu đi ngay…
Cai Ba hỏi:
- Nếu quả thực tôi tham sợi dây chuyền bằng vàng thì cớ sao mấy hôm sau tôi lại còn đưa ra làm gì?
Kỳ Phát trả lời:
- Đó là tại ông muốn bỏ cái lợi nhỏ để cầu cái lợi lớn. Ông vốn biết chánh Hợp là một tay buôn lậu rất giỏi, thường thường vẫn cứ mang tiền ra chỗ núi Ổi để đón những tay buôn lậu đưa hàng ở mạn Hải Phòng sang… Có lẽ ông để ý từ lâu nên biết trước cả những ngày mà chánh Hợp mang tiền lấy hàng, rồi chợt gặp An, nghe kể lại những câu chuyện quái dị như đôi hoa tai của bà Chúa và bức cẩm nang, ông nghĩ ngay ra được một mẹo…
Ngắt lời Kỳ Phát, cai Ba hỏi:
- Ông vừa nói chánh Hợp có mang nhiều tiền đêm hôm ấy nghĩa là trái với lời khai của con gái ông ta…
Kỳ Phát gật đầu, trả lời:
- Ấy chính nhờ ở lời khai của cô Lâm mà tôi biết rõ được sự thực việc này.
Quay lại phía tôi, Kỳ Phát tiếp:
- Anh hẳn thấy cô Lâm với khuôn mặt ấy, cô Lâm phải là người xúc cảm. Như vậy thì sao những lời khai của cô lại trơn tru và rành mạch quá thế, tỏ ra rằng cô đã sắp đặt lời khai từ trước: Cô lại nói chánh Hợp đã đưa tiền cho cô đếm trước khi đi chơi - mà chỉ đi chơi phiếm để hóng gió - thì thực là một điểm vô lý. Ngoài ra, tôi còn nghi ngờ một điều này nữa.
Chánh Hợp không phải là người đi đánh bạc vậy mà đêm tối, chánh Hợp mang những thứ khí giới phòng thân như dao găm, quả đấm tất nhiên phải là đề phòng gặp những người hung hãn khó tin… Do đó, tôi mới tìm tòi trong các giới buôn lậu, thấy rõ được cái nghề bí mật của chánh Hợp. Con gái chánh Hợp không dám khai đêm ấy bố có mang nhiều tiền, chỉ là vì sợ pháp luật tìm ra sự bí ẩn kia thôi!
Ngừng lại một lát, Kỳ Phát quay về phía cai Ba, nói tiếp:
- Biết chánh Hợp mang theo tiền, ông quyết hạ thủ để chiếm đoạt. Cùng một lúc, ông lại trả được mối thù xưa: Cái thù chánh Hợp đã dám khinh khi ông không thuận gả con gái. Nhưng muốn tránh khỏi tội lỗi, ông cần phải dàn xếp một vở kịch mà vai chính là An. Biết tâm thần An hiện trong cơn rối loạn, ông lập tức viết một bức cẩm nang giống hệt như bức của An, chỉ thêm có mấy chữ trong đó ông cố ý đặt cho có tên chánh Hợp. Bỏ bức cẩm nang vào trong chiếc hộp đồng, ông vất xuống hố đào, rồi buổi sáng rủ An ra đó. An trông thấy, ông nhặt lên vờ không biết chữ nho, đưa An đọc, rồi lại xui hắn giấu bức cẩm nang đi, mang về nhà đốt, chỉ đưa trình các nhà chuyên trách có sợi dây chuyền và chiếc hộp không thôi. Ông đã giục An đốt ngay bức cẩm nang do tay ông viết đi để cho mất tang tích, vừa để cho An khi nghĩ lại, nghi ngờ, không còn mà xem xét lại được.
Cai Ba lúc này thái độ đã như hơi khác, hắn khiêu khích nhìn Kỳ Phát rồi hỏi:
- Ông kể tiếp đi, câu chuyện vu vơ của ông nghe cũng có đôi chút thú vị đấy!
Kỳ Phát vẫn điềm tĩnh như thường. Chàng thong thả tiếp:
- Mưu sâu đã rắp, ông chỉ còn phải làm thế nào cho tâm thần An thêm rối loạn. Ông luôn luôn rủ hắn đi uống rượu giải buồn. Rồi đúng đến hôm ông biết chánh Hợp đi lấy hàng, ông để cho An uống rượu say hơn mọi ngày, tôi còn ngờ ông có pha thêm ít chút thuốc mê vào nữa. Thần trí An rối loạn thành ra An đi lúc nào cũng không biết mà về lúc nào cũng không hay, bởi vậy cho nên khoảng một, hai giờ đêm, sau khi thi hành thủ đoạn xong xuôi, (ông đã cẩn thận bọc chuôi dao, không để lại một vết tay nào) ông về cởi trả bộ quần áo mà ông lột của An khi mê ngủ, phòng bất ngờ có kẻ nào trông thấy cũng vẫn yên trí là An, rồi ông mặc vào cho An cẩn thận. Còn lớp kịch cuối cùng nữa là xong trọn vở. Ông vờ đánh thức An dậy, chỉ cho hắn thấy quần áo vấy máu, tất nhiên hắn sẵn yên trí sớm muộn việc trả thù tiền kiếp kia cũng xẩy ra, nên không nghĩ ngợi gì mà cho ngay rằng ma quỷ run rủi, chính mình đã giết chánh Hợp…
Ngừng lại một lát, Kỳ Phát lắc đầu mà bảo:
- Nhưng ông lại nghĩ chu đáo mà vẫn sơ suất một điều tức là ông không ngờ An là người dưới quyền tôi bảo vệ. Không khi nào tôi để cho người ta vu oan giá họa cho hắn một cách dễ dàng như vậy. Mục đích của tôi chỉ là để cứu An, chứ không phải là để bắt ông, vậy tôi muốn bàn với ông một cách như thế này…
Cai Ba ngắt lời Kỳ Phát hỏi:
- Nhưng trước hết, tôi muốn ông cho biết ông có chứng cớ gì hiển nhiên buộc tội cho tôi không?
Kỳ Phát vén tay áo xem đồng hồ rồi nói:
- Bây giờ đã bốn giờ mười lăm. Tôi có để một bức thư thuật rõ vụ này cho ông chánh Sở Liêm phóng biết, ngoài bì có hẹn ông đúng sáu giờ hãy mở đọc. Như vậy tức là ông còn non hai giờ nữa để sửa soạn mà trốn đi nơi khác. Chúng ta không nên dằng dai thì mới được. Ông muốn biết chứng cớ ư, thì những tập giấy bản và thoi mực tầu, ông dùng để viết mạo bức cẩm nang, ông chẳng còn để ở trong chiếc ngăn kéo thứ tư bên tay phải kia là gì? Chứng cớ ư, thì ông quên rằng lần mở chiếc hộp đồng trước mặt An, ông mở rất dễ dàng, mặc dầu hộp đồng bị chôn dưới đất năm, sáu trăm năm, gỉ xanh bám chặt. Đó là vì lần trước, ông nhặt được chiếc hộp, gỉ sét bám chặt quá, ông phải dùng mũi dao cậy mãi mới mở được hộp ra. Hiện thời chiếc hộp ấy, tôi còn thấy rõ ràng vết dao nậy…
Nói đến đây, nhanh như chớp nhoáng, Kỳ Phát đã bước đến sát cạnh cai Ba, thò tay vào trong túi hắn, lấy ra một con dao đồng con. Vừa mở lưỡi dao, Kỳ Phát vừa tiếp:
- Còn con dao thì đây, vết gẫy ở mũi còn rành rành… Ông có còn muốn thêm nhiều chứng cứ nữa không?
Cai Ba biết mình không thể nào đối địch lại được với Kỳ Phát. Hắn đành chỉ cúi đầu, hỏi:
- Thưa ông, vậy bây giờ ông định như thế nào?
Kỳ Phát cười vang nói:
- Đó, nói như vậy mới là người biết điều… Bây giờ tôi muốn bàn với ông như thế này: Ông hãy viết cho tôi mấy chữ, nhận tội đã giết chánh Hợp để tôi có thể cứu An thoát khỏi nhà lao. Tôi sẽ để cho ông có thời giờ đi trốn tránh ở đâu tùy ý. Trái lại, nếu ông không nghe theo thì ngay bây giờ tôi giữ ông ở đây, cho một người đi báo Sở Liêm phóng. Nhưng ông là người khôn ngoan, thế nào ông chẳng đánh nốt nước bạc cuối cùng nữa. Còn non hai giờ để đi trốn, tôi tưởng với một người khéo léo như ông, lại có số bạc lớn cướp được của chánh Hợp trong tay, cũng là một cái hy vọng lớn thoát khỏi vòng pháp luật vậy.
Cai Ba như suy tính trong một phút, rồi không nói gì, đến bên bàn viết mấy chữ vào trong tâm thiếp, rồi đưa cho Kỳ Phát. Chàng xem lại, bỏ chiếc thiếp vào trong túi, nhìn đồng hồ rồi bảo cai Ba:
- Ông nên đi ngay đi, bỏ phí một phút nào tức là nguy thêm một phút đó.
Đứng tránh sang một bên nhường lối cho cai Ba, Kỳ Phát tiếp:
- Luôn tiện, tôi mách giùm ông: Hiện thời ở Hải Phòng có nhiều tầu lớn cập bến. Khoảng một giờ nữa thì tầu Siac-Hang nhổ neo chạy Hương Cảng và bẩy giờ tối thì tầu Vallut đi Port Said…
Cai Ba không kịp nghe hết nữa, lấy vội mấy thứ cần dùng rồi dắt xe đạp ra đường, phóng một mạch… Kỳ Phát nhìn theo, sẽ nhún vai, rồi nói:
- Thôi, cho mi đi chịu tội ở đâu tùy ý!
Chứng kiến tấn kịch gay go quyết liệt này, chúng tôi như bàng hoàng ngơ ngẩn, cho đến lúc Kỳ Phát kéo tay chúng tôi ra ngoài, bảo:
- Dễ các anh định ngủ lại trong buồng kẻ sát nhân chăng?
Trúc Tâm lắc đầu chép miệng:
- Cách tra xét chứng cớ, cách thẩm vấn tội nhân của anh thực trên đời có một! Có một điều tôi không hiểu là con dao gẫy mũi ấy, nhân lúc cai Ba bị chúng tôi dẫn đi Hải Phòng, anh lẻn vào phòng hắn lục tìm thấy thì tại sao mà lúc cai Ba về, anh lại biết rằng hắn đã bỏ dao ấy vào túi rồi?
Kỳ Phát cười ngất:
- Đến anh còn nghi hoặc như vậy thì hèn chỉ cai Ba tâm thần đương bối rối chẳng tin ngay là thực! Tất cả những chứng cớ tôi chỉ có một con dao gẫy mũi kia… Tôi vẫn cầm ở trong tay, mang theo từ lúc ở nhà cai Ba ra. Vừa rồi, tôi thò tay vào túi áo hắn chỉ là một cách diễn trò của nhà ảo thuật đó thôi, nhưng vì hắn không ngờ nên mới tin ngay rằng thực… Cai Ba đã chịu thú nhận, thực là một sự may mắn cho chúng ta, chứ nếu hắn một mực bướng bỉnh thì cũng còn phải tốn công điều tra mới đủ chứng cớ buộc tội cho hắn được. Mà mất thêm nhiều ngày giờ nữa tức là tôi sai hẹn với vợ An, ngoài ra tôi lại còn lo An của chúng ta thành điên cuồng mất!
Nhìn đồng hồ, Kỳ Phát bảo tôi:
- Bây giờ chúng ta phải chia công việc ra mà làm mới được: Anh thì về Hải Phòng rồi ngược Hà Nội ngay đi, lại tòa soạn mà viết bài, đăng vào báo ngày mai… Ông Giám đốc được bài tường thuật này hẳn phải sung sướng đến chết đi được. Tôi thì báo cho vợ con An biết tin mừng và để chờ An về nhà… Còn anh Trúc Tâm thì tôi nhờ anh một việc: Anh sẽ đến tìm gặp ông chánh liêm phóng. Anh sẽ thuật rõ cho ông nghe mọi việc từ đầu… Anh sẽ đưa cho ông tấm thiếp có lời cai Ba thú tội và xin ông ký ngay giấy tha cho An ra… Và anh cũng nên đưa An về nhà trọ vì cái cảnh chồng vợ, bố con trùng phùng ấy thực xứng đáng đền bù cho mọi sự khó nhọc của chúng ta mấy ngày hôm nay… Có điều anh nên nhớ kỹ là mình cũng phải giữ lời hứa với cai Ba, anh cứ xem đúng đồng hồ sáu giờ hãy đưa cho ông chánh xem chiếc thiếp thú tội của hắn!
Trúc Tâm có vẻ ngần ngại, một lát nói:
- Nếu vậy thì thà chúng ta cứ đợi đến đúng sáu giờ, ông chánh xem bức thư của anh tức khắc hiểu ngay, tôi đến bây giờ chỉ là thừa và ông có thể trách tôi sao lại để tội nhân trốn thoát!
Kỳ Phát lắc đầu:
- Tôi chắc ông chánh sẽ không trách anh đâu mà sợ.
Vỗ vai Trúc Tâm, Kỳ Phát cười mà tiếp luôn:
- Việc này thế nào anh cũng phải đi, không sợ thừa đâu, muốn dọa nạt cho cai Ba thấy tình thế cấp bách không thể nào trù trừ được nữa, tôi mới nói dựng đứng lên thế chứ sự thực có viết bức thư nào cho ông chánh liêm phóng mở đọc lúc đúng sáu giờ đâu.
